Chàng Rể Chiến Thần

Chương 2757 :

    trước sau   

Chưtzlhơgyckng 2757:

Việcarpc tôviifi bámtzxo thùttvy cho mẹyaex thìogiofchf liêjfjdn quan gìogio đrbeeếdnbnn anh? Anh cófchftzlhmtzxch gìogiozdxr nhúzsfcng tay vàzdxro chuyệcarpn củkbasa tôviifi? Anh trámtzxnh ra ngay cho tôviifi!”

tzlhơgyckng Chấfchfn khôviifng chịtfjqu lùttvyi bưtzlhfchfc, anh trầwekim giọonptng nófchfi: “Côviif thậviift sựdnpk muốlmhzn tựdnpk tay giếdnbnt bọonptn họonpt, bámtzxo thùttvy cho dìogio Lụkbasc sao?”

Hạitjjzdxr nghiếdnbnn răbihyng nófchfi: “Đghvyúzsfcng, tôviifi muốlmhzn đrbeeíkgczch thâldvvn bámtzxo thùttvy cho mẹyaexviifi!”

tzlhơgyckng Chấfchfn trầwekim mặpcmbc, anh biếdnbnt mìogionh khôviifng thểchdb khuyêjfjdn bảfstgo đrbeeưtzlhclhvc Hạitjjzdxr, đrbeeúzsfcng nhưtzlh Hạitjjzdxr vừzdxra nófchfi, anh cófchftzlhmtzxch gìogiozdxr đrbeeòurkci xen vàzdxro chuyệcarpn củkbasa ngưtzlhfcpvi ta?


Hai ngưtzlhfcpvi cùttvyng lắobcym cũogiong chỉtzlh coi làzdxr bạitjjn bèchdb củkbasa nhau, nhưtzlhng dùttvyzdxr bạitjjn bèchdbogiong khôviifng cófchftzlhmtzxch nhúzsfcng tay vàzdxro việcarpc ngưtzlhfcpvi ta bámtzxo thùttvy cho mẹyaex chứweki?

fchf đrbeeiềnpryu, anh vấfchfn khôviifng thểchdb mặpcmbc kệcarp mọonpti chuyệcarpn, nếdnbnu khôviifng, Hạitjjzdxr sẽwycm phảfstgi sốlmhzng trong nỗyaexi ámtzxm ảfstgnh cảfstg đrbeefcpvi.

Đghvyámtzxy mắobcyt Dưtzlhơgyckng Chấfchfn bôviifng lófchfe lêjfjdn mộcdmqt tia sámtzxc bépvxrn, anh lạitjjnh lùttvyng ra lệcarpnh: “Giếdnbnt cho tôviifi!”

“Đghvyzdxrng đrbeezdxrng đrbeezdxrng!”

Tiềnpryn Bưtzlhu cầwekim đrbeewekiu mộcdmqt đrbeeámtzxm cao thủkbas củkbasa Ảdnpknh Vệcarp đrbeelbckng loạitjjt rúzsfct súzsfcng ra, nhắobcym thẳclhvng vàzdxro La Thếdnbn Hoàzdxrnh vàzdxrvdxpmtzxt thủkbas trung niêjfjdn, sau đrbeeófchffchfp còurkc.

La Thếdnbn Hoàzdxrnh vàzdxrvdxpmtzxt thủkbas khôviifng cófchf lấfchfy mộcdmqt cơgyck hộcdmqi xin tha, nhámtzxy mắobcyt đrbeeãvdxp ngãvdxpzdxro vũogiong mámtzxu.

Hạitjjzdxr chứweking kiếdnbnn cảfstgnh tưtzlhclhvng nàzdxry, mặpcmbt dạitjji cảfstg ra, têjfjdn sámtzxt thủkbaszdxrogionh muốlmhzn giếdnbnt đrbeechdbmtzxo thùttvy cho mẹyaex đrbeeãvdxp chếdnbnt rồlbcki sao?

tzlhơgyckng Chấfchfn nhìogion Hạitjjzdxr, nófchfi: “Hạitjjzdxr, tôviifi biếdnbnt mìogionh khôviifng cófchftzlhmtzxch làzdxrm nhưtzlh vậviify, nhưtzlhng tôviifi làzdxr bạitjjn côviif, tôviifi khôviifng thểchdb khôviifng làzdxrm thếdnbnzdxry, dùttvyviiffchf hậviifn tôviifi thìogioviifi cũogiong phảfstgi làzdxrm, xin lỗyaexi côviif!”

Hạitjjzdxr ngẩqjwnng phấfchft lêjfjdn, giậviifn dữkgcz nhìogion Dưtzlhơgyckng Chấfchfn, quámtzxt: ‘Anh dựdnpka vàzdxro đrbeeâldvvu màzdxrmtzxm làzdxrm thếdnbn hảfstg? Anh giếdnbnt kẻvhhz thùttvy củkbasa tôviifi rồlbcki, tôviifi phảfstgi bámtzxo thùttvybihyng cámtzxch nàzdxro đrbeeâldvvy? Kiếdnbnm ai bámtzxo thùttvy đrbeeâldvvy?”

tzlhơgyckng Chấfchfn bìogionh tĩnyjtnh nófchfi: “Nếdnbnu khôviifng phảfstgi do tôviifi đrbeecdmqng đrbeeếdnbnn ngưtzlhfcpvi khámtzxc thìogio đrbeelmhzi phưtzlhơgyckng đrbeeãvdxp khôviifng nghĩnyjt đrbeeếdnbnn cámtzxch dùttvyng côviif đrbeechdb đrbeee dọonpta tôviifi, vậviify nêjfjdn tôviifi cũogiong coi nhưtzlh kẻvhhz đrbeeãvdxp giámtzxn tiếdnbnp làzdxrm hạitjji dìogio Lụkbasc, nếdnbnu côviif muốlmhzn bámtzxo thùttvy thìogio cứweki nhằttvym vàzdxro tôviifi làzdxr đrbeeưtzlhclhvc”.

Hạitjjzdxr đrbeeãvdxp hoàzdxrn toàzdxrn đrbeejfjdn cuồlbckng, côviif ta xôviifng lêjfjdn, đrbeeámtzxnh đrbeefchfm liêjfjdn tụkbasc vàzdxro ngựdnpkc Dưtzlhơgyckng Chấfchfn, vừzdxra đrbeeámtzxnh vừzdxra khófchfc, kêjfjdu gàzdxro: “Anh làzdxrm mấfchft lòurkcng ngưtzlhfcpvi khámtzxc, vìogio sao bọonptn chúzsfcng lạitjji muốlmhzn dùttvyng tôviifi đrbeechdb đrbeee dọonpta anh? Tạitjji sao lạitjji giếdnbnt mẹyaexviifi?”

tzlhơgyckng Chấfchfn cứweki đrbeeweking lặpcmbng ởkbas đrbeeófchf, mặpcmbc cho Hạitjjzdxr cứweki thếdnbn đrbeeámtzxnh đrbeefchfm mìogionh.

ttvy anh rấfchft thưtzlhơgyckng xófchft côviifmtzxi nàzdxry nhưtzlhng lạitjji chảfstgng thểchdbzdxrm gìogio giúzsfcp côviif ta, đrbeeàzdxrnh trơgyck mắobcyt nhìogion trámtzxi tim côviif ta đrbeeau đrbeefchfn đrbeeếdnbnn vỡqjwn vụkbasn.


“Anh nófchfi đrbeeúzsfcng, anh cũogiong làzdxr mộcdmqt trong nhữkgczng hung thủkbas giếdnbnt mẹyaexviifi, tôviifi phảfstgi giếdnbnt anh! Tôviifi phảfstgi bámtzxo thùttvy cho mẹyaexviifi!”

Hạitjjzdxr bỗyaexng lùttvyi lạitjji vàzdxri bưtzlhfchfc, giậviifn dữkgcz nhìogion Dưtzlhơgyckng Chấfchfn, nófchfi.

tzlhơgyckng Chấfchfn hơgycki nhíkgczu màzdxry, khôviifng biếdnbnt vìogio sao, anh bỗyaexng cảfstgm nhậviifn đrbeeưtzlhclhvc ýsyni muốlmhzn giếdnbnt chófchfc từzdxr trong mắobcyt Hạitjjzdxr, cófchf vẻvhhz Hạitjjzdxr đrbeeang thựdnpkc sựdnpk muốlmhzn giếdnbnt anh.

Anh lo âldvvu hỏcdmqi: “Hạitjjzdxr, côviifzdxrm sao vậviify?”

“Tôviifi muốlmhzn giếdnbnt anh! Tôviifi muốlmhzn giếdnbnt anh!”

Mắobcyt Hạitjjzdxr đrbeeãvdxpbihyn đrbeewekiy tơgyckmtzxu, côviif ta nghiếdnbnn răbihyng nghiếdnbnn lợclhvi nófchfi, sámtzxt khíkgcz đrbeettvyng đrbeeăbihyng.

Bỗyaexng nhiêjfjdn, côviif ta chộcdmqp lấfchfy con dao găbihym trêjfjdn bàzdxrn, xôviifng vềnpry phíkgcza Dưtzlhơgyckng Chấfchfn: “Tôviifi muốlmhzn giếdnbnt anh! Tôviifi phảfstgi giếdnbnt anh!”

“Phụkbast!”

Khoảfstgnh khámtzxc lưtzlhqjwni dao đrbeeâldvvm thẳclhvng vàzdxro ngưtzlhfcpvi Dưtzlhơgyckng Chấfchfn, dưtzlhfcpvng nhưtzlh toàzdxrn bộcdmq thếdnbn giớfchfi đrbeenpryu yêjfjdn tĩnyjtnh lạitjji.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.