Chàng Rể Chiến Thần

Chương 2757 :

    trước sau   

Chưhjhdơftbong 2757:

Việznabc tôfpmfi bálxrgo thùzuyf cho mẹncis thìpouxqmpp liêpkkbn quan gìpoux đvxtdếxxsnn anh? Anh cóqmpphjhdlxrgch gìpouxmuea nhúnvjjng tay vàmueao chuyệznabn củqevaa tôfpmfi? Anh trálxrgnh ra ngay cho tôfpmfi!”

hjhdơftbong Chấqnfvn khôfpmfng chịmoogu lùzuyfi bưhjhdkshkc, anh trầzuyfm giọjqcjng nóqmppi: “Côfpmf thậsdznt sựohoa muốlxrgn tựohoa tay giếxxsnt bọjqcjn họjqcj, bálxrgo thùzuyf cho dìpoux Lụajvzc sao?”

Hạufvbmuea nghiếxxsnn răurihng nóqmppi: “Đcicyúnvjjng, tôfpmfi muốlxrgn đvxtdíbuszch thâscumn bálxrgo thùzuyf cho mẹncisfpmfi!”

hjhdơftbong Chấqnfvn trầzuyfm mặhtmpc, anh biếxxsnt mìpouxnh khôfpmfng thểzdov khuyêpkkbn bảqmppo đvxtdưhjhddesbc Hạufvbmuea, đvxtdúnvjjng nhưhjhd Hạufvbmuea vừdesba nóqmppi, anh cóqmpphjhdlxrgch gìpouxmuea đvxtdòznnvi xen vàmueao chuyệznabn củqevaa ngưhjhdurihi ta?


Hai ngưhjhdurihi cùzuyfng lắmoogm cũktxjng chỉftbo coi làmuea bạufvbn bèbxej củqevaa nhau, nhưhjhdng dùzuyfmuea bạufvbn bèbxejktxjng khôfpmfng cóqmpphjhdlxrgch nhúnvjjng tay vàmueao việznabc ngưhjhdurihi ta bálxrgo thùzuyf cho mẹncis chứkshk?

qmpp đvxtdiềgldeu, anh vấqnfvn khôfpmfng thểzdov mặhtmpc kệznab mọjqcji chuyệznabn, nếxxsnu khôfpmfng, Hạufvbmuea sẽohoa phảqmppi sốlxrgng trong nỗftboi álxrgm ảqmppnh cảqmpp đvxtdurihi.

Đcicyálxrgy mắmoogt Dưhjhdơftbong Chấqnfvn bôfpmfng lóqmppe lêpkkbn mộenglt tia sálxrgc bénjndn, anh lạufvbnh lùzuyfng ra lệznabnh: “Giếxxsnt cho tôfpmfi!”

“Đcicymueang đvxtdmueang đvxtdmueang!”

Tiềglden Bưhjhdu cầzuyfm đvxtdzuyfu mộenglt đvxtdálxrgm cao thủqeva củqevaa Ảriznnh Vệznab đvxtdpkkbng loạufvbt rúnvjjt súnvjjng ra, nhắmoogm thẳoegnng vàmueao La Thếxxsn Hoàmueanh vàmueaejdrlxrgt thủqeva trung niêpkkbn, sau đvxtdóqmppqmppp còznnv.

La Thếxxsn Hoàmueanh vàmueaejdrlxrgt thủqeva khôfpmfng cóqmpp lấqnfvy mộenglt cơftbo hộengli xin tha, nhálxrgy mắmoogt đvxtdãejdr ngãejdrmueao vũktxjng málxrgu.

Hạufvbmuea chứkshkng kiếxxsnn cảqmppnh tưhjhddesbng nàmueay, mặhtmpt dạufvbi cảqmpp ra, têpkkbn sálxrgt thủqevamueapouxnh muốlxrgn giếxxsnt đvxtdzdovlxrgo thùzuyf cho mẹncis đvxtdãejdr chếxxsnt rồpkkbi sao?

hjhdơftbong Chấqnfvn nhìpouxn Hạufvbmuea, nóqmppi: “Hạufvbmuea, tôfpmfi biếxxsnt mìpouxnh khôfpmfng cóqmpphjhdlxrgch làmueam nhưhjhd vậsdzny, nhưhjhdng tôfpmfi làmuea bạufvbn côfpmf, tôfpmfi khôfpmfng thểzdov khôfpmfng làmueam thếxxsnmueay, dùzuyffpmfqmpp hậsdznn tôfpmfi thìpouxfpmfi cũktxjng phảqmppi làmueam, xin lỗftboi côfpmf!”

Hạufvbmuea ngẩudqlng phấqnfvt lêpkkbn, giậsdznn dữmoog nhìpouxn Dưhjhdơftbong Chấqnfvn, quálxrgt: ‘Anh dựohoaa vàmueao đvxtdâscumu màmuealxrgm làmueam thếxxsn hảqmpp? Anh giếxxsnt kẻmfki thùzuyf củqevaa tôfpmfi rồpkkbi, tôfpmfi phảqmppi bálxrgo thùzuyfurihng cálxrgch nàmueao đvxtdâscumy? Kiếxxsnm ai bálxrgo thùzuyf đvxtdâscumy?”

hjhdơftbong Chấqnfvn bìpouxnh tĩmfkinh nóqmppi: “Nếxxsnu khôfpmfng phảqmppi do tôfpmfi đvxtdenglng đvxtdếxxsnn ngưhjhdurihi khálxrgc thìpoux đvxtdlxrgi phưhjhdơftbong đvxtdãejdr khôfpmfng nghĩmfki đvxtdếxxsnn cálxrgch dùzuyfng côfpmf đvxtdzdov đvxtde dọjqcja tôfpmfi, vậsdzny nêpkkbn tôfpmfi cũktxjng coi nhưhjhd kẻmfki đvxtdãejdr giálxrgn tiếxxsnp làmueam hạufvbi dìpoux Lụajvzc, nếxxsnu côfpmf muốlxrgn bálxrgo thùzuyf thìpoux cứkshk nhằcicym vàmueao tôfpmfi làmuea đvxtdưhjhddesbc”.

Hạufvbmuea đvxtdãejdr hoàmuean toàmuean đvxtdpkkbn cuồpkkbng, côfpmf ta xôfpmfng lêpkkbn, đvxtdálxrgnh đvxtdqnfvm liêpkkbn tụajvzc vàmueao ngựohoac Dưhjhdơftbong Chấqnfvn, vừdesba đvxtdálxrgnh vừdesba khóqmppc, kêpkkbu gàmueao: “Anh làmueam mấqnfvt lòznnvng ngưhjhdurihi khálxrgc, vìpoux sao bọjqcjn chúnvjjng lạufvbi muốlxrgn dùzuyfng tôfpmfi đvxtdzdov đvxtde dọjqcja anh? Tạufvbi sao lạufvbi giếxxsnt mẹncisfpmfi?”

hjhdơftbong Chấqnfvn cứkshk đvxtdkshkng lặhtmpng ởhnme đvxtdóqmpp, mặhtmpc cho Hạufvbmuea cứkshk thếxxsn đvxtdálxrgnh đvxtdqnfvm mìpouxnh.

zuyf anh rấqnfvt thưhjhdơftbong xóqmppt côfpmflxrgi nàmueay nhưhjhdng lạufvbi chảqmppng thểzdovmueam gìpoux giúnvjjp côfpmf ta, đvxtdàmueanh trơftbo mắmoogt nhìpouxn trálxrgi tim côfpmf ta đvxtdau đvxtdkshkn đvxtdếxxsnn vỡhwuj vụajvzn.


“Anh nóqmppi đvxtdúnvjjng, anh cũktxjng làmuea mộenglt trong nhữmoogng hung thủqeva giếxxsnt mẹncisfpmfi, tôfpmfi phảqmppi giếxxsnt anh! Tôfpmfi phảqmppi bálxrgo thùzuyf cho mẹncisfpmfi!”

Hạufvbmuea bỗftbong lùzuyfi lạufvbi vàmueai bưhjhdkshkc, giậsdznn dữmoog nhìpouxn Dưhjhdơftbong Chấqnfvn, nóqmppi.

hjhdơftbong Chấqnfvn hơftboi nhíbuszu màmueay, khôfpmfng biếxxsnt vìpoux sao, anh bỗftbong cảqmppm nhậsdznn đvxtdưhjhddesbc ýmfki muốlxrgn giếxxsnt chóqmppc từdesb trong mắmoogt Hạufvbmuea, cóqmpp vẻmfki Hạufvbmuea đvxtdang thựohoac sựohoa muốlxrgn giếxxsnt anh.

Anh lo âscumu hỏdioni: “Hạufvbmuea, côfpmfmueam sao vậsdzny?”

“Tôfpmfi muốlxrgn giếxxsnt anh! Tôfpmfi muốlxrgn giếxxsnt anh!”

Mắmoogt Hạufvbmuea đvxtdãejdrurihn đvxtdzuyfy tơftbolxrgu, côfpmf ta nghiếxxsnn răurihng nghiếxxsnn lợdesbi nóqmppi, sálxrgt khíbusz đvxtdcicyng đvxtdăurihng.

Bỗftbong nhiêpkkbn, côfpmf ta chộenglp lấqnfvy con dao găurihm trêpkkbn bàmuean, xôfpmfng vềglde phíbusza Dưhjhdơftbong Chấqnfvn: “Tôfpmfi muốlxrgn giếxxsnt anh! Tôfpmfi phảqmppi giếxxsnt anh!”

“Phụajvzt!”

Khoảqmppnh khálxrgc lưhjhdhwuji dao đvxtdâscumm thẳoegnng vàmueao ngưhjhdurihi Dưhjhdơftbong Chấqnfvn, dưhjhdurihng nhưhjhd toàmuean bộengl thếxxsn giớkshki đvxtdgldeu yêpkkbn tĩmfkinh lạufvbi.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.