Cận Chiến Pháp Sư

Quyển 5-Chương 270 : Có máu chó như thế không?

    trước sau   
Hệogab thốcsjdng sẽggqn chờtiduqrktng hộgjvli chiếvhwdn kếvhwdt thúqrzzc rồlogvi mớoijvi tiếvhwdn hàhpvdnh pháriilt thưejpjjiiwng mộgjvlt lưejpjrkzst, chífvlunh vìrvie thếvhwd sẽggqncnqr mộgjvlt khoảsxcrng thờtidui gian rảsxcrnh rỗlcppi đfjaatjzn giảsxcri táriiln dong binh đfjaahpvdn trưejpjơacbýc kêosbj́t thúc cuôqrkṭc thi đfjaaâacbýu đfjaaâacbýy.

hpvdm cảsxcr nữffeda ngàhpvdy hócnqra ra hai têosbjn khốcsjdn kiếvhwdp nàhpvdy lo lắlogvng chuyệogabn nàhpvdy! Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialj hiêosbj̉u ra cảsxcrm thấjzszy dởjiiw khócnqrc dởjiiwejpjtidui, nhấjzszt thờtidui hắlogvn cũcltong khôqrktng pháriilt hỏgwbda ra ngoàhpvdi, nhìrvien Cốcsjd Phi, cũng băwzgćt đfjaaâacbỳu nócnqri nhữffedng lờtidui triếvhwdt lýmmgm.

“Cậwnrku biếvhwdt khôqrktng?” Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialj nói râacbýt dịu dàng, “Bởjiiwi vìrvie cậwnrku khôqrktng giữffedrvien đfjaaưejpjrkzsc khífvlu tiếvhwdt tuổpfeqi giàhpvdosbjn chúqrzzng ta đfjaaãqlxx mấjzszt đfjaai cơacby hộgjvli đfjaawknkt đfjaaưejpjrkzsc perfect, bởjiiwi vìrvie khôqrktng cócnqr perfect, nêosbjn chúqrzzng ta lạwknki mấjzszt đfjaai cơacby hộgjvli đfjaaưejpjrkzsc hệogab thốcsjdng phát thanh tuyêosbjn dưejpjơacbyng perfect đfjaaăwzgc̣c biêosbj̣t đfjaatjzn sỉqsmx nhụrviec đfjaacsjdi thủlogv. Cáriili côqrktng hôqrkṭi đfjaaưejpj́ng nhâacbýt thàhpvdnh Vâacbyn Đacbhoan chó má gì, ôqrktng đfjaaâacbyy mớoijvi mớoijvi làhpvdqrktng hộgjvli đfjaaưejpj́ng đfjaaâacbỳu thành Vâacbyn Đacbhoan, à khôqrktng, làhpvdqrktng hộgjvli sôqrkt́ môqrkṭt của Thếvhwd Giớoijvi Song Song! Oa ha ha ha…” Càhpvdng nócnqri, âacbym thanh củlogva Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialjhpvdng to, cuốcsjdi cùktoyng hắlogvn trựhrejc tiếvhwdp cưejpjơacbỳi đfjaaosbjn cuôqrkt̀ng.

Cốcsjd Phi tỉqsmxnh ngộgjvl: “Uốcsjdng nhiềjiiwu rồlogvi hảsxcr?”

Hữffedu Ca gậwnrkt đfjaavjpcu xác nhâacbỵn: “Khi nãqlxxy trong trậwnrkn đfjaaãqlxx uốcsjdng khôqrktng ífvlut…” Vừktoya nócnqri hắlogvn vừktoya nhớoijv lạwknki đfjaacsjdng vỏgwbd chai ởjiiw trêosbjn đfjaaqsmxnh núqrzzi cao trong chiếvhwdn trưejpjtidung. Đacbhcsjdng vỏgwbd chai nàhpvdy đfjaaưejpjrkzsc áriilnh mắlogvt trờtidui chiếvhwdu vàhpvdo thậwnrkt sựhrej chócnqri mắlogvt.

“Uốcsjdng nhiềjiiwu rồlogvi? sao tôqrkti lạwknki khôqrktng nhìrvien ra?” Chiếvhwdn Vôqrkt Thưejpjơacbyng còggqnn khó hiêosbj̉u kìa!


“Mócnqra, uốcsjdng nhiềjiiwu đfjaaếvhwdn nỗlcppi côqrktng hộgjvli vớoijvi dong binh đfjaahpvdn cũcltong khôqrktng phâacbyn rõhpvd còn bảo khôqrktng uôqrkt́ng nhiêosbj̀u ưejpj? Chúqrzzng ta làhpvdqrktng hộgjvli hảsxcr?” Cốcsjd Phi cũcltong bắlogvt đfjaavjpcu mắlogvng, cócnqr đfjaaôqrkti khi ngu ngốcsjdc cũcltong làhpvdm cho ngưejpjtidui ta căwzgcm tứmmgyc.

“Ồlogv…” Chiếvhwdn Vôqrkt Thưejpjơacbyng phảsxcrn ứmmgyng kịp, đfjaaúqrzzng thậwnrkt khi nãqlxxy Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialjacbýi vưejpj̀a kêosbju to hăwzgćn là côqrktng hôqrkṭi sôqrkt́ môqrkṭt của Thêosbj́ giơacbýi Song Song.

“Haiz…” Kiếvhwdm Quỷgbiz thởjiiwhpvdi, khôqrktng hềjiiwcnqri chuyệogabn, khôqrktng hổpfeqhpvd bạwknkn bègwwnacbyu năwzgcm, hắlogvn đfjaaãqlxx sớoijvm nhậwnrkn ra Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialj quáriil chésxcrn.

“Thiêosbjn Lýmmgm, chuyệogabn khi nãqlxxy rôqrkt́t cuôqrkṭc là làm sao?” Cuốcsjdi cùktoyng Hữffedu Ca cũcltong hỏgwbdi vâacbýn đfjaaêosbj̀ này, mọi ngưejpjơacbỳi cũng đfjaaang khó hiêosbj̉u đfjaaâacbyy!

“Là phản xạ thưejpjơacbyng tôqrkt̉n.” Cốcsjd Phi trảsxcr lờtidui.

“Ồlogv…” Cáriilc cao thủlogv ngâacbym nga, dĩacbh nhiêosbjn chỉqsmx cầvjpcn nghe đfjaaưejpjrkzsc từktoyhpvdy làhpvd bọjzszn họjzsz đfjaaãqlxx hiểtjznu thấjzszu mọjzszi chuyệogabn.

“Bi ai mà! Thựhrejc sựhrejhpvd bi ai!” Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialj lạwknki bắlogvt đfjaavjpcu dạwknky dỗlcpp: “Cáriilc vịnrpp đfjaaang ngồlogvi khôqrktng phảsxcri đfjaajiiwu làhpvd cao thủlogv đfjaaưejpj́ng đfjaaâacbỳu sao? Phản xạ thưejpjơacbyng tôqrkt̉n! Đacbhâacbyy chífvlunh làhpvd thứmmgy đfjaatjzn khắlogvc chếvhwd chưejpj́c nghiệogabp cócnqrriilt thưejpjơacbyng cao nhưejpjng máriilu thấjzszp mà cũng khôqrktng nghĩ tơacbýi, lòng các ngưejpjơacbỳi khôqrktng thấjzszy hổpfeq thẹqjyjn hảsxcr, sao lạwknki đfjaatjzn ngưejpjtidui kháriilc lợrkzsi dụrvieng chơacbyi cho mộgjvlt vốcsjd nhưejpj vậwnrky!” Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialjhpvdhpvdn.

“Anh cũcltong khôqrktng phải là khôqrktng nghĩ tơacbýi sao?” Ngựhrej Thiêosbjn Thầvjpcn Minh khôqrktng nhịnrppn đfjaaưejpjrkzsc hỏgwbdi.

“Tôqrkti?” Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialj liếvhwdc mắlogvt, “Ngưejpjtidui thuầvjpcn khiếvhwdt cao thưejpjrkzsng nhưejpjqrkti sẽggqncnqr nhữffedng suy nghĩacbhgwwnn hạwknk nhưejpj thếvhwd?” Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialj hỏgwbdi ngưejpjrkzsc môqrkṭt câacbyu cưejpj̣c kì hung hăwzgcng, tâacbýt cả mọi ngưejpjơacbỳi chịu khôqrktng nôqrkt̉i.

“Phụrviec luôqrktn, say màhpvd vẫosbjn còggqnn tựhrej luyêosbj́n thêosbj́ đfjaaưejpjrkzsc. Kiếvhwdm Quỷgbiz, phảsxcri mấjzszt bao lâacbyu têosbjn nàhpvdy mớoijvi tỉqsmxnh?” Cốcsjd Phi hỏgwbdi Kiếvhwdm Quỷgbiz.

Kiếvhwdm Quỷgbiz trầvjpcm mặvjpcc mộgjvlt lúqrzzc: “Khôqrktng lâacbyu lắlogvm đfjaaâacbyu, thựhrejc sựhrej vớoijvi trạwknkng tháriili nàhpvdy củlogva hắlogvn chúqrzzng ta vẫosbjn cócnqr thểtjzn trao đfjaapfeqi đfjaaưejpjrkzsc. Chỉqsmxcnqr đfjaaiềjiiwu sẽggqncnqri hơacbyi nhiềjiiwu.”

osbjn kia Hữffedu Ca đfjaaãqlxx tiếvhwdp tụrviec câacbyu chuyệogabn: “Phảsxcrn xạ thưejpjơacbyng tôqrkt̉n, loạwknki trang bịnrpphpvdy tôqrkti vẫosbjn chưejpja từktoyng thấjzszy qua trong Thếvhwd Giớoijvi Song Song. Mọjzszi ngưejpjtidui thâacbýy qua chưejpja?”

Tấjzszt cảsxcr mọjzszi ngưejpjtidui lắlogvc đfjaavjpcu.


“Loạwknki trang bịnrpphpvdy chắlogvc chắlogvn cũcltong cócnqrriilc suấjzszt vàhpvd tỷgbiz lệogab giốcsjdng nhưejpj trífvlu mạwknkng. Vìrvie vậwnrky phảsxcri tậwnrkp trung rấjzszt nhiềjiiwu mớoijvi cócnqr thểtjzn pháriilt huy táriilc dụrvieng, chứmmgy nếvhwdu xáriilc suấjzszt vàhpvd tỷgbiz lệogab phảsxcrn xạ khôqrktng cao thìrviecltong giốcsjdng nhưejpjacbyn gàhpvd. Hơacbyn nữffeda, vìrvie đfjaatjznacbyng cao hiệogabu quảsxcr phảsxcrn lạwknki, phòggqnng ngựhrej củlogva bảsxcrn thâacbyn chắlogvc cũcltong sẽggqn hạwknk xuốcsjdng vôqrktktoyng thấjzszp, đfjaaiềjiiwu nàhpvdy đfjaalogvng nghĩacbha vớoijvi việogabc tựhrej đfjaaưejpja mìrvienh vàhpvdo tìrvienh cảsxcrnh nguy hiểtjznm trưejpjoijvc. Hơacbyn nữffeda ởjiiw Thếvhwd Giớoijvi Song Song hiệogabn nay vẫosbjn chưejpja cócnqr thuốcsjdc uốcsjdng khôqrkti phụrviec trong chiếvhwdn đfjaajzszu, có thểtjzncnqri nếvhwdu chỉqsmxcnqr mộgjvlt mìrvienh thìrvie khôqrktng hềjiiwcnqr biệogabn pháriilp sốcsjdng sócnqrt!” Hữffedu Ca phâacbyn tífvluch.

“Còn nữffeda!” Chiếvhwdn Vôqrkt Thưejpjơacbyng bắlogvt đfjaavjpcu bổpfeq sung, “Loạwknki trang bịnrpphpvdy rấjzszt nhàhpvdm cháriiln, muốcsjdn đfjaacsjdi phócnqr vớoijvi đfjaanrppch nhâacbyn thìrvie phảsxcri đfjaatjzn ngưejpjtidui ta đfjaaếvhwdn đfjaaáriilnh vôqrkt ngưejpjtidui mìrvienh. Nếvhwdu nhưejpj trong PK, moá nó, ngưejpjtidui kháriilc khôqrktng côqrktng kífvluch vàhpvdo ngưejpjtidui thìrviecnqr phảsxcri thành đfjaaôqrkt̀ bỏ khôqrktng? Cho nêosbjn cáriili nàhpvdy chỉqsmxcnqr thểtjzn đfjaaem ra lừktoya nhữffedng ngưejpjtidui khôqrktng biếvhwdt. Màhpvdcltong chỉqsmxcnqr thểtjzn lừktoya đfjaaưejpjrkzsc mộgjvlt lầvjpcn chứmmgy khôqrktng thểtjznktoyng lầvjpcn hai. Nhưejpjng mà ơacbỷ trong Thếvhwd Giớoijvi Song Song cócnqr Thuậwnrkt Giáriilm Đacbhnrppnh mà, cócnqr thểtjzn giáriilm đfjaainh đfjaaưejpjrkzsc trang bịnrpp củlogva đfjaacsjdi phưejpjơacbyng, câacbỵu xem loạwknki trang bịnrpphpvdy còggqnn cócnqrriilc dụrvieng gi?”

“Nócnqri đfjaai nócnqri lạwknki, Thiêosbjn Lýmmgm, anh khôqrktng dùktoyng Thuậwnrkt Giáriilm Đacbhnrppnh đfjaai?” Ngựhrej Thiêosbjn Thầvjpcn Minh đfjaagjvlt nhiêosbjn nhớoijv tớoijvi.

“Khụ… tôqrkti chưejpja bao giơacbỳ dùng.” Cốcsjd Phi trảsxcr lờtidui. Thuậwnrkt Giáriilm Đacbhnrppnh củlogva hắlogvn luyêosbj̣n thì có luyêosbj̣n, nhưejpjng thựhrejc sựhrej bỏ nó môqrkṭt góc.

Mấjzszy ngưejpjtidui cao thủlogv nhìrvien nhau rồlogvi đfjaalogvng loạwknkt kêosbju lêosbjn: “Thậwnrkt nguy cmn hiểtjznm!!!”

“Thói quen xâacbýu nhưejpj thêosbj́, phải sưejpj̉a!!” Chiếvhwdn Vôqrkt Thưejpjơacbyng lạwknki nócnqri thành khâacbỷn khuyêosbjn can nưejpj̃a rôqrkt̀i.

“Đacbhúqrzzng đfjaaócnqr, nếvhwdu nhưejpj đfjaacsjdi thủlogv biếvhwdt anh khôqrktng cócnqr thócnqri quen dùktoyng Thuậwnrkt Giáriilm Đacbhnrppnh, chỉqsmx sợrkzs họjzsz đfjaaãqlxx sớoijvm tậwnrku cho mìrvienh mộgjvlt bộgjvl phảsxcrn xạ thưejpjơacbyng tôqrkt̉n đfjaatjzn chơacbyi chêosbj́t anh rôqrkt̀i!” Ngựhrej Thiêosbjn Thầvjpcn Minh ồlogvn àhpvdo.

“Ủvhwda, nếvhwdu nhưejpj ngưejpjtidui hôqrktm nay dùng phảsxcrn xạ thưejpjơacbyng tôqrkt̉n làm anh chêosbj́t, đfjaaãqlxx biếvhwdt thủlogv đfjaaoạwknkn nàhpvdy sao lạwknki khôqrktng lấjzszy ra sớoijvm đfjaaôqrkt́i phó anh màhpvd lạwknki giấjzszu đfjaaếvhwdn cuôqrkt́i cùng?” Chiếvhwdn Vôqrkt Thưejpjơacbyng nghi ngờtidu.

“Thiêosbjn Lýmmgm vớoijvi ngưejpjtidui đfjaaócnqr khôqrktng phải cócnqr quen biếvhwdt sao? Chắlogvc cũcltong kiểtjznu báriiln nhâacbyn tìrvienh đfjaai!” Ngựhrej Thiêosbjn Thầvjpcn Minh mặvjpct màhpvdy rạwknkng rỡywxk, “Làhpvd ngưejpjtidui đfjaaqjyjp nàhpvdo áriil? Tôqrkti đfjaaãqlxx đfjaaưejpjrkzsc gặvjpcp chưejpja vâacbỵy?”

Cốcsjd Phi quay măwzgc̣t đfjaai khôqrktng nócnqri chuyệogabn. Bêosbjn kia Hữffedu Ca lạwknki tiếvhwdp tụrviec: “Nếvhwdu làhpvd kiểtjznu ban ơacbyn lấjzszy lòggqnng thìrvie khi đfjaaócnqr đfjaavjpcu hàhpvdng làhpvd đfjaaưejpjrkzsc rồlogvi, còggqnn gọjzszi Thiêosbjn Lýmmgm qua đfjaaócnqrhpvdm gìrvie?”

“Àtidu, chắlogvc làhpvd muốcsjdn lấjzszy tôqrkti làhpvdm chuộgjvlt bạwknkch đfjaatjznqrktjzszy thưejpj̣c nghiệogabm đfjaai? Dùktoy sao thìrvieqrkt âacbýy cũcltong muốcsjdn dùktoyng cáriilch nàhpvdy đfjaatjzn đfjaacsjdi phócnqr ngưejpjtidui kháriilc.” Cốcsjd Phi giảsxcri thífvluch.

“Hưejpj̀!” Ngưejpjtidui im lặvjpcng hồlogvi lâacbyu – Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialj vốcsjdn đfjaaang ngủlogvhpvd ngủlogv gậwnrkt lạwknki đfjaagjvlt nhiêosbjn hưejpj̀ lạnh mộgjvlt tiếvhwdng, cái đfjaaâacbỳu gục xuôqrkt́ng khôqrktng có ngâacbỷng lêosbjn, chỉ lạnh lùng quăwzgcng qua môqrkṭt câacbyu: “Trừktoyosbjn ngu ngốcsjdc nàhpvdy ra thìrvieggqnn tìrviem đfjaaâacbyu ra ngưejpjtidui trưejpjoijvc khi PK màhpvd khôqrktng dùktoyng giáriilm đfjaanrppnh ưejpj?”

“Ừtvoz, đfjaaúqrzzng đfjaaócnqr!” Chiếvhwdn Vôqrkt Thưejpjơacbyng lậwnrkp tứmmgyc phụrvie họjzsza, “Khôqrktng phảsxcri tôqrkti vừktoya nócnqri rồlogvi sao? Phưejpjơacbyng pháriilp nàhpvdy quáriil bịnrpp đfjaagjvlng, cho nêosbjn chỉqsmxcnqr thểtjznktoyng đfjaatjzn âacbym thầvjpcm đfjaaáriilnh lésxcrn mộgjvlt lầvjpcn. Ởpkvh Thếvhwd Giớoijvi Song Song đfjaaãqlxxcnqr Thuậwnrkt Giáriilm Đacbhnrppnh nêosbjn loạwknki trang bịnrpphpvdy khôqrktng hềjiiwcnqr giáriil trịnrpp trong PK. Cho nêosbjn nócnqr khôqrktng đfjaaưejpjơacbỵc đfjaaem ra dùng trong PK.”


“Cũcltong khôqrktng hẳpcehn!” Nếvhwdu lặvjpcng lẽggqn sắlogvp xếvhwdp mộgjvlt hai ngưejpjtidui ẩtjznn trong đfjaaáriilm đfjaaôqrktng. Cho dùktoy Thiêosbjn Lýmmgmcnqr thócnqri quen sửialj dụrvieng Thuậwnrkt Giáriilm Đacbhnrppnh thìrvie mộgjvlt đfjaacsjdng ngưejpjtidui nhưejpj vậwnrky cũcltong khôqrktng có khả năwzgcng giám đfjaaịnh tưejpj̀ng ngưejpjơacbỳi mà! Đacbhếvhwdn lúqrzzc đfjaaócnqr hắlogvn nésxcrm ra mộgjvlt pháriilp thuậwnrkt phạm vi ra, âacbỳm âacbỳm, Thiêosbjn Lýmmgm liêosbj̀n ngủm.” Ngựhrej Thiêosbjn Thầvjpcn Minh lêosbjn tiếvhwdng.

“Cáriili nàhpvdy chắlogvc khôqrktng đfjaaưejpjrkzsc đfjaaâacbyu? Phảsxcrn xạ thưejpjơacbyng tôqrkt̉n thưejpjơacbỳng áriilp dụrvieng cho nhữffedng côqrktng kífvluch gầvjpcn ngưejpjtidui thôqrkti!” Chiếvhwdn Vôqrkt Thưejpjơacbyng nócnqri.

“Cáriili nàhpvdy phảsxcri xem thiếvhwdt lậwnrkp củlogva tròggqn chơacbyi nưejpj̃a!” Hữffedu Ca tiếvhwdp lờtidui.

“Ừtvoz, trưejpjoijvc đfjaaâacbyy tôqrkti chơacbyi XXX thìrviecnqrcltong phảsxcrn lạwknki cáriilc côqrktng kífvluch tầvjpcm xa.” Ngựhrej Thiêosbjn Thầvjpcn Minh nêosbju ra mộgjvlt tròggqn chơacbyi làhpvdm vífvlu dụrvie.

“Ởpkvh Thếvhwd Giớoijvi Song Song thìrvie sao? Ruốcsjdt cuộgjvlc làhpvdcnqr hay khôqrktng?”

“Khôqrktng cócnqr!” Hữffedu Ca tuyêosbjn bốcsjd.

Hai ngưejpjtidui hồlogv nghi: “Khôqrktng phảsxcri anh còggqnn chưejpja thấjzszy trang bịnrpp phảsxcrn xạ sao?”

Hữffedu Ca dởjiiw khócnqrc dởjiiwejpjtidui: “Chưejpja thấjzszy trang bịnrpp nhưejpjng thiêosbj́t đfjaaịnh vềjiiw quan hệogab phảsxcrn xạ thìrvieqrkti vẫosbjn biếvhwdt đfjaaưejpjơacbỵc, thựhrejc sựhrejcnqr khôqrktng cócnqrriilc dụrvieng vớoijvi côqrktng kífvluch tầvjpcm xa.”

“Ra làhpvd vậwnrky, thảsxcro nàhpvdo Thiêosbjn Lýmmgmcnqr thểtjzn sốcsjdng đfjaaếvhwdn ngàhpvdy nay.” Ngựhrej Thiêosbjn Thầvjpcn Minh nócnqri.

“Châacbỵc châacbỵc, Thiêosbjn Lýmmgm sau nàhpvdy phảsxcri chúqrzz ýmmgmhpvdo, nếvhwdu mâacbýy têosbjn có thù vơacbýi câacbỵu biêosbj́t câacbỵu có khuyêosbj́t đfjaaosbj̉m chăwzgc̉ng bao giơacbỳ dùng Thuâacbỵt Giám Đacbhịnh, nhâacbýt đfjaaịnh sẽ dùng nó tính kêosbj́ câacbỵu.” Chiếvhwdn Vôqrkt Thưejpjơacbyng nócnqri.

“Ơywxk, lẽggqnhpvdo ngưejpjơacbỳi đfjaaẹp trong trậwnrkn chiếvhwdn vừktoya rồlogvi dùktoyng cáriilch nàhpvdy đfjaatjzn chuyêosbjn môqrktn nhắlogvc nhởjiiw Thiêosbjn Lýmmgmosbj̀ vụ âacbýy sao?” Ngựhrej Thiêosbjn Thầvjpcn Minh sợrkzsqlxxi than.

“Cócnqrrvienh cócnqr nghĩacbha nhưejpj thêosbj́? Cócnqr cầvjpcn máriilu chócnqr nhưejpj vậwnrky khôqrktng?” Chiếvhwdn Vôqrkt Thưejpjơacbyng cũcltong hùktoya theo làhpvdm mọjzszi ngưejpjtidui cùktoyng nhìrvien vềjiiw phífvlua Cốcsjd Phi.

“Ngu ngốcsjdc, nếvhwdu muốcsjdn nhắlogvc nhởjiiw thìrviecnqri mộgjvlt tiếvhwdng làhpvd đfjaaưejpjrkzsc, làhpvdm chuyệogabn phiềjiiwn phứmmgyc nhưejpj vậwnrky làhpvdm gìrvie?” Đacbhgjvlt nhiêosbjn Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialj lạwknki lêosbjn tiếvhwdng.


“Đacbhúqrzzng đfjaaócnqr, đfjaaúqrzzng đfjaaócnqr!” Chiếvhwdn Vôqrkt Thưejpjơacbyng vàhpvd Ngựhrej Thiêosbjn Thầvjpcn Minh gậwnrkt đfjaavjpcu lia lịnrppa.

“Trừktoy phi…” Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialj lại còn khôqrktng nói hêosbj́t câacbyu.

“Trừktoy phi cáriili gìrvie?” Hai ngưejpjtidui kia vộgjvli vàhpvdng hỏgwbdi.

“Trừktoy phi côqrktjzszy sợrkzs Thiêosbjn Lýmmgm khôqrktng tin đfjaaiềjiiwu côqrkt âacbýy nócnqri.” Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialj trảsxcr lờtidui.

“Sau đfjaaó liêosbj̀n chơacbyi môqrkṭt vơacbỷ diêosbj̃n? Woa, còn máu chó hơacbyn hôqrkt̀i nãy, khôqrktng đfjaaêosbj́n nôqrkt̃i đfjaaâacbýy chưejpj́!” Chiếvhwdn Vôqrkt Thưejpjơacbyng vàhpvd Ngựhrej Thiêosbjn Thầvjpcn Minh liêosbjn tiếvhwdp hấjzszt đfjaavjpcu.

Cốcsjd Phi cũcltong hoảsxcrng hốcsjdt, hai thanh niêosbjn mộgjvlt giàhpvd mộgjvlt trẻbomuhpvdy sao lạwknki ăwzgcn ýmmgm thếvhwd. Thêosbjm vàhpvdo Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialj nửialja say nửialja tỉqsmxnh, lâacbyu lâacbyu nhưejpjosbjn đfjaalogvng pháriilt biểtjznu mộgjvlt câacbyu, phâacbyn tífvluch châacbyn tưejpjoijvng sựhrej việogabc nghe vôqrktktoyng hợrkzsp lýmmgmhpvdhpvdng…

Thiêosbjn lừktoya đfjaasxcro nàhpvdy thựhrejc sựhrej muốcsjdn nhắlogvc nhởjiiwrvienh chuyệogabn nàhpvdy sao? Ngẫosbjm lạwknki trưejpjoijvc khi chia tay, hìrvienh nhưejpjqrktjzszy thậwnrkt sựhrejcnqr nhắlogvc mìrvienh sau nàhpvdy nhớoijvktoyng Thuậwnrkt Giáriilm Đacbhnrppnh. Tuy rằidhhng giọjzszng đfjaaiệogabu cócnqr chúqrzzt mỉqsmxa mai. Nhưejpjng màhpvd, chiếvhwdu theo suy nghĩacbh củlogva Hàhpvdn Gia Tửialj thìrvie giọjzszng đfjaaiệogabu đfjaaócnqr rấjzszt phùktoy hợrkzsp vớoijvi hoàhpvdn cảsxcrnh.

Nhưejpjng màhpvd hai têosbjn Ngựhrej Thiêosbjn Thầvjpcn Minh vàhpvd Chiếvhwdn Vôqrkt Thưejpjơacbyng lạwknki làhpvdm ầvjpcm ĩacbh. Đacbhúqrzzng làhpvdriilu chócnqr quá rôqrkt̀i, côqrkt âacbýy thưejpj̣c quá rảnh.

Cốcsjd Phi làhpvd ngưejpjtidui thuộgjvlc vềjiiw phong cáriilch thẳpcehng thắlogvn, lòggqnng cócnqr nghi vấjzszn làhpvd hắlogvn hỏgwbdi thẳpcehng. Vìrvie vậwnrky hắlogvn lậwnrkp tứmmgyc mởjiiw danh sáriilch bạwknkn bègwwn ra đfjaaêosbj hỏgwbdi thăwzgcm thìrvie pháriilt hiệogabn Tịnrppch Tiểtjznu Thiêosbjn đfjaaãqlxx logout.

qrzzc nàhpvdy kim đfjaalogvng hồlogvcltong đfjaaãqlxxejpjrkzst quáriil chífvlun giờtidu, trậwnrkn chung kếvhwdt củlogva côqrktng hộgjvli chiếvhwdn cũcltong đfjaaãqlxx bắlogvt đfjaavjpcu, đfjaaiềjiiwu nàhpvdy cũcltong đfjaalogvng nghĩacbha vớoijvi cuộgjvlc thi đfjaaâacbýu dong binh đfjaaãqlxx kếvhwdt thúqrzzc tuyêosbj̣t đfjaaôqrkt́i.

Bấjzszt chợrkzst, đfjaaáriilm họjzszc sinh củlogva Chung Cựhrejc Tam Ban rầvjpcm rầvjpcm gửialji tin nhắlogvn đfjaaếvhwdn.

“Thầvjpcy ơacbyi, thàhpvdnh ởjiiw đfjaahpvdn nàhpvdo thêosbj́?”

“Côqrktng Tửialj tinh anh đfjaahpvdn đfjaaócnqr, cócnqr vậwnrky cũcltong khôqrktng biếvhwdt hảsxcr?”

“Aaa!!! Đacbhmmgyng đfjaavjpcu kìrviea, thậwnrkt làhpvd lợrkzsi hạwknki!” Bọjzszn họjzszc sinh kinh hôqrkt.

“Thầvjpcy ơacbyi, kếvhwdt nạwknkp bọn em vôqrkt dong binh đfjaaoàn của thâacbỳy đfjaai!” Cócnqr ngưejpjtidui xin.

“Đacbhi đfjaai đfjaai. Vôqrktriili dong binh đfjaahpvdn lộgjvln xộgjvln nàhpvdy làhpvdm gìrvie!” Cốcsjd Phi tráriilch cứmmgy.

Rồlogvi hắlogvn quay đfjaavjpcu lạwknki nhìrvien cáriilc đfjaahpvdn hữffedu củlogva mìrvienh. Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialj, tífvlunh cáriilch áriilc liệogabt, đfjaaosbjn cuồlogvng tưejpj̣ luyêosbj́n, say rưejpjrkzsu; Chiếvhwdn Vôqrkt Thưejpjơacbyng vàhpvd Ngựhrej Thiêosbjn Thầvjpcn Minh mộgjvlt têosbjn thìrvie giàhpvdhpvd khôqrktng nêosbjn nếvhwdt, mộgjvlt têosbjn thìrvie trẻ ngưejpjơacbỳi non dạ, cảsxcr hai đfjaajiiwu hám gáriili; Hữffedu Ca thìrvieacbyi cẩtjznn thậwnrkn mộgjvlt chúqrzzt, nhưejpjng hắlogvn luôqrktn luôqrktn lo cáriili nàhpvdy cáriili kia, khôqrktng biêosbj́t là Hưejpj̃u Ca hay là Ưgbizu Ca; Cuốcsjdi cùktoyng làhpvd Kiếvhwdm Quỷgbiz, nhâacbyn phẩtjznm cũcltong kháriil đfjaaáriilng tin. Chỉqsmx tộgjvli têosbjn nàhpvdy quáriil đfjaaam mêosbj game, chắlogvc chắlogvn khôqrktng phảsxcri làhpvdejpjơacbyng tốcsjdt cho họjzszc sinh.

Quảsxcr nhiêosbjn làhpvd mộgjvlt đfjaaoàn căwzgc̣n bã mà! Côqrkt́ Phi cảsxcrm kháriili. Dùktoy sao thìrvie hắlogvn cũcltong khôqrktng dáriilm phâacbyn tífvluch mìrvienh, mộgjvlt têosbjn cuồlogvng PK. Tífvlunh ra thìrviervienh hìrvienh củlogva Cốcsjd Phi còggqnn nghiêosbjm trọjzszng hơacbyn năwzgcm ngưejpjtidui kia! Cứmmgy nhìrvien mấjzszy ngưejpjtidui cócnqr đfjaaiểtjznm PK ởjiiw thành Vâacbyn Đacbhoan lo lắlogvng hồlogvi hộgjvlp làhpvd hiểtjznu rồlogvi.

Cuốcsjdi cùktoyng sáriilu ngưejpjtidui cùktoyng ngồlogvi chờtidu trong quáriiln rưejpjrkzsu. Bọjzszn họjzsz đfjaaang chờtidu cho côqrktng hộgjvli chiếvhwdn kếvhwdt thúqrzzc. Hệogab thốcsjdng đfjaaãqlxxcnqri sẽggqn đfjaalogvng loạwknkt pháriilt thưejpjjiiwng màhpvd. Khôqrktng biếvhwdt đfjaaưejpjrkzsc cáriili gìrvie đfjaaâacbyy? Mấjzszy ngưejpjtidui vừktoya kífvluch đfjaagjvlng vừktoya suy đfjaariiln trong lòggqnng.

Chốcsjdc láriilt sau, Hàhpvdn Gia Côqrktng Tửialj đfjaaãqlxx tỉqsmxnh rưejpjrkzsu. Nhưejpjng Ngựhrej Thiêosbjn Thầvjpcn Minh lạwknki say ngãqlxx, têosbjn nhócnqrc xâacbýu xa nàhpvdy hoàhpvdn toàhpvdn khôqrktng cócnqr tửialju lưejpjrkzsng gì. Nhưejpjng màhpvdktoy say nhưejpjng hắlogvn tưejpjơacbyng đfjaacsjdi ngoan, chỉqsmx nằidhhm ra cáriili ghếvhwdosbjn cạwknknh rồlogvi ngủlogv khòggqn khòggqn.

“Ngựhrej Thiêosbjn, câacbỵu quáriilacby suấjzszt, đfjaaâacbyy làhpvd thờtidui đfjaaiểtjznm mấjzszu chốcsjdt, sao câacbỵu có thêosbj̉ ngủ…” Chiếvhwdn Vôqrkt Thưejpjơacbyng cưejpjtidui trộgjvlm.

Thờtidui gian cứmmgy thếvhwd trôqrkti qua. Cuốcsjdi cùktoyng, âacbym thanh củlogva hệogab thốcsjdng lạwknki vang lêosbjn, kếvhwdt quảsxcr cuốcsjdi cùktoyng củlogva côqrktng hộgjvli chiếvhwdn đfjaaưejpjrkzsc côqrktng bốcsjd: Hạwknkng nhấjzszt, khôqrktng chúqrzzt nghi ngờtidurviehpvd Tung Hoàhpvdnh Tứmmgy Hảsxcri, hạwknkng hai làhpvdqrktng hộgjvliThiếvhwdt Giáriilp, têosbjn thứmmgy ba làhpvd Hoa Đacbhăwzgcng Sơacby Thưejpjrkzsng (mớoijvi vừktoya lêosbjn đfjaaègwwnn), đfjaaâacbyy làhpvdriili têosbjn màhpvd Cốcsjd Phi chưejpja hềjiiw nghe đfjaaếvhwdn.

“Sắlogvp cócnqr thưejpjjiiwng!!” Chiếvhwdn Vôqrkt Thưejpjơacbyng kífvluch đfjaagjvlng túqrzzm lấjzszy Cốcsjd Phi, ngưejpjơacbỳi thưejpjơacbỳng hơacbỵp ý vơacbýi hăwzgćn là Ngựhrej Thiêosbjn Thầvjpcn Minh, vâacbỹn còn đfjaaang ngủ kia kìa!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.