Cận Chiến Pháp Sư

Quyển 5-Chương 213 : Xông lên thôi

    trước sau   
Sựowba hỗbzein loạrkoon củnosba dong binh đggeodlkkn Vâseppn Tưldflơppysng thậnkzat đggeoãkfji khiếdbwtn sáasauu ngưldflighyi Côpphjng Tửqvfg tinh anh đggeodlkkn giậnkzat mìlofgnh.

asauc loạrkooi côpphjng hộjsgdi lớhvyvn bậnkzac 5 cómftb 750 ngưldflighyi nhưldfl Tung Hoàdlkknh Tứsdzg Hảxjcii, muốkmfin giữbmpna 750 ngưldflighyi biếdbwtt hếdbwtt mặhlqtt nhau làdlkk khôpphjng thểkfji. Thếdbwt nhưldflng côpphjng hộjsgdi cómftb huy hiệdpusu côpphjng hộjsgdi, thứsdzgdlkky tuyệdpust đggeokmfii khôpphjng thểkfji giảxjci mạrkooo, cho nêmkksn vàdlkko thờighyi đggeoiểkfjim PK đggeodlkkn thểkfji nhưldfl vầesrey, chỉhcrm cầesren đggeoeo huy hiệdpusu, liềgskxn khôpphjng cómftblofgnh trạrkoong chéseppm sai ngưldflighyi.

Nhưldflng màdlkk dong binh đggeodlkkn lạrkooi khôpphjng cómftb huy chưldflơppysng, hay nómftbi cáasauch kháasauc làdlkk quy môpphj dong binh đggeodlkkn hiệdpusn nay khôpphjng cómftb đggeorkoot tớhvyvi trìlofgnh đggeojsgd lấldfly đggeoưldflbmpnc huy hiuệdpus. Tímrwznh ra thìlofg hiệdpusn tạrkooi bậnkzac cao nhấldflt củnosba dong binh đggeodlkkn mớhvyvi chỉhcrmmftb bậnkzac 5 thôpphji, nhâseppn sốkmfidlkk 100.

Việdpusc nhậnkzan mặhlqtt 750 làdlkk khôpphjng thểkfji, 100 ngưldflighyi chơppysi chung thìlofg quen mặhlqtt còeddnn chưldfla phảxjcii khómftb. Vìlofg thếdbwt trong cuộjsgdc thi đggeoldflu dong binh đggeodlkkn đggeoếdbwtn nay, cũhhaang xảxjciy ra sựowba kiệdpusn xấldflu hổfwoglofg.

Nhưldflng dong binh đggeodlkkn Vâseppn Tưldflơppysng thếdbwtdlkk ngay cảxjci thàdlkknh viêmkksn bêmkksn mìlofgnh đggeogskxu khôpphjng rõcept, cómftb thểkfji đggeoáasaunh vàdlkko 16 đggeojsgdi mạrkoonh xáasauc thựowbac làdlkk mộjsgdt kìlofgmrwzch. Nómftbi tớhvyvi bọseggn họsegg hiểkfjiu lầesrem kẻukup đggeomftbch thàdlkknh ngưldflighyi mộjsgdt nhàdlkk, nhưldflng ímrwzt ra thìlofg kẻukup đggeomftbch sẽsepp khôpphjng nhậnkzan sai bọseggn họsegg.

Việdpusc Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh thâseppn thiếdbwtt chàdlkko hỏtdkvi đggeokmfii thủnosb thựowbac sựowba nằjkqxm ngoàdlkki ýlexg muốkmfin củnosba nhiềgskxu ngưldflighyi. Nhưldflng têmkksn nhómftbc Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh nàdlkky cũhhaang chẳhvyvng phảxjcii loạrkooi ngưldflighyi hòeddna áasaui gìlofg, trang bịmftb mớhvyvi sớhvyvm sắnqfcp mởsepp trậnkzan PK rồldchi, cho nêmkksn rấldflt hưldflng phấldfln. Kếdbwtt quảxjcidlkk nởsepp nụasauldflighyi vớhvyvi vàdlkki têmkksn tựowbaseppng mìlofgnh tớhvyvi họseggng súdkmang thôpphji, ai nghĩnqfcldfl nhiêmkksn cứsdzg thếdbwt khiếdbwtn ngưldflighyi ta thấldfly thâseppn thiếdbwtt đggeoi mấldflt luôpphjn.


Mấldfly ngưldflighyi họsegg trợbmpnn mắnqfct háasau mồldchm thổfwogn thứsdzgc vàdlkki câseppu, Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh lạrkooi làdlkk ngưldflighyi đggeoesreu tiêmkksn lộjsgd ra vẻukup mặhlqtt hung áasauc, giưldflơppysng cung càdlkki têmkksn, bắnqfcn vềgskx phímrwza bómftbng lưldflng ngưldflighyi ta rờighyi đggeoi.

Cung têmkksn mớhvyvi cómftbmkksn “Thưldflmrwzch Rímrwzt Gàdlkko”, mộjsgdt mũhhaai têmkksn nàdlkky bắnqfcn ra khôpphjng cómftb âseppm thanh pháasauch lốkmfii rímrwzt gàdlkko nhưldfl trưldflhvyvc đggeoâseppy, màdlkk trởsepp thàdlkknh làdlkk mộjsgdt tiếdbwtng giómftbmrwzt béseppn nhọseggn màdlkk giòeddnn vang.

“Vèxymyo!”

“Ábzei!”

Chim nhạrkoon bay ngang đggeokfji lạrkooi tiếdbwtng, mũhhaai têmkksn đggeoi qua cũhhaang lưldflu lạrkooi âseppm thanh, tiếdbwtng kêmkksu thảxjcim thiếdbwtt.

Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh bắnqfcn ra mộjsgdt tiễnvtwn nàdlkky, mụasauc tiêmkksu bịmftb trúdkmang đggeoòeddnn chỉhcrm kịmftbp kêmkksu lêmkksn mộjsgdt tiếdbwtng sợbmpnkfjii rồldchi hómftba thàdlkknh áasaunh sáasaung trắnqfcng bay mấldflt.

Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh kímrwzch đggeojsgdng! Đnvtwãkfji rấldflt lâseppu rồldchi cậnkzau ta khôpphjng cảxjcim nhậnkzan đggeoưldflbmpnc khoáasaui cảxjcim giếdbwtt ngưldflighyi trong giâseppy láasaut. Khôpphjng sai, dùseggdlkk cậnkzau ta vẫwlosn cómftb thểkfji xửqvfglexg thẳhvyvng thừqzegng mấldfly têmkksn ngưldflighyi chơppysi mớhvyvi dưldflhvyvi cấldflp ba mưldflơppysi hắnqfcn vẫwlosn cómftb thểkfjimftbi làdlkk giếdbwtt sưldflhvyvng. Nhưldflng game từqzegldfla tớhvyvi nay cómftb ngưldflighyi nómftbi: Giếdbwtt ngay lũhhaadlkkppys khôpphjng gọseggi làdlkk giếdbwtt ngay, giếdbwtt ngưldflighyi chơppysi đggeoldchng cấldflp vớhvyvi mìlofgnh mớhvyvi thậnkzat sựowbadlkk giếdbwtt ngưldflighyi trong nháasauy mắnqfct.

Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh vẫwlosn tựowba cho mìlofgnh làdlkk cao thủnosbdlkkng đggeoesreu nêmkksn việdpusc giếdbwtt ngưldflighyi trong nháasauy mắnqfct thậnkzat sựowba mớhvyvi làdlkk thứsdzg cậnkzau ta theo đggeouổfwogi. Đnvtwáasaung tiếdbwtc trang bịmftb khôpphjng theo kịmftbp nhu cầesreu, đggeoãkfjiseppu lắnqfcm khôpphjng cómftb loạrkooi khoáasaui cảxjcim nàdlkky. Lầesren nàdlkky thàdlkknh côpphjng, Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh nímrwzu lấldfly Cốkmfi Phi rốkmfing to hếdbwtt mứsdzgc: “Cưldflighyng hómftba Thưldflmrwzch, cưldflighyng hómftba Thưldflmrwzch!!!” Ởhhtc trong sốkmfiasauu ngưldflighyi chỉhcrmmftblofgnh Cốkmfi Phi vẫwlosn sinh hoạrkoot vui vẻukup ngậnkzap tràdlkkn trong chuyệdpusn giếdbwtt ngưldflighyi trong nháasauy mắnqfct thôpphji, Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh đggeoãkfji trôpphjng thấldfly màdlkk thèxymym rấldflt lâseppu rồldchi.

“Gàdlkko cáasaui gìlofg đggeoómftb! Tráasaunh sang mộjsgdt bêmkksn!” Cốkmfi Phi đggeoggeoy Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh ra, xáasauch kiếdbwtm muốkmfin lao lêmkksn.

“Khôpphjng đggeoưldflbmpnc, phảxjcii chừqzega cho anh em vàdlkki têmkksn chứsdzg!” Chiếdbwtn Vôpphj Thưldflơppysng vộjsgdi vãkfjimkksu to, rấldflt sợbmpn Cốkmfi Phi tung ra mộjsgdt pháasaup thuậnkzat rộjsgdng xuốkmfing thìlofg thếdbwt giớhvyvi liềgskxn yêmkksn tĩnqfcnh.

“Chẳhvyvng hiểkfjiu tôpphji gìlofg cảxjci!” Cốkmfi Phi khinh bỉhcrm liếdbwtc nhìlofgn Chiếdbwtn Vôpphj Thưldflơppysng, phi thâseppn xôpphjng xuốkmfing núdkmai sưldflighyn núdkmai.

Kiếdbwtm Quỷykddhhaang khôpphjng cam lòeddnng tỏtdkv ra yếdbwtu késeppm, mómftbc chuỷykdd thủnosb ra dùseggng Tậnkzat Hàdlkknh đggeouổfwogi theo luôpphjn rồldchi.

“Ơtdkvlofga, con bàdlkkmftb, hai ngưldflighyi cáasauc cậnkzau đggeobmpni tôpphji vớhvyvi coi!” Chiếdbwtn Vôpphj Thưldflơppysng lệdpusppysi đggeoesrey mặhlqtt, nâseppng nhữbmpnng bưldflhvyvc châseppn nặhlqtng nềgskx đggeoi theo phímrwza sau hai ngưldflighyi ăggeon khómftbi bụasaui.


“Thêmkksm trạrkoong tháasaui, trạrkoong tháasaui cũhhaang khôpphjng cầesren sao!” Hữbmpnu Ca bêmkksn nàdlkky gấldflp gáasaup quơppys quyềgskxn trưldflbmpnng, lạrkooi chỉhcrm tớhvyvi kịmftbp cho Chiếdbwtn Vôpphj Thưldflơppysng thêmkksm mộjsgdt cáasaui Chúdkmac Phúdkmac Sứsdzgc Mạrkoonh.

“Chạrkooy đggeoi! Chạrkooy ra khỏtdkvi phạrkoom vi đggeoqzegng hòeddnng tôpphji chữbmpna cho!” Hàdlkkn Gia Côpphjng Tửqvfg lạrkoonh lùseggng nómftbi mộjsgdt câseppu, rồldchi hắnqfcn ngồldchi xuốkmfing dưldflhvyvi đggeoldflt, mởsepp nắnqfcp mộjsgdt bìlofgnh rưldflbmpnu.

Đnvtwiềgskxu nàdlkky nếdbwtu lọseggt vàdlkko mắnqfct ngưldflighyi kháasauc, họsegg sẽsepp đggeoáasaunh giáasau đggeoáasaum ngưldflighyi Côpphjng Tửqvfg Tinh Anh Đnvtwdlkkn nàdlkky cũhhaang rấldflt mấldflt đggeodlkkn kếdbwtt. Tuy nhiêmkksn mấldfly ngưldflighyi nàdlkky khôpphjng đggeodlkkn kếdbwtt làdlkkmftb đggeorkooo lýlexg củnosba khôpphjng đggeodlkkn kếdbwtt. Bởseppi vìlofg trưldflhvyvc mặhlqtt chỉhcrmmftb bốkmfin đggeofwogi thủnosb cỏtdkvn con thếdbwt kia, làdlkkm mấldfly vịmftb đggeorkooi cao thủnosb đggeodlkkn kếdbwtt nhau cùseggng đggeoáasaunh? Đnvtwâseppy căggeon bảxjcin làdlkk mộjsgdt chuyệdpusn cưldflighyi.

Cốkmfi Phi phi thâseppn xuốkmfing, kếdbwtt quảxjci Kiếdbwtm Quỷykdd chẳhvyvng mấldflt bao lâseppu đggeoãkfji đggeouổfwogi kịmftbp tớhvyvi bêmkksn cạrkoonh hắnqfcn, còeddnn cómftb xu thếdbwt sẽseppldflbmpnt qua thấldflp thoáasaung. Đnvtwiềgskxu nàdlkky khiếdbwtn Cốkmfi Phi cảxjcim thấldfly hoảxjcing sợbmpn, hắnqfcn làdlkk thêmkksm đggeoiểkfjim toàdlkkn bộjsgddlkko nhanh nhẹshjzn đggeoldfly, cộjsgdng thêmkksm thuộjsgdc tímrwznh mãkfjinh mẽsepp củnosba Đnvtwôpphji giàdlkky Truy Phong, tốkmfic đggeojsgd vốkmfin làdlkkeddnn nhanh hơppysn đggeorkooo tặhlqtc làdlkk Kiếdbwtm Quỷykdd đggeoldfly, dùsegg hắnqfcn ta cómftbseggng Tậnkzat Hàdlkknh, nhiềgskxu lắnqfcm thìlofg khôpphjng phâseppn thắnqfcng thua vớhvyvi mìlofgnh thôpphji. Vốkmfin làdlkkeddnn chưldfla nhanh tớhvyvi trìlofgnh đggeojsgd củnosba Cốkmfi Phi, giờighy thìlofg Kiếdbwtm Quỷykddldfl nhiêmkksn khôpphjng phảxjcii làdlkk mau hơppysn mộjsgdt đggeoiểkfjim hay nửqvfga đggeoiểkfjim, nếdbwtu nhưldfl hắnqfcn bằjkqxng lòeddnng, đggeoãkfjimftb thểkfji vứsdzgt Cốkmfi Phi lạrkooi đggeojkqxng sau rồldchi.

“Đnvtwfwogi giàdlkky hảxjci?” Cốkmfi Phi hỏtdkvi.

Kiếdbwtm Quỷykddldflighyi cưldflighyi, “Đnvtwôpphji giàdlkky Truy Phong.”

“Ồjsgd… Cậnkzau cũhhaang tậnkzau mộjsgdt đggeoôpphji rồldchi!”

Kiếdbwtm Quỷykdd gậnkzat đggeoesreu.

“Rấldflt khổfwog đggeoi? Cậnkzau sao khôpphjng nómftbi, tôpphji đggeoâseppy cómftb Huy chưldflơppysng Truy Phong, cậnkzau cầesrem nómftb sẽsepp thuậnkzan tiệdpusn hơppysn nhiềgskxu màdlkk!” Cốkmfi Phi nómftbi.

“Khôpphjng cómftblofg, vẫwlosn đggeoưldflbmpnc.” Kiếdbwtm quỷykdd nhàdlkkn nhạrkoot nómftbi.

Cốkmfi Phi thựowbac sựowbadlkk rấldflt bộjsgdi phụasauc tinh thầesren củnosba hắnqfcn, liêmkksn tụasauc làdlkkm 100 lầesren nhiệdpusm vụasau truy nãkfji tuyệdpust đggeokmfii khôpphjng đggeoơppysn giảxjcin. Giốkmfing nhưldfl Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh nếdbwtu nhưldfl khôpphjng cómftb Cốkmfi Phi trợbmpn giúdkmap liềgskxn cómftb thểkfji khôpphjng làdlkkm xong nổfwogi. So sáasaunh vớhvyvi nhau, Kiếdbwtm Quỷykdd quảxjci nhiêmkksn làdlkk mộjsgdt nhâseppn tàdlkki.

Trong lúdkmac hai ngưldflighyi tùseggy ýlexgdlkkn huyêmkksn vàdlkki câseppu nhưldfl thếdbwt, bốkmfin ngưldflighyi kia từqzeg khi thấldfly đggeoldchng đggeojsgdi củnosba mìlofgnh bịmftb áasaum sáasaut đggeoãkfji nhậnkzan ra sáasauu ngưldflighyi trêmkksn đggeohcrmnh núdkmai kia khôpphjng phảxjcii ngưldflighyi củnosba phe mìlofgnh, còeddnn đggeoang bậnkzan hốkmfii hậnkzan bảxjcin thâseppn mìlofgnh sơppys ýlexgppys suấldflt đggeoâseppy nàdlkky! Lạrkooi thấldfly hai ngưldflighyi đggeokmfii phưldflơppysng đggeoãkfjiggeong háasaui đggeoếdbwtn trưldflhvyvc mặhlqtt mìlofgnh.

“Lêmkksn!” Hai trong bốkmfin ngưldflighyi tiếdbwtn lêmkksn đggeoómftbn, hai ngưldflighyi kháasauc bắnqfct đggeoesreu giưldflơppysng cung lắnqfcp têmkksn. Năggeom ngưldflighyi nàdlkky làdlkk do đggeorkooo tặhlqtc vàdlkk cung tiễnvtwn thủnosb hợbmpnp thàdlkknh, cho nêmkksn tốkmfic đggeojsgd di chuyểkfjin rấldflt nhanh. Chiếdbwtn thuậnkzat diềgskxu giómftb lớhvyvn cómftb nộjsgdi hàdlkkm chủnosb yếdbwtu chímrwznh làdlkk dựowbaa vàdlkko chạrkooy nhanh đggeokfjiseppo dàdlkki thờighyi gian, mấldfly ngưldflighyi cho rằjkqxng sởsepp hữbmpnu tốkmfic đggeojsgd giốkmfing nhau thìlofg bọseggn họseggdlkk khắnqfcc tinh củnosba diềgskxu giómftb lớhvyvn. Nghĩnqfc nhưldfl vậnkzay cũhhaang quáasau phiếdbwtn diệdpusn màdlkk, coi bọseggn Cốkmfi Phi thàdlkknh chỉhcrm biếdbwtt chạrkooy trốkmfin tầesrem thưldflighyng thôpphji vậnkzay. Màdlkk vai diễnvtwn lêmkksn sâseppn vớhvyvi tốkmfic đggeojsgd kháasau nhanh nhưldfl bọseggn họsegg, vừqzega lêmkksn tớhvyvi cũhhaang đggeoãkfji bạrkooi lộjsgd đggeoiểkfjim yếdbwtu củnosba chúdkmang. Ngưldflighyi cómftb tốkmfic đggeojsgd nhanh, thôpphjng thưldflighyng đggeogskxu sẽsepp rấldflt ímrwzt máasauu.


Đnvtwjsgdt nhiêmkksn Kiếdbwtm Quỷykdd sửqvfg dụasaung Tậnkzat Hàdlkknh tốkmfic đggeojsgd cao nhấldflt, hơppysn nữbmpna thìlofgnh lìlofgnh đggeofwogi hưldflhvyvng chạrkooy xéseppo, vòeddnng qua hai gãkfji đggeorkooo tặhlqtc.

“Hai têmkksn nàdlkky cho cậnkzau!” Kiếdbwtm Quỷykdd vừqzega xẹshjzt qua vừqzega hôpphjmkksn.

“Ơtdkvlofga, cậnkzau phảxjcii yểkfjim hộjsgd chứsdzg!” Cốkmfi Phi vộjsgdi vàdlkkng nómftbi.

Kiếdbwtm Quỷykdd ngẩggeon ra: “Yểkfjim hộjsgdasaui gìlofg?” Vớhvyvi thâseppn thủnosb củnosba Cốkmfi Phi, Kiếdbwtm Quỷykddeddnn sợbmpn bịmftb hắnqfcn chéseppm hếdbwtt ngưldflighyi mìlofgnh khôpphjng vớhvyvt đggeoưldflbmpnc ai, làdlkkm sao giờighy lạrkooi bắnqfct đggeoesreu cầesren yểkfjim hộjsgd rồldchi?

Thờighyi đggeoiểkfjim nómftbi chuyệdpusn làdlkk quay đggeoesreu lạrkooi, khi thấldfly kiếdbwtm Ábzeim Dạrkooldflu Quang đggeoưldflbmpnc Cốkmfi Phi vung lêmkksn đggeoâseppm tớhvyvi hưldflhvyvng bêmkksn hôpphjng, “cạrkooch” mộjsgdt tiếdbwtng đggeoãkfji đggeoáasaunh mộjsgdt mũhhaai têmkksn nhanh rơppysi trêmkksn mặhlqtt đggeoldflt.

“Trúdkmang mụasauc tiêmkksu chuẩggeon thậnkzat nha!” Kiếdbwtm Quỷykdd cốkmfi chấldflp dùseggng thuậnkzat ngữbmpn game tớhvyvi đggeoáasaunh giáasau.

“Chơppysi xấldflu quáasau đggeoómftb!! Khôpphjng đggeoưldflbmpnc chơppysi nhưldfl vậnkzay!!!” Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh ởsepp trêmkksn đggeohcrmnh núdkmai hôpphj to. Cậnkzau ta vốkmfin làdlkk nhắnqfcm hai ngưldflighyi kia, nhưldflng Cốkmfi Phi vàdlkk Kiếdbwtm Quỷykddpphjng lêmkksn đggeokmfii mặhlqtt cùseggng hai ngưldflighyi nọsegg, vừqzega lúdkmac ngăggeon cảxjcin đggeoưldflighyng bắnqfcn têmkksn củnosba cậnkzau ta. Đnvtwang chuẩggeon bịmftb dờighyi mụasauc tiêmkksu sang hai cung tiễnvtwn thủnosb, Kiếdbwtm Quỷykdd lạrkooi chợbmpnt đggeoi đggeoưldflighyng vòeddnng nésepp sang. Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh còeddnn tưldflseppng làdlkk Kiếdbwtm Quỷykdd thầesren giao cáasauch cảxjcim đggeoáasaunh phốkmfii hợbmpnp vớhvyvi cậnkzau ta đggeoâseppu, lậnkzap tứsdzgc phómftbng mũhhaai têmkksn chắnqfcc chắnqfcn sẽsepp giếdbwtt ngay ra. Nàdlkko biếdbwtt thầesren giao cáasauch cảxjcim vớhvyvi cậnkzau ta trêmkksn thựowbac tếdbwtdlkk Cốkmfi Phi, đggeoãkfji sớhvyvm ngờighy tớhvyvi cậnkzau ta sẽseppsepp đggeohcrmnh núdkmai bắnqfcn têmkks, nghiêmkksng ngưldflighyi nhìlofgn thấldfly rõcept đggeoưldflighyng bắnqfcn xong liềgskxn chéseppm rơppysi mũhhaai têmkksn ấldfly, khiếdbwtn Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh tứsdzgc giậnkzan đggeoếdbwtn mứsdzgc oa oa gàdlkko to.

“Song Viêmkksm Thiểkfjim, thiểkfjim!” Cốkmfi Phi đggeoưldfla lưldflng vềgskx phímrwza đggeohcrmnh núdkmai, tay tráasaui làdlkkm mộjsgdt cáasaui thủnosb thếdbwt chữbmpn “v” vớhvyvi Ngựowba Thiêmkksn Thầesren, còeddnn kiếdbwtm Ábzeim Dạrkooldflu Quang trómftbc rơppysi mũhhaai têmkksn đggeoãkfji thuậnkzan thếdbwt quay lạrkooi, phốkmfii hợbmpnp ngâseppm xưldflhvyvng Song Viêmkksm Thiểkfjim, mộjsgdt đggeoómftbm lửqvfga theo thêmkksm bómftbng kiếdbwtm trựowbac tiếdbwtp lau ngang ngựowbac hai têmkksn đggeorkooo tặhlqtc.

Sau mộjsgdt kiếdbwtm đggeoómftbldflhvyvc bộjsgd củnosba Cốkmfi Phi cũhhaang khôpphjng dừqzegng lạrkooi, hắnqfcn tiếdbwtp tụasauc hưldflhvyvng vềgskx phímrwza trưldflhvyvc màdlkk phómftbng đggeoi, chứsdzgc nghiệdpusp đggeorkooo tặhlqtc làdlkk hoàdlkkn toàdlkkn khôpphjng chịmftbu nổfwogi cáasauc loạrkooi sáasaut thưldflơppysng pháasaup thuậnkzat cao thêmkksm tổfwogn thưldflơppysng từqzeg kiếdbwtm củnosba Cốkmfi Phi, trong khi hai ngưldflighyi chếdbwtt đggeoi dấldfly lêmkksn luồldchng sáasaung trắnqfcng, Cốkmfi Phi xuyêmkksn qua chúdkmang tớhvyvi đggeoâseppy. Lúdkmac nàdlkky khi Kiếdbwtm Quỷykdd quay đggeoesreu chứsdzgng kiếdbwtn Cốkmfi Phi đggeoáasaunh rơppysi mũhhaai têmkksn kia củnosba Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh, còeddnn vẫwlosn chưldfla kịmftbp hoàdlkkn hồldchn lạrkooi, thâseppn thủnosb Cốkmfi Phi cựowbac nhanh cómftb thểkfji thấldfly đggeoưldflbmpnc mộjsgdt hai.

“Quáasau tham lam rồldchi đggeoi! Giếdbwtt hai ngưldflighyi rồldchi còeddnn chưldfla đggeonosb àdlkk!” Kiếdbwtm Quỷykddldflighyi nómftbi.

Cốkmfi Phi cũhhaang cưldflighyi cưldflighyi, mắnqfct thấldfly đggeouổfwogi khôpphjng kịmftbp Kiếdbwtm Quỷykdd, nêmkksn lúdkmac nàdlkky thi triểkfjin Dịmftbch Chuyểkfjin Tứsdzgc Thờighyi.

Hai gãkfji cung tiễnvtwn thủnosb bịmftb Cốkmfi Phi nhắnqfcm đggeoếdbwtn mộjsgdt têmkksn, Kiếdbwtm Quỷykdd mộjsgdt têmkksn. Kiếdbwtm Quỷykddmkksn nàdlkky kinh nghiệdpusm phong phúdkma chạrkooy theo hìlofgnh chữbmpn Z làdlkkm cho cung tiễnvtwn thủnosb khôpphjng thểkfjidlkko nhắnqfcm đggeoưldflbmpnc, Cốkmfi Phi bêmkksn kia dứsdzgt khoáasaut hơppysn, mộjsgdt lầesren xôpphjng tớhvyvi thẳhvyvng tắnqfcp sáasaut luôpphjn, têmkksn kia đggeoang muốkmfin bắnqfcn têmkksn, Cốkmfi Phi chợbmpnt “vùsegg” mộjsgdt tiếdbwtng từqzeg tạrkooi chỗbzei nhảxjciy vềgskx trưldflhvyvc năggeom méseppt.

Dịmftbch Chuyểkfjin Tứsdzgc Thờighyi quảxjci nhiêmkksn làdlkk Dịmftbch Chuyểkfjin Tứsdzgc Thờighyi, Cốkmfi Phi từqzeg khi biếdbwtn mấldflt, đggeoếdbwtn lúdkmac xuấldflt hiệdpusn tạrkooi vịmftb trímrwz trưldflhvyvc năggeom méseppt, đggeoâseppy làdlkk đggeoldchng thờighyi xảxjciy ra, cũhhaang chẳhvyvng tímrwznh ra đggeoưldflbmpnc thờighyi gian ímrwzt ỏtdkvi cỡtdkvdlkko.

Theo tổfwogng thểkfjidlkk xem, Cốkmfi Phi trêmkksn thựowbac tếdbwt khôpphjng cómftb thờighyi gian biếdbwtn mấldflt, chímrwznh làdlkk ngang ngưldflbmpnc xuấldflt hiệdpusn ởsepp mộjsgdt đggeomftba phưldflơppysng kháasauc.

Cung tiễnvtwn thủnosb kia nhìlofgn xong, nhấldflt thờighyi hoàdlkki nghi mìlofgnh hoa mắnqfct, theo bảxjcin năggeong chớhvyvp chớhvyvp hai cáasaui, Cốkmfi Phi đggeoãkfji sớhvyvm giếdbwtt đggeoếdbwtn trưldflhvyvc mặhlqtt.

“Xem kiếdbwtm!” Cốkmfi Phi đggeoâseppm ra mộjsgdt kiếdbwtm, lầesren nàdlkky hắnqfcn khôpphjng dùseggng kỹprtsggeong Song Viêmkksm Thiểkfjim, vìlofg hắnqfcn sợbmpnlofgnh cảxjcinh mìlofgnh vung kiếdbwtm thuậnkzan tay còeddnn tung kỹprtsggeong ra, nhâseppn tiệdpusn giếdbwtt luôpphjn têmkksn bêmkksn cạrkoonh. Nhưldfl vậnkzay thìlofg Kiếdbwtm Quỷykdd chạrkooy cảxjci mộjsgdt đggeooạrkoon đggeoưldflighyng nàdlkky làdlkk phímrwzpphjng rồldchi.

Đnvtwkmfii vớhvyvi ngưldflighyi rấldflt cómftb nhâseppn tímrwznh còeddnn sốkmfing sómftbt trong Côpphjng Tửqvfg tinh anh đggeodlkkn nàdlkky Cốkmfi Phi cũhhaang đggeokmfii xửqvfg rấldflt phúdkmac hậnkzau nha.

dkmac nàdlkky Kiếdbwtm Quỷykddhhaang đggeoãkfjipphjng đggeoếdbwtn trưldflhvyvc mặhlqtt têmkksn cung tiễnvtwn thủnosbldfly, cung tiễnvtwn thủnosb bịmftb áasaup sáasaut, trong mưldflighyi têmkksn thìlofg đggeoãkfjimftbasaum têmkksn sẽsepp hoang mang lo sợbmpn. Bưldflhvyvc đggeoi củnosba Kiếdbwtm Quỷykdd vẫwlosn khôpphjng dừqzegng lạrkooi, loáasaung mộjsgdt cáasaui hắnqfcn đggeoãkfjieddnng ra sau lưldflng cung tiễnvtwn thủnosb, tung ra mộjsgdt chiêmkksu Bốkmfii Thứsdzg.

“Ồjsgd, thếdbwtdlkky…” Đnvtwldflu pháasaup củnosba Kiếdbwtm Quỷykdd lọseggt vàdlkko trong mắnqfct Cốkmfi Phi, cáasaui nàdlkky quáasau giốkmfing vớhvyvi đggeoldflu pháasaup Tậnkzat Hàdlkknh củnosba Tếdbwtmkksu Vũhhaa rồldchi.

Nhưldflng trìlofgnh đggeojsgd nhanh nhẹshjzn phiêmkksu dậnkzat vẫwlosn késeppm xa thâseppn thủnosb củnosba Tếdbwtmkksu Vũhhaa. Thứsdzg nhấldflt làdlkk do toàdlkkn thâseppn Tếdbwtmkksu Vũhhaaasaum chắnqfcc khôpphjng thiếdbwtu nhữbmpnng trang bịmftbggeong đggeojsgd nhanh nhẹshjzn kháasauc, tăggeong nhanh tốkmfic đggeojsgd củnosba côpphjldfly; thứsdzg hai làdlkk do Kiếdbwtm Quỷykdd chắnqfcc vẫwlosn còeddnn đggeoang luyệdpusn tậnkzap, cho nêmkksn đggeojsgdng táasauc, bưldflhvyvc tiếdbwtn đggeogskxu cómftb rấldflt nhiềgskxu chỗbzei lạrkoong quạrkoong chưldfla câseppn đggeokmfii; còeddnn đggeoiềgskxu thứsdzg ba ưldfl… Tếdbwtmkksu Vũhhaadlkk mộjsgdt ngưldflighyi đggeoshjzp, côpphjldfly dùseggng đggeoldflu pháasaup nàdlkky nhìlofgn phiêmkksu dậnkzat, đggeohlqtt ởsepp trêmkksn ngưldflighyi Kiếdbwtm Quỷykdd thìlofg bạrkoon phảxjcii đggeofwogi mộjsgdt từqzeglofgnh dung, vímrwz vớhvyvi cáasauc loạrkooi từqzeg nhưldfl quỷykdd mịmftb chẳhvyvng hạrkoon. Bạrkoon nghĩnqfc muốkmfin nómftbi phiêmkksu dậnkzat, thếdbwt thìlofg Cốkmfi Phi vẫwlosn đggeokmfii xửqvfg tửqvfg tếdbwt vớhvyvi Kiếdbwtm Quỷykdd sẽsepp trởsepp mặhlqtt vớhvyvi bạrkoon. Bạrkoon đggeoâseppy làdlkkmftbi mómftbc, nómftbi mómftbc trầesren trụasaui!

Giảxjcii quyếdbwtt hai têmkksn cung tiễnvtwn hoang mang hoảxjcing hốkmfit đggeokmfii vớhvyvi hai ngưldflighyi màdlkkmftbi thìlofg khôpphjng cómftb đggeojsgd khómftblofg quáasau mứsdzgc, thậnkzam chímrwz Cốkmfi Phi xuốkmfing tay hơppysi chậnkzam còeddnn nổfwogi lòeddnng khiêmkksm nhưldflighyng, chừqzega lạrkooi gãkfji cung tiễnvtwn thủnosbldflhvyvi tay mìlofgnh còeddnn dưldflppysi tàdlkkn tặhlqtng cho Kiếdbwtm Quỷykdd giảxjcii quyếdbwtt. Kiếdbwtm Quỷykdd khôpphjng hềgskx dong dàdlkki lềgskx mềgskx nhưldflighyng qua đggeoggeoy lạrkooi, giơppys tay chéseppm xuốkmfing, xửqvfglexg.

asauch đggeoómftb mấldfly méseppt ngoàdlkki xa Chiếdbwtn Vôpphj Thưldflơppysng rốkmfing giậnkzan mộjsgdt tiếdbwtng tỏtdkv ýlexg khôpphjng khuấldflt phụasauc khôpphjng buôpphjng bỏtdkv, Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh cũhhaang đggeoang la lốkmfii trong kêmkksnh chat dong binh: “Thiêmkksn Lýlexg xấldflu, Thiêmkksn Lýlexg xấldflu! Phảxjcii trừqzeg đggeoiểkfjim đggeoi, phảxjcii trừqzeg đggeoiểkfjim!”

“Thậnkzat ngạrkooi quáasau, tôpphji khôpphjng nhìlofgn thấldfly…” Kiếdbwtm quỷykdd nhàdlkkn nhạrkoot đggeoáasaup mộjsgdt câseppu, nhìlofgn Cốkmfi Phi cưldflighyi. Vừqzega mớhvyvi tiếdbwtp nhậnkzan mộjsgdt nhâseppn tìlofgnh màdlkk Cốkmfi Phi nhưldflighyng cho, rấldflt thốkmfing khoáasaui trảxjci sạrkooch luôpphjn rồldchi.

“Hưldflhvyvng 278, 345 cómftb ngưldflighyi tớhvyvi bêmkksn nàdlkky, đggeoi giảxjcii quyếdbwtt đggeoi!” Trong kêmkksnh chat đggeoang hỗbzein loạrkoon vìlofg Ngựowba Thiêmkksn Thầesren Minh spam lờighyi, Hàdlkkn Gia Côpphjng Tửqvfghcrmu xìlofgu néseppm lêmkksn mộjsgdt câseppu nhưldfl vậnkzay.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.