Cận Chiến Pháp Sư

Quyển 5-Chương 208 : Hạ màn kết thúc

    trước sau   
siwzn quámdxkn rưjgobegoxu Tiểqlfyu Lôycdgi, mọrfymi ngưjgobbxami đcuofãwfto rờbxami đcuofi gầrfymn hếaonqt. Mấngcey côycdgmdxki bêsiwzn Trọrfymng Sinh Tửbukk Tinh cũppvsng chàpfebo mộgtnpt tiếaonqng rồycdgi ra vềktxg. Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukkpfeb Hữcjkau Ca tứhyckc tốpwmrc chui vàpfebo căbivzn phòjmhgng thưjgobbxamng dùtczung.

Khôycdgng chờbxam bao lâlvwlu, Chiếaonqn Vôycdg Thưjgobơvlrzng cùtczung Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh cũppvsng đcuofãwfto chạphumy tớrfymi, vừscnga thấngcey quámdxkn rưjgobegoxu sạphumch bóyjwcc chẳkjshng còjmhgn ai nhưjgob thếaonq, trong lòjmhgng đcuofktxgu biếaonqt mọrfymi chuyệaonqn đcuofãwfto đcuofưjgobegoxc giảlyali quyếaonqt, cảlyal hai đcuofktxgu nhanh châlvwln bưjgobrfymc vàpfebo phòjmhgng hộgtnpi họrfymp vớrfymi hai ngưjgobbxami kia.

egox trong phòjmhgng Hữcjkau Ca đcuofang đcuofếaonqm tiềktxgn, Chiếaonqn Vôycdg Thưjgobơvlrzng vàpfeb Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh vốpwmrn muốpwmrn hỏmsrni tìwtjmnh hìwtjmnh củkftna Ngâlvwln Nguyệaonqt, nhưjgobng khi nhìwtjmn thấngcey mộgtnpt đcuofycdgng vàpfebng lung linh lấngcep lámdxknh, lậfvqzp tứhyckc vứhyckt chuyệaonqn Ngâlvwln Nguyệaonqt ra sau góyjwct châlvwln rồycdgi, đcuofycdgng thanh hỏmsrni: “Đpigeưjgobegoxc bao nhiêsiwzu tiềktxgn?”

Hữcjkau Ca vừscnga kiểqlfym kêsiwz hếaonqt túaqspi tiềktxgn cuốpwmri cùtczung, ngẩhyckng đcuofrfymu lêsiwzn liếaonqc nhìwtjmn hai ngưjgobbxami, giữcjkawtjmnh tĩjceenh mộgtnpt chúaqspt, chậfvqzm rãwftoi tuyêsiwzn bốpwmr: “18400 đcuofycdgng vàpfebng!”

“Quàpfebo!!!” Chiếaonqn Vôycdg Thưjgobơvlrzng vàpfeb Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh hạphumnh phúaqspc muốpwmrn ngấngcet.

“Nhiềktxgu hơvlrzn 3000 so vớrfymi dựzdgvbukknh, cóyjwcpfebi ngưjgobbxami hẹagtzn nhưjgobng khôycdgng tớrfymi, bấngcet quámdxk thoạphumt nhìwtjmn ngưjgobbxami khôycdgng mờbxami tựzdgv đcuofếaonqn hơvlrzn nhiềktxgu.” Hữcjkau Ca túaqspm lấngcey hai túaqspi tiềktxgn trưjgobrfymc mặcnhkt, chốpwmrng cằfqehm suy nghĩjcee.


Trưjgobrfymc mặcnhkt bốpwmrn ngưjgobbxami, đcuofãwfto khôycdgng phảlyali làpfeb đcuofpwmrng vàpfebng chấngcet thàpfebnh núaqspi nhỏmsrn, màpfebpfebaqspi tiềktxgn chấngcet thàpfebnh mộgtnpt đcuofpwmrng.

“18400 đcuofycdgng vàpfebng, mỗxqvvi ngưjgobbxami 4580 đcuofycdgng! A a a a!” Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh vui sưjgobrfymng hưjgobng phấngcen khoa châlvwln múaqspa tay, bìwtjmnh thưjgobbxamng chỉjqgu cầrfymn trong túaqspi ngưjgobbxami chơvlrzi cóyjwc mấngcey trăbivzm đcuofycdgng vàpfebng làpfebyjwc thểqlfy thẳkjshng lưjgobng ưjgobhqgjn ngựzdgvc tảlyaln bộgtnp, cóyjwc đcuofếaonqn mấngcey ngàpfebn vàpfebng ởlyiw quámdxkn rưjgobegoxu cóyjwc thểqlfy thoảlyali mámdxki gọrfymi mộgtnpt lầrfymn hai ly rồycdgi, mộgtnpt ly uốpwmrng mộgtnpt ly hấngcet đcuofi.

“Chia khôycdgng đcuofưjgobegoxc nhiềktxgu nhưjgob vậfvqzy, còjmhgn phảlyali chia cho Phiêsiwzu Lưjgobu chúaqspt nữcjkaa.” Hữcjkau Ca nóyjwci.

“Đpigeúaqspng, đcuofúaqspng, đcuofqlfyycdgi chuyểqlfyn cho hắsxwjn đcuofi!” Thầrfymn Minh nhanh nhảlyalu nóyjwci.

Khôycdgng ai đcuofqlfy ýzupm đcuofếaonqn cậfvqzu ta.

“Đpigeưjgoba Phiêsiwzu Lưjgobu bao nhiêsiwzu?” Hữcjkau Ca hỏmsrni Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukk.

“Dùtczu sao cũppvsng phảlyali đcuofếaonqn 4000 vàpfebng đcuofi?” Cóyjwc ngưjgobbxami trảlyal lờbxami, bốpwmrn ngưjgobbxami nghe giọrfymng nóyjwci ấngcey đcuofktxgu nhìwtjmn lạphumi cửbukka phòjmhgng, Phiêsiwzu Lưjgobu đcuofãwfto đcuofhyckng ởlyiw đcuofóyjwc rồycdgi, con mắsxwjt cũppvsng nhìwtjmn chằfqehm chằfqehm túaqspi tiềktxgn trêsiwzn bàpfebn, bấngcet quámdxk thámdxki đcuofgtnp trầrfymm ổzupmn hơvlrzn Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh vàpfeb Chiếaonqn Vôycdg Thưjgobơvlrzng nhiềktxgu.

“Anh làpfeb ai hảlyal, đcuofi ra ngoàpfebi, đcuofi ra ngoàpfebi!” Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh bưjgobrfymc đcuofếaonqn xua đcuofuổzupmi.

Phiêsiwzu Lưjgobu đcuofưjgoba tay sờbxam sờbxam đcuofrfymu Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh, rồycdgi túaqspm hắsxwjn késxwjo qua mộgtnpt bêsiwzn.

“Tôycdgi muốpwmrn cùtczung anh quyếaonqt đcuofngceu!” Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh phámdxkt cámdxku.

Lậfvqzp tứhyckc phíbukka sau Phiêsiwzu Lưjgobu cóyjwc hai ngưjgobbxami chen đcuofrfymu vàpfebo, họrfympfeb Tảlyal Thủkftn Tảlyal Áfnyoi vàpfeb Hữcjkau Thủkftn Tảlyal Suấngcet.

“Đpigeơvlrzn đcuofngceu, chíbukknh làpfeb mộgtnpt đcuofámdxknh mộgtnpt, ai cũppvsng đcuofscngng nghĩjcee đcuofếaonqn vụfqeh phạphumm quy nha!” Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh vộgtnpi vàpfebng nóyjwci.

Vẫnqvzn khôycdgng ai đcuofqlfy ýzupm cậfvqzu ta.


Tảlyal Thủkftn Tảlyal Áfnyoi vàpfeb Hữcjkau Thủkftn Tảlyal Suấngcet lùtczui đcuofrfymu đcuofi ra ngoàpfebi, Phiêsiwzu Lưjgobu vẫnqvzn vàpfebo phòjmhgng, tìwtjmm đcuofphumi mộgtnpt chỗxqvv ngồycdgi xuốpwmrng rồycdgi nóyjwci: “Ngàpfeby hôycdgm nay ngưjgobbxami khổzupm cựzdgvc nhấngcet tíbukknh ra làpfebycdgi đcuofngcey! Tôycdgi lấngcey 4000 vàpfebng làpfeb phảlyali màpfeb!”

Lờbxami nàpfeby khôycdgng sai, mớrfymi vừscnga rồycdgi Phiêsiwzu Lưjgobu

Lờbxami nàpfeby cũppvsng khôycdgng sai, vừscnga rồycdgi Phiêsiwzu Lưjgobu đcuofãwfto phảlyali hóyjwca thâlvwln thàpfebnh mấngcey em gámdxki hồycdgng lâlvwlu, đcuofưjgoba mìwtjmnh ra cho ngưjgobbxami ta hỏmsrni lung tung nàpfeby kia, bồycdgi đcuofámdxkm lãwftoo đcuofphumi âlvwln cầrfymn hỏmsrni han từscng đcuofrfymu đcuofếaonqn đcuofycdgi. Còjmhgn Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukkpfeb Hữcjkau Ca, kỳaonq thựzdgvc cũppvsng chỉjqgupfeb phậfvqzp phồycdgng tâlvwlm trạphumng nhiềktxgu mộgtnpt chúaqspt thôycdgi. Mấngcey lầrfymn bịhgtglvwly trong tìwtjmnh cảlyalnh khóyjwc khăbivzn lầrfymn lưjgobegoxt rồycdgi thoámdxkt thâlvwln, trêsiwzn thựzdgvc tếaonq khôycdgng hềktxgpfebm việaonqc gìwtjm mệaonqt nhọrfymc, xámdxkc thựzdgvc khôycdgng khổzupm cựzdgvc bằfqehng Phiêsiwzu Lưjgobu.

“3000 đcuofycdgng vàpfebng, khôycdgng phảlyali lúaqspc trưjgobrfymc đcuofãwftopfebn xong sao?” Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukk trảlyal giámdxktczung Phiêsiwzu Lưjgobu.

“Nóyjwci xong lúaqspc nàpfebo?” Phiêsiwzu Lưjgobu hỏmsrni ngưjgobegoxc.

“Lúaqspc anh ra giámdxk 3000, tôycdgi đcuofãwfto đcuofycdgng ýzupm rồycdgi nha.” Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukk đcuofưjgoba ra mộgtnpt ngóyjwcn tay.

“Khôycdgng phảlyali anh trảlyal giámdxk xuốpwmrng còjmhgn 2000, tôycdgi nóyjwci týzupm nữcjkaa bàpfebn bạphumc sau àpfeb?” Phiêsiwzu Lưjgobu nóyjwci.

pfebn Gia Côycdgng Tửbukk lắsxwjc đcuofrfymu, hắsxwjn dựzdgvng hai ngóyjwcn tay lêsiwzn: “Cậfvqzu hiểqlfyu lầrfymm, ýzupm củkftna cámdxki nàpfeby khôycdgng phảlyali 2000. Màpfebpfeb “Oh, yeah, chốpwmrt giámdxk!”

Phiêsiwzu Lưjgobu đcuofbxam ra.

“Đpigeãwftopfebn xong còjmhgn dong dàpfebi cámdxki gìwtjm, cầrfymm tiềktxgn rồycdgi biếaonqn mau!” Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh cựzdgvc nhanh lấngcey từscng trêsiwzn bàpfebn ba túaqspi cóyjwc hạphumn mứhyckc ngàpfebn đcuofycdgng, nésxwjm cho Phiêsiwzu Lưjgobu.

“Quêsiwzn đcuofi, ba ngàpfebn liềktxgn ba ngàpfebn vậfvqzy!” Phiêsiwzu Lưjgobu khoámdxkt tay, tỏmsrn vẻcvyr rộgtnpng lưjgobegoxng, cầrfymm ba túaqspi tiềktxgn đcuofhyckng dậfvqzy: “Đpigei trưjgobrfymc mộgtnpt bưjgobrfymc đcuofâlvwly.” Dứhyckt lờbxami liềktxgn tạphumm biệaonqt rờbxami đcuofi.

Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn núaqspp ởlyiw cạphumnh cửbukka, đcuofưjgoba đcuofrfymu ra dòjmhgsxwjt, nhìwtjmn Phiêsiwzu Lưjgobu ra khỏmsrni quámdxkn rưjgobegoxu, xoay ngưjgobbxami lạphumi liềktxgn cưjgobbxami ha ha.

“Cưjgobbxami cámdxki gìwtjm?” Ba ngưjgobbxami kỳaonq quámdxki.


“Gãwfto ngu ngốpwmrc kia.” Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh kíbukkch đcuofgtnpng nóyjwci, “Tôycdgi đcuofưjgoba hắsxwjn ba túaqspi tiềktxgn kia cóyjwc mộgtnpt túaqspi đcuofzdgvng sốpwmr lẻcvyr, chỉjqguyjwc 400 đcuofycdgng vàpfebng àpfeb.”

Ba ngưjgobbxami hai mặcnhkt nhìwtjmn nhau.

“Vậfvqzy bâlvwly giờbxam chúaqspng ta chia tiềktxgn thôycdgi!” Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh tíbukknh toámdxkn, “Còjmhgn cóyjwc 16 túaqspi, vừscnga hay mộgtnpt ngưjgobbxami bốpwmrn túaqspi.”

Chiếaonqn Vôycdg Thưjgobơvlrzng mởlyiw miệaonqng muốpwmrn nóyjwci cámdxki gìwtjm, Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukk vộgtnpi vãwfto vung tay lêsiwzn cắsxwjt ngang hắsxwjn: “Chia đcuofktxgu đcuofi! Nhanh chia cho bớrfymt việaonqc, đcuofscngng dong dàpfebi mãwftoi.”

Chiếaonqn Vôycdg Thưjgobơvlrzng vốpwmrn muốpwmrn nóyjwci nêsiwzn cho hắsxwjn thêsiwzm chúaqspt trợegox cấngcep, nhưjgobng nghe Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukk đcuofãwftoyjwci vậfvqzy, hắsxwjn suy nghĩjcee rồycdgi im lặcnhkng khôycdgng nhắsxwjc lạphumi. Hoạphumt đcuofgtnpng lầrfymn nàpfeby trắsxwjc trởlyiw quámdxk nhiềktxgu, nếaonqu muốpwmrn phâlvwln chia theo lao đcuofycdgng hoàpfebn toàpfebn khôycdgng thểqlfyjktbpfebng ngay đcuofưjgobegoxc lúaqspc nàpfeby, chia đcuofktxgu giảlyaln đcuofơvlrzn, vừscnga vừscnga đcuofơvlrzn giảlyaln, vừscnga nhanh chóyjwcng.

Bốpwmrn ngưjgobbxami ai đcuofktxgu tiếaonqn lêsiwzn ẵrcgpm bốpwmrn túaqspi tiềktxgn, đcuofgtnpt nhiêsiwzn rèlbnxm cửbukka đcuofưjgobegoxc cuốpwmrn lêsiwzn, bốpwmrn ngưjgobbxami quay đcuofrfymu lạphumi nhìwtjmn, Hữcjkau Ca mởlyiw lờbxami đcuofrfymu tiêsiwzn: “Hìwtjm, Kiếaonqm Quỷjcee àpfeb!”

Kiếaonqm Quỷjcee gậfvqzt đcuofrfymu, vàpfebo cửbukka, rồycdgi ngồycdgi xuốpwmrng.

Trong tay bốpwmrn ngưjgobbxami còjmhgn cầrfymm lấngcey túaqspi tiêsiwzn đcuofâlvwly nàpfeby, chẳkjshng hiểqlfyu tạphumi sao, khi nhìwtjmn thấngcey Kiếaonqm Quỷjcee liềktxgn chợegoxt cảlyalm thấngcey hơvlrzi hổzupm thẹagtzn. Chiếaonqn Vôycdg Thưjgobơvlrzng lấngcey mộgtnpt túaqspi tiềktxgn củkftna mìwtjmnh đcuofhycky qua phíbukka Kiếaonqm Quỷjcee: “Lấngcey mộgtnpt túaqspi?”

Kiếaonqm Quỷjceejgobbxami lắsxwjc đcuofrfymu.

“Giảlyali quyếaonqt Ngâlvwln Nguyệaonqt rồycdgi?” Thờbxami đcuofiểqlfym Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh nóyjwci sang chuyệaonqn khámdxkc, hắsxwjn hỏmsrni lạphumi đcuofiềktxgu màpfebwtjmnh vàpfeb Chiếaonqn Vôycdg Thưjgobơvlrzng thắsxwjc mắsxwjc khi mớrfymi bưjgobrfymc vàpfebo.

Kiếaonqm Quỷjcee gậfvqzt đcuofrfymu mộgtnpt cámdxki.

“Khôycdgng cầrfymn thôycdgng bámdxko cho Thiêsiwzn Lýzupm mộgtnpt câlvwlu sao?” Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh mang theo dámdxkng vẻcvyryjwc chúaqspt hảlyalsiwz nhìwtjmn Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukk. Mụfqehc tiêsiwzu bịhgtg Cốpwmr Phi nhắsxwjm đcuofếaonqn, Bấngcet Tiếaonqu chíbukknh làpfeb vếaonqt xe đcuofzupm. Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh hếaonqt sứhyckc vui vẻcvyr khi chứhyckng kiếaonqn Ngâlvwln Nguyệaonqt giẫnqvzm vàpfebo vésxwjt xe đcuofzupmngcey.

“Khôycdgng cầrfymn.” Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukk lạphumnh nhạphumt nóyjwci.


“Chỉjqgu mớrfymi giếaonqt cóyjwc ba lầrfymn màpfeb, cứhyck thếaonq xong? Khôycdgng giốpwmrng phong cámdxkch củkftna anh nha!” Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh nóyjwci.

tczupfebn Gia Côycdgng Tửbukkpfeb mộgtnpt mụfqehc sưjgob, nhưjgobng mộgtnpt chúaqspt tâlvwlm trạphumng thay trờbxami thưjgobơvlrzng dâlvwln cũppvsng khôycdgng cóyjwc, màpfeb lạphumi lãwftonh khốpwmrc đcuofếaonqn nỗxqvvi ngưjgobbxami củkftna mìwtjmnh cũppvsng hy sinh đcuofưjgobegoxc, đcuofpwmri đcuofãwftoi vớrfymi kẻcvyr đcuofhgtgch lạphumi càpfebng lạphumnh lẽpfebo nhưjgobtczua đcuofôycdgng ấngcey chứhyck.

“Khôycdgng cầrfymn nghĩjceea làpfeb khôycdgng cầrfymn chúaqspng ta đcuofgtnpng thủkftn.” Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukkyjwci.

“Ai sẽpfeb đcuofgtnpng thủkftn?” Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh kỳaonq quámdxki hỏmsrni.

pfebn Gia Côycdgng Tửbukk mỉjqgum cưjgobbxami: “Cậfvqzu nóyjwci xem còjmhgn cóyjwc thểqlfypfeb ai? Vừscnga lúaqspc nãwftoy mọrfymi ngưjgobbxami rờbxami đcuofi, Vâlvwln Trung Mộgtnp liềktxgn mang anh em củkftna hắsxwjn vộgtnpi vàpfebng đcuofi ra, ngay cảlyal chàpfebo tạphumm biệaonqt còjmhgn khôycdgng qua nóyjwci mộgtnpt câlvwlu.”

“Àfqeh!!!” Mấngcey ngưjgobbxami còjmhgn lạphumi bừscngng tỉjqgunh, ai cũppvsng quêsiwzn mấngcet họrfym.

“Oámdxkn hậfvqzn chấngcet chứhycka rấngcet sâlvwlu đcuofâlvwly!” Ngựzdgv Thiêsiwzn Thầrfymn Minh tấngcem tắsxwjc thấngcey lạphum, “Đpigeãwfto qua lâlvwlu nhưjgob vậfvqzy rồycdgi, Vâlvwln Trung Mộgtnp thấngcey Ngâlvwln Nguyệaonqt thôycdgi màpfeb vẫnqvzn cóyjwc ýzupm chíbukk chiếaonqn đcuofngceu thếaonq?”

“Lúaqspc nãwftoy ởlyiw quámdxkn rưjgobegoxu họrfym khôycdgng nhậfvqzn ra nhau àpfeb?” Hữcjkau Ca thắsxwjc mắsxwjc.

“Vâlvwln Trung Mộgtnp đcuofếaonqn sớrfymm nhấngcet nêsiwzn ngồycdgi vàpfebo trong. Đpigeámdxkm ngưjgobbxami Ngâlvwln Nguyệaonqt lạphumi đcuofếaonqn muộgtnpn nhấngcet nêsiwzn ngồycdgi ởlyiw phíbukka sau. Nếaonqu Ngâlvwln Nguyệaonqt khôycdgng nóyjwci quámdxk nhiềktxgu, thìwtjmbivzn bảlyaln sẽpfeb khôycdgng bịhgtglvwln Trung Mộgtnp phámdxkt hiệaonqn. Nhưjgobng bâlvwly giờbxam thìwtjm tốpwmrt rồycdgi, Vâlvwln Trung Mộgtnp phámdxkt hiệaonqn ra hắsxwjn, nhưjgobng hắsxwjn lạphumi mờbxam mịhgtgt khôycdgng biếaonqt gìwtjm.” Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukkyjwci.

“Tựzdgvpfebm bậfvqzy, khôycdgng thểqlfy sốpwmrng!” Mọrfymi ngưjgobbxami liêsiwzn tụfqehc cảlyalm khámdxki.

“Vìwtjm vậfvqzy chúaqspng ta nêsiwzn chờbxam nghe tin xấngceu đcuofi!” Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukkwtjmnh thảlyaln ung dung, hắsxwjn đcuofiềktxgu chỉjqgunh tưjgob thếaonq thoảlyali mámdxki, “Tiểqlfyu Lôycdgi, mang rưjgobegoxu tớrfymi. Đpigesxwjt tiềktxgn nhấngcet nha, hai bìwtjmnh.”

Mọrfymi ngưjgobbxami nghe vậfvqzy liềktxgn đcuofhyckng lêsiwzn bỏmsrn chạphumy. Rưjgobegoxu nàpfeby mang lêsiwzn, chẳkjshng may Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukk ngang ngưjgobegoxc khôycdgng phâlvwln phảlyali trámdxki đcuofòjmhgi mọrfymi ngưjgobbxami chung tiềktxgn, vậfvqzy sẽpfeb lỗxqvv lớrfymn rồycdgi. Trừscngpfebn Gia Côycdgng Tửbukk, khôycdgng ai đcuofàpfebnh lòjmhgng đcuofpwmrt tiềktxgn vàpfebo mặcnhkt nàpfeby.

Ba ngưjgobbxami Hữcjkau Ca lầrfymn lưjgobegoxt rờbxami khỏmsrni quámdxkn rưjgobegoxu, trong phòjmhgng chỉjqgujmhgn sóyjwct lạphumi Kiếaonqm Quỷjceepfebpfebn Gia Côycdgng Tửbukk.


“Làpfebm mộgtnpt ly?” Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukk hỏmsrni Kiếaonqm Quỷjcee.

Kiếaonqm Quỷjcee lắsxwjc đcuofrfymu.

“Lấngcey mộgtnpt túaqspi?” Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukk lạphumi bắsxwjt đcuofrfymu đcuofưjgoba túaqspi tiềktxgn hỏmsrni Kiếaonqm Quỷjcee.

Kiếaonqm Quỷjcee vẫnqvzn lắsxwjc đcuofrfymu.

pfebn Gia Côycdgng Tửbukk chỉjqgu đcuofàpfebnh tựzdgvwtjmnh nâlvwlng ly, tựzdgvwtjmnh nâlvwlng cốpwmrc chúaqspc mừscngng: “Lễzdgv ra mắsxwjt kếaonqt thúaqspc mỹlyiwwfton, cụfqehng ly.” Nóyjwci xong ngửbukka cổzupm uốpwmrng sạphumch chésxwjn rưjgobegoxu.

“Kếaonqt thúaqspc mỹlyiwwfton ámdxk?” Kiếaonqm Quỷjcee hỏmsrni.

pfebn Gia Côycdgng Tửbukkjgobbxami hìwtjmwtjm: “Tiềktxgn thu đcuofkftnlbnx, đcuofámdxkm hộgtnpi trưjgoblyiwng cũppvsng đcuofưjgobegoxc thoảlyalwfton, trong lòjmhgng Thiêsiwzn Lýzupmppvsng khôycdgng cóyjwc khúaqspc mắsxwjc gìwtjm nữcjkaa, còjmhgn cóyjwcmdxki kếaonqt nàpfebo mỹlyiwwfton hơvlrzn vầrfymy sao?”

“Ồsodo?” Thờbxami đcuofiểqlfym lễzdgv ra mắsxwjt Kiếaonqm Quỷjceeppvsng khôycdgng ởlyiw tạphumi đcuofâlvwly, tấngcet cảlyal chuyệaonqn phámdxkt sinh hắsxwjn còjmhgn khôycdgng biếaonqt.

pfebn Gia Côycdgng Tửbukklbnxn kểqlfy lạphumi ngắsxwjn gọrfymn, Kiếaonqm Quỷjcee lặcnhkng im khôycdgng nóyjwci mộgtnpt lờbxami màpfeb lắsxwjng nghe, sau cùtczung hỏmsrni: “Nóyjwci vậfvqzy thìwtjm, Thiêsiwzn Lýzupm đcuofếaonqn cóyjwc chuẩhyckn bịhgtg đcuofngcey, ai nóyjwci cho cậfvqzu ấngcey biếaonqt?”

pfebn Gia Côycdgng Tửbukk nhúaqspn vai: “Cámdxki nàpfeby cậfvqzu nêsiwzn hỏmsrni đcuofưjgobơvlrzng sựzdgv.”

“Hữcjkau Ca phámdxkt thôycdgng bámdxko trêsiwzn diễzdgvn đcuofàpfebn, cóyjwc lẽpfeb Thiêsiwzn Lýzupm đcuofãwfto thấngcey đcuofưjgobegoxc.” Kiếaonqm Quỷjceeyjwci.

“Têsiwzn kia cũppvsng lêsiwzn diễzdgvn đcuofàpfebn ưjgob?” Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukkjgobbxami nhạphumt.

“Biếaonqt đcuofâlvwlu làpfeb thậfvqzt.” Kiếaonqm Quỷjceeyjwci.

“Vậfvqzy thìwtjm đcuofúaqspng làpfeb quámdxk trùtczung hợegoxp.” Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukk nhàpfebn nhạphumt nóyjwci.

Đpigeíbukkch thựzdgvc làpfeb rấngcet trùtczung hợegoxp, Cốpwmr Phi gầrfymn đcuofâlvwly thậfvqzt từscngng lêsiwzn diễzdgvn đcuofàpfebn. Nhưjgobng đcuofóyjwc khôycdgng phảlyali ngẫnqvzu nhiêsiwzn, Cốpwmr Phi cứhyck thăbivzng 5 cấngcep làpfeb hắsxwjn sẽpfebsiwzn diễzdgvn đcuofàpfebn tra tìwtjmm tưjgob liệaonqu tìwtjmm hiểqlfyu xem thửbukk, sau đcuofóyjwc chọrfymn khu luyệaonqn cấngcep thíbukkch hợegoxp vớrfymi mìwtjmnh kếaonqt hợegoxp võjktb thuậfvqzt đcuofámdxknh quámdxki.

pfeb đcuofúaqspng dịhgtgp ngàpfeby đcuofóyjwc hắsxwjn lêsiwzn tớrfymi cấngcep 40, tựzdgv nhiêsiwzn sau khi thoámdxkt game sẽpfebjmhgsiwzn diễzdgvn đcuofàpfebn nghiêsiwzn cứhycku thôycdgng tin. Đpigeámdxkng lẽpfeb hắsxwjn sẽpfeb khôycdgng quan tâlvwlm đcuofếaonqn nhữcjkang bàpfebi đcuoffqehng giậfvqzt gâlvwln nhưjgob loạphumi củkftna Hữcjkau Ca, nhưjgobng chủkftn đcuofktxg phámdxkp sưjgob giếaonqt ngưjgobbxami trong nhámdxky mắsxwjt quámdxk hấngcep dẫnqvzn ngưjgobbxami, topic thảlyalo luậfvqzn củkftna Hữcjkau Ca leo lêsiwzn đcuofrfymu đcuofktxgyjwcng hổzupmi, hơvlrzn nữcjkaa cámdxki têsiwzn Hữcjkau Ca quen thuộgtnpc, Cốpwmr Phi nổzupmi lòjmhgng hiếaonqu kỳaonq thuậfvqzn tay bấngcem vàpfebo nhìwtjmn thửbukk. Lậfvqzp tứhyckc phámdxkt hiệaonqn têsiwzn nàpfeby vẫnqvzn cứhyck lấngcey mìwtjmnh ra chàpfebo hàpfebng kiếaonqm tiềktxgn.

Cốpwmr Phi cảlyalm thấngcey rấngcet bấngcet đcuofsxwjc dĩjcee, khôycdgng muốpwmrn trởlyiw thàpfebnh hàpfebng hóyjwca bịhgtg chàpfebo mờbxami, lạphumi càpfebng khôycdgng muốpwmrn làpfebm ầrfymm ỹlyiwsiwzn vớrfymi bạphumn bèlbnx.

Cuốpwmri cùtczung, Cốpwmr Phi khôycdgng thểqlfypfebm gìwtjm khámdxkc hơvlrzn dựzdgva vàpfebo tinh thầrfymn giảlyali tríbukk đcuofi giỡhqgjn vớrfymi bọrfymn họrfym mộgtnpt phen. Che mặcnhkt, lạphumi dùtczung mộgtnpt cámdxki phámdxkp thuậfvqzt yếaonqu xìwtjmu, Cốpwmr Phi làpfeb muốpwmrn nhìwtjmn thấngcey tìwtjmnh cảlyalnh mấngcey ngưjgobbxami họrfym bịhgtg ngưjgobbxami ta nghi vấngcen đcuofếaonqn bểqlfy đcuofrfymu sứhyckt trámdxkn khôycdgng biếaonqt giảlyali quyếaonqt.

Ai ngờbxam Phiêsiwzu Lưjgobu lạphumi ngoàpfebi dựzdgv đcuofmdxkn cóyjwc mặcnhkt lúaqspc đcuofóyjwc khiếaonqn Hàpfebn Gia Côycdgng Tửbukkyjwcvlrz hộgtnpi dờbxami ámdxknh mắsxwjt mọrfymi ngưjgobbxami đcuofi, sau đcuofóyjwcpfebnh đcuofgtnpng hèlbnxn mọrfymn củkftna Ngâlvwln Nguyệaonqt lạphumi chọrfymc Cốpwmr Phi bộgtnpc lộgtnp thâlvwln thủkftn.

Bấngcet quámdxkyjwci thếaonqpfebo đcuofi nữcjkaa, lễzdgv gặcnhkp mặcnhkt nàpfeby cuốpwmri cũppvsng đcuofãwfto hạphumpfebn kếaonqt thúaqspc rồycdgi. Hơvlrzn nữcjkaa kếaonqt cụfqehc đcuofpwmri vớrfymi Cốpwmr Phi, vớrfymi đcuofámdxkm ngưjgobbxami Hữcjkau Ca, vàpfeb diễzdgvn viêsiwzn đcuofàpfebo késxwjp ámdxko rồycdgng[1] lâlvwlm thờbxami – Phiêsiwzu Lưjgobu, hay tấngcet cảlyalmdxkc hộgtnpi trưjgoblyiwng, đcuofpfebn trưjgoblyiwng cóyjwc mặcnhkt tạphumi đcuofngcey, đcuofktxgu coi nhưjgob đcuofãwfto tốpwmrt đcuofagtzp.

Chỉjqguyjwc Ngâlvwln Nguyệaonqt làpfeb thêsiwz thảlyalm nhấngcet, hơvlrzn nữcjkaa sựzdgv thêsiwz thảlyalm củkftna vẫnqvzn còjmhgn tiếaonqp diễzdgvn. Đpigeang khi hắsxwjn đcuofi trêsiwzn đcuofưjgobbxamng đcuofqlfy hộgtnpi họrfymp cùtczung đcuofámdxkm anh em củkftna mìwtjmnh, hếaonqt sứhyckc khôycdgng may lạphumi bịhgtg đcuofámdxkm ngưjgobbxami Vâlvwln Trung Mộgtnplvwly bắsxwjt.

“Lãwftoo đcuofphumi Ngâlvwln Nguyệaonqt, đcuofãwftolvwlu khôycdgng gặcnhkp nhỉjqgu!” Vâlvwln Trung Mộgtnpjgobbxami hớrfymn hởlyiwpfebyjwci. Vớrfymi hắsxwjn màpfebyjwci, chuyếaonqn đcuofi lầrfymn nãwftoy cũppvsng khôycdgng tệaonq.

[1] Mộgtnpt loạphumi trang phụfqehc đcuofycdgng bộgtnp trong híbukk khúaqspc, cóyjwc vằfqehn hổzupm.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.