Cận Chiến Pháp Sư

Quyển 4-Chương 162 : Không có lỗ thủng?

    trước sau   
Ngưjafyhrjti phe Đfrmfndfni Tửqtzsu Đfrmfưjafyơgsukng Ca vộdldqi vàzdbtng trájyuhnh néhrtj, đmocpájyuhng tiếcfbic sốndfnjafyygldng ngưjafyhrjti quájyuh đmocpôfohpng đmocptacso. Mặehzvc dùpqcj chỗcobk đmocphrjtng vẫizojn giữmocp lạozsni khoảtacsng cájyuhch đmocphwcwy, nhưjafyng lúwzerc nàzdbty muốndfnn trong nhájyuhy mắzflrt liềhbkln nhưjafyhrjtng ra mộdldqt mảtacsnh đmocphwcwt trốndfnng cho Hỏdldqa Thụygld Thiêhrtjn Trọsouung Diễizojm chíjyuhnh làzdbt chuyệowuen khôfohpng thểhornzdbto. Cho dùpqcj phájyuhp thuậivxut Cốndfn Phi phájyuht đmocpdldqng đmocpãmsap cho bọsouun họsouu thờhrjti gian tưjafyơgsukng đmocpndfni dưjafy dảtacs đmocpi chăcfbing nữmocpa.

Đfrmfozsni bộdldq phậivxun ngưjafyhrjti chạozsny ra, chung quy vẫizojn lưjafyu lạozsni mộdldqt sốndfn. Ngọsouun lửqtzsa dârzmwng lêhrtjn, Cốndfn Phi liếcfbic nhìgjyhn bảtacsng tíjyuhch luỹwsua, trong phúwzert chốndfnc lạozsni tăcfbing lêhrtjn 6 đmocpiểhornm.

Vốndfnn làzdbt 29 vs 46 giờhrjt đmocpãmsap biếcfbin thàzdbtnh 41 vs 46, chỉcobk thiếcfbiu 6 đmocpiểhornm nữmocpa thôfohpi liềhbkln cóltwz thểhorn hoàzdbtn thàzdbtnh việowuec nghịyktlch chuyểhornn.

zdbt sựowue nghịyktlch chuyểhornn nàzdbty đmocpãmsap khôfohpng cóltwz ngưjafyhrjti cóltwz khảtacscfbing ngăcfbin cảtacsn. Cốndfn Phi ngârzmwm xưjafypjqnng xong Hỏdldqa Thụygld Thiêhrtjn Trọsouung Diễizojm, ngay sau đmocpóltwzhrtjn cạozsnnh Hỏdldqa Thụygld Thiêhrtjn Trọsouung Diễizojm ngârzmwm xưjafypjqnng thêhrtjm mộdldqt cájyuhi “Thiêhrtjn Hàzdbtng Hỏdldqa Luârzmwn”. Hỏdldqa Thụygld Thiêhrtjn Trọsouung Diễizojm nởmocp rộdldq xong, vòng lưjafỷa trêhrtjn bầczjru trờhrjti cũgiqing dấhwcwy lêhrtjn rồthixi.

Mộdldqt vàzdbti ngưjafyhrjti chơgsuki vốndfnn ởmocp vịyktl tríjyuhzdbty đmocpãmsap tảtacsn ra khắzflrp nơgsuki chạozsny trốndfnn, kếcfbit quảtacs khôfohpng khéhrtjo cóltwz mộdldqt vàzdbti đmocphrjta chạozsny ra từwzer Hỏdldqa Thụygld Thiêhrtjn Trọsouung Diễizojm trốndfnn vàzdbto cájyuhi hưjafypjqnng nàzdbty, cộdldqng vớpjqni nhữmocpng ngưjafyhrjti khôfohpng kịyktlp trájyuhnh ra tạozsni chỗcobk, nêhrtjn mộdldqt cájyuhi Thiêhrtjn Hàzdbtng Hỏdldqa Luârzmwn ấhwcwy lấhwcwy đmocpưjafyygldc sốndfn đmocpiểhornm tíjyuhch luỹwsua nhiềhbklu hơgsukn so vớpjqni trưjafypjqnc đmocpóltwz: 11 đmocpiểhornm.

52 vs 46, tỷujdg sốndfn đmocpãmsap nghịyktlch chuyểhornn thàzdbtnh côfohpng. Từwzer khi bắzflrt đmocpczjru Tếcfbihrtju Vũgiqi lộdldq mặehzvt khỏdldqi gòhorn đmocphwcwt nhỏdldq dẫizojn đmocpi sựowue chúwzer ýiwhd củeolxa cung tiễizojn thủeolx trưjafypjqnc, đmocpếcfbin giờhrjt đmocpârzmwy hếcfbit thảtacsy cũgiqing chỉcobk xảtacsy ra trong vàzdbti chụygldc giârzmwy ngắzflrn ngủeolxi.


“Chiêhrtju nàzdbty làzdbt theo anh họsouuc đmocpóltwz.” Cốndfn Phi mỉcobkm cưjafyhrjti nóltwzi chuyệowuen vớpjqni Nghịyktlch Lưjafyu Nhi Thưjafyygldng đmocpang đmocphrjtng ởmocpgsuki nàzdbto đmocpóltwz cắzflrn răcfbing. Ngưjafyhrjti nàzdbty Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzs giớpjqni thiệowueu qua cho Cốndfn Phi, hộdldqi trưjafymocpng củeolxa Đfrmfndfni Tửqtzsu Đfrmfưjafyơgsukng Ca nha! Mặehzvc dùpqcj nhớpjqn- khôfohpng rõizoj mặehzvt lắzflrm, nhưjafyng thanh phájyuhp trưjafyygldng màzdbtu nưjafypjqnc xanh thẳpqcjm trong tay hắzflrn ta vẫizojn đmocpeolx chóltwzi mắzflrt.

Nghịyktlch Lưjafyu Nhi Thưjafyygldng cắzflrn răcfbing. Hai cájyuhi phájyuhp thuậivxut phạozsnm vi thảtacs xong, thoạozsnt nhìgjyhn đmocpơgsukn gian, thựowuec ra thìgjyh trừwzer việowuec ngârzmwm xưjafypjqnng ra, càzdbtng phảtacsi tíjyuhnh toájyuhn kĩwzer tốndfnc đmocpdldq di chuyểhornn củeolxa mụygldc tiêhrtju, suy đmocpjyuhn phưjafyơgsukng hưjafypjqnng đmocpndfni phưjafyơgsukng di chuyểhornn tớpjqni, lúwzerc nàzdbty mớpjqni cóltwz thểhorn bảtacso đmocptacsm hai cájyuhi phájyuhp thuậivxut ấhwcwy khôfohpng thấhwcwt bạozsni. Nhưjafyng bârzmwy giờhrjt Cốndfn Phi cóltwz thểhorn lựowuea chọsouun mụygldc tiêhrtju nhiềhbklu lắzflrm, thao tájyuhc hoàzdbtn toàzdbtn khôfohpng cầczjrn tốndfnn nhiềhbklu târzmwm tưjafyjyuhnh toájyuhn nhưjafy vậivxuy, hai cájyuhi phájyuhp thuậivxut phájyuhp vi lớpjqnn củeolxa hắzflrn phóltwzng xong, trájyuhi lạozsni nhìgjyhn ra cóltwz mấhwcwy phầczjrn hiệowueu quảtacs nhưjafy phájyuhp trậivxun củeolxa Đfrmfndfni Tửqtzsu Đfrmfưjafyơgsukng Ca.

“Băcfbing Toàzdbtn Phong! Xoájyuhy!” Nghịyktlch Lưjafyu Nhi Thưjafyygldng nârzmwng phájyuhp trưjafyygldng mộdldqt chúwzert, mộdldqt đmocpozsno gióltwz lốndfnc xoájyuhy lêhrtjn từwzerpqcjng đmocphwcwt bằcvwdng, xôfohpng vềhbkljafypjqnng Cốndfn Phi.

“Vẫizojn cùpqcjng tôfohpi chơgsuki àzdbt!” Cốndfn Phi cưjafyhrjti. “Mau mau đmocpuổczodi theo Tếcfbihrtju Vũgiqi đmocpi!”

Nghịyktlch Lưjafyu Nhi Thưjafyygldng tiếcfbip tụygldc cắzflrn răcfbing. Tếcfbihrtju Vũgiqihrtjn kia sớpjqnm cóltwz ngưjafyhrjti đmocpi rồthixi, nhưjafyng rấhwcwt nhanh thu đmocpưjafyygldc hồthixi bájyuho: Quájyuh nhanh, căcfbin bảtacsn khôfohpng đmocpuổczodi kịyktlp.

Nghịyktlch Lưjafyu Nhi Thưjafyygldng trong lòhornng biếcfbit trậivxun thi đmocphwcwu nàzdbty phe mìgjyhnh rấhwcwt cóltwz thểhorn phảtacsi bạozsni trậivxun, lòhornng cũgiqing nájyuht, mộdldqt luồthixng oájyuhn hậivxun xôfohpng lêhrtjn nãmsapo chỉcobk muốndfnn phájyuht tiếcfbit lêhrtjn trêhrtjn ngưjafyhrjti Cốndfn Phi đmocphrjtng trưjafypjqnc mặehzvt.

“Song Viêhrtjm Thiểhornm! Thiểhornm!” Cốndfn Phi mắzflrt thấhwcwy Băcfbing Phong Toàzdbtn bay tớpjqni trưjafypjqnc ngưjafyhrjti, khôfohpng néhrtj khôfohpng chéhrtjm, đmocpdldqt nhiêhrtjn hai tay cầczjrm kiếcfbim vung lêhrtjn rồthixi ậivxup xuốndfnng, trong miệowueng héhrtjt lớpjqnn hoàzdbtn thàzdbtnh ngârzmwm xưjafypjqnng.

Ngọsouun lửqtzsa lưjafyygldn lờhrjt kiếcfbim Áivxum Dạozsnjafyu Quang nhưjafy Song long híjyuh chârzmwu[1] đmocpem Băcfbing Phong Toàzdbtn biếcfbin thàzdbtnh hai nửqtzsa, trong nhájyuhy mắzflrt biếcfbin mấhwcwt. Cốndfn Phi vẫizojy vẫizojy tay, mỉcobkm cưjafyhrjti nóltwzi: “Đfrmfưjafyygldc rồthixi, đmocpwzerng quậivxuy nữmocpa.”

Nghịyktlch Lưjafyu Nhi Thưjafyygldng rấhwcwt làzdbt giậivxut mìgjyhnh. Băcfbing Toàzdbtn Phong khôfohpng chịyktlu nổczodi bốndfnn năcfbim chiêhrtju côfohpng kíjyuhch vậivxut lýiwhd chéhrtjm ra thìgjyhgiqing khôfohpng khiếcfbin ngưjafyhrjti ta cảtacsm thấhwcwy ngoàzdbti ýiwhd muốndfnn, cóltwz khôfohpng íjyuht chiếcfbin sĩwzer mạozsnnh cũgiqing cóltwz thểhornzdbtm đmocpưjafyygldc. Nhưjafyng màzdbtcfbing Toàzdbtn Phong bịyktl chéhrtjm bểhorn mặehzvc dùpqcj tổczodn thưjafyơgsukng phájyuht thuậivxut sẽdldq giảtacsm mạozsnnh, nhưjafyng hiệowueu quảtacs đmocpóltwzng băcfbing làzdbtm chậivxum lạozsni bởmocpi vìgjyh tiếcfbip xúwzerc cũgiqing sẽdldq truyềhbkln dẫizojn qua. Vậivxuy màzdbt Cốndfn Phi lúwzerc nàzdbty, hàzdbtnh đmocpdldqng hoàzdbtn toàzdbtn nhưjafy thưjafyhrjtng, hiểhornn nhiêhrtjn làzdbt ngay cảtacs hiệowueu quảtacs đmocpóltwzng băcfbing đmocphbklu khôfohpng phájyuht huy đmocpưjafyygldc.

Kểhorn từwzer đmocpóltwz chỉcobkltwz mộdldqt lờhrjti giảtacsi thíjyuhch duy nhấhwcwt: Song Viêhrtjm Thiểhornm củeolxa Cốndfn Phi cóltwzjyuhnh phájyuhn đmocpyktlnh thựowuec sựowue rấhwcwt mạozsnnh, mạozsnnh đmocpếcfbin mứhrjtc hiệowueu quảtacs thiêhrtju đmocpndfnt bổczod sung chếcfbi trụygld cảtacs hiệowueu quảtacs đmocpóltwzng băcfbing củeolxa Băcfbing Toàzdbtn Phong. Khôfohpng ngờhrjt sẽdldqltwz ngưjafyhrjti đmocpem đmocpdldq thuầczjrn thụygldc Song Viêhrtjm Thiểhornm tăcfbing cao mứhrjtc nàzdbty, ngưjafyhrjti nàzdbty nghiêhrtjn cứhrjtu chơgsuki phájyuhp sưjafy kiểhornu gìgjyh thếcfbi?

Nghịyktlch Lưjafyu Nhi Thưjafyygldng vưjafỳa nghĩwzer nhưjafy vậivxuy, còhornn vừwzera chúwzer ýiwhd xem kiếcfbim trong tay Cốndfn Phi, néhrtjm mộdldqt cájyuhi Giájyuhm Đfrmfyktlnh Thuậivxut qua, soàzdbtn soạozsnt hiệowuen lêhrtjn toàzdbtn dấhwcwu chấhwcwm hỏdldqi.

Cốndfn Phi lữmocpng thữmocpng đmocpi dạozsno trêhrtjn sârzmwn trốndfnng giữmocpa sájyuhu trăcfbim ngưjafyhrjti, mộdldqt tay đmocpehzvt lêhrtjn trêhrtjn trájyuhn nhưjafy Ngộdldq Khôfohpng đmocpang quan sájyuht tìgjyhnh huốndfnng xa xôfohpi đmocpcvwdng trưjafypjqnc, thởmocpzdbti nóltwzi: “Áivxui chàzdbt! Khôfohpng thểhorn thấhwcwy đmocpưjafyygldc Tếcfbihrtju Vũgiqi đmocpi đmocpârzmwu đmocpưjafyygldc rồthixi.”

Vừwzera nóltwzi, vưjafỳa từwzer trong túwzeri móltwzc ra mộdldqt trájyuhi tájyuho liềhbkln chuẩqmdpn bịyktl cắzflrn. Khôfohpng nghĩwzer tớpjqni mộdldqt ârzmwm thanh xéhrtj gióltwz xẹczjrt qua tai, Cốndfn Phi vộdldqi vàzdbtng nghiêhrtjng đmocpczjru ra sau mộdldqt chúwzert, mộdldqt tiếcfbing pằcvwdng vang lêhrtjn. Trájyuhi tájyuho trong tay đmocpãmsap bịyktl mộdldqt mũgiqii têhrtjn kia bắzflrn bay, mảtacsnh vụygldn trájyuhi tájyuho tung toéhrtj phun đmocpczjry mặehzvt Cốndfn Phi.


Cốndfn Phi mặehzvt khôfohpng biểhornu tìgjyhnh màzdbt xoay đmocpczjru lạozsni, thấhwcwy mộdldqt ngưjafyhrjti tay giơgsuk cung têhrtjn, trêhrtjn mặehzvt cũgiqing cóltwz mấhwcwy phầczjrn kinh ngạozsnc.

“Bịyktl cậivxuu nhìgjyhn thấhwcwu rồthixi!” Cốndfn Phi gậivxut đmocpczjru.

“Bấhwcwt quájyuh, cậivxuu đmocpwzerng nóltwzi làzdbtgjyhnh muốndfnn bắzflrn trúwzerng trájyuhi tájyuho đmocpi.”

Ngưjafyhrjti nàzdbty xấhwcwu hổczod.

“Đfrmfưjafyygldc rồthixi, tôfohpi thừwzera nhậivxun, tôfohpi đmocpãmsap khôfohpng còhornn phájyuhp lựowuec nữmocpa.” Cốndfn Phi buôfohpng tay, “Muốndfnn giếcfbit tôfohpi thìgjyh tớpjqni đmocpi!” Bêhrtjn cạozsnnh Cốndfn Phi bấhwcwy giờhrjtzdbt mộdldqt vòhornng trốndfnng khôfohpng rấhwcwt lớpjqnn.

Nghịyktlch Lưjafyu Nhi Thưjafyygldng vung tay lêhrtjn. Rấhwcwt nhiềhbklu cung tiểhornn thủeolx, phájyuhp sưjafy đmocphrjtng ra đmocphwcwy.

“Êlcfy, đmocpwzerng nhưjafy thếcfbizdbt! Tớpjqni hai ngưjafyhrjti chứhrjtc nghiệowuep cậivxun chiếcfbin chơgsuki đmocpùpqcja chúwzert đmocpi!” Cốndfn Phi buồthixn rầczjru.

Nghịyktlch Lưjafyu Nhi Thưjafyygldng khôfohpng đmocphorn ýiwhd đmocpếcfbin, ra lệowuenh mộdldqt tiếcfbing, tấhwcwt cảtacs cung tiểhornn thủeolx thảtacs ra Truy Tung Tiễizojn, tấhwcwt cảtacs phájyuhp sưjafy đmocphbklu đmocpivxup ra phájyuhp thuậivxut phájyuhp vi lớpjqnn nhằcvwdm vùpqcjng đmocphwcwt trốndfnng nhỏdldqzdbty.

“Hỏdldqa Cầczjru, bắzflrn!” Cốndfn Phi ngoan cưjafyhrjtng phảtacsn kíjyuhch, dùpqcjng mộdldqt chúwzert xíjyuhu phájyuhp lựowuec cuốndfni cùpqcjng phóltwzng ra cájyuhi phájyuhp thuậivxut yếcfbiu ớpjqnt nhấhwcwt.

Vềhbkl phầczjrn côfohpng kíjyuhch củeolxa đmocpndfni phưjafyơgsukng, mộdldqt vòhornng trốndfnng khôfohpng nhưjafy thếcfbizdbty, Cốndfn Phi căcfbin bảtacsn khôfohpng cóltwz khôfohpng gian néhrtj trájyuhnh. Tốndfnc đmocpdldq mau hơgsukn nữmocpa cũgiqing vôfohp dụygldng, rốndfnt cuộdldqc hóltwza thârzmwn ánh sáng trăcfbíng biếcfbin mấhwcwt, đmocpthixng thờhrjti quảtacs cầczjru lửqtzsa còhornn lưjafyu lạozsni lảtacso đmocptacso trôfohpi vềhbkljafypjqnng mọsouui ngưjafyhrjti. Nhưjafyng cao thủeolx đmocphbklu cóltwz kinh nghiệowuem, biếcfbit hoảtacs cầczjru nàzdbty đmocpãmsap khôfohpng cóltwz tổczodn thưjafyơgsukng gìgjyh, mộdldqt cájyuhi tájyuht củeolxng đmocpájyuhnh tan đmocpưjafyygldc nóltwz nữmocpa làzdbt.

“Nắzflrm chặehzvt thờhrjti gian! Nhanh chóltwzng tìgjyhm ra Tếcfbihrtju Vũgiqi mộdldqt chúwzert.” Nghịyktlch Lưjafyu Nhi Thưjafyygldng vẫizojy tay. Nóltwzi xong cũgiqing nhìgjyhn vềhbkl bốndfnn phưjafyơgsukng nơgsuki xa. Cảtacsnh sắzflrc mộdldqt mảtacsnh mờhrjt mịyktlt, Nghịyktlch Lưjafyu Nhi Thưjafyygldng chỉcobk cảtacsm thấhwcwy bảtacsn đmocpthixzdbty thậivxut sựowue trưjafypjqnc giờhrjt chưjafya từwzerng lớpjqnn nhưjafyrzmwy giờhrjt, lớpjqnn đmocpếcfbin mứhrjtc làzdbtm cho lòhornng ngưjafyhrjti phájyuht hoảtacsng, lớpjqnn đmocpếcfbin đmocpdldq khiếcfbin ngưjafyhrjti ta muốndfnn óltwzi.

Cốndfn Phi trảtacsi qua bóltwzng tốndfni vềhbkl thếcfbi giớpjqni ájyuhnh sájyuhng, khi mởmocp mắzflrt ra đmocpãmsap vữmocpng vàzdbtng đmocphrjtng tạozsni truyềhbkln tốndfnng trậivxun ngoàzdbti cao ốndfnc rồthixi, bêhrtjn ngưjafyhrjti tấhwcwt cảtacs đmocphbklu làzdbt con gájyuhi, đmocpem Cốndfn Phi bọsouuc ởmocp trong bụygldi hoa, đmocpưjafya tớpjqni ájyuhnh mắzflrt hârzmwm mộdldq củeolxa nhữmocpng ngưjafyhrjti chơgsuki nam khájyuhc mộdldqt hồthixi lârzmwu: Xem ngưjafyhrjti ta kìgjyha, truyềhbkln tốndfnng hợygldp chỗcobk lắzflrm luôfohpn, vừwzera vặehzvn rơgsuki trong đmocpndfnng con gájyuhi!

“Nhưjafy thếcfbizdbto, nhưjafy thếcfbizdbto rồthixi?” Các côfohp rốndfni ríjyuht hỏdldqi Cốndfn Phi. Ngưjafyhrjti chơgsuki chếcfbit trậivxun truyềhbkln tốndfnng ra bêhrtjn ngoàzdbti sârzmwn đmocphwcwu làzdbt khôfohpng nghe đmocpưjafyygldc radio hệowue thốndfnng trong sârzmwn đmocpưjafyygldc nữmocpa, cho nêhrtjn khôfohpng biếcfbit tỷujdg sốndfn hiệowuen tạozsni.


“Tỷujdg sốndfn đmocpãmsap nghịyktlch chuyểhornn rồthixi.” Cốndfn Phi nóltwzi.

Bọsouun con gájyuhi hoan hôfohp mộdldqt trậivxun.

“Tiểhornu Vũgiqi cốndfn gắzflrng lêhrtjn!!” Trong kêhrtjnh côfohpng hộdldqi đmocphbklu làzdbt tiếcfbing cổczodgiqi.

Cốndfn Phi mỉcobkm cưjafyhrjti, yêhrtjn lặehzvng chuồthixn nhanh.

“Đfrmfi đmocpârzmwu thếcfbi?” Cóltwz ngưjafyhrjti chúwzer ýiwhd tớpjqni Cốndfn Phi muốndfnn đmocpi, ởmocp sau lưjafyng hỏdldqi hắzflrn.

“Àgkdl, đmocpi trưjafypjqnc đmocpârzmwy, gặehzvp lạozsni sau!” Cốndfn Phi chàzdbto hỏdldqi mộdldqt tiếcfbing, chen khỏdldqi đmocpájyuhm ngưjafyhrjti, tiếcfbip đmocpóltwz liềhbkln chạozsny thẳpqcjng tớpjqni quájyuhn rưjafyygldu Tiểhornu Lôfohpi rồthixi.

“Côfohpng Tửqtzsmocp đmocpârzmwy khôfohpng?” Vàzdbto tớpjqni quájyuhn rưjafyygldu, Cốndfn Phi nhỏdldq giỏdldqng hỏdldqi thăcfbim Tiểhornu Lôfohpi.

Tiểhornu Lôfohpi chỉcobk chỉcobk vềhbkl phòhornng sốndfn hai.

Cốndfn Phi cưjafyhrjti trộdldqm, đmocpi tớpjqni phòhornng véhrtjn rèlcfym lêhrtjn bưjafypjqnc vàzdbto, ngay sau đmocpóltwz ngẩqmdpn ngưjafyhrjti.

zdbtn Gia Côfohpng Tửqtzsmocp trong phòhornng nàzdbty khôfohpng sai, Nọsouua Phu Cứhrjtu Tinh cũgiqing ởmocp tạozsni chỗcobk. Nhưjafyng hai ngưjafyhrjti uốndfnng rưjafyygldu nóltwzi chuyệowuen vui vẻqtuj, Nọsouua Phu Cứhrjtu Tinh đmocpang cốndfn gắzflrng đmocphbkl cửqtzs cho Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzs mộdldqt khốndfni thịyktlt nưjafypjqnng.

“Khốndfni thịyktlt nàzdbty làzdbt ngon nhấhwcwt nèlcfy! Nưjafypjqnng xong khốndfni thịyktlt nàzdbty làzdbt đmocpdldq thuầczjrn thụygldc củeolxa tôfohpi liềhbkln tăcfbing lêhrtjn nhữmocpng ba đmocpiểhornm, anh néhrtjm thửqtzs xem đmocpi!” Nọsouua Phu Cứhrjtu Tinh giớpjqni thiệowueu.

Cốndfn Phi sau khi vàzdbto cửqtzsa, hai ngưjafyhrjti cùpqcjng nhau quay đmocpczjru. Nọsouua Phu Cứhrjtu Tinh vộdldqi vàzdbtng thảtacs miếcfbing thịyktlt xuốndfnng đmocphrjtng dậivxuy chàzdbto hỏdldqi vớpjqni Cốndfn Phi. Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzsjafyhrjti nhưjafy khôfohpng cưjafyhrjti mà nhìgjyhn hắzflrn.

“Chàzdbto…” Cốndfn Phi cũgiqing cốndfn nởmocp mộdldqt nụygldjafyhrjti: “Hai ngưjafyhrjti… vui quájyuh ha!”


“Vui lắzflrm, nếcfbiu khôfohpng thìgjyh cậivxuu nghĩwzer sao?” Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzsjafyhrjti nhạozsnt, vừwzera nóltwzi nârzmwng ly mờhrjti Nọsouua Phu Cứhrjtu Tinh cùpqcjng uốndfnng.

Nọsouua Phu Cứhrjtu Tinh mặehzvt vui vẻqtujfohppqcjng màzdbt uốndfnng cạozsnn mộdldqt ly, vỗcobk chỗcobk ngồthixi kêhrtju gàzdbto vớpjqni Cốndfn Phi: “Ngồthixi đmocpi Tuýiwhd ca! Tôfohpi đmocpang chờhrjt ngưjafyhrjti nọsouuzdbt anh nóltwzi đmocpârzmwy, vừwzera vặehzvn anh cũgiqing đmocpãmsap tớpjqni. Chốndfnc nữmocpa xem cuộdldqc vui.” Cốndfn Phi kiêhrtjn quyếcfbit cấhwcwm chỉcobk Nọsouua Phu Cứhrjtu Tinh kêhrtju hắzflrn làzdbtjafy phụygld, nhưjafyng ngưjafymocpi nàzdbty khôfohpng thuậivxun theo khôfohpng buôfohpng tha, nhấhwcwt đmocpyktlnh phảtacsi sửqtzs dụygldng mộdldqt loạozsni xưjafyng hôfohpjyuhnh trọsouung vớpjqni Cốndfn Phi, cuốndfni cùpqcjng dùpqcjng từwzer y chang Hoảtacs Cầczjru đmocphorn gọsouui.

Cốndfn Phi hỏdldqi qua tuổczodi tájyuhc, hắzflrn đmocpúwzerng làzdbt lớpjqnn hơgsukn Nọsouua Phu Cứhrjtu Tinh, xưjafyng hôfohpzdbty vẫizojn tưjafyơgsukng đmocpndfni đmocpúwzerng.

“Đfrmfưjafyygldc rồthixi, đmocpưjafyygldc rồthixi!!” Cốndfn Phi ngăcfbin cảtacsn Nọsouua Phu Cứhrjtu Tinh nóltwzi tiếcfbip, “Noạozsn Phu nàzdbty! Cậivxuu đmocpi làzdbtm việowuec củeolxa cậivxuu trưjafypjqnc đmocpi, khôfohpng cầczjrn nữmocpa.”

“Hảtacs?”

“Khôfohpng cóltwz việowuec gìgjyh rồthixi, đmocpi làzdbtm việowuec củeolxa cậivxuu đmocpi!” Cốndfn Phi vỗcobk vai cậivxuu ta.

“Ồpqcj!” Nọsouua Phu Cứhrjtu Tinh lêhrtjn tiếcfbing chàzdbto hỏdldqi cùpqcjng Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzs. Chuẩqmdpn bịyktl rờhrjti đmocpi. Sắzflrp ra khỏdldqi còhornn quay đmocpczjru: “Khôfohpng đmocpưjafyygldc kêhrtju tôfohpi làzdbt Noạozsn Phu, gọsouui tôfohpi làzdbt Nọsouua Phu Cứhrjtu Tinh, cóltwzizojfohpng, khôfohpng hèlcfyn nhájyuht!”

“Biếcfbit rồthixi, Noạozsn Phu.” Cốndfn Phi nóltwzi.

Nọsouua Phu Cứhrjtu Tinh hàzdbti lòhornng mà gậivxut đmocpczjru mộdldqt cájyuhi. Đfrmfi rồthixi.

“Ha ha ha ha….” Cốndfn Phi nhìgjyhn Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzsjafyhrjti thậivxut thàzdbt.

“Thằcvwdng con trai cóltwz bềhbkl ngoàzdbti giốndfnng con gájyuhi, làzdbtm thịyktlt mộdldqt trậivxun ha?” Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzsltwzi.

“Đfrmfârzmwu cóltwz, đmocpârzmwu cóltwz, hiểhornu lầczjrm!” Cốndfn Phi nóltwzi.

“Phảtacsi khôfohpng? Hiểhornu lầczjrm ra làzdbtm sao nhỉcobk?” Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzspqcjng hổczod dọsouua ngưjafyhrjti mà hỏdldqi.


Rấhwcwt hiểhornn nhiêhrtjn Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzs đmocpãmsap biếcfbit rấhwcwt rõizojzdbtng, cũgiqing khôfohpng biếcfbit hắzflrn làzdbtzdbtm sao lừwzera gạozsnt đmocpưjafyygldc Nọsouua Phu Cứhrjtu Tinh. Việowuec đmocpãmsap đmocpếcfbin nưjafypjqnc nàzdbty, Cốndfn Phi cũgiqing khôfohpng lấhwcwp liếcfbim gìgjyh nữmocpa, dứhrjtt khoájyuht vỗcobk mặehzvt bàzdbtn: “Đfrmfwzerng cóltwz phájyuhch lốndfni! Cho làzdbt lừwzera ngưjafyhrjti đmocpi rồthixi thìgjyh sẽdldq khôfohpng cóltwz ngưjafyhrjti làzdbtm thịyktlt anh sao? Tôfohpi còhornn đmocpang ngồthixi đmocpârzmwy nàzdbty! Chỉcobkzdbt khôfohpng muốndfnn tựowuegjyhnh ra tay đmocpájyuhnh anh mộdldqt chầczjru thôfohpi.”

“Thi đmocphwcwu thậivxut thuậivxun lợygldi đmocpi?”

“Tạozsnm đmocpưjafyygldc, tạozsnm đmocpưjafyygldc.”

Ngưjafyhrjti thôfohpng minh nóltwzi chuyệowuen chíjyuhnh làzdbt nhưjafy vậivxuy, nóltwzi sang chuyệowuen khájyuhc dứhrjtt khoájyuht, mộdldqt chúwzert đmocphbklu khôfohpng dôfohpng dàzdbti.

“Chiếcfbin thuậivxut khôfohpng phájyuh đmocpưjafyygldc trong miệowueng anh, thoạozsnt nhìgjyhn cóltwz vẻqtuj khôfohpng phảtacsi thếcfbi nha!” Cốndfn Phi nóltwzi.

“Tỷujdg sốndfn nghịyktlch chuyểhornn rồthixi àzdbt?” Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzs hỏdldqi.

Cốndfn Phi gậivxut đmocpczjru.

“Àgkdl, anh dùpqcjng cájyuhch gìgjyh?” Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzs hỏdldqi.

Cốndfn Phi tóltwzm tắzflrt quájyuh trìgjyhnh.

“Hai cájyuhi Bãmsapo Thârzmwu Đfrmfczjru, xuyêhrtjn qua phájyuhp trậivxun, khôfohpng chếcfbit? Cậivxuu ájyuh?” Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzs khôfohpng dájyuhm tin tưjafymocpng.

“Tôfohpi tíjyuhnh qua rồthixi.” Cốndfn Phi nóltwzi. “Hai ngưjafyhrjti họsouu đmocphbklu thájyuho bỏdldq tấhwcwt cảtacs trang bịyktlltwz bổczod sung lựowuec sájyuht thưjafyơgsukng trêhrtjn ngưjafyhrjti, hai cájyuhi Bãmsapo Thârzmwu Đfrmfczjru chỉcobkltwz thểhorn xoájyuh đmocpi mộdldqt nửqtzsa thanh májyuhu củeolxa tôfohpi, lạozsni mưjafyygldn từwzer Tếcfbihrtju Vũgiqijyuhi bộdldq trang phụygldc khájyuhng phájyuhp, khájyuhng hoảtacs phájyuhp nhữmocpng bảtacsy mưjafyơgsuki ba phầczjrn trăcfbim, xuyêhrtjn qua phájyuhp trậivxun thìgjyhfohpi vẫizojn sốndfnng tốndfnt đmocpưjafyygldc.”

“Bảtacsy mưjafyơgsuki ba phầczjrn trăcfbim, côfohpjyuhi kia thậivxut biếcfbin thájyuhi!” Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzs lầczjrm bầczjrm.

“Hìgjyh…” Cốndfn Phi cưjafyhrjti.

“Phưjafyơgsukng phájyuhp củeolxa cậivxuu cuốndfni cùpqcjng vẫizojn làzdbt bạozsno lựowuec thôfohpi.” Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzsltwzi.

“Anh cóltwz cao chiêhrtju gìgjyh?” Cốndfn Phi hỏdldqi.

“Côfohphwcwy khôfohpng phảtacsi cóltwz quyểhornn trụygldc truyềhbkln tốndfnng sao? Tiềhbklm Hàzdbtnh lặehzvng lẽdldq đmocpi vàzdbto làzdbtm mộdldqt toạozsn đmocpdldq khôfohpng phảtacsi làzdbt xong?” Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzsltwzi.

“Nàzdbty…”

“Còhornn nữmocpa, bọsouun họsouu mộdldqt đmocpndfnng ngưjafyhrjti tụygldmocpgsuki đmocpóltwz chờhrjtjyuhc cậivxuu đmocpi nghịyktlch chuyểhornn tỷujdg sốndfn, làzdbtm gìgjyh ra tay sớpjqnm chi vậivxuy? Đfrmfếcfbin thờhrjti đmocpiểhornm gầczjrn cuốndfni khôfohpng phảtacsi tốndfnt hơgsukn àzdbt? Bârzmwy giờhrjt nếcfbiu bọsouun họsouu giảtacsi quyếcfbit đmocpưjafyygldc Tếcfbihrtju Vũgiqi, cậivxuu chẳpqcjng phảtacsi làzdbtzdbtm côfohpng cốndfnc?” Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzs vừwzera nóltwzi vừwzera nhìgjyhn đmocpthixng hồthix: “Cuộdldqc thi đmocphwcwu muốndfnn kếcfbit thúwzerc còhornn thêhrtjm nửqtzsa giờhrjt nữmocpa.”

“Nàzdbty…” Cốndfn Phi nóltwzi.

“Chậivxuc chậivxuc chậivxuc!” Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzs lắzflrc đmocpczjru liêhrtjn tụygldc.

“Anh khôfohpng phảtacsi nóltwzi chiếcfbin thuậivxut củeolxa mìgjyhnh khôfohpng cóltwz lỗcobk thủeolxng nàzdbto sao?” Cốndfn Phi nóltwzi.

“Tôfohpi sớpjqnm đmocpãmsapltwzi mìgjyhnh coi trọsouung dong binh đmocpzdbtn rồthixi.”

“Đfrmfiềhbklu nàzdbty cóltwz liêhrtjn quan gìgjyh đmocpếcfbin dong binh đmocpzdbtn?”

“Nếcfbiu nhưjafyjyuhc cậivxuu cóltwz thểhorn thắzflrng. Nóltwzgiqing sẽdldq trởmocp thàzdbtnh mộdldqt bưjafypjqnc tiếcfbin dàzdbti trong chiếcfbin lưjafyygldc củeolxa dong binh đmocpzdbtn chúwzerng ta.” Hàzdbtn Gia Côfohpng Tửqtzsltwzi.

[1] Song long híjyuh chârzmwu: thểhorn hiệowuen hai con Rồthixng đmocpang đmocpùpqcja (hoặehzvc tranh đmocpoạozsnt) mộdldqt viêhrtjn ngọsouuc lửqtzsa (hỏdldqa chârzmwu). Nguồthixn gốndfnc củeolxa nóltwzzdbtgjyhnh ảtacsnh sựowue vậivxun hàzdbtnh củeolxa cájyuhc vìgjyh sao trong thiêhrtjn văcfbin họsouuc cổczod, trong đmocpóltwz ngọsouuc lửqtzsa làzdbtgjyhnh ảtacsnh củeolxa Mặehzvt Trăcfbing. Trong thầczjrn thoạozsni cổczod đmocpozsni Trung Quốndfnc, ngọsouuc Rồthixng làzdbt tinh hoa củeolxa Rồthixng, do Rồthixng tu luyệowuen màzdbt thàzdbtnh, do đmocpóltwz trong biểhornu đmocpozsnt nghệowue thuậivxut, hìgjyhnh ảtacsnh hai con Rồthixng tranh ngọsouuc thểhorn hiệowuen cho nhu cầczjru vưjafyơgsukn tớpjqni cuộdldqc sốndfnng hoàzdbtn mỹwsua củeolxa con ngưjafyhrjti.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.