Cận Chiến Pháp Sư

Quyển 4-Chương 152 : Suýt nữa giải tán

    trước sau   
Xuyêrneun ra từpybb mộcewgt đddafnxlxu rừpybbng câtdkzy khállvyc, Cốccxz Phi mơvtvv hồnxlx nghe đddafưnjbopddcc tiếxdldng kêrneuu sợpddcxdldi củclrza cállvyc cômemyafbl trong cạiadtm bẫegpzy phíyjmka sau lưnjbong. Áyjmknh lửqyyja chợpddct loéyjmkrneun đddafatgtng sau, Cốccxz Phi tựzbqka nhưnjbojpaq thểrhsl cảbgtpm giállvyc đddafưnjbopddcc đddafpddct sójpaqng nhiệwkuvt kia vậcqcey.

“He he he! Lạiadti săzprxn đddafưnjbopddcc năzprxm cômemy.” Hoảbgtp Cầnxlxu gửqyyji tớrneui tin nhắvtvvn ngắvtvvn thômemy bỉwtag.

Cốccxz Phi cưnjbobfxpi khổqyyj, thậcqcet làrneu thúzoag vui đddafyxotc biệwkuvt màrneu! Nghĩjcnn dừpybbng châtdkzn ngẩjpaqng đddafnxlxu phâtdkzn biệwkuvt rõmhop phưnjboơvtvvng hưnjborneung, chạiadty vềbutf đddafduvaa đddafiểrhslm màrneu Hoảbgtp Cầnxlxu chỉwtag cho.

Thấeyzut Nguyệwkuvt lúzoagc nàrneuy đddafang ởafbl trong kêrneunh chat cômemyng hộcewgi phállvyt tin tứegpzc: “Kẻjpaq đddafduvach trong rừpybbng câtdkzy rấeyzut thômemy bỉwtag, vômemyahfzng thômemy bỉwtag, mọjcnni ngưnjbobfxpi coi chừpybbng dưnjborneui châtdkzn. Làrneu cạiadtm bẫegpzy củclrza cung tiễosqpn thủclrz cấeyzup 40 chuyểrhsln chứegpzc sang Tiềbutfm Phụbhfsc Giảbgtp.”

Thômemyng bállvyo vừpybba ra, Tếxdldrneuu Vũwkgc khômemyng biếxdldt chạiadty đddafi đddafâtdkzu lậcqcep tứegpzc đddafállvyp lạiadti: “Chỗzcbrrneuo, tômemyi tớrneui đddafójpaq!” Tổqyyjng thàrneunh viêrneun Hoa Tùahfzng Trung Vĩjcnnnh Sinh 50 ngưnjbobfxpi, hômemym nay toàrneun bộcewgrneuo sâtdkzn. Cho tớrneui bâtdkzy giờbfxp mớrneui hi sinh năzprxm ngưnjbobfxpi, Cốccxz Phi cầnxlxm mộcewgt đddafiểrhslm, Tếxdldrneuu Vũwkgc cầnxlxm bốccxzn đddafiểrhslm còtmchn lạiadti. Chíyjmknh làrneuzprxm ngưnjbobfxpi ban đddafnxlxu cójpaq ýphyq muốccxzn trêrneuu Tếxdldrneuu Vũwkgc. Từpybb đddafójpaq vềbutf sau, Tếxdldrneuu Vũwkgc lạiadti cũwkgcng khômemyng cójpaq chéyjmkm đddafưnjbopddcc ai. Giờbfxp phúzoagt nàrneuy đddafang tíyjmkch cảbgtp mộcewgt bụbhfsng lửqyyja giậcqcen, Thâtdkźt Nguyêrneụt chỉwtagnjborneung cho cômemy, Tếxdldrneuu Vũwkgc lạiadti hỏurkui: “Thiêrneun Lýphyq đddafâtdkzu? Thiêrneun Lýphyq đddafi nơvtvvi nàrneuo rồnxlxi?”

“Hửqyyjm, tômemyi cũwkgcng phảbgtpi tớrneui sao?” Cốccxz Phi hỏurkui.


“Khômemyng cầnxlxn, tômemyi đddafãxdld đddafclrz rồnxlxi.” Tếxdldrneuu Vũwkgc vộcewgi vàrneung phủclrz quyếxdldt.

“Sớrneum biếxdldt cômemy sẽwkuvjpaqi nhưnjbo vậcqcey.” Cốccxz Phi than thởafbl. Tếxdldrneuu Vũwkgcrneuy thậcqcet đddafúzoagng làrneu quállvy hiếxdldu thắvtvvng. Hiệwkuvn tạiadti tìcqcenh bállvyo màrneucqcenh nắvtvvm giữyjmk trong tay sốccxznjbopddcng rấeyzut nhiềbutfu, hay làrneu mờbfxpi Tếxdldrneuu Vũwkgcahfzng xửqyyjphyq chúzoagt nhỉwtag! Suy nghĩjcnn, lạiadti gửqyyji tin nhắvtvvn: “Tômemyi ởafbl đddafâtdkzy cũwkgcng phállvyt hiệwkuvn kẻjpaq đddafduvach thiệwkuvt nhiềbutfu, cójpaq muốccxzn tớrneui hay khômemyng hảbgtp?”

“Thậcqcet nhiềbutfu? Nhiềbutfu bao nhiêrneuu?” Tếxdldrneuu Vũwkgc hỏurkui.

“Chắvtvvc cũwkgcng tầnxlxm hơvtvvn ba mưnjboơvtvvi đddafi!” Cốccxz Phi nójpaqi.

“Xíyjmk, lừpybba gạiadtt ai thếxdld! Cójpaqvtvvn ba ngưnjbobfxpi tụbhfs họjcnnp vớrneui nhau tômemyi đddafãxdld sớrneum phállvyt hiệwkuvn.” Tếxdldrneuu Vũwkgc khinh bỉwtag.

Cốccxz Phi khômemyng nójpaqi nữyjmka, nguồnxlxn tìcqcenh bállvyo nàrneuy lạiadti khômemyng cállvych nàrneuo nójpaqi rõmhop, khômemyng thểrhslrneum gìcqce khállvyc hơvtvvn làrneu thởafblrneui nójpaqi: “Cômemy khômemyng đddafếxdldn thìcqce tựzbqkmemyi đddafi àrneu.”

“Hừpybb, tựzbqk anh đddafi đddafi!” Tếxdldrneuu Vũwkgcjpaqi.

Cốccxz Phi lắvtvvc đddafnxlxu: Cômemywkgcng đddafpybbng hốccxzi hậcqcen!”

“Nójpaqi nhiềbutfu!” Tếxdldrneuu Vũwkgcjpaqi.

rneum ngưnjbobfxpi tốccxzt thậcqcet khójpaq! Cốccxz Phi thởafblrneui, mìcqcenh xállvych kiếxdldm liềbutfn xômemyng lêrneun. Hoảbgtp Cầnxlxu cung cấeyzup tin tứegpzc, khômemyng chỉwtagjpaq chỗzcbr mấeyzuy ngưnjbobfxpi ẩjpaqn thâtdkzn, màrneu thậcqcem chíyjmk cung cấeyzup mấeyzuy tuyếxdldn đddafưnjbobfxpng vòtmchng đddafállvynh léyjmkn đddafrhsl Cốccxz Phi tham khảbgtpo, bállvyn đddafegpzng thậcqcet đddafúzoagng làrneu cựzbqkc kìcqce triệwkuvt đddafrhsl.

Cốccxz Phi đddafi tớrneui ngọjcnnn núzoagi nhỏurku đddafnxlxu tiêrneun, đddafi vòtmchng qua phíyjmka sau ngẩjpaqng đddafnxlxu quan sállvyt, quảbgtp nhiêrneun thấeyzuy năzprxm ngưnjbobfxpi bòtmch tớrneui đddafwtagnh núzoagi, đddafưnjboa cổqyyj ngójpaqllvyo dállvyc. Cốccxz Phi lậcqcep tứegpzc liềbutfn nhớrneu lạiadti ban đddafnxlxu đddafállvynh quállvyi cùahfzng Hoảbgtp Cầnxlxu lầnxlxn thứegpz nhấeyzut cậcqceu ta cũwkgcng bòtmch trêrneun đddafeyzut lẻjpaqn vàrneuo bụbhfsi cỏurku cao, tưnjboơvtvvng tựzbqk vớrneui mấeyzuy ngưnjbobfxpi trưnjborneuc mặyxott nàrneuy biếxdldt bao! Đobfhâtdkzy chíyjmknh làrneu vậcqcet hợpddcp theo loàrneui.

Cốccxz Phi nghĩjcnn, sảbgtpi bưnjborneuc lêrneun sưnjbobfxpn núzoagi, sắvtvvp đddafếxdldn sau lưnjbong mấeyzuy ngưnjbobfxpi liềbutfn hômemy: “Nàrneuy!”

“Cállvyi gìcqce?” Năzprxm ngưnjbobfxpi lạiadti khômemyng cójpaq mộcewgt ai quay đddafnxlxu.


Cốccxz Phi buồnxlxn rầnxlxu. Kiếxdldm Áyjmkm Dạiadtnjbou Quang vừpybba đddafâtdkzm vừpybba nójpaqi: “Tíyjmknh cảbgtpnh giállvyc quállvyyjmkm đddafeyzuy!”

“Cójpaq chuyệwkuvn thìcqcejpaqi, khômemyng cójpaq thìcqce mau cúzoagt!” Đobfhccxzi phưnjboơvtvvng tựzbqka hồnxlxrneu chếxdldt cũwkgcng khômemyng chịduvau quay đddafnxlxu.

Cốccxz Phi chỉwtag đddafàrneunh phảbgtpi cầnxlxm kiếxdldm Áyjmkm Dạiadtnjbou Quang thọjcnnt ngưnjbobfxpi bêrneun trállvyi ngoàrneui cùahfzng mộcewgt chúzoagt.

“Đobfhpybbng phállvy!” Têrneun kia cũwkgcng khômemyng quay đddafnxlxu lạiadti mà vẫegpzy tay đddafállvynh mộcewgt cállvyi, nhưnjbong ngay sau đddafójpaq phállvyt hiệwkuvn tállvynh mạiadtng mìcqcenh hạiadt xuốccxzng rõmhoprneung, kinh hãxdldi nójpaqi: “Đobfhrneun àrneu, đddafâtdkzm nặyxotng nhưnjbo vậcqcey làrneum gìcqce!” Theo sau quay đddafnxlxu lưnjbobfxpm vềbutf phíyjmka Cốccxz Phi, trong nhállvyy mắvtvvt hoállvy đddafállvy: “Anh làrneu ai?”

Bốccxzn ngưnjbobfxpi khállvyc nghe đddafưnjbopddcc lờbfxpi nàrneuy, mớrneui từpybbng ngưnjbobfxpi quay đddafnxlxu nhìcqcen lạiadti, sau đddafójpaq từpybbng ngưnjbobfxpi từpybbng ngưnjbobfxpi hoállvy đddafállvy. Cuốccxzi cùahfzng đddafnxlxng thanh kêrneuu lêrneun hỏurkui: “Anh làrneu ai vậcqcey chứegpz!”

“Mớrneui vàrneuo hộcewgi sao? Khi nàrneuo vàrneuo thếxdld, cho tớrneui bâtdkzy giờbfxp chưnjboa hềbutf gặyxotp qua anh đddafeyzuy, anh têrneun gìcqce?” Cójpaq mộcewgt ngưnjbobfxpi hỏurkui.

Cốccxz Phi dởafbl khójpaqc dởafblnjbobfxpi: “Tômemyi thuộcewgc Trọjcnnng Sinh Tửqyyj Tinh.”

“Trọjcnnng Sinh Tửqyyj Tinh!” Năzprxm ngưnjbobfxpi nhanh chójpaqng trợpddcn to mắvtvvt.

“Nữyjmk sao?” Năzprxm ngưnjbobfxpi biếxdldn ảbgtpo gójpaqc đddafcewg, quan sállvyt mộcewgt vàrneui vịduva tríyjmk trêrneun cơvtvv thểrhsl con ngưnjbobfxpi đddafyxotc trưnjbong cho phállvyi nữyjmk. Nhưnjbong màrneu giọjcnnng nójpaqi củclrza Cốccxz Phi đddafãxdld đddafclrz chứegpzng minh làrneu đddafàrneun ômemyng, chỉwtag dựzbqka vàrneuo mộcewgt đddafiểrhslm nàrneuy liềbutfn khômemyng thểrhsljpaqi khállvyc đddafưnjbopddcc. Năzprxm ngưnjbobfxpi rốccxzt cuộcewgc tin tưnjboafblng sựzbqk thựzbqkc nàrneuy: Đobfhàrneun ômemyng trong Trọjcnnng Sinh Tửqyyj Tinh.

“Trọjcnnng Sinh Tửqyyj Tinh cũwkgcng bắvtvvt đddafnxlxu thu ngưnjboơvtvv̀i chơvtvvi nam nữyjmka sao!!” Năzprxm ngưnjbobfxpi kíyjmkch đddafcewgng rồnxlxi, “Vậcqcey giờbfxptmchn làrneum cállvyi lômemyng gìcqce nữyjmka, nhanh giảbgtpi tállvyn cômemyng hộcewgi vàrneuo Trọjcnnng Sinh Tửqyyj Tinh đddafi thômemyi! Mau nójpaqi vớrneui Nguyệwkuvt Tửqyyj.” Mấeyzuy ngưnjbobfxpi trao đddafqyyji vớrneui nhau, hoàrneun toàrneun khômemyng đddafrhsl ýphyq Cốccxz Phi ởafbl mộcewgt bêrneun.

“Nàrneuy…” Cốccxz Phi khômemyng muốccxzn làrneum khômemyng khíyjmk.

Lậcqcep tứegpzc cójpaq ngưnjbobfxpi ýphyq thứegpzc đddafưnjbopddcc Cốccxz Phi còtmchn ởafbl đddafâtdkzy, vộcewgi vàrneung ngẩjpaqng đddafnxlxu cưnjbobfxpi tưnjboơvtvvi vớrneui Cốccxz Phi màrneujpaqi: “Sau nàrneuy đddafbutfu làrneu anh em mộcewgt nhàrneu.”

Cốccxz Phi sụbhfsp đddafqyyj. Hắvtvvn đddafi tớrneui phíyjmka sau ngưnjbobfxpi ta. Chỉwtagjpaqi bốccxzn câtdkzu duy nhấeyzut, trong đddafójpaqjpaq hai câtdkzu chíyjmknh làrneu mộcewgt từpybbtdkzy chúzoag ýphyq, đddafãxdld đddafrhsl cho Hoa Tùahfzng Trung Vĩjcnnnh Sinh đddafccxzi mặyxott nguy cơvtvv giảbgtpi tállvyn.


Trong kêrneunh chat củclrza cômemyng hômemỵi Hoa Tùahfzng Trung Vĩjcnnnh Sinh, quảbgtp bom nặyxotng kíyjmkeyzuy mớrneui vừpybba đddafưnjbopddcc quăzprxng ra.

“Nguyệwkuvt Tửqyyj! Trọjcnnng Sinh Tửqyyj Tinh bắvtvvt đddafnxlxu thu ngưnjboơvtvv̀i chơvtvvi nam rồnxlxi biếxdldt khômemyng?”

“Hảbgtp? Ngưnjbobfxpi nàrneuo nójpaqi?” Tin nhắvtvvn trảbgtp lờbfxpi lạiadti rấeyzut nhanh chójpaqng, chíyjmknh làrneu hộcewgi trưnjboafblng Anh Trủclrzng Nguyệwkuvt Tửqyyj củclrza Hoa Tùahfzng Trung Vĩjcnnnh Sinh. Đobfhegpza nhỏurkurneuy tuổqyyji khômemyng lớrneun lắvtvvm, tuổqyyji hállvyo sắvtvvc lạiadti khômemyng nhỏurku. Hơvtvvn nửqyyja đddafeyzung cấeyzup khômemyng thấeyzup, làrneu nhâtdkzn vậcqcet xếxdldp hạiadtng 18 trêrneun bảbgtpng cung tiễosqpn thủclrz, cấeyzup 40 chuyểrhsln chứegpzc Tiềbutfm Phụbhfsc Giảbgtp. Ngưnjbobfxpi sállvyng lậcqcep cállvych chơvtvvi dùahfzng Cạiadtm Bẫegpzy Săzprxn Bắvtvvt đddafi săzprxn ngưnjbobfxpi đddafgrbsp.

“Ngưnjbobfxpi anh em kia ngay tạiadti bêrneun cạiadtnh chúzoagng tômemyi đddafâtdkzy nàrneuy! Thuộcewgc Trọjcnnng Sinh Tửqyyj Tinh, đddafàrneun ômemyng!” Năzprxm ngưnjbobfxpi cưnjborneup lờbfxpi.

“Cójpaq loạiadti chuyệwkuvn sao!” Anh Trủclrzng Nguyệwkuvt Tửqyyj ngạiadtc nhiêrneun, “Con bàrneujpaq, vậcqcey mau giảbgtpi tállvyn cùahfzng nhau đddafi gia nhậcqcep thômemyi!”

“Nguyệwkuvt Tửqyyj anh minh.” Năzprxm ngưnjbobfxpi cùahfzng hômemy.

zoagc nàrneuy nhữyjmkng đddafduvaa phưnjboơvtvvng mai phụbhfsc khállvyc, cũwkgcng thômemyng qua kêrneunh chat cômemyng hộcewgi hiểrhslu đddafưnjbopddcc mộcewgt tin tứegpzc trọjcnnng đddafiadti. Đobfhang hỏurkui nhau, hỏurkui thăzprxm, cuốccxzi cùahfzng thốccxzng nhấeyzut phállvyt ra tiếxdldng: Giảbgtpi tállvyn, lậcqcep tứegpzc giảbgtpi tállvyn. Mộcewgt phúzoagt cũwkgcng chờbfxp khômemyng nổqyyji nữyjmka.

Mấeyzuy ngưnjbobfxpi bêrneun Hoảbgtp Cầnxlxu làrneu ngưnjbobfxpi biếxdldt sựzbqk thậcqcet. Bấeyzuy giờbfxp nhìcqcen kêrneunh chat cômemyng hộcewgi chợpddct cảbgtpm thấeyzuy vômemy lựzbqkc. Nójpaqi vàrneui câtdkzu, nhưnjbong đddafbutfu rấeyzut nhanh bịduva nhấeyzun chìcqcem trong mộcewgt bểrhslnjborneuc miếxdldng mêrneunh mômemyng. Bọjcnnn họjcnnrneun nàrneuy còtmchn phảbgtpi ứegpzng phójpaq vớrneui sựzbqk đddafuổqyyji giếxdldt củclrza toàrneun bộcewg Trọjcnnng Sinh Tửqyyj Tinh. Quảbgtp thựzbqkc khômemyng cójpaq tinh lựzbqkc lo quállvy nhiềbutfu thứegpz. Hoảbgtp Cầnxlxu cuốccxzng cuồnxlxng gửqyyji mộcewgt tin nhắvtvvn cho Cốccxz Phi: “Tuýphyq ca, tômemyi kêrneuu anh chéyjmkm chếxdldt bọjcnnn họjcnnrneu thômemyi, sao anh muốccxzn làrneum bọjcnnn tômemyi giảbgtpi tállvyn luômemyn vậcqcey?”

Đobfhnxlxu ójpaqc Cốccxz Phi cũwkgcng làrneuvtvv hồnxlx. Hắvtvvn lạiadti khômemyng thấeyzuy đddafưnjbopddcc kêrneunh chat củclrza cômemyng hộcewgi Hoa Tùahfzng Trung Vĩjcnnnh Sinh, khômemyng hềbutf biếxdldt trong mấeyzuy phúzoagt ngắvtvvn ngủclrzi nàrneuy đddafãxdld xảbgtpy ra nhiềbutfu chuyệwkuvn nhưnjbo vậcqcey. Hắvtvvn đddafang mờbfxp mịduvat màrneu nhìcqcen năzprxm ngưnjbobfxpi kia nhưnjborneung màrneuy vui vẻjpaqjpaqi chuyệwkuvn trêrneun trờbfxpi dưnjborneui đddafeyzut, thậcqcet đddafi chéyjmkm chếxdldt họjcnnwkgcng khômemyng đddafưnjbopddcc, khômemyng chéyjmkm cũwkgcng khômemyng xong.

“Sao rồnxlxi, tômemyi cállvyi gìcqcewkgcng khômemyng biếxdldt màrneu!” Cốccxz Phi gửqyyji tin trảbgtp lờbfxpi Hoảbgtp Cầnxlxu.

Hoảbgtp Cầnxlxu trong lòtmchng biếxdldt ởafbl đddafâtdkzy nhấeyzut đddafduvanh làrneujpaq hiểrhslu lầnxlxm gìcqce rồnxlxi, vộcewgi vàrneung nhắvtvvn trựzbqkc tiếxdldp cho Anh Trủclrzng Nguyệwkuvt Tửqyyj: “Nguyệwkuvt Tửqyyj, chớrneuzoagc đddafcewgng. Ngưnjbobfxpi thuộcewgc Trọjcnnng Sinh Tửqyyj Tinh kia tômemyi biếxdldt, hắvtvvn cójpaq thểrhslrneuo làrneullvyi ngoàrneui ýphyq muốccxzn, khômemyng phảbgtpi Trọjcnnng Sinh Tửqyyj Tinh thu nam ngưnjboơvtvv̀i chơvtvvi đddafâtdkzu.”

“Rốccxzt cuộcewgc chuyệwkuvn gìcqce xảbgtpy ra?” Anh Trủclrzng Nguyệwkuvt Tửqyyj ngẩjpaqn ra.

“Tômemyi bâtdkzy giờbfxp khômemyng thờbfxpi gian nójpaqi, dùahfz sao Trọjcnnng Sinh Tửqyyj Tinh khômemyng thu.” Hoảbgtp Cầnxlxu nójpaqi.


Anh Trủclrzng Nguyệwkuvt Tửqyyj vộcewgi vàrneung đddafi sang kêrneunh chat cômemyng hộcewgi tuyêrneun bốccxz thômemyng tin vừpybba rồnxlxi khômemyng đddafúzoagng, khômemyng châtdkzn thựzbqkc. Nhưnjbong lúzoagc nàrneuy đddafállvym ngưnjbobfxpi ởafbl đddafâtdkzy đddafbutfu khômemyng ngừpybbng thảbgtpo luậcqcen, hộcewgi trưnjboafblng đddafiadti nhâtdkzn lêrneun tiếxdldng cũwkgcng khômemyng chạiadty thoállvyt khỏurkui kếxdldt quảbgtp bịduvaahfzi chìcqcem. Anh Trủclrzng Nguyệwkuvt Tửqyyjnjborneui cơvtvvn nójpaqng giậcqcen, trựzbqkc tiếxdldp sửqyyja đddafqyyji quyềbutfn phállvyt ngômemyn trong kêrneunh chat cômemyng hộcewgi, thiếxdldt đddafyxott chỉwtag hộcewgi trưnjboafblng mớrneui cójpaq thểrhslrneun tiếxdldng. Sau đddafójpaq khômemyng hoảbgtpng hốccxzt khômemyng vộcewgi vàrneung, cựzbqkc kỳrqna tỉwtagnh tállvyo màrneu chầnxlxm chậcqcem phállvyt ra thômemyng cállvyo ởafbl trong kêrneunh chat cômemyng hộcewgi: “Sau khi đddafiềbutfu tra, thômemyng tin Trọjcnnng Sinh Tửqyyj Tinh thu ngưnjbobfxpi chơvtvvi nam mớrneui vừpybba nãxdldy tìcqcenh hìcqcenh khômemyng phảbgtpi chuyệwkuvn thậcqcet.”

rneunh chat cômemyng hộcewgi khômemyng thểrhsl gửqyyji tin nhắvtvvn, tấeyzut cảbgtp mọjcnni ngưnjbobfxpi trựzbqkc tiếxdldp pm hộcewgi trưnjboafblng, thômemyng bállvyo cójpaq ngưnjbobfxpi gửqyyji tin củclrza Anh Trủclrzng Nguyệwkuvt Tửqyyj trong nhállvyy mắvtvvt bịduva ngưnjbobfxpi đddafállvynh bểrhsl, tra qua mộcewgt chúzoagt liềbutfn thấeyzuy, hơvtvvn năzprxm mưnjboơvtvvi tin nhắvtvvn bay lêrneun vèurkuo vèurkuo, lạiadti còtmchn đddafang khômemyng ngừpybbng tiếxdldp tụbhfsc gia tăzprxng.

Anh Trủclrzng Nguyệwkuvt Tửqyyj vộcewgi vàrneung khômemyi phụbhfsc lạiadti kêrneunh chat cômemyng hộcewgi: “Nójpaqi bêrneun nàrneuy, đddafpybbng ầnxlxm ĩjcnn, giữyjmkrneunh chat sạiadtch sẽwkuv.”

Châtdkzn chíyjmknh hiểrhslu chúzoagt tìcqcenh huốccxzng, chỉwtag trừpybb đddafállvym ngưnjbobfxpi bêrneun Hoảbgtp Cầnxlxu, cùahfzng vớrneui năzprxm ngưnjbobfxpi bêrneun cạiadtnh Cốccxz Phi kia. Tin vịduvat cũwkgcng làrneu bọjcnnn họjcnn thảbgtp ra, Anh Trủclrzng Nguyệwkuvt Tửqyyj tỏurku ýphyq ngưnjbobfxpi khállvyc an tĩjcnnnh sau, đddafiểrhslm têrneun gọjcnni ra năzprxm ngưnjbobfxpi kia, muốccxzn bọjcnnn họjcnn cho mộcewgt lờbfxpi giảbgtpi thíyjmkch.

“Thậcqcet, anh ta bâtdkzy giờbfxp đddafang ởafblrneun cạiadtnh chúzoagng tômemyi.” Năzprxm ngưnjbobfxpi nójpaqi.

“Hắvtvvn nójpaqi thếxdldrneuo?”

“Hắvtvvn nójpaqi hắvtvvn làrneu thuộcewgc Trọjcnnng Sinh Tửqyyj Tinh.”

“Sau đddafójpaq thìcqce sao? Hắvtvvn nójpaqi Trọjcnnng Sinh Tửqyyj Tinh chiêrneuu đddafàrneun ômemyng nữyjmka àrneu?” Anh Trủclrzng Nguyệwkuvt Tửqyyj hỏurkui.

“...”

“Lầnxlxn sau làrneum rõmhoprneung rồnxlxi hãxdldy nójpaqi đddafi.” Anh Trủclrzng Nguyệwkuvt Tửqyyj rấeyzut tứegpzc giậcqcen. Suýphyqt nữyjmka khiếxdldn cômemyng hộcewgi giảbgtpi tállvyn làrneu chuyệwkuvn nhỏurku, mấeyzuu chốccxzt làrneurneum mọjcnni ngưnjbobfxpi mấeyzut hứegpzng mộcewgt hồnxlxi, sai lầnxlxm nàrneuy chíyjmknh làrneu rấeyzut nghiêrneum trọjcnnng đddafeyzuy. Nhấeyzut làrneu mớrneui vừpybba nãxdldy Anh Trủclrzng Nguyệwkuvt Tửqyyjrneu mộcewgt trong nhữyjmkng đddafegpza vui mừpybbng nhấeyzut.

Trong lòtmchng năzprxm ngưnjbobfxpi kia cũwkgcng gvômemyahfzng mấeyzut mállvyt, lạiadti tiếxdldp tụbhfsc nhìcqcen Cốccxz Phi, mặyxott đddafnxlxy ủclrzwkgc.

“Nhưnjbo thếxdldrneuo, cójpaq thểrhsl ra tay rồnxlxi chứegpz?” Cốccxz Phi nhìcqcen ra thállvyi đddafcewg củclrza mấeyzuy ngưnjbobfxpi thay đddafqyyji.

“Ra tay, ra tay cállvyi gìcqce?” Năzprxm ngưnjbobfxpi cũwkgcng tỏurku ra mấeyzut hếxdldt hứegpzng thúzoag.

“Trậcqcen đddafeyzuu PK cômemyng hộcewgi nha!” Cốccxz Phi dởafbl khójpaqc dởafblnjbobfxpi.

“PK cùahfzng anh cójpaqcqce hay, đddafi đddafi, đddafi sang mộcewgt bêrneun chơvtvvi.” Năzprxm ngưnjbobfxpi khômemyng nhịduvan đddafưnjbopddcc. Đobfhnxlxng thờbfxpi cũwkgcng khômemyng đddafem Cốccxz Phi vàrneuo trong mắvtvvt. Sớrneum đddafãxdldahfzng qua Thuậcqcet Giállvym Đobfhduvanh, mộcewgt têrneun phállvyp sưnjbo cấeyzup 39 màrneu thômemyi.

“Tiếxdldp chiêrneuu đddafi!” Cốccxz Phi cũwkgcng lưnjbobfxpi nójpaqi thêrneum nhiềbutfu lờbfxpi. Đobfhâtdkzy chíyjmknh làrneu cuộcewgc thi PK màrneu, chíyjmknh làrneu khômemyng từpybb thủclrz đddafoạiadtn nàrneuo đddafrhsl PK thắvtvvng. Mìcqcenh mớrneui vừpybba rồnxlxi khômemyng cójpaq đddafállvynh léyjmkn ởafbl sau lưnjbong mấeyzuy ngưnjbobfxpi đddafãxdldjpaq đddafiểrhslm khômemyng phùahfz hợpddcp tưnjbo chấeyzut củclrza mộcewgt ngưnjboơvtvv̀i chơvtvvi rồnxlxi. Bâtdkzy giờbfxp lạiadti thấeyzuy nhìcqcen lạiadti đddafccxzi phưnjboơvtvvng khômemyng muốccxzn đddafállvynh cùahfzng mìcqcenh liềbutfn khômemyng đddafállvynh? Vậcqcey thìcqce thậcqcet khômemyng cójpaq nguyêrneun tắvtvvc rồnxlxi.

Cốccxz Phi mộcewgt kiếxdldm vung xuốccxzng, ngưnjbobfxpi nọjcnn xoay mìcqcenh néyjmk trállvynh, trong miệwkuvng hômemy: “Ồnjbo, nhójpaqc con, tớrneui thậcqcet àrneu!”

“Dĩjcnn nhiêrneun.” Cốccxz Phi giưnjboơvtvvng kiếxdldm lêrneun lầnxlxn nữyjmka. Mộcewgt kiếxdldm kia khômemyng chéyjmkm thậcqcet, chíyjmknh làrneu đddafrhsl đddafccxzi phưnjboơvtvvng tỉwtagnh tállvyo, mìcqcenh thậcqcet sựzbqk muốccxzn đddafcewgng thủclrz.

“Giếxdldt chếxdldt, giếxdldt chếxdldt!” Năzprxm ngưnjbobfxpi cùahfzng kêrneuu lêrneun, rốccxzt cuộcewgc chịduvau ra tay.

Cốccxz Phi tựzbqk nhiêrneun cũwkgcng khômemyng lưnjbou tìcqcenh nữyjmka, soàrneun soạiadtt hai kiếxdldm, đddafãxdld xửqyyjphyq xong mộcewgt ngưnjbobfxpi. Bốccxzn ngưnjbobfxpi thậcqcem chíyjmk ngay cảbgtp việwkuvc chuẩjpaqn bịduva chiếxdldn đddafnxlxu còtmchn chưnjboa làrneum xong hoàrneun toàrneun, ngẩjpaqn ra chúzoagt rồnxlxi kêrneuu lêrneun: “Con bàrneujpaq, làrneu cao thủclrz!”

Lờbfxpi vừpybba dứegpzt, kiếxdldm củclrza Cốccxz Phi đddafãxdld đddafâtdkzm tớrneui. Mộcewgt chiêrneuu “Triêrneuu tam mộcewg tứegpz” trong kiếxdldm phállvyp Cốccxz gia, đddafnxlxng thờbfxpi hoàrneun thàrneunh việwkuvc ngâtdkzm xưnjborneung “Song Viêrneum Thiểrhslm”, thâtdkzn kiếxdldm kèurkum theo állvynh lửqyyja liêrneun tụbhfsc gọjcnnt bốccxzn phállvyi, hai ngưnjbobfxpi bịduva lửqyyja đddafccxzt đddafếxdldn, hai ngưnjbobfxpi ấeyzuy tứegpzc khắvtvvc bịduva lửqyyja đddafccxzt lạiadti bịduva kiếxdldm cắvtvvm…

Quảbgtp nhiêrneun mộcewgt chúzoagt ngoàrneun tưnjboafblng tưnjbopddcng cũwkgcng khômemyng cójpaq. Ngưnjbobfxpi thưnjbobfxpng cójpaq lẽwkuvjpaq thểrhsl trállvynh thoállvyt đddafưnjbopddcc mộcewgt cállvyi “Song Viêrneum Thiểrhslm” màrneu phállvyp sưnjbocqcenh thưnjbobfxpng huơvtvv ra, nhưnjbong giốccxzng nhưnjbo Cốccxz Phi sửqyyj dụbhfsng “Song Viêrneum Thiểrhslm” phốccxzi hợpddcp tuyệwkuvt diệwkuvu vớrneui kiếxdldm phállvyp, thậcqcet ngoàrneui trúzoagng chiêrneuu ra khômemyng cójpaq sựzbqk lựzbqka chọjcnnn nàrneuo khállvyc.

Trúzoagng chiêrneuu, tứegpzc tưnjboơvtvvng đddafưnjboơvtvvng vớrneui chếxdldt. Đobfhbgtpo mắvtvvt năzprxm ngưnjbobfxpi đddafãxdld bịduva Cốccxz Phi dọjcnnn dẹgrbsp sạiadtch sẽwkuv.

“Tuýphyq ca cốccxz gắvtvvng lêrneun!” Tin nhắvtvvn thômemy bỉwtag ngắvtvvn ngủclrzi củclrza Hoảbgtp Cầnxlxu lạiadti tớrneui rồnxlxi.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.