Cận Chiến Pháp Sư

Quyển 3-Chương 137 : Tế Yêu Vũ

    trước sau   
Mọtfqwi ngưnyuloudzi đlrvelqxcu hàlqvrnh đlrvepmdlng muốoqbnn óbxhqi ra xong, Hữdpcku Ca bắqivtt đlrveuihtu giớbujri thiệpxmtu nhữdpckng tìjkfwnh bácvdao vềlqxc mỗlqvri dong binh đlrvelqvrn lớbujrn ởjkfw thàlqvrnh Vâynaun Đkoawoan màlqvr mấxqpay ngàlqvry nay thu thậxmqzp.

“Dong binh đlrvelqvrn Hắqivtc Thủcuis, đlrveâynauy làlqvr dong binh đlrvelqvrn cóbxhq danh tiếbsnang cao nhấxqpat củcuisa thàlqvrnh Vâynaun Đkoawoan hiệpxmtn giờoudz, đlrvezuvwng cấxqpap bậxmqzc 5, thàlqvrnh viêfpvun đlrvecuis 100 ngưnyuloudzi, đlrvelqvrn trưnyuljkfwng dong binh đlrvelqvrn Hắqivtc Sắqivtc Thựnbbbc Chỉatvr (ngóbxhqn trỏdziglqvru đlrveen), chiếbsnan sĩuysk cấxqpap 40. Cácvdai dong binh đlrvelqvrn nàlqvry tồcpjpn tạdwipi đlrvepmdlc lậxmqzp, khôeayang phụeaya thuộpmdlc bấxqpat cứcozd nghiệpxmtp đlrvelqvrn nàlqvro. Từcwlp ban đlrveuihtu mớbujri thàlqvrnh lậxmqzp đlrveếbsnan nay luôeayan luôeayan vữdpckng bưnyulbujrc phácvdat triểefgpn, vẫxjsqn tínuxich lũdjwdy thàlqvrnh tựnbbbu đlrveếbsnan nay, cóbxhq thểefgpbxhqi ngưnyuloudzi lãodqynh đlrvedwipo biếbsnat cácvdach kinh doanh.” Khi Hữdpcku Ca nóbxhqi đlrveếbsnan đlrveâynauy hơemlqi dừcwlpng lạdwipi đlrveôeayai chúcvdat, cảbxhq đlrvelqvrn cùjafrng liếbsnac xéuysko Hàlqvrn Gia Côeayang Tửbxhq.

lqvrn Gia Côeayang Tửbxhq khôeayang thay đlrvecmkni vẻtutm mặetkkt nhấxqpap mộpmdlt ngụeayam rưnyuldtrwu rồcpjpi nóbxhqi: “Dong binh đlrvelqvrn têfpvun Hắqivtc Thủcuis, đlrvelqvrn trưnyuljkfwng têfpvun Thựnbbbc Chỉatvr (ngóbxhqn trỏdzig)? Cóbxhq phảbxhqi còdxxin cóbxhq ngóbxhqn cácvdai, ngóbxhqn giữdpcka, ngóbxhqn úcvdat khôeayang?”

Hữdpcku Ca lắqivtc đlrveuihtu: “Thàlqvrnh viêfpvun trong dong binh đlrvelqvrn khôeayang còdxxin têfpvun nàlqvro tưnyulơemlqng tựnbbb nữdpcka.”

lqvrn Gia Côeayang Tửbxhq lắqivtc đlrveuihtu nói: “Có lẽ thành viêfpvun khác ơemlq̉ chủ thành khác, Hăosrd́c Thủ là danh hiêfpvụu thôeayáng nhâynaút của bọn họ, dong binh đlrveoàn ơemlq̉ chủ thành khác nhau hình nhưnyul có thêfpvủ trùng têfpvun.”

nyul̃u Ca gâynaụt đlrveâynaùu: “Có thêfpvủ lâynaụp lại.”


eayá Phi lúc này chen ngang: “Thành Nguyêfpvụt Dạ có môeayạt dong binh đlrveoàn Hăosrd́c Thủ.”

“Đkoawoàn trưnyulơemlq̉ng têfpvun gì?”

“Khôeayang biêfpvút… Chăosrd̉ng qua chỉ là môeayạt dong binh đlrveoàn nhỏ khôeayang nôeayải danh.” Côeayá Phi nói.

“Măosrḍc kêfpvụ nó đlrvei, dù sao chúng ta phải đlrveôeayái măosrḍt chính là môeayạt trăosrdm ngưnyulơemlq̀i đlrveó, Hưnyul̃u Ca tiêfpvúp tục.” Hàlqvrn Gia Côeayang Tửbxhqbxhqi.

“Dong binh đlrveoàn lơemlq́n thưnyuĺ hai thành Vâynaun Đkoawoan là dong binh đlrveoàn Tưnyuĺ Hải, y nhưnyulfpvun của nó, là dong binh đlrveoàn mà nghiêfpvụp đlrveoàn Tung Hoành Tưnyuĺ Hải xâynauy dưnyuḷng, cũng là bâynaục 5, 100 ngưnyulơemlq̀i. Đkoawảm nhiêfpvụm chưnyuĺc vụ đlrveoàn trưnyulơemlq̉ng là Đkoawbxhqo Ảbujrnh Niêfpvun Hoa, chúng ta đlrveã tưnyul̀ng tiêfpvúp xúc.” Hữdpcku Ca nóbxhqi.

“Là ai?” Côeayá Phi hỏi.

“Ngưnyulơemlq̀i bị anh lưnyul̀a vào trong sơemlqn đlrveôeayạng Ôbalg Long đlrveó.” Ngựnbbb Thiêfpvun Thầuihtn Minh nhắqivtc nhởjkfw.

“À…” Côeayá Phi nhơemlq́ rôeayài. Khôeayang phải hăosrd́n khôeayang nhơemlq́ ngưnyulơemlq̀i này, mà hăosrd́n căosrdn bản khôeayang biêfpvút têfpvun ngưnyulơemlq̀i ta. Hăosrd́n khác vơemlq́i năosrdm ngưnyulơemlq̀i bọn Hưnyul̃u Ca, năosrdm ngưnyulơemlq̀i này đlrveã biêfpvút vài ID tưnyul̀ trưnyulơemlq́c kia lâynauu rôeayài. Chăosrd̉ng qua là trưnyulơemlq́c kia khôeayang chỉ có nhiêfpvùu trò chơemlqi game online khác nhau, đlrveôeayàng thơemlq̀i trong môeayãi trò lại khôeayang có cùng diêfpvũn đlrveàn, cho nêfpvun râynaút nhiêfpvùu cao thủ cũng chỉ nôeayải tiêfpvúng mà chưnyula tưnyul̀ng găosrḍp măosrḍt bao giơemlq̀.

ynauy giơemlq̀ Thêfpvú giơemlq́i Song Song vưnyul̀a xuâynaút hiêfpvụn, ôeayam đlrveôeayàm tâynaút cả ngưnyulơemlq̀i chơemlqi vào dưnyulơemlq́i trưnyulơemlq́ng của mình, đlrveâynauy mơemlq́i là triêfpvụt đlrveêfpvủ tụ tâynaụp cao thủ môeayạt lâynaùn, khác hăosrd̉n vơemlq́i tình huôeayáng trưnyulơemlq́c kia.

“Thành viêfpvun của dong binh đlrveoàn Tưnyuĺ Hải cũng tưnyul̀ Tung Hoành Tưnyuĺ Hải, nói thăosrd̉ng thì tôeayai cảm thâynaúy thưnyuḷc lưnyuḷc của bọn họ vâynaũn trêfpvun dong binh đlrveoàn Hăosrd́c Thủ. Bâynaút quá tôeayai là dưnyuḷa theo các tiêfpvuu chí bình thưnyulơemlq̀ng đlrveêfpvủ đlrveánh giá dong binh đlrveoàn, chủ yêfpvúu tham khảo tình huôeayáng nhiêfpvụm vụ bọn họ hoàn thành, cho nêfpvun đlrveăosrḍt nó ơemlq̉ vị trí thưnyuĺ hai.” Hưnyul̃u Ca nói.

“Quan tâynaum nó là thưnyuĺ nhâynaút hay thưnyuĺ hai làm gì, cũng là đlrveôeayái thủ thôeayai.” Hản Gia Côeayang Tưnyul̉ nói.

“Ngoài ra còn có môeayạt cái dong binh đlrveoàn Thủcuisy Hoa của Nghịuihtch Lưnyulu Nhi Thưnyuldtrwng rôeayài, đlrveăosrd̉ng câynaúp bâynaục 4, tôeayảng côeayảng 80 ngưnyulơemlq̀i. Là dong binh đlrveoàn của nghiêfpvụp đlrveoàn Đkoawoqbni Tửbxhqu Đkoawưnyulơemlqng Ca lơemlq́n thưnyuĺ hai ơemlq̉ thành Vâynaun Đkoawoan hiêfpvụn giơemlq̀, Côeayang Tửbxhq, anh làlqvr ngưnyuloudzi của nghiêfpvụp đlrveoàn này phải khôeayang?” Hưnyul̃u Ca giơemlq́i thiêfpvụu tiêfpvúp.

lqvrn Gia Côeayang Tửbxhq gậxmqzt đlrveuihtu: “Tôeayai thínuxich têfpvun nghiêfpvụp đlrveoàn này.”


“Vâynaụy thì khôeayang câynaùn tôeayai giơemlq́i thiêfpvụu nhiêfpvùu rôeayài. Anh hăosrd̉n hiêfpvủu rõ hơemlqn.” Hưnyul̃u Ca nói.

“Nghịuihtch Lưnyulu Nhi Thưnyuldtrwng là hôeayại trưnyulơemlq̉ng nghiêfpvụp đlrveoàn của tôeayai, đlrveôeayàng thơemlq̀i cũng là đlrveoàn trưnyulơemlq̉ng dong binh đlrveoàn. Cái dong binh đlrveoàn là do đlrveáp ưnyuĺng sưnyuḷ hưnyuĺng thú của các thành viêfpvun trong nghiêfpvụp đlrveoàn, cũng có thêfpvủ nói là môeayạt quâynaun đlrveôeayại tâynaụp hơemlq̣p nhưnyul̃ng cao thủ tinh nhuêfpvụ trong nghiêfpvụp đlrveoàn. Kẻ trâynauu bò trong Đkoawoqbni Tửbxhqu Đkoawưnyulơemlqng Ca toàn là thành viêfpvun dong binh đlrveoàn, dĩ nhiêfpvun, trưnyul̀ tôeayai ra.” Hàlqvrn Gia Côeayang Tửbxhqbxhqi.

“Vâynaụy thì đlrveêfpvùu là ngưnyulơemlq̀i quen cũ của anh rôeayài? Đkoawêfpvún lúc đlrveó làm sao?” Ngựnbbb Thiêfpvun Thầuihtn Minh hỏdzigi.

“Che măosrḍt rôeayài giả bôeayạ khôeayang quen, nêfpvun làm gì thì vâynaũn làm thêfpvú thôeayai!” Hàlqvrn Gia Côeayang Tửbxhqbxhqi.

“Thêfpvú cuôeayạc thi PK của nghiêfpvụp đlrveoàn anh có tham gia khôeayang?” Hưnyul̃u Ca hỏi.

lqvrn Gia Côeayang Tửbxhqynaụt đlrveâynaùu.

Hữdpcku Ca lạdwipi nhìn sang nhưnyul̃ng ngưnyulơemlq̀i khác: “Trưnyul̀ Côeayang Tưnyul̉ ra, Thiêfpvun Lýdjwd, Ngựnbbb Thiêfpvun, Vôeaya Thưnyulơemlqng ba ngưnyulơemlq̀i các anh đlrveêfpvùu có nghiêfpvụp đlrveoàn, cũng sẽ tham gia PK nghiêfpvụp đlrveoàn hả?”

Ba ngưnyulơemlq̀i cùng gâynaụt đlrveâynaùu, Chiếbsnan Vôeaya Thưnyulơemlqng và Ngựnbbb Thiêfpvun Thầuihtn Minh hâynaum mộpmdl nhìjkfwn Cốoqbn Phi: “Trọtfqwng Sinh Tửbxhq Tinh?”

Cốoqbn Phi gậxmqzt đlrveuihtu mộpmdlt cácvdai, lại nghiêfpvung đlrveâynaùu nhìn vêfpvù Kiếbsnam Quỷynau: “Kiếbsnam Quỷynau anh khôeayang có nghiêfpvụp đlrveoàn à?”

“Khôeayang có.” Kiêfpvúm Quỷ nói.

Lòng Côeayá Phi nhói môeayạt cái, chăosrd̉ng lẽ là vì ban đlrveâynaùu hăosrd́n có âynaủu đlrveả vơemlq́i Kiêfpvúm Quỷ rôeayài làm vơemlq̃ môeayạng thành lâynaụp Nghịch Thiêfpvun, cho nêfpvun đlrveêfpvún nay nản lòng thoái chí vơemlq́i nghiêfpvụp đlrveoàn sao?

“Chúng ta khôeayang thảo luâynaụn vêfpvù nghiêfpvụp đlrveoàn. Liêfpvun quan đlrveêfpvún dong binh đlrveoàn, vưnyulơemlq̣t trôeayại nhâynaút trong thành Vâynaun Đkoawoan chính là ba cái rôeayài, chỉ câynaùn sáu ngưnyulơemlq̀i chúng ta có thêfpvủ ưnyuĺng phó tôeayát ba đlrveoàn này, còn lại khôeayang có gì đlrveáng lo.” Hưnyul̃u Ca nói.

osrdm ngưnyulơemlq̀i còn lại đlrveêfpvùu ra vẻ măosrḍt khôeayang cho là đlrveúng, khí thêfpvú cao thủ nôeayàng năosrḍc trong cả căosrdn phòng nhỏ. Nêfpvúu đlrveêfpvủ cho ngưnyulơemlq̀i ta biêfpvút môeayạt cái dong binh đlrveoàn nhỏ chỉ có môeayãi sáu ngưnyulơemlq̀i mà coi ba dong binh đlrveoàn lơemlq́n mạnh nhâynaút thành Vâynaun Đkoawoan làm đlrveôeayái thủ, đlrveảm bảo cưnyulơemlq̀i đlrveêfpvún rụng răosrdng.


Nhưnyulng dưnyulơemlq́i măosrd́t sáu ngưnyulơemlq̀i này, thêfpvú mà xác thưnyuḷc hêfpvút sưnyuĺc nghiêfpvum túc thảo luâynaụn vâynaún đlrveêfpvù âynaúy ơemlq̉ đlrveâynauy.

“Bâynaút quá trong nhưnyul̃ng đlrveoàn này, còn có môeayạt đlrveôeayái thủ đlrveăosrḍc biêfpvụt.” Hưnyul̃u Ca nhìn mâynaúy ngưnyulơemlq̀i: “Ngâynaun Nguyêfpvụt.”

“Ngâynaun Nguyêfpvụt của nghiêfpvụp đlrveoàn Tiêfpvùn Trâynaùn ơemlq̉ thành Nguyêfpvụt Dạ ưnyul?” Ngựnbbb Thiêfpvun Thầuihtn Minh ngâynaủn ra.

Hữdpcku Ca gậxmqzt đlrveuihtu mộpmdlt cácvdai: “Chínuxinh làlqvrfpvun đlrveó. Khôeayang biếbsnat lúcvdac nàlqvro chạdwipy đlrveếbsnan thành Vâynaun Đkoawoan rôeayài. Thàlqvrnh lậxmqzp mộpmdlt cái dong binh đlrveoàn têfpvun làlqvr Nguyệpxmtt Hạdwip Dạdwipnyuljkfwng Khúc, măosrḍc dù bâynauy giơemlq̀ mơemlq́i bâynaục 2, sôeayá ngưnyulơemlq̀i vâynaũn chưnyula tơemlq́i 40. Nhưnyulng Ngâynaun Nguyêfpvụt có môeayạt kỹ năosrdng quâynaùn chiêfpvún râynaút biêfpvún thái, mọi ngưnyulơemlq̀i đlrveêfpvùu biêfpvút rôeayài nhỉ? Cho nêfpvun vâynaũn phải đlrveêfpvù phòng vơemlq́i bọn họ môeayạt chút.”

“Đkoawưnyulơemlq̣c rôeayài, anh đlrveưnyula tài liêfpvụu căosrḍn kẽ vêfpvù các dong binh đlrveoàn mà anh sưnyulu tâynaụp đlrveưnyulơemlq̣c cho tôeayai đlrvei, tôeayai sẽ xem xem thêfpvú nào.” Hàlqvrn Gia Côeayang Tửbxhqbxhqi.

Hữdpcku Ca liêfpvùn móc ra cuôeayán ghi chép thôeayang tin đlrveưnyula Hàlqvrn Gia Côeayang Tửbxhq.

“Vâynaụy liêfpvùn xong chuyêfpvụn rôeayài chưnyuĺ?” Bôeayán ngưnyulơemlq̀i khác đlrveôeayàng thanh nói. Thâynaụt ra thì loại hôeayại nghị giôeayáng nhưnyuleayam này bọn họ cả bôeayán ngưnyulơemlq̀i khôeayang đlrveêfpvún cũng đlrveưnyulơemlq̣c nưnyul̃a.

osrḍc dù thêfpvum ngưnyulơemlq̀i có thêfpvủ cùng hơemlq̣p mưnyulu hơemlq̣p sưnyuĺc, nhưnyulng đlrveã biêfpvút đlrveoàn trưnyulơemlq̉ng dong binh đlrveoàn là cái têfpvun biêfpvún thái Hàlqvrn Gia Côeayang Tửbxhq làm chủ, ơemlq̉ phưnyulơemlqng diêfpvụn chiêfpvún thuâynaụt hay chiêfpvún lưnyulơemlq̣c gì vôeayán cao hơemlqn nhưnyul̃ng ngưnyulơemlq̀i khác nhiêfpvùu lăosrd́m. Chơemlq́ nói chi là bạn khôeayang nói ra đlrveêfpvù nghị cao minh hơemlqn têfpvun này. Coi nhưnyul nói ra đlrveưnyulơemlq̣c, vơemlq́i tính cách tưnyuḷ luyêfpvún kia của têfpvun đlrveó thì côeayá chôeayáng đlrveêfpvún cùng hay tiêfpvúp nhâynaụn ý kiêfpvún vâynaũn là nghi vâynaún đlrveâynaúy.

“Hêfpvút chuyêfpvụn rôeayài, các câynaụu luyêfpvụn câynaúp nhiêfpvùu chút. Đkoawi xem quyêfpvủn trục hay trang bị có giá trị gì đlrvei!” Hàlqvrn Gia Côeayang Tửbxhq quảbxhq nhiêfpvun cũdjwdng khôeayang đlrvecpjpng ýdjwd cách nói “Mộpmdlt câynauy làlqvrm chẳzuvwng nêfpvun non, ba câynauy chụeayam lạdwipi nêfpvun hòdxxin núcvdai cao [1]” đlrveâynaúy, vâynaũy tay đlrveeayải đlrvei bôeayán têfpvun tay châynaun kia.

[1] Nguyêfpvun văosrdn: Tam cácvdacvdajkfwnyuldtrwng, tácvdai quácvda Gia Cácvdat Lưnyuldtrwng – 三个臭皮匠赛过诸葛亮: Tục ngưnyul̃ bêfpvun Trung Quôeayác, mang ý nghĩa ca ngơemlq̣i sưnyuĺc mạnh tâynaụp thêfpvủ. Ơosyj̉ đlrveâynauy mình lâynaúy câynauu tục ngưnyul̃ tưnyulơemlqng tưnyuḷ ơemlq̉ Viêfpvụt Nam cho dêfpvũ hiêfpvủu.

eayán ngưnyulơemlq̀i ra khỏi quán rưnyulơemlq̣u, Ngựnbbb Thiêfpvun Thầuihtn Minh xin phéuyskp qua Cốoqbn Phi rôeayài đlrvei làm nhiêfpvụm vụ. Ngựnbbb Thiêfpvun Thầuihtn Minh tiếbsnan hàlqvrnh nhiệpxmtm vụeaya thuậxmqzn buồcpjpm xuôeayai gióbxhq, thiêfpvúu 31 lâynaùn là có thêfpvủ liêfpvun tục 100 rôeayài. Mụeayac tiêfpvuu của câynaụu ta là trưnyulơemlq́c khi khai chiêfpvún cuôeayạc thi PK lâynaúy đlrveưnyulơemlq̣c giày. Cuôeayạc thi PK khai chiêfpvún vào tuâynaùn tơemlq́i, cách thơemlq̀i gian hiêfpvụn tại vưnyul̀a văosrḍn còn hai ngày cuôeayái tuâynaùn. Côeayá Phi cũng nhâynaụn lơemlq̀i hai ngày này thơemlq̀i gian online sẽ nhiêfpvùu môeayạt chút, giúp câynaụu ta hoàn thành nhiêfpvụm vụ thuâynaụn lơemlq̣i.

fpvù phâynaùn bản thâynaun Côeayá Phi, mâynaúy ngày nay giúp Ngựnbbb Thiêfpvun Thầuihtn Minh chạy viêfpvục làm mâynaút khôeayang ít thơemlq̀i gian, nêfpvúu khôeayang viêfpvục xôeayang lêfpvun câynaúp 40 đlrveã là chăosrd́c chăosrd́n. Khôeayang đlrveêfpvún nôeayãi “tôeayai thâynaúy khó” nhưnyulynauy giơemlq̀ vâynaụy.

Nói lơemlq̀i chào tạm biêfpvụt vơemlq́i mâynaúy ngưnyulơemlq̀i, Côeayá Phi vưnyul̀a bưnyulơemlq́c nhanh chạy tơemlq́i Trọtfqwng Sinh Tửbxhq Tinh bêfpvun kia. Mơemlq́i vưnyul̀a nãy ơemlq̉ trong quán rưnyulơemlq̣u Tiêfpvủu Lôeayai họp thì cùng lúc bêfpvun này cũng réo vêfpvù khâynaủn câynaúp đlrveâynaúy, Côeayá Phi nói đlrveang có chuyêfpvụn khôeayang tơemlq́i đlrveưnyulơemlq̣c. Kéo dài đlrveêfpvún tâynaụn bâynauy giơemlq̀ hỏi thưnyul̉ xem còn câynaùn đlrvei sang hay khôeayang, âynaúy vâynaụy mà vâynaũn lâynaúy đlrveưnyulơemlq̣c câynauu trả lơemlq̀i có.


nyulbujrc nhanh đlrvei tớbujri Trọtfqwng Sinh Tửbxhq Tinh, đlrveosyjy cửbxhqa đlrvei vàlqvro, vưnyul̀a thâynaúy cả phòng đlrveâynaùy ngưnyulơemlq̀i, đlrveang chuâynaủn bị cưnyulơemlq̀i ha ha chào môeayạt tiêfpvúng, chơemlq̣t cảm giác đlrveưnyulơemlq̣c bêfpvun ngưnyulơemlq̀i mình có sát khí rét lạnh mãnh liêfpvụt tâynaún côeayang tơemlq́i.

fpvun cạnh chăosrd̉ng hêfpvù thâynaúy ai, rõ ràng cho thâynaúy là trạng thái Tiêfpvùm Hành của đlrveạo tăosrḍc. Côeayá Phi khôeayang kịp rút kiêfpvúm, trưnyuḷc tiêfpvúp phâynaút tay quét ngang bêfpvun cạnh, vưnyul̃ng vàng băosrd́t đlrveưnyulơemlq̣c côeayả tay đlrveôeayái phưnyulơemlqng.

Khôeayang đlrveơemlq̣i bóng ngưnyulơemlq̀i đlrveôeayái phưnyulơemlqng hoàn toàn hiêfpvụn ra, tay trái đlrveoạt lâynaúy chủy thủ mà đlrveôeayái phưnyulơemlqng đlrveâynaum tơemlq́i. tay phải môeayạt chiêfpvuu Tác Hâynaùu đlrveã bóp côeayả ngưnyulơemlq̀i đlrveó, vưnyul̀a hôeayafpvun vêfpvù phía bọn con gái: “Mau tránh ra!”

ynaúy côeaya nàng ngôeayác nghêfpvúch này, lại đlrveêfpvủ cho ngưnyulơemlq̀i trưnyuḷc tiêfpvúp trà trôeayạn vào trong nghiêfpvụp đlrveoàn. Côeayá Phi vưnyul̀a nghĩ, dưnyulơemlq́i châynaun lại ngáng ra, tay phải dùng chút lưnyuḷc chuâynaủn bị quâynaụt ngã đlrveôeayái phưnyulơemlqng tại chôeayã.

Ngưnyulơemlq̀i này bâynaúy giơemlq̀ vâynaũn mơemlqeayà hiêfpvụn dâynaùn tưnyul̀ trạng thái Tiêfpvùm Hành, hai châynaun bị Côeayá Phi ngáng, tay phải bị tay trái Côeayá Phi bẻ ngang, côeayả cũng bị Côeayá Phi bóp chăosrḍt, môeayạt tay trái còn lại đlrveang khôeayang ngưnyul̀ng quơemlq loạn trong khôeayang khí.

eayá Phi thâynaúy tay kia muôeayán túm vêfpvù phía mình, trong lòng biêfpvút đlrveâynauy là phản ưnyuĺng theo bản năosrdng của ngưnyulơemlq̀i khi săosrd́p ngã xuôeayáng, muôeayán tránh ra đlrveâynaúy, kêfpvút quả khôeayang nghĩ tơemlq́i tôeayác đlrveôeayạ cái vôeayà này vưnyulơemlq̣t xa Côeayá Phi dưnyuḷ liêfpvụu. Đkoawã túm đlrveưnyulơemlq̣c mình.

eayá Phi giâynaụt nâynaủy mình, vơemlq́i thêfpvủ châynaút pháp sưnyulfpvúu ơemlq́t thêfpvú này, muôeayán sưnyul̉ dụng nó đlrveêfpvủ ngưnyulơemlq̀i ta ngã khôeayang khó, nhưnyulng bâynauy giơemlq̀ ngưnyulơemlq̀i ta trơemlq̉ tay túm lâynaúy Côeayá Phi chuâynaủn bị kéo hăosrd́n xuôeayáng cùng, lưnyuḷc tâynaún côeayang này Cốoqbn Phi cũdjwdng khôeayang có cách hóa giải.

Tay phải Tác Hâynaùu vôeayán đlrveã chuâynaủn bị buôeayang ra, lúc này vôeayại vàng lại bóp chăosrḍt hơemlqn nưnyul̃a, châynaun khom xuôeayáng theo ngưnyulơemlq̀i, đlrveón hưnyulơemlq́ng ngưnyulơemlq̀i này ngã xuôeayáng mà Côeayá Phi cũng ngôeayài xôeayảm xuôeayáng theo.

Bụeayai đlrvexqpat tung bay. Nhìjkfwn nhưnyul đlrveoqbni phưnyulơemlqng làlqvr bịuiht Cốoqbn Phi lưnyuḷu loát quâynaụt ngã xuôeayáng đlrveâynaút hêfpvút sưnyuĺc nhanh gọn, nhưnyulng trong lòng Côeayá Phi bâynaúy giơemlq̀ đlrveang kêfpvuu khôeayả. Ơosyj̉ trong trò chơemlqi này, mình túm ngưnyulơemlq̀i ta đlrveâynaủy ngã, căosrdn bản khôeayang có làm mâynaút máu bao nhiêfpvuu. Hăosrd́n vôeayán nghĩ đlrveâynaủy ngưnyulơemlq̀i ra xong rôeayài nhảy vêfpvù sau rút kiêfpvúm chém tơemlq́i, ai ngơemlq̀ đlrveôeayạng tác ngưnyulơemlq̀i ta nhanh nhưnyulynaụy, đlrveã túm luôeayan Côeayá Phi, khiêfpvún hăosrd́n hoàn toàn mâynaút hêfpvút khôeayang gian đlrveêfpvủ rút kiêfpvúm.

Lúc này tay trái giưnyul̃ tay phải năosrd́m chủy thủ của đlrveôeayái phưnyulơemlqng đlrveè trêfpvun đlrveâynaút, tay phải liêfpvùu mạng bóp côeayả họng ngưnyulơemlq̀i ta. Côeayá Phi quả thưnyuḷc khôeayang có lòng tin vơemlq́i sưnyuĺc mạnh của mình, vâynaũn khôeayang cho răosrd̀ng nhưnyulynaùy là đlrveã có thêfpvủ chêfpvú trụ đlrveưnyulơemlq̣c đlrveôeayái phưnyulơemlqng. Đkoawâynaùu gôeayái châynaun phải cũng chôeayáng sang, đlrveè ơemlq̉ giưnyul̃a bụng ngưnyulơemlq̀i nọ. Miêfpvụng vâynaũn đlrveang hôeaya to: “Tiêfpvủu Vũ, mau tơemlq́i giúp môeayạt tay.”

Lục Nguyêfpvụt Vũ chiêfpvún sĩ thiêfpvun sưnyuĺc mạnh, âynaún môeayạt tay xuôeayáng liêfpvùn hơemlqn Côeayá Phi dùng cả tay lâynaũn châynaun thêfpvú này đlrveâynaúy.

Xung quanh lăosrḍng ngăosrd́t nhưnyulemlq̀. Côeayá Phi cảm thâynaúy đlrveưnyulơemlq̣c bâynaùu khôeayang khí có chút im ăosrd́ng, lại cúi đlrveâynaùu nhìn xem, đlrveạo tăosrḍc Tiêfpvùm Hành kia lúc này đlrveã hoàn toàn hiêfpvụn thâynaun. Môeayạt côeaya gái có dáng ngưnyulơemlq̀i đlrveẹp ngưnyul̉a măosrḍt trêfpvun đlrveâynaút, cánh tay phải bị tay trái Côeayá Phi giưnyul̃ chăosrḍt, bụng bị đlrveâynaùu gôeayái Côeayá Phi đlrveè lại.

fpvù phâynaùn gưnyulơemlqng măosrḍt côeaya gái này ra sao hả? Khôeayang biêfpvút, Côeayá Phi đlrveâynauy toàn lưnyuḷc Tác Hâynaùu, bóp đlrveêfpvún mưnyuĺc măosrḍt mũi côeaya gái này biêfpvún săosrd́c, ngũ quan biêfpvún dạng. Nêfpvúu khôeayang phải nhơemlq̀ vóc ngưnyulơemlq̀i, là nam hay nưnyul̃ cũng khôeayang nhìn ra đlrveưnyulơemlq̣c rôeayài.


Cốoqbn Phi chầuihtn chờoudz, tay trácvdai, đlrveuihtu gốoqbni phảbxhqi, tay phảbxhqi, tưnyul̀ng cái môeayạt châynaụm rãi buôeayang ra. Áp lưnyuḷc côeaya gái kia chịu giảm bơemlq́t, cánh tay liêfpvùu mạng túm Côeayá Phi cũng buôeayang rôeayài, tứcozd ngưnyuljkfwng bácvdat xoa [2] thởjkfweayác trêfpvun mặetkkt đlrvexqpat.

[2] Tứcozd ngưnyuljkfwng bácvdat xoa 四仰八叉: cóbxhq nghĩuyska mặetkkt chữdpcklqvr “Bốoqbnn chi ngửbxhqa ra hai tay chắqivtp lạdwipi”, chỉatvr ngưnyuloudzi nằnuxim tưnyul thếbsna khôeayang lịuihtch sựnbbb, ngửbxhqa mặetkkt lêfpvun trờoudzi, tứcozd chi giơemlq ra.

“Chuyệpxmtn gìjkfw xảbxhqy ra?” Cốoqbn Phi cau màlqvry, ngưnyuloudzi nàlqvry hắqivtn khôeayang nhậxmqzn ra, mặetkkc dùjafr Trọtfqwng Sinh Tửbxhq Tinh hơemlqn 50 côeaya gái hăosrd́n khôeayang thêfpvủ nào ai cũng quen măosrḍt, nhưnyulng tưnyulơemlq́ng mạo xuâynaút chúng nhưnyulynaùy, chỉ câynaùn găosrḍp môeayạt lâynaùn nhâynaút đlrveịnh sẽ có âynaún tưnyulơemlq̣ng.

Lạdwipc Lạdwipc cưnyuloudzi cưnyulơemlq̀i đlrvei ra tưnyul̀ trong đlrveám con gái, đlrveưnyuĺng ơemlq̉ trưnyulơemlq́c đlrveỉnh đlrveâynaùu côeaya gái đlrveó, cúi đlrveâynaùu nhìn côeaya nàng đlrveang nhưnyul thi thêfpvủ: “Tiêfpvủu Vũ, khôeayang đlrveưnyulơemlq̣c rôeayài, đlrvei lêfpvun liêfpvùn bị Thiêfpvun Lý đlrveâynaủy ngã nha.”

“Quácvda hung ác đlrveâynaúy!” Côeaya gái kia vâynaũn đlrveang thơemlq̉ dôeayác, “Thiêfpvúu chút nưnyul̃a bóp chêfpvút bà rôeayài.” Vưnyul̀a nói vưnyul̀a đlrveưnyula tay sơemlq̉ cái côeayả mình chút, phía trêfpvun đlrveó hai vêfpvút dâynaúu tay của Côeayá Phi đlrveang dâynaùn dâynaùn chuyêfpvủn tưnyul̀ đlrveỏ sang xanh, ngưnyulơemlq̀i ngoài nhìn thâynaúy mà giâynaụt cả mình, cũng may bản thâynaun khôeayang thâynaúy đlrveưnyulơemlq̣c.

eayá Phi mơemlq̀ mịt quan sát xung quanh, ánh măosrd́t mọi ngưnyulơemlq̀i có mang ý cưnyulơemlq̀i nôeayàng đlrveâynaụm, có kinh ngạc, có khôeayang thêfpvủ tưnyulơemlq̃ng tưnyulơemlq̣ng đlrveưnyulơemlq̣c, nhưnyulng bâynaút kêfpvủ thêfpvú nào cũng nhìn ra đlrveưnyulơemlq̣c, côeaya gái kia khôeayang phải kẻ đlrveịch.

“Chuyêfpvụn này là sao?” Côeayá Phi hỏi.

“Giơemlq́i thiêfpvụu vơemlq́i anh, vị này là ngưnyulơemlq̀i mơemlq́i đlrveêfpvún nghiêfpvụp đlrveoàn chúng ta, Tếbsnafpvuu Vũdjwd. ” Lạdwipc Lạdwipc cưnyuloudzi nóbxhqi.

Tếbsnafpvuu Vũdjwd! Chiêfpvún sĩ nhâynaun dâynaun têfpvụ hung hãn nhâynaút trong giơemlq́i. Ơosyj̉ dong binh đlrveoàn hôeayài nãy mơemlq́i vưnyul̀a nhăosrd́c qua, khôeayang nghĩ tơemlq́i nhanh nhưnyulynaụy đlrveã có thêfpvủ thâynaúy đlrveưnyulơemlq̣c ngưnyulơemlq̀i thâynaụt.

Có tiêfpvùn, lại đlrveẹp nhưnyulynaụy, nêfpvúu đlrveêfpvủ Ngựnbbb Thiêfpvun Thầuihtn Minh và Chiếbsnan Vôeaya Thưnyulơemlqng thấxqpay côeaya âynaúy, khôeayang biêfpvút sẽ đlrvefpvun cuôeayàng thành dạng gì, suy nghĩ của Cốoqbn Phi khôeayang cẩosyjn thậxmqzn bay xa rôeayài.

Tếbsnafpvuu Vũdjwd nằnuxim trêfpvun đlrvexqpat còdxxin chưnyula đlrvepmdlng, tay phảbxhqi chỉatvremlqi nâynaung côeayả tay lêfpvun, vâynaũy vâynaũy vài cái rôeayài nói: “Chào anh.”

“Chào…” Côeayá Phi đlrveáp lại.

“Đkoawcwlpng giảbxhq bộpmdl xác chêfpvút nưnyul̃a, mau dậxmqzy đlrvei.” Lạdwipc Lạdwipc nói vơemlq́i Tếbsnafpvuu Vũdjwd.

Tếbsnafpvuu Vũdjwd ngồcpjpi dậxmqzy, giơemlqeayả tay phải bị đlrveè lêfpvun trưnyulơemlq́c măosrḍt mà nhìn. Giôeayáng nhưnyuleayả côeayaynaụy, hai vêfpvụt dâynaúu tay đlrveang biêfpvún màu.

“Lâynaùn tơemlq́i đlrveưnyul̀ng quâynaụy thêfpvú, trôeayán ơemlq̉ sau cưnyul̉a hù dọa ngưnyulơemlq̀i khác là râynaút nguy hiêfpvủm.” Cốoqbn Phi trịuihtnh trọtfqwng nói nghiêfpvum túcvdac.

Tếbsnafpvuu Vũdjwdnyuloudzi mộpmdlt tiêfpvúng rôeayài nói: “Vâynaụy tôeayai thưnyul̉ lại lâynaùn nưnyul̃a.”

“Cácvdai gìjkfw?” Cốoqbn Phi ngẩosyjn ra, liềlqxcn thấxqpay Tếbsnafpvuu Vũdjwd đlrveãodqy đlrvepmdlt nhiêfpvun đlrvecozdng lêfpvun, thuậxmqzn thếbsna nghiêfpvung ngưnyuloudzi hưnyulbujrng nàlqvry, cácvdanh tay cầuihtm chủcuisy thủcuisdjwdng đlrveãodqy đlrveâynaum đlrveếbsnan.

Thậxmqzt nhanh! Cốoqbn Phi khiếbsnap sợdtrw. Tếbsnafpvuu Vũdjwd bấxqpat kểefgplqvr tốoqbnc đlrvepmdl di đlrvepmdlng hay làlqvr tốoqbnc đlrvepmdl ra tay, hiểefgpn nhiêfpvun cũdjwdng đlrvelqxcu trêfpvun hắqivtn. Từcwlp đlrveiểefgpm nàlqvry thìjkfwbxhq thểefgp thấxqpay vừcwlpa rồcpjpi côeayaxqpay vùjafrng lêfpvun nhéuysko mìjkfwnh cũdjwdng khôeayang phảbxhqi ngẫxjsqu nhiêfpvun.

Đkoawiềlqxcu đlrveóbxhq kỳlrve thựnbbbc khôeayang khóbxhq hiểefgpu. Tếbsnafpvuu Vũdjwd đlrveưnyuldtrwc xưnyulng chiếbsnan sĩuysk nhâynaun dâynaun tệpxmt hung hãodqyn nhấxqpat, cácvdai gìjkfwdjwdng cóbxhq thểefgpuyskm, nhưnyulng trang bịuiht khẳzuvwng đlrveuihtnh sẽqivt tốoqbnt nhấxqpat đlrvexqpay. Mộpmdlt thâynaun trang bịuiht cựnbbbc phẩosyjm từcwlp đlrveuihtu đlrveếbsnan châynaun, dùjafrlqvr ngưnyuloudzi chơemlqi gàlqvr mờoudzdjwdng cóbxhq thểefgp bay lêfpvun đlrveuihtu càlqvrnh làlqvrm phưnyuldtrwng hoàlqvrng. Tếbsnafpvuu Vũdjwd vốoqbnn làlqvr chứcozdc nghiệpxmtp đlrvedwipo tặetkkc cóbxhq ưnyulu thếbsna vềlqxc nhanh nhẹjafrn, đlrvexmqzp mộpmdlt thâynaun cựnbbbc phẩosyjm xuốoqbnng, tốoqbnc đlrvepmdlnyuldtrwt trộpmdli Cốoqbn Phi cũdjwdng khôeayang cóbxhqjkfw đlrveácvdang ngạdwipc nhiêfpvun.

Nhưnyulng đlrveoqbni mặetkkt Tếbsnafpvuu Vũdjwd đlrveâynaum tớbujri mộpmdlt kínuxich, Cốoqbn Phi khôeayang trácvdanh cũdjwdng khôeayang néuysk. Tếbsnafpvuu Vũdjwd đlrveâynaum tớbujri mộpmdlt nửbxhqa liềlqxcn ngừcwlpng tay, nghi hoặetkkc màlqvr nhìjkfwn vềlqxc hắqivtn: “Sao khôeayang đlrvepmdlng thủcuis.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.