Cận Chiến Pháp Sư

Quyển 3-Chương 131 : Nhân vật gây tranh cãi

    trước sau   
Đzuwvhlbjn ngưqzkgetfji vốngjmn đpsqxang luyệumefn cấwihxp ơtpkx̉ xa xa cũwkhtng đpsqxãvopq chạgtmwy tớiodmi bêanrun nàhlbjy. Ngựqbns Thiêanrun Thầkkukn Minh và Hữrfqnu Thủlanm Tảymip Soái là hai ngưqzkgơtpkx̀i cung tiêanrũn thủ nêanrun có tôumef́c đpsqxôumef̣ nhanh nhâdawút, lúc chạy đpsqxêanrún còn có thêanrủ xưqzkg̉ lý cái đpsqxumefi còn lại, hai ngưqzkgơtpkx̀i cùng nhau phát đpsqxôumef̣ng Thưqzkgwovich, giêanrút chêanrút Bấwihxt Tiếfsyvu.

“Anh lại giêanrút năentxm ngưqzkgơtpkx̀i nưqzkg̃a.” Ngón tay của Ngựqbns Thiêanrun Thầkkukn Minh tưqzkǵc run chỉ vêanrù Côumef́ Phi mà nói.

“Này, đpsqxưqzkg̀ng tùy tiêanrụn nói ‘lại’.” Côumef́ Phi nói.

Phiêanruu Lưqzkgu cùng vơtpkx́i bọn con gái là nhưqzkg̃ng kẻ có tôumef́c đpsqxôumef̣ châdawụm hơtpkxn lúc này mơtpkx́i tưqzkg̀ sau chạy tơtpkx́i. Vôumef́n khi ơtpkx̉ xa nhìn thâdawúy ngưqzkgơtpkx̀i có vẻ thâdawụt nhiêanrùu, khôumefng nghĩ tơtpkx́i lúc đpsqxêanrún thì bêanrun cạnh chỉ còn lại ba ngưqzkgơtpkx̀i.

“Đzuwvêanrùu đpsqxã giải quyêanrút hêanrút rôumef̀i sao?” Phiêanruu Lưqzkgu nhìn bôumef́n phía. Hăentx́n sang đpsqxâdawuy là muôumef́n xem thâdawun thủ của Côumef́ Phi thêanrú nào. Trêanrun đpsqxưqzkgơtpkx̀ng chạy tơtpkx́i chỉ thâdawúy tưqzkg̀ng luôumef̀ng ánh sáng trăentx́ng bôumef́c lêanrun ơtpkx̉ nơtpkxi này.

dawuy giơtpkx̀ đpsqxêanrún nơtpkxi nhìn thâdawúy, Lạc Lạc là mục sưqzkg, môumef̣t côumef gái khác cũng là mục sưqzkg, làm bôumef́c lêanrun mâdawúy luôumef̀ng ánh sáng trăentx́ng âdawúy hiêanrủn nhiêanrun chỉ có thêanrủ là Côumef́ Phi.


“Khôumefng có gì, khôumefng có gì đpsqxâdawuu, mọi ngưqzkgơtpkx̀i trơtpkx̉ vêanrù luyêanrụn câdawúp đpsqxi!” Côumef́ Phi phủi phủi tay nói.

“Anh lại giêanrút năentxm ngưqzkgơtpkx̀i rôumef̀i.” Ngựqbns Thiêanrun Thầkkukn Minh lâdawủm bâdawủm đpsqxau thưqzkgơtpkxng, hăentx́n là nhâdawụn nhiêanrụm vụ truy nã Côumef́ Phi, tùy lúc đpsqxêanrùu có thêanrủ kiêanrủm tra giá trị PK của Côumef́ Phi đpsqxâdawúy.

“Rôumef́t cuôumef̣c đpsqxã xảy ra chuyêanrụn gì thêanrú?” Vơtpkx́i tính cách thích nhiêanrùu chuyêanrụn của bọn con gái, khôumefng hỏi ra ngọn ngành đpsqxâdawùu đpsqxumefi câdawuu chuyêanrụn làm sao chịu đpsqxi. Mọi ngưqzkgơtpkx̀i vưqzkg̀a găentx̣ng hỏi, vưqzkg̀a đpsqxưqzkga măentx́t rơtpkxi vào trêanrun ngưqzkgơtpkx̀i Mang Mang Mãng Mãng.

“Ơpenx, côumef khôumefng phải là…” Ngựqbns Thiêanrun Thầkkukn Minh gâdawùn nhưqzkg ngay tưqzkǵc khăentx́c nhâdawụn ra Mang Mang Mãng Mãng.

entx̣c dù hai ngưqzkgơtpkx̀i bâdawút quá chỉ găentx̣p thoáng qua ngăentx́n ngủi ơtpkx̉ môumef̣t tháng trưqzkgơtpkx́c, nhưqzkgng Ngưqzkg̣ Thiêanrun Thâdawùn Minh là môumef̣t tiêanrủu quỷ râdawút hưqzkǵng thú vơtpkx́i con gái, mà Mang Mang Mãng Mãng là môumef̣t côumef gái có dáng dâdawúp khôumefng têanrụ. Đzuwvanrùu đpsqxó râdawút dêanrũ đpsqxêanrủ lại âdawún tưqzkgơtpkx̣ng trong lòng câdawụu ta.

“Côumef là ngưqzkgơtpkx̀i Tiêanrùn Trâdawùn của thành Nguyêanrụt Dạ, Mang Mang Mãng Mãng!” Ngưqzkgơtpkx̀i có thêanrủ nhâdawụn ra, nhưqzkgng têanrun phải đpsqxêanrủ Ngựqbns Thiêanrun Thầkkukn Minh suy nghĩ kỹ hôumef̀i lâdawuu.

“Các ngưqzkgơtpkx̀i quen biêanrút?” Con măentx́t Lạc Lạc sáng lêanrun. Thái đpsqxôumef̣ của Côumef́ Phi đpsqxôumef́i vơtpkx́i ngưqzkgơtpkx̀i con gái này hêanrút sưqzkǵc kỳ lạ làm cho côumeftpkxumef̀ cảm thâdawúy có chuyêanrụn gì đpsqxó, bâdawuy giơtpkx̀ thâdawúy đpsqxưqzkgơtpkx̣c phản ưqzkǵng của Ngưqzkg̣ Thiêanrun Thâdawùn Minh, Lạc Lạc càng tin chăentx́c giưqzkg̃a hai ngưqzkgơtpkx̀i này có vâdawún đpsqxêanrù.

“Câdawụu là ai?” Trong ánh măentx́t của Mang Mang Mãvopqng Mãvopqng nhìobffn Ngựqbns Thiêanrun Thầkkukn Minh tâdawút cả đpsqxêanrùu chưqzkǵa sưqzkg̣ nghi hoăentx̣c. Hiêanrủn nhiêanrun côumef âdawúy đpsqxã khôumefng nhâdawụn ra Ngựqbns Thiêanrun Thầkkukn Minh, dâdawũu sao ban đpsqxâdawùu câdawụu ta bâdawút quá chỉ lâdawúy thâdawun phâdawụn môumef̣t trong bôumef́n tiêanrủu đpsqxêanrụ của Hàn Gia Côumefng Tưqzkg̉ mà ra sâdawun, đpsqxâdawút diêanrũn có hạn.

“Tôumefi đpsqxi qua thành Nguyêanrụt Dạ. Găentx̣p qua côumef.” Ngựqbns Thiêanrun Thầkkukn Minh nói.

“À…” Mang Mang Mãvopqng Mãvopqng lãnh đpsqxạm đpsqxáp môumef̣t tiêanrúng, ánh măentx́t chuyêanrủn trơtpkx̉ lại trêanrun ngưqzkgơtpkx̀i Côumef́ Phi: “Cám ơtpkxn anh, thành Vâdawun Đzuwvoan quả thâdawụt là nơtpkxi nhiêanrùu cao thủ.”

umef́ Phi khôumefng cho là đpsqxúng mà cưqzkgơtpkx̀i cưqzkgơtpkx̀i.

Mà giưqzkg̃a con gái vơtpkx́i nhau luôumefn dêanrũ dàng thâdawun thiêanrút hơtpkxn xíu, bọn con gái vâdawuy quanh Mang Mang Mãvopqng Mãvopqng, băentx́t đpsqxâdawùu hỏi thăentxm môumef̣t vài vâdawún đpsqxêanrù nhưqzkg “vì sao côumef lại tơtpkx́i thành Vâdawun Đzuwvoan” vâdawụy.

Vì thêanrú Mang Mang Mãng Mãng đpsqxơtpkxn giản nói tóm gọn môumef̣t chút vêanrù tình cảnh của mình. Đzuwvúng nhưqzkgumef́ Phi suy đpsqxoán, nghiêanrụp đpsqxoàn Tiêanrùn Trâdawùn ơtpkx̉ thành Nguyêanrụt Dạ gâdawuy oán hâdawụn châdawút chưqzkǵa quá sâdawuu, trong quá trình đpsqxôumef́i kháng lại vơtpkx́i đpsqxám ngưqzkgơtpkx̀i Vâdawun Trung Môumef̣, càng ngày càng nhiêanrùu ngưqzkgơtpkx̀i chơtpkxi thành Nguyêanrụt Dạ băentx́t đpsqxâdawùu ủng hôumef̣ đpsqxám ngưqzkgơtpkx̀i Vâdawun Trung Môumef̣.


Ngâdawun Nguyêanrụt măentx̣c dù vâdawũn có cái kỹ năentxng quâdawùn chiêanrún biêanrún thái “Vưqzkgơtpkxng Hiêanrụu Lêanrụnh” kia. Nhưqzkgng muôumef́n dùng mâdawúy chục giâdawuy kia của nó mà năentx́m băentx́t toàn bôumef̣ thăentx́ng lơtpkx̣i, thêanrú thì đpsqxã khôumefng ảnh hưqzkgơtpkx̉ng đpsqxưqzkgơtpkx̣c tơtpkx́i toàn cục.

Ban đpsqxâdawùu nghiêanrụp đpsqxoàn Tiêanrùn Trâdawùn đpsqxôumef̣c quyêanrùn ơtpkx̉ thành Nguyêanrụt Dạ, quả thâdawụt râdawút hung hăentxng phách lôumef́i. Bâdawuy giơtpkx̀ chuyêanrủn đpsqxôumef̉i vai vêanrú, nhưqzkg̃ng ngưqzkgơtpkx̀i chơtpkxi khác trả thù bọn họ có thêanrủ gọi là đpsqxanrun cuôumef̀ng cả rôumef̀i. Găentx̣p măentx̣t liêanrùn giêanrút, khôumefng chút nêanrủ nang nào.

dawúy trăentxm ngưqzkgơtpkx̀i của nghiêanrụp đpsqxoàn Tiêanrùn Trâdawùn đpsqxêanrùu trơtpkx̉ thành chuôumef̣t chạy trêanrun đpsqxưqzkgơtpkx̀ng, đpsqxi đpsqxâdawuu cũng bị môumef̣t đpsqxám nhào lêanrun đpsqxánh, cho dù rơtpkx̀i khỏi Tiêanrùn Trâdawùn cũng sẽ khôumefng đpsqxưqzkgơtpkx̣c buôumefng tha.

Bị buôumef̣c bâdawút đpsqxăentx́c dĩ, có ngưqzkgơtpkx̀i rơtpkx̀i khỏi trò chơtpkxi, có ngưqzkgơtpkx̀i băentx́t đpsqxâdawùu tìm đpsqxưqzkgơtpkx̀ng rơtpkx̀i xa quêanru nhà, chỉ còn lại môumef̣t vài ngưqzkgơtpkx̀i tính tình quâdawụt cưqzkgơtpkx̀ng còn ơtpkx̉ lại thành Nguyêanrụt Dạ chôumef́ng đpsqxơtpkx̃ tơtpkx́i chêanrút.

Mang Mang Mãvopqng Mãvopqng khôumefng thêanrủ nghi ngơtpkx̀ là môumef̣t trong sôumef́ nhưqzkg̃ng ngưqzkgơtpkx̀i đpsqxó. Hơtpkxn nưqzkg̃a côumef âdawúy còn là nhâdawun vâdawụt đpsqxâdawùu sóng ngọn gió nêanrun càng thêanru thảm, thưqzkgơtpkx̀ng xuyêanrun có ngưqzkgơtpkx̀i tôumef̉ đpsqxôumef̣i chỉ măentx̣t gọi têanrun tìm giêanrút côumef âdawúy. Luyêanrụn câdawúp, uôumef́ng rưqzkgơtpkx̣u, giêanrút Mang Mang Mãng Mãng trơtpkx̉ thành ba hạng mục lơtpkx́n môumef̃i ngày của môumef̣t sôumef́ ngưqzkgơtpkx̀i chơtpkxi khi lêanrun game.

“Bạn tưqzkg̀ng giêanrút Mang Mang Mãng Mãng chưqzkga” đpsqxã thành câdawuu ngoài miêanrụng thịnh hành ơtpkx̉ thành Nguyêanrụt Dạ.

Trong hoàn cảnh ác liêanrụt nhưqzkgdawụy, Mang Mang Mãng Mãng vâdawũn nhưqzkg đpsqxôumef̀ng chí gián ngoan cưqzkgơtpkx̀ng sinh hoạt, chưqzkga bao giơtpkx̀ xuâdawút hiêanrụn ý tưqzkgơtpkx̉ng phải rơtpkx̀i khỏi thành Nguyêanrụt Dạ. Vêanrù phâdawùn tại sao lại côumef́ châdawúp nhưqzkg thêanrú. Mọi ngưqzkgơtpkx̀i nghi hoăentx̣c, nhưqzkgng Mang Mang Mãng Mãng cũng khôumefng nói.

anrù phâdawùn đpsqxêanrún thành Vâdawun Đzuwvoan, côumef âdawúy nói là tìm ngưqzkgơtpkx̀i.

“Tìm Ngâdawun Nguyêanrụt?” Ngựqbns Thiêanrun Thầkkukn Minh bậodmgt thốngjmt lêanrun. Thậodmgt ra thìobffdawụu ta sơtpkx́m muôumef́n hỏi thăentxm Ngâdawun Nguyêanrụt rôumef̀i, chỉ là trong thơtpkx̀i gian ngăentx́n khôumefng nhơtpkx́ ra đpsqxưqzkgơtpkx̣c têanrun của ngưqzkgơtpkx̀i này.

Mang Mang Mãvopqng Mãvopqng yêanrun lặfpubng gậodmgt đpsqxkkuku mộtpkxt cáaqnli.

obff vậodmgy bọn con gái lạgtmwi bắodmgt đpsqxkkuku hỏhjnui thăentxm Ngâdawun Nguyệumeft làhlbj thầkkukn tháaqnlnh phưqzkgơtpkxng nàhlbjo. Hỏhjnui qua mớiodmi biếfsyvt ơtpkx̉ giưqzkg̃a chuyêanrụn này còn có câdawuu chuyêanrụn tình yêanruu xuyêanrun suôumef́t, nhâdawút thơtpkx̀i càng thêanrum đpsqxôumef̀ng cảm vơtpkx́i Mang Mang Mãvopqng Mãvopqng, chỉ thiêanrúu khôumefng lau nưqzkgơtpkx́c măentx́t thôumefi.

Trưqzkg̀ viêanrục này ra, cưqzkgdawun thành Nguyêanrụt Dạ dũng mãnh thêanrú nào cũng lưqzkgu lại âdawún tưqzkgơtpkx̣ng sâdawuu săentx́c cho bọn con gái. Mọi ngưqzkgơtpkx̀i rôumef́i rít hỏi năentxm: Lục Nguyêanrụt Vũ làm sao sôumef́ng ơtpkx̉ thành Nguyêanrụt Dạ đpsqxưqzkgơtpkx̣c?

Tiêanrủu Vũ làm nhiêanrụm vụ ơtpkx̉ thành Nguyêanrụt Dạ đpsqxêanrún nay khôumefng vêanrù, chỉ duy trì liêanrun lạc qua tin nhăentx́n cùng các côumef âdawúy. Thành viêanrun Trọng Sinh Tưqzkg̉ Tinh vêanrù sau đpsqxêanrùu biêanrút trong hôumef̣i mình có môumef̣t nhâdawun vâdawụt hào phóng sôumef́ môumef̣t nhưqzkg thêanrú: Vì làm nhiêanrụm vụ đpsqxi thành Nguyêanrụt Dạ hơtpkxn môumef̣t tháng khôumefng trơtpkx̉ lại.


“Tôumefi mang côumefanrù thành Vâdawun Đzuwvoan, côumefqzkǵ logout nghỉ ngơtpkxi môumef̣t chút đpsqxi!” Lạc Lạc nói vơtpkx́i Mang Mang Mãng Mãng. Gưqzkgơtpkxng măentx̣t Mang Mang Mãng Mãng đpsqxâdawùy vẻ mêanrụt mỏi ai nâdawúy đpsqxêanrùu thâdawúy đpsqxưqzkgơtpkx̣c.

“Cái này…có làm trêanrũ nãi gì cho côumef khôumefng?” Mang Mang Mãng Mãng nhìn ra đpsqxưqzkgơtpkx̣c môumef̣t đpsqxoàn ngưqzkgơtpkx̀i này là đpsqxang ơtpkx̉ đpsqxâdawuy luyêanrụn câdawúp.

“Khôumefng sao cả.” Lạc Lạc cưqzkgơtpkx̀i đpsqxáp.

“Hay là đpsqxêanrủ tôumefi mang côumef âdawúy trơtpkx̉ vêanrù thành đpsqxi!” Côumef́ Phi đpsqxôumef̣t nhiêanrun mơtpkx̉ miêanrụng.

“Anh?” Lạc Lạc râdawút bâdawút ngơtpkx̀, Côumef́ Phi vâdawũn biêanrủu hiêanrụn râdawút lạnh nhạt vơtpkx́i Mang Mang Mãng Mãng mà. Mơtpkx́i vưqzkg̀a rôumef̀i khi Mang Mang Mãng Mãng kêanrủ ra nhưqzkg̃ng chuyêanrụn thảm thưqzkgơtpkxng kia, Côumef́ Phi khôumefng lôumef̣ ra môumef̣t xíu vẻ xúc đpsqxôumef̣ng nào. Lúc này làm sao đpsqxôumef̣t nhiêanrun lòng nhiêanrụt tình bùng phát?

Chăentx̉ng lẽ là… suy nghĩ trong lòng Lạc Lạc vưqzkg̀a chuyêanrủn, níu Côumef́ Phi sang môumef̣t bêanrun hỏi: “Làm gì đpsqxâdawúy? Anh muôumef́n thưqzkg̀a dịp giâdawụu đpsqxôumef̉ bìm leo sao?”

“Cái gì?”

“Côumef âdawúy nói têanrun Ngâdawun Nguyêanrụt kia…” Trong trò chơtpkxi có thêanrủ gưqzkg̉i tin nhăentx́n cho nhau, liêanrun hêanrụ còn dêanrũ dàng hơtpkxn cả trong cuôumef̣c sôumef́ng thưqzkg̣c têanrú. Trong đpsqxơtpkx̀i thưqzkgơtpkx̀ng còn có thêanrủ khôumefng mang đpsqxanrụn thoại di đpsqxôumef̣ng này, hay là đpsqxanrụn thoại di đpsqxôumef̣ng hêanrút pin là các loại tình huôumef́ng khôumefng thêanrủ tìm đpsqxưqzkgơtpkx̣c ngưqzkgơtpkx̀i, trong trò chơtpkxi tuyêanrụt đpsqxôumef́i khôumefng giôumef́ng vâdawụy.

qzkgơtpkx́i tình huôumef́ng mâdawúy ngày khôumefng găentx̣p đpsqxưqzkgơtpkx̣c ngưqzkgơtpkx̀i, quả thưqzkg̣c khó có thêanrủ khôumefng tưqzkgơtpkx̉ng tưqzkgơtpkx̣ng răentx̀ng ngưqzkgơtpkx̀i ta côumef́ ý né tránh. Tâdawút cả mọi ngưqzkgơtpkx̀i đpsqxêanrùu hoài nghi nhưqzkg thêanrú, chăentx̉ng qua là chưqzkga nói ra mà thôumefi.

“Mẹ kiêanrúp, côumef nghĩ đpsqxi đpsqxâdawuu thêanrú.” Côumef́ Phi măentx̣t đpsqxen lại, khinh bỉ Lạc Lạc môumef̣t chút, rôumef̀i đpsqxi vêanrù phía Ngưqzkg̣ Thiêanrun Thâdawùn Minh: “Tôumefi trơtpkx̉ vêanrù tâdawủy chút giá trị PK, đpsqxêanrún lúc đpsqxó lại tìm câdawụu.”

“Ưunzb̀m…” Ngưqzkg̣ Thiêanrun Thâdawùn Minh đpsqxáp môumef̣t tiêanrúng.

“Đzuwvi thôumefi!” Côumef́ Phi nói vơtpkx́i Mang Mang Mãng Mãng. Dùng giọng nói khôumefng thêanrủ chôumef́i tưqzkg̀.

“Vâdawụy…phiêanrùn anh rôumef̀i.” Mang Mang Mãng Mãng khôumefng nói gì nưqzkg̃a.


“Mâdawúy ngưqzkgơtpkx̀i luyêanrụn tiêanrúp đpsqxi, môumef̣t hôumef̀i rôumef̀i tôumefi trơtpkx̉ lại.” Côumef́ Phi vâdawũy tay vơtpkx́i mọi ngưqzkgơtpkx̀i, có Phiêanruu Lưqzkgu ơtpkx̉ đpsqxâdawuy, hăentx́n tôumef̀n tại ơtpkx̉ trong đpsqxôumef̣i ngũ này hay khôumefng khôumefng hêanrù quan trọng.

Mang Mang Mãng Mãng đpsqxi trưqzkgơtpkx́c hai bưqzkgơtpkx́c, Côumef́ Phi loáng thoáng nghe đpsqxưqzkgơtpkx̣c Ngưqzkg̣ Thiêanrun Thâdawùn Minh sau lưqzkgng băentx́t đpsqxâdawùu nói vơtpkx́i mọi ngưqzkgơtpkx̀i: “Cái côumef Mang Mang Mãng Mãng này…” Dám chăentx́c là giơtpkx́i thiêanrụu qua cho mọi ngưqzkgơtpkx̀i nghe thơtpkx̀i đpsqxanrủm chói lòa năentxm đpsqxó côumef âdawúy phách lôumef́i.

Vì chiêanrúu côumef́ tôumef́c đpsqxôumef̣ Mang Mang Mãng Mãng, đpsqxoạn đpsqxưqzkgơtpkx̀ng này hai ngưqzkgơtpkx̀i đpsqxi cũng khôumefng nhanh. Bâdawút quá cũng khôumefng có nói chuyêanrụn trao đpsqxôumef̉i gì giưqzkg̃a cả hai. Thái đpsqxôumef̣ của Côumef́ Phi đpsqxôumef́i vơtpkx́i Mang Mang Mãng Mãng nhưqzkg thêanrú Lạc Lạc nhìn ra đpsqxưqzkgơtpkx̣c, đpsqxưqzkgơtpkxng nhiêanrun bản thâdawun Mang Mang Mãng Mãng cũng thêanrủ phát giác ra.

umef́ Phi khôumefng nói lơtpkx̀i nào, côumef âdawúy cũng sẽ khôumefng lêanrun tiêanrúng.

qzkǵ nhưqzkgdawụy yêanrun lăentx̣ng trơtpkx̉ vêanrù thành Vâdawun Đzuwvoan, Côumef́ Phi chỉ vêanrù môumef̣t cái hưqzkgơtpkx́ng khác mà nói: “Bêanrun kia là khu logout gâdawùn nhâdawút đpsqxó.”

“Cám ơtpkxn.” Mang Mang Mãng Mãng nói.

umef́ Phi gâdawụt đpsqxâdawùu môumef̣t cái, cũng khôumefng nói “găentx̣p lại” liêanrùn chuâdawủn bị rơtpkx̀i đpsqxi.

“Này!” Mang Mang Mãng Mãng bâdawút thình lình gọi hăentx́n lại. Côumef́ Phi quay đpsqxâdawùu.

“Tôumefi còn chưqzkga hỏi têanrun của anh.” Mang Mang Mãng Mãng nói.

“Thiêanrun Lý Nhâdawút Túy.” Côumef́ Phi trả lơtpkx̀i côumef âdawúy, vào loại thơtpkx̀i đpsqxanrủm nhưqzkgdawùy, nhưqzkg̃ng ngưqzkgơtpkx̀i chơtpkxi cũng sẽ mơtpkx̉ chôumef́t châdawúp nhâdawụn kêanrút bạn và thêanrum bạn cùng đpsqxôumef́i phưqzkgơtpkxng, bâdawút quá trưqzkgơtpkx̀ng hơtpkx̣p bâdawuy giơtpkx̀ Côumef́ Phi thêanrú mà dẹp bơtpkx́t mâdawúy hành đpsqxôumef̣ng theo thưqzkg̀ tưqzkg̣ âdawúy.

“Cám ơtpkxn.” Môumef̣t tiêanrúng cuôumef́i cùng của Mang Mang Mãng Mãng, bản thâdawun xoay ngưqzkgơtpkx̀i rơtpkx̀i đpsqxi trưqzkgơtpkx́c.

umef́ Phi nhìn bóng lưqzkgng run lêanrun của côumef âdawúy chôumef́c lát, lúc này mơtpkx́i chạy vêanrù hưqzkgơtpkx́ng nơtpkxi phát hành nhiêanrụm vụ truy nã.

umefng viêanrục kêanrú tiêanrúp đpsqxôumef́i vơtpkx́i Côumef́ Phi mà nói là quen viêanrục dêanrũ làm, lãnh nhiêanrụm vụ, đpsqxumef̉i theo mục tiêanruu. Vưqzkg̀a văentx̣n có mâdawúy ngưqzkgơtpkx̀i có giá trị PK 3 hay 4 treo ơtpkx̉ trêanrun bảng, Côumef́ Phi ung dung giải quyêanrút xong, giá trị PK xuôumef́ng đpsqxêanrún 1 đpsqxanrủm.


Sau đpsqxó lâdawùn nưqzkg̃a ra khỏi thành, trơtpkx̉ lại trong đpsqxôumef̣i ngũ luyêanrụn câdawúp. Các côumef gái bâdawúy giơtpkx̀ vâdawũn còn đpsqxang nghị luâdawụn liêanrun hôumef̀i vêanrù Mang Mang Mãng Mãng đpsqxâdawuy này! Chăentx̉ng qua là Ngưqzkg̣ Thiêanrun Thâdawùn Minh hiêanrủn nhiêanrun đpsqxã kêanrủ xong quá khưqzkǵ của Mang Mang Mãng Mãng, bôumef̃ng chôumef́c Mang Mang Mãng Mãng trơtpkx̉ thành nhâdawun vâdawụt gâdawuy tranh cãi.

Viêanrục côumef âdawúy có đpsqxáng giá nhâdawụn sưqzkg̣ đpsqxôumef̀ng cảm hay khôumefng, các côumef cũng chia ra hai phe, phâdawun ra đpsqxưqzkǵng ơtpkx̉ hai bêanrun trái phải kẹp đpsqxám quái vâdawụt, vưqzkg̀a tranh châdawúp, vưqzkg̀a ném Thiêanrun Hàng Hỏa Luâdawun vào trong vòng chính giưqzkg̃a.

umef́ Phi cưqzkgơtpkx̀i, đpsqxi tơtpkx́i bêanrun cạnh Lạc Lạc: “Làm gì vâdawụy?”

“Anh thâdawúy Mang Mang Mãng Mãng đpsqxáng đpsqxêanrủ đpsqxôumef̀ng cảm khôumefng?” Lạc Lạc nói.

“Khôumefng đpsqxáng.”

“Đzuwvưqzkǵng ơtpkx̉ đpsqxôumef́i diêanrụn đpsqxi!”

“…”

umef́ Phi dơtpkx̉ khóc dơtpkx̉ cưqzkgơtpkx̀i. Bâdawút quả xem xét tưqzkg̀ sôumef́ lưqzkgơtpkx̣ng, phe đpsqxôumef́i nghịch chiêanrúm cưqzkǵ ưqzkgu thêanrú tuyêanrụt đpsqxôumef́i, xem ra ngưqzkgơtpkx̀i kiêanruu ngạo phách lôumef́i đpsqxích thưqzkg̣c khôumefng đpsqxưqzkgơtpkx̣c lòng ngưqzkgơtpkx̀i khác.

qzkg̀a văentx̣n ngay lúc này Ngưqzkg̣ Thiêanrun Thâdawùn Minh dâdawũn quái trơtpkx̉ vêanrù, Côumef́ Phi thuâdawụn miêanrụng hỏi câdawuu: “Ngưqzkg̣ Thiêanrun, câdawụu cảm thâdawúy thêanrú nào? Côumef gái kia đpsqxáng đpsqxêanrủ đpsqxôumef̀ng cảm sao?”

“Đzuwváng giá.” Ngưqzkg̣ Thiêanrun Thâdawùn Minh gâdawụt đpsqxâdawùu.

“Ngưqzkg̣ Thiêanrun ngoan nhâdawút mà.” Lạc Lạc hài lòng gâdawụt đpsqxâdawùu, còn lưqzkgơtpkx̀m nguýt Côumef́ Phi môumef̣t cái.

Nhìn lại Ngưqzkg̣ Thiêanrun Thâdawùn Minh, ơtpkx̉ đpsqxó giả bôumef̣ trưqzkgng ra môumef̣t nụ cưqzkgơtpkx̀i đpsqxáng yêanruu. Cuôumef́i cùng còn nháy nháy măentx́t vơtpkx́i Côumef́ Phi: “Nói thêanrú nào cũng là môumef̣t ngưqzkgơtpkx̀i đpsqxẹp cơtpkx mà, thêanrú nào rôumef̀i, đpsqxăentx́c thủ khôumefng?”

“Cút qua môumef̣t bêanrun.” Côumef́ Phi măentx́ng.

Ngưqzkg̣ Thiêanrun Thâdawùn Minh cũng khôumefng dám đpsqxăentx́c tôumef̣i Côumef́ Phi, ỉu xìu chạy đpsqxi dâdawũn quái tiêanrúp.

“Phiêanruu Lưqzkgu anh thâdawúy ngưqzkgơtpkx̀i con gái kia thêanrú nào?” Côumef́ Phi nhàn rôumef̃i khôumefng có chuyêanrụn gì. Phiêanruu Lưqzkgu này đpsqxưqzkǵng ơtpkx̉ chính giưqzkg̃a hai bêanrun trái phải, khôumefng hỏi thưqzkg̉ là khôumefng nhìn ra lâdawụp trưqzkgơtpkx̀ng.

“Khôumefng có gì, trò chơtpkxi mà thôumefi.” Phiêanruu Lưqzkgu khôumefng cho là đpsqxúng mà nói, “Ơpenx̉ trêanrun cái thêanrú giơtpkx́i này, ngưqzkgơtpkx̀i có thưqzkg̣c lưqzkg̣c đpsqxêanrùu giôumef́ng dạng âdawúy.”

“Thâdawụt khôumefng? Tôumefi thâdawúy anh hình nhưqzkg đpsqxâdawuu phải đpsqxâdawuu?” Côumef́ Phi nói.

Phiêanruu Lưqzkgu nhìn hăentx́n môumef̣t hôumef̀i: “Ngày hôumefm đpsqxó ơtpkx̉ quán rưqzkgơtpkx̣u tôumefi tiêanrụn tay giúp anh giêanrút năentxm ngưqzkgơtpkx̀i.”

“…” Côumef́ Phi hêanrút nói. Khôumefng hỏi môumef̣t tiêanrúng liêanrùn giơtpkx tay lêanrun môumef̣t cái giêanrút cả năentxm ngưqzkgơtpkx̀i, đpsqxâdawuy chính là đpsqxanrủn hình phách lôumef́i.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.