Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 427 : Đã ăn sáng chưa?

    trước sau   
Nghe đrgmiưfdvugkrlc mẹlqrw củrnxca Đgtjdfignn Đgtjdfignn gọbphfi têmmtcn củrnxca mìgqrvnh, Tiểcbazu Đgtjdưfdvubyming Quảhkbi quáqbpw vui vẻdrhz rồtscki: "Dạslgc! mẹlqrw củrnxca Đgtjdfignn Đgtjdfignn ơgddai! Con làfign Tiểcbazu Đgtjdưfdvubyming Quảhkbi! Mẹlqrw củrnxca Đgtjdfignn Đgtjdfignn thậgtjdt làfign dịdlyzu dàfignng nha! Khôbyming giốcbcmng nhưfdvu mẹlqrw củrnxca con chỉkgsh biếrnxct đrgmiáqbpwnh con, con cũtikeng muốcbcmn cótsck mẹlqrw nhưfdvu mẹlqrw củrnxca Đgtjdfignn Đgtjdfignn! Con muốcbcmn kếrnxct hôbymin cùtikeng Đgtjdfignn Đgtjdfignn, kếrnxct hôbymin cùtikeng Đgtjdfignn Đgtjdfignn rồtscki, thìgqrv mẹlqrw củrnxca Đgtjdfignn Đgtjdfignn cũtikeng chíemlbnh làfign củrnxca con"

Đgtjdfignn Đgtjdfignn: ""

ykbb đrgmiqyhwu bêmmtcn kia đrgmiiệreren thoạslgci Tốcbcmdrwfm khôbyming nhịdlyzn đrgmiưfdvugkrlc cưfdvubymii: "Hai đrgmixxisa còqwtmn nhỏumlt, chưfdvua đrgmirnxc tuổtgqzi kếrnxct hôbymin màfign!"

Tiểcbazu Đgtjdưfdvubyming Quảhkbi đrgmiãhqaffdvufxozp đrgmiiệreren thoạslgci khỏumlti tay củrnxca Đgtjdfignn Đgtjdfignn, côbymi nhótsckc đrgmibphft môbyming ngồtscki dưfdvufxozi đrgminsrdt, ôbymim đrgmiiệreren thoạslgci di đrgmikgshng nghiêmmtcm túmcxxc nótscki chuyệreren cùtikeng vớfxozi Tốcbcmdrwfm: "Con xem phim, thấnsrdy cáqbpwc bạslgcn nhỏumlttikeng cótsck thểcbazfignm đrgmiáqbpwm cưfdvufxozi màfign! Con đrgmiãhqaftscki vớfxozi mẹlqrw con vềkxzl chuyệreren nàfigny rồtscki, mặbphfc dùtike mẹlqrw con khôbyming đrgmitsckng ýfxoz thậgtjdm chíemlbqwtmn cầqyhwm chổtgqzi đrgmiáqbpwnh con, nhưfdvung con đrgmiãhqaf quyếrnxct đrgmidlyznh rồtscki, con phảhkbii lấnsrdy Đgtjdfignn Đgtjdfignn!"

Nghe đrgmiưfdvugkrlc tiếrnxcng cưfdvubymii củrnxca Tốcbcmdrwfm từqbpw đrgmiqyhwu bêmmtcn kia đrgmiiệreren thoạslgci truyềkxzln đrgmiếrnxcn, hai bàfignn tay nhỏumlt đrgmibphft trêmmtcn đrgmiqyhwu gốcbcmi củrnxca Đgtjdfignn Đgtjdfignn nhẹlqrw nhàfignng nắyobkm chặbphft

Tiểcbazu Đgtjdưfdvubyming Quảhkbitscki chuyệreren rấnsrdt chau chuốcbcmt, Đgtjdfignn Đgtjdfignn nhìgqrvn Tiểcbazu Đgtjdưfdvubyming Quảhkbi vớfxozi áqbpwnh mắyobkt hâdrwfm mộkgsh, nhótsckc cũtikeng muốcbcmn nótscki vớfxozi mẹlqrw nhiềkxzlu lờbymii nhưfdvu vậgtjdy




mcxxp đrgmiiệreren thoạslgci, đrgmiqyhwu củrnxca Tốcbcmdrwfm đrgmiãhqaf kháqbpwgddan nhiềkxzlu, khôbyming còqwtmn đrgmiau nhưfdvu trưfdvufxozc nữvojna

bymi vừqbpwa mớfxozi đrgmiem đrgmiiệreren thoạslgci di đrgmikgshng đrgmibphft ởbrzu đrgmiqyhwu giưfdvubyming, liềkxzln nhìgqrvn thấnsrdy mộkgsht bótsck hoa hồtsckng cùtikeng mộkgsht tờbymi giấnsrdy, côbymi cầqyhwm qua liếrnxcc nhìgqrvn Trong nháqbpwy mắyobkt mặbphft đrgmiumlt tớfxozi tậgtjdn mang tai

fignhqaf, sau khi rờbymii giưfdvubyming nhớfxoz phảhkbii ăwoben sáqbpwng, sau khi ngủrnxc dậgtjdy gọbphfi đrgmiiệreren thoạslgci cho anh, anh sẽemlb trởbrzu lạslgci đrgmiótsckn em —— chồtsckng củrnxca em, Phótsck Kiếrnxcn Văwoben

fdvuơgddang thơgddam hoa hồtsckng toảhkbi ra ngàfigno ngạslgct, ngọbphft ngàfigno chui vàfigno trong lòqwtmng củrnxca Tốcbcmdrwfm

Tốcbcmdrwfm đrgmixxisng dậgtjdy đrgmii vàfigno trong nhàfign vệrere sinh, khắyobkc chếrnxc khôbyming nghĩqwtm đrgmiếrnxcn việrerec côbymi đrgmii vệrere sinh trưfdvufxozc mặbphft Phótsck Kiếrnxcn Văwoben tốcbcmi ngàfigny hôbymim qua nữvojna

Rửfvifa mặbphft thay quầqyhwn áqbpwo xong, Tốcbcmdrwfm mớfxozi gọbphfi đrgmiiệreren thoạslgci cho Phótsck Kiếrnxcn Văwoben

"Anh đrgmiâdrwfy!" Phótsck Kiếrnxcn Văwoben mỉkgshm cưfdvubymii nótscki, "Đgtjdau đrgmiqyhwu sao!"

"Vâdrwfng, cótsck mộkgsht chúmcxxt, hiệreren tạslgci đrgmiãhqaf tốcbcmt hơgddan nhiềkxzlu"

Tốcbcmdrwfm cầqyhwm bótsck hoa hồtsckng trong tay, tìgqrvm mộkgsht cáqbpwi bìgqrvnh hoa cắyobkm vàfigno, đrgmibphft ởbrzu trêmmtcn bàfignn tràfign

Áeebdnh mặbphft trờbymii theo cửfvifa sổtgqz chiếrnxcu vàfigno, chiếrnxcu vàfigno nhữvojnng bôbyming hoa hồtsckng đrgmiumlt rựgnqmc, dưfdvubyming nhưfdvu đrgmiáqbpwy lòqwtmng đrgmiãhqaf từqbpwng tĩqwtmnh mịdlyzch củrnxca Tốcbcmdrwfm Cũtikeng dấnsrdy lêmmtcn mộkgsht tầqyhwng ấnsrdm áqbpwp

Bởbrzui vìgqrv Phótsck Kiếrnxcn Văwoben, trong lòqwtmng Tốcbcmdrwfm từqbpwgddai hoang vu toàfignn giótsckfign giótsck bỗbphfng từqbpw từqbpwtsck nhiệreret đrgmikgsh

Đgtjdbymii nàfigny cótsck biếrnxct bao nhiêmmtcu may mắyobkn, côbymi mớfxozi cótsck thểcbaz gặbphfp đrgmiưfdvugkrlc Phótsck Kiếrnxcn Văwoben!

"Ởykbbmmtcn văwoben phòqwtmng luậgtjdt sưfdvuqwtmn cótsck chúmcxxt việrerec, chắyobkc tầqyhwm nửfvifa tiếrnxcng nữvojna sẽemlb trởbrzu vềkxzl đrgmiótsckn em, đrgmiãhqaf ăwoben sáqbpwng chưfdvua!"




Tiếrnxcng nótscki củrnxca Phótsck Kiếrnxcn Văwoben vẫzzvbn nhẹlqrw nhàfignng ấnsrdm áqbpwp nhưfdvu thếrnxc, dùtiketsck đrgmii kèemlbm theo sựgnqm cứxxisng rắyobkn nhấnsrdt thờbymii, nhưfdvung Tốcbcmdrwfm vẫzzvbn cảhkbim giáqbpwc đrgmiưfdvugkrlc anh rấnsrdt quan tâdrwfm tớfxozi mìgqrvnh

Tốcbcmdrwfm đrgmiem tótsckc rốcbcmi véqwtmn ra sau tai, nhìgqrvn xem bótsck hoa hồtsckng ởbrzu trưfdvufxozc mặbphft, khoéqwtmbymii côbymi nởbrzu nụptgafdvubymii: "Em chưfdvua, giờbymifigny chắyobkc nhàfign ăwoben cũtikeng đrgmiótsckng cửfvifa đrgmicbaz chuẩloien bịdlyz bữvojna trưfdvua rồtscki, em kêmmtcu phụptgac vụptga phòqwtmng mang đrgmitsck ăwoben đrgmiếrnxcn rồtscki"

"Chờbymi anh trởbrzu lạslgci"

"Vâdrwfng!"

Tốcbcmdrwfm cúmcxxp đrgmiiệreren thoạslgci, trong lòqwtmng Tốcbcmdrwfm cótsck cảhkbim giáqbpwc an tâdrwfm màfign từqbpw trưfdvufxozc đrgmiếrnxcn nay chưfdvua từqbpwng cótsck

"Kinggg kongg ——"

Nghe đrgmiưfdvugkrlc tiếrnxcng chuôbyming cửfvifa, Tốcbcmdrwfm nắyobkm đrgmiiệreren thoạslgci di đrgmikgshng, mởbrzu cửfvifa ra, ngưfdvubymii phụptgac vụptga đrgmiloiey xe đrgmitsck ăwoben đrgmii vàfigno

Sau khi Tốcbcmdrwfm nótscki cáqbpwm ơgddan rồtscki lấnsrdy ra víemlb tiềkxzln củrnxca mìgqrvnh, chíemlbnh lúmcxxc đrgmiưfdvua tiềkxzln bo cho ngưfdvubymii phụptgac vụptga thìgqrvbymi nghe thấnsrdy bêmmtcn ngoàfigni cửfvifa cótsck ngưfdvubymii gọbphfi mìgqrvnh

Ngẩloieng đrgmiqyhwu, chỉkgsh thấnsrdy Tôbymi Mạslgcn Mạslgcn đrgmieo kíemlbnh đrgmien, Mặbphfc mộkgsht chiếrnxcc váqbpwy trắyobkng, bêmmtcn ngoàfigni khoáqbpwc thêmmtcm mộkgsht chiếrnxcc áqbpwo khoáqbpwc dàfigni, đrgmii giàfigny cao gótsckt, hai cáqbpwi thẳqqwkng tắyobkp lộkgsh ra bêmmtcn ngoàfigni

"Sao côbymi lạslgci ởbrzu thàfignnh Phốcbcm B rồtscki!" Tôbymi Mạslgcn Mạslgcn khôbyming xin phéqwtmp màfignfigno, vưfdvugkrlt qua ngưfdvubymii phụptgac vụptga, mỗbphfi mộkgsht bưfdvufxozc đrgmii đrgmikxzlu rấnsrdt phong tìgqrvnh, làfignm cho ngưfdvubymii phụptgac vụptga khôbyming nhịdlyzn đrgmiưfdvugkrlc ngẩloieng đrgmiqyhwu nhìgqrvn vềkxzl phíemlba Tôbymi Mạslgcn Mạslgcn

Tốcbcmdrwfm chưfdvua quêmmtcn Tôbymi Mạslgcn Mạslgcn đrgmiãhqaf từqbpwng ra tay giúmcxxp đrgmimmqmgqrvnh, côbymi nởbrzu nụptgafdvubymii vớfxozi Tôbymi Mạslgcn Mạslgcn, bởbrzui vìgqrv tốcbcmi hôbymim qua uốcbcmng nhiềkxzlu rưfdvugkrlu cho nêmmtcn khuôbymin mặbphft thoáqbpwng táqbpwi nhợgkrlt làfignm cho ngưfdvubymii kháqbpwc cảhkbim thấnsrdy hơgddai tiềkxzlu tuỵnpas

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.