Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 1488 : Kinh hãi thì đúng hơn

    trước sau   
Kinh hỉwkbz, phảcbsai làcbsaddpui nàcbsay!

Tốzaglmaaum mởdjnxhsfri xáddpuch ra, bêudxin trong làcbsa mộdjntt đvqgpcbsan đvqgpcocg vậxajjt màcbsau đvqgpen.

Lấjhlxy ra, gưkwywơqftnng mặblcdt Tốzaglmaaum đvqgpxajj đvqgpếddpun khôcocgng gìjnpfddpunh kịtrkzp, ngóhsfrn tay đvqgpang cầptpcm đvqgpzaglng đvqgpcocg vậxajjt màcbsau đvqgpen kia đvqgposwku đvqgpang run rẩfgfay.

Quầptpcn áddpuo tìjnpfnh thúdjnt!!!!

Tốzaglmaaum cắrbafn môcocgi dưkwywzppii, hai con mắrbaft liễblcdm diễblcdm khôcocgng giấjhlxu đvqgpưkwywjzpkc ýpagckwywtrkzi, khôcocgng nghĩclof tớzppii Phóhsfr Kiếddpun Văajren lạpxrvi mua thứpagccbsay!

xtoqcbsang tựzagljnpfnh chuẩfgfan bịtrkz vậxajjt nàcbsay rồcocgi tựzagljnpfnh cho rằcxhfng đvqgpâmaauy kinh hỉwkbz!

Đyzrycocg vậxajjt từqhfskwywzppic Pháddpup mang vềoswk, kĩclof thuậxajjt làcbsam ra cũyifkng tinh xảcbsao hơqftnn mộdjntt chúdjntt, mộdjntt chúdjntt đvqgposwku khôcocgng tụmaauc khíudxi, cảcbsam giáddpuc co dãmmgon rấjhlxt tốzaglt, giáddpu cảcbsadjnxyifkng đvqgpblcdc biệpagct đvqgprbaft hơqftnn mộdjntt chúdjntt.

Đyzrypxrvi kháddpui, ởdjnx trong nưkwywzppic mọvozhi ngưkwywtrkzi nghĩclof đvqgpcocgcbsay chỉwkbzswnong qua mộdjntt lầptpcn liềoswkn nélmfbm đvqgpi, cho nêudxin khôcocgng xưkwywdjnxng may nàcbsao chịtrkzu gia côcocgng thậxajjt tốzaglt cho loạpxrvi đvqgpcocg nhưkwyw thếddpucbsay.

Mộdjntt nắrbafm đvqgpcocg vậxajjt co dãmmgon màcbsau đvqgpen bịtrkz Tốzaglmaaum nhélmfbt trởdjnx vềoswkdjnti màcbsau đvqgpen, côcocg chạpxrvy chậxajjm tớzppii cửtrkza phòdgybng tắrbafm, gọvozhi mộdjntt câmaauu: “Phóhsfr Kiếddpun Văajren anh mộdjntt têudxin lừqhfsa gạpxrvt! nơqftni nàcbsao làcbsa kinh hỉwkbz! Vốzagln làcbsa kinh hãmmgoi!”

dgybng nưkwywzppic dừqhfsng lạpxrvi, cáddpuch mộdjntt cáddpunh cửtrkza, giọvozhng nóhsfri trầptpcm thấjhlxp mạpxrvnh mẽcgyp củuymna Phóhsfr Kiếddpun Văajren truyềoswkn tớzppii: “khôcocgng phảcbsai làcbsa em lêudxin mạpxrvng tìjnpfm cáddpui nàcbsay sao! Cáddpui nàcbsay chẳvozhng lẽcgyp đvqgpfgfap mắrbaft bằcxhfng nhữhxfzng cáddpui em đvqgpãmmgo xem! Hay làcbsa em thíudxich loạpxrvi hởdjnx hang hơqftnn chúdjntt nữhxfza”

Trong lờtrkzi nóhsfri củuymna Phóhsfr Kiếddpun Văajren mang theo mùswnoi vịtrkzcocgswnong nghiêudxim túdjntc, Tốzaglmaaum cắrbafn môcocgi khôcocgng trảcbsa lờtrkzi...

“Nếddpuu em thíudxich, anh cóhsfr thểvsmz cốzagl hếddput sứpagcc phốzagli hợjzpkp...” Phóhsfr Kiếddpun Văajren mởdjnx miệpagcng nóhsfri.

“Ai muốzagln anh phốzagli hợjzpkp!” mặblcdt Tốzaglmaaum càcbsang ngàcbsay càcbsang đvqgpxajj, khom lưkwywng nhặblcdt délmfbp trêudxin mặblcdt thảcbsam, quầptpcn áddpuo dơqftn đvqgposwku khôcocgng cóhsfr giúdjntp Phóhsfr Kiếddpun Văajren lấjhlxy ra ngoàcbsai, liềoswkn chạpxrvy xuốzaglng lầptpcu.

jnpfpagc vừqhfsa đvqgpi siêudxiu thịtrkz mua sắrbafm trởdjnx vềoswk, mớzppii vừqhfsa đvqgpem đvqgpcocg vậxajjt xáddpuch vàcbsao, còdgybn chưkwywa kịtrkzp vàcbsao cửtrkza, liềoswkn thấjhlxy Tốzaglmaaum mặblcdt màcbsay đvqgpxajj bừqhfsng từqhfs trêudxin lầptpcu đvqgpi xuốzaglng, bàcbsa hỏxajji mộdjntt câmaauu: “Phu nhâmaaun làcbsam sao vậxajjy! Mặblcdt hồcocgng nhưkwyw vậxajjy!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.