Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 1485 : Có thể gọi điện thoại rồi sao?

    trước sau   
qposc củswjsa Vâxeoyn Lưcxafu Ly dàqemvi đabjeếxeoyn eo, dưcxafgzxhi áicrcnh mặfxmbt trờhafai hiệbixqn ra màqemvu nâxeoyu nhạonvlt.

Ngoàqemvi cửswjsa sổrehu, láicrcxeoyy đabjeonvli thụakyd kia đabjeãosdbjopsqemvng, mộdzkst mảogflnh mộdzkst mảogflnh lặfxmbng lẽiculbixqi xuốjopsng đabjeugmnt, Vâxeoyn Lưcxafu Ly nhìhyyhn thấugmny cóqpos mộdzkst cặfxmbp tìhyyhnh nhâxeoyn đabjeang ngồmxjxi trêrehun ghếxeoyqemvi, đabjewdnbu gốjopsi củswjsa côxsmpicrci gốjopsi lêrehun bảogfl vai ngưcxafhafai đabjeàqemvn ôxsmpng mặfxmbc quầwdnbn áicrco bệbixqnh nhâxeoyn, khóqpose môxsmpi đabjefjpju làqemv ýdoyacxafhafai hạonvlnh phúfxmbc.

xeoyn Lưcxafu Ly cảogflm kháicrci, Cốjops Thanh Thàqemvnh quáicrc mạonvlnh mẽicul, xưcxafa nay đabjefjpju khôxsmpng cóqpos bịcrgz thưcxafơbixqng, nếxeoyu nhưcxaf Cốjops Thanh Thàqemvnh bịcrgz thưcxafơbixqng, côxsmpqpos thểicrc đabjei chăoeuxm sóqposc anh ta, nhưcxaf vậmxjxy thìhyyh cảogflm tìhyyhnh cũhnbvng sẽiculoeuxng lêrehun khôxsmpng íuuzct!

Rấugmnt nhanh, Vâxeoyn Lưcxafu Ly liềfjpjn lắesclc lắesclc đabjewdnbu, đabjeưcxafa cáicrci ýdoya nghĩyrtd đabjeáicrcng sợmzpeqemvy vứdoyat ra khỏhnbvi đabjewdnbu, nếxeoyu nhưcxaf Cốjops Thanh Thàqemvnh bịcrgz thưcxafơbixqng, côxsmp sẽicul khóqposc chếxeoyt!

Nhưcxafng nếxeoyu côxsmp bịcrgz thưcxafơbixqng, Cốjops Thanh Thàqemvnh đabjeonvli kháicrci cũhnbvng chỉcvyb đabjeicrc cho ngưcxafhafai dưcxafgzxhi đabjeưcxafa côxsmp đabjei bệbixqnh việbixqn xửswjsdoya vếxeoyt thưcxafơbixqng, sau đabjeóqpos đabjei làqemvm chuyệbixqn củswjsa mìhyyhnh, nhiềfjpju hơbixqn mộdzkst phúfxmbt cũhnbvng khôxsmpng chịcrgzu cho côxsmp...

xeoyn Lưcxafu Ly cảogflm thấugmny, đabjeâxeoyy đabjeonvli kháicrci làqemv bởlupoi vìhyyh thếxeoy giớgzxhi củswjsa mìhyyhnh chỉcvybqpos Cốjops Thanh Thàqemvnh, nhưcxafng thếxeoy giớgzxhi củswjsa Cốjops Thanh Thàqemvnh... cóqpos quáicrc nhiềfjpju quáicrc nhiềfjpju chuyệbixqn cùdzksng quáicrc nhiềfjpju ngưcxafhafai!

“Lạonvlch cạonvlch!”

Nghe đabjeếxeoyn bêrehun châxeoyn truyềfjpjn tớgzxhi tiếxeoyng vang khẽicul, Vâxeoyn Lưcxafu Ly cúfxmbi đabjewdnbu...

Đogflưcxafhafang Tranh đabjeưcxafa đabjeếxeoyn cho Vâxeoyn Lưcxafu Ly mộdzkst đabjeôxsmpi désmdip lêrehu: “đabjei vàqemvo! Khôxsmpng cảogflm lạonvlnh!”

xeoyn Lưcxafu Ly thíuuzcch đabjei châxeoyn trầwdnbn, đabjeâxeoyy làqemvuuzc mậmxjxt giữrzbla côxsmpqemv Cốjops Thanh Thàqemvnh, ngưcxafhafai kháicrcc khôxsmpng biếxeoyt, Vâxeoyn Lưcxafu Ly thuậmxjxn theo ngoan ngoãosdbn mang désmdip vàqemvo, mỉcvybm cưcxafhafai đabjefxmbc biệbixqt xinh đabjedcqlp vớgzxhi Đogflưcxafhafang Tranh: “Cáicrci kia... cháicrcu cóqpos thểicrc gọezrei đabjeiệbixqn thoạonvli cho Cốjops Thanh Thàqemvnh sao!”

Đogflưcxafhafang Tranh: “...”

Tờhafaicrco chíuuzc củswjsa Đogflưcxafhafang Tranh khẽicul run lêrehun, giảogfl bộdzks khôxsmpng nghe thấugmny thứdoyahyyh, sau đabjeóqpos đabjeem báicrco chíuuzc che ởlupo giữrzbla mìhyyhnh vàqemvxeoyn Lưcxafu Ly, đabjeicrc cho Vâxeoyn Lưcxafu Ly khôxsmpng nhìhyyhn thấugmny mìhyyhnh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.