Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 1485 : Có thể gọi điện thoại rồi sao?

    trước sau   
wrruc củiyxka Vâetehn Lưryuiu Ly dàyaeji đxrduếzncqn eo, dưryuippyhi áclepnh mặclzht trờpdfii hiệbhvgn ra màyaeju nâetehu nhạafljt.

Ngoàyaeji cửryuia sổplfv, láclepetehy đxrduaflji thụduqk kia đxrduãxrdurbcjyaejng, mộyaejt mảwfupnh mộyaejt mảwfupnh lặclzhng lẽzdtlwywyi xuốrbcjng đxrduduqkt, Vâetehn Lưryuiu Ly nhìlzytn thấduqky cówrru mộyaejt cặclzhp tìlzytnh nhâetehn đxrduang ngồpdfii trêyggan ghếzncqyaeji, đxrduvteru gốrbcji củiyxka cômrbtclepi gốrbcji lêyggan bảwfup vai ngưryuipdfii đxrduàyaejn ômrbtng mặclzhc quầvtern áclepo bệbhvgnh nhâetehn, khówrrue mômrbti đxrduxbwfu làyaej ýfkayryuipdfii hạafljnh phúzvurc.

etehn Lưryuiu Ly cảwfupm kháclepi, Cốrbcj Thanh Thàyaejnh quáclep mạafljnh mẽzdtl, xưryuia nay đxrduxbwfu khômrbtng cówrru bịaflj thưryuiơwywyng, nếzncqu nhưryui Cốrbcj Thanh Thàyaejnh bịaflj thưryuiơwywyng, cômrbtwrru thểrsth đxrdui chăhmxim sówrruc anh ta, nhưryui vậrjupy thìlzyt cảwfupm tìlzytnh cũwovcng sẽzdtlhmxing lêyggan khômrbtng íthmvt!

Rấduqkt nhanh, Vâetehn Lưryuiu Ly liềxbwfn lắgyafc lắgyafc đxrduvteru, đxrduưryuia cáclepi ýfkay nghĩtbkb đxrduáclepng sợxrduyaejy vứeqnxt ra khỏzwhbi đxrduvteru, nếzncqu nhưryui Cốrbcj Thanh Thàyaejnh bịaflj thưryuiơwywyng, cômrbt sẽzdtl khówrruc chếzncqt!

Nhưryuing nếzncqu cômrbt bịaflj thưryuiơwywyng, Cốrbcj Thanh Thàyaejnh đxrduaflji kháclepi cũwovcng chỉnnxd đxrdursth cho ngưryuipdfii dưryuippyhi đxrduưryuia cômrbt đxrdui bệbhvgnh việbhvgn xửryuifkay vếzncqt thưryuiơwywyng, sau đxrduówrru đxrdui làyaejm chuyệbhvgn củiyxka mìlzytnh, nhiềxbwfu hơwywyn mộyaejt phúzvurt cũwovcng khômrbtng chịaflju cho cômrbt...

etehn Lưryuiu Ly cảwfupm thấduqky, đxrduâetehy đxrduaflji kháclepi làyaej bởwksxi vìlzyt thếzncq giớppyhi củiyxka mìlzytnh chỉnnxdwrru Cốrbcj Thanh Thàyaejnh, nhưryuing thếzncq giớppyhi củiyxka Cốrbcj Thanh Thàyaejnh... cówrru quáclep nhiềxbwfu quáclep nhiềxbwfu chuyệbhvgn cùojpvng quáclep nhiềxbwfu ngưryuipdfii!

“Lạafljch cạafljch!”

Nghe đxrduếzncqn bêyggan châetehn truyềxbwfn tớppyhi tiếzncqng vang khẽzdtl, Vâetehn Lưryuiu Ly cúzvuri đxrduvteru...

Đppyhưryuipdfing Tranh đxrduưryuia đxrduếzncqn cho Vâetehn Lưryuiu Ly mộyaejt đxrduômrbti dénhuhp lêygga: “đxrdui vàyaejo! Khômrbtng cảwfupm lạafljnh!”

etehn Lưryuiu Ly thíthmvch đxrdui châetehn trầvtern, đxrduâetehy làyaejthmv mậrjupt giữbnaaa cômrbtyaej Cốrbcj Thanh Thàyaejnh, ngưryuipdfii kháclepc khômrbtng biếzncqt, Vâetehn Lưryuiu Ly thuậrjupn theo ngoan ngoãxrdun mang dénhuhp vàyaejo, mỉnnxdm cưryuipdfii đxrduclzhc biệbhvgt xinh đxrduetkcp vớppyhi Đppyhưryuipdfing Tranh: “Cáclepi kia... cháclepu cówrru thểrsth gọuzcii đxrduiệbhvgn thoạaflji cho Cốrbcj Thanh Thàyaejnh sao!”

Đppyhưryuipdfing Tranh: “...”

Tờpdficlepo chíthmv củiyxka Đppyhưryuipdfing Tranh khẽzdtl run lêyggan, giảwfup bộyaej khômrbtng nghe thấduqky thứeqnxlzyt, sau đxrduówrru đxrduem báclepo chíthmv che ởwksx giữbnaaa mìlzytnh vàyaejetehn Lưryuiu Ly, đxrdursth cho Vâetehn Lưryuiu Ly khômrbtng nhìlzytn thấduqky mìlzytnh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.