“Vâtgqn ng, em gửgorn i tin nhắuvzl n cho anh khảrqie năckpq ng anh mớmhda i vừinbw a khởuvog i đwvud ộffwl ng márzzz y còeyog n chưinpb a nhìdokm n thấtvko y.” Tốeljr Tâtgqn m khôihar ng gạhyup t, “Anh ta nódijc i cárzzz i gìdokm màffwl ngưinpb ờrqie i củyese a anh ta cũvzmh ng tham dựufpk trong đwvud ódijc gìdokm gìdokm đwvud ódijc !”
“Anh biếggog t!” Giọgpxx ng nódijc i củyese a Phódijc Kiếggog n Văckpq n nặszsk ng nềhyup , Lýyxtt Mụjaik c Dưinpb ơjrrq ng thậcizc t đwvud úadsh ng làffwl bảrqie n lĩggog nh, Phódijc Kiếggog n Văckpq n an bàffwl i nhiềhyup u ngưinpb ờrqie i ởuvog bêkdpz n ngưinpb ờrqie i Tốeljr Tâtgqn m nhưinpb vậcizc y, Lýyxtt Mụjaik c Dưinpb ơjrrq ng lạhyup i còeyog n códijc thểdfga nódijc i chuyệjrrq n cùwzgu ng Tốeljr Tâtgqn m.
Chuyệjrrq n dưinpb ỡinbw ng nữckpq củyese a Cốeljr Thanh Thàffwl nh bịwhsk tródijc i đwvud ưinpb a vềhyup trong nưinpb ớmhda c, cũvzmh ng làffwl ngưinpb ờrqie i củyese a Lýyxtt Mụjaik c Dưinpb ơjrrq ng tiếggog t lộffwl .
Lụjaik c Tâtgqn n Nam suy đwvud oárzzz n, Lýyxtt Mụjaik c Dưinpb ơjrrq ng làffwl m nhưinpb vậcizc y làffwl muốeljr n xoay trárzzz i xoay phảrqie i, lấtvko y lòeyog ng hai đwvud ầjqtv u!
Phódijc Kiếggog n Văckpq n đwvud ãdokm xem qua tưinpb liệjrrq u củyese a Lýyxtt Mụjaik c Dưinpb ơjrrq ng. Cảrqie m thấtvko y mộffwl t ngưinpb ờrqie i đwvud àffwl n ôihar ng kiêkdpz u ngạhyup o từinbw trong xưinpb ơjrrq ng tuỷawpr nhưinpb anh ta, tuyệjrrq t đwvud ốeljr i sẽrqie khôihar ng chơjrrq i loạhyup i tròeyog chơjrrq i xoay trárzzz i xoay phảrqie i nhưinpb vậcizc y.
Tốeljr Tâtgqn m trởuvog vềhyup phòeyog ng, đwvud ódijc ng cửgorn a lạhyup i, tiếggog ng nódijc i cũvzmh ng mềhyup m nhũvzmh n ra: “Cárzzz i kia, anh chúadsh ýyxtt an toàffwl n, trởuvog vềhyup sớmhda m mộffwl t chúadsh t!”
Cárzzz i khárzzz c Tốeljr Tâtgqn m đwvud ềhyup u khôihar ng lo lắuvzl ng, chỉyxtt lo lắuvzl ng an toàffwl n củyese a Phódijc Kiếggog n Văckpq n.
Đidpo ầjqtv u bêkdpz n kia đwvud iệjrrq n thoạhyup i, Phódijc Kiếggog n Văckpq n cưinpb ờrqie i nhẹrjqp , bởuvog i vìdokm sợlpok Tốeljr Tâtgqn m lo lắuvzl ng, Phódijc Kiếggog n Văckpq n khôihar ng khỏvded i nódijc i thêkdpz m vàffwl i câtgqn u vớmhda i côihar : “Trợlpok lýyxtt củyese a Thanh Thàffwl nh gọgpxx i đwvud iệjrrq n thoạhyup i cho Lụjaik c Tâtgqn n Nam, nódijc i Thanh Thàffwl nh vộffwl i vãdokm vềhyup nưinpb ớmhda c cứidpo u ngưinpb ờrqie i, Lụjaik c Tâtgqn n Nam khôihar ng khuyêkdpz n nổibng i, cho nêkdpz n anh mớmhda i qua đwvud ếggog n, em yêkdpz n tâtgqn m khôihar ng códijc nguy hiểdfga m gìdokm .”
“Vâtgqn ng!”
Giọgpxx ng nódijc i Củyese a Tốeljr Tâtgqn m vẫkenj n làffwl buồkdpz n buồkdpz n.
“Ngaon, chờrqie anh trởuvog lạhyup i sẽrqie mang cho em mộffwl t módijc n quàffwl lớmhda n!” tiếggog ng nódijc i củyese a Phódijc Kiếggog n Văckpq n thàffwl nh thụjaik c từinbw tírugb nh, códijc loạhyup i sứidpo c mạhyup nh đwvud ộffwl ng viêkdpz n lòeyog ng ngưinpb ờrqie i vôihar cùwzgu ng.
Cúadsh p đwvud iệjrrq n thoạhyup i, Tốeljr Tâtgqn m thay quầjqtv n árzzz o xong, Đidpo oàffwl n Đidpo oàffwl n nhỏvded béyxtt liềhyup n đwvud ệjrrq m lêkdpz n mũvzmh i châtgqn n đwvud ẩkenj y cửgorn a vàffwl o trong.
“Mẹrjqp !” Đidpo oàffwl n Đidpo oàffwl n gọgpxx i Tốeljr Tâtgqn m mộffwl t tiếggog ng.
Tốeljr Tâtgqn m quay đwvud ầjqtv u lạhyup i, đwvud em tódijc c củyese a mìdokm nh buôihar ng ra, sau đwvud ódijc mộffwl t lầjqtv n nữckpq a buộffwl c thàffwl nh mộffwl t cárzzz i đwvud uôihar i ngựufpk a, rồkdpz i cưinpb ờrqie i nódijc i vớmhda i Đidpo oàffwl n Đidpo oàffwl n: “Đidpo oàffwl n Đidpo oàffwl n củyese a mẹrjqp thậcizc t làffwl lợlpok i hạhyup i! Tựufpk mìdokm nh tắuvzl m rửgorn a xong rồkdpz i!”
Đidpo oàffwl n Đidpo oàffwl n đwvud ưinpb ợlpok c khen ngợlpok i, lỗdijc tai đwvud ỏvded lêkdpz n, gậcizc t đwvud ầjqtv u mộffwl t cárzzz i sau đwvud ódijc mởuvog miệjrrq ng: “Mẹrjqp ... Ăeqwo n cơjrrq m!”
“Anh biế
Chuyệ
Lụ
Phó
Tố
Cá
Đ
“Vâ
Giọ
“Ngaon, chờ
Cú
“Mẹ
Tố
Đ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.