Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 1462 : Mẹ ... ăn cơm

    trước sau   
“Vâtgqnng, em gửgorni tin nhắuvzln cho anh khảrqieckpqng anh mớmhdai vừinbwa khởuvogi đwvudffwlng márzzzy còeyogn chưinpba nhìdokmn thấtvkoy.” Tốeljrtgqnm khôiharng gạhyupt, “Anh ta nódijci cárzzzi gìdokmffwl ngưinpbrqiei củyesea anh ta cũvzmhng tham dựufpk trong đwvudódijcdokmdokm đwvudódijc!”

“Anh biếggogt!” Giọgpxxng nódijci củyesea Phódijc Kiếggogn Văckpqn nặszskng nềhyup, Lýyxtt Mụjaikc Dưinpbơjrrqng thậcizct đwvudúadshng làffwl bảrqien lĩggognh, Phódijc Kiếggogn Văckpqn an bàffwli nhiềhyupu ngưinpbrqiei ởuvogkdpzn ngưinpbrqiei Tốeljrtgqnm nhưinpb vậcizcy, Lýyxtt Mụjaikc Dưinpbơjrrqng lạhyupi còeyogn códijc thểdfgadijci chuyệjrrqn cùwzgung Tốeljrtgqnm.

Chuyệjrrqn dưinpbinbwng nữckpq củyesea Cốeljr Thanh Thàffwlnh bịwhsk tródijci đwvudưinpba vềhyup trong nưinpbmhdac, cũvzmhng làffwl ngưinpbrqiei củyesea Lýyxtt Mụjaikc Dưinpbơjrrqng tiếggogt lộffwl.

Lụjaikc Tâtgqnn Nam suy đwvudrzzzn, Lýyxtt Mụjaikc Dưinpbơjrrqng làffwlm nhưinpb vậcizcy làffwl muốeljrn xoay trárzzzi xoay phảrqiei, lấtvkoy lòeyogng hai đwvudjqtvu!

Phódijc Kiếggogn Văckpqn đwvudãdokm xem qua tưinpb liệjrrqu củyesea Lýyxtt Mụjaikc Dưinpbơjrrqng. Cảrqiem thấtvkoy mộffwlt ngưinpbrqiei đwvudàffwln ôiharng kiêkdpzu ngạhyupo từinbw trong xưinpbơjrrqng tuỷawpr nhưinpb anh ta, tuyệjrrqt đwvudeljri sẽrqie khôiharng chơjrrqi loạhyupi tròeyog chơjrrqi xoay trárzzzi xoay phảrqiei nhưinpb vậcizcy.

Tốeljrtgqnm trởuvog vềhyup phòeyogng, đwvudódijcng cửgorna lạhyupi, tiếggogng nódijci cũvzmhng mềhyupm nhũvzmhn ra: “Cárzzzi kia, anh chúadsh ýyxtt an toàffwln, trởuvog vềhyup sớmhdam mộffwlt chúadsht!”

rzzzi khárzzzc Tốeljrtgqnm đwvudhyupu khôiharng lo lắuvzlng, chỉyxtt lo lắuvzlng an toàffwln củyesea Phódijc Kiếggogn Văckpqn.

Đidpojqtvu bêkdpzn kia đwvudiệjrrqn thoạhyupi, Phódijc Kiếggogn Văckpqn cưinpbrqiei nhẹrjqp, bởuvogi vìdokm sợlpok Tốeljrtgqnm lo lắuvzlng, Phódijc Kiếggogn Văckpqn khôiharng khỏvdedi nódijci thêkdpzm vàffwli câtgqnu vớmhdai côihar: “Trợlpokyxtt củyesea Thanh Thàffwlnh gọgpxxi đwvudiệjrrqn thoạhyupi cho Lụjaikc Tâtgqnn Nam, nódijci Thanh Thàffwlnh vộffwli vãdokm vềhyupinpbmhdac cứidpou ngưinpbrqiei, Lụjaikc Tâtgqnn Nam khôiharng khuyêkdpzn nổibngi, cho nêkdpzn anh mớmhdai qua đwvudếggogn, em yêkdpzn tâtgqnm khôiharng códijc nguy hiểdfgam gìdokm.”

“Vâtgqnng!”

Giọgpxxng nódijci Củyesea Tốeljrtgqnm vẫkenjn làffwl buồkdpzn buồkdpzn.

“Ngaon, chờrqie anh trởuvog lạhyupi sẽrqie mang cho em mộffwlt módijcn quàffwl lớmhdan!” tiếggogng nódijci củyesea Phódijc Kiếggogn Văckpqn thàffwlnh thụjaikc từinbwrugbnh, códijc loạhyupi sứidpoc mạhyupnh đwvudffwlng viêkdpzn lòeyogng ngưinpbrqiei vôiharwzgung.

adshp đwvudiệjrrqn thoạhyupi, Tốeljrtgqnm thay quầjqtvn árzzzo xong, Đidpoffwln Đidpoffwln nhỏvdedyxtt liềhyupn đwvudjrrqm lêkdpzn mũvzmhi châtgqnn đwvudkenjy cửgorna vàffwlo trong.

“Mẹrjqp!” Đidpoffwln Đidpoffwln gọgpxxi Tốeljrtgqnm mộffwlt tiếggogng.

Tốeljrtgqnm quay đwvudjqtvu lạhyupi, đwvudem tódijcc củyesea mìdokmnh buôiharng ra, sau đwvudódijc mộffwlt lầjqtvn nữckpqa buộffwlc thàffwlnh mộffwlt cárzzzi đwvudihari ngựufpka, rồkdpzi cưinpbrqiei nódijci vớmhdai Đidpoffwln Đidpoffwln: “Đidpoffwln Đidpoffwln củyesea mẹrjqp thậcizct làffwl lợlpoki hạhyupi! Tựufpkdokmnh tắuvzlm rửgorna xong rồkdpzi!”

Đidpoffwln Đidpoffwln đwvudưinpblpokc khen ngợlpoki, lỗdijc tai đwvudvdedkdpzn, gậcizct đwvudjqtvu mộffwlt cárzzzi sau đwvudódijc mởuvog miệjrrqng: “Mẹrjqp... Ăeqwon cơjrrqm!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.