Tốbfjt Tâduxg m nghiêhzql ng đbsgd ầqxgp u nhìduxg n qua mộhxha t đbsgd ôtbze i mắzzfs t to long lanh ưotis ớogku t nhẹdwil p nưotis ớogku c củogcp a Đbnrd oàwplv n Đbnrd oàwplv n, đbsgd ếwjxm n cùnmuo ng khôtbze ng cóhswu hỏiroj i thêhzql m Vưotis u Nạligj i Nạligj i, côtbze nóhswu i vớogku i Đbnrd oàwplv n Đbnrd oàwplv n: “Hôtbze m nay ba ba khôtbze ng ởqmss , Đbnrd oàwplv n Đbnrd oàwplv n cóhswu thểxheu uốbfjt ng mộhxha t chéptms n nưotis ớogku c chanh lớogku n cóhswu đbsgd ưotis ợqdbf c hay khôtbze ng!”
Con mắzzfs t củogcp a Đbnrd oàwplv n Đbnrd oàwplv n đbsgd ềqxgp u sárkbh ng lêhzql n, hai cárkbh nh tay tròbsgd n tròbsgd n mũqebc m mĩqebc m ôtbze m lấdjau y phầqxgp n gárkbh y củogcp a Tốbfjt Tâduxg m, gưotis ơpwkh ng mặhswu t béptms o múbpqr p mízrhn p cũqebc ng cọydsg xuốbfjt ng phầqxgp n gárkbh y: “Mẹdwil ! Hay nhấdjau t!”
Vưotis u Nạligj i Nạligj i nhìduxg n xem Đbnrd oàwplv n Đbnrd oàwplv n, sau đbsgd óhswu lạligj i nghĩqebc tớogku i Tiểxheu u Đbnrd ưotis ờpwkh ng Quảvvgg nhàwplv mìduxg nh, Vưotis u Nạligj i Nạligj i cóhswu phầqxgp n phiềqxgp n muộhxha n...
Tízrhn nh cárkbh ch củogcp a đbsgd ứvfbg a béptms Tiểxheu u Đbnrd ưotis ờpwkh ng Quảvvgg kia, thậmxtn t giốbfjt ng bởqmss i vìduxg khôtbze ng cóhswu ba ba, lạligj i tătgut ng thêhzql m cárkbh c đbsgd ốbfjt i xửbnrd khôtbze ng đbsgd ứvfbg ng đbsgd ắzzfs n củogcp a Vưotis u Nạligj i Nạligj i, cho nêhzql n mộhxha t chúbpqr t cũqebc ng khôtbze ng giốbfjt ng nhưotis mộhxha t côtbze béptms bốbfjt n nătgut m tuổjvlr i, ngưotis ợqdbf c lạligj i làwplv nhưotis làwplv mộhxha t bàwplv giàwplv !
Nếwjxm u nhưotis Tiểxheu u Đbnrd ưotis ờpwkh ng Quảvvgg cóhswu thểxheu mềqxgp m mạligj i manh nha nhưotis Đbnrd oàwplv n Đbnrd oàwplv n thìduxg tốbfjt t biếwjxm t mấdjau y.
Cho Đbnrd oàwplv n Đbnrd oàwplv n ătgut n đbsgd iểxheu m tâduxg m xong, Tốbfjt Tâduxg m gọydsg i cho Phóhswu Kiếwjxm n Vătgut n mộhxha t cúbpqr đbsgd iệkluk n thoạligj i.
“Alo...” giọydsg ng nóhswu i củogcp a Phóhswu Kiếwjxm n Vătgut n mộhxha t mảvvgg nh nhu hòbsgd a.
“Nạligj i Nạligj i nóhswu i anh muốbfjt n ra ngoàwplv i cùnmuo ng Lụzobg c Tâduxg n Nam hai ngàwplv y đbsgd ểxheu chuẩcauw n bịmxtn hôtbze n lễcqri , muốbfjt n chuẩcauw n bịmxtn cárkbh i gìduxg !” Trong giọydsg ng nóhswu i củogcp a Tốbfjt Tâduxg m khôtbze ng hềqxgp che giấdjau u sựdwil lo lắzzfs ng cho Phóhswu Kiếwjxm n Vătgut n.
“Bízrhn mậmxtn t! Chuẩcauw n bịmxtn cho em mộhxha t thứvfbg bấdjau t ngờpwkh !”
Tiếwjxm ng nóhswu i quen thuộhxha c trầqxgp m ổjvlr n mạligj nh mẽdjau truyềqxgp n tớogku i, mang theo ýjvlr cưotis ờpwkh i cùnmuo ng cảvvgg m giárkbh c thầqxgp n bízrhn .
Trárkbh i tim đbsgd ang treo lêhzql n củogcp a Tốbfjt Tâduxg m cũqebc ng thảvvgg xuốbfjt ng, truy hỏiroj i mộhxha t câduxg u: “Anh muốbfjt n đbsgd i hai ngàwplv y, khôtbze ng phảvvgg i làwplv xuấdjau t ngoạligj i!”
Đbnrd ầqxgp u bêhzql n kia đbsgd iệkluk n thoạligj i, Phóhswu Kiếwjxm n Vătgut n dừmmzw ng mộhxha t chúbpqr t mớogku i nóhswu i: “Khôtbze ng yêhzql n lòbsgd ng!”
Từmmzw khi trảvvgg i qua chuyệkluk n ởqmss Venice, Tốbfjt Tâduxg m luôtbze n cảvvgg m thấdjau y ởqmss nưotis ớogku c ngoàwplv i luôtbze n tồogcp n tạligj i nguy cơpwkh tứvfbg phízrhn a.
“Yêhzql n tâduxg m, anh sẽdjau rấdjau t rấdjau t mau trởqmss lạligj i...” Phóhswu Kiếwjxm n Vătgut n nóhswu i.
Tốbfjt Tâduxg m buôtbze ng con mắzzfs t xuốbfjt ng: “Vậmxtn y anh hãzobg y giữvfbg liêhzql n lạligj c vớogku i em bấdjau t cứvfbg lúbpqr c nàwplv o, đbsgd ểxheu em biếwjxm t anh đbsgd ang ởqmss chỗxdkg nàwplv o!”
“Bấdjau t cứvfbg lúbpqr c nàwplv o anh cũqebc ng sẽdjau gửbnrd i đbsgd ịmxtn nh vịmxtn cho em!” Giọydsg ng nóhswu i củogcp a Phóhswu Kiếwjxm n Vătgut n mang theo ýjvlr cưotis ờpwkh i, “Cho em thuậmxtn n tiệkluk n kiểxheu m tra anh!”
Con mắ
Vư
Tí
Nế
Cho Đ
“Alo...” giọ
“Nạ
“Bí
Tiế
Trá
Đ
Từ
“Yê
Tố
“Bấ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.