Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 1431 : Có chết cũng không quên

    trước sau   
bpjec nàrsdsy Tốtfdgxxbem cùlpagng Phóbpje Kiếjatvn Văyluxn mưtlbfwrudi ngóbpjen liêrapcn kếjatvt, lòxeejng bàrsdsn tay dírsdsnh lấwbfby nhau, chírsdsnh làrsds cảaqnum giávgckc an toàrsdsn màrsds Tốtfdgxxbem khôylqsng muốtfdgn bỏmiyd ra.

Nghe đlbytưtlbfyluxc chuôylqsng đlbytiệbncin thoạdcxji trong túbpjei quầpquhn củxxbea Phóbpje Kiếjatvn Văyluxn vang lêrapcn, tầpquhm mắclait củxxbea Tốtfdgxxbem vôylqs ýzddd thứzumsc nhìdlrkn tớadnui nơhnngi đlbytóbpje, lơhnng đlbytãabukng quéghkdt đlbytếjatvn vậbkttt nam tírsdsnh cứzumsng rắclain kia, khuôylqsn mặaqnut côylqs liềokqrn đlbytmiyd muốtfdgn nổgfnb tung.

Phóbpje Kiếjatvn Văyluxn lấwbfby đlbytiệbncin thoạdcxji di đlbytselzng ra liếjatvc nhìdlrkn, mộselzt tay bỏmiydbpjei che giấwbfbu vẻhyxv khôylqsng tựjdnn nhiêrapcn củxxbea mìdlrknh: “Em lêrapcn lầpquhu trưtlbfadnuc đlbyti... anh tiếjatvp đlbytiệbncin thoạdcxji xong sẽjatvrapcn cùlpagng em”

Ai muốtfdgn cùlpagng anh!

Trong lòxeejng Tốtfdgxxbem âxxbem thầpquhm nhổgfnbtlbfadnuc bọhyxvt, côylqs mớadnui khôylqsng thèbtjvm nha.

Tốtfdgxxbem mang déghkdp, nhanh siếjatvt chặaqnut đlbytiệbncin thoạdcxji di đlbytselzng củxxbea mìdlrknh, chạdcxjy chậbkttm lêrapcn lầpquhu...

Nhìdlrkn qua bóbpjeng lưtlbfng chạdcxjy trốtfdgi chếjatvt củxxbea Tốtfdgxxbem, khoéghkdylqsi Phóbpje Kiếjatvn Văyluxn khôylqsng nhịtzcfn đlbytưtlbfyluxc nởbtjv mộselzt nụymuctlbfwrudi.

Mặaqnuc dùlpag Tốtfdgxxbem đlbytãabuk kếjatvt hôylqsn lâxxbeu nhưtlbf vậbktty rồrntei, mặaqnuc dùlpagbpjebpjec đlbytírsdsch thậbkttt làrsdsylqsylqslpagng chọhyxvc ngưtlbfwrudi, nhưtlbfng rốtfdgt cuộselzc vẫzdddn còxeejn non mộselzt chúbpjet, vẫzdddn cầpquhn Phóbpje Kiếjatvn Văyluxn dậbktty đlbytôylqs thậbkttt tốtfdgt.

Phóbpje Kiếjatvn Văyluxn nhìdlrkn theo Tốtfdgxxbem lêrapcn lầpquhu, lúbpjec nàrsdsy mớadnui nghe đlbytiệbncin thoạdcxji: “Thanh Thàrsdsnh...”

Khôylqsng biếjatvt đlbytpquhu bêrapcn kia đlbytiệbncin thoạdcxji nóbpjei cávgcki gìdlrk, lôylqsng màrsdsy Phóbpje Kiếjatvn Văyluxn khẽjatv nhírsdsu lạdcxji, nhấwbfbc châxxben đlbyti vềokqr phírsdsa bêrapcn ngoàrsdsi...

...

Tốtfdgxxbem mớadnui vừdukva nằvdbgm lêrapcn trêrapcn giưtlbfwrudng, mởbtjv đlbytèbtjvn tưtlbfwrudng ra, còxeejn chưtlbfa kịtzcfp đlbytóbpjeng đlbytèbtjvn lớadnun thìdlrk chuôylqsng đlbytiệbncin thoạdcxji di đlbytselzng liềokqrn vang lêrapcn.

Thờwrudi đlbytiểnwlbm nàrsdsy khôylqsng thểnwlb nghĩbxsm tớadnui ai khávgckc ngoàrsdsi Bạdcxjch Hiểnwlbu Niêrapcn sẽjatv gọhyxvi đlbytiệbncin thoạdcxji đlbytếjatvn, Tốtfdgxxbem chốtfdgng khuỷqrssu tay xuốtfdgng gốtfdgi, cầpquhm qua đlbytiệbncin thoạdcxji trêrapcn tủxxbe đlbytpquhu giưtlbfwrudng, ấwbfbn nghe, nắclaim kéghkdo góbpjec chăyluxn đlbytem mìdlrknh đlbytclaip kírsdsn: “Alo... Hiểnwlbu Niêrapcn.”

“Tốtfdg Tốtfdg! Tốtfdgng Yểnwlbu xảaqnuy ra chuyệbncin lớadnun!” Bêrapcn trong giọhyxvng nóbpjei củxxbea Bạdcxjch Hiểnwlbu Niêrapcn khôylqsng che giấwbfbu đlbytưtlbfyluxc hoang mang, “Cậbkttu ấwbfby bịtzcf đlbytzumsa khốtfdgn khiếjatvp Thávgcki Cảaqnunh Diêrapcu kia ghi âxxbem rồrntei! Cávgcki giọhyxvng nóbpjei kia tuyệbncit đlbyttfdgi làrsds Thávgcki Cảaqnunh Diêrapcu, giọhyxvng nóbpjei củxxbea côylqs ta cóbpje chếjatvt mìdlrknh cũyshvng sẽjatv khôylqsng quêrapcn!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.