Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 1431 : Có chết cũng không quên

    trước sau   
srchc nàdhpxy Tốkywljrrkm cùqvxzng Phóyxxs Kiếonijn Vănsosn mưqvxzicsmi ngóyxxsn liêodthn kếonijt, lòsrchng bàdhpxn tay díwuwlnh lấilwgy nhau, chíwuwlnh làdhpx cảodthm giárhppc an toàdhpxn màdhpx Tốkywljrrkm khômvmung muốkywln bỏrqcb ra.

Nghe đedclưqvxzcxjtc chuômvmung đedcliệzseqn thoạzseqi trong túsrchi quầjizbn củwxcza Phóyxxs Kiếonijn Vănsosn vang lêodthn, tầjizbm mắpccgt củwxcza Tốkywljrrkm vômvmu ývurq thứedclc nhìmkvsn tớimugi nơedcli đedclóyxxs, lơedcl đedclãccubng quéqnjzt đedclếonijn vậjizbt nam tíwuwlnh cứedclng rắpccgn kia, khuômvmun mặcchut cômvmu liềiqzkn đedclrqcb muốkywln nổsoyg tung.

Phóyxxs Kiếonijn Vănsosn lấilwgy đedcliệzseqn thoạzseqi di đedcliuieng ra liếonijc nhìmkvsn, mộiuiet tay bỏrqcbsrchi che giấilwgu vẻgbew khômvmung tựbyrx nhiêodthn củwxcza mìmkvsnh: “Em lêodthn lầjizbu trưqvxzimugc đedcli... anh tiếonijp đedcliệzseqn thoạzseqi xong sẽhsymodthn cùqvxzng em”

Ai muốkywln cùqvxzng anh!

Trong lòsrchng Tốkywljrrkm âjrrkm thầjizbm nhổsoygqvxzimugc bọkywlt, cômvmu mớimugi khômvmung thègdfcm nha.

Tốkywljrrkm mang déqnjzp, nhanh siếonijt chặcchut đedcliệzseqn thoạzseqi di đedcliuieng củwxcza mìmkvsnh, chạzseqy chậjizbm lêodthn lầjizbu...

Nhìmkvsn qua bóyxxsng lưqvxzng chạzseqy trốkywli chếonijt củwxcza Tốkywljrrkm, khoéqnjzmvmui Phóyxxs Kiếonijn Vănsosn khômvmung nhịsrchn đedclưqvxzcxjtc nởehue mộiuiet nụfknaqvxzicsmi.

Mặcchuc dùqvxz Tốkywljrrkm đedclãccub kếonijt hômvmun lâjrrku nhưqvxz vậjizby rồputoi, mặcchuc dùqvxzyxxssrchc đedclíwuwlch thậjizbt làdhpxmvmumvmuqvxzng chọkywlc ngưqvxzicsmi, nhưqvxzng rốkywlt cuộiuiec vẫiuien còsrchn non mộiuiet chúsrcht, vẫiuien cầjizbn Phóyxxs Kiếonijn Vănsosn dậjizby đedclômvmu thậjizbt tốkywlt.

Phóyxxs Kiếonijn Vănsosn nhìmkvsn theo Tốkywljrrkm lêodthn lầjizbu, lúsrchc nàdhpxy mớimugi nghe đedcliệzseqn thoạzseqi: “Thanh Thàdhpxnh...”

Khômvmung biếonijt đedcljizbu bêodthn kia đedcliệzseqn thoạzseqi nóyxxsi cárhppi gìmkvs, lômvmung màdhpxy Phóyxxs Kiếonijn Vănsosn khẽhsym nhíwuwlu lạzseqi, nhấilwgc châjrrkn đedcli vềiqzk phíwuwla bêodthn ngoàdhpxi...

...

Tốkywljrrkm mớimugi vừsyaga nằccubm lêodthn trêodthn giưqvxzicsmng, mởehue đedclègdfcn tưqvxzicsmng ra, còsrchn chưqvxza kịsrchp đedclóyxxsng đedclègdfcn lớimugn thìmkvs chuômvmung đedcliệzseqn thoạzseqi di đedcliuieng liềiqzkn vang lêodthn.

Thờicsmi đedcliểgdfcm nàdhpxy khômvmung thểgdfc nghĩsyag tớimugi ai khárhppc ngoàdhpxi Bạzseqch Hiểgdfcu Niêodthn sẽhsym gọkywli đedcliệzseqn thoạzseqi đedclếonijn, Tốkywljrrkm chốkywlng khuỷccubu tay xuốkywlng gốkywli, cầjizbm qua đedcliệzseqn thoạzseqi trêodthn tủwxcz đedcljizbu giưqvxzicsmng, ấilwgn nghe, nắpccgm kéqnjzo góyxxsc chănsosn đedclem mìmkvsnh đedclpccgp kíwuwln: “Alo... Hiểgdfcu Niêodthn.”

“Tốkywl Tốkywl! Tốkywlng Yểgdfcu xảodthy ra chuyệzseqn lớimugn!” Bêodthn trong giọkywlng nóyxxsi củwxcza Bạzseqch Hiểgdfcu Niêodthn khômvmung che giấilwgu đedclưqvxzcxjtc hoang mang, “Cậjizbu ấilwgy bịsrch đedcledcla khốkywln khiếonijp Thárhppi Cảodthnh Diêodthu kia ghi âjrrkm rồputoi! Cárhppi giọkywlng nóyxxsi kia tuyệzseqt đedclkywli làdhpx Thárhppi Cảodthnh Diêodthu, giọkywlng nóyxxsi củwxcza cômvmu ta cóyxxs chếonijt mìmkvsnh cũiuieng sẽhsym khômvmung quêodthn!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.