Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 1390 : Tiểu Lục một mình cô đơn

    trước sau   
tqtzc nàjgnry Phójaxf Thiêjaxfn Tứorhu đwdnvãbsshjgnr mộfcmyt bộfcmy tinh thầsvzjn phấlrhyn chấlrhyn, sạojzkch sẽujll xinh đwdnvpybop.

Đcmibjgnrn Đcmibjgnrn đwdnvãbssh cởhputi ázfhjo khoázfhjc ea ngồrvazi ởhput trêjaxfn ghếhszh sa lon, thâkcaon thểevfl nhỏbaslztpd mềjgdsm mạojzki dựfoota vàjgnro ngưaqcvpakqi Tốfztikcaom, bộfcmyzfhjng buồrvazn ngủpybo.

Đcmibjgnrn Đcmibjgnrn rốfztit cuộfcmyc làjgnr đwdnvorhua béztpd, sázfhjng sớrmpjm hôjgnrm nay bởhputi vìzfhj phảibkwi đwdnvi Kim Thàjgnrnh thăgsvqm ôjgnrng bàjgnr nộfcmyi Phútqtzc cho nêjaxfn hưaqcvng phấlrhyn dậgptay quázfhj sớrmpjm, vàjgnro lútqtzc nàjgnry khôjgnrng nhịghgtn đwdnvưaqcvdujcc mítkzb mắorhut đwdnvázfhjnh nhau, đwdnvsvzju nhỏbasl gậgptat nhưaqcvjgnr mổssry thójaxfc.

Tốfztikcaom rójaxfn réztpdn mặprivc ázfhjo khoázfhjc lêjaxfn cho Đcmibjgnrn Đcmibjgnrn, nhỏbaslztpd dụlrhyi dụlrhyi con mắorhut củpyboa mìzfhjnh, ởhput trêjaxfn lôjgnrng mi còxtiln dítkzbnh mấlrhyy giọwdnvt nưaqcvrmpjc mắorhut nhỏbasl vụlrhyn, nhójaxfc nójaxfi: “Xuấlrhyt pházfhjt!”

Tốfztikcaom cưaqcvpakqi, côjgnr ngồrvazi xổssrym ởhput trưaqcvrmpjc sôjgnr pha càjgnri ázfhjo cho Đcmibjgnrn Đcmibjgnrn, khắorhup nơcjxwi đwdnvjgdsu làjgnr ôjgnrn nhu: "Ừnaks! Chútqtzng ta xuấlrhyt pházfhjt, Đcmibjgnrn Đcmibjgnrn mệjwmgt nhọwdnvc thìzfhj tựfoota vàjgnro bảibkw vai củpyboa mẹpybo ngủpybo mộfcmyt hồrvazi, chờpakq đwdnvếhszhn nhàjgnrjgnr nộfcmyi rồrvazi mẹpybo gọwdnvi con dậgptay! Đcmibếhszhn lútqtzc đwdnvójaxf Đcmibjgnrn Đcmibjgnrn củpyboa chútqtzng ta tinh thầsvzjn sảibkwng khoázfhji cójaxf thểevfl chơcjxwi cùpsumng ôjgnrng bàjgnr nộfcmyi nhiềjgdsu hơcjxwn!”

Đcmibjgnrn Đcmibjgnrn còxtiln buồrvazn ngủpybo, nhójaxfc gậgptat gậgptat đwdnvsvzju.

Vốfztin dĩjfon Phójaxf Kiếhszhn Văgsvqn gọwdnvi tiểevflu Lụlrhyc tớrmpji đwdnvưaqcva mộfcmyt nhàjgnr ba ngưaqcvpakqi bọwdnvn họwdnv đwdnvi.

Hiệjwmgn tạojzki Phójaxf Thiêjaxfn Tứorhu muốfztin đwdnvi, Phójaxf Kiếhszhn Văgsvqn đwdnvevfl tiểevflu Lụlrhyc lázfhji xe theo ởhput phítkzba sau.

Tiểevflu Lụlrhyc vốfztin cho làjgnr Phójaxf Thiêjaxfn Tứorhu sẽujll ngồrvazi chiếhszhc xe củpyboa mìzfhjnh, khôjgnrng nghĩjfon tớrmpji sau khi Tốfztikcaom cùpsumng Đcmibjgnrn Đcmibjgnrn lêjaxfn xe xong, Phójaxf Thiêjaxfn Tứorhujgnrpsumng tựfoot nhiêjaxfn kéztpdo cửjcpca tay lázfhji phụlrhy xe củpyboa Phójaxf Kiếhszhn Văgsvqn ra ngồrvazi xuốfzting.

Tiểevflu Lụlrhyc mộfcmyt mìzfhjnh côjgnr đwdnvơcjxwn: “...”

Trêjaxfn xe, Tốfztikcaom ôjgnrm Đcmibjgnrn Đcmibjgnrn đwdnvang buồrvazn ngủpybo, chờpakq xe nhiệjwmgt đwdnvfcmy trong xe ấlrhym lêjaxfn, lútqtzc nàjgnry côjgnr mớrmpji chậgptam rãbsshi cởhputi ázfhjo khoázfhjc ra cho Đcmibjgnrn Đcmibjgnrn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.