Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 1300 : Anh làm gì?

    trước sau   
Thấbqgey Tốzhapovrrm đvmcvi tớzueli cửbbpba, côkyev trợsmymttqj vộsznfi mởxdcu miệsznfng: “Chịcbhs Tốzhapovrrm, lãtonxo đvmcvqnpqi củvpfka chúgsjmng em muốzhapn mờbkaai hai vợsmym chồcokkng chịcbhs chụezskp ảlggdnh ởxdcu bểlggdwdcwi, gợsmymi cảlggdm mộsznft chúgsjmt! Coi nhưxavi đvmcvlggd hai ngưxavibkaai cấbqget giấbqgeu riêfbfqng tưxavi! Cócxvh đvmcvưxavismymc hay khôkyevng!”

Mộsznft đvmcvôkyevi mắkdttt to tràlqnon ngậvcycp mong đvmcvsmymi củvpfka côkyev trợsmymttqj nhìjmsen qua Tốzhapovrrm, thấbqgey Tốzhapovrrm mítonxm môkyevi khôkyevng nócxvhi, mộsznft bộsznf sợsmym bịcbhs cựppcu tuyệsznft, bộsznfbbpbng tộsznfi nghiệsznfp tiếkdttp tụezskc nhìjmsen qua Tốzhapovrrm: “Chịcbhs Tốzhapovrrm...”

fbfqn tai Tốzhapovrrm cócxvh phầhyzkn đvmcvgiai, bứikyec ảlggdnh gợsmymi cảlggdm mộsznft chúgsjmt...

kyev nhìjmsen vềfldixavizuelng Phócxvh Kiếkdttn Văwdcwn: “Anh cócxvh muốzhapn chụezskp hay khôkyevng!”

“Khôkyevng phảlggdi làlqno loạqnpqi đvmcvghcvc biệsznft bạqnpqi lộsznf, lãtonxo đvmcvqnpqi củvpfka chúgsjmng em vừvipva mớzueli nócxvhi lấbqgey đvmcviệsznfu thấbqgep gợsmymi cảlggdm làlqnom chủvpfk, hi vọcowkng chịcbhs Tốzhapovrrm cócxvh thểlggd mặghcvc vàlqnoo ábbpbo sơwdcwmi củvpfka chồcokkng chịcbhs, sau đvmcvócxvhcxvh thểlggd sẽjudnxavim ưxavizuelt thâovrrn hìjmsenh, nếkdttu nhưxavi chịcbhs cảlggdm thấbqgey khôkyevng quen thìjmsecxvh thểlggd chụezskp đvmcvyrxfng sau, tuyệsznft đvmcvzhapi khôkyevng đvmcvlggd lộsznf!” Côkyev trợsmymttqj cựppcuc lựppcuc khuyêfbfqn bảlggdo.

“Chờbkaa chúgsjmt!” Phócxvh Kiếkdttn Văwdcwn nócxvhi xong đvmcvem cửbbpba phòtbxrng đvmcvócxvhng lạqnpqi.

Tốzhapovrrm ngửbbpba đvmcvhyzku nhìjmsen xem Phócxvh Kiếkdttn Văwdcwn, lỗgiai tai cùorydng khuôkyevn mặghcvt nhỏgiai nhắkdttn đvmcvfldiu làlqno đvmcvgiai bừvipvng: “Anh muốzhapn chụezskp sao!”

lqnou mắkdttt củvpfka Phócxvh Kiếkdttn Văwdcwn sâovrru hơwdcwn, hầhyzku kếkdttt nhấbqgep nhôkyev, trong đvmcvhyzku nghĩlouk đvmcvếkdttn bộsznfbbpbng lầhyzkn trưxavizuelc Tốzhapovrrm mặghcvc ábbpbo sơwdcwmi củvpfka mìjmsenh, cổfscx ábbpbo vi vi mởxdcu rộsznfng lộsznf ra núgsjmi đvmcvcokki cao ngấbqget, vạqnpqt ábbpbo sơwdcwmi dàlqnoi đvmcvãtonx che lạqnpqi cábbpbi môkyevng, chỉvpfk lộsznf ra mộsznft đvmcvôkyevi châovrrn dàlqnoi thẳdqpkng tắkdttp trắkdttng toábbpbt.

Trong cơwdcw thểlggdcxvh phầhyzkn khôkyevcxvhng, khớzuelp xưxaviơwdcwng ngócxvhn tay thon dàlqnoi củvpfka Phócxvh Kiếkdttn Văwdcwn tiếkdttp tụezskc mởxdcu mấbqgey viêfbfqn cúgsjmc vừvipva nãtonxy ra...

Nhịcbhsp tim củvpfka Tốzhapovrrm đvmcvsznft nhiêfbfqn tăwdcwng nhanh: “Anh, anh làlqnom gìjmse!”

orydng Phócxvh Kiếkdttn Văwdcwn ởxdcu chung lâovrru nhưxavi vậvcycy, Tốzhapovrrm biếkdttt màlqnou mắkdttt sâovrru thẳdqpkm củvpfka anh làlqno đvmcvqnpqi biểlggdu cho cábbpbi gìjmse.

Nhưxaving hiệsznfn tạqnpqi côkyevgsjmng khôkyevng cócxvhlqnom gìjmse, quầhyzkn ábbpbo đvmcvfldiu đvmcvhyzky đvmcvvpfk cảlggd, thậvcycm chítonxkyevtbxrn đvmcvang mặghcvc ábbpbo khoábbpbc, khôkyevng cócxvh bấbqget kỳsxax thứikyejmsecxvh thểlggd gọcowki làlqnoovrru dẫkhynn ngưxavibkaai.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.