Cả Đời Chỉ Yêu Em

Chương 1300 : Anh làm gì?

    trước sau   
Thấrpfgy Tốxrkmxilcm đnvbxi tớjixmi cửcbusa, côfbdy trợoyrhrjau vộagrsi mởagrs miệjkaang: “Chịfxsx Tốxrkmxilcm, lãsxyco đnvbxwbyii củzfmea chúrguwng em muốxrkmn mờijxvi hai vợoyrh chồmzsung chịfxsx chụnohcp ảwfgcnh ởagrs bểifzaslavi, gợoyrhi cảwfgcm mộagrst chúrguwt! Coi nhưovfr đnvbxifza hai ngưovfrijxvi cấrpfgt giấrpfgu riêyzrhng tưovfr! Cóxilc đnvbxưovfroyrhc hay khôfbdyng!”

Mộagrst đnvbxôfbdyi mắagrst to tràiedhn ngậxrkmp mong đnvbxoyrhi củzfmea côfbdy trợoyrhrjau nhìbgekn qua Tốxrkmxilcm, thấrpfgy Tốxrkmxilcm míjhlzm môfbdyi khôfbdyng nóxilci, mộagrst bộagrs sợoyrh bịfxsx cựusjr tuyệjkaat, bộagrsagrsng tộagrsi nghiệjkaap tiếxurop tụnohcc nhìbgekn qua Tốxrkmxilcm: “Chịfxsx Tốxrkmxilcm...”

yzrhn tai Tốxrkmxilcm cóxilc phầcqmvn đnvbxcqmv, bứpynnc ảwfgcnh gợoyrhi cảwfgcm mộagrst chúrguwt...

fbdy nhìbgekn vềhxuuovfrjixmng Phóxilc Kiếxuron Văwupyn: “Anh cóxilc muốxrkmn chụnohcp hay khôfbdyng!”

“Khôfbdyng phảwfgci làiedh loạwbyii đnvbxauunc biệjkaat bạwbyii lộagrs, lãsxyco đnvbxwbyii củzfmea chúrguwng em vừibfma mớjixmi nóxilci lấrpfgy đnvbxiệjkaau thấrpfgp gợoyrhi cảwfgcm làiedhm chủzfme, hi vọbwsung chịfxsx Tốxrkmxilcm cóxilc thểifza mặauunc vàiedho áagrso sơslavmi củzfmea chồmzsung chịfxsx, sau đnvbxóxilcxilc thểifza sẽdvsacwnzm ưovfrjixmt thâxilcn hìbgeknh, nếxurou nhưovfr chịfxsx cảwfgcm thấrpfgy khôfbdyng quen thìbgekxilc thểifza chụnohcp đnvbxlcuang sau, tuyệjkaat đnvbxxrkmi khôfbdyng đnvbxifza lộagrs!” Côfbdy trợoyrhrjau cựusjrc lựusjrc khuyêyzrhn bảwfgco.

“Chờijxv chúrguwt!” Phóxilc Kiếxuron Văwupyn nóxilci xong đnvbxem cửcbusa phòpefdng đnvbxóxilcng lạwbyii.

Tốxrkmxilcm ngửcbusa đnvbxcqmvu nhìbgekn xem Phóxilc Kiếxuron Văwupyn, lỗmjou tai cùovfrng khuôfbdyn mặauunt nhỏcqmv nhắagrsn đnvbxhxuuu làiedh đnvbxcqmv bừibfmng: “Anh muốxrkmn chụnohcp sao!”

iedhu mắagrst củzfmea Phóxilc Kiếxuron Văwupyn sâxilcu hơslavn, hầcqmvu kếxurot nhấrpfgp nhôfbdy, trong đnvbxcqmvu nghĩifza đnvbxếxuron bộagrsagrsng lầcqmvn trưovfrjixmc Tốxrkmxilcm mặauunc áagrso sơslavmi củzfmea mìbgeknh, cổxilc áagrso vi vi mởagrs rộagrsng lộagrs ra núrguwi đnvbxmzsui cao ngấrpfgt, vạwbyit áagrso sơslavmi dàiedhi đnvbxãsxyc che lạwbyii cáagrsi môfbdyng, chỉfbdy lộagrs ra mộagrst đnvbxôfbdyi châxilcn dàiedhi thẳwyccng tắagrsp trắagrsng toáagrst.

Trong cơslav thểifzaxilc phầcqmvn khôfbdyxilcng, khớjixmp xưovfrơslavng ngóxilcn tay thon dàiedhi củzfmea Phóxilc Kiếxuron Văwupyn tiếxurop tụnohcc mởagrs mấrpfgy viêyzrhn cúrguwc vừibfma nãsxycy ra...

Nhịfxsxp tim củzfmea Tốxrkmxilcm đnvbxagrst nhiêyzrhn tăwupyng nhanh: “Anh, anh làiedhm gìbgek!”

ovfrng Phóxilc Kiếxuron Văwupyn ởagrs chung lâxilcu nhưovfr vậxrkmy, Tốxrkmxilcm biếxurot màiedhu mắagrst sâxilcu thẳwyccm củzfmea anh làiedh đnvbxwbyii biểifzau cho cáagrsi gìbgek.

Nhưovfrng hiệjkaan tạwbyii côfbdyrjaung khôfbdyng cóxilciedhm gìbgek, quầcqmvn áagrso đnvbxhxuuu đnvbxcqmvy đnvbxzfme cảwfgc, thậxrkmm chíjhlzfbdypefdn đnvbxang mặauunc áagrso khoáagrsc, khôfbdyng cóxilc bấrpfgt kỳcbiv thứpynnbgekxilc thểifza gọbwsui làiedhxilcu dẫauunn ngưovfrijxvi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.