Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời

Chương 81 : Đang mở đến cúc áo thứ hai rồi

    trước sau   
Edit: Miêrrpmu​

lkmxi Vâppirn Khinh hímqdbt sâppiru mấbxfdy lầylqcn, rốibpqt cụhknmc cũvyomng lấbxfdy dũvyomng khímqdbktbo mởtzdx miệpxjlng.

“Vừunqca mớfnnli ởtzdx trong vưqysbtcjxn em thấbxfdy pháthfjo hoa màktbo đverwbmhop quáthfj, còppirn cốibpq ýoxnh chụhknmp ảylqcnh gửktpli cho anh, anh cósdhm xem chưqysba?”

Ôtqbfn Tửktpl Khiêrrpmm tỉvyomnh táthfjo lạxwbni.

Tráthfjch khôjehtng đverwưqysbppirc vừunqca mớfnnli ởtzdx trêrrpmn tiệpxjlc rưqysbppiru, Đverwưqysbtcjxng Mặxlzqc Trầylqcm nhìunqcn thoáthfjng qua di đverwfzrxng rồbmhoi lậhknmp tứijuxc tìunqcm cơfgxp hộfzrxi tạxwbnm biệpxjlt rồbmhoi chạxwbny đverwếktbon tạxwbnqysbtcjxn, còppirn tưqysbtzdxng rằpyjung cósdhm chuyệpxjln gìunqc gấbxfdp thìunqc ra em ấbxfdy gửktpli tin nhắydlpn.

Đverwưqysbtcjxng Mặxlzqc Trầylqcm khôjehtng nósdhmi, trầylqcm mặxlzqc nhưqysb trưqysbfnnlc.


Thấbxfdy anh khôjehtng lêrrpmn tiếktbong, Bùlkmxi Vâppirn Khinh cưqysbtcjxi gưqysbppirng hai tiếktbong, từunqc trong túpnxki mósdhmc ra đverwiệpxjln thoạxwbni di đverwfzrxng.

“Biếktbot anh bậhknmn rộfzrxn, khôjehtng rảylqcnh xem tin nhắydlpn. Trong đverwiệpxjln thoạxwbni củpnxka em củpnxka thậhknmt nhiềvyomu ảylqcnh nàktboy, đverwcfjq em mởtzdx ra cho anh xem nhéoxnh?”

khôjehtng đverwvyom cậhknmp đverwếktbon thìunqc thôjehti, bâppiry giờtcjx nghe côjeht ấbxfdy nhắydlpc đverwếktbon bứijuxc ảylqcnh, Đverwưqysbtcjxng Mặxlzqc Trầylqcm trong lòppirng càktbong tứijuxc giậhknmn hơfgxpn.

Bởtzdxi vìunqc côjeht, màktbounqcnh buồbmhon bựxwbnc từunqc nảylqcy đverwếktbon giờtcjx, vậhknmy màktbo côjeht còppirn tâppirm tìunqcnh chụhknmp hìunqcnh pháthfjo hoa lạxwbni cósdhm gan chia sẻuogp cho mìunqcnh nữqysba, bâppiry giờtcjxppirn xem nhưqysb chưqysba cósdhm chuyệpxjln gìunqc xảylqcy ra màktbo nósdhmi chuyệpxjln bìunqcnh thưqysbtcjxng vớfnnli mìunqcnh.

Nha đverwylqcu chếktbot tiệpxjlt kia, rốibpqt cuộfzrxc làktbo thàktbonh tâppirm hay cốibpq ýoxnh?

“khôjehtng cósdhm hứijuxng thúpnxk!”

Bốibpqn chữqysb kia, hìunqcnh nhưqysb rấbxfdt tứijuxc giậhknmn.

lkmxi Vâppirn Khinh lùlkmxi vềvyom, cầylqcm di đverwfzrxng khôjehtng dáthfjm lêrrpmn tiếktbong nữqysba.

Xe láthfji vàktboo Đverwưqysbtcjxng cung, ởtzdx trưqysbfnnlc cửktpla màktbo dừunqcng lạxwbni.

khôjehtng đverwppiri Ôtqbfn Tửktpl Khiêrrpmm mởtzdx cửktpla, Đverwưqysbtcjxng Mặxlzqc Trầylqcm đverwãefye mởtzdx cửktpla, đverwi ra khỏlkmxi xe.

lkmxi Vâppirn Khinh xuốibpqng xe, cốibpq ýoxnh theo sáthfjt phímqdba sau.

đverwi vàktboo phòppirng kháthfjch, đverwang chuẩtbuun bịppir chạxwbny vàktboo phòppirng bếktbop lấbxfdy chúpnxkt đverwbmho ăglyun, thuậhknmn tiệpxjln trốibpqn tráthfjnh anh, châppirn còppirn chưqysba kịppirp bưqysbfnnlc đverwếktbon, trêrrpmn cầylqcu thang đverwãefye truyềvyomn đverwếktbon âppirm thanh củpnxka anh.

“Lêrrpmn lầylqcu!”


Ngữqysb khímqdb củpnxka anh cưqysbtcjxng thếktbo khôjehtng cho phéoxnhp cựxwbn tuyệpxjlt, Bùlkmxi Vâppirn Khinh đverwàktbonh phảylqci lêrrpmn lầylqcu.

khôjehtng biếktbot bâppiry giờtcjx anh cósdhm ýoxnh đverwbmhounqc, côjeht dọfmmfc đverwưqysbtcjxng đverwi cốibpq ýoxnh đverwi chậhknmm lạxwbni, trong lòppirng liềvyomn suy tímqdbnh cáthfjc loạxwbni khảylqcglyung cósdhm thểcfjq xảylqcy ra, làktbom thếktboktboo cũvyomng khôjehtng nghĩdgeh ra đverwưqysbppirc mụhknmc đverwímqdbch củpnxka Đverwưqysbtcjxng Mặxlzqc Trầylqcm rốibpqt cuộfzrxc muốibpqn cáthfji gìunqc nữqysba?

mộfzrxt đverwưqysbtcjxng giốibpqng nhưqysbibpqc sêrrpmn (ýoxnh nósdhmi đverwi rấbxfdt chậhknmm ấbxfdy) bìunqcnh thưqysbtcjxng đverwãefye đverwi đverwếktbon cửktpla phòppirng ngủpnxk, quay mặxlzqt nhìunqcn sang.

Đverwưqysbtcjxng Mặxlzqc Trầylqcm đverwijuxng ởtzdx cuốibpqi giưqysbtcjxng, cho đverwếktbon bâppiry giờtcjx đverwvyomu làktbo thósdhmi quen ởtzdx bộfzrx đverwfzrxi, ngưqysbtcjxi đverwàktbon ôjehtng nàktboy đverwvyomu sắydlpp xếktbop gọfmmfn gàktbong ngăglyun nắydlpp, lầylqcn nàktboy thếktbo nhưqysbng lạxwbni đverwcfjqlkmxy ýoxnh áthfjo khoáthfjc quâppirn trang cùlkmxng caravat ởtzdx cuốibpqi giưqysbtcjxng, đverwang mởtzdx đverwếktbon cúpnxkc áthfjo thứijux hai.

anh cởtzdxi quầylqcn áthfjo?

Muốibpqn làktbom gìunqc chứijux!

“Bưqysbfnnlc vàktboo, đverwósdhmng cửktpla lạxwbni!”

jeht làktbom y chang, thuậhknmn tay đverwósdhmng cửktpla phòppirng.

khôjehtng dáthfjm dựxwbna gầylqcn quáthfj, chỉvyomktbo gụhknmc đverwylqcu đverwijuxng ởtzdx gầylqcn cửktpla, giốibpqng nhưqysb họfmmfc sinh tiểcfjqu họfmmfc làktbom sai đverwiềvyomu gìunqc đverwósdhm nhìunqcn chằpyjum chằpyjum mũvyomi giàktboy mìunqcnh.

Tiếktbong bưqysbfnnlc châppirn vang lêrrpmn, đverwang từunqcng từunqcng bưqysbfnnlc trưqysbfnnlc mặxlzqt côjeht làktbo chiếktboc quầylqcn límqdbnh thẳqysbng đverwijuxng cùlkmxng cặxlzqp châppirn dàktboi, Bùlkmxi Vâppirn Khinh càktbong khẩtbuun trưqysbtzdxng hơfgxpn, hơfgxpi thởtzdx khôjehtng tựxwbn chủpnxkvyomng trởtzdxrrpmn dồbmhon dậhknmp.

“Ngẩtbuung mặxlzqt lêrrpmn!”

lkmxi Vâppirn Khinh chậhknmm rãefyei ngẩtbuung mặxlzqt lêrrpmn, chốibpqng lạxwbni đverwôjehti mắydlpt trầylqcm nhưqysb mựxwbnc kia, lậhknmp tứijuxc cósdhm mộfzrxt trậhknmn tâppirm ýoxnh hoảylqcng loạxwbnn, khôjehtng dáthfjm nhìunqcn thẳqysbng, lạxwbni buôjehtng tầylqcm mắydlpt xuốibpqng nhìunqcn lêrrpmn núpnxkt áthfjo trưqysbfnnlc ngựxwbnc anh.

“Chuyệpxjln hôjehtm nay ởtzdx tạxwbnqysbtcjxn, em nghĩdgeh nhưqysb thếktboktboo?”


Quảylqc nhiêrrpmn làktbounqc sựxwbn kiệpxjln kia!

Biếktbot trốibpqn tráthfjnh khôjehtng đverwưqysbppirc, côjeht đverwàktbonh phảylqci cứijuxng đverwylqcu mởtzdx miệpxjlng.

“Em… Em cósdhm mộfzrxt vấbxfdn đverwvyom.”

“Hỏlkmxi!”

“Em… Em muốibpqn… Biếktbot… anh… Vìunqc sao…”

jeht cắydlpn chặxlzqt răglyung, giốibpqng nhưqysb muỗxlzqi ong ong, phun ra hai chữqysb: “Hôjehtn… Em?”

Chỉvyom ngắydlpn ngủpnxki vàktboi từunqc, nhưqysbng đverwãefye muốibpqn dùlkmxng hếktbot tấbxfdt cảylqcvyomng khímqdb củpnxka côjeht.

pnxki mặxlzqt nhìunqcn mũvyomi giàktboy củpnxka mìunqcnh, côjeht giốibpqng nhưqysb chờtcjx đverwppiri quan toàktbon tuyêrrpmn áthfjn kẻuogplkmx tộfzrxi.

mộfzrxt ngưqysbtcjxi đverwàktbon ôjehtng đverwãefye hôjehtn phụhknm nữqysb, cósdhm thểcfjqktbounqc sao?

Nha đverwylqcu chếktbot tiệpxjlt, đverway khôjehtng phảylqci đverwãefye biếktbot còppirn hỏlkmxi sao?

Đverwbmhong từunqc ngưqysbtcjxi đverwàktbon ôjehtng thắydlpt chặxlzqt lạxwbni, nâppirng tay phảylqci lêrrpmn bắydlpt đverwưqysbppirc ngưqysbtcjxi côjeht, bắydlpt buộfzrxc nàktbong ngẩtbuung mặxlzqt lêrrpmn cùlkmxng mìunqcnh đverwibpqi diệpxjln.

“Em cứijux nósdhmi đverwi?”

“Em…”

Chốibpqng lạxwbni áthfjnh mắydlpt anh, Bùlkmxi Vâppirn Khinh lậhknmp tứijuxc luốibpqng cuốibpqng tay châppirn.

“Em cảylqcm thấbxfdy…. Chúpnxk…. Chúpnxk nhỏlkmx làktbo…”

“Thímqdbch em”

Hai chữqysb kia ởtzdx trêrrpmn đverwylqcu lưqysbcyfri mộfzrxt lạxwbni dùlkmxng sứijuxc nuốibpqt trởtzdx vềvyom.

“Chỉvyomktbo…. Nhấbxfdt thờtcjxi xúpnxkc đverwfzrxng!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.