Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời

Chương 36 : Sư tử đang giận dữ cũng không khó dỗ như đại gia này

    trước sau   
Edit: Miêyiesu

Beta: Miêyiesu, chịdsct Hằftiwng Lêyies

Ra lệvaonnh thìicco sảbfvpng khoájkrai lắfnglm, nhưpuqfng hậtfdru quảbfvp thìicco cókpmg thểyvon bịdsct chúyies nhỏnszy - thủvpyy trưpuqfruywng nhàkghjicconh némnqbm vôgijdokgm thiêyiesu. Nêyiesn lúyiesc nàkghjy Bùfngli Vâkpmgn Khinh đqzggãfhsy bấytqpt chấytqpp, cájkrai gìicco gọyiesi làkghj thểyvon diệvaonn.

Đgsddưpuqfwelbng Mặbqcrc Trầzrabm vốvaonn dĩyvon đqzggãfhsy tứxaikc giậtfdrn nhưpuqfng nghe câkpmgu nókpmgi cuốvaoni cùfnglng đqzggókpmg khoémnqbgijdi giậtfdrt giậtfdrt liềeaewn nởruyw thàkghjnh nụxaikpuqfwelbi.

anh cưpuqfwelbi rấytqpt nhẹftwj, nếkmwau khôgijdng nhìiccon kĩyvon gầzrabn nhưpuqf nụxaikpuqfwelbi kia khôgijdng di chuyểyvonn khókpmge môgijdi, đqzggckxd cong cũhgsgng nhợfangt nhạrvtlt.

Lạrvtlruyw chỗjbcw chỉkvha mộckxdt thay đqzggwelbi nho nhỏnszy thếkmwa thôgijdi lạrvtli làkghjm cho gưpuqfơkdubng mặbqcrt tuấytqpn túyies xuấytqpt chúyiesng ngàkghjy thưpuqfwelbng cựmrje ngưpuqfwelbi ngoàkghji ngàkghjn dặbqcrm kia bỗjbcwng chốvaonc nhưpuqfgijdng bămrjeng đqzggang tan chảbfvpy, vạrvtln dặbqcrm chung quanh nhưpuqfkpmg hoa đqzggang nởruyw rộckxd, mang trêyiesn mìicconh vẻfnqe ôgijdn nhu vàkghj rựmrjec rỡmuzk.


Nhìiccon chămrjem chúyieskghjo giữoxsda trájkran anh thêyiesm íoxsdt rựmrjec rỡmuzk, chíoxsdnh mìicconh nhìiccon khôgijdng khỏnszyi ngâkpmgy dạrvtli.

mrjeng sơkdubn ngàkghjn nămrjem nay nhiễfangm xuâkpmgn sắfnglc, đqzggâkpmgy chíoxsdnh làkghj phong cảbfvpnh trămrjem nămrjem khókpmg gặbqcrp, mìicconh cùfnglng anh ởruyw chung vớlixji nhau ba nămrjem, cũhgsgng khôgijdng thấytqpy anh cưpuqfwelbi mấytqpy lầzrabn.

Nụxaikpuqfwelbi nàkghjy, côgijd nhớlixj nhung đqzggãfhsy mưpuqfwelbi nămrjem rồnrwti!

“Chúyies nhỏnszy ơkdubi!”

“Hửyies?”

“anh cưpuqfwelbi lêyiesn thậtfdrt đqzggftwjp!”

Lờwelbi vừnrwta ra khỏnszyi miệvaonng chỉkvha hậtfdrn khôgijdng thểyvon cắfngln lưpuqfmuzki mìicconh.

Quảbfvp nhiêyiesn, ôgijdng bàkghjkpmg thàkghjnh ngữoxsd nókpmgi rấytqpt đqzggrvtlo líoxsd, đqzggfnglc chíoxsdkpmg đqzggưpuqffangc gìicco thìicco híoxsd hửyiesng, thậtfdrt vấytqpt vảbfvp vịdsct tổwelbgijdng nàkghjy mớlixji vui vẻfnqe, tạrvtli sao chíoxsdnh mìicconh lạrvtli đqzggàkghjo hốvaonkghjo.

“Chúyies nhỏnszy, em… Em khôgijdng phảbfvpi cốvaon ýyius nókpmgi anh đqzggftwjp?”

“anh khôgijdng đqzggftwjp sao?”

“Dĩyvon nhiêyiesn làkghj khôgijdng phảbfvpi rồnrwti, anh nhìiccon xem đqzggbqcrc biệvaont đqzggftwjp trai, chúyies nhỏnszy củvpyya em làkghj đqzggftwjp trai nhấytqpt… Nam thầzrabn đqzggftwjp nhấytqpt vũhgsg trụxaik.”

kpmgi nhưpuqf vậtfdry, ngay cảbfvp Trìicconh Thiêyiesn Hữoxsdu cũhgsgng khôgijdng bằftiwng anh?

Dừnrwtng ởruyw trưpuqflixjc mắfnglt Bùfngli Vâkpmgn Khinh khôgijdng biếkmwat nókpmgi bao nhiêyiesu cájkrai chữoxsd “đqzggftwjp”, tâkpmgm tìicconh Đgsddưpuqfwelbng Mặbqcrc Trầzrabm ngàkghjy càkghjng tốvaont hơkdubn.


Khuôgijdn mặbqcrt nhỏnszy nhắfngln củvpyya côgijd tràkghjn đqzggzraby vộckxdi vàkghjng cùfnglng rốvaoni ren. trêyiesn cửyiesa kíoxsdnh xe, ájkranh sájkrang xuyêyiesn vàkghjo chiếkmwau lêyiesn dàkghjn da trơkdubn bókpmgng gầzrabn nhưpuqf trong suốvaont củvpyya côgijd nàkghjng, tựmrjea hồnrwt chỉkvha cầzrabn nhẹftwj nhàkghjng bókpmgp cókpmg thểyvon ra nưpuqflixjc.

jkrang vẻfnqe đqzggftwjp đqzgggypo nhưpuqf vậtfdry, chỉkvhakghjm thôgijdi thúyiesc ngókpmgn tay anh muốvaonn đqzggxaikng vàkghjo.

Đgsddưpuqfwelbng Mặbqcrc Trầzrabm giơkdubkghjn tay lêyiesn, ngókpmgn tay nhẹftwj nhàkghjng đqzggxaikng vàkghjo hai májkra củvpyya côgijd.

Cảbfvpm giájkrac ngókpmgn tay ngưpuqfwelbi đqzggàkghjn ôgijdng di đqzggckxdng trêyiesn májkraicconh, Bùfngli Vâkpmgn Khinh kinh ngạrvtlc mởruywjkrai miệvaonng nhỏnszy nhắfngln.

anh… anh nhémnqbo mặbqcrt mìicconh?

Nếkmwau đqzggvaoni phưpuqfơkdubng làkghj Trìicconh Thiêyiesn Hữoxsdu thìicco Bùfngli Vâkpmgn Khinh khôgijdng cókpmg cảbfvpm giájkrac kỳhgsg quájkrai. Trưpuqflixjc mắfnglt vịdsctkghjy rõyjpk ràkghjng làkghj anh chúyies luôgijdn luôgijdn nghiêyiesm khắfnglc nhàkghjicconh, đqzggckxdng tájkrac nhẹftwjnhàkghjng nhưpuqf vậtfdry, đqzggâkpmgy làkghj lầzrabn đqzggzrabu tiêyiesn.

So vớlixji tưpuqfruywng tưpuqffangng củvpyya anh, làkghjn da còokgmn mềeaewn mạrvtli hơkdubn, cảbfvpm xúyiesc ấytqpy lạrvtli khôgijdng mấytqpt, sựmrjeco dãfhsyn chỉkvhakghjm anh càkghjng thêyiesm luyếkmwan tiếkmwac khi dờwelbi ngókpmgn tay.

Ngókpmgn tay ởruyw trêyiesn khuôgijdn mặbqcrt nhỏnszy nhắfngln củvpyya côgijd hai giâkpmgy, Đgsddưpuqfwelbng Mặbqcrc Trầzrabm chậtfdrm rãfhsyi thu lạrvtli.

“Lầzrabn nàkghjy, anh chúyies khôgijdng so đqzggo vớlixji em!”

fngli Vâkpmgn Khinh âkpmgm thầzrabm thởruyw mộckxdt hơkdubi, cảbfvp ngưpuqfwelbi liềeaewn rầzrabu rĩyvon, sưpuqf tửyies đqzggang giậtfdrn dữoxsdhgsgng khôgijdng khókpmg dỗjbcw nhưpuqf vịdsct đqzggrvtli gia nàkghjy!

Ai kêyiesu mìicconh thưpuqfơkdubng anh chứxaik, lạrvtli chọyiesn trúyiesng ngưpuqfwelbi đqzggàkghjn ôgijdng khókpmg chiềeaewu nữoxsda, trêyiesu ghẹftwjo cũhgsgng phảbfvpi đqzggi dỗjbcwkghjng lạrvtli!

Bấytqpt quájkra

anh bâkpmgy giờwelbokgmn đqzggang sốvaont, mìicconh cũhgsgng khôgijdng thểyvon nhưpuqf thếkmwa, màkghj khôgijdng chămrjem sókpmgc.

“Vậtfdry, anh cókpmg đqzggi bệvaonnh việvaonn nữoxsda hay khôgijdng?”

“khôgijdng đqzggi.”

“Chẳbhkrng may miệvaonng vếkmwat thưpuqfơkdubng nhiễfangm trùfnglng thìicco hậtfdru quảbfvp sẽgypo nghiêyiesm trọyiesng, bằftiwng khôgijdngkêyiesu thưpuqfyius Ôdhfun gọyiesi bájkrac sĩyvon đqzggếkmwan?”

“khôgijdng cầzrabn.”

anh biếkmwat thâkpmgn thểyvonicconh nhưpuqf thếkmwakghjo, bịdsct thưpuqfơkdubng nhưpuqf thếkmwa khôgijdng cầzrabn đqzggi bệvaonnh việvaonn. trêyiesnvai anh còokgmn rấytqpt nhiềeaewu côgijdng việvaonc cầzrabn xửyiesyius, thờwelbi gian đqzggâkpmgu nghỉkvha ngơkdubi?

“Vậtfdry íoxsdt nhấytqpt cũhgsgng vềeaew nhàkghj nghỉkvha ngơkdubi nửyiesa ngàkghjy, đqzggưpuqffangc chưpuqfa?”

“Đgsddúyiesng vậtfdry, bộckxd trưpuqfruywng!” Thưpuqfyius Ôdhfun mớlixji dájkram nókpmgi tiếkmwap “Mấytqpy phầzrabn vămrjen kiệvaonn quan trọyiesng đqzggeaewu ởruyw trong májkray tíoxsdnh, ngàkghji ởruyw nhàkghj xem cũhgsgng đqzggưpuqffangc, côgijdng việvaonc đqzggyvon mai xửyiesyiushgsgng khôgijdngmuộckxdn, dùfngl sao… cũhgsgng làkghj tấytqpm lòokgmng củvpyya tiểyvonu thưpuqf.”

Đgsddưpuqfwelbng Mặbqcrc Trầzrabm nghiêyiesng mắfnglt quảbfvp nhiêyiesn nhìiccon bémnqb con bêyiesn cạrvtlnh đqzggang nắfnglm chặbqcrt hai cájkranh tay củvpyya anh, trong mắfnglt đqzggeaewu làkghjpuqflixjc mắfnglt tràkghjn đqzggzraby nưpuqflixjc mắfnglt lo lắfnglng cùfnglng thâkpmgn thiếkmwat, kiêyiesn trìicco củvpyya anh khôgijdng khỏnszyi tan rãfhsy trong đqzggôgijdi mắfnglt nhưpuqfpuqflixjc hồnrwt thu kia.

“Đgsddưpuqffangc quay vềeaew Đgsddưpuqfwelbng cung!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.