Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời

Chương 191 : Thế nào lại có một người xấu xí ở đây?

    trước sau   
Edit: Miêqjjru - CQH​

“Ninh Trạbyqbch Thiêqjjrn?”

Vẻbnim mặtqtdt Bùuuxki Vâoihon Khinh kinh ngạbyqbc, “Chịmspg, chịmspg nómbeni cáxiydi gìkrjk nữnwqsa, Ninh Trạbyqbch Thiêqjjrn nàoqgoo?”

Giảgpmc bộvxstxiydi gìkrjk?

“Bùuuxki Vâoihon Khinh, côchov đlijpmniqng giảgpmc bộvxst vớclxhi tôchovi, tôchovi tậbqqqn mắffrot nhìkrjkn thấdepdy côchov cùuuxkng Ninh Trạbyqbch Thiêqjjrn cùuuxkng nhau bưlijpclxhc vàoqgoo…. Ninh Trạbyqbch Thiêqjjrn, cậbqqqu cómben phảgpmci ngưlijpzqrii đlijpàoqgon ôchovng, dáxiydm làoqgom chuyệgkqmn xấdepdu màoqgo khôchovng dáxiydm đlijpqofdi diệgkqmn, tôchovi đlijpi phòlncnng vệgkqm sinh đlijpagln bắffrot cậbqqqu ra ngoàoqgoi?”

mộvxstt tiếekjnng ‘ken kéudntt’ vang lêqjjrn, cửbdfxa phòlncnng tắffrom chậbqqqm rãbqqqi mởekjn ra.


Mấdepdy ngưlijpzqrii đlijpemnhng thờzqrii đlijpưlijpa mắffrot sang, dừmniqng ởekjn trêqjjrn ngưlijpzqrii từmniq toilet bưlijpclxhc ra.

xiydi tómbenc đlijpen đlijpưlijpbyqbc uốqofdn gọmniqn gàoqgong đlijpưlijpbyqbc thảgpmc, máxiydi tómbenc nhưlijp vậbqqqy càoqgong làoqgom nổdpjyi bậbqqqt khuôchovn mặtqtdt nhỏbwvy nhắffron, trang đlijpiểaglnm màoqgou khómbeni, lôchovng mi dàoqgoi giốqofdng nhưlijpdepdp bêqjjr, cáxiydnh môchovi màoqgou đlijpbwvy nhưlijp lửbdfxa ráxiydt xinh đlijpbdfxp.

trêqjjrn ngưlijpzqrii làoqgo áxiydo thu màoqgou đlijpen bómbenxiydt ngưlijpzqrii, váxiydy đlijpen ngắffron bao lấdepdy dáxiydng ngưlijpzqrii thon thảgpmc, trêqjjrn châoihon làoqgo đlijpôchovi giàoqgoy cao gómbent cao mưlijpzqrii phâoihon.

Ngưlijpzqrii nàoqgoy làoqgom sao giốqofdng vớclxhi ngưlijpzqrii con trai Ninh Trạbyqbch Thiêqjjrn chứyjvr?

Đioayyjvrng trưlijpclxhc mặtqtdt mọmniqi ngưlijpzqrii, rõgzao ràoqgong làoqgo mộvxstt côchov gáxiydi trẻbnim tuổdpjyi nómbenng bỏbwvyng.

“côchov…” La Gia Tuệgkqm ngớclxh ra, “côchov…. côchov làoqgo ai?”

qtof mậbqqqt Ninh Trạbyqbch Thiêqjjrn làoqgo con gáxiydi chỉdvyumben mộvxstt mìkrjknh Bùuuxki Vâoihon Khinh biếekjnt.

La Gia Tuệgkqm đlijpưlijpơneiwng nhiêqjjrn sẽntut khôchovng nghĩwrod đlijpếekjnn, ngưlijpzqrii trưlijpclxhc mắffrot nàoqgoy chíqtofnh làoqgo Ninh Trạbyqbch Thiêqjjrn.

Ninh Trạbyqbch Thiêqjjrn ôchovm lấdepdy cáxiydnh tay, kinh thưlijpzqring đlijpáxiydnh giáxiyd liếekjnc mặtqtdt La Gia Tuệgkqm mộvxstt cáxiydi, cốqofd ýgzao châoihom biếekjnn.

“Vâoihon Khinh, tạbyqbi sao cómben ngưlijpzqrii xấdepdu xíqtof nhưlijp vậbqqqy ởekjn đlijpâoihoy?”

mộvxstt câoihou liềrkwzn chọmniqc cho La Gia Tuệgkqm tứyjvrc giậbqqqn đlijpếekjnn khuôchovn mặtqtdt xanh méudntt.

đlijpang đlijpmspgnh phảgpmcn báxiydc, Bùuuxki Vâoihon Khinh đlijpãbqqq cấdepdt bưlijpclxhc đlijpi đlijpếekjnn trưlijpclxhc mặtqtdt côchov.

“Chịmspg, em biếekjnt thi lầdahfn nàoqgoy làoqgo em hơneiwn chịmspg, chịmspg đlijpmniqng khôchovng vui nhưlijpng màoqgo… Chịmspgbnimng khôchovng thểaglnoqgom nhưlijp vậbqqqy, ngay cảgpmc trưlijpclxhc mặtqtdt chúdepd nhỏbwvy màoqgooihoy rắffroc rốqofdi cho em chứyjvr?”


“Chịmspg…”

La Gia Tuệgkqm vừmniqa muốqofdn mởekjn miệgkqmng thìkrjk thấdepdy Bùuuxki Vâoihon Khinh ôchovm cáxiydnh tay Đioayưlijpzqring Mặtqtdc Trầdahfm.

“Chúdepd nhỏbwvy, anh đlijpãbqqq thấdepdy tậbqqqn mắffrot, làoqgom gìkrjkmben Ninh Trạbyqbch Thiêqjjrn, đlijpâoihoy chíqtofnh làoqgo mộvxstt ngưlijpzqrii bạbyqbn màoqgo em mớclxhi quen đlijpưlijpbyqbc. Em muốqofdn, vềrkwz sau cómben thểaglnuuxkng anh xuấdepdt hiệgkqmn ởekjn mộvxstt sốqofd trưlijpzqring hợbyqbp nêqjjrn cốqofd ýgzao nhờzqri côchov ấdepdy dạbyqby em cho trang đlijpiểaglnm.”

Lờzqrii nómbeni cuốqofdi nómbeni xong, côchov đlijpãbqqq cómben ýgzao nứyjvrc nởekjn.

“Chúdepdng ta cáxiydi gìkrjkbnimng chưlijpa làoqgom, anh cũbnimng khôchovng thểagln oan uốqofdng em!”

Nhìkrjkn từmniqdepdc ‘côchov béudnt kia’ bưlijpclxhc từmniq phòlncnng vệgkqm sinh ra, Đioayưlijpzqring Mặtqtdc Trầdahfm liềrkwzn biếekjnt mìkrjknh đlijpãbqqq tráxiydch lầdahfm Bùuuxki Vâoihon Khinh.

Giờzqri phúdepdt nàoqgoy, trong lòlncnng tứyjvrc giậbqqqn đlijpãbqqq tiêqjjru đlijpi hếekjnt, nhìkrjkn vẻbnim mặtqtdt thu húdepdt củoqgoa côchov, cảgpmcm thấdepdy trừmniq xin lỗioayi chíqtofnh làoqgo đlijpau lòlncnng.

Đioayưlijpa bàoqgon tay qua, sờzqriqjjrn khuôchovn mặtqtdt nhỏbwvy đlijpagln an ủoqgoi, giọmniqng nómbeni ngưlijpzqrii đlijpàoqgon ôchovng mang theo nhẹbdfx nhàoqgong.

“Thựlncnc xin lỗioayi, chuyệgkqmn nàoqgoy làoqgo anh khôchovng tốqofdt, làoqgo chúdepd nhỏbwvy hiểaglnu lầdahfm em.”

Đioayúdepdng… Thựlncnc xin lỗioayi?

Ôdpjyn Tửbdfx Khiêqjjrm chỉdvyu nghe thiếekjnu chúdepdt nữnwqsa rớclxht cằxtkcm xuốqofdng.

Ngàoqgoi ấdepdy…. Ngàoqgoi ấdepdy…. Ngàoqgoi ấdepdy cũbnimng biếekjnt xin lỗioayi sao?

khôchovng cầdahfn nómbeni đlijpếekjnn anh ta, ngay cảgpmcuuxki Vâoihon Khinh cũbnimng vôchovuuxkng hoảgpmcng sợbyqb.

Sốqofdng đlijpếekjnn hai đlijpzqrii rồemnhi, đlijpâoihoy làoqgo lầdahfn đlijpdahfu tiêqjjrn nghe đlijpưlijpbyqbc anh xin lỗioayi.

oqgo lờzqrii xin lỗioayi nàoqgoy, côchov cũbnimng khôchovng dáxiydm nhậbqqqn!

“khôchovng… khôchovng tráxiydch anh, em biếekjnt chúdepd nhỏbwvy làoqgo sợbyqb em gặtqtdp chuyệgkqmn khôchovng may, chúdepd nhỏbwvy cũbnimng làoqgo quan tâoihom em, muốqofdn tráxiydch làoqgo tráxiydch….”

uuxki Vâoihon Khinh từmniq trong lòlncnng anh ngẩdahfng lêqjjrn, nâoihong tay hưlijpclxhng La Gia Tuệgkqm chỉdvyu,

“Tráxiydch chịmspgdepdy!”

“Tôchovi…”

La Gia Tuệgkqmdepdc nàoqgoy đlijpãbqqq hôchovn mêqjjr rồemnhi.

gzao ràoqgong làoqgo chíqtofnh mìkrjknh thấdepdy côchov cùuuxkng Ninh Trạbyqbch Thiêqjjrn bưlijpclxhc vàoqgoo, nhưlijp thếekjnoqgoo lúdepdc nàoqgoy biếekjnn thàoqgonh côchov gáxiydi?

La Gia Tuệgkqm vẫchovn còlncnn suy tưlijp, Bùuuxki Vâoihon Khinh lòlncnng đlijpdahfy călncnm phẫchovn lạbyqbi nómbeni tiếekjnp.

“Chịmspgkrjknh thưlijpzqring ởekjn trưlijpclxhc mặtqtdt ôchovng ngoạbyqbi nómbeni khôchovng tốqofdt vềrkwz em thìkrjk em cũbnimng bỏbwvy qua. Nhưlijpng lầdahfn nàoqgoy chịmspgneiwi quáxiyd đlijpáxiydng rồemnhi, chịmspg khi dễungm em thìkrjk khôchovng cómbenkrjk, nhưlijpng tạbyqbi sao chịmspg lạbyqbi đlijpùuuxka giỡbyqbn vớclxhi chúdepd nhỏbwvy chứyjvr?”

mộvxstt câoihou thôchovi, nháxiydy mắffrot đlijpem mâoihou thuẫchovn thălncnng cấdepdp thàoqgonh nómbeni xấdepdu.

Khi dễungmuuxki Vâoihon Khinh làoqgo mộvxstt chuyệgkqmn, trêqjjru chọmniqc Đioayưlijpzqring bộvxst trưlijpekjnng chíqtofnh làoqgo mộvxstt chuyệgkqmn kháxiydc rồemnhi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.