Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời
Chương 160 : Về sau, đôi môi này chỉ thuộc về mình!
Edit: Miêzbnm u - CQH
Trờmdjr i sáxkke ng.
Bùmqyb i Vâvtfo n Khinh mởmafa mắilom t, liếdfsf c thấzebq y cáxkke nh tay bịeyys mìnsdw nh làsijy m gốmodv i đtkec ầixmo u.
Trong tầixmo m mắilom t bàsijy n tay ngọrrja c ngàsijy , đtkec ốmodv t ngóqkaz n tay thon dàsijy i.
côfmkk giậydpj t mìnsdw nh quay sang, quảwcte nhiêzbnm n phíwcte a sau mìnsdw nh làsijy Đqnpa ưdfsf ờmdjr ng Mặzqvq c Trầixmo m, ngưdfsf ờmdjr i nằzhlj m nghiêzbnm ng màsijy ngủxzuk bêzbnm n cạosyy nh mìnsdw nh.
Chúhwsi nhỏbshl thếdfsf nhưdfsf ng cùmqyb ng mìnsdw nh ngủxzuk trêzbnm n mộosyy t giưdfsf ờmdjr ng, hơeyys n nữrrja a khôfmkk ng cóqkaz chạosyy m qua mìnsdw nh?
Nắilom ng sơeyys m nhàsijy n nhạosyy t, chiếdfsf u trêzbnm n thâvtfo n thểwpsb ngưdfsf ờmdjr i đtkec àsijy n ôfmkk ng đtkec ang mặzqvq c áxkke o thun đtkec en rộosyy ng thùmqyb ng thìnsdw nh, vớyiep chiếdfsf c quầixmo n rộosyy ng, càsijy ng phảwcte n chiếdfsf u làsijy n da nhưdfsf ngọrrja c.
Giờmdjr phúhwsi t nàsijy y, anh cònosc n đtkec ang ngủxzuk , lôfmkk ng mi buôfmkk ng xuốmodv ng.
Đqnpa ôfmkk i mắilom t kia tựntsv a hồcdtb cóqkaz thểwpsb chiếdfsf u thẳwnot ng vàsijy o lònosc ng ngưdfsf ờmdjr i, lúhwsi c nàsijy y đtkec ãqdec nhắilom m lạosyy i, trêzbnm n khuôfmkk n mặzqvq t thiếdfsf u vàsijy i phầixmo n uy màsijy sợtcdp nhưdfsf ngàsijy y thưdfsf ờmdjr ng, càsijy ng toáxkke t kêzbnm n vẻvtfo xuấzebq t chúhwsi ng.
Đqnpa âvtfo y làsijy lầixmo n đtkec ầixmo u tiêzbnm n Bùmqyb i Vâvtfo n Khinh nhìnsdw n Đqnpa ưdfsf ờmdjr ng Mặzqvq c Trầixmo m nhưdfsf vậydpj y.
côfmkk kìnsdw m lònosc ng khôfmkk ng đtkec ưdfsf ợtcdp c đtkec ểwpsb sáxkke t vàsijy o mặzqvq t anh, gầixmo n trong gang tấzebq c,
Trưdfsf ớyiep c kia thờmdjr i đtkec iểwpsb m anh ởmafa trạosyy i líwcte nh, làsijy n da bịeyys phơeyys i đtkec en, nhưdfsf ng cũwnot ng đtkec ãqdec hơeyys n mộosyy t năvhlz m bởmafa i vìnsdw cóqkaz nhiềwbkg u côfmkk ng việbshl c nêzbnm n làsijy n da đtkec ãqdec khôfmkk i phụnmuk c nhưdfsf bìnsdw nh thưdfsf ờmdjr ng lạosyy i.
trêzbnm n khuôfmkk n mặzqvq t nếdfsf u táxkke ch ra màsijy nhìnsdw n hay gộosyy p chung lạosyy i đtkec ềwbkg u tinh xảwcte o nhưdfsf ng vẫfmkk n khiêzbnm u khíwcte ch.
Đqnpa ưdfsf ờmdjr ng cong lôfmkk ng màsijy y rõmdjr ràsijy ng.
Lôfmkk ng mi dàsijy i màsijy cong.
Đqnpa ôfmkk i môfmkk i khêzbnm u gợtcdp i, lúhwsi c nàsijy y thàsijy nh mộosyy t đtkec ưdfsf ờmdjr ng cong xinh đtkec ẹfrkq p.
Dừeyys ng ởmafa trêzbnm n môfmkk i anh, Bùmqyb i Vâvtfo n Khinh dừeyys ng áxkke nh mắilom t lạosyy i.
Vềwbkg sau, đtkec ôfmkk i môfmkk i nàsijy y chỉkbug thuộosyy c vềwbkg mìnsdw nh thôfmkk i!
“hiệbshl n tạosyy i, cho anh mưdfsf ợtcdp n trưdfsf ớyiep c đtkec ấzebq y!”
nóqkaz i nhỏbshl mộosyy t tiếdfsf ng, côfmkk cúhwsi i ngưdfsf ờmdjr i xuốmodv ng, dèpjar dặzqvq t đtkec em môfmkk i mìnsdw nh phủxzuk lêzbnm n môfmkk i anh.
Hai môfmkk i chạosyy m vàsijy o nhau, đtkec ôfmkk i mắilom t củxzuk a ngưdfsf ờmdjr i đtkec àsijy n ôfmkk ng chợtcdp t mởmafa ra.
Tiếdfsf p theo mộosyy t cáxkke i chớyiep p mắilom t, côfmkk đtkec ãqdec bịeyys anh nắilom m gáxkke y đtkec èpjar thậydpj t mạosyy nh xuốmodv ng giưdfsf ờmdjr ng.
Chốmodv ng lạosyy i đtkec ôfmkk i mắilom t đtkec en nhưdfsf mựntsv c kia, Bùmqyb i Vâvtfo n Khinh đtkec ãqdec quen đtkec i hôfmkk hấzebq p.
Thấzebq y côfmkk nhưdfsf vậydpj y, Đqnpa ưdfsf ờmdjr ng Mặzqvq c Trầixmo m vộosyy i vàsijy ng buôfmkk ng tay ra, đtkec ỡhwsi côfmkk ngồcdtb i dậydpj y.
“Em khôfmkk ng sao chứqdec ?”
Nhiềwbkg u năvhlz m huấzebq n luyệbshl n đtkec ãqdec tạosyy o cho anh tíwcte nh cảwcte nh giáxkke c cao, vàsijy đtkec ãqdec tạosyy o thàsijy nh bảwcte n năvhlz ng, đtkec ộosyy ng táxkke c củxzuk a anh toàsijy n bộosyy đtkec ềwbkg u làsijy phảwcte n ứqdec ng theo bảwcte n năvhlz ng củxzuk a mìnsdw nh thôfmkk i.
Nàsijy o nghĩnmuk đtkec ếdfsf n, làsijy côfmkk làsijy m nhưdfsf thếdfsf !
“khôfmkk ng…. khôfmkk ng cóqkaz việbshl c gìnsdw !”
Hôfmkk n trộosyy m cònosc n bịeyys bắilom t tạosyy i trậydpj n, nháxkke y mắilom t tráxkke i tim đtkec ãqdec nhảwcte y lêzbnm n, Bùmqyb i Vâvtfo n Khinh hốmodv t hoảwcte ng bònosc dậydpj y.
“Em… đtkec i toilet.”
Nhảwcte y xuốmodv ng giưdfsf ờmdjr ng, côfmkk ba bưdfsf ớyiep c biếdfsf n thàsijy nh hai bưdfsf ớyiep c chạosyy y vàsijy o toilet, đtkec em cửfyrl a đtkec óqkaz ng lạosyy i mớyiep i dáxkke m thởmafa ra.
Đqnpa ưdfsf ờmdjr ng Mặzqvq c Trầixmo m chốmodv ng đtkec ỡhwsi cáxkke nh tay đtkec ểwpsb đtkec ứqdec ng dậydpj y, vẫfmkk y vẫfmkk y cáxkke nh tay bịeyys côfmkk đtkec èpjar , cảwcte m giáxkke c trêzbnm n môfmkk i cóqkaz chúhwsi t ẩepll m ưdfsf ớyiep t, anh giơeyys ngóqkaz n tay lêzbnm n vuốmodv t.
Vừeyys a rồcdtb i… Làsijy côfmkk hôfmkk n anh?
Rửfyrl a mặzqvq t đtkec ơeyys n giảwcte n, Bùmqyb i Vâvtfo n Khinh nghiêzbnm ng tai nghe ngóqkaz ng, khôfmkk ng cóqkaz nghe đtkec ưdfsf ợtcdp c âvtfo m thanh nàsijy o kháxkke c nêzbnm n dèpjar dặzqvq t mởmafa cửfyrl a ra.
khôfmkk ng nhìnsdw n thấzebq y ngưdfsf ờmdjr i nàsijy o đtkec óqkaz , thếdfsf nàsijy y mớyiep i dáxkke m thởmafa nhẹfrkq rồcdtb i bưdfsf ớyiep c ra.
Chúhwsi ýzhlj đtkec ếdfsf n tủxzuk đtkec ầixmo u giưdfsf ờmdjr ng cóqkaz hộosyy p nhỏbshl , côfmkk nghi ngờmdjr đtkec i đtkec ếdfsf n mởmafa hộosyy p ra.
Hộosyy p gỗfaye nhung màsijy u đtkec en cóqkaz mộosyy t khẩepll u súhwsi ng lúhwsi c màsijy u bạosyy c tinh xảwcte o, phíwcte a dưdfsf ớyiep i cóqkaz hai viêzbnm n đtkec ạosyy n màsijy u bạosyy c nhìnsdw n qua nhưdfsf hạosyy i đtkec ậydpj u phộosyy ng thôfmkk i.
Rốmodv t cuộosyy c ai đtkec ưdfsf a cho côfmkk quàsijy tặzqvq ng?
côfmkk đtkec ưdfsf a ay đtkec em câvtfo y súhwsi ng lụnmuk c nằzhlj m trong tay, nhìnsdw n qua khôfmkk ng lớyiep n, hơeyys n nữrrja a cònosc n cóqkaz đtkec ạosyy n.
Chẳwnot ng lẽvnnl … Đqnpa âvtfo y làsijy súhwsi ng thậydpj t?
“Đqnpa ừeyys ng bắilom n loạosyy n, đtkec âvtfo y làsijy súhwsi ng thậydpj t.”
Từeyys cửfyrl a phònosc ng truyềwbkg n đtkec ếdfsf n âvtfo m thanh Đqnpa ưdfsf ờmdjr ng Mặzqvq c Trầixmo m.
Súhwsi ng thậydpj t?
Bùmqyb i Vâvtfo n Khinh quay sang kinh ngạosyy c nhìnsdw n chăvhlz m chúhwsi t vàsijy o quâvtfo n trang màsijy anh đtkec ãqdec thay.
“Cho em?”
“Ừmtyc !” Cấzebq t bưdfsf ớyiep c đtkec ếdfsf n trưdfsf ớyiep c mặzqvq t côfmkk , anh khẽvnnl giơeyys cằzhlj m lêzbnm n,
“Cònosc n nhớyiep rõmdjr cáxkke ch dùmqyb ng súhwsi ng khôfmkk ng?”
“Tấzebq t nhiêzbnm n!”
côfmkk dứqdec t khoáxkke t cầixmo m viêzbnm n đtkec ạosyy n lêzbnm n, nhéxvjh t vàsijy o băvhlz ng đtkec ạosyy n, mởmafa chốmodv t an toàsijy n, làsijy m ra tưdfsf thếdfsf nắilom m bắilom n tiêzbnm u chuẩepll n.
“Chúhwsi nhỏbshl , đtkec ộosyy ng táxkke c củxzuk a em đtkec úhwsi ng khôfmkk ng?”
“khôfmkk ng sai!”
Nhìnsdw n đtkec ộosyy ng táxkke c củxzuk a côfmkk thuầixmo n thụnmuk c, Đqnpa ưdfsf ờmdjr ng Mặzqvq c Trầixmo m vừeyys a lònosc ng gậydpj t gậydpj t đtkec ầixmo u.
Trờ
Bù
Trong tầ
cô
Chú
Nắ
Giờ
Đ
Đ
cô
Trư
trê
Đ
Lô
Đ
Dừ
Về
“hiệ
nó
Hai mô
Tiế
Chố
Thấ
“Em khô
Nhiề
Nà
“khô
Hô
“Em… đ
Nhả
Đ
Vừ
Rử
khô
Chú
Hộ
Rố
cô
Chẳ
“Đ
Từ
Sú
Bù
“Cho em?”
“Ừ
“Cò
“Tấ
cô
“Chú
“khô
Nhì
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.