Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời

Chương 140 : Tình chiếm hữu

    trước sau   
Edit: Miêfiowu - CQH​

Ôpnpdn Tửkyau Khiêfiowm rờsnbti khỏmcoxi văqsuin phòjqteng, Đvrxgưffkqsnbtng Mặwutcc Trầkcdem mộocxnt lầkcden nữxefja nâlccung di đgrmkocxnng lêfiown, nhìbomtn chăqsuim chúrvrdhglqo màhglqn hìbomtnh ảnqgunh chụlhkip, anh giơxefj khómpcbe môrdpzi lêfiown, mộocxnt láevjdt lạbomti châlccun màhglqy hơxefji cong, nâlccung ngómpcbn tay ấywjrn lêfiown ấywjrn đgrmkưffkqsnbtng.

Nhấywjrp vàhglqo phầkcden tin nhắpnpdn, lạbomti rờsnbti khỏmcoxi, trựmliec tiếjqtep đgrmkem đgrmkiệkpbsn thoạbomti trởnkka vềqspe.

Đvrxgiệkpbsn thoạbomti bêfiown kia, Bùmukai Vâlccun Khinh đgrmkang chờsnbt anh đgrmkáevjdp lạbomti, nhìbomtn đgrmkiệkpbsn thoạbomti đgrmkáevjdp lạbomti, vộocxni vàhglqng chuyểqvyvn đgrmkếjqten.

“A, chúrvrd nhỏmcox?”

“khôrdpzng đgrmkưffkqinzcc mặwutcc áevjdo tắpnpdm cùmukang áevjdo ngủatzb ra khỏmcoxi phòjqteng ngủatzb, khôrdpzng đgrmkưffkqinzcc mặwutcc váevjdy ngắpnpdn hơxefjn đgrmkkcdeu gốvxxpi qua mưffkqsnbti centimet, khôrdpzng đgrmkưffkqinzcc đgrmkem ảnqgunh chụlhkip cho ngưffkqsnbti kháevjdc xem…”


Ngưffkqsnbti đgrmkàhglqn ôrdpzng nómpcbi mộocxnt hơxefji íxkflt nhấywjrt bảnqguy táevjdm cáevjdi khôrdpzng đgrmkưffkqinzcc, sau hai giâlccuy, “anh nhớrvkq đgrmkếjqten đgrmkómpcb, còjqten cáevjdi kháevjdc thìbomt sau nàhglqy bổbomt sung!”

“....”

Ngưffkqsnbti nàhglqy thậmliet làhglqevjd đgrmkbomto màhglq!

mukai Vâlccun Khinh cầkcdem di đgrmkocxnng, dởnkka khómpcbc dởnkkaffkqsnbti.

“Nhớrvkq kỹsjto chưffkqa?” Ngưffkqsnbti đgrmkàhglqn ôrdpzng ởnkka đgrmkkcdeu dâlccuy bêfiown kia hỏmcoxi lạbomti.

rvrdc nàhglqy, Bùmukai Vâlccun Khinh đgrmkãbomt từznvh kinh ngạbomtc màhglq phụlhkic hồwycwi tinh thầkcden lạbomti.

Từznvh nhữxefjng câlccuu nómpcbi củatzba anh đgrmkãbomt toáevjdt ra ba chữxefj - tíxkflnh chiếjqtem hữxefju!

rdpz cong môrdpzi, cưffkqsnbti hỏmcoxi, “Ýmvjg củatzba anh cómpcb phảnqgui làhglq, đgrmkwycw nhàhglq chúrvrdng ta…. khôrdpzng đgrmkưffkqinzcc cho ngưffkqsnbti kháevjdc xem?”

“Đvrxgúrvrdng.”

Đvrxgưffkqsnbtng Mặwutcc Trầkcdem đgrmkáevjdp nhẹzsdk, anh thựmliec vừznvha lòjqteng vớrvkqi câlccuu ‘đgrmkwycw nhàhglq chúrvrdng ta’.

“Chúrvrd nhỏmcox yêfiown tâlccum đgrmki! Chúrvrd nhỏmcox muốvxxpn em làhglqm cáevjdi gìbomt thìbomt em làhglqm cáevjdi đgrmkómpcb, chúrvrd nhỏmcox khôrdpzng cho em làhglqm cáevjdi gìbomt thìbomt em cũrvkqng khôrdpzng làhglqm đgrmkâlccuu.” Bảnqguy tỏmcoxjqteng trung thàhglqnh, côrdpz khôrdpzng quêfiown hỏmcoxi, “Chúrvrd nhỏmcox ơxefji, bứvrxgc ảnqgunh đgrmkzsdkp khôrdpzng?”

Hao tổbomtn tâlccum tìbomtnh hơxefjn nửkyaua ngàhglqy, anh nhưffkq thếjqtehglqo khôrdpzng cho côrdpz vàhglqi câlccuu khen ngợinzci đgrmki chứvrxg?

Đvrxgiệkpbsn thoạbomti bêfiown đgrmkkcdeu kia, ngưffkqsnbti đgrmkàhglqn ôrdpzng trầkcdem mặwutcc mấywjry giâlccuy, cuốvxxpi cùmukang cũrvkqng nómpcbi.


“Rấywjrt đgrmkzsdkp.”

Hai chữxefjrvkqng đgrmkatzb đgrmkqvyv cho côrdpz tâlccum tìbomtnh muốvxxpn nổbomt tung.

mukai Vâlccun Khinh biếjqtet mìbomtnh lớrvkqn lêfiown cũrvkqng khôrdpzng tồwycwi, cũrvkqng nghe khôrdpzng íxkflt ngưffkqsnbti khen ngơxefji vẻtmgv ngoàhglqi củatzba mìbomtnh, nhưffkqng côrdpz vẫqvyvn muốvxxpn ýfiow kiếjqten củatzba anh.

rdpz híxkflt vàhglqo, đgrmkem di đgrmkocxnng sáevjdt vàhglqo tai.

“Em khôrdpzng làhglqm chậmliem trễngfgrdpzng việkpbsc củatzba anh nữxefja, ngàhglqy mai buổbomti tốvxxpi cũrvkqng gửkyaui tin nhắpnpdn vớrvkqi anh đgrmkưffkqinzcc khôrdpzng?”

rdpz chíxkflnh làhglq biểqvyvu hiệkpbsn ngoan ngoãbomtn, hiểqvyvu chuyệkpbsn.

fiown tai, giọmegtng nómpcbi ngưffkqsnbti con gáevjdi hơxefji thấywjrp, khôrdpzng thểqvyv khôrdpzng ngưffkqng thầkcden mớrvkqi cómpcb thểqvyv nghe đgrmkưffkqinzcc.

evjdi loạbomti cảnqgum giáevjdc thậmliet giốvxxpng nhưffkqrdpzi côrdpz bêfiown tai, nómpcbi nhỏmcox nhẹzsdk.

Nhưffkqrdpzng tơxefj quéqniit nhẹzsdk qua tráevjdi tim, mềqspem mạbomti màhglq, ngứvrxga…

mộocxnt tàhglq niệkpbsm rụlhkic rịoiylch màhglq nổbomti dậmliey.

Đvrxgưffkqsnbtng Mặwutcc Trầkcdem thởnkkalccuu, nhấywjrp nhấywjrp cómpcb chúrvrdt gầkcden.

“Đvrxgưffkqinzcc!”

“Chúrvrd nhỏmcox, ngủatzb ngon.”


“Ngủatzb ngon.”

rvrdp đgrmkiệkpbsn thoạbomti, Bùmukai Vâlccun Khinh cằvposm di đgrmkocxnng màhglq vui vẻtmgv, đgrmkem chíxkflnh mìbomtnh néqniim ởnkka trêfiown giưffkqsnbtng lớrvkqn.

“Yes!”

Nhưffkq vậmliey, đgrmkem mai cómpcb thểqvyv thuậmlien lợinzci màhglq gọmegti đgrmkiệkpbsn thoạbomti cho anh.

Đvrxgiệkpbsn thoạbomti đgrmkkcdeu bêfiown kia.

Đvrxgưffkqsnbtng Mặwutcc Trầkcdem mộocxnt lầkcden nữxefja mởnkkanqgunh chụlhkip củatzba côrdpz, ngómpcbn tay nhẹzsdk nhàhglqng màhglqxefjn trớrvkqn mặwutct, đgrmkkcdeu ngómpcbn tay đgrmki xuốvxxpng xưffkqơxefjng quai xanh… Sau đgrmkómpcb, nâlccung tay phảnqgui đgrmkem màhglqn hìbomtnh khómpcba lạbomti.

Đvrxgưffkqa đgrmkiệkpbsn thoạbomti đgrmkqvyv trêfiown bàhglqn, áevjdnh mắpnpdt anh dừznvhng mộocxnt chúrvrdt, liềqspen đgrmkqvyvhglqo chỗgget ngựmliec áevjdo sơxefj mi.

Liềqspen cao giọmegtng nómpcbi.

“Tửkyau Khiêfiowm!”

Ôpnpdn Tửkyau Khiêfiowm vộocxni vàhglqng đgrmki vàhglqo.

“Bộocxn trưffkqnkkang?”

“Cậmlieu tậmlien dụlhking hếjqtet khảnqguqsuing rúrvrdt gọmegtn hàhglqnh trìbomtnh côrdpzng táevjdc vàhglqo.”

Ôpnpdn Tửkyau Khiêfiowm vộocxni hỏmcoxi, 

“Bộocxn trưffkqnkkang, cómpcb phảnqgui cómpcb việkpbsc gấywjrp gìbomt khôrdpzng?”

“Đvrxgúrvrdng vậmliey.”

Đvrxgúrvrdng?

Ôpnpdn Tửkyau Khiêfiowm nhưffkqrvkqng màhglqy, cáevjdi nàhglqy kêfiowu làhglq trảnqgu lờsnbti anh ta, anh ta chíxkflnh làhglq trợinzc thủatzb củatzba anh, cómpcb việkpbsc gấywjrp gìbomthglq khôrdpzng giao cho anh ta đgrmki sao?

Đvrxgưffkqsnbtng Mặwutcc Trầkcdem mởnkkaqsuin kiệkpbsn, 

“Cậmlieu còjqten đgrmkinzci cáevjdi gìbomt nữxefja?”

“Tôrdpzi chỉokep muốvxxpn biếjqtet, việkpbsc gấywjrp củatzba bộocxn trưffkqnkkang làhglqevjdi gìbomt, cómpcb cầkcden tôrdpzi đgrmki an bàhglqi hay khôrdpzng?”

Đvrxgưffkqsnbtng Mặwutcc Trầkcdem ngưffkqrvkqc mắpnpdt liếjqtec anh ta mộocxnt cáevjdi.

“khôrdpzng cầkcden!”

Ôpnpdn Tửkyau Khiêfiowm cảnqgum giáevjdc chíxkflnh mìbomtnh bịoiyl xem thưffkqsnbtng thậmliet sâlccuu!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.