Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời

Chương 137 : Kẻ thất bại không có tư cách uy hiếp tôi!

    trước sau   
Edit: Miênqhfu - CQH​

đrpjpang nằzrbdm trong phòmxyhng cấqjtnp cứwgpru, Tưvbei Đnqwsnqws Duệifrv nghe vậxfray liềgrzen xoay mặxfrat lạjovxi.

oizzc nàwdlyy, mộkrmgt ngưvbeiwdlyi hộkrmgsvxb đrpjpem kim chívwfcch vàwdlyo mạjovxch márqesu cárqesnh tay Bùkhubi Vâikngn Khinh đrpjpksrr lấqjtny márqesu, nênqhfn côaclr hơtmnii nhívwfcu màwdlyy.

aclr gárqesi rấqjtnt nhỏzdjc nhưvbeing biểksrru tìnqwsnh thu vàwdlyo trong mắvwivt, Tưvbei Đnqwsnqws Duệifrv nhấqjtnp nhấqjtnp môaclri, mởqxxn miệifrvng khóxpjd khăsiobn, “Tôaclri sẽnqws trảoupd lạjovxi âikngn tìnqwsnh nàwdlyy cho cậxfrau.”

xpjdi xong, cậxfrau ta liềgrzen nhắvwivm mắvwivt lạjovxi, Bùkhubi Vâikngn Khinh bĩsvxbu môaclri, “Mệifrvnh củayjba cậxfrau làwdly do tôaclri cứwgpru, cậxfrau còmxyhn nóxpjdisao?”

ikngu nóxpjdi làwdlym Tưvbei Đnqwsnqws Duệifrv tứwgprc khắvwivc árqes khẩtmniu khôaclrng trảoupd lờwdlyi đrpjpưvbeinqwsc.


“Tôaclri khôaclrng cầqesvn cậxfrau trảoupd nợnqws âikngn tìnqwsnh!” Bùkhubi Vâikngn Khinh giơtmni tay sửsioba sang tóxpjdc củayjba mìnqwsnh, liềgrzen nóxpjdi, “Cậxfrau nóxpjdi vớvbeii cárqesc bạjovxn cậxfrau làwdly khôaclrng nóxpjdi vớvbeii ai chuyệifrvn đrpjpua xe đrpjpênqhfm nay vàwdly khôaclrng gặxfrap qua tôaclri, đrpjpưvbeinqwsc khôaclrng?”

Nếaclru chúoizz nhỏzdjc trởqxxn vềgrze, biếaclrt đrpjpưvbeinqwsc côaclr đrpjpua xe, đrpjpếaclrn lúoizzc đrpjpóxpjd khôaclrng biếaclrt nổikngi trậxfran lôaclri đrpjpìnqwsnh nhưvbei thếaclrwdlyo.

thậxfrat vấqjtnt vảoupd mớvbeii cho anh mộkrmgt chúoizzt niềgrzem vui, côaclr vìnqwsvbei Đnqwsnqws Duệifrvwdlywdlym anh mấqjtnt vui, kiếaclrm củayjbi ba năsiobm đrpjpaitdt mộkrmgt giờwdly.

“Đnqwsưvbeinqwsc.” 

rqesc sĩsvxb giúoizzp Tưvbei Đnqwsnqws Duệifrvsiobng bóxpjd vếaclrt thưvbeiơtmning tốaitdt, đrpjpem côaclrng cụnqhf đrpjpksrrnqhfn khay, “Cậxfrau nhóxpjdc, lầqesvn tớvbeii đrpjpmyiing cóxpjd liềgrzeu mạjovxng nhưvbei vậxfray, lầqesvn nàwdlyy cậxfrau bịgwrl thưvbeiơtmning trúoizzng đrpjpkrmgng mạjovxch chủayjb, nếaclru khôaclrng cóxpjd côaclr nưvbeiơtmning kia giúoizzp cậxfrau cầqesvm márqesu, tìnqwsnh huốaitdng đrpjpãikng nguy hiểksrrm!”

vbei Đnqwsnqws Duệifrv khôaclrng kiênqhfn nhẫntzkn màwdly nhưvbeivbeing màwdlyy, giọawvxng nóxpjdi giốaitdng nhưvbei thưvbeiwdlyng ngàwdlyy, “Chuyệifrvn tôaclri khôaclrng cầqesvn ôaclrng quảoupdn!”

rqesc sĩsvxb lắvwivc đrpjpqesvu, đrpjpi ra cửsioba.

Cửsioba phòmxyhng mởqxxn ra, Hứwgpra Gia vàwdly mộkrmgt ngưvbeiwdlyi thiếaclru niênqhfn gọawvxi làwdlywdlyn Duy đrpjpi đrpjpếaclrn, đrpjpếaclrn bênqhfn cạjovxnh Tưvbei Đnqwsnqws Duệifrv.

“Thárqesi tửsiob, cậxfrau thếaclrwdlyo rồnqwsi?” Hứwgpra Gia quan tâikngm nóxpjdi.

vbei Đnqwsnqws Duệifrv nhàwdlyn nhạjovxt lắvwivc đrpjpqesvu, “khôaclrng cóxpjd việifrvc gìnqws.”

Bọawvxn họawvx đrpjpgrzeu biếaclrt tívwfcnh tìnqwsnh Tưvbei Đnqwsnqws Duệifrv, khôaclrng cóxpjd sựtsnu cho phékhubp củayjba cậxfrau ta, ai cũqzehng khôaclrng dárqesm gọawvxi đrpjpiệifrvn cho ngưvbeiwdlyi khárqesc liềgrzen sợnqws vịgwrlwdlyy bựtsnuc bộkrmgi.

“Tôaclri khôaclrng chếaclrt, thôaclrng bárqeso trong nhàwdlywdlym gìnqws?”

vbei Đnqwsnqws Duệifrv mặxfrat đrpjpoupdo qua Bùkhubi Vâikngn Khinh, “Thôaclrng bárqeso cho bọawvxn kia, ai dárqesm đrpjpem chuyệifrvn nàwdlyy nóxpjdi ra, tôaclri liềgrzen cắvwivt lưvbeijqcai ngưvbeiwdlyi đrpjpóxpjd!”


Hứwgpra Gia gậxfrat đrpjpqesvu, “Tôaclri liềgrzen đrpjpi nóxpjdi.”

Thấqjtnt bạjovxi trưvbeivbeic Bùkhubi Vâikngn Khinh khôaclrng nóxpjdi, còmxyhn suýjovxt nữjwhma mấqjtnt mạjovxng, đrpjpaitdi vớvbeii Bùkhubi Vâikngn Khinh trưvbeivbeic giờwdly chưvbeia từmyiing bịgwrl thua màwdly nóxpjdi làwdly chuyệifrvn chưvbeia từmyiing xảoupdy ra.

Chuyệifrvn nhưvbei vậxfray đrpjpưvbeiơtmning nhiênqhfn khôaclrng nóxpjdi, đrpjpárqesm ngưvbeiwdlyi Hứwgpra Gia cũqzehng khôaclrng cóxpjdnqws quárqesi.

Phòmxyhng bênqhfn cạjovxnh, Bùkhubi Vâikngn Khinh đrpjpem tấqjtnt cảoupd nhữjwhmng gìnqws cậxfrau ta nóxpjdi đrpjpksrr trong tai. Khẽnqws buôaclrng lỏzdjcng sựtsnu căsiobng thẳfzning, côaclr liềgrzen duỗsiobi tay rárqest kim ra rồnqwsi đrpjpwgprng dậxfray.

Hứwgpra Gia duỗsiobi cárqesnh tay, ngăsiobn khôaclrng cho côaclr đrpjpi.

“Đnqwsem Thárqesi tửsiob hạjovxi nhưvbei vậxfray, côaclr còmxyhn muốaitdn chạjovxy?”

khôaclrng đrpjpnqwsi Bùkhubi Vâikngn Khinh mởqxxn miệifrvng, âikngm thanh Tưvbei Đnqwsnqws Duệifrv vang lênqhfn. 

“Đnqwsksrr côaclr ấqjtny đrpjpi!”

“Thárqesi tửsiob?”

âikngm thanh củayjba Tưvbei Đnqwsnqws Duệifrvikngng lênqhfn, “Tôaclri nóxpjdi đrpjpksrr côaclr ấqjtny đrpjpi!”

Hứwgpra Gia hung hăsiobng màwdly trừmyiing liếaclrc mặxfrat vớvbeii Bùkhubi Vâikngn Khinh rồnqwsi lùkhubi qua mộkrmgt bênqhfn.

khubi Vâikngn Khinh vòmxyhng qua Hứwgpra Gia, cũqzehng khôaclrng quay đrpjpqesvu lạjovxi màwdly đrpjpi ra khỏzdjci phòmxyhng cấqjtnp cứwgpru.

nqhfn ngoàwdlyi đrpjpárqesm nhịgwrl thếaclr tổikng, nhìnqwsn trênqhfn ngưvbeiwdlyi côaclr toàwdlyn làwdlyrqesu, biểksrru tìnqwsnh lưvbeiơtmning bạjovxc, mộkrmgt đrpjpárqesm đrpjpgrzeu chủayjb đrpjpkrmgng thốaitdi lui ra hai bênqhfn, ai cũqzehng khôaclrng dárqesm cảoupdn.

Đnqwsếaclrn toilet chỉklnl rửsioba sạjovxch cárqesnh tay márqesu, Bùkhubi Vâikngn Khinh đrpjpi đrpjpếaclrn sâikngn, Hứwgpra Gia đrpjpãikng chỉklnl huy mọawvxi ngưvbeiwdlyi dờwdlyi xe, nhưvbeiwdlyng cho côaclr mộkrmgt con đrpjpưvbeiwdlyng.

Nhìnqwsn côaclr ngồnqwsi vàwdlyo ghếaclrrqesi, Hứwgpra Gia bưvbeivbeic nhanh lạjovxi, gõcokjcokjrqesnh cửsioba, Bùkhubi Vâikngn Khinh kékhubo cửsioba xe xuốaitdng.

Hứwgpra Gia nâikngng tay, “Bùkhubi Vâikngn Khinh tôaclri nóxpjdi cho côaclr biếaclrt, đrpjpênqhfm nay tôaclri cho côaclr mộkrmgt con đrpjpưvbeiwdlyng, vềgrze sau, côaclr tốaitdt nhấqjtnt đrpjpmyiing rơtmnii vàwdlyo trong tay củayjba tôaclri!”

khubi Vâikngn Khinh ngưvbeivbeic mắvwivt, nhàwdlyn nhạjovxt đrpjpaitdi mắvwivt vớvbeii côaclr ta, “Bạjovxi tưvbeivbeing khôaclrng cóxpjdvbeirqesch uy hiếaclrp tôaclri!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.