Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời

Chương 137 : Kẻ thất bại không có tư cách uy hiếp tôi!

    trước sau   
Edit: Miêiikyu - CQH​

đeafwang nằvdtmm trong phòdhitng cấhfpnp cứaztxu, Tưgwbd Đtjjfkxej Duệshes nghe vậirrky liềnzumn xoay mặglhet lạradgi.

dhitc nàukwey, mộkxejt ngưgwbdecroi hộkxejzjjx đeafwem kim chíhjbych vàukweo mạradgch máeafwu cáeafwnh tay Bùzfzbi Vâdpodn Khinh đeafwaimj lấhfpny máeafwu, nêiikyn côaimj hơgwbdi nhíhjbyu màukwey.

aimj gáeafwi rấhfpnt nhỏonqq nhưgwbdng biểaimju tìirrknh thu vàukweo trong mắwltdt, Tưgwbd Đtjjfkxej Duệshes nhấhfpnp nhấhfpnp môaimji, mởyycg miệshesng khóvdtm khăvufcn, “Tôaimji sẽzfix trảyycg lạradgi âdpodn tìirrknh nàukwey cho cậirrku.”

vdtmi xong, cậirrku ta liềnzumn nhắwltdm mắwltdt lạradgi, Bùzfzbi Vâdpodn Khinh bĩzjjxu môaimji, “Mệshesnh củsyqqa cậirrku làukwe do tôaimji cứaztxu, cậirrku còdhitn nóvdtmisao?”

dpodu nóvdtmi làukwem Tưgwbd Đtjjfkxej Duệshes tứaztxc khắwltdc áeafw khẩwlpdu khôaimjng trảyycg lờecroi đeafwưgwbdhtxec.


“Tôaimji khôaimjng cầnmden cậirrku trảyycg nợhtxe âdpodn tìirrknh!” Bùzfzbi Vâdpodn Khinh giơgwbd tay sửzfixa sang tóvdtmc củsyqqa mìirrknh, liềnzumn nóvdtmi, “Cậirrku nóvdtmi vớmwibi cáeafwc bạradgn cậirrku làukwe khôaimjng nóvdtmi vớmwibi ai chuyệshesn đeafwua xe đeafwêiikym nay vàukwe khôaimjng gặglhep qua tôaimji, đeafwưgwbdhtxec khôaimjng?”

Nếtqduu chúdhit nhỏonqq trởyycg vềnzum, biếtqdut đeafwưgwbdhtxec côaimj đeafwua xe, đeafwếtqdun lúdhitc đeafwóvdtm khôaimjng biếtqdut nổvxbyi trậirrkn lôaimji đeafwìirrknh nhưgwbd thếtqduukweo.

thậirrkt vấhfpnt vảyycg mớmwibi cho anh mộkxejt chúdhitt niềnzumm vui, côaimj vìirrkgwbd Đtjjfkxej Duệshesukweukwem anh mấhfpnt vui, kiếtqdum củsyqqi ba năvufcm đeafwjztmt mộkxejt giờecro.

“Đtjjfưgwbdhtxec.” 

eafwc sĩzjjx giúdhitp Tưgwbd Đtjjfkxej Duệshesvufcng bóvdtm vếtqdut thưgwbdơgwbdng tốjztmt, đeafwem côaimjng cụrvxb đeafwaimjiikyn khay, “Cậirrku nhóvdtmc, lầnmden tớmwibi đeafwdpgcng cóvdtm liềnzumu mạradgng nhưgwbd vậirrky, lầnmden nàukwey cậirrku bịradg thưgwbdơgwbdng trúdhitng đeafwkxejng mạradgch chủsyqq, nếtqduu khôaimjng cóvdtm côaimj nưgwbdơgwbdng kia giúdhitp cậirrku cầnmdem máeafwu, tìirrknh huốjztmng đeafwãshes nguy hiểaimjm!”

gwbd Đtjjfkxej Duệshes khôaimjng kiêiikyn nhẫzlegn màukwe nhưgwbdmwibng màukwey, giọonqqng nóvdtmi giốjztmng nhưgwbd thưgwbdecrong ngàukwey, “Chuyệshesn tôaimji khôaimjng cầnmden ôaimjng quảyycgn!”

eafwc sĩzjjx lắwltdc đeafwnmdeu, đeafwi ra cửzfixa.

Cửzfixa phòdhitng mởyycg ra, Hứaztxa Gia vàukwe mộkxejt ngưgwbdecroi thiếtqduu niêiikyn gọonqqi làukweukwen Duy đeafwi đeafwếtqdun, đeafwếtqdun bêiikyn cạradgnh Tưgwbd Đtjjfkxej Duệshes.

“Tháeafwi tửzfix, cậirrku thếtqduukweo rồkxeji?” Hứaztxa Gia quan tâdpodm nóvdtmi.

gwbd Đtjjfkxej Duệshes nhàukwen nhạradgt lắwltdc đeafwnmdeu, “khôaimjng cóvdtm việshesc gìirrk.”

Bọonqqn họonqq đeafwnzumu biếtqdut tíhjbynh tìirrknh Tưgwbd Đtjjfkxej Duệshes, khôaimjng cóvdtm sựfjpv cho phéeafwp củsyqqa cậirrku ta, ai cũruhgng khôaimjng dáeafwm gọonqqi đeafwiệshesn cho ngưgwbdecroi kháeafwc liềnzumn sợhtxe vịradgukwey bựfjpvc bộkxeji.

“Tôaimji khôaimjng chếtqdut, thôaimjng báeafwo trong nhàukweukwem gìirrk?”

gwbd Đtjjfkxej Duệshes mặglhet đeafwyycgo qua Bùzfzbi Vâdpodn Khinh, “Thôaimjng báeafwo cho bọonqqn kia, ai dáeafwm đeafwem chuyệshesn nàukwey nóvdtmi ra, tôaimji liềnzumn cắwltdt lưgwbdvufci ngưgwbdecroi đeafwóvdtm!”


Hứaztxa Gia gậirrkt đeafwnmdeu, “Tôaimji liềnzumn đeafwi nóvdtmi.”

Thấhfpnt bạradgi trưgwbdmwibc Bùzfzbi Vâdpodn Khinh khôaimjng nóvdtmi, còdhitn suýdhitt nữkbsoa mấhfpnt mạradgng, đeafwjztmi vớmwibi Bùzfzbi Vâdpodn Khinh trưgwbdmwibc giờecro chưgwbda từdpgcng bịradg thua màukwe nóvdtmi làukwe chuyệshesn chưgwbda từdpgcng xảyycgy ra.

Chuyệshesn nhưgwbd vậirrky đeafwưgwbdơgwbdng nhiêiikyn khôaimjng nóvdtmi, đeafwáeafwm ngưgwbdecroi Hứaztxa Gia cũruhgng khôaimjng cóvdtmirrk quáeafwi.

Phòdhitng bêiikyn cạradgnh, Bùzfzbi Vâdpodn Khinh đeafwem tấhfpnt cảyycg nhữkbsong gìirrk cậirrku ta nóvdtmi đeafwaimj trong tai. Khẽzfix buôaimjng lỏonqqng sựfjpv căvufcng thẳxeqzng, côaimj liềnzumn duỗshesi tay ráeafwt kim ra rồkxeji đeafwaztxng dậirrky.

Hứaztxa Gia duỗshesi cáeafwnh tay, ngăvufcn khôaimjng cho côaimj đeafwi.

“Đtjjfem Tháeafwi tửzfix hạradgi nhưgwbd vậirrky, côaimj còdhitn muốjztmn chạradgy?”

khôaimjng đeafwhtxei Bùzfzbi Vâdpodn Khinh mởyycg miệshesng, âdpodm thanh Tưgwbd Đtjjfkxej Duệshes vang lêiikyn. 

“Đtjjfaimj côaimj ấhfpny đeafwi!”

“Tháeafwi tửzfix?”

âdpodm thanh củsyqqa Tưgwbd Đtjjfkxej Duệshesdpodng lêiikyn, “Tôaimji nóvdtmi đeafwaimj côaimj ấhfpny đeafwi!”

Hứaztxa Gia hung hăvufcng màukwe trừdpgcng liếtqduc mặglhet vớmwibi Bùzfzbi Vâdpodn Khinh rồkxeji lùzfzbi qua mộkxejt bêiikyn.

zfzbi Vâdpodn Khinh vòdhitng qua Hứaztxa Gia, cũruhgng khôaimjng quay đeafwnmdeu lạradgi màukwe đeafwi ra khỏonqqi phòdhitng cấhfpnp cứaztxu.

iikyn ngoàukwei đeafwáeafwm nhịradg thếtqdu tổvxby, nhìirrkn trêiikyn ngưgwbdecroi côaimj toàukwen làukweeafwu, biểaimju tìirrknh lưgwbdơgwbdng bạradgc, mộkxejt đeafwáeafwm đeafwnzumu chủsyqq đeafwkxejng thốjztmi lui ra hai bêiikyn, ai cũruhgng khôaimjng dáeafwm cảyycgn.

Đtjjfếtqdun toilet chỉzwpx rửzfixa sạradgch cáeafwnh tay máeafwu, Bùzfzbi Vâdpodn Khinh đeafwi đeafwếtqdun sâdpodn, Hứaztxa Gia đeafwãshes chỉzwpx huy mọonqqi ngưgwbdecroi dờecroi xe, nhưgwbdecrong cho côaimj mộkxejt con đeafwưgwbdecrong.

Nhìirrkn côaimj ngồkxeji vàukweo ghếtqdueafwi, Hứaztxa Gia bưgwbdmwibc nhanh lạradgi, gõglheglheeafwnh cửzfixa, Bùzfzbi Vâdpodn Khinh kéeafwo cửzfixa xe xuốjztmng.

Hứaztxa Gia nâdpodng tay, “Bùzfzbi Vâdpodn Khinh tôaimji nóvdtmi cho côaimj biếtqdut, đeafwêiikym nay tôaimji cho côaimj mộkxejt con đeafwưgwbdecrong, vềnzum sau, côaimj tốjztmt nhấhfpnt đeafwdpgcng rơgwbdi vàukweo trong tay củsyqqa tôaimji!”

zfzbi Vâdpodn Khinh ngưgwbdmwibc mắwltdt, nhàukwen nhạradgt đeafwjztmi mắwltdt vớmwibi côaimj ta, “Bạradgi tưgwbdmwibng khôaimjng cóvdtmgwbdeafwch uy hiếtqdup tôaimji!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.