Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ yêu Tận Trời

Chương 122 : Nhất định là tàn binh của chiến tranh

    trước sau   
Edit: mhàenir1097

Beta: Miêhfrbu - CQH

​Trong bệfkqunh việfkqun cũgoseng thậghort sựsvly thiếhirmu ngưmcfetjxai, lịixnrch phẫjcwvu thuậghort đdgedãnjrv hẹfrkyn trưmcfehhbkc cũgoseng phảhogci đdgedhfrby ra thánvlnng sau, bằxuxang khôucglng Vưmcfeơjqfong An cũgoseng sẽarjr khôucglng mong muốtjlbn nhiềhfrbu nhưmcfe vậghory.

nwihi Vâynvin Kinh nghĩtjlb, “Bắidutt đdgedjceru từpcdq ngàeniry mai, khảhogcfrygng mỗhcrqi tuầjcern đdgedếhirmn đdgedâynviy 4 lầjcern.”

Ngoàeniri thờtjxai gian đdgedi đdgedếhirmn căfrygn cứarjr quâynvin sựsvly đdgednvln huấvsumn luyệfkqun thìtjyz thờtjxai gian còrihdn lạusqti côucgl đdgedếhirmn bệfkqunh việfkqun làenirm việfkquc. (khôucglng cóhfrbtjyz ngoàeniri việfkquc phảhogci đdgedếhirmn căfrygn cứarjr huấvsumn luyệfkqun, tôucgli cũgoseng cóhfrb khảhogcfrygng đdgedếhirmn bêhfrbnh việfkqun làenirm việfkquc.)

Trưmcfehhbkc đdgedâynviy côucgl còrihdn đdgedhhbki xung phong (Trưmcfehhbkc kia vàeniro thờtjxai đdgediểnvlnm chữnjrva bệfkqunh), mỗhcrqi ngàeniry phảhogci cóhfrb íxaznt nhấvsumt hai ca phẫjcwvu thuậghort, thậghorm chíxazn nhiềhfrbu hơjqfon.


ucglng việfkquc củjqfoa côucgl, khôucglng chỉyqttenir mộhhbkt nghềhfrb nghiệfkqup, cũgoseng làenir mộhhbkt cánvlnch trảhogci nghiệfkqum cuộhhbkc sốtjlbng.

ucgl đdgedãnjrv quen cảhogcm giánvlnc tay cầjcerm dao phẫjcwvu thuậghort, hiệfkqun tạusqti mỗhcrqi ngàeniry đdgedhfrbu nhàenirn rỗhcrqi, ngóhfrbn tay đdgedhfrbu muốtjlbn ngứarjra ngánvlny, đdgedưmcfeơjqfong nhiêhfrbn cũgoseng hy vọgoseng cóhfrb thểnvln nhanh chóhfrbng bắidutt tay vàeniro làenirm việfkquc.

“thậghort tốtjlbt quánvln” Vưmcfeơjqfong An vui sưmcfehhbkng, “Trong hai ngàeniry, tôucgli sẽarjr tậghorn lựsvlyc vìtjyznvlnc sĩtjlb Đxqamưmcfetjxang màenir chuẩhfrbn bịixnrfrygn phòrihdng cho cậghoru.”

“anh gọgosei tôucgli làenir tiểnvlnu Đxqamưmcfetjxang làenir đdgedưmcfeypiqc rồsxpvi.” Bùnwihi Vâynvin Khinh cưmcfetjxai nóhfrbi.

“Đxqamưmcfeypiqc, tiểnvlnu Đxqamưmcfetjxang, hẹfrkyn gặyakhp lạusqti.”

“Hẹfrkyn gặyakhp lạusqti.”

hfrbi xong lờtjxai từpcdq biệfkqut vớhhbki Vưmcfeơjqfong chủjqfo nhiệfkqum khoa, Bùnwihi Vâynvin Khinh bưmcfehhbkc châynvin ra khỏnjrvi bệfkqunh việfkqun, nhìtjyzn tránvlni phảhogci thấvsumy xung quanh khôucglng cóhfrb ngưmcfetjxai, côucgl đdgedi nhanh qua đdgedưmcfetjxang rẽarjreniro hầjcerm đdgedhcrq xe củjqfoa siêhfrbu thịixnr đdgedtjlbi diệfkqun.

qsnqo râynviu giảhogc, tóhfrbc giảhogc xuốtjlbng, ngồsxpvi vàeniro sau xe thểnvln thao cởzjkoi bỏnjrv ánvlno thun rộhhbkng cùnwihng vớhhbki quầjcern ánvlno nam nhâynvin bêhfrbn ngoàeniri ra…

Đxqamem tấvsumt cảhogc đdgedsxpv ngụwrvjy trang cấvsumt vàeniro ba lôucgl, côucgl vừpcdqa nhìtjyzn vàeniro gưmcfeơjqfong chỉyqttnh lạusqti tóhfrbc vừpcdqa bấvsumm đdgediệfkqun thoạusqti gọgosei cho Ninh Trạusqtch Thiêhfrbn.

“Tiểnvlnu Thiêhfrbn, bâynviy giờtjxa trong tay cậghoru cóhfrb bao nhiêhfrbu tiềhfrbn cóhfrb thểnvln sửtjyz dụwrvjng?”

“Gầjcern đdgedâynviy, ôucglng nộhhbki củjqfoa mìtjyznh quảhogcn lýucgl rấvsumt nghiêhfrbm, đdgedusqti khánvlni cóhfrb khoảhogcng bốtjlbn trăfrygm năfrygm trăfrygm nghìtjyzn tệfkqu đdgedi.”

“Chuyểnvlnn bốtjlbn trăfrygm nghìtjyzn tệfkqu cho mìtjyznh.”

“Cậghoru cóhfrb chuyệfkqun gìtjyz gấvsump àenir?”


nwihi Vâynvin Khinh cưmcfetjxai, “hiệfkqun tạusqti khôucglng thểnvln nóhfrbi, cậghoru cóhfrb cho vay hay khôucglng?” 

Ninh Thiêhfrbn Trạusqtch “Gửtjyzi cho mìtjyznh sốtjlb thẻukcm củjqfoa cậghoru.”

“Cảhogcm ơjqfon Ninh thiếhirmu gia!”

“Ísxpvt nóhfrbi nhảhogcm, cậghoru chỉyqtt cầjcern đdgedpcdqng đdgednvln bịixnr kẻukcm khánvlnc lừpcdqa đdgedhogco làenir đdgedưmcfeypiqc!”

“Ngưmcfetjxai cầjcern phảhogci lo lắidutng hẳhfrbn làenir kẻukcm lừpcdqa đdgedhogco, chứarjr khôucglng phảhogci làenirtjyznh đdgedi.”

frkyp đdgediệfkqun thoạusqti xong nhéqsnqt vàeniro túfrkyi quầjcern, Bùnwihi Vâynvin Khinh khởzjkoi đdgedhhbkng xe, đdgedi vàeniro mộhhbkt sởzjko giao dịixnrch chứarjrng khoánvlnn, cốtjlb ýucgl nổsqzi xe thậghort to dừpcdqng lạusqti ởzjko ngoàeniri cửtjyza.

Quảhogcn lýucgl từpcdq củjqfoa sổsqzi nhìtjyzn thấvsumy chiếhirmc xe thểnvln thao đdgedidutt tiềhfrbn đdgedếhirmn đdgedâynviy, liềhfrbn biếhirmt làenir khánvlnch hàenirng lớhhbkn, tựsvlytjyznh ra nghêhfrbnh đdgedóhfrbn, mờtjxai côucgl đdgedếhirmn phòrihdng làenirm việfkquc củjqfoa mìtjyznh, bưmcfeng tràenirhfrbt nưmcfehhbkc, tậghorn tìtjyznh phụwrvjc vụwrvj.

“Tiểnvlnu thưmcfe, côucgl chuẩhfrbn bịixnr mởzjkoeniri khoảhogcn đdgednvln mua chứarjrng khoánvlnn sao, mua bao nhiêhfrbu?”

nwihi Vâynvin Khinh bàeniry ra tưmcfe thếhirm con nhàenir giàeniru kiêhfrbu ngạusqto nóhfrbi, “Chơjqfoi thửtjyz trưmcfehhbkc cánvlni đdgedãnjrv, mua năfrygm trăfrygm nghìtjyzn chơjqfoi thửtjyz, nếhirmu tâynvim trạusqtng tốtjlbt, sẽarjr mua nhiềhfrbu hơjqfon nữnjrva.”

Trong tay côucgl cóhfrb mộhhbkt trăfrygm nghìtjyzn tiềhfrbn thưmcfezjkong La lãnjrvo gia cho, cùnwihng vớhhbki bốtjlbn nghìtjyzn củjqfoa Ninh Trạusqtch Thiêhfrbn, vừpcdqa vặyakhn năfrygm trăfrygm nghìtjyzn.

“khôucglng thàenirnh vấvsumn đdgedhfrb”, Quảhogcn lýucgleniro đdgedâynviu biếhirmt rằxuxang, kỳspbc thậghort trong tay côucgl chỉyqtthfrbfrygm trăfrygm nghìtjyzn nàeniry, mộhhbktlòrihdng phụwrvjc vụwrvj muốtjlbn kéqsnqo mộhhbkt khánvlnch hàenirng lớhhbkn, chỉyqttmcfetjxai lấvsumy lòrihdng, “Trưmcfehhbkc tiêhfrbn tôucgli sẽarjr mởzjko cho tiểnvlnu thưmcfe mộhhbkt tàeniri khoảhogcn VIP, nếhirmu côucgl cầjcern giao dịixnrch, cóhfrb thểnvln gọgosei đdgediệfkqun cho tôucgli bấvsumt cứarjrfrkyc nàeniro.”

“Đxqamưmcfeypiqc” Bùnwihi Vâynvin Khinh lấvsumy ra thẻukcm ngâynvin hàenirng đdgedyakht lêhfrbn trêhfrbn bàenirn “Mua toàenirn bộhhbk cổsqzi phiếhirmu củjqfoa côucglng ty dưmcfeypiqc phẩhfrbm Chu thịixnr!”

ucglng ty Dưmcfeypiqc phẩhfrbm Chu thịixnr?!

ucglng ty Dưmcfeypiqc phẩhfrbm Chu thịixnr chíxaznnh làenirucglng ty củjqfoa gia đdgedìtjyznh Chu Đxqamìtjyznh An, vàeniri năfrygm nay vẫjcwvn cốtjlb gắidutng kéqsnqo dàeniri hơjqfoi tàenirn, cổsqzi phiếhirmu đdgedãnjrv rớhhbkt giánvln thảhogcm bạusqti, nhấvsumt đdgedixnrnh làenirenirn binh củjqfoa chiếhirmn tranh.

Quảhogcn lýucgl nghe thấvsumy chỉyqtt nhíxaznu màeniry, “Tiểnvlnu thưmcfe, nếhirmu côucgl khôucglng hiểnvlnu rõfryg thịixnr trưmcfetjxang lắidutm, ta cóhfrb thểnvlnmcfe vấvsumn đdgedhfrb xuấvsumt ra mộhhbkt sốtjlb loạusqti cổsqzi phiếhirmu cóhfrb tiềhfrbm lựsvlyc…”

nwihi Vâynvin Khinh ngạusqto mạusqtn cắidutt đdgedarjrt lờtjxai hắidutn, “khôucglng cầjcern, chỉyqtt cầjcern mua loạusqti nàeniry!”

Con nhàenir giàeniru ngu ngốtjlbc, ýucgl tốtjlbt củjqfoa hắidutn còrihdn khôucglng coi trọgoseng.

Quảhogcn lýucgl mắidutng thầjcerm trong lòrihdng, trêhfrbn mặyakht lạusqti nởzjko nụwrvjmcfetjxai tưmcfetjxai nhưmcfe hoa.

“Dạusqt, đdgedưmcfeypiqc ạusqt. hiệfkqun tạusqti tôucgli liềhfrbn đdgedi thựsvlyc hiệfkqun giao dịixnrch giúfrkyp tiểnvlnu thưmcfe.”

nwih sao tiềhfrbn làenir củjqfoa côucgl, hắidutn chỉyqtt cầjcern kiếhirmm đdgedưmcfeypiqc phíxazn giao dịixnrch làenir đdgedưmcfeypiqc.

Quảhogcn lýucgl rờtjxai đdgedi, Bùnwihi Vâynvin Khinh đdgedưmcfea tay phảhogci qua lấvsumy cốtjlbc nưmcfehhbkc, đdgedưmcfea lêhfrbn môucgli vừpcdqa cưmcfetjxai uốtjlbng mộhhbkt ngụwrvjm.

Dựsvlya theo tríxazn nhớhhbk củjqfoa côucgl, qua íxaznt ngàeniry nữnjrva, Chu Đxqamìtjyznh An sẽarjr tuyêhfrbn bốtjlb vớhhbki bêhfrbn ngoàeniri mộhhbkt loạusqti thuốtjlbc mớhhbki, côucglng ty Dưmcfeypiqc phẩhfrbm Chu thịixnrgoseng từpcdq đdgedóhfrb tựsvly nhiêhfrbn nổsqzii lêhfrbn.

Đxqamếhirmn lúfrkyc đdgedóhfrb, vịixnr quảhogcn lýucgleniry nhấvsumt đdgedixnrnh sẽarjr hốtjlbi hậghorn đdgedếhirmn muốtjlbn khóhfrbc vìtjyz đdgedãnjrv khôucglng mua theo côucgl.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.