Bình Hoa Giới Giải Trí

Chương 16 :

    trước sau   
xdvkng sớhiflm hômnzdm sau, Cảimuinh Tâhisdm còmaokn chưtzana rờhrwpi giưtzanhrwpng Thẩnztam Gia đmojsãhxig tớhifli rồhrwpi, Thẩnztam Gia mộtmzht phen xốhrwpc chăuuudn củtowua cômnzdhrwpn: “Rờhrwpi giưtzanhrwpng!”

Cảimuinh Tâhisdm dụnztai mắupgat đmojsduixng lêhrwpn, oáxdvkn giậupgan ngáxdvkp: “Nếstktu chịlxyh muốhrwpn bảimuio em dậupgay thìbbciclkx thểcwxk gọstkti đmojsiệgjtjn thoạuejoi cho em trưtzanhiflc, đmojsdtbmng lầnxuxn nàdtbmo cũxdvkng đmojsếstktn vérfjen chăuuudn củtowua ngưtzanhrwpi ta lêhrwpn màdtbm.”

Thẩnztam Gia nhìbbcin cômnzd chằnzcwm chằnzcwm, bỗxyeang nhiêhrwpn nởbxjj nụnztatzanhrwpi: “Tốhrwpi hômnzdm qua em vềduix rấdzrgt khuya?”

Cảimuinh Tâhisdm gậupgat đmojsnxuxu: “Hơaiicn 12 giờhrwp.” Tắupgam rửnzcwa tẩnztay trang xong cômnzd mớhifli lêhrwpn giưtzanhrwpng, xong lạuejoi suy nghĩtowu miêhrwpn man mộtmzht láxdvkt, cũxdvkng khômnzdng biếstktt ngủtowudjclc nàdtbmo.

Thẩnztam Gia nhưtzanhiflng màdtbmy, ngẫlxyhm lạuejoi thấdzrgy cóclkx đmojsiểcwxkm khômnzdng thíuivjch hợxdvkp: “Em đmojsãhxiglxyhng Tầnxuxn Sâhisdm ăuuudn cơaiicm ba lầnxuxn, hai lầnxuxn trưtzanhiflc khômnzdng cóclkx đmojstmzhng tĩtowunh gìbbci thìbbcimaokn chưtzana tíuivjnh, em khômnzdng cóclkx scandal thìbbci khômnzdng cóclkx ngưtzanhrwpi chụnztap, nhưtzanng Tầnxuxn Sâhisdm lạuejoi kháxdvkc, nhẽjabs ra đmojsáxdvkm phóclkxng viêhrwpn phảimuii nhìbbcin chằnzcwm chằnzcwm anh ta mớhifli đmojsúdjclng, tạuejoi sao lạuejoi mộtmzht chúdjclt đmojstmzhng tĩtowunh cũxdvkng khômnzdng cóclkx?”

Cảimuinh Tâhisdm buômnzdng lỏxsjgng: “Hômnzdm qua bọstktn em vàdtbmo trong núdjcli ăuuudn cơaiicm.”


Cằnzcwm Thẩnztam Gia thiếstktu chúdjclt nữzbfka thìbbciaiici xuốhrwpng: “Núdjcli???”

“Đtamzúdjclng vậupgay, trong núdjcli, đmojsi xe hơaiicn 2 giờhrwp mớhifli đmojsếstktn nơaiici.”

“….”

Chỗxyea đmojsóclkxclkx đmojsáxdvkm phóclkxng viêhrwpn mớhifli làdtbm lạuejo.

Cảimuinh Tâhisdm sửnzcwa soạuejon ổtkjrn thoảimui liềduixn bịlxyh Thẩnztam Gia xáxdvkch đmojsi chọstktn lễzbfk phụnztac, chuẩnztan bịlxyh đmojscwxkaiicn mưtzanhrwpi ngàdtbmy sau đmojsi kérfje thảimuim đmojsxsjgbxjj liêhrwpn hoan phim.

Xong việgjtjc buổtkjri chiềduixu vừdtbma vềduix nhàdtbm, liềduixn nhậupgan đmojsưtzanxdvkc đmojsiệgjtjn thoạuejoi củtowua Chu Nghi Ninh: “Bìbbcinh hoa tômnzdi cóclkx việgjtjc vui đmojsâhisdy! Đtamzêhrwpm nay tômnzdi mờhrwpi cômnzd ăuuudn cơaiicm! Chúdjclc mừdtbmng cho tômnzdi!”

Cảimuinh Tâhisdm cảimuim thấdzrgy chắupgac chắupgan Chu Nghi Ninh làdtbm ngưtzanhrwpi hâhisdm mộtmzh củtowua mìbbcinh, nếstktu khômnzdng tạuejoi sao lạuejoi luômnzdn luômnzdn muốhrwpn tìbbcim cơaiic hộtmzhi ăuuudn cơaiicm vớhifli cômnzd. Tốhrwpi hômnzdm qua cômnzd đmojsãhxig khômnzdng ngủtowu đmojsưtzanxdvkc, hômnzdm nay đmojsi giàdtbmy cao góclkxt lạuejoi phảimuii đmojsduixng vàdtbmi giờhrwp, bâhisdy giờhrwp nằnzcwm trêhrwpn ghếstktmnzd pha đmojstmzhng cũxdvkng khômnzdng muốhrwpn đmojstmzhng, “Tômnzdi mệgjtjt quáxdvk, cômnzd đmojsếstktn nhàdtbmmnzdi đmojsưtzanxdvkc khômnzdng? Chúdjclng ta gọstkti thứduixc ăuuudn bêhrwpn ngoàdtbmi vềduix.”

Chu Nghi Ninh mộtmzht chúdjclt cũxdvkng khômnzdng ýjabs kiếstktn: “Vômnzdlxyhng tốhrwpt, bâhisdy giờhrwpmnzdi lậupgap tứduixc qua.”

Mộtmzht tiếstktng sau, Chu Nghi Ninh đmojsếstktn, còmaokn mang theo mộtmzht đmojshrwpng đmojshrwp ăuuudn đmojsếstktn.

Cảimuinh Tâhisdm nhìbbcin khuômnzdn mặmaokt tưtzanơaiici cưtzanhrwpi vômnzdlxyhng xáxdvkn lạuejon củtowua cômnzddzrgy, khômnzdng nhịlxyhn đmojsưtzanxdvkc hỏxsjgi: “Cóclkx chuyệgjtjn vui gìbbci vậupgay?”

Chu Nghi Ninh đmojsem đmojshrwp ăuuudn đmojscwxkhrwpn bàdtbmn ngửnzcwa đmojsnxuxu cưtzanhrwpi to ba tiếstktng: “Ba mẹaiicmnzdi khômnzdng bắupgat tômnzdi đmojsíuivjnh hômnzdn nữzbfka.”

Cảimuinh Tâhisdm cũxdvkng khômnzdng bấdzrgt ngờhrwp lắupgam, dùlxyh sao vịlxyh đmojsuejoi tiểcwxku thưtzandtbmy cõlxbung theo mộtmzht sốhrwp tiềduixn lớhifln đmojsàdtbmo hômnzdn, cha mẹaiicmnzddzrgy thoảimui hiệgjtjp chỉiufzdtbm chuyệgjtjn sớhiflm hay muộtmzhn, bấdzrgt quáxdvkmnzd vẫlxyhn hỏxsjgi câhisdu: “Tạuejoi sao ba mẹaiicmnzd đmojstmzht nhiêhrwpn thoảimui hiệgjtjp vậupgay?”

“Íxgsmt nhiềduixu nhờhrwp anh họstktmnzdi.”


Cảimuinh Tâhisdm mi mắupgat khẽjabs nhúdjclc nhíuivjch: “Tầnxuxn Sâhisdm?”

“Đtamzúdjclng vậupgay, lầnxuxn trưtzanhiflc anh ấdzrgy khômnzdng chỉiufz đmojsi thàdtbmnh phốhrwp S cômnzdng táxdvkc thômnzdi, ba mẹaiic biếstktt tômnzdi trốhrwpn ởbxjj chỗxyea Tầnxuxn Sâhisdm, tìbbcim anh ấdzrgy đmojsòmaoki ngưtzanhrwpi, kếstktt quảimui bịlxyh anh ấdzrgy nóclkxi cho hoảimuing, suy nghĩtowu mấdzrgy ngàdtbmy cuốhrwpi cùlxyhng huỷuejomnzdn sựdtbq kia đmojsi.” Chu Nghi Ninh nóclkxi đmojsếstktn mặmaokt màdtbmy hớhifln hởbxjj.

Cảimuinh Tâhisdm càdtbmng tòmaokmaok: “Tầnxuxn Sâhisdm nóclkxi gìbbci vậupgay?”

Chu Nghi Ninh bẹaiicp bẹaiicp miệgjtjng: “Anh ấdzrgy nóclkxi, nếstktu cômnzddzrgy khômnzdng thíuivjch ngưtzanhrwpi đmojsàdtbmn ômnzdng kia, hai ngưtzanhrwpi bắupgat érfjep cũxdvkng vômnzd dụnztang, đmojsíuivjnh hômnzdn cóclkx khảimuiuuudng từdtbmmnzdn, kếstktt hômnzdn cũxdvkng cóclkx thểcwxk ly hômnzdn.”

“Cứduix nhưtzan vậupgay sao?”

“Đtamzúdjclng vậupgay, ba mẹaiicmnzdi rấdzrgt sĩtowu diệgjtjn, nếstktu đmojsíuivjnh hômnzdn màdtbm từdtbmmnzdn thìbbci rấdzrgt khóclkx coi, ly hômnzdn thìbbcidtbmng khômnzdng phảimuii nóclkxi, nhữzbfkng lờhrwpi nàdtbmy thậupgat ra tômnzdi đmojsãhxigclkxi qua, nhưtzanng hiệgjtju quảimui lờhrwpi nóclkxi củtowua anh ấdzrgy vàdtbmmnzdi kháxdvkc nhau, tômnzdi cóclkx thểcwxktzanbxjjng tưtzanxdvkng đmojsưtzanxdvkc bộtmzhxdvkng củtowua anh ấdzrgy lúdjclc nóclkxi nhữzbfkng lờhrwpi nàdtbmy!”

Cảimuinh Tâhisdm thửnzcwtzanbxjjng tưtzanxdvkng bộtmzhxdvkng củtowua Tầnxuxn Sâhisdm khi nóclkxi mấdzrgy lờhrwpi kia, bỗxyeang nhiêhrwpn nởbxjj nụnztatzanhrwpi, thậupgat ra cômnzdclkx thểcwxktzanbxjjng tưtzanxdvkng đmojsưtzanxdvkc.

djclc nàdtbmy, Tầnxuxn Sâhisdm cũxdvkng khômnzdng thoảimuii máxdvki, tốhrwpi qua vừdtbma mang Cảimuinh Tâhisdm ra khỏxsjgi thàdtbmnh phốhrwp ăuuudn bữzbfka cơaiicm, ngưtzanhrwpi Phóclkx gia liềduixn đmojsếstktn tìbbcim anh hỏxsjgi tộtmzhi.

Phóclkx Cảimuinh Sâhisdm dựdtbqa vàdtbmo ghếstktmnzd pha, Tầnxuxn Sâhisdm nérfjem cho cậupgau ta bao thuốhrwpc, sau đmojsóclkx anh ngồhrwpi xuốhrwpng đmojshrwpi diệgjtjn, “Lầnxuxn nàdtbmy làdtbm ba mẹaiic cậupgau cửnzcw cậupgau đmojsếstktn đmojsi? Tômnzdi cáxdvki gìbbcixdvkng khômnzdng cóclkxdtbmm, bọstktn họstkt lạuejoi khẩnztan trưtzanơaiicng thàdtbmnh nhưtzan vậupgay, cóclkx phảimuii đmojsãhxig quan tâhisdm hơaiici quáxdvk rồhrwpi khômnzdng?”

Phóclkx Cảimuinh Sâhisdm cưtzanhrwpi cưtzanhrwpi: “Xem nhưtzan vậupgay đmojsi, ai bảimuio trưtzanhiflc kia thanh danh củtowua cậupgau khômnzdng tốhrwpt.”

Tầnxuxn Sâhisdm dựdtbqa ngưtzanhrwpi vàdtbmo phíuivja sau, thởbxjj ra mộtmzht ngụnztam khóclkxi, cóclkx chúdjclt tựdtbq giễzbfku nhếstktch miệgjtjng: “Tômnzdi cũxdvkng khômnzdng làdtbmm chuyệgjtjn gìbbci tráxdvki lưtzanơaiicng tâhisdm, cũxdvkng chưtzana gâhisdy hoạuejo cho con gáxdvki nhàdtbm ai.”

Phóclkx Cảimuinh Sâhisdm nghiêhrwpng đmojsnxuxu nhìbbcin bêhrwpn ngoàdtbmi cửnzcwa sổtkjr, bộtmzhxdvkng cóclkx chúdjclt đmojsăuuudm chiêhrwpu, Tầnxuxn Sâhisdm ngưtzanhrwpi nàdtbmy, anh đmojsãhxig tiếstktp xúdjclc vàdtbmi năuuudm, cùlxyhng bêhrwpn ngoàdtbmi đmojshrwpn đmojsuejoi vẫlxyhn cóclkx chúdjclt kháxdvkc nhau, íuivjt nhấdzrgt khômnzdng hưtzan hỏxsjgng nhưtzan vậupgay. Anh rúdjclt đmojsiếstktu thuốhrwpc láxdvk đmojscwxkhrwpn miệgjtjng, châhisdm lửnzcwa sau đmojsóclkx mớhifli nhìbbcin Tầnxuxn Sâhisdm: “Tômnzdi khômnzdng phảimuin đmojshrwpi cậupgau theo đmojsuổtkjri Cảimuinh Tâhisdm, chíuivjnh làdtbm nhắupgac nhởbxjj cậupgau vàdtbmi câhisdu, Cảimuinh Tâhisdm mặmaokc dùlxyh đmojsãhxigbxjj trong giớhifli giảimuii tríuivjdtbmi năuuudm, nhưtzanng con bérfje vẫlxyhn rấdzrgt đmojsơaiicn thuầnxuxn, cậupgau phảimuii biếstktt rằnzcwng, nếstktu ngàdtbmy nàdtbmo đmojsóclkx con bérfje bịlxyh khi dễzbfk, cậupgau cóclkxclkxi gìbbci vớhifli ba mẹaiicmnzdi cũxdvkng khômnzdng xong đmojsâhisdu. Còmaokn nữzbfka, con bérfjedtbm em gáxdvki tômnzdi.”

Tầnxuxn Sâhisdm hiểcwxku ýjabs tứduix trong lờhrwpi nóclkxi củtowua Phóclkx Cảimuinh Sâhisdm, nếstktu anh khômnzdng suy nghĩtowu kỹpuncdtbmng, tốhrwpt nhấdzrgt đmojsdtbmng trêhrwpu chọstktc Cảimuinh Tâhisdm.


Giớhifli giảimuii tríuivjdtbmy đmojstowu dạuejong mỹpunc nữzbfk, Cảimuinh Tâhisdm xinh đmojsaiicp mọstkti ngưtzanhrwpi đmojsduixu biếstktt, nhưtzanng cômnzddzrgy khômnzdng nổtkjri tiếstktng, sau khi gia thếstkt bốhrwpi cảimuinh củtowua cômnzddzrgy bịlxyh lộtmzh anh cũxdvkng nghe nóclkxi qua, nếstktu anh thậupgat sựdtbq chỉiufz coi trọstktng bộtmzhxdvkng xinh đmojsaiicp củtowua cômnzd, sẽjabs khômnzdng đmojsxdvki đmojsếstktn hômnzdm nay.

Giúdjclp Cảimuinh Tâhisdm giữzbfk vai chỉiufzdtbm quyếstktt đmojslxyhnh trong nhấdzrgt thờhrwpi, khômnzdng nghĩtowu đmojsếstktn tốhrwpn sứduixc nhưtzan vậupgay.

Tầnxuxn Sâhisdm anh, từdtbm nhỏxsjg đmojsãhxigclkx chúdjclt quậupgay pháxdvk, còmaokn thíuivjch làdtbmm theo ýjabsbbcinh, ba mẹaiiclxyhng trưtzanbxjjng bốhrwpi trong nhàdtbm đmojsduixu khômnzdng cóclkx biệgjtjn pháxdvkp dậupgay dỗxyea anh, nhìbbcin thấdzrgy Cảimuinh Tâhisdm chỉiufzbbci mộtmzht vai diễzbfkn nho nhỏxsjgdtbm khóclkx khăuuudn nhưtzan vậupgay, nhịlxyhn khômnzdng đmojsưtzanxdvkc ra tay giúdjclp đmojsdzrg mộtmzht chúdjclt. Sau đmojsóclkx thìbbci sao? Anh mộtmzht ngưtzanhrwpi đmojsàdtbmn ômnzdng sắupgap 30 tuổtkjri, cóclkx thểcwxk khômnzdng nhìbbcin ra cômnzdrfje kia cẩnztan thậupgan tiếstktp cậupgan dòmaok hỏxsjgi? Cho dùlxyh anh khômnzdng chủtowu đmojstmzhng, thìbbcimnzdrfje kia cũxdvkng liềduixu mạuejong tìbbcim đmojstowu mọstkti cáxdvkch tiếstktp cậupgan anh.

Áwixmnh mắupgat củtowua cômnzdclkx thểcwxkdtbmm cho anh mềduixm lòmaokng, nhưtzan đmojsnztang vàdtbmo nơaiici mềduixm mạuejoi nhấdzrgt trong lòmaokng anh.

Anh nguyệgjtjn ýjabs giúdjclp cômnzd.

Tầnxuxn Sâhisdm liếstktc mắupgat nhìbbcin Phóclkx Cảimuinh Sâhisdm mộtmzht cáxdvki, khoérfje miệgjtjng thảimuin nhiêhrwpn nhếstktch lêhrwpn: “Tômnzdi đmojsãhxig biếstktt, tômnzdi sẽjabs suy nghĩtowu kỹpuncdtbmng.”

Cảimuinh Tâhisdm ởbxjj nhàdtbm ngâhisdy ngưtzanhrwpi hai ngàdtbmy, nhịlxyhn khômnzdng đmojsưtzanxdvkc thỉiufznh thoảimuing cầnxuxm đmojsiệgjtjn thoạuejoi nhìbbcin chằnzcwm chằnzcwm, Tầnxuxn Sâhisdm khômnzdng gửnzcwi mộtmzht tin nhắupgan, càdtbmng khômnzdng gọstkti cho cômnzd mộtmzht cuộtmzhc đmojsiệgjtjn thoạuejoi nàdtbmo, cômnzd đmojsang do dựdtbq khômnzdng biếstktt cóclkxhrwpn chủtowu đmojstmzhng mộtmzht chúdjclt hay khômnzdng.

kusi nhàdtbmmnzdlxyhng nhàdtbmm cháxdvkn, vừdtbma đmojsúdjclng cuốhrwpi tuầnxuxn, anh trai cômnzd đmojsang ởbxjj nhàdtbm, cômnzd chuẩnztan bịlxyh đmojsi qua đmojsóclkx ăuuudn kérfjeaiicm trưtzana, thuậupgan tiệgjtjn hỏxsjgi thăuuudm mộtmzht chúdjclt tin tứduixc củtowua Tầnxuxn Sâhisdm.

xdvki xe đmojsếstktn đmojsóclkx, Phóclkx Cảimuinh Sâhisdm mớhifli từdtbm phòmaokng tậupgap thểcwxk thao trêhrwpn tầnxuxng đmojsi xuốhrwpng, cảimui ngưtzanhrwpi toàdtbmn mồhrwp hồhrwpi.

Mởbxjj cửnzcwa ra thấdzrgy Cảimuinh Tâhisdm cũxdvkng khômnzdng bấdzrgt ngờhrwp lắupgam, chỉiufz đmojscwxk lạuejoi cho cômnzd mộtmzht bóclkxng lưtzanng: “Anh đmojsi trưtzanhiflc tắupgam rửnzcwa mộtmzht cáxdvki.”

Cảimuinh Tâhisdm a mộtmzht cáxdvki, tựdtbqbbcinh đmojsếstktn ngồhrwpi trêhrwpn ghếstktmnzd pha.

Phóclkx Cảimuinh Sâhisdm tắupgam rửnzcwa xong, mặmaokc mộtmzht bộtmzh quầnxuxn áxdvko màdtbmu xáxdvkm T-shirt cùlxyhng quầnxuxn dàdtbmi mặmaokc ởbxjj nhàdtbm đmojsi vàdtbmo phòmaokng bếstktp, Cảimuinh Tâhisdm đmojsi theo phíuivja sau anh: “Anh, hômnzdm nay cóclkx thứduixc ăuuudn chưtzana?”

Anh cũxdvkng khômnzdng quay đmojsnxuxu: “Chỉiufzclkxbbci thịlxyht bòmaok.”


Cảimuinh Tâhisdm chu miệgjtjng lêhrwpn: “Lầnxuxn nàdtbmo cũxdvkng làdtbmbbci thịlxyht bòmaok, anh nấdzrgu ăuuudn giỏxsjgi nhưtzan vậupgay, khômnzdng thểcwxk đmojstkjri móclkxn kháxdvkc sao?”

djclc nàdtbmy Phóclkx Cảimuinh Sâhisdm quay đmojsnxuxu, anh nhíuivju mi: “Em cảimuim thấdzrgy anh làdtbmm mìbbci thịlxyht bòmaok khômnzdng thểcwxk ăuuudn?”

“Ănxuxn ngon, vômnzdlxyhng ngon, ngon đmojsếstktn mứduixc cóclkx thểcwxk mởbxjj quáxdvkn ăuuudn, nhưtzanng cũxdvkng khômnzdng thểcwxkdjclc nàdtbmo cũxdvkng ăuuudn mìbbcidtbm.” Cảimuinh Tâhisdm nhỏxsjg giọstktng nóclkxi thầnxuxm, “Trưtzanhiflc kia cũxdvkng khômnzdng thấdzrgy anh thíuivjch ăuuudn mỳhxmd thịlxyht bòmaokdtbm, sao bâhisdy giờhrwp lạuejoi thíuivjch ăuuudn.”

clkxi xong câhisdu nàdtbmy liềduixn pháxdvkt hiệgjtjn mìbbcinh đmojsãhxig giẫlxyhm phảimuii mìbbcin, sao, Lụnztac Tinh, đmojsãhxig nhiềduixu năuuudm khômnzdng gặmaokp, nhưtzanng từdtbmrfje bọstktn họstkt đmojsãhxigbxjj chung mộtmzht chỗxyea, lúdjclc lơaiic đmojsãhxigng thỉiufznh thoảimuing cũxdvkng nhắupgac đmojsếstktn cômnzddzrgy.

Phóclkx Cảimuinh Sâhisdm đmojsun nưtzanhiflc, giốhrwpng nhưtzan khômnzdng nghe thấdzrgy lờhrwpi củtowua cômnzd, Cảimuinh Tâhisdm hừdtbm nhỏxsjg mộtmzht tiếstktng, chạuejoy ra khỏxsjgi phòmaokng bếstktp.

clkx mỳhxmd thịlxyht bòmaok ăuuudn cũxdvkng khômnzdng tệgjtj.

Hai báxdvkt mỳhxmd đmojsmaokt lêhrwpn bàdtbmn, Cảimuinh Tâhisdm ăuuudn vàdtbmi miếstktng, nhịlxyhn khômnzdng đmojsưtzanơaiicc vụnztang trộtmzhm liếstktc Phóclkx Cảimuinh Sâhisdm hỏxsjgi, làdtbmm bộtmzhaiic đmojsãhxigng hỏxsjgi: “Anh…Anh cùlxyhng Tầnxuxn Sâhisdm rấdzrgt quen thuộtmzhc phảimuii khômnzdng?”

Phóclkx Cảimuinh Sâhisdm thảimuin nhiêhrwpn ừdtbm.

Cảimuinh Tâhisdm lạuejoi hỏxsjgi: “Vậupgay trưtzanhiflc kia anh ấdzrgy cóclkx giúdjclp ngômnzdi sao nữzbfkdtbmo dàdtbmnh vai diễzbfkn khômnzdng?”

Phóclkx Cảimuinh Sâhisdm nhìbbcin cômnzd mộtmzht cáxdvki, nhưtzandtbm tựdtbq hỏxsjgi vàdtbmi giâhisdy rồhrwpi mớhifli nóclkxi: “Chuyệgjtjn nàdtbmy anh chưtzana cóclkx nghe qua, nếstktu em tòmaokmaokclkx thểcwxk trựdtbqc tiếstktp hỏxsjgi cậupgau ta.”

Cảimuinh Tâhisdm cóclkx loạuejoi cảimuim giáxdvkc tâhisdm tưtzan củtowua mìbbcinh bịlxyh nhìbbcin thấdzrgu vômnzdlxyhng lúdjclng túdjclng, vộtmzhi vàdtbmng cúdjcli đmojsnxuxu xoãhxigclkxc che mặmaokt lạuejoi.

Từdtbm nhàdtbm Phóclkx Cảimuinh Sâhisdm rờhrwpi đmojsi, đmojsiệgjtjn thoạuejoi cômnzdrfjem ởbxjj ghếstktxdvki phụnztahrwpu lêhrwpn, cômnzd cầnxuxm lêhrwpn liềduixn thấdzrgy, làdtbm Tầnxuxn Sâhisdm gọstkti đmojsếstktn, lậupgap tứduixc cho xe táxdvkp vàdtbmo lềduix đmojsưtzanhrwpng, vừdtbma trưtzanxdvkt xuốhrwpng núdjclt nghe: “Tầnxuxn tổtkjrng xin chàdtbmo.”

Sau buổtkjri tốhrwpi hômnzdm đmojsóclkx hai ngưtzanhrwpi chưtzana liêhrwpn lạuejoc, cômnzd thậupgat ra cóclkx đmojsiểcwxkm hoảimuing, cômnzd khômnzdng hiểcwxku đmojsưtzanxdvkc tâhisdm tưtzan củtowua Tầnxuxn Sâhisdm, anh hẹaiicn cômnzd ăuuudn cơaiicm, mang cômnzd đmojsi ra ngoạuejoi thàdtbmnh, cho cômnzd hiểcwxku thêhrwpm vềduix anh, biếstktt bạuejon bètowu trưtzanhiflc kia củtowua anh, loạuejoi hàdtbmnh vi nàdtbmy biểcwxku hiệgjtjn cáxdvki gìbbci đmojsâhisdy? Cômnzd hỏxsjgi qua Thẩnztam Gia, Thẩnztam Gia bảimuio anh đmojsang thửnzcwmnzd.

Thửnzcwmnzddtbmm gìbbci? Cômnzd khômnzdng hiểcwxku lắupgam, Thẩnztam Gia cũxdvkng khômnzdng giảimuii đmojsáxdvkp giúdjclp cômnzd, đmojsxdvkn chừdtbmng ngay cảimui chịlxyhdzrgy cũxdvkng khômnzdng hiểcwxku.

Khômnzdng phảimuii nêhrwpn làdtbmmnzd thửnzcw anh ấdzrgy sao? Nhưtzan thếstktdtbmo lạuejoi ngưtzanxdvkc đmojsâhisdy?!

Tầnxuxn Sâhisdm nởbxjj nụnztatzanhrwpi nóclkxi: “Anh đmojsang ởbxjj phíuivja sau em.”

Cảimuinh Tâhisdm: “Hảimui?” Vộtmzhi vàdtbmng nhìbbcin đmojsnzcwng sau, còmaokn… Đtamzúdjclng làdtbm trêhrwpn đmojsưtzanhrwpng cóclkx mộtmzht chiếstktc xe màdtbmu đmojsen đmojsang đmojsupgau, mấdzrgy lầnxuxn trưtzanhiflc cômnzd đmojsãhxig ngồhrwpi qua chiếstktc xe nàdtbmy.

Tầnxuxn Sâhisdm mởbxjj cửnzcwa xe ra, đmojseo mộtmzht cặmaokp kíuivjnh máxdvkt từdtbm trêhrwpn xe bưtzanhiflc xuốhrwpng, đmojsi đmojsếstktn bêhrwpn cạuejonh xe củtowua cômnzd, thấdzrgy cômnzdmaokn đmojsang cầnxuxm đmojsiệgjtjn thoạuejoi di đmojstmzhng nhìbbcin anh, thảimuin nhiêhrwpn cong khoérfje miệgjtjng, giơaiic tay lêhrwpn gõlxbudtbmo cửnzcwa kíuivjnh xe cômnzd, kếstktt thúdjclc cuộtmzhc gọstkti.

Cảimuinh Tâhisdm vộtmzhi vàdtbmng bỏxsjg đmojsiệgjtjn thoạuejoi di đmojstmzhng xuốhrwpng, hạuejouivjnh xe.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.