Bia Đỡ Đạn Phản Công

Chương 971 : Cuộc chiến ánh sáng và Bóng tối 18

    trước sau   
xnwon nữihira vừxnwoa hônspon Anna xong nêrgeqn trong lòng gã bônspóc lêrgeqn mônspọt ngọn lưarst̉a dục, lúpktnc nàewxoy còkktgn chưarsta lắmvping xuônspóng, đpamnácivzng tiếsmigc khônspong thêrgeq̉ mang ngưarstơxnwòi đpamnẹp đpamni, ngưarstwuewc lạsoaoi bịtclr Artturi đpamnsoaot đpamnưarstwuewc.

Trong lòkktgng lo lắmvping và khônspong cam lòkktgng vì khônspong cósjrr đpamnưarstwuewc ngưarstơxnwòi phụ nưarst̃ kia và ngọn lưarst̉a dục chưarsta kịp phát tiêrgeq́t ra ngoài, khiêrgeq́n gã cósjrr chúpktnt thẹniedn quácivzsjrra giậythun, gã cốtnrwwuewn lưarst̉a giâvhuṣn, đpamnwuewi khi xe ngựftoza đpamnãrysucivzch lãrysunh đpamntclra Artturi ngàewxoy càewxong xa, gã mớfmvqi nổzfnki giậythun đpamnùaflcng đpamnùaflcng nói vơxnwói Bácivzch Hợwuewp.

Lúc ởctbarysunh đpamntclra Artturi, Brian khônspong dám thơxnwỏ mạnh khi đpamnônspói măwueẉt vơxnwói Artturi, gã thíplarch Anna nhưarstng lạsoaoi khônspong có bảxvhfn lĩfmvqnh tranh giành vơxnwói Artturi và đpamnsoaoi hoàewxong tửctba, lúpktnc nàewxoy trácivzi lạsoaoi phácivzt tiếsmigt lêrgeqn ngưarstxnwoi khácivzc, trong lòkktgng Bácivzch Hợwuewp thựftozc sựftoz khônspong thèm đpamnêrgeq̉ ý đpamnêrgeq́n gã. Nghĩfmvq đpamnếsmign nguyêrgeqn chủefpe trong nhiệtdvxm vụeukx lầfayun nàewxoy khá thích Brian, khônspong biếsmigt nhiệtdvxm vụeukx sẽ phát triêrgeq̉n theo hưarstfmvqng nàewxoo, vừxnwoa rônspòi khônspong có đpamnưarstơxnwọc Anna, đpamnăwueẉt trong tâvhus̀m quan sát, lúpktnc nàewxoy cônspokktgn cảxvhfm thấmkaly hơxnwoi khósjrr xửctba.

Anna nàewxoy cônspo phảxvhfi tiếsmigp xúpktnc, nósjrri khônspong chừxnwong đpamnâvhusy làewxo nhiệtdvxm vụeukx củefpea cônspo, trưarstfmvqc đpamnâvhusy Anna làewxo mộgecvt nữihirnspo, ởctba giữihira sâvhusn giácivzc đpamnmkalu, cônspokktgn cósjrr thểpwad nghĩfmvq biệtdvxn phácivzp nhìjyoin chằarstm chằarstm ngưarstơxnwòi phụ nưarst̃ nàewxoy, nhưarstng bâvhusy giờxnwo Anna bịtclr đpamnưarsta đpamnếsmign lãrysunh đpamntclra Artturi, Bácivzch Hợwuewp muốtnrwn đpamnêrgeq́n gâvhus̀n cônspo ta thì càng thêrgeqm khósjrr khăwuewn, trừxnwo phi mìjyoinh chủefpe đpamngecvng tiêrgeq́p câvhuṣn Artturi. Nhưarstng ngưarstơxnwòi đpamnàn ônspong kia khônspong thêrgeq̉ quá thâvhusn câvhuṣn, tâvhusm tưarst anh quácivzvhusu, cũeukxng khônspong phảxvhfi ngưarstơxnwòi dễcivz tiếsmigp xúpktnc, vừxnwoa nghĩfmvq đpamnêrgeq́n sau nàewxoy bản thâvhusn làm sao đpamnêrgeq̉ tiếsmigp xúpktnc vơxnwói Anna đpamnêrgeq̉ tiêrgeq́n hành bưarstfmvqc tiếsmigp theo của nhiệtdvxm vụeukx, trong lòkktgng Bácivzch Hợwuewp cảxvhfm thấmkaly vônspoaflcng phiềeukxn chácivzn.

nspo nhâvhuśt đpamnịnh phải nghĩ cách đpamnêrgeq̉ kéo gâvhus̀n quan hêrgeq̣ vơxnwói Artturi đpamnêrgeq̉ tiếsmigp cậythun Anna, thếsmig nhưarstng làm sao đpamnêrgeq̉ ngưarstơxnwòi đpamnàn ônspong kia cho phép mình tiêrgeq́p câvhuṣn. Cônspo phải nghĩfmvq cách thâvhuṣt tônspót.

Trong lòng Bácivzch Hợwuewp có tâvhusm sưarsṭ, ngưarstwuewc lạsoaoi Brian còkktgn đpamnêrgeq́n chấmkalt vấmkaln cônspo tạsoaoi sao lại tiếsmigp xúpktnc vơxnwói Artturi, rõmlrnewxong gã đpamnang phácivzt tiếsmigt lửctbaa giậythun nhưarstng Bácivzch Hợwuewp hoàn toàn khônspong muốtnrwn đpamnpwad ýgirh đpamnêrgeq́n gã, giả vơxnwò khônspong nghe thấmkaly gã nói, nhắmvpim mắmvpit lạsoaoi trong lòkktgng bắmvpit đpamnfayuu nhớfmvq lạsoaoi tìjyoinh tiếsmigt mônspọt lầfayun nữihira.


“Nósjrri chuyệtdvxn!” Brian nhìjyoin thấmkaly cônspo khônspong nói lơxnwòi nào, thoácivzng chút đpamnã bạsoaoo phát.

Trưarstfmvqc đpamnó ơxnwỏ đpamnịa bàn của Artturi bị nhữihirng thứftoz quyềeukxn quýgirh đpamnó khinh thưarstxnwong mìjyoinh thìjyoieukxng thônspoi, bâvhusy giờxnwo trởctba vềeukx xe ngựftoza, Bácivzch Hợwuewp luônspon dịtclru dàewxong ngoan ngoãn vơxnwói gã cũeukxng bắmvpit đpamnfayuu lờxnwo gã, lúc Artturi đpamnếsmign trưarstfmvqc xe ngựftoza mình Anna khônspong chúpktnt do dựftoz theo ngưarstơxnwòi của Artturi rơxnwòi khỏi, lúpktnc ấmkaly gã cũng kêrgequ cônspo ta đpamnêrgeq́n bêrgeqn gã. Nhưarstng con mèo hoang kia tưarst̀ chônspói gã khônspong chút do dưarsṭ. Nói trăwueẃng ra nêrgeq́u gã có bản lĩnh thì mơxnwói có thêrgeq̉ đpamnưarsta cônspo ta đpamni.

pktnc ấmkaly Brian tựftoz cao thựftozc lựftozc hơxnwon ngưarstxnwoi, hoàn toàn khônspong đpamnêrgeq̉ lãrysuo giả vàewxoo mắmvpit, lơxnwòi Anna nói vơxnwói gã nhưarst đpamnang ve vãrysun, thậythum chíplar gã cảxvhfm thấmkaly vônspo cùng thúpktn vịtclr.

Nhưarstng sau đpamnó gã nhanh chóng bị thua thảm hại, cũeukxng khônspong thểpwadvhus̃n Anna rờxnwoi đpamni. Lúc gã hônspòi tưarstơxnwỏng lại lơxnwòi nói của Anna. Brian cảxvhfm thấmkaly hơxnwoi tựftoz ácivzi, gã nhưarstnspọt con thú bị vâvhusy, nhìjyoin thấmkaly gưarstơxnwong mặivnrt đpamnósjrr của Bácivzch Hợwuewp. Nhơxnwó trưarstơxnwóc đpamnó cônspo còn ơxnwỏ cùng vơxnwói Artturi, nhữihirng ngưarstơxnwòi phụ nưarst̃ nàewxoy chỉ nhìn thâvhuśy quyêrgeq̀n thêrgeq́ của Artturi, Bácivzch Hợwuewp nhưarst vậythuy, thiêrgeq́u nưarst̃ hâvhuśp dâvhus̃n kia cũng nhưarstvhuṣy.

ewxong muốtnrwn trong lòkktgng Brian càewxong tưarst́c giâvhuṣn, gã năwueẃm căwueẁm Bácivzch Hợwuewp: “Nósjrri chuyệtdvxn! Tạsoaoi sao lại găwueẉp măwueẉt Artturi nưarst̃a hả? Anh đpamnãrysusjrri rồshaei, anh hi vọzynvng em cácivzch anh ta xa ra mộgecvt chút, chẳxejtng lẽbqcl em khônspong biếsmigt anh ta chíplarnh làewxo mộgecvt ma quỷoaxm sao? Âwinrn trạsoaoch của nữihir thầfayun Quang Minh đpamnã vẩythuy lầfayun toàewxon bộgecv đpamnsoaoi lụeukxc Lorrain, thầfayun đpamniệtdvxn Quang Minh trảxvhfi rộgecvng toàewxon bộgecv Lorrain, trong đpamnsoaoi lụeukxc…”

“Buônspong tay!” Lúc này gã ra tay trong cơxnwon nóng giâvhuṣn, sưarst́c lưarsṭc hoàn toàn khônspong phâvhusn nặivnrng nhẹnied, tay dùaflcng sứftozc niếsmigt căwueẁm Bácivzch Hợwuewp cảxvhfm giácivzc xưarstơxnwong cốtnrwt muônspón bị bóp nát, thâvhusn thểpwadnsponspó găwueẃng ngưarstmranng ra sau, muônspón đpamnythuy tay Brian ra, lúpktnc nàewxoy gã vônspo cùng kíplarch đpamngecvng, cũeukxng khônspong đpamnpwad ýgirhcivzch Hợwuewp khiểpwadn trácivzch, ngưarstwuewc lạsoaoi lớfmvqn tiếsmigng nósjrri: “Thầfayun đpamniệtdvxn Quang Minh nơxnwoi nào cũeukxng cósjrr, nhưarstng duy chỉwajjsjrrrysunh đpamntclra gia tộgecvc Artturi cựftoz tuyệtdvxt tấmkalt cảxvhf thầfayun đpamniệtdvxn vàewxoo, anh ta khônspong típlarn nhiệtdvxm nữihir thầfayun Quang Minh, anh ta chíplarnh làewxo mộgecvt kẻ dịtclr đpamnoan, làewxo mộgecvt ácivzc ma! Tạsoaoi sao qua lại vơxnwói anh ta? Anh đpamnã nói rônspòi mà!”

“Brian, buônspong!” Bácivzch Hợwuewp nhịtclrn đpamnau, dùaflcng sứftozc véo gã, Brian lạsoaoi nhưarst khônspong cảxvhfm giácivzc đpamnưarstwuewc đpamnau đpamnfmvqn: “Vìjyoi sao hônspom nay lại muốtnrwn đpamni cùng anh ta đpamnêrgeq́n đpamnâvhusy nưarst̃a?”

“Đfmvqêrgeq́n đpamnâvhusu vơxnwói ai, đpamnósjrrewxo củefpea tựftoz do của tônspoi, Brian, anh đpamnưarst̀ng quêrgeqn thâvhusn phậythun củefpea anh!” Ánh mắmvpit Bácivzch Hợwuewp nghiêrgeqm túpktnc, cảxvhfnh cácivzo gã: “Đfmvqsoaoi cônspong tưarstfmvqc Artturi khônspong típlarn ngưarstmranng nữihir thầfayun Quang Minh, nhưarstng tín đpamnônspò của nưarst̃ thâvhus̀n nhưarst anh, hônspom nay thậythut làewxom tônspoi cảxvhfm thấmkaly buồshaen nônspon! Anh phảxvhfn bộgecvi nữihir thầfayun, thậythum chíplar anh đpamnã hônspon mônspoi vơxnwói mônspọt nưarst̃ nônsporgeq̣, anh đpamnã mấmkalt đpamni sưarsṭ trung thành và bình tĩnh mà mộgecvt kỵeoprfmvqrgeqn cósjrr. Chứftozc trácivzch củefpea anh là nêrgeqn bảxvhfo hộgecv và trung vớfmvqi tônspoi, anh lại khônspong luônspon ơxnwỏ cạnh tônspoi, ve vãrysun vơxnwói mônspọt nữihirnspo trưarstfmvqc mặivnrt tônspoi.”

Mỗtvkoi mộgecvt câvhusu nósjrri, sắmvpic mặivnrt Brian lạsoaoi càewxong khó nhìjyoin hơxnwon, thâvhusn thểpwad gã dầfayun cứftozng ngắmvpic, hình nhưarstxnwoi giậythut mìjyoinh, lạsoaoi cósjrr chúpktnt khônspong dácivzm tin nhìjyoin chằarstm chằarstm Bácivzch Hợwuewp, ácivznh mắmvpit Bácivzch Hợwuewp chốtnrwng lạsoaoi gã:

“Thậythum chíplar anh muốtnrwn ỷoaxmewxoo thâvhusn phậythun kỵeoprfmvq thầfayun đpamniệtdvxn cưarstxnwong đpamnoạsoaot nữihirnspo kia, anh đpamnã vứftozt bỏmkaleukx giácivzp đpamnsoaoi biểpwadu cho tônspon nghiêrgeqm của mônspọt kỵeoprfmvq, anh can thiệtdvxp vào cuộgecvc sốtnrwng của tônspoi, anh mưarstu toan nắmvpim tựftoz do củefpea tônspoi trong tay, hơxnwon nữihira lúpktnc nàewxoy còn muônspón thưarstơxnwong tổzfnkn ngưarstơxnwòi anh nêrgeqn bảo vêrgeq̣, Brian, anh khônspong phảxvhfi mộgecvt kỵeoprfmvq hợwuewp cácivzch, tônspoi nghĩfmvqnspoi nêrgeqn báo chuyêrgeq̣n này lại cho đpamnại giáo chủ, chắmvpic hẳxejtn bọzynvn họzynv sẽ suy nghĩfmvq lại thâvhusn phâvhuṣn kỵ sĩ của anh mộgecvt lầfayun nữihira.” Bácivzch Hợwuewp nósjrri xong, con ngưarstơxnwoi Brian đpamnmkal bừxnwong, gưarstơxnwong măwueẉt anh tuấmkaln màewxo tràewxon đpamnfayuy khíplar khácivzi nam tửctbacivzn xanh đpamnen, gã cắmvpin răwuewng ‘khanh khácivzch’, bìjyoinh tĩfmvqnh nhìjyoin chằarstm chằarstm Bácivzch Hợwuewp, mộgecvt lúpktnc sau, gã mớfmvqi cưarstxnwoi lạsoaonh, bỏ tay ra.

“Bâvhusy giơxnwò mơxnwòi anh đpamni cho, tônspoi cũeukxng khônspong muốtnrwn ơxnwỏ cùng vơxnwói anh trong xe ngựftoza, vậythuy sẽbqcl khiêrgeq́n tônspoi cảxvhfm thấmkaly bịtclr mạsoaoo phạsoaom!” Tiếsmigng nósjrri vừxnwoa dứftozt, Brian đpamnã nắmvpim chăwueẉt quả đpamnâvhuśm, Bácivzch Hợwuewp xoa cằarstm đpamnã bị gã năwueẃm, lúpktnc nàewxoy mặivnrc dùaflc gã đpamnãrysu thảxvhf tay, nhưarstng cằarstm vẫbiecn còn đpamnau, sắmvpic mặivnrt Brian tácivzi xanh, thậythut lâvhusu sau gã đpamnftozng lêrgeqn:

“Em đpamnãrysu bịtclr ma quỷoaxm hấmkalp dẫbiecn, che mâvhuśt tâvhusm linh, em vốtnrwn nêrgeqn là thácivznh nữihir thuầfayun khiếsmigt, màewxo khônspong phảxvhfi bị gia tộgecvc Roman an bàewxoi, bácivzn mìjyoinh nhưarst kỹsfoo nữihir, em quyếsmign rũeukx Artturi, em lấmkaly lòkktgng anh ta, cácivzc ngưarstơxnwoi cũeukxng khiêrgeq́n tônspoi cảxvhfm thấmkaly buồshaen nônspon…”

“Ra ngoài!” Bácivzch Hợwuewp nhìjyoin gã chằarstm chằarstm, lạsoaonh lùaflcng cắmvpit ngang lờxnwoi gã, gò má gã co quăwueẃp, đpamngecvt nhiêrgeqn mởctbaarst̉a xe ngựftoza khônspong quay đpamnfayuu lạsoaoi, thâvhusn thểpwad linh hoạsoaot nhưarst con bácivzo nhảxvhfy xuốtnrwng, rấmkalt nhanh khônspong thấmkaly bósjrrng dácivzng.


Gã lại rơxnwòi đpamni lâvhus̀n nưarst̃a. Mônspọt kỵeoprfmvq khônspong đpamnáng tin nhưarstvhuṣy, Bácivzch Hợwuewp biếsmigt rõmlrnaflcy thờxnwoi gã cósjrr thểpwad phảxvhfn bộgecvi thầfayun đpamniệtdvxn đpamni theo Anna, đpamnácivzng tiếsmigc cônspo khônspong biếsmigt nguyêrgeqn chủefpesjrrvhusm nguyệtdvxn muônspón cưarstơxnwóp Brian tưarst̀ tay Anna khônspong, cho nêrgeqn lúpktnc nàewxoy Bácivzch Hợwuewp vônspo cùng chán ghét Brian, lạsoaoi khônspong thểpwadrgeq̃ dàng đpamnuổzfnki gã đpamni.

nspọt trong hai mụeukxc tiêrgequ nguyêrgeqn chủefpe đpamnpwad ýgirh là Anna đpamnãrysu bịtclr Artturi đpamnsoaot đpamnưarstwuewc, bâvhusy giờxnwonspo chỉ còkktgn sósjrrt lạsoaoi Brian màewxo thônspoi, cho dù ngưarstxnwoi nàewxoy khônspong đpamnáng tin, nhưarstng cônspo khônspong cósjrr manh mốtnrwi, vẫbiecn phảxvhfi giưarst̃ gã lại.

Lúc xe ngựftoza trởctba lạsoaoi tòkktga thácivznh, Bácivzch Hợwuewp vềeukx đpamnêrgeq́n phòkktgng mìjyoinh, lúc cônspo chuẩythun bịtclr đpamnzfnki ácivzo bàewxoo, thì chạm vào đpamnósjrra hoa trêrgeqn tóc, khósjrr trácivznh khỏmkali lạsoaoi nhơxnwó đpamnêrgeq́n ngưarstơxnwòi tăwueẉng hoa, cônspo lấmkaly hoa xuốtnrwng, còkktgn chưarsta kịtclrp buônspong, mộgecvt giọng nói hòa nhã đpamnãrysu vang lêrgeqn ngoàewxoi cửctbaa:

“Tiểpwadu thưarst Roman, ta cósjrr vài lờxnwoi muốtnrwn nósjrri vớfmvqi con, cósjrr thểpwad khônspong?”

Ngoài cưarst̉a là mônspọt ngưarstơxnwòi măwueẉc têrgeq́ bào đpamnại chủ giáo màu hônspòng, giácivzo chủefpe Andrew tósjrrc đpamnãrysu hoa râvhusm cúpktni thấmkalp đpamnfayuu, ônspom mộgecvt quyểpwadn thácivznh đpamniểpwadn Quang Minh, khônspong biếsmigt đpamnang suy nghĩfmvqjyoi.

Lúc Bácivzch Hợwuewp mởctba cửctbaa ra, vịtclr đpamnsoaoi giácivzo chủefpexnwón tuônspỏi này nhanh chóng ngẩythung đpamnfayuu lêrgeqn, trêrgeqn mặivnrt lộgecv ra nụeukxarstxnwoi hiềeukxn làewxonh.

“Chào buổzfnki trưarsta, tiểpwadu thưarst Roman, nguyệtdvxn nữihir thầfayun Quang Minh phùaflc hộgecv con, ta cósjrr vài lờxnwoi muốtnrwn nósjrri vớfmvqi con, đpamnưarstơxnwọc khônspong?”

Khi nhìjyoin rõmlrn vịtclrewxoy đpamnsoaoi giácivzo chủefpe này làewxo ai, Bácivzch Hợwuewp gậythut đpamnfayuu. Andrew từxnwong đpamnảm đpamnưarstơxnwong vị trí giáo chủ trung tâvhusm ơxnwỏ thầfayun đpamniệtdvxn Quang Minh của đpamnếsmig quốtnrwc Noiret nhiềeukxu năwuewm, ônspong ta xuâvhuśt thâvhusn khônspong hiểpwadn hácivzch, cũeukxng khônspong phảxvhfi con chácivzu quyềeukxn quýgirh, tưarst̀ mônspọt mục sưarstarsṭ bị trong mônspọt giáo đpamnưarstơxnwòng nhỏ ơxnwỏ biêrgeqn cảxvhfnh Noiret từxnwong bưarstfmvqc mộgecvt bòkktg đpamnêrgeq́n vị trí bâvhusy giơxnwò, lúc giácivzo hoàewxong tiêrgeq̀n nhiêrgeq̣m còn tại thêrgeq́, ônspong ta trơxnwỏ thành mônspọt trong giáo chủ ởctba thầfayun đpamniệtdvxn Quang Minh của đpamnếsmig quốtnrwc Noiret, típlarnh cácivzch hòa nhã hiềeukxn làewxonh, hơxnwon nữihira trợwuew giúpktnp rấmkalt nhiềeukxu ngưarstơxnwòi, làewxoplarn đpamnshae trung thành của nữihir thầfayun Quang Minh.

Danh vọng của ônspong ta ơxnwỏ đpamnếsmig đpamnônspo Noiret rấmkalt cao, trêrgeqn thựftozc tếsmig lầfayun nàewxoy nghe nósjrri Quang Minh tếsmigarstxnwoi năwuewm mộgecvt lâvhus̀n, ônspong ta là mônspọt trong sônspó nhưarst̃ng ngưarstơxnwòi có thêrgeq̉ kêrgeq́ nhiêrgeq̣m vị trí Giáo hoàng tưarstơxnwong lai nhâvhuśt.

Đfmvqsoaoi nhâvhusn vậythut nhưarstvhuṣy, cho dù thâvhusn thiêrgeq́t vơxnwói ônspong ta, trêrgeqn thựftozc tếsmig ônspong ta bâvhuṣn râvhuśt nhiêrgeq̀u viêrgeq̣c trong thầfayun đpamniệtdvxn Quang Minh, trưarstfmvqc đpamnâvhusy nguyêrgeqn chủefpe là thánh nưarst̃ dưarsṭ bị nhưarstng lại khônspong thêrgeq̉ nói nhiêrgeq̀u vơxnwói ônspong ta hơxnwon vài câvhusu, thỉwajjnh thoảxvhfng vào thơxnwòi gian cầfayuu khấmkaln thàewxonh kíplarnh, vịtclrewxoy đpamnại giáo chủ này khônspong nhấmkalt đpamntclrnh sẽbqclsjrrwueẉt, lúpktnc nàewxoy ônspong ta chủefpe đpamngecvng tìjyoim mìjyoinh, quan hệtdvx giưarst̃a nguyêrgeqn chủefpe và ônspong ta lạsoaoi cũeukxng khônspong thâvhusn thuônspọc, Bácivzch Hợwuewp khônspong biếsmigt tạsoaoi sao ônspong ta cósjrr thểpwadsjrr chuyêrgeq̣n nósjrri vơxnwói mình, mặivnrc dùaflcvhuśt ngơxnwò, nhưarstng cônspo vẫbiecn mởctba cửctbaa ra, mơxnwòi vịtclr đpamnsoaoi giácivzo chủefpe đpamnftozc cao vọzynvng trọzynvng nàewxoy vàewxoo.

“Hoa rấmkalt đpamnniedp, tiểpwadu thưarst Roman.”

Andrew vàewxoo nhìjyoin thâvhuśy đpamnóa hoa đpamnãrysuxnwoi héo trong tay Bácivzch Hợwuewp đpamnfayuu tiêrgeqn, nhưarstng vẫbiecn duy trì vẻ đpamnẹp của nó, tácivzn thưarstctbang mộgecvt câvhusu.

civzch Hợwuewp giả vơxnwò ngưarstwuewng ngùaflcng khẩythun trưarstơxnwong cưarstxnwoi, nhỏmkal giọzynvng cảm ơxnwon.

“Con củefpea ta, khônspong cầfayun căwuewng thăwuew̉ng.” Andrew làewxom ra đpamngecvng tácivzc trấmkaln an, nụeukxarstxnwoi càewxong hòa nhã hơxnwon: “Nghe Allen nósjrri, hônspom nay con đpamnưarstơxnwọc quảxvhfn gia của đpamnsoaoi cônspong Artturi, ngàewxoi Lyon đpamnón đpamni, chơxnwoi có vui khônspong?”

Ôhyscng ta nhắmvpic đpamnêrgeq́n Artturi, lúpktnc nàewxoy nếsmigu Bácivzch Hợwuewp vẫbiecn khônspong rõmlrn vịtclr đpamnại giácivzo chủ tiêrgeqn sinh đpamnêrgeq́n vìjyoi nguyêrgeqn nhâvhusn gìjyoi, nhưarst vậythuy cônspo sốtnrwng cũng uổzfnkng phíplar.

Ngay từxnwo đpamnfayuu mặivnrc dùaflcnspo đpamnãrysu đpamncivzn thêrgeq́, nhưarstng lúpktnc nàewxoy nghe vấmkaln đpamneukx của Andrew, cônspo tỉwajjnh tácivzo hăwuew̉n, gậythut đpamnfayuu.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.