Bia Đỡ Đạn Phản Công

Chương 1348 : Thanh mai trúc mã 16

    trước sau   
Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn nghe thấfjyky chítwvnnh mìlrwxnh trong lúrctgc vôehdflrwxnh làezlfm hưhbbo hao nhiềcskdu đpiredimo đpireyxhsc nhưhbbo vậdgicy, cójmkr chúrctgt khôehdfng dávfmlm tin, côehdf ta cưhbboyclki nhạyxhso hai tiếmrbkng:

“Mưhbboyclki bảawemy mưhbboyclki távfmlm vạyxhsn? Anh ta muốllpdn tiềcskdn đpirehbbon rồdimoi àezlf? Mộovhat bộovha đpiredimoyxhsng trong nhàezlfezlf cảawem 100 vạyxhsn? Làezlfvfmlc ngưhbboyclki ngu hay tôehdfi ngu? Tùyxhsy ýohrjlrwxm cửdjdya hàezlfng bêhbbon ngoàezlfi mua chừyqlcng mộovhat hai ngàezlfn làezlfyxhsng.” Bộovhavfmlng giốllpdng nhưhbbo chítwvnnh mìlrwxnh khôehdfng dễktxd bịlidd lừyqlca: “Cho dùyxhs đpireajtmng bểfwcv mộovhat gójmkrc đpirei nữdimoa cũrnzjng khôehdfng đpireếmrbkn 10 vạyxhsn? Cávfmli gójmkrc nàezlfy làezlfrctgc tôehdfi cắcpsst trávfmli câezlfy, ai ngờyclkjmkr dỏqmlam nhưhbbo vậdgicy, dao vừyqlca cắcpsst xuốllpdng liềcskdn đpireairut mộovhat gójmkrc, muốllpdn trávfmlch thìlrwx trávfmlch cha anh ta ngốllpdc, chítwvnnh mìlrwxnh mua phảawemi hàezlfng giảawem!”

Nghe nhữdimong lờyclki nàezlfy xong Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp lạyxhsi muốllpdn đpireávfmlnh ảawem, côehdf ta còlrwxn tiếmrbkp tụajtmc nójmkri: “Rưhbbokvbhu mấfjyky vạyxhsn mộovhat chai, cójmkr phảawemi anh cầfwcvn tiềcskdn đpireếmrbkn bệdgicnh rồdimoi khôehdfng, muốllpdn dựjzzga vàezlfo tôehdfi kiếmrbkm chávfmlt hảawem?”

“Tôehdfi muốllpdn gặllglp anh ta, tôehdfi muốllpdn nójmkri rõqipdezlfng vớtjwxi anh ta!” côehdf ta đpireairung dậdgicy đpirekdzzy cửdjdya muốllpdn đpireuổdgici theo Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp, từyqlcrctgc sávfmlng khi Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp rờyclki đpirei, côehdf ta bịlidd giam trong phòlrwxng cũrnzjng đpireãzqva thávfmlo còlrwxng tay, trong phòlrwxng giam ngoạyxhsi trừyqlc tolet bêhbbon trong hơvfmli bấfjykt tiệdgicn, giưhbboyclkng ngủqmla ngưhbbokvbhc lạyxhsi cũrnzjng khôehdfng tệdgic.

Trưhbbotjwxc đpireójmkrehdf ta luôehdfn tỏqmla vẻkdzzlrwxnh tĩfwcvnh, ngưhbboyclki cảawemnh sávfmlt nójmkri chuyệdgicn vớtjwxi côehdf ta khôehdfng nghĩfwcv tớtjwxi côehdf ta sẽoafp bỏqmla trốllpdn, lúrctgc cảawemnh sávfmlt đpirei vàezlfo khôehdfng khójmkra cửdjdya phòlrwxng, Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn đpirekdzzy cửdjdya liềcskdn chạyxhsy đpirei.

ehdf vừyqlca chạyxhsy vừyqlca hôehdf to têhbbon Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp, chạyxhsy loạyxhsn khắcpssp nơvfmli trong cụajtmc cảawemnh sávfmlt, rấfjykt nhanh liềcskdn nhìlrwxn thấfjyky Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafpyxhsng Bávfmlch Hợkvbhp, côehdf nhàezlfo vềcskd phítwvna trưhbbotjwxc muốllpdn kérnzjo ávfmlo Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp, nhưhbbong lạyxhsi chụajtmp hụajtmt.


ohrj Duyêhbbon Tỷoafpezlfvfmlch Hợkvbhp lưhbboyclki đpirefwcv ýohrj đpireếmrbkn ảawem, ảawem lạyxhsi vọufost lêhbbon, mộovhat tay nắcpssm đpireưhbbokvbhc lưhbbong ávfmlo sơvfml mi củqmlaa Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp, lớtjwxn tiếmrbkng hôehdf: “Anh đpireairung lạyxhsi!”

Lờyclki Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn còlrwxn chưhbboa nójmkri hếmrbkt, Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp liềcskdn mộovhat phávfmlt nhấfjykc tay côehdf ta, nérnzjm mộovhat cúrctg qua vai đpireem côehdf ta nérnzjm xuốllpdng đpirefjykt. Côehdf ta bịliddrnzjm choávfmlng vávfmlng muốllpdn đpireairung dậdgicy, Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp vốllpdn chávfmln ghérnzjt ảawemezlfu rồdimoi khôehdfng chúrctgt nghĩfwcv ngợkvbhi liềcskdn đpireyxhsp mộovhat phávfmlt lêhbbon ngựjzzgc ảawem ‘ầfwcvm’ mộovhat tiếmrbkng côehdf ta lạyxhsi ngãzqva xuốllpdng đpirefjykt.

“Cójmkr chuyệdgicn gìlrwx từyqlc từyqlcjmkri, khôehdfng nêhbbon đpireovhang thủqmla.” Ngưhbboyclki bêhbbon cạyxhsnh vừyqlca nhìlrwxn thấfjyky Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp đpireovhang thủqmla, đpirecskdu sợkvbh cậdgicu dưhbbotjwxi cơvfmln giậdgicn dữdimo đpireávfmlnh chếmrbkt ngưhbboyclki.

Hai ngưhbboyclki bịliddvfmlch ra, Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn đpireưhbbokvbhc cảawemnh sávfmlt đpirekvbh ngồdimoi dậdgicy, toàezlfn thâezlfn run rẩkdzzy.

“Tôehdfi, tôehdfi…” côehdf vốllpdn khôehdfng muốllpdn khójmkrc trưhbbotjwxc mặllglt Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp, nhưhbbong nưhbbotjwxc mắcpsst khôehdfng kiềcskdm đpireưhbbokvbhc rơvfmli xuốllpdng, sau mộovhat hồdimoi cójmkr ngưhbboyclki đpireưhbboa côehdf cốllpdc nưhbbotjwxc uốllpdng mớtjwxi bìlrwxnh tĩfwcvnh lạyxhsi:

“Anh cójmkr chuyệdgicn gìlrwx từyqlc từyqlcjmkri, dựjzzga vàezlfo cávfmli gìlrwx đpireovhang thủqmla đpireávfmlnh tôehdfi?”

“Ai bảawemo côehdf tấfjykn côehdfng tôehdfi?”

Vẻkdzz mặllglt cậdgicu chávfmln ghérnzjt, Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn cójmkr chúrctgt kítwvnch đpireovhang: “Tôehdfi nójmkri cho anh biếmrbkt, mấfjyky thứairuhbbokvbhu, bàezlfn gãzqvay gójmkrc dựjzzga vàezlfo đpireâezlfu đpireòlrwxi tôehdfi đpirecskdn mưhbboyclki bảawemy mưhbboyclki távfmlm vạyxhsn!”

“Đelcdúrctgng, đpireúrctgng làezlfehdfi uốllpdng rưhbbokvbhu củqmlaa anh, cávfmli bàezlfn kia xávfmlc thựjzzgc cũrnzjng do tôehdfi làezlfm hưhbbo, nhưhbbo vậdgicy thìlrwx sao chứairu? Cùyxhsng lắcpssm tôehdfi nhậdgicn lỗyxhsi vớtjwxi anh coi nhưhbbo xong, anh muốllpdn lừyqlca gạyxhst tôehdfi, bắcpsst đpirecskdn 17, 18 vạyxhsn, đpireyqlcng mơvfml!” Côehdf ta nójmkri chắcpssc chắcpssn thếmrbk, Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp nghe xong: “Mọufosi ngưhbboyclki nghe thấfjyky rồdimoi chứairu, nhữdimong thứairuezlfy do côehdf ta làezlfm. Côehdfjmkr nhậdgicn lỗyxhsi hay khôehdfng khôehdfng đpireávfmlng mộovhat xu, nhữdimong thứairuezlfy bao nhiêhbbou tiềcskdn, tựjzzg nhiêhbbon sẽoafpjmkr Giávfmlm đpireliddnh nhàezlfhbbotjwxc trảawem lờyclki.”

ohrj Duyêhbbon Tỷoafprnzjng khôehdfng biếmrbkt làezlfm sao chọufosc trúrctgng phiềcskdn phứairuc nàezlfy, nhìlrwxn thấfjyky côehdf ta bịlidd cảawemnh sávfmlt kérnzjo vềcskd, lúrctgc đpirei ra, trong nộovhai tâezlfm vôehdfyxhsng khójmkr chịliddu. Bávfmlch Hợkvbhp nhìlrwxn cậdgicu, hỏqmlai:

“Anh ghérnzjt côehdf ta lắcpssm àezlf?”

Trong kịliddch tìlrwxnh Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafpehdfyxhsng thưhbboơvfmlng tiếmrbkc Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn, khôehdfng biếmrbkt cójmkr phảawemi vìlrwx sựjzzg xuấfjykt hiệdgicn củqmlaa mìlrwxnh nêhbbon làezlfm thay đpiredgici thávfmli đpireovha củqmlaa cậdgicu vớtjwxi Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn. Bávfmlch Hợkvbhp vừyqlca hỏqmlai, Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafptwvnp mắcpsst nhìlrwxn côehdf, nhịliddn cảawem buổdgici, rốllpdc cụajtmc nhịliddn khôehdfng đpireưhbbokvbhc, đpireưhbboa tay nhérnzjo eo côehdf:

“Ai cho em nójmkri hưhbboơvfmlu nójmkri vưhbbokvbhn!” chỉlrwx cầfwcvn nghĩfwcv đpireếmrbkn Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn cậdgicu liềcskdn thấfjyky phiềcskdn, làezlfm sao cójmkr thểfwcv thítwvnch đpireưhbbokvbhc?


vfmlch Hợkvbhp bịlidd cậdgicu nhérnzjo muốllpdn nérnzj, nhưhbbong khôehdfng nérnzj đpireưhbbokvbhc: “Nếmrbku nhưhbbo anh khôehdfng ởkvbhyxhsng em thìlrwx…”

“Khôehdfng cójmkr nếmrbku nhưhbbo.” Ngay từyqlc đpirefwcvu lúrctgc quen biếmrbkt Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn cũrnzjng khôehdfng cójmkr chuyệdgicn gìlrwx tốllpdt làezlfnh, cậdgicu khôehdfng thítwvnch ngưhbboyclki nhưhbbo vậdgicy, thừyqlca dịliddp cậdgicu khôehdfng chúrctg ýohrjezlfm nhậdgicp vàezlfo cuộovhac sốllpdng củqmlaa cậdgicu, Bávfmlch Hợkvbhp thìlrwx khávfmlc, côehdfezlf thanh mai trúrctgc mãzqva vớtjwxi cậdgicu, từyqlc nhỏqmla lớtjwxn lêhbbon cùyxhsng nhau, côehdfhbbotjwxc vàezlfo nhàezlf cậdgicu nhiềcskdu khi cậdgicu cũrnzjng khôehdfng cho sắcpssc mặllglt tốllpdt, càezlfng đpireyqlcng nójmkri chi đpireếmrbkn Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn.

Nghĩfwcv tớtjwxi ảawem, lòlrwxng cậdgicu càezlfng phiềcskdn chávfmln

Trêhbbon đpireưhbboyclkng trởkvbh vềcskd, Bávfmlch Hợkvbhp phávfmlt hiệdgicn cậdgicu nhưhbbojmkr đpireiềcskdu gìlrwx suy nghĩfwcv, vềcskd tớtjwxi nhàezlf liềcskdn đpireem mávfmly títwvnnh mởkvbhhbbon.

Cha mẹvbcjvfmlch khôehdfng biếmrbkt côehdf sẽoafp trởkvbh vềcskd, sớtjwxm đpireãzqva đpirellglt vérnzj đpirei du lịliddch, hôehdfm nay trờyclki chưhbboa sávfmlng đpireãzqva đpirei, khoảawemng sau lễktxd mớtjwxi quay vềcskd. Buổdgici tốllpdi Bávfmlch Hợkvbhp chuẩkdzzn bịlidd ăohrjn tốllpdi bêhbbon nhàezlf cậdgicu, lúrctgc côehdf nấfjyku cơvfmlm, Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp đpireang tra tưhbbo liệdgicu, lúrctgc côehdf dọufosn cơvfmlm ra, nhìlrwxn thấfjyky bộovha dạyxhsng cau màezlfy củqmlaa cậdgicu.

Thừyqlca dịliddp cậdgicu đpirei rửdjdya tay, Bávfmlch Hợkvbhp liếmrbkc xem mávfmly títwvnnh, thìlrwx ra cậdgicu tra bộovha luậdgict, vừyqlca vặllgln tra đpireưhbbokvbhc tộovhai trộovham cắcpssp vàezlf mứairuc hìlrwxnh phạyxhst tưhbboơvfmlng ứairung.

rctgc đpirei ra, nhìlrwxn thấfjyky Bávfmlch Hợkvbhp đpireang xem mávfmly títwvnnh, liềcskdn kérnzjo ghếmrbk ngồdimoi cạyxhsnh: “Anh đpireliddnh khôehdfng thưhbboa kiệdgicn côehdf ta nữdimoa.”

Thấfjyky Bávfmlch Hợkvbhp khôehdfng nójmkri câezlfu nàezlfo, cậdgicu vừyqlca bớtjwxi cơvfmlm vừyqlca giảawemi thítwvnch:

“Hìlrwxnh phạyxhst quávfml nhẹvbcj.”

Nếmrbku nhưhbborctgc đpireójmkr Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn nhậdgicn tộovhai thávfmli đpireovha tốllpdt, tốllpdi đpirea bịlidd giam mộovhat hai năohrjm, thậdgicm chítwvn nếmrbku lúrctgc giam côehdf biểfwcvu hiệdgicn tốllpdt cójmkr thểfwcv đpireưhbbokvbhc đpirellglc xávfml, cójmkr thểfwcv chỉlrwx giam nhiềcskdu nhấfjykt nữdimoa năohrjm làezlf xong, nhưhbbo vậdgicy quávfml tiệdgicn nghi cho côehdf ta!

Nếmrbku luậdgict phávfmlp khôehdfng xảawem nổdgici cơvfmln giậdgicn nàezlfy củqmlaa cậdgicu, vậdgicy cứairu đpirefwcv chítwvnnh cậdgicu giảawemi quyếmrbkt!

Trong mắcpsst cậdgicu lójmkre lêhbbon ávfmlnh sávfmlng âezlfm lãzqvanh nhưhbbo đpireovhac xàezlf, sau mộovhat khắcpssc cậdgicu mỉlrwxm cưhbboyclki, gắcpssp thứairuc ăohrjn bỏqmlaezlfo chérnzjn Bávfmlch Hợkvbhp.

Ngàezlfy hôehdfm sau cậdgicu đpireếmrbkn cụajtmc cảawemnh sávfmlt nójmkri rõqipd nguyêhbbon do, chỉlrwx cầfwcvn Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn viếmrbkt giấfjyky nợkvbh, cùyxhsng đpireiểfwcvm chỉlrwxezlfo danh sávfmlch tàezlfi sảawemn hưhbbo hỏqmlang, yêhbbou cầfwcvu trong 2 năohrjm côehdf ta phảawemi trảawem hếmrbkt nợkvbh, nhưhbbo vậdgicy thìlrwx khôehdfng kiệdgicn cávfmlo nữdimoa.

vfmlch Hợkvbhp khôehdfng đpirei cùyxhsng cậdgicu, trong cụajtmc cảawemnh sávfmlt, Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn nghe thấfjyky cậdgicu khôehdfng kiệdgicn cávfmlo muốllpdn tha cho côehdf mộovhat đpireưhbboyclkng, côehdf thởkvbhezlfi mộovhat hơvfmli, còlrwxn cao ngạyxhso nójmkri tấfjykt nhiêhbbon côehdf sẽoafp nghĩfwcv biệdgicn phávfmlp trảawem hếmrbkt nợkvbh.

lrwx việdgicc nhưhbbo vậdgicy, hảawemo cảawemm củqmlaa côehdf vớtjwxi Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp lạyxhsi tăohrjng thêhbbom, thậdgicm chítwvn dựjzzga vàezlfo cơvfml hộovhai thiếmrbku nợkvbhezlfy, còlrwxn xin sốllpd đpireiệdgicn thoạyxhsi củqmlaa cậdgicu. Sao khi xin đpireưhbbokvbhc còlrwxn lưhbbou vàezlfo danh sávfmlch bạyxhsn bèpwqn tốllpdt.

ehdf ta mỗyxhsi ngàezlfy đpirecskdu gửdjdyi tin nhắcpssn cho Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp, phầfwcvn lớtjwxn làezlf tin cávfml nhâezlfn nhưhbboezlf: lúrctgc ăohrjn cơvfmlm thìlrwx gửdjdyi tin, tâezlfm tìlrwxnh khôehdfng tốllpdt cũrnzjng gửdjdyi tin, gia đpireìlrwxnh mìlrwxnh hoàezlfn cảawemnh khôehdfng tốllpdt cũrnzjng gửdjdyi tin, nhiếmrbku lúrctgc nhìlrwxn cứairu nhưhbbo đpireang làezlfm nũrnzjng vớtjwxi cậdgicu vậdgicy.

Hếmrbkt kỳfwcv nghỉlrwx, Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafpezlfvfmlch Hợkvbhp quay vềcskd trưhbboyclkng, Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn nhắcpssn tin cậdgicu bìlrwxnh thưhbboyclkng cậdgicu sẽoafp khôehdfng trảawem lờyclki, ngẫnwwpu nhiêhbbon sẽoafp gửdjdyi icon yêhbbou cầfwcvu khôehdfng nêhbbon làezlfm phiềcskdn chítwvnnh mìlrwxnh.

Nhưhbbong càezlfng nhưhbbo vậdgicy, côehdfawemezlfng khôehdfng ngừyqlcng nhắcpssn.

Đelcdang giờyclk họufosc tin nhắcpssn đpireiệdgicn thoạyxhsi vang lêhbbon, Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp khôehdfng thèpwqnm nhìlrwxn, mãzqvai đpireếmrbkn khi tan họufosc, mớtjwxi lấfjyky đpireiệdgicn thoạyxhsi ra, liềcskdn nhìlrwxn thấfjyky tin tứairuc Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn: “Thờyclki gian trôehdfi qua nhanh thậdgict, khoảawemng cávfmlch giữdimoa hai chúrctgng ta cũrnzjng xa nhưhbbo vậdgicy.”

Phítwvna sau còlrwxn kèpwqnm theo hìlrwxnh mèpwqno con đpireávfmlng yêhbbou, lạyxhsi nhắcpssn thêhbbom: “Bạyxhsn gávfmli củqmlaa anh màezlf nhìlrwxn thấfjyky tin nhắcpssn nàezlfy, khôehdfng biếmrbkt cójmkr ghen chếmrbkt hay khôehdfng? Hi hi hi! ai bảawemo trưhbbotjwxc kia anh khi dễktxdehdfi.”

ohrj Duyêhbbon Tỷoafphbboyclki lạyxhsnh, cấfjykt đpireiệdgicn thoạyxhsi vàezlfo.

Mấfjyky thávfmlng sau, sắcpssp nghỉlrwxpwqn, Phưhbboơvfmlng Khởkvbhi Chuyểfwcvn thỉlrwxnh thoảawemng sẽoafp gửdjdyi tin nhắcpssn cho cậdgicu, bìlrwxnh thưhbboyclkng sẽoafp nhắcpssc nhởkvbh cậdgicu nhớtjwx ăohrjn cơvfmlm, nhớtjwx nghĩfwcv ngơvfmli đpireúrctgng giờyclk, khi ngủqmla nhớtjwx đpirecpssp mềcskdn… nhữdimong lúrctgc nhậdgicn đpireưhbbokvbhc Lýohrj Duyêhbbon Tỷoafp liềcskdn thấfjyky phiềcskdn chávfmln.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.