Bia Đỡ Đạn Phản Công

Chương 1348 : Thanh mai trúc mã 16

    trước sau   
Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn nghe thấmepxy chíkxodnh mìaslznh trong lúbikxc vôkxodaslznh làeuodm hưimvu hao nhiềmbtqu đobveftih đobvezmtac nhưimvu vậdaqry, cójetw chúbikxt khôkxodng dáklblm tin, côkxod ta cưimvujetwi nhạzmtao hai tiếgyfhng:

“Mưimvujetwi bảfmkly mưimvujetwi táklblm vạzmtan? Anh ta muốbikxn tiềmbtqn đobvevgckn rồftihi àeuod? Mộyxeqt bộyxeq đobveftihujqzng trong nhàeuodeuod cảfmkl 100 vạzmtan? Làeuodklblc ngưimvujetwi ngu hay tôkxodi ngu? Tùujqzy ýmvbtaslzm cửimvua hàeuodng bêvgckn ngoàeuodi mua chừxkxing mộyxeqt hai ngàeuodn làeuodujqzng.” Bộyxeqklblng giốbikxng nhưimvu chíkxodnh mìaslznh khôkxodng dễbqnv bịfwxx lừxkxia: “Cho dùujqz đobvegzzcng bểzfom mộyxeqt gójetwc đobvei nữiotca cũpiejng khôkxodng đobveếgyfhn 10 vạzmtan? Cáklbli gójetwc nàeuody làeuodbikxc tôkxodi cắjxert tráklbli câmtpcy, ai ngờjetwjetw dỏvcchm nhưimvu vậdaqry, dao vừxkxia cắjxert xuốbikxng liềmbtqn đobveyywpt mộyxeqt gójetwc, muốbikxn tráklblch thìaslz tráklblch cha anh ta ngốbikxc, chíkxodnh mìaslznh mua phảfmkli hàeuodng giảfmkl!”

Nghe nhữiotcng lờjetwi nàeuody xong Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv lạzmtai muốbikxn đobveáklblnh ảfmkl, côkxod ta còsxyin tiếgyfhp tụgzzcc nójetwi: “Rưimvuenudu mấmepxy vạzmtan mộyxeqt chai, cójetw phảfmkli anh cầenudn tiềmbtqn đobveếgyfhn bệiotcnh rồftihi khôkxodng, muốbikxn dựgpyga vàeuodo tôkxodi kiếgyfhm cháklblt hảfmkl?”

“Tôkxodi muốbikxn gặhgrdp anh ta, tôkxodi muốbikxn nójetwi rõwymheuodng vớwhzzi anh ta!” côkxod ta đobveyywpng dậdaqry đobveccixy cửimvua muốbikxn đobveuổuwmxi theo Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv, từxkxibikxc sáklblng khi Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv rờjetwi đobvei, côkxod ta bịfwxx giam trong phòsxying cũpiejng đobveãbikx tháklblo còsxying tay, trong phòsxying giam ngoạzmtai trừxkxi tolet bêvgckn trong hơpcszi bấmepxt tiệiotcn, giưimvujetwng ngủfwxx ngưimvuenudc lạzmtai cũpiejng khôkxodng tệiotc.

Trưimvuwhzzc đobveójetwkxod ta luôkxodn tỏvcch vẻptlxaslznh tĩgyfhnh, ngưimvujetwi cảfmklnh sáklblt nójetwi chuyệiotcn vớwhzzi côkxod ta khôkxodng nghĩgyfh tớwhzzi côkxod ta sẽcytt bỏvcch trốbikxn, lúbikxc cảfmklnh sáklblt đobvei vàeuodo khôkxodng khójetwa cửimvua phòsxying, Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn đobveccixy cửimvua liềmbtqn chạzmtay đobvei.

kxod vừxkxia chạzmtay vừxkxia hôkxod to têvgckn Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv, chạzmtay loạzmtan khắjxerp nơpcszi trong cụgzzcc cảfmklnh sáklblt, rấmepxt nhanh liềmbtqn nhìaslzn thấmepxy Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhvujqzng Báklblch Hợenudp, côkxod nhàeuodo vềmbtq phíkxoda trưimvuwhzzc muốbikxn kémtpco áklblo Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv, nhưimvung lạzmtai chụgzzcp hụgzzct.


mvbt Duyêvgckn Tỷobhveuodklblch Hợenudp lưimvujetwi đobvezfom ýmvbt đobveếgyfhn ảfmkl, ảfmkl lạzmtai vọqyqct lêvgckn, mộyxeqt tay nắjxerm đobveưimvuenudc lưimvung áklblo sơpcsz mi củfwxxa Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv, lớwhzzn tiếgyfhng hôkxod: “Anh đobveyywpng lạzmtai!”

Lờjetwi Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn còsxyin chưimvua nójetwi hếgyfht, Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv liềmbtqn mộyxeqt pháklblt nhấmepxc tay côkxod ta, némtpcm mộyxeqt cúbikx qua vai đobveem côkxod ta némtpcm xuốbikxng đobvemepxt. Côkxod ta bịfwxxmtpcm choáklblng váklblng muốbikxn đobveyywpng dậdaqry, Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv vốbikxn cháklbln ghémtpct ảfmklmtpcu rồftihi khôkxodng chúbikxt nghĩgyfh ngợenudi liềmbtqn đobvezmtap mộyxeqt pháklblt lêvgckn ngựgpygc ảfmkl ‘ầenudm’ mộyxeqt tiếgyfhng côkxod ta lạzmtai ngãbikx xuốbikxng đobvemepxt.

“Cójetw chuyệiotcn gìaslz từxkxi từxkxijetwi, khôkxodng nêvgckn đobveyxeqng thủfwxx.” Ngưimvujetwi bêvgckn cạzmtanh vừxkxia nhìaslzn thấmepxy Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv đobveyxeqng thủfwxx, đobvembtqu sợenud cậdaqru dưimvuwhzzi cơpcszn giậdaqrn dữiotc đobveáklblnh chếgyfht ngưimvujetwi.

Hai ngưimvujetwi bịfwxxklblch ra, Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn đobveưimvuenudc cảfmklnh sáklblt đobvemhfm ngồftihi dậdaqry, toàeuodn thâmtpcn run rẩccixy.

“Tôkxodi, tôkxodi…” côkxod vốbikxn khôkxodng muốbikxn khójetwc trưimvuwhzzc mặhgrdt Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv, nhưimvung nưimvuwhzzc mắjxert khôkxodng kiềmbtqm đobveưimvuenudc rơpcszi xuốbikxng, sau mộyxeqt hồftihi cójetw ngưimvujetwi đobveưimvua côkxod cốbikxc nưimvuwhzzc uốbikxng mớwhzzi bìaslznh tĩgyfhnh lạzmtai:

“Anh cójetw chuyệiotcn gìaslz từxkxi từxkxijetwi, dựgpyga vàeuodo cáklbli gìaslz đobveyxeqng thủfwxx đobveáklblnh tôkxodi?”

“Ai bảfmklo côkxod tấmepxn côkxodng tôkxodi?”

Vẻptlx mặhgrdt cậdaqru cháklbln ghémtpct, Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn cójetw chúbikxt kíkxodch đobveyxeqng: “Tôkxodi nójetwi cho anh biếgyfht, mấmepxy thứyywpimvuenudu, bàeuodn gãbikxy gójetwc dựgpyga vàeuodo đobveâmtpcu đobveòsxyii tôkxodi đobvembtqn mưimvujetwi bảfmkly mưimvujetwi táklblm vạzmtan!”

“Đgpygúbikxng, đobveúbikxng làeuodkxodi uốbikxng rưimvuenudu củfwxxa anh, cáklbli bàeuodn kia xáklblc thựgpygc cũpiejng do tôkxodi làeuodm hưimvu, nhưimvu vậdaqry thìaslz sao chứyywp? Cùujqzng lắjxerm tôkxodi nhậdaqrn lỗluxki vớwhzzi anh coi nhưimvu xong, anh muốbikxn lừxkxia gạzmtat tôkxodi, bắjxert đobvembtqn 17, 18 vạzmtan, đobvexkxing mơpcsz!” Côkxod ta nójetwi chắjxerc chắjxern thếgyfh, Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv nghe xong: “Mọqyqci ngưimvujetwi nghe thấmepxy rồftihi chứyywp, nhữiotcng thứyywpeuody do côkxod ta làeuodm. Côkxodjetw nhậdaqrn lỗluxki hay khôkxodng khôkxodng đobveáklblng mộyxeqt xu, nhữiotcng thứyywpeuody bao nhiêvgcku tiềmbtqn, tựgpyg nhiêvgckn sẽcyttjetw Giáklblm đobvefwxxnh nhàeuodimvuwhzzc trảfmkl lờjetwi.”

mvbt Duyêvgckn Tỷobhvpiejng khôkxodng biếgyfht làeuodm sao chọqyqcc trúbikxng phiềmbtqn phứyywpc nàeuody, nhìaslzn thấmepxy côkxod ta bịfwxx cảfmklnh sáklblt kémtpco vềmbtq, lúbikxc đobvei ra, trong nộyxeqi tâmtpcm vôkxodujqzng khójetw chịfwxxu. Báklblch Hợenudp nhìaslzn cậdaqru, hỏvcchi:

“Anh ghémtpct côkxod ta lắjxerm àeuod?”

Trong kịfwxxch tìaslznh Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhvkxodujqzng thưimvuơpcszng tiếgyfhc Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn, khôkxodng biếgyfht cójetw phảfmkli vìaslz sựgpyg xuấmepxt hiệiotcn củfwxxa mìaslznh nêvgckn làeuodm thay đobveuwmxi tháklbli đobveyxeq củfwxxa cậdaqru vớwhzzi Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn. Báklblch Hợenudp vừxkxia hỏvcchi, Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhvkxodp mắjxert nhìaslzn côkxod, nhịfwxxn cảfmkl buổuwmxi, rốbikxc cụgzzcc nhịfwxxn khôkxodng đobveưimvuenudc, đobveưimvua tay nhémtpco eo côkxod:

“Ai cho em nójetwi hưimvuơpcszu nójetwi vưimvuenudn!” chỉqmrw cầenudn nghĩgyfh đobveếgyfhn Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn cậdaqru liềmbtqn thấmepxy phiềmbtqn, làeuodm sao cójetw thểzfom thíkxodch đobveưimvuenudc?


klblch Hợenudp bịfwxx cậdaqru nhémtpco muốbikxn némtpc, nhưimvung khôkxodng némtpc đobveưimvuenudc: “Nếgyfhu nhưimvu anh khôkxodng ởmhfmujqzng em thìaslz…”

“Khôkxodng cójetw nếgyfhu nhưimvu.” Ngay từxkxi đobveenudu lúbikxc quen biếgyfht Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn cũpiejng khôkxodng cójetw chuyệiotcn gìaslz tốbikxt làeuodnh, cậdaqru khôkxodng thíkxodch ngưimvujetwi nhưimvu vậdaqry, thừxkxia dịfwxxp cậdaqru khôkxodng chúbikx ýmvbtmtpcm nhậdaqrp vàeuodo cuộyxeqc sốbikxng củfwxxa cậdaqru, Báklblch Hợenudp thìaslz kháklblc, côkxodeuod thanh mai trúbikxc mãbikx vớwhzzi cậdaqru, từxkxi nhỏvcch lớwhzzn lêvgckn cùujqzng nhau, côkxodimvuwhzzc vàeuodo nhàeuod cậdaqru nhiềmbtqu khi cậdaqru cũpiejng khôkxodng cho sắjxerc mặhgrdt tốbikxt, càeuodng đobvexkxing nójetwi chi đobveếgyfhn Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn.

Nghĩgyfh tớwhzzi ảfmkl, lòsxying cậdaqru càeuodng phiềmbtqn cháklbln

Trêvgckn đobveưimvujetwng trởmhfm vềmbtq, Báklblch Hợenudp pháklblt hiệiotcn cậdaqru nhưimvujetw đobveiềmbtqu gìaslz suy nghĩgyfh, vềmbtq tớwhzzi nhàeuod liềmbtqn đobveem máklbly tíkxodnh mởmhfmvgckn.

Cha mẹxkxiklblch khôkxodng biếgyfht côkxod sẽcytt trởmhfm vềmbtq, sớwhzzm đobveãbikx đobvehgrdt vémtpc đobvei du lịfwxxch, hôkxodm nay trờjetwi chưimvua sáklblng đobveãbikx đobvei, khoảfmklng sau lễbqnv mớwhzzi quay vềmbtq. Buổuwmxi tốbikxi Báklblch Hợenudp chuẩccixn bịfwxx ănlrun tốbikxi bêvgckn nhàeuod cậdaqru, lúbikxc côkxod nấmepxu cơpcszm, Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv đobveang tra tưimvu liệiotcu, lúbikxc côkxod dọqyqcn cơpcszm ra, nhìaslzn thấmepxy bộyxeq dạzmtang cau màeuody củfwxxa cậdaqru.

Thừxkxia dịfwxxp cậdaqru đobvei rửimvua tay, Báklblch Hợenudp liếgyfhc xem máklbly tíkxodnh, thìaslz ra cậdaqru tra bộyxeq luậdaqrt, vừxkxia vặhgrdn tra đobveưimvuenudc tộyxeqi trộyxeqm cắjxerp vàeuod mứyywpc hìaslznh phạzmtat tưimvuơpcszng ứyywpng.

bikxc đobvei ra, nhìaslzn thấmepxy Báklblch Hợenudp đobveang xem máklbly tíkxodnh, liềmbtqn kémtpco ghếgyfh ngồftihi cạzmtanh: “Anh đobvefwxxnh khôkxodng thưimvua kiệiotcn côkxod ta nữiotca.”

Thấmepxy Báklblch Hợenudp khôkxodng nójetwi câmtpcu nàeuodo, cậdaqru vừxkxia bớwhzzi cơpcszm vừxkxia giảfmkli thíkxodch:

“Hìaslznh phạzmtat quáklbl nhẹxkxi.”

Nếgyfhu nhưimvubikxc đobveójetw Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn nhậdaqrn tộyxeqi tháklbli đobveyxeq tốbikxt, tốbikxi đobvea bịfwxx giam mộyxeqt hai nănlrum, thậdaqrm chíkxod nếgyfhu lúbikxc giam côkxod biểzfomu hiệiotcn tốbikxt cójetw thểzfom đobveưimvuenudc đobvehgrdc xáklbl, cójetw thểzfom chỉqmrw giam nhiềmbtqu nhấmepxt nữiotca nănlrum làeuod xong, nhưimvu vậdaqry quáklbl tiệiotcn nghi cho côkxod ta!

Nếgyfhu luậdaqrt pháklblp khôkxodng xảfmkl nổuwmxi cơpcszn giậdaqrn nàeuody củfwxxa cậdaqru, vậdaqry cứyywp đobvezfom chíkxodnh cậdaqru giảfmkli quyếgyfht!

Trong mắjxert cậdaqru lójetwe lêvgckn áklblnh sáklblng âmtpcm lãbikxnh nhưimvu đobveyxeqc xàeuod, sau mộyxeqt khắjxerc cậdaqru mỉqmrwm cưimvujetwi, gắjxerp thứyywpc ănlrun bỏvccheuodo chémtpcn Báklblch Hợenudp.

Ngàeuody hôkxodm sau cậdaqru đobveếgyfhn cụgzzcc cảfmklnh sáklblt nójetwi rõwymh nguyêvgckn do, chỉqmrw cầenudn Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn viếgyfht giấmepxy nợenud, cùujqzng đobveiểzfomm chỉqmrweuodo danh sáklblch tàeuodi sảfmkln hưimvu hỏvcchng, yêvgcku cầenudu trong 2 nănlrum côkxod ta phảfmkli trảfmkl hếgyfht nợenud, nhưimvu vậdaqry thìaslz khôkxodng kiệiotcn cáklblo nữiotca.

klblch Hợenudp khôkxodng đobvei cùujqzng cậdaqru, trong cụgzzcc cảfmklnh sáklblt, Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn nghe thấmepxy cậdaqru khôkxodng kiệiotcn cáklblo muốbikxn tha cho côkxod mộyxeqt đobveưimvujetwng, côkxod thởmhfmeuodi mộyxeqt hơpcszi, còsxyin cao ngạzmtao nójetwi tấmepxt nhiêvgckn côkxod sẽcytt nghĩgyfh biệiotcn pháklblp trảfmkl hếgyfht nợenud.

aslz việiotcc nhưimvu vậdaqry, hảfmklo cảfmklm củfwxxa côkxod vớwhzzi Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv lạzmtai tănlrung thêvgckm, thậdaqrm chíkxod dựgpyga vàeuodo cơpcsz hộyxeqi thiếgyfhu nợenudeuody, còsxyin xin sốbikx đobveiệiotcn thoạzmtai củfwxxa cậdaqru. Sao khi xin đobveưimvuenudc còsxyin lưimvuu vàeuodo danh sáklblch bạzmtan bèmepx tốbikxt.

kxod ta mỗluxki ngàeuody đobvembtqu gửimvui tin nhắjxern cho Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv, phầenudn lớwhzzn làeuod tin cáklbl nhâmtpcn nhưimvueuod: lúbikxc ănlrun cơpcszm thìaslz gửimvui tin, tâmtpcm tìaslznh khôkxodng tốbikxt cũpiejng gửimvui tin, gia đobveìaslznh mìaslznh hoàeuodn cảfmklnh khôkxodng tốbikxt cũpiejng gửimvui tin, nhiếgyfhu lúbikxc nhìaslzn cứyywp nhưimvu đobveang làeuodm nũpiejng vớwhzzi cậdaqru vậdaqry.

Hếgyfht kỳgzzc nghỉqmrw, Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhveuodklblch Hợenudp quay vềmbtq trưimvujetwng, Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn nhắjxern tin cậdaqru bìaslznh thưimvujetwng cậdaqru sẽcytt khôkxodng trảfmkl lờjetwi, ngẫptzku nhiêvgckn sẽcytt gửimvui icon yêvgcku cầenudu khôkxodng nêvgckn làeuodm phiềmbtqn chíkxodnh mìaslznh.

Nhưimvung càeuodng nhưimvu vậdaqry, côkxodfmkleuodng khôkxodng ngừxkxing nhắjxern.

Đgpygang giờjetw họqyqcc tin nhắjxern đobveiệiotcn thoạzmtai vang lêvgckn, Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv khôkxodng thèmepxm nhìaslzn, mãbikxi đobveếgyfhn khi tan họqyqcc, mớwhzzi lấmepxy đobveiệiotcn thoạzmtai ra, liềmbtqn nhìaslzn thấmepxy tin tứyywpc Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn: “Thờjetwi gian trôkxodi qua nhanh thậdaqrt, khoảfmklng cáklblch giữiotca hai chúbikxng ta cũpiejng xa nhưimvu vậdaqry.”

Phíkxoda sau còsxyin kèmepxm theo hìaslznh mèmepxo con đobveáklblng yêvgcku, lạzmtai nhắjxern thêvgckm: “Bạzmtan gáklbli củfwxxa anh màeuod nhìaslzn thấmepxy tin nhắjxern nàeuody, khôkxodng biếgyfht cójetw ghen chếgyfht hay khôkxodng? Hi hi hi! ai bảfmklo trưimvuwhzzc kia anh khi dễbqnvkxodi.”

mvbt Duyêvgckn Tỷobhvimvujetwi lạzmtanh, cấmepxt đobveiệiotcn thoạzmtai vàeuodo.

Mấmepxy tháklblng sau, sắjxerp nghỉqmrwmepx, Phưimvuơpcszng Khởmhfmi Chuyểzfomn thỉqmrwnh thoảfmklng sẽcytt gửimvui tin nhắjxern cho cậdaqru, bìaslznh thưimvujetwng sẽcytt nhắjxerc nhởmhfm cậdaqru nhớwhzz ănlrun cơpcszm, nhớwhzz nghĩgyfh ngơpcszi đobveúbikxng giờjetw, khi ngủfwxx nhớwhzz đobvejxerp mềmbtqn… nhữiotcng lúbikxc nhậdaqrn đobveưimvuenudc Lýmvbt Duyêvgckn Tỷobhv liềmbtqn thấmepxy phiềmbtqn cháklbln.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.