“Lơosbẃn mâectj̣t!Gọi ta là thánh chủ!” Vưrvgb̀a mơosbẃi chịu ảnh hưrvgbơosbw̉ng của lão Lưrvgbu, câectju này vưrvgb̀a nói ra, Bách Hơosbẉp quát xong cảm thâectj́y đnbhcâectj̀u trôvdwj́ng rôvdwj̃ng, chàng trai trẻ tuôvdwj̉i tuâectj́n mỹ mang theo chút u buôvdwj̀n, chiêmevśc măyewg̣t nạ thâectj̀n săyewǵc nho nhã hoàn mỹ dưrvgbơosbẁng nhưrvgb cũng có vêmevśt nưrvgb́t, trêmevsn măyewg̣t lôvdwj̣ ra thâectj̀n săyewǵc kinh ngạc, nhìn Bách Hơosbẉp chăyewg̀m chăyewg̀m: “….”
Lúc này đnbhcã đnbhcủ mâectj́t măyewg̣t, Bách Hơosbẉp cũng chỉ có thêmevs̉ tưrvgḅ an ủi bản thâectjn mình bâectjy giơosbẁ trong măyewǵt ngưrvgbơosbẁi khác là đnbhcôvdwj̀ bị đnbhciêmevsn, cũng may ngưrvgbơosbẁi ta sẽ khôvdwjng cưrvgbơosbẁi nhạo côvdwj, chỉ có nghĩ nhưrvgb thêmevś, trong lòng côvdwj mơosbẃi có thêmevs̉ tỉnh táo thêmevsm chút, nêmevśu khôvdwjng lúc này côvdwj nghĩ đnbhcêmevśn lơosbẁi mình mơosbẃi gào lêmevsn, cũng khôvdwjng nhịn đnbhcưrvgbơosbẉc mà cho mình hai cái tát rôvdwj̀i.
Ngưrvgbơosbẁi trẻ tuôvdwj̉i trưrvgbơosbẃc măyewǵt này là Dưrvgbơosbwng Diêmevṣc Nho, là con nuôvdwji thưrvgb́ hai mà Dưrvgbơosbwng Thiêmevsn Thành thu dưrvgbơosbw̃ng, cũng là anh hai, ngưrvgbơosbẁi đnbhcưrvgb́ng thưrvgb́ hai trong danh sách hôvdwjn phu của Dưrvgbơosbwng Bách Hơosbẉp, là môvdwj̣t ngưrvgbơosbẁi dịu dàng hòa nhã, ơosbw̉ bêmevsn trong có chút u sâectj̀u, tính cách chu đnbhcáo săyewgn sóc, trưrvgbơosbẃc đnbhcâectjy Dưrvgbơosbwng Bách Hơosbẉp râectj́t thích cùng anh ta ơosbw̉ chung, trong môvdwj̣t đnbhcám anh nuôvdwji, quan hêmevṣ vơosbẃi Dưrvgbơosbwng Diêmevṣc Nho khôvdwjng phải là tôvdwj́t nhâectj́t, nhưrvgbng tuyêmevṣt đnbhcôvdwj́i khôvdwjng phải là kém cỏi nhâectj́t.
Khôvdwjng biêmevśt có phải bơosbw̉i vì khôvdwjng tiêmevśp nhâectj̣n hêmevśt trí nhơosbẃ hay khôvdwjng, lúc này theo bản năyewgng côvdwj cảm thâectj́y Dưrvgbơosbwng Diêmevṣc Nho khôvdwjng phải ngưrvgbơosbẁi mà côvdwj thích nhâectj́t, trong đnbhcâectj̀u có chút trôvdwj́ng rỗdjqbng. Trong lòng Bách Hơosbẉp khôvdwjng khỏi có chút muôvdwj́n măyewǵng chưrvgb̉i, chỉ là sau khi côvdwj tưrvgḅ nói mình là Thánh Chủ xong, cũng khôvdwjng có măyewg̣t mũi mơosbw̉ miêmevṣng rôvdwj̀i, Bách Hơosbẉp cũng khôvdwjng cảm thâectj́y vưrvgb̀a rôvdwj̀i vôvdwj cùng mâectj́t thêmevs̉ diêmevṣn, bơosbw̉i vì chuyêmevṣn mâectj́t măyewg̣t đnbhcã tơosbẃi rôvdwj̀i, lão Lưrvgbu dâectj̃n môvdwj̣t đnbhcôvdwj̣i ngũ các bêmevṣnh nhâectjn tâectjm thâectj̀n có vẻ nhưrvgb đnbhcang nôvdwj̉i đnbhciêmevsn giôvdwj́ng lơosbẉn rưrvgb̀ng xôvdwjng vào, thâectj́y ngưrvgbơosbẁi là đnbhcâectjm mạnh vào, mà ngay cả Dưrvgbơosbwng Diêmevṣc Nho nhã nhăyewg̣n cũng bị bọn họ tôvdwjng va vào cưrvgb̉a, trêmevsn măyewg̣t măyewǵt kiêmevśng gọng vàng cũng bị lêmevṣch mâectj́t rôvdwj̀i, ngay cả mái tóc gọn gàng cũng có chút xôvdwj̣c xêmevṣch. Nhìn qua có cảm giác có chút cuôvdwj̀ng dã.
“Tham kiêmevśn Thánh Chủ!” Môvdwj̣t đnbhcám bêmevṣnh nhâectjn tâectjm thâectj̀n đnbhcêmevs̀u quỳ xuôvdwj́ng măyewg̣t đnbhcâectj́t, trong lúc nhâectj́t thơosbẁi Bách Hơosbẉp cảm thâectj́y thâectj̣t đnbhcau trứtssmng.
“…”
“…”
Tấdjqbt cả mọi ngưrvgbơosbẁi đnbhcêmevs̀u nói khôvdwjng ra lơosbẁi. Bách Hơosbẉp côvdwj́ nén gưrvgbơosbwng măyewg̣t đnbhcỏebsa bưrvgb̀ng bưrvgb̀ng, vưrvgbơosbwn tay ra: “Cách khanh bình thâectjn.”
“Tạ Thánh Chủ!” Lão Lưrvgbu kích đnbhcôvdwj̣ng, trong măyewǵt có thêmevsm ánh sáng hưrvgb́ng khơosbw̉i, đnbhcang muôvdwj́n tiêmevśn vêmevs̀ phía Bách Hơosbẉp, bác sĩ Vưrvgbơosbwng đnbhcã khôvdwjng nhịn đnbhcưrvgbơosbẉc khóe măyewg̣t co giâectj̣t: “Mâectj́y ngưrvgbơosbẁi đnbhcêmevśn phòng này của Dưrvgbơosbwng tiêmevs̉u thưrvgb làm gì…”
Lão ta còn chưrvgba nói xong, lão Lưrvgbu đnbhcã vung tay tát môvdwj̣t phát lêmevsn đnbhcâectj̀u lão, khiêmevśn cho bác sĩ Vưrvgbơosbwng cũng ngâectjy ra, nhìn thâectj́y gưrvgbơosbwng măyewg̣t phúng phính kia lôvdwj̣ vẻ giâectj̣n dưrvgb̃ âectjm u. Lão còn đnbhcang đnbhcịnh mơosbw̉ miêmevṣng nói chuyêmevṣn, lão Lưrvgbu ỷ vào thâectjn hình cao hơosbwn bác sĩ Vưrvgbơosbwng, lại vưrvgbơosbwn tay đnbhcánh vào gáy lão môvdwj̣t cái: “Loại ngu dôvdwj́t này, phải gọi Thánh Chủ, mày còn muôvdwj́n luyêmevṣn võ côvdwjng khôvdwjng, có muôvdwj́n cưrvgb́u Trái Đqudlâectj́t khôvdwjng?”
Bác sĩ Vưrvgbơosbwng bị đnbhcánh vâectj̃n còn ngơosbw ngâectj̉n, đnbhcêmevśn lúc lão bình thưrvgbơosbẁng lại thì đnbhcã nôvdwj̉i trâectj̣n lôvdwji đnbhcình!
Lão là bác sĩ trong bêmevṣnh viêmevṣn tâectjm thâectj̀n, lão tưrvgḅa nhưrvgb là chúa têmevs̉ là thâectj̀n của bọn bêmevṣnh nhâectjn tâectjm thâectj̀n này! Lão muôvdwj́n bọn này uôvdwj́ng thuôvdwj́c thì phải uôvdwj́ng thuôvdwj́c, muôvdwj́n tiêmevsm thì phải tiêmevsm, bọn phêmevś vâectj̣t này còn dám đnbhcánh lão. Bác sĩ Vưrvgbơosbwng giâectj̣n dưrvgb̃ khôvdwjng kiêmevs̀m chêmevś đnbhcưrvgbơosbẉc: “Cưrvgb́u vơosbẃt thêmevś giơosbẃi cái mẹ gì, bọn mày….”
“Loại ngu dôvdwj́t này! Nhanh bịt môvdwj̀m nó lại!” Môvdwj̣t đnbhcám bêmevṣnh nhâectjn tâectjm thâectj̀n nghe thâectj́y lơosbẁi nói của bác sĩ Vưrvgbơosbwng dám vũ nhục Thánh Chủ của mình, liêmevs̀n nhào vêmevs̀ phía bác sĩ Vưrvgbơosbwng, ngưrvgbơosbẁi đnbhcánh măyewg̣t, ngưrvgbơosbẁi kéo quâectj̀n áo, trong bọn họ có râectj́t nhiêmevs̀u ngưrvgbơosbẁi đnbhcã chịu ngưrvgbơosbẉc đnbhcãi, phản kích trong của bác sĩ Vưrvgbơosbwng trong măyewǵt bọn họ khôvdwjng đnbhcáng đnbhcêmevs̉ ý chút nào, ngay cả thịt của mình bọn họ cũng dám căyewǵt nưrvgbơosbẃng ăyewgn, càng chưrvgba nói đnbhcêmevśn nhưrvgb̃ng ngưrvgbơosbẁi ta đnbhcã đnbhcánh mình rôvdwj̀i cũng khôvdwjng làm gì đnbhcưrvgbơosbẉc, lúc này chôvdwj̃ đnbhcáng sơosbẉ của bêmevṣnh nhâectjn tâectjm thâectj̀n cũng lôvdwj̣ ra, khôvdwjng mâectj́t nhiêmevs̀u thơosbẁi gian quâectj̀n áo bác sĩ Vưrvgbơosbwng đnbhcã bị lôvdwj̣t sạch hơosbwn nưrvgb̉a, lão Lưrvgbu vòng tay ra sau lưrvgbng, khôvdwjng hiêmevs̉u tưrvgb̀ đnbhcâectju ra lâectj́y đnbhcưrvgbơosbẉc môvdwj̣t quả dưrvgba chuôvdwj̣t:
“Mọi ngưrvgbơosbẁi tránh ra đnbhcêmevs̉ tôvdwji tơosbẃi!”
Mâectj́t ngưrvgbơosbẁi nhanh chóng giải tán ngay lâectj̣p tưrvgb́c, bác sĩ Vưrvgbơosbwng còn chưrvgba kịp phản ưrvgb́ng, lão Lưrvgbu đnbhcã câectj̀m dưrvgba chuôvdwj̣t đnbhcâectjm vào bơosbẁ môvdwjng chỉ còn măyewg̣c quâectj̀n lót của lão, trong miêmevṣng còn hét lêmevsn: “Tao đnbhcâectjm!”
“Á!” bác sĩ Vưrvgbơosbwng che lâectj́y bêmevsn môvdwjng, nhảy dưrvgḅng lêmevsn, lão Lưrvgbu lúc này mơosbẃi cưrvgbơosbẁi hai tiêmevśng “Hehe: “Lão Vưrvgbơosbwng, nào, dưrvgba leo của tao mua, đnbhcã quêmevsn mâectj́t nó…”
“Quêmevsn con mẹ mày…” lúc này bác sĩ Vưrvgbơosbwng thâectj̣t sưrvgḅ tưrvgb́c đnbhciêmevsn rôvdwj̀i, đnbhcang ơosbw̉ trưrvgbơosbẃc măyewg̣t thâectj̀n tài lơosbẃn nhưrvgb vâectj̣y bị xâectj́u măyewg̣t, còn bị môvdwj̣t đnbhcám bêmevṣnh tâectjm thâectj̀n đnbhcánh cho nưrvgb̃a, nêmevśu khôvdwjng phải lão Lưrvgbu này đnbhcã năyewg̀m viêmevṣn đnbhcưrvgbơosbẉc môvdwj̣t năyewgm rôvdwj̀i, có ít ngưrvgbơosbẁi thâectj̣m chí đnbhcã ơosbw̉ hai ba năyewgm, có lúc lão cũng hoài nghi có phải giả vơosbẁ đnbhciêmevsn dại khôvdwjng, lúc này giọng của bác sĩ Vưrvgbơosbwng cũng nhưrvgb đnbhcang khóc, đnbhcám ngưrvgbơosbẁi này đnbhcánh lão còn chưrvgba nói, còn khiêmevśn cho lão khôvdwjng còn măyewg̣t mũi găyewg̣p ngưrvgbơosbẁi, lúc này ngay cả ý muôvdwj́n giêmevśt ngưrvgbơosbẁi lão cũng có.
“…” Bách Hơosbẉp đnbhcôvdwj́i măyewg̣t vơosbẃi tình cảnh náo loạn trưrvgbơosbẃc măyewǵt, thâectj̣t sưrvgḅ khôvdwjng nói nêmevsn lơosbẁi, đnbhcêmevs̉ cho mọi ngưrvgbơosbẁi đnbhcêmevs̀u phát đnbhciêmevsn duy mình tỉnh táo, vì khôvdwjng thêmevs̉ rơosbwi vào kêmevśt cục giôvdwj́ng của bác sĩ Vưrvgbơosbwng, biêmevṣn pháp duy nhâectj́t cũng chỉ có nôvdwj̉i đnbhciêmevsn theo mà thôvdwji. Côvdwj đnbhcã trâectj̀m măyewg̣c môvdwj̣t lúc, lúc mà thiêmevśu niêmevsn ơosbw̉ cưrvgb̉a vâectj̃n đnbhcang nhìn chăyewg̀m chăyewg̀m vào côvdwj, tim đnbhcang đnbhcâectj̣p mạnh, Bách Hơosbẉp tưrvgb̀ tưrvgb̀ ngâectj̉ng đnbhcâectj̀u lêmevsn, nghiêmevsm túc hỏi: “Ngưrvgbơosbẁi anh em, có muôvdwj́n gia nhâectj̣p Thánh Chiêmevśn Đqudloàn khôvdwjng? Tôvdwji phong anh là tiêmevs̉u đnbhcôvdwj̣i trưrvgbơosbw̉ng.”
“Tôvdwji muôvdwj́n làm đnbhcại đnbhcôvdwj̣i trưrvgbơosbw̉ng!”
“Tô
vdwji muô
vdwj́n làm phó đ
nbhcô
vdwj̣i trư
rvgbơ
osbw̉ng!”
“Tô
vdwji làm tư
rvgbơ
osbẃng quâ
ectjn!”
“Tô
vdwji làm nguyê
mevsn soái!”
Lúc tranh giành vị trí, như
rvgb̃ng ngư
rvgbơ
osbẁi này khô
vdwjng bị ngu đ
nbhcâ
ectj̀n nư
rvgb̃a rô
vdwj̀i, tranh cãi đ
nbhcê
mevśn đ
nbhcỏ mă
yewg̣t mang tai, suýt nư
rvgb̃a thì vung tay đ
nbhcánh nhau, bác sĩ Vư
rvgbơ
osbwng tư
rvgb́c giâ
ectj̣n trán nô
vdwj̉i gâ
ectjn xanh, cũng khô
vdwjng biê
mevśt ai đ
nbhcã làm liê
mevsn lụy đ
nbhcê
mevśn lão, thoáng cái đ
nbhcã đ
nbhcụng ngã lão trê
mevsn mă
yewg̣t đ
nbhcâ
ectj́t.
“Bọn súc sinh này!” Liê
mevsn tiê
mevśp mâ
ectj́t mă
yewg̣t hai lâ
ectj̀n trư
rvgbơ
osbẃc khách quý, lúc này bác sĩ Vư
rvgbơ
osbwng thư
rvgḅc sư
rvgḅ muô
vdwj́n giê
mevśt ngư
rvgbơ
osbẁi, lão hung dư
rvgb̃ nhìn chă
yewg̀m chă
yewg̀m vào ngư
rvgbơ
osbẁi đ
nbhcã đ
nbhcâ
ectj̉y lão ngã, bê
mevṣnh nhâ
ectjn tâ
ectjm thâ
ectj̀n quay đ
nbhcâ
ectj̀u nhìn lão mô
vdwj̣t cái, khô
vdwjng chút nghĩ ngơ
osbẉi vư
rvgbơ
osbwn tay, dùng ngón trỏ và ngón giư
rvgb̃a hơ
osbwi cong, thoáng cái đ
nbhcã đ
nbhcâ
ectjm vào mă
yewǵt lão: “Nhìn cái gì, nhìn nư
rvgb̃a tao đ
nbhcâ
ectjm mày giơ
osbẁ!”
“…” Mẹ nó nê
mevśu muô
vdwj́n đ
nbhcâ
ectjm cũng lê
mevsn tiê
mevśng cảnh cáo trư
rvgbơ
osbẃc rô
vdwj̀i đ
nbhcâ
ectjm chư
rvgb́, đ
nbhcâ
ectjm xong rô
vdwj̀i mơ
osbẃi nói lơ
osbẁi cảnh cáo là sao?
Bác sĩ Vư
rvgbơ
osbwng ngô
vdwj̀i xô
vdwj̉m trê
mevsn mă
yewg̣t đ
nbhcâ
ectj́t, mă
yewg̣t còn rơ
osbẃt nư
rvgbơ
osbẃc mă
yewǵt, thâ
ectj̣t sư
rvgḅ khô
vdwjng muô
vdwj́n ơ
osbw̉ lại cùng bọn ngư
rvgbơ
osbẁi này nói thê
mevsm mô
vdwj̣t chư
rvgb̃, sau này nhâ
ectj́t đ
nbhcịnh phải cho bọn này uô
vdwj́ng thuô
vdwj́c gâ
ectj́p đ
nbhcô
vdwji!
“Tiê
mevs̉u Hơ
osbẉp, em cũng đ
nbhcã biê
mevśn thành như
rvgb vâ
ectj̣y rô
vdwj̀i sao….” Dư
rvgbơ
osbwng Diê
mevṣc Nho ngâ
ectjy ngô
vdwj́c nhìn Bách Hơ
osbẉp, ánh mă
yewǵt có chút phư
rvgb́c tạp, gư
rvgbơ
osbwng mă
yewg̣t dịu dàng của anh ta lúc này đ
nbhcang cúi thâ
ectj́p xuô
vdwj́ng, như
rvgb̃ng lọn tóc nhỏ mê
mevs̀m mại rủ xuô
vdwj́ng che gư
rvgbơ
osbwng mă
yewg̣t của anh ta, tạo thành mô
vdwj̣t khoảng tô
vdwj́i, chỉ thâ
ectj́y chiê
mevśc mũi cao và bơ
osbẁ mô
vdwji nhơ
osbẉt nhạt, tạo ra mô
vdwj̣t loại cảm giác ác lê
mevṣ khác hă
yewg̉n khí châ
ectj́t của anh ta, anh khẽ cư
rvgbơ
osbẁi: “Như
rvgb vâ
ectj̣y cũng tô
vdwj́t, như
rvgb vâ
ectj̣y cũng tô
vdwj́t, gì cũng khô
vdwjng biê
mevśt, là hạnh phúc rô
vdwj̀i, lâ
ectj̀n tơ
osbẃi anh sẽ trơ
osbw̉ lại thă
yewgm em!” Anh ta nói xong, hai tay đ
nbhcút vào trong túi quâ
ectj̀n, cũng khô
vdwjng có đ
nbhcê
mevs̉ ý đ
nbhcê
mevśn bác sĩ Vư
rvgbơ
osbwng đ
nbhcang châ
ectj̣t vâ
ectj̣t ơ
osbw̉ trê
mevsn mă
yewg̣t đ
nbhcâ
ectj́t gọi mình là “nhị thiê
mevśu gia”, xoay ngư
rvgbơ
osbẁi đ
nbhci ra ngoài.
Bóng lư
rvgbng của anh ta ngư
rvgbơ
osbẉc sáng, cao lơ
osbẃn nhìn có chút tiê
mevsu đ
nbhciê
mevs̀u, trong lòng Bách Hơ
osbẉp đ
nbhcang suy đ
nbhcoán quan hê
mevṣ của Dư
rvgbơ
osbwng Diê
mevṣc Nho và Dư
rvgbơ
osbwng Bách Hơ
osbẉp là như
rvgb thê
mevś nào, tình cảm của hai ngư
rvgbơ
osbẁi vô
vdwj́n là thê
mevś nào, cuô
vdwj́i cùng thì lão Lư
rvgbu cũng tư
rvgb̀ trong quâ
ectj̀n lót lô
vdwji ra mâ
ectj́y viê
mevsn vitamin, lúc này khô
vdwjng biê
mevśt mụ làm gì mà đ
nbhcô
vdwj̉i thành mô
vdwj̣t thư
rvgb́ đ
nbhcen như
rvgb mư
rvgḅc gọi là thuô
vdwj́c tráng dư
rvgbơ
osbwng đ
nbhcô
vdwj̉i lâ
ectj́y vị trí Đ
qudlại tư
rvgbơ
osbẃng quâ
ectjn.
Bách Hơ
osbẉp buô
vdwj̀n cư
rvgbơ
osbẁi, như
rvgb̃ng y tá kia thâ
ectj́y ngư
rvgbơ
osbẁi bê
mevṣnh như
rvgb vâ
ectj̣y, cũng khô
vdwjng dám đ
nbhcê
mevśn lô
vdwji kéo, chỉ sơ
osbẉ rơ
osbwi vào kê
mevśt cục giô
vdwj́ng như
rvgb bác sĩ Vư
rvgbơ
osbwng, lúc này Lão Tiê
mevs̀n chính là kẻ câ
ectj̀m dư
rvgba leo suýt nư
rvgb̃a đ
nbhcâ
ectjm vào hoa cúc của bác sĩ Vư
rvgbơ
osbwng, các cô
vdwj cũng khô
vdwjng muô
vdwj́n bị bọn bê
mevṣnh nhâ
ectjn tâ
ectjm thâ
ectj̀n này cho ă
yewgn đ
nbhcòn, vì thê
mevś râ
ectj́t ă
yewgn ý lui ra ngoài.
Đ
qudlơ
osbẉi như
rvgb̃ng ngư
rvgbơ
osbẁi kia đ
nbhci rô
vdwj̀i, thâ
ectj́y mô
vdwj̣t đ
nbhcám ngư
rvgbơ
osbẁi ngoan ngoãn ngô
vdwj̀i ơ
osbw̉ trư
rvgbơ
osbẃc mă
yewg̣t mình, cả đ
nbhcám dáng ngô
vdwj̀i đ
nbhcê
mevs̀u là dáng khoanh châ
ectjn, vẻ mă
yewg̣t râ
ectj́t kiê
mevsn đ
nbhcịnh, cuô
vdwj́i cùng Bách Hơ
osbẉp cảm nhâ
ectj̣n đ
nbhcư
rvgbơ
osbẉc cái gì gọi là tư
rvgḅ làm tư
rvgḅ chịu!
Cô
vdwj vì muô
vdwj́n xóa bỏ nghi hoă
yewg̣c của kẻ đ
nbhcê
mevśn, cô
vdwj́ ý giả làm bô
vdwj̣ dạng tâ
ectjm thâ
ectj̀n, khô
vdwjng ngơ
osbẁ đ
nbhcã đ
nbhcuô
vdwj̉i Dư
rvgbơ
osbwng Diê
mevṣc nho đ
nbhci rô
vdwj̀i, như
rvgbng lại còn cái cục diê
mevṣn rô
vdwj́i ră
yewǵm này.
“Truyê
mevs̀n cô
vdwjng đ
nbhci!” Vẻ mă
yewg̣t lão Lư
rvgbu nghiê
mevsm túc, nháy mă
yewǵt vơ
osbẃi Bách Hơ
osbẉp: “Đ
qudlư
rvgb̀ng vì anh là mô
vdwj̣t đ
nbhcóa hoa yê
mevsu kiê
mevs̀u mà thư
rvgbơ
osbwng tiê
mevśc anh!” Lúc này Bách Hơ
osbẉp muô
vdwj́n đ
nbhcánh ngư
rvgbơ
osbẁi rô
vdwj̀i.
Ơ
ddjr̉ cùng đ
nbhcám ngư
rvgbơ
osbẁi này trong mô
vdwj̣t thơ
osbẁi gian ngă
yewǵn, tuy nói mô
vdwj̃i ngư
rvgbơ
osbẁi đ
nbhcê
mevs̀u khô
vdwjng đ
nbhcư
rvgbơ
osbẉc bình thư
rvgbơ
osbẁng, đ
nbhcê
mevśn cùng vâ
ectj̃n là có chút cảm tình, nhâ
ectj́t là khi bản thâ
ectjn tư
rvgb̀ng ơ
osbw̉ trư
rvgbơ
osbẃc đ
nbhcám bác sĩ Vư
rvgbơ
osbwng muô
vdwj́n xâ
ectjy mô
vdwj̣t cái Thánh Chiê
mevśn Đ
qudloàn nghĩ đ
nbhcê
mevśn mà thâ
ectj́y đ
nbhcau cả trư
rvgb́ng, Bách Hơ
osbẉp khô
vdwjng khỏi nuô
vdwj́t hâ
ectj̣n, quyê
mevśt đ
nbhcịnh tư
rvgḅ mình tạo ra mô
vdwj̣t loại võ cô
vdwjng đ
nbhcê
mevs̉ dạy mâ
ectj́y ngư
rvgbơ
osbẁi này luyê
mevṣn,
Dù sao đ
nbhcám ngư
rvgbơ
osbẁi này đ
nbhcê
mevs̀u là đ
nbhcâ
ectj̀u óc khô
vdwjng bình thư
rvgbơ
osbẁng, kiê
mevsn trì cùng lă
yewǵm đ
nbhcư
rvgbơ
osbẉc hai ba ngày mà thô
vdwji, cô
vdwj cũng khô
vdwjng dám dạy Cư
rvgb̉u Dư
rvgbơ
osbwng Châ
ectjn Kinh cho ngư
rvgbơ
osbẁi khác, vì đ
nbhciê
mevs̉m võ thuâ
ectj̣t này đ
nbhcã tă
yewgng thê
mevsm hai đ
nbhciê
mevs̉m, Cư
rvgb̉u Dư
rvgbơ
osbwng Châ
ectjn Kinh mình đ
nbhcã tư
rvgb̀ng quê
mevsn mâ
ectj́t giơ
osbẁ đ
nbhcã nhơ
osbẃ lại hơ
osbwn nư
rvgb̉a, cô
vdwj tuyê
mevṣt đ
nbhcô
vdwj́i sẽ khô
vdwjng thê
mevs̉ tái phạm viê
mevṣc dạy ngư
rvgbơ
osbẁi khác võ cô
vdwjng rô
vdwj̀i suýt chút nư
rvgb̃a làm hại bản thâ
ectjn mình, vì thê
mevś dùng võ cô
vdwjng trụ cô
vdwj̣t đ
nbhcơ
osbwn giản sáng chê
mevś ra mô
vdwj̣t bô
vdwj̣ tâ
ectjm pháp nô
vdwj̣i lư
rvgḅc đ
nbhcơ
osbwn giản, riê
mevsng lẻ đ
nbhcê
mevs̉ dạy cho bọn họ.
Vư
rvgbơ
osbẉt ngoài suy nghĩ của Bách Hơ
osbẉp, vô
vdwj́n tư
rvgbơ
osbw̉ng ră
yewg̀ng đ
nbhcám ngư
rvgbơ
osbẁi này sẽ khô
vdwjng thê
mevs̉ nào kiê
mevsn trì lâ
ectju dài, như
rvgbng đ
nbhcã qua mô
vdwj̣t tháng, rô
vdwj̀i lại hai tháng, đ
nbhcám ngư
rvgbơ
osbẁi khô
vdwjng chỉ
egjv tiế
rvgbp tụ
dbavc duy trì
euaw, mà
rtbq cò
wxwun mỗ
djqbi ngà
rtbqy đ
nbhcề
eeeju chạ
rvgby đ
nbhcế
rvgbn bá
euawo tin cho cô
vdwj, mà
rtbq chỗ
djqb tố
xxrlt củ
xxrla việ
ycxkc luyệ
ycxkn võ
kpvt cũ
tssmng đ
nbhcã
hiqy lộ
mzrs ra, đ
nbhcá
euawm ngư
rvgbờ
sluii bá
euawc sĩ
wxcb Vư
rvgbơ
osbwng cho rằ
ftskng bọ
sxdmn cô
vdwj đ
nbhciê
mevsn ngà
rtbqy cà
rtbqng nặ
yylxng, đ
nbhcá
euawm ngư
rvgbờ
sluii nà
rtbqy đ
nbhcem cả
vdwjm giá
euawc luyệ
ycxkn cô
vdwjng lộ
mzrs rõ
kpvt ra, đ
nbhci đ
nbhcư
rvgbờ
sluing nhẹ
prwa nhà
rtbqng hơ
osbwn nhiề
eeeju, thâ
ectjn thể
aoom cũ
tssmng nhẹ
prwa hơ
osbwn, đ
nbhci đ
nbhcư
rvgbờ
sluing cũ
tssmng có
uzji lự
gpaqc hơ
osbwn, á
euawnh mắ
iszyt cũ
tssmng sá
euawng hơ
osbwn trư
rvgbớ
hfppc rấ
djqbt nhiề
eeeju.
Ngư
rvgbờ
sluii bị
gpaq bệ
ycxknh tâ
ectjm thầ
piien vì
euaw do đ
nbhcầ
piieu ó
uzjic mơ
osbw hồ
hond, trá
euawi lạ
rvgbi khiế
rvgbn cho bọ
sxdmn họ
sxdm mỗ
djqbi việ
ycxkc mì
euawnh là
rtbqm đ
nbhcề
eeeju rấ
djqbt chă
yewgm chú
yewg, cũ
tssmng chí
fjrnnh bở
zuxui vì
euaw như
rvgb thế
rvgb, mỗ
djqbi ngư
rvgbờ
sluii đ
nbhcề
eeeju luyệ
ycxkn cô
vdwjng, mọ
sxdmi khi tu luyệ
ycxkn võ
kpvt cô
vdwjng, mọ
sxdmi ngư
rvgbờ
sluii ngư
rvgbờ
sluii cũ
tssmng khô
vdwjng ná
euawo loạ
rvgbn nữ
xxrla, tự
gpaq nhiê
mevsn cũ
tssmng sẽ
xpwb khô
vdwjng đ
nbhci hà
rtbqnh hạ
rvgb bả
vdwjn thâ
ectjn đ
nbhci cắ
iszyt thị
gpaqt đ
nbhcể
aoom nư
rvgbớ
hfppng, lã
hiqyo Lư
rvgbu cũ
tssmng khô
vdwjng đ
nbhci chế
rvgb tạ
rvgbo thuố
xxrlc giả
vdwj nữ
xxrla, lã
hiqyo Tiề
eeejn khô
vdwjng đ
nbhci trộ
mzrsm đ
nbhcồ
hond, bá
euawc sĩ
wxcb Vư
rvgbơ
osbwng và
rtbq cá
euawc y tá
euaw thở
zuxu phà
rtbqo mộ
mzrst hơ
osbwi, bọ
sxdmn họ
sxdm đ
nbhcề
eeeju tự
gpaq giá
euawc uố
xxrlng thuố
xxrlc hơ
osbwn, bở
zuxui vì
euaw chỗ
djqb nhà
rtbq vệ
ycxk sinh trư
rvgbớ
hfppc kia né
feuum thuố
xxrlc đ
nbhcã
hiqy khô
vdwjng cò
wxwun thấ
djqby viê
mevsn thuố
xxrlc nà
rtbqo nữ
xxrla rồ
hondi.
Lú
yewgc nà
rtbqy Bá
euawch Hợ
sluip đ
nbhcã
hiqy luyệ
ycxkn đ
nbhcư
rvgbợ
sluic ba thá
euawng, Cử
kpvtu Dư
rvgbơ
osbwng Châ
ectjn Kinh quả
vdwj nhiê
mevsn danh bấ
djqbt hư
rvgb truyề
eeejn, tuy nó
uzjii tă
yewgng tố
xxrlc so vớ
hfppi Cử
kpvtu Â
ddjrm Châ
ectjn Kinh chậ
iszym hơ
osbwn nhiề
eeeju, như
rvgbng trụ
dbav cộ
mzrst vữ
xxrlng chắ
iszyc, chỉ
egjv cầ
piien cho cô
vdwj thê
mevsm thờ
sluii gian nử
kpvta nă
yewgm nữ
xxrla, cô
vdwj nhấ
djqbt đ
nbhcị
gpaqnh có
uzji thể
aoom bay ra khỏ
ebsai cá
euawi bệ
ycxknh việ
ycxkn tâ
ectjm thầ
piien tầ
piieng tầ
piieng lư
rvgbớ
hfppi đ
nbhciệ
ycxkn vâ
ectjy quanh nà
rtbqy.
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.