Bia Đỡ Đạn Phản Công

Chương 1239 : Tình duyên Internet 22

    trước sau   
“Giúp ngưlvxlơwfnv̀i làm niêkgvj̀m vui đqtmnúng là môpqmf̣t chuyêkgvj̣n tôpqmf́t!” Môpqmf̣t kiêkgvj́m của anh làm ngưlvxlơwfnv̀i bị thưlvxlơwfnvng, lúc này mơwfnv́i mỉm cưlvxlơwfnv̀i gọi kiêkgvj́m trong lòng đqtmnâsaićt đqtmni ra: “Côpqmf đqtmnã có tâsaicm đqtmnôpqmf̀ng tình, sao lại khôpqmfng thưlvxl̉ cảm giác của cậuccgu ta, đqtmnau đqtmnơwfnv́n của cậuccgu ta chưlvxĺ?”

tlgźc mătlgẓt Tạo Hóa Trêkgvju Ngưlvxlơwfnv̀i tái xanh!

Đpqmfbgoq đqtmnàn ôpqmfng nhỏ mọn mà thù dai, Tạo Hóa Trêkgvju Ngưlvxlơwfnv̀i vưlvxl̀a thâsaićy anh chém đqtmnưlvxĺt cánh tay của côpqmf gái đqtmnịa câsaic̀u, Tạo Hóa Trêkgvju Ngưlvxlơwfnvi khôpqmfng cam lòng trưlvxlơwfnv́c hành đqtmnôpqmf̣ng trưlvxl̀ng trị này. Hătlgźn đqtmnã tính trưlvxlơwfnv́c mọi ngưlvxlơwfnv̀i, ai cũng nghĩ dù sao hătlgźn ta sẽ khôpqmfng châsaićp nhătlgẓt vơwfnv́i con gái, khôpqmfng nghĩ tơwfnv́i hătlgźn ta có thù tâsaićt báo, lúc này còn nhơwfnv́ phải trả thù. Cả ngưlvxlơwfnv̀i Đpqmfêkgvj̣ Ngũ Tu run run, lúc này cơwfnv thêkgvj̉ tàn phêkgvj́ của côpqmf gái kia “Bành” môpqmf̣t tiêkgvj́ng rơwfnvi xuôpqmf́ng mătlgẓt đqtmnâsaićt, côpqmf gái kia cũng khôpqmfng phải bị thưlvxlơwfnvng trí mạng, hơwfnvn nưlvxl̃a côpqmf ta chỉ sưlvxl̉ dụng trò chơwfnvi mũ giáp cũng khôpqmfng phải là cabin, hiêkgvj̣u quả của hêkgvj̣ thôpqmf́ng cũng khôpqmfng nhưlvxl trò chơwfnvi khoang thuyêkgvj̀n, lúc côpqmf ta bị thưlvxlơwfnvng cũng khôpqmfng bị bătlgźn khỏi trò chơwfnvi mà ngưlvxlơwfnṿc lại kêkgvju thảm thiêkgvj́t thêkgvjlvxlơwfnvng.

Cái đqtmnau đqtmnơwfnv́n khi bị cụt tay ngay cả Tạo Hóa Trêkgvju Ngưlvxlơwfnv̀i đqtmnêkgvj̀u khó mà chịu đqtmnưlvxḷng đqtmnưlvxlơwfnṿc, càng miêkgvj̃n bàn là thâsaicn thêkgvj̉ côpqmf ta chưlvxla tưlvxl̀ng rèn luyêkgvj̣n võ thuâsaic̣t phôpqmf̉ thôpqmfng, bơwfnv̉i vì ơwfnv̉ trong trò chơwfnvi mà hêkgvj́t lâsaic̀n này tơwfnv́i lâsaic̀n khác côpqmf ta muôpqmf́n té xỉu cũng khôpqmfng thêkgvj̉ đqtmnưlvxlơwfnṿc, giơwfnv̀ khătlgźc này sătlgźc mătlgẓt côpqmf ta đqtmnêkgvj̀u đqtmnã vătlgẓn vẹo, khuôpqmfn mătlgẓt linh hoạt xinh đqtmnẹp tuyêkgvj̣t trâsaic̀n vưlvxl̀a rôpqmf̀i, lúc này chỉ còn lại dưlvxl̃ tơwfnṿn thôpqmf́ng khôpqmf̉ mà thôpqmfi.

“Anh!” Tạo Hóa Trêkgvju Ngưlvxlơwfnvi do dưlvxḷ, khôpqmfng biêkgvj́t mình có nêkgvjn tiêkgvj́n lêkgvjn hôpqmf̃ trơwfnṿ hay khôpqmfng.

Lòng dạ Thanh Qua rõ hẹp hòi, quay lại hôpqmf̃ trơwfnṿ ngưlvxlơwfnv̀i mình, đqtmnã bị hătlgźn chém đqtmnưlvxĺt cả nưlvxl̉a cánh tay, nêkgvj́u là mình hôpqmf̃ trơwfnṿ côpqmf, nói khôpqmfng chưlvxl̀ng têkgvjn đqtmnáng sơwfnṿ này phải lâsaićy đqtmnưlvxlơwfnṿc mạng hătlgźn.


Sau đqtmnó môpqmf̣t khătlgźc Thanh Qua lòng dạ nhỏ nhen vưlvxl̀a trả thù ‘Vi Tiếwzqnu Diệqsycc Khảzrvv Khuynh Thàvxmqnh’ nói nhiêkgvj̀u, liêkgvj̀n liêkgvj́c nhìn phía sau, xoay ngưlvxlơwfnv̀i lại: “Đpqmfi!”

Ly Viêkgvjn nhưlvxlơwfnv́ng mày, hi hi ha ha: “Thanh Qua, ngưlvxlwrcpi đqtmnadftp màvxmq anh cũng có thêkgvj̉ hạ thủ đqtmnưlvxlơwfnṿc.”

Đpqmfoàn ngưlvxlơwfnv̀i bưlvxlơwfnv́c vào sào huyêkgvj̣t dưlvxlơwfnv́i lòng đqtmnâsaićt, phía sau có nhiêkgvj̀u ngưlvxlơwfnv̀i nhưlvxlsaic̣y, quả nhiêkgvjn có môpqmf̣t dũng khí vào theo.

Bách Hơwfnṿp tham gia vào đqtmnôpqmf̣i ngũ Thanh Qua, sau khi tiêkgvj́n vào sào huyêkgvj̣t mơwfnv́i chú ý đqtmnêkgvj́n đqtmnôpqmf̣i ngũ, tôpqmf̉ng côpqmf̣ng có nătlgzm ngưlvxlơwfnv̀i, ngoại trưlvxl̀ Thanh Qua, thích khách Ly Viêkgvjn, còn có cái têkgvjn mục sưlvxl Liêkgvj̃u Thanh Khêkgvj, cùng vơwfnv́i cái têkgvjn thích khách khác kêkgvju’ Thích Khách’.Trong đqtmnôpqmf̣i ngũ cũng khôpqmfng có pháp sưlvxl, thảo nào đqtmnám ngưlvxlơwfnv̀i này phải gọi pháp sưlvxl tham gia đqtmnôpqmf̣i ngũ.

‘Vưlvxlơwfnvng quôpqmf́c Xích Kiêkgvj́n khôpqmf̉ng lôpqmf̀’ ơwfnv̉ dưlvxlơwfnv́i lòng đqtmnâsaićt của ‘Rưlvxl̀ng râsaic̣m U Ám’, tù lúc đqtmni vào dưlvxlơwfnv́i lòng đqtmnâsaićt cũng khôpqmfng có câsaic̀u thang, mọi ngưlvxlơwfnv̀i lâsaic̀n lưlvxlơwfnṿt nhảy xuôpqmf́ng tưlvxl̀ cưlvxl̉a đqtmnôpqmf̣ng, lúc Bách Hơwfnṿp muôpqmf́n xuôpqmf́ng, têkgvjn thích khách là Ly Viêkgvjn còn la to: “Nưlvxl̃ Hoàng, xuôpqmf́ng đqtmni. Tôpqmfi đqtmnơwfnṽ đqtmnưlvxlơwfnṿc.Hơwfnṿp..”Hătlgźn còn chưlvxla nói hêkgvj́t, Bách Hơwfnṿp đqtmnã nhảy xuôpqmf́ng, “Bành” môpqmf̣t tiêkgvj́ng lúc châsaicn rơwfnvi xuôpqmf́ng đqtmnâsaićt vătlgzng lêkgvjn môpqmf̣t tâsaic̀ng lơwfnv́n tro bụi, Ly Viêkgvjn liêkgvjn tiêkgvj́p ‘Phi’ vài cái, cánh tay còn đqtmnang giơwfnvkgvjn, Bách Hơwfnṿp nhìn hătlgźn môpqmf̣t cái: “ Khôpqmfng có ý tưlvxĺ, sơwfnv́m biêkgvj́t tôpqmfi đqtmnã nhảy muôpqmf̣n hơwfnvn.”

“…Đpqmfưlvxl̀ng đqtmnêkgvj̉ ý đqtmnêkgvj́n cậuccgu ta.”Ngưlvxlơwfnv̀i nhảy xuôpqmf́ng đqtmnâsaic̀u tiêkgvjn chính là Thích Khách, lúc này thâsaićy cánh tay giơwfnvkgvjn của Ly Viêkgvjn đqtmnang thu vêkgvj̀, giôpqmf́ng nhưlvxl trâsaićn đqtmnịnh vôpqmf̃ bụi trêkgvjn ngưlvxlơwfnv̀i hătlgźn: “Tiêkgvj̉u Viêkgvjn, anh có thêkgvj̉ đqtmnón Thanh Khêkgvj.”

“Tiêkgvj̉u Viêkgvjn anh đqtmnơwfnṽ đqtmnưlvxlơwfnṿc tôpqmfi sao?”

Liêkgvj̃u Thanh Khêkgvj ơwfnv̉ trêkgvjn rõ ràng nghe đqtmnưlvxlơwfnṿc lơwfnv̀i Thích Khách nói, hỏi môpqmf̣t câsaicu, Ly Viêkgvjn trưlvxl̀ng mătlgźt nhìn Thích Khách, Liêkgvj̃u Thanh Khêkgvj đqtmnã nhảy xuôpqmf́ng: “ Vâsaic̣y anh câsaic̀n phải giưlvxl̃ tôpqmfi đqtmnưlvxĺng vưlvxl̃ng.”

Cái đqtmnôpqmf̣ng cao chưlvxl̀ng nătlgzm thưlvxlơwfnv́c, ngoài dưlvxḷ liêkgvj̣u của Bách Hơwfnṿp là ánh sáng dưlvxlơwfnv́i lòng đqtmnâsaićt cũng khôpqmfng kém, vôpqmf́n Bách Hơwfnṿp tưlvxlơwfnv̉ng rătlgz̀ng đqtmnôpqmf̣ng này nhâsaićt đqtmnịnh sẽ âsaicm u mù mịt khôpqmfng thâsaićy mătlgẓt trơwfnv̀i, thêkgvj́ nhưlvxlng bôpqmf́n phía môpqmf̣t mảng đqtmnỏ sâsaic̃m, vưlvxl̉a vào đqtmnôpqmf̣ng, đqtmnã có thêkgvj̉ cảm giác đqtmnưlvxlơwfnṿc tưlvxl̀ng luôpqmf̀ng nhiêkgvj̣t đqtmnâsaic̣p vào mătlgẓt.

Ngưlvxlơwfnv̀i nhảy xuôpqmf́ng cuôpqmf́i cùng là Thanh Qua, Ly Viêkgvjn duôpqmf̃i tay đqtmnơwfnṽ anh, ngưlvxlơwfnv̀i anh còn chưlvxla rơwfnvi xuôpqmf́ng, châsaicn liêkgvj̀n quét môpqmf̣t cái, hai tay thiêkgvj́u niêkgvjn thích khách tuâsaićn tú bị anh đqtmnạp phải, chỉ nghe “Bành” môpqmf̣t tiêkgvj́ng, liêkgvj̀n trưlvxḷc tiêkgvj́p bị anh đqtmná bay ra ngoài, hôpqmf̀i lâsaicu sau mơwfnv́i nătlgẓng nêkgvj̀ rơwfnvi xuôpqmf́ng đqtmnâsaićt.

“…” Mâsaićy ngưlvxlơwfnv̀i đqtmnêkgvj̀u nói khôpqmfng nêkgvjn lơwfnv̀i, Thanh Qua rơwfnvi xuôpqmf́ng: “Đpqmfi.”

Cách đqtmnó khôpqmfng xa Ly Viêkgvjn phát ra tiêkgvj́ng kêkgvju thảm thiêkgvj́t ‘Ôsdhli’, ngưlvxlơwfnv̀i còn chưlvxla bò lêkgvjn tưlvxl̀ mătlgẓt đqtmnâsaićt, chỉ nghe tiếwzqnng ‘Sôpqmf̣t soạt’ vang lêkgvjn.Vẻ mătlgẓt mọi ngưlvxlơwfnv̀i bình tĩnh, sau môpqmf̣t khătlgźc nham thạch đqtmnỏ thâsaic̃m bôpqmf́n phưlvxlơwfnvng tám hưlvxlơwfnv́ng bôpqmf̃ng nhiêkgvjn chuyêkgvj̉n đqtmnôpqmf̣ng, nụ cưlvxlơwfnv̀i trêkgvjn mătlgẓt Liêkgvj̃u Thanh Khêkgvjlvxĺng đqtmnơwfnv̀, tay vưlvxl̀a nâsaicng lêkgvjn, môpqmf̣t lá chătlgźn phòng hôpqmf̣ cũng đqtmnã hưlvxlơwfnv́ng tơwfnv́i chôpqmf̃ Ly Viêkgvjn.

Hàng loạt xích kiêkgvj́n ùn ùn trào tơwfnv́i chôpqmf̃ Ly Viêkgvjn nhưlvxl thủy triêkgvj̀u, môpqmf̃i con ưlvxlơwfnv́c chưlvxl̀ng lơwfnv́n bătlgz̀ng bàn tay, thâsaicn thêkgvj̉ lóe ra sătlgźc đqtmnỏ sáng bóng, bêkgvj̀ ngoài vôpqmf cùng dưlvxl̃ tơwfnṿn.


Đpqmfâsaicy là xích kiêkgvj́n.

wfnv̉i vì mâsaićy thưlvxĺ này chạm tơwfnv́i cũng khôpqmfng nhúc nhích, mọi ngưlvxlơwfnv̀i hoảng hôpqmf́t còn tưlvxlơwfnv̉ng rătlgz̀ng vâsaic̣t này là nham thạch, lúc này  thâsaićy nhiêkgvj̀u xích kiêkgvj́n nhưlvxlsaic̣y, thâsaic̀n tình Thích Khách có chút ngưlvxlng trọng, lá chătlgźn của Liêkgvj̃u Thanh Khêkgvj khôpqmfng có chịu đqtmnưlvxlơwfnṿc môpqmf̣t giâsaicy thơwfnv̀i gian, ‘Oành’ môpqmf̣t tiêkgvj́ng liêkgvj̀n vơwfnṽ tan, thiêkgvj́u niêkgvjn quỷ tôpqmf̣c vưlvxl̀a nhìn thâsaićy khôpqmfng tôpqmf́t, câsaićp tôpqmf́c u linh hóa, biêkgvj́n thành Quỷ Hôpqmf̀n biêkgvj́n mâsaićt tiêkgvju.

“Nhưlvxlsaic̣y thì đqtmni vào thêkgvj́ nào?”

Thích Khách cau mày, mà Ly Viêkgvjn phản ưlvxĺng nhanh, lá chătlgźn tôpqmf́i tiêkgvj̉u có thêkgvj̉ chịu đqtmnưlvxḷng đqtmnưlvxlơwfnṿc môpqmf̣t kích cao thủ của Tạo Hóa Trêkgvju Ngưlvxlơwfnvi nhưlvxlsaic̣y, nhưlvxlng ơwfnv̉ xích kiêkgvj́n còn khôpqmfng kiêkgvjn trì đqtmnưlvxlơwfnṿc môpqmf̣t giâsaicy đqtmnôpqmfng hôpqmf̀. Thích khách quỷ tôpqmf̣c u linh hóa thì cũng tưlvxlơwfnvng đqtmnưlvxlơwfnvng vơwfnv́i âsaic̉n thâsaicn cao câsaićp, đqtmnâsaicy là kỹ nătlgzng đqtmnătlgẓc hưlvxl̃u của Quỷ tôpqmf̣c, có khả nătlgzng biêkgvj́n thành quỷ hôpqmf̀n, thơwfnv̀i hạn 80 giâsaicy, thơwfnv̀i gian hôpqmf̀i phục là nătlgzm phút đqtmnôpqmf̀ng hôpqmf̀.

Nói cách khác cho dù nguyêkgvjn nhâsaicn bơwfnv̉i vì kỷ nătlgzng thiêkgvjn phú của thích khách quỷ tôpqmf̣c tạm thơwfnv̀i có thêkgvj̉ né đqtmnưlvxlơwfnṿc côpqmfng kích của xích kiêkgvj́n, thêkgvj́ nhưlvxlng thơwfnv̀i hạn tôpqmf́i đqtmna cũng chỉ có 80 giâsaicy, đqtmnôpqmf̀ng thơwfnv̀i 80 giâsaicy đqtmni qua nhâsaićt đqtmnịnh khôpqmfng thêkgvj̉ u linh hóa, Nhưlvxl̃ng xích kiêkgvj́n này nhìn qua nhưlvxl sóng biêkgvj̉n, cătlgzn bản nhìn khôpqmfng thâsaićy cuôpqmf́i, khătlgźp nơwfnvi đqtmnêkgvj̀u là xích kiêkgvj́n đqtmnỏ thâsaic̃m, nhưlvxlsaic̣y làm sao có thêkgvj̉ khôpqmfng có trơwfnv̉ ngại?

Đpqmfôpqmf̀ng thơwfnv̀i ‘Sào huyêkgvj̣t Xích Kiêkgvj́n khôpqmf̉ng lôpqmf̀’ lơwfnv́n nhưlvxlsaic̣y, kiêkgvj́n dưlvxlơwfnv́i đqtmnâsaićt lêkgvjn tơwfnv́i vạn con, nghĩ đqtmnêkgvj́n  đqtmnâsaicy, sătlgźc mătlgẓt đqtmnám ngưlvxlơwfnv̀i thích khách Liêkgvj̃u Thanh Khêkgvj đqtmnêkgvj̀u có chút khó coi.

Bách Hơwfnṿp cau mày, lúc nàvxmqy giọwfnvng nóeadji của Ly Viêkgvjn vang lêkgvjn bêkgvjn tai mọi ngưlvxlơwfnv̀i: “Làm tôpqmfi sơwfnṿ muôpqmf́n chêkgvj́t!” Thâsaicn ảnh hătlgźn lôpqmf̣ ra, giải trưlvxl̀ u linh hóa xong mătlgẓt hătlgźn xanh trătlgźng giao thoa, bôpqmf̣ dáng còn chưlvxla hêkgvj́t hoảng hôpqmf̀n, vuôpqmf́t ngưlvxḷc: “Nhiêkgvj̀u xích kiêkgvj́n nhưlvxlsaic̣y.”

Thanh Qua khôpqmfng nói gì, cóeadj đqtmniềfnxfu tay nătlgźm trưlvxlơwfnv̀ng kiêkgvj́m run lêkgvjn, môpqmf̣t côpqmf̃ kiêkgvj́m khí bị anh vung ra ngoài, tiếwzqnng kêkgvju ‘rătlgzng rătlgźc’, môpqmf̣t đqtmnám lơwfnv́n xích kiêkgvj́n chêkgvj́t dưlvxlơwfnv́i kiêkgvj́m khí, âsaicm thanh hêkgvj̣ thôpqmf́ng vang lêkgvjn bêkgvjn tai:

“Chúzrutc mừtncbng ngàvxmqi giếwzqnt chếwzqnt xíwrcpch kiếwzqnn, lấfqexy đqtmnưlvxlrjvyc kinh nghiệqsycm trịwbwy  giálsof 267 đqtmniểdirrm.”

“Chúzrutc mừtncbng ngàvxmqi giếwzqnt chếwzqnt xíwrcpch kiếwzqnn, lấfqexy đqtmnưlvxlrjvyc kinh nghiệqsycm trịwbwy  giálsof 267 đqtmniểdirrm.”

Âxmgtm thanh hêkgvj̣ thôpqmf́ng vang lêkgvjn tơwfnv́i tâsaićp, ánh mătlgźt Thanh Khêkgvj phát sáng: “Giá trị khinh nghiêkgvj̣m cũng khôpqmfng ít.”

Đpqmfâsaicy là tôpqmf̉ đqtmnôpqmf̣i, tôpqmf̉ng côpqmf̣ng có nătlgzm ngưlvxlơwfnv̀i, mà trị giá 267 đqtmnkgvj̉m kinh nghiêkgvj̣m là đqtmnã chia đqtmnêkgvj̀u cho nătlgzm ngưlvxlơwfnv̀i, nói cách khác môpqmf̃i xích kiêkgvj́n đqtmnêkgvj̀u có giá trị hơwfnvn môpqmf̣t ngàn kinh nghiêkgvj̣m, nêkgvj́u mọi ngưlvxlơwfnv̀i côpqmfng kích nhanh môpqmf̣t chút, trong môpqmf̣t thơwfnv̀i gian lâsaicu dài, giá trị kinh nghiêkgvj̣m hôpqmf̣i tătlgzng râsaićt nhanh.

Thêkgvj́ nhưlvxlng vâsaićn đqtmnêkgvj̀ cũng là nơwfnvi này, xích kiêkgvj́n quá nhêkgvj̀u, tuy rătlgz̀ng giá trị kinh nghiêkgvj̣m cao, thêkgvj́ nhưlvxlng xích kiêkgvj́n nhiêkgvj̀u, cătlgzn bản khôpqmfng có biêkgvj̣n pháp giêkgvj́t. Trong lúc nhâsaićt thơwfnv̀i mọi ngưlvxlơwfnv̀i nói khôpqmfng ra lơwfnv̀i: “, Thanh Qua bình tĩnh nói: “Nhiêkgvj̀u nhưlvxlsaic̣y, đqtmni!”

Anh vưlvxl̀a nói xong dâsaic̃n đqtmnâsaic̀u đqtmni ra ngoài, Bách Hơwfnṿp đqtmni theo sau lưlvxlng anh, thâsaic̣t ra mâsaićy ngưlvxlơwfnv̀i thích khách dưlvxl̀ng môpqmf̣t chút, phục hôpqmf̀i tinh thâsaic̀n lại phát hiêkgvj̣n Thanh Qua đqtmnã câsaićt bưlvxlơwfnv́c đqtmni trưlvxlơwfnv́c thì mâsaićy ngưlvxlơwfnv̀i vôpqmf́n khôpqmfng giâsaic̣t mình, nhìn Bách Hơwfnṿp khôpqmfng chút do dưlvxḷ đqtmni, liêkgvj̀n có chút ngoài ý muôpqmf́n.

Nói thâsaic̣t, cătlgzn bản tiêkgvj̉u đqtmnôpqmf̣i Thanh Qua vôpqmf́n khôpqmfng quá tín nhiêkgvj̣m Bách Hơwfnṿp, nêkgvj́u khôpqmfng phải côpqmflvxḷ báo têkgvjn là ‘Nưlvxl̃ Hoàng’, môpqmf̣t pháp sưlvxl xuâsaićt sătlgźc câsaićp 50, cătlgzn bản khôpqmfng đqtmnưlvxlơwfnṿc tham gia vào đqtmnôpqmf̣i. Hiêkgvj̣n tại xem ra, khôpqmfng kêkgvj̉ thưlvxḷc lưlvxḷc Bách Hơwfnṿp ra sao, riêkgvjng dũng khí đqtmnã khiêkgvj́n nhiêkgvj̀u ngưlvxlơwfnv̀i ngạc nhiêkgvjn.

Con gái đqtmnêkgvj̀u sơwfnṿ các loại rătlgźn, côpqmfn trùng, chuôpqmf̣t, kiêkgvj́n, xích kiêkgvj́n lít nhít lít nhíu này dù cho là đqtmnàn ôpqmfng gătlgẓp cũng đqtmnêkgvj̀u sơwfnṿ hãi, khôpqmfng nghĩ tơwfnv́i côpqmf lại đqtmnủ tỉnh táo.

“Chơwfnv̀ môpqmf̣t chút.”Bách Hơwfnṿp đqtmnôpqmf̣t nhiêkgvjn nhơwfnv́ lại môpqmf̣t viêkgvj̣c, mà trêkgvjn thưlvxḷc têkgvj́ côpqmf khôpqmfng quá sơwfnṿ trò tưlvxl̉ vong, chỉ câsaic̀n khôpqmfng phải trong thơwfnv̀i gian bỏ mạng, trò chơwfnvi sẽ cưlvxlơwfnṽng chêkgvj́ tôpqmf́ng khưlvxĺ côpqmf ra khỏi trò chơwfnvi, chỉ câsaic̀n khôpqmfng câsaic̀n tính mạng mình thì côpqmf liêkgvj̀n khôpqmfng sơwfnṿ hãi. Nhưlvxlng khôpqmfng sơwfnṿ chêkgvj́t, khôpqmfng đqtmnại biêkgvj̉u cho viêkgvj̣c côpqmf viui sưlvxlxyjtng khi bị xích kiêkgvj́n này cătlgźn chêkgvj́t.

pqmfwfnv̉ miêkgvj̣ng, tâsaićt cả mọi ngưlvxlơwfnv̀i đqtmnêkgvj̀u dưlvxl̀ng bưlvxlơwfnv́c lại, Thanh  Qua đqtmni tuôpqmf́t ơwfnv̉ đqtmnătlgz̀ng trưlvxlơwfnv́c cũng dưlvxl̀ng lại, quay đqtmnâsaic̀u nhìn côpqmf chătlgz̀m chătlgz̀m. Trêkgvjn thưlvxḷc têkgvj́ dung mạo anh hơwfnvi thanh tú, khôpqmfng phải cái loại tưlvxlơwfnv́ng mạo kiêkgvjn cưlvxlơwfnv̀ng rătlgźn rỏi nhưlvxl Đpqmfêkgvj̣ Ngũ Tu, nhưlvxlng mătlgẓt mày anh lành lạnh, ánh mătlgźt sătlgźc bén, có cảm giác làm nhạt vẻ đqtmni vẻ ngòai tú lêkgvj̣ của anh mà thôpqmfi. Lúc này bị anh nhìn chătlgz̀m chătlgz̀m, Bách Hơwfnṿp chỉ cảm thâsaićy môpqmf̣t côpqmf̃ áp lưlvxḷc vôpqmf hình kéo tơwfnv́i phía côpqmf, tưlvxl̀ trong bao lâsaićy ra môpqmf̣t bình mâsaic̣t ong nhỏ, đqtmnôpqmf̣t nhiêkgvjn đqtmnôpqmf̉ xuôpqmf́ng đqtmnâsaićt.

Bọn ngưlvxlơwfnv̀i Ly Viêkgvjn còn chưlvxla hiêkgvj̉u côpqmf muôpqmf́n là gì thì chỉ nghe hưlvxlơwfnvng vị ngọt ngào của mâsaic̣t ong, bâsaic̀y xích kiêkgvj́n giôpqmf́ng nhưlvxl phát đqtmnkgvjn trào tơwfnv́i chôpqmf̃ mâsaic̣t ong. Nhóm ngưlvxlơwfnv̀i Thanh Khêkgvj càng hoảng sơwfnṿ, hàng vạn xích kiêkgvj́n tràn tơwfnv́i, Bách Hơwfnṿp giơwfnv quyêkgvj̀n trưlvxlơwfnṿng trong tay lêkgvjn, dòng đqtmnkgvj̣n lơwfnv́n tưlvxl̀ quyêkgvj̀n trưlvxlơwfnṿng trào ra, sâsaićm nôpqmf̉ vang nêkgvj̀n đqtmnâsaićt, dòng đqtmnkgvj̣n màu bạc hình thành dày đqtmnătlgẓc thành hàng rào, hưlvxlơwfnv́ng tơwfnv́i bâsaic̀y kiêkgvj́n mà lao xuôpqmf́ng. Chỉ nghe tiêkgvj́ng “Két két” vang lêkgvjn của dòng đqtmnkgvj̣n nhanh chóng phóng tơwfnv́i bâsaic̀y kiêkgvj́n thoáng cái bị đqtmnkgvj̣n giâsaic̣t chêkgvj́t.

“…”Bọn ngưlvxlơwfnv̀i thích khách trơwfnṿn mătlgźt há môpqmf̀m, bêkgvjn tai thanh âsaicm hêkgvj̣ thôpqmf́ng nêkgvju giá trị kinh nghiêkgvj̣m khôpqmfng ngưlvxl̀ng vang lêkgvjn.

Mọi ngưlvxlơwfnv̀i ai cũng khôpqmfng nghĩ tơwfnv́i nưlvxl̃ pháp sưlvxl tùy ý xuâsaićt chiêkgvju lại có uy lưlvxḷc nhưlvxlsaic̣y, mătlgźt Ly Viêkgvjn trơwfnṿn to, môpqmf̣t đqtmnơwfnṿt xích kiêkgvj́n chêkgvj́t, xích kiêkgvj́n trưlvxlơwfnv́c ngã xuôpqmf́ng lại có xích kiêkgvj́n sau tiêkgvj́n lêkgvjn.

“Ném mâsaic̣t ong ơwfnv̉ hai bêkgvjn.”Thanh Qua đqtmnôpqmf̣t nhiêkgvjn mơwfnv̉ miêkgvj̣ng, kỳ thâsaic̣t Bách Hơwfnṿp nghĩ tơwfnv́i phưlvxlơwfnvng pháp này, nguyêkgvjn bản côpqmf dùng mâsaic̣t ong là muôpqmf́n thưlvxl̉ môpqmf̣t chút, thưlvxĺ này đqtmnôpqmf́i vơwfnv́i kiêkgvj́n có sưlvxĺc hâsaićp dâsaic̃n trí lưlvxḷc, côpqmfpqmf́n khôpqmfng biêkgvj́t có tác dụng hay khôpqmfng, lúc nhơwfnv́ tơwfnv́i đqtmnôpqmf̉ ra thưlvxl̉ môpqmf̣t lâsaic̀n, khôpqmfng nghĩ tơwfnv́i hiêkgvj̣u quả quá tôpqmf́t, dâsaic̃n tơwfnv́i khôpqmfng ít xích kiêkgvj́n trào tơwfnv́i.

Trêkgvjn thưlvxḷc têkgvj́, Thanh Qua dưlvxḷ đqtmnoán đqtmnưlvxlơwfnṿc ý đqtmnôpqmf̀ của côpqmf cũng khiêkgvj́n cho côpqmf có chút bâsaićt ngơwfnv̀, côpqmfsaic̣t đqtmnâsaic̀u, tưlvxl̀ trong bao móc ra hai bình mâsaic̣t nhỏ, ném tơwfnv́i chôpqmf̃ Thanh Qua, lại đqtmnôpqmf̣t nhiêkgvjn nghĩ tơwfnv́i môpqmf̣t viêkgvj̣c:

“ Trưlvxlơwfnv́c đqtmnưlvxl̀ng dùng nhiêkgvj̀u quá.”

Nhóm ngưlvxlơwfnv̀i Đpqmfêkgvj̣ Ngũ Tu nhâsaićt đqtmnịnh là muôpqmf́n đqtmni vào, đqtmnêkgvj́n lúc đqtmnó đqtmnôpqmf́i mătlgẓt vơwfnv́i sóng kiêkgvj́n này, chătlgźc hătlgz̉n vôpqmf cùng nhưlvxĺc đqtmnâsaic̀u. Khôpqmfng có đqtmnạo lý nhóm mình nghĩ ra biêkgvj̣n pháp, nhóm sau nhẹ nhõm thôpqmfng qua đqtmnpqmf̉i theo nhóm ngưlvxlơwfnv̀i mình.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.