Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 626 : Phản ứng của ba

    trước sau   
Editor: Chi Misaki

Tắvjjim rửwpmda xong, Uyểczshn Tìwalanh liềararn thửwpmd lạvjjii lầvjjin nữxkrpa, nhìwalan que thửwpmd thai xuấtrvet hiệczshn hai vạvjjich đtrvevvqq, côvdsm liềararn đtrvei ra khỏvvqqi phòwbgrng tắvjjim.

Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng ngồwalai ởodvc đtrvevjjiu giưgmnosqvrng xem văwbgrn kiệczshn, cau màgyxdy, sắvjjic mặxevwt cómivs chúvzfyt khôvdsmng tốutqlt. Xem đtrveưgmnoeboac mộwalat nửwpmda, anh liềararn quăwbgrng tậvjjip văwbgrn kiệczshn sang mộwalat bêhobxn.

Uyểczshn Tìwalanh thấtrvey thếczsh đtrvei đtrveếczshn hỏvvqqi: “Làgyxdm sao vậvjjiy?”

“Khôvdsmng cómivs việczshc gìwala.” Anh khôvdsmng muốutqln thấtrvey chuyệczshn côvdsmng ty làgyxdm côvdsm phiềararn lòwbgrng, liềararn nómivsi, “Ngàgyxdy mai liềararn xa thảkjpxi vàgyxdi ngưgmnosqvri!”

Uyểczshn Tìwalanh cưgmnosqvri cưgmnosqvri, chọkuhuc vàgyxdo hai máebly anh mấtrvey cáeblyi mớyglei nómivsi: “Nghe nómivsi giáeblym đtrveutqlc cáeblyc anh sởodvcxkrp đtrveưgmnoeboac gọkuhui làgyxd tổizlcng giáeblym đtrveutqlc làgyxdwala suốutqlt ngàgyxdy chỉjdco biếczsht xa thảkjpxi ngưgmnosqvri kháeblyc.”


“Hừihjq, ai bảkjpxo bọkuhun họkuhu khôvdsmng biếczsht nghe lờsqvri.” Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng hừihjq lạvjjinh mộwalat tiếczshng, cảkjpx ngưgmnosqvri toáeblyt ra mộwalat cỗtfga khíjkfp thếczsh khôvdsmng giậvjjin màgyxd uy, nhưgmnong đtrveutqli vớyglei côvdsm lạvjjii nhanh chómivsng đtrveizlci sang vẻbdmq ôvdsmn nhu lấtrvey lòwbgrng, “Bàgyxdkuhu...”

Anh cọkuhu cọkuhugyxdo gáeblyy côvdsmgyxdi cáeblyi, sau đtrveómivs trựgxplc tiếczshp cọkuhu đtrveếczshn trưgmnoyglec ngựgxplc, máeblyi tómivsc còwbgrn ẩvykom ưgmnoyglet đtrvekjpxo qua da thịivyxt Uyểczshn Tìwalanh khiếczshn côvdsmmivs chúvzfyt ngứvtvya ngứvtvya liềararn đtrvevykoy anh ra: “Khôvdsmng sấtrvey tómivsc sao!”

“Em giúvzfyp anh sấtrvey đtrvei.” Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng nómivsi, “ Anh thíjkfpch em sấtrvey tómivsc cho anh.”

“Khôvdsmng thàgyxdnh thậvjjit.” Uyểczshn Tìwalanh mặxevwt đtrvevvqq rầvjjin lêhobxn, nhớygle tớyglei vôvdsm sốutql lầvjjin côvdsm giúvzfyp anh sấtrvey tómivsc trưgmnoyglec đtrveómivs. Anh ngồwalai ởodvc trêhobxn giưgmnosqvrng, mặxevwt đtrveutqli mặxevwt vớyglei côvdsm, màgyxdvdsm thìwala ngồwalai chồwalam hỗtfgam ởodvc trưgmnoyglec mặxevwt anh, mặxevwt anh vừihjqa lúvzfyc đtrveutqli diệczshn vớyglei ngựgxplc côvdsm, sau đtrveómivs anh sẽwpmd...

vdsm đtrveem que thửwpmd thai nhéamcut vàgyxdo trong tay anh: “Cầvjjim lấtrvey!” Sau đtrveómivs đtrvei lấtrvey máeblyy sấtrvey.

Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng cưgmnosqvri hắvjjic hắvjjic, sau đtrveómivs nhìwalan thấtrvey cáeblyi gìwala trong tay, lúvzfyc nàgyxdy mớyglei sửwpmdng sốutqlt mộwalat phen. Con mẹvzfymivs, Khôvdsmng phảkjpxi anh hoa mắvjjit chứvtvy? Cáeblyi nàgyxdy giốutqlng nhưgmnoeblyi mấtrvey hôvdsmm trưgmnoyglec anh đtrveãkuhu từihjqng lêhobxn mạvjjing nghiêhobxn cứvtvyu mộwalat phen....

Anh thậvjjit sựgxpl nhìwalan, nhìwalan... Đklbuâbdmqy hai vạvjjich làgyxd đtrvevjjii biểczshu cho... Anh ngẩvykong đtrvevjjiu, bắvjjit gặxevwp Uyểczshn Tìwalanh cầvjjim máeblyy sấtrvey tómivsc đtrvei tớyglei, cảkjpx ngưgmnosqvri đtrveararu đtrveãkuhuwrami vàgyxdo trong u mêhobx: “Đklbuâbdmqy làgyxd...”

Uyểczshn Tìwalanh cắvjjim dâbdmqy đtrveiệczshn xong, liềararn sấtrvey tíjkfpc cho anh.

Anh khómivsmivs thểczsh tin đtrveưgmnoeboac, ngâbdmqy ngốutqlc hỏvvqqi: “Cómivs?”

Uyểczshn Tìwalanh gậvjjit đtrvevjjiu.

Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng lạvjjii ngâbdmqy ngưgmnosqvri trong chốutqlc láeblyt, đtrvewalat nhiêhobxn đtrveoạvjjit lấtrvey máeblyy sấtrvey tómivsc, tựgxplwalanh sấtrvey tómivsc, miệczshng liếczshn thoáeblyng khôvdsmng ngừihjqng: “Anh làgyxdm, anh làgyxdm...Em nhưgmno thếczshgyxdo lạvjjii làgyxdm việczshc nàgyxdy a? Em bâbdmqy giờsqvrgyxd ngưgmnosqvri vôvdsmvdsmng quan trọkuhung...”

Uyểczshn Tìwalanh ngồwalai ởodvc trưgmnoyglec mặxevwt anh, đtrvewalat nhiêhobxn cómivs chúvzfyt u buồwalan: “Vậvjjiy làgyxdwalanh thưgmnosqvrng em làgyxd ngưgmnosqvri khôvdsmng quan trọkuhung sao?”

Âwldfm thanh máeblyy sấtrvey tómivsc ùvdsm ùvdsm vang lêhobxn, Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng khôvdsmng cómivs đtrveưgmnoeboac câbdmqu nómivsi nàgyxdy củgyxda côvdsm. Mộwalat láeblyt sau, anh a lêhobxn mộwalat tiếczshng, liềararn néamcum máeblyy sấtrvey tómivsc lêhobxn trêhobxn giưgmnosqvrng. Anh bịivyx phỏvvqqng rồwalai!


Uyểczshn Tìwalanh cấtrvep báeblych vộwalai vàgyxdng cầvjjim lấtrvey máeblyy sấtrvey tómivsc, lạvjjii sấtrvey cho anh thêhobxm hai phúvzfyt nữxkrpa.

Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng bịivyxt lấtrvey lỗtfga tai, cảkjpxm giáeblyc nhưgmnowalanh đtrveang nằmkqvm mơwram.

Uyểczshn Tìwalanh cầvjjim lấtrvey máeblyy sấtrvey, muốutqln mang trảkjpx lạvjjii trong ngăwbgrn kéamcuo.

Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng liềararn nhảkjpxy dựgxplng lêhobxn: “Đklbuvtvyng lạvjjii đtrvevtvyng lạvjjii, em đtrvei đtrveâbdmqu a? Cẩvykon thậvjjin thâbdmqn thểczsh mộwalat chúvzfyt.”

“ Em chỉjdco muốutqln cấtrvet...”

“Anh tớyglei anh tớyglei...Anh tớyglei cấtrvet! Em nhanh ngồwalai xuốutqlng, àgyxd khôvdsmng nằmkqvm xuốutqlng đtrveâbdmqy, nằmkqvm im khôvdsmng đtrveưgmnoeboac đtrvewalang đtrvevjjiy. Anh đtrvevykoy côvdsm lạvjjii trêhobxn giưgmnosqvrng, chíjkfpnh mìwalanh cầvjjim máeblyy sấtrvey, bưgmnoyglec đtrvei cũbxbyng trởodvchobxn quỷujom dịivyx nhưgmno bay.

Mộwalat láeblyt sau, anh quay trởodvc vềarar, nhìwalan Uyểczshn Tìwalanh. Uyểczshn Tìwalanh nghĩxkrp nghĩxkrp, anh khôvdsmng phảkjpxi làgyxd ngốutqlc luôvdsmn rồwalai chứvtvy?

Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng đtrvewalat nhiêhobxn từihjq trêhobxn đtrvetrvet nhảkjpxy lêhobxn giưgmnosqvrng, ôvdsmm ôvdsmm côvdsm la héamcut ầvjjim ĩxkrp: “A - - a a - - ha ha ha ha hôvdsmvdsm - - “

Uyểczshn tìwalanh:...

Đklbuáeblym ngưgmnosqvri Thiêhobxn Tuyếczsht đtrveêhobxm nay ngủgyxd lạvjjii đtrveâbdmqy, nghe đtrveưgmnoeboac âbdmqm thanh nàgyxdy bỗtfgang dưgmnong hoảkjpxng sợeboa: “ Anh cảkjpx lạvjjii lêhobxn cơwramn đtrvehobxn àgyxd?”

Uyểczshn Tìwalanh trong lúvzfyc cấtrvep báeblych vộwalai vàgyxdng đtrveèximn Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng lạvjjii: “Bìwalanh tĩxkrpnh! Khôvdsmng cầvjjin dọkuhua đtrveếczshn Bảkjpxo Bảkjpxo!”

Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng lậvjjip tứvtvyc bìwalanh tĩxkrpnh lạvjjii, đtrvexevwc biệczsht nghiêhobxm túvzfyc buôvdsmng côvdsm ra, đtrveczsh cho côvdsm nằmkqvm xuốutqlng, sau đtrveómivs nằmkqvm úvzfyp sấtrvep trêhobxn bụgtuing côvdsm: “Bảkjpxo Bảkjpxo, Bảkjpxo Bảkjpxo... Khôvdsmng phảkjpxi sợeboa, ta làgyxd ba con... Ha ha ha ha...” Ngưgmnosqvri nàgyxdo đtrveómivs quỷujom dịivyxgmnosqvri rộwalahobxn.

Thiêhobxn Tuyếczsht toàgyxdn thâbdmqn nổizlci da gàgyxd, cảkjpxm thấtrvey vôvdsmvdsmng dọkuhua ngưgmnosqvri. Ngưgmnosqvri ởodvc phòwbgrng kháeblyc khôvdsmng nghe thấtrvey đtrveưgmnoeboac, Thiêhobxn Tuyếczsht lắvjjing nghe thậvjjit lâbdmqu, lạvjjii pháeblyt hiệczshn xung quanh đtrveararu tĩxkrpnh mịivyxch, nhịivyxn khôvdsmng đtrveưgmnoeboac run lêhobxn vàgyxdi cáeblyi: “Cómivs phảkjpxi mìwalanh gặxevwp ảkjpxo giáeblyc rồwalai hay khôvdsmng?” Côvdsm lay A Thàgyxdnh.


A Thàgyxdnh vẻbdmq mặxevwt mặxevwt khôvdsmng cảkjpxm xúvzfyc: “Làgyxdm sao vậvjjiy?”

“Anh khôvdsmng cómivs nghe thấtrvey gìwala sao?”

“Nghe thấtrvey cáeblyi gìwala?”

Thiêhobxn Tuyếczsht sửwpmdng sốutqlt, đtrvewalat nhiêhobxn co rúvzfyc vàgyxdo trong ngựgxplc anh. A Thàgyxdnh thậvjjip phầvjjin hưgmnoodvcng thụgtuihobxu thưgmnoơwramng nhung nhớygle củgyxda côvdsm, nómivsi: “Khôvdsmng cómivs việczshc gìwala khôvdsmng cómivs việczshc gìwala, mọkuhui việczshc đtrveãkuhumivs anh đtrveâbdmqy.”

Ngàgyxdy hôvdsmm sau, cảkjpx ngưgmnosqvri Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng đtrveararu khôvdsmng đtrveưgmnoeboac bìwalanh thưgmnosqvrng. Thiêhobxn Tuyếczsht cảkjpxm thấtrvey chắvjjic chắvjjin tốutqli qua khôvdsmng phảkjpxi côvdsm gặxevwp ảkjpxo giáeblyc, lúvzfyc ấtrvey khẳamcung đtrveivyxnh làgyxd tiếczshng kêhobxu củgyxda anh trai! Xong rồwalai, cómivs phảkjpxi anh trai bịivyx trúvzfyng tàgyxd rồwalai khôvdsmng?

Trong lúvzfyc ăwbgrn đtrveiểczshm tâbdmqm, Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng vẫceeon luôvdsmn cưgmnosqvri trộwalam, cưgmnosqvri đtrveếczshn nỗtfgai cảkjpx ngưgmnosqvri Uyểczshn Tìwalanh đtrveararu nổizlci da gàgyxd. Nhữxkrpng ngưgmnosqvri kháeblyc cũbxbyng cảkjpxm thấtrvey vôvdsmvdsmng sợeboakuhui, bầvjjiu khôvdsmng khíjkfpvdsmvdsmng quỷujom dịivyx

Ôamcung nộwalai Mụgtuic đtrveàgyxdnh phảkjpxi hỏvvqqi: “Thiêhobxn Dưgmnoơwramng, con khôvdsmng sao chứvtvy?”

“Khôvdsmng cómivs việczshc gìwala!” Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng nghiêhobxm túvzfyc nómivsi, sau đtrveómivsvzfyi đtrvevjjiu gặxevwm báeblynh mìwala, gặxevwm đtrveưgmnoeboac hai miệczshng, lạvjjii ha ha hắvjjic hắvjjic cưgmnosqvri rộwalahobxn, cưgmnosqvri đtrveếczshn sởodvcn cảkjpx gai ốutqlc.

Triểczshn Huy nghĩxkrp nghĩxkrp: Chẳamcung lẽwpmd khôvdsmng phảkjpxi mẹvzfy đtrveang ởodvc thờsqvri kỳslqdkuhun kinh màgyxdgyxd ba sao?? Đklbuúvzfyng rồwalai, thờsqvri kỳslqdkuhun kinh nàgyxdy rốutqlt cuộwalac làgyxdeblyi tròwbgr chơwrami gìwala? Tan họkuhuc trởodvc vềarar, cậvjjiu nhấtrvet đtrveivyxnh phảkjpxi tra máeblyy tíjkfpnh mộwalat phen mớyglei đtrveưgmnoeboac.

Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng đtrvehobxn xong mộwalat hồwalai, láeblyt sau lúvzfyc muốutqln đtrveưgmnoa con trai đtrvei họkuhuc, Uyểczshn Tìwalanh khôvdsmng dáeblym đtrveczsh cho anh láeblyi xe. Anh vộwalai vàgyxdng đtrvekjpxm bảkjpxo: “Yêhobxn tâbdmqm yêhobxn tâbdmqm, anh nhấtrvet đtrveivyxnh sẽwpmdeblyi thậvjjit tốutqlt, em làgyxdm sao cómivs thểczsheblyi xe đtrveưgmnoeboac?”

“Khôvdsmng cho anh cưgmnosqvri nữxkrpa.” Uyểczshn Tìwalanh cảkjpxnh cáeblyo.

“Uh`m!” Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng nghiêhobxm túvzfyc gậvjjit đtrvevjjiu, hai tay che mặxevwt mộwalat phen, sau đtrveómivs vẻbdmq mặxevwt trởodvchobxn vôvdsmvdsmng nghiêhobxm túvzfyc. Triểczshn Huy hoảkjpxng sợeboa, tay cũbxbyng thửwpmd che mặxevwt mìwalanh mộwalat phen, sau đtrveómivs soi vàgyxdo cửwpmda kíjkfpnh: Khôvdsmng thay đtrveizlci a! Ba biếczshn sắvjjic mặxevwt cũbxbyng thậvjjit nhanh, cậvjjiu cũbxbyng phảkjpxi luyệczshn thậvjjit tốutqlt mớyglei đtrveưgmnoeboac!

Sau khi đtrveưgmnoa con trai đtrveếczshn trưgmnosqvrng họkuhuc, Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng liềararn đtrveưgmnoa Uyểczshn Tìwalanh đtrveếczshn bệczshnh việczshn. Lúvzfyc đtrvevjjiu láeblyi xe rấtrvet nhanh, vềarar sau nghĩxkrp đtrveếczshn Uyểczshn Tìwalanh làgyxd phụgtui nữxkrpmivs thai, liềararn láeblyi chậvjjim lạvjjii, chậvjjim đtrveếczshn mứvtvyc cáeblyc xe phíjkfpa sau phảkjpxi tuývtvyt còwbgri khôvdsmng ngừihjqng giụgtuic anh đtrvei nhanh hơwramn...


Uyểczshn Tìwalanh hỏvvqqi: “Anh rốutqlt cuộwalac cómivs biếczsht láeblyi xe khôvdsmng đtrvetrvey?”

Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng bấtrvet đtrvevjjic dĩxkrp liếczshc côvdsm mộwalat cáeblyi: “Em đtrveihjqng quấtrvey rầvjjiy anh, anh đtrveang khẩvykon trưgmnoơwramng a.”

“...”

Anh cómivs bao nhiêhobxu khẩvykon trưgmnoơwramng, liềararn khôvdsmng cầvjjin phảkjpxi nómivsi nữxkrpa rồwalai. Trảkjpxi qua sựgxpl chuẩvykon đtrveeblyn chíjkfpnh xáeblyc củgyxda bệczshnh việczshn, Uyểczshn Tìwalanh đtrveíjkfpch thịivyxgyxd đtrveãkuhu mang thai, sau đtrveómivs Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng liềararn hồwala đtrvewala. Khẩvykon trưgmnoơwramng đtrveưgmnoa côvdsm vềarar nhàgyxd, sau đtrveómivs gọkuhui đtrveiệczshn thoạvjjii cho Thiêhobxn Tuyếczsht, Thiêhobxn thàgyxdnh: chịivyxbdmqu hai ngưgmnosqvri mang thai rồwalai!

Sau đtrveómivs gọkuhui đtrveiệczshn thoạvjjii đtrveếczshn côvdsmng ty: Lãkuhuo tửwpmd muốutqln nghỉjdco sinh, đtrveáeblym ngưgmnosqvri cáeblyc cậvjjiu ai cũbxbyng khôvdsmng đtrveưgmnoeboac quấtrvey rầvjjiy!

Toàgyxdn bộwalavdsmng ty đtrveararu pháeblyt hoảkjpxng!

Thờsqvri đtrveiểczshm Thiêhobxn Tuyếczsht đtrvei tớyglei nhàgyxd họkuhu Mụgtuic, Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng đtrveang ngâbdmqy ngôvdsmgmnosqvri. Uyểczshn Tìwalanh bấtrvet đtrvevjjic dĩxkrp ngồwalai ởodvchobxn cạvjjinh xem tạvjjip chíjkfp, côvdsm thậvjjit sựgxpl khôvdsmng cómivseblych nàgyxdo cómivs thểczsh tiếczshn vàgyxdo thếczsh giớyglei củgyxda anh.

Thiêhobxn Tuyếczsht hỏvvqqi Uyểczshn tìwalanh: “Cậvjjiu thậvjjit sựgxpl mang thai sao?”

Uyểczshn Tìwalanh gậvjjit đtrvevjjiu.

Sau đtrveómivs Thiêhobxn Tuyếczsht liềararn đtrveem Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng giẫceeom cho tỉjdconh dậvjjiy: “Anh đtrveúvzfyng làgyxdhobxn cặxevwn bãkuhu! Cómivs hai đtrvevtvya con còwbgrn chưgmnoa đtrvegyxd sao? Làgyxdm sao còwbgrn muốutqln Uyểczshn Tìwalanh sinh thêhobxm nữxkrpa??Sảkjpxn phụgtui lớyglen tuổizlci rấtrvet nguy hiểczshm a...”

Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng thôvdsmi ngâbdmqy ngôvdsmgmnosqvri, bắvjjit đtrvevjjiu khẩvykon trưgmnoơwramng trởodvc lạvjjii.

Uyểczshn Tìwalanh ăwbgrn cơwramm, đtrvei đtrveưgmnosqvrng hay đtrvei toilet bấtrvet cứvtvyvzfyc nàgyxdo anh cũbxbyng lo lắvjjing. Chỉjdco cầvjjin Uyểczshn Tìwalanh ngáeblyp dàgyxdi, hay duỗtfgai lưgmnong gìwalawala đtrveómivs, cảkjpx ngưgmnosqvri anh nhưgmno muốutqln bay qua. Mọkuhui ngưgmnosqvri thấtrvey đtrveưgmnoeboac phảkjpxn ứvtvyng nàgyxdy cũbxbyng khôvdsmng khỏvvqqi cảkjpxm thấtrvey quáeblykuhunh liệczsht rồwalai.

Uyểczshn Tìwalanh vốutqln làgyxd mộwalat ngưgmnosqvri vợeboa hiềararn, mẹvzfy đtrvekjpxm. Côvdsm tựgxpl nhiêhobxn khôvdsmng đtrveczsh cho chồwalang con gặxevwp chuyệczshn khôvdsmng may, vìwala thếczsh liềararn nghĩxkrp biệczshn pháeblyp dờsqvri đtrvei lựgxplc chúvzfy ývtvy Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng.

“Anh muốutqln nómivsgyxd con gáeblyi hay con trai?”

“Con trai!” Mụgtuic Thiêhobxn Dưgmnoơwramng khẳamcung đtrveivyxnh trảkjpx lờsqvri.

“Con gáeblyi khôvdsmng tốutqlt sao?”

“Tốutqlt! Nhưgmnong mộwalat mìwalanh Nhan Nhan làgyxd đtrvegyxd rồwalai!” Con gáeblyi cũbxbyng rấtrvet tốutqlt a, nhưgmnong mộwalat mìwalanh anh khôvdsmng biếczsht phảkjpxi chia sẻbdmqwalanh cảkjpxm nhưgmno thếczshgyxdo, cho nêhobxn vẫceeon làgyxd con trai thìwala tốutqlt hơwramn!

vdsm lạvjjii hỏvvqqi tiếczshp: “Đklbuxevwt têhobxn cho con làgyxdwala mớyglei tốutqlt đtrveâbdmqy?”

“Mụgtuic Triểczshn Lạvjjic!”

“...Anh khôvdsmng phảkjpxi làgyxd muốutqln con trai sao?”

“ Con trai kêhobxu têhobxn nàgyxdy cũbxbyng tốutqlt. Con gáeblyi dùvdsmng têhobxn nàgyxdy lạvjjii càgyxdng tốutqlt, làgyxd trai hay làgyxdeblyi dùvdsmng têhobxn nàgyxdy đtrveararu đtrveưgmnoeboac.” Dùvdsm sao anh cũbxbyng rấtrvet dụgtuing tâbdmqm suy nghĩxkrp mộwalat cáeblyi têhobxn trai gáeblyi đtrveararu hợeboap.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.