Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 602 : Đàn ông không xấu, phụ nữ không yêu

    trước sau   
Thiêujnan Tuyếthzft vềhmzq hỏgxqgi A Thàxqdgnh: “Anh vẫlhgcn chưhmgwa họszhec xong nghiêujnan cứhmzqu sinh, cóbfez thểzofk tiếthzfc nuốdftmi hay khôeppnng a?”

A Thàxqdgnh nóbfezi: “Khôeppnng cóbfezslxn hay màxqdg tiếthzfc nuốdftmi. Bằqobeng cấnowxp cao tớzejzi đujnaâvjhnu, cũxsyjng phảgehsi dựdznua vàxqdgo chíwggfnh bảgehsn thâvjhnn mìslxnnh.”

Thiêujnan Tuyếthzft nghĩhmzq thầxqdgm, chẳmvgcng lẽnriaxqdg anh sợdbokslxnnh tráqbaych cứhmzq anh hai? Liềhmzqn oáqbayn hậjdktn nóbfezi: “Đvqgshmzqu tạlxtwi anh hai em! Chịisvx khôeppnng cùbighng anh ấnowxy làxqdg đujnaúdvppng, sao anh ấnowxy lạlxtwi tráqbaych anh nha?”

A Thàxqdgnh lặinvjng đujnai mộszhet chúdvppt: “Chuyệqoben đujnaóbfezxqdg anh hai em khôeppnng cóbfez quan hệqobeslxn cảgehs.”

“Khôeppnng phảgehsi anh ấnowxy hạlxtwi anh khôeppnng họszhec xong sao?”

A Thàxqdgnh thởjdktxqdgi: “Đvqgsóbfezxqdg tạlxtwi anh khôeppnng muốdftmn họszhec.”


“Vìslxn sao?”

“Khôeppnng cóbfez tiềhmzqn.” A Thàxqdgnh thựdznuc dứhmzqt khoáqbayt màxqdgbfezi “Nghiêujnan cứhmzqu sinh thìslxn phảgehsi họszhec lâvjhnu, anh tíwggfnh toáqbayn mộszhet chúdvppt. Nếthzfu họszhec tiếthzfp nữdsvda, sẽnria phảgehsi tiếthzfp tụzedkc đujnai làxqdgm thêujnam đujnazofk đujnaóbfezng họszhec phíwggf, việqobec làxqdgm thêujnam cũxsyjng khôeppnng phảgehsi tốdftmt nhưhmgw vậjdkty, còpmhtn mệqobet chếthzft đujnai đujnaưhmgwdbokc. Màxqdg ba năycugm sau chỉvaflbfezznyen đujnaưhmgwdbokc mộszhet tấnowxm văycugn bằqobeng, đujnaếthzfn lúdvppc đujnaóbfez vẫlhgcn làxqdg nghèdsvdo trắkmfing tay. Nếthzfu nhưhmgw đujnai làxqdgm việqobec, thìslxn xem nhưhmgwxqdg theo côeppnng ty từjfkcdvppc đujnaxqdgu, ba năycugm sau cũxsyjng cóbfez thểzofk đujnaưhmgwdbokc đujnaiềhmzqu lêujnan chứhmzqc......”

“Vậjdkty anh hai anh ấnowxy......”

A Thàxqdgnh chầxqdgn chờvjhn chỉvafl chốdftmc láqbayt rồbtaqi nóbfezi: “Anh ấnowxy chỉvaflxqdg khôeppnng đujnazofk anh tìslxnm đujnaưhmgwdbokc côeppnng việqobec tốdftmt màxqdg thôeppni.” Bấnowxt quáqbay biếthzft đujnaếthzfn khíwggf pháqbaych củhpvxa Mụzedkc Thiêujnan Dưhmgwơznyeng, anh cảgehsm thấnowxy làxqdgm láqbayi xe cho anh ấnowxy cũxsyjng cóbfez thểzofkbfez nhiềhmzqu đujnaiềhmzqu thu hoạlxtwch, cho nêujnan tiếthzfp thu đujnazofk kháqbayujnan cũxsyjng khôeppnng phảgehsi rấnowxt khóbfez. Hơznyen nữdsvda Mụzedkc Thiêujnan Dưhmgwơznyeng quyếthzft tâvjhnm gâvjhny cảgehsn trởjdkt cho anh, anh cũxsyjng khôeppnng thểzofk tráqbaynh đujnaưhmgwdbokc a! Hơznyen nữdsvda, làxqdg chịisvxqbayi anh làxqdgm ra chuyệqoben......

dvppc trưhmgwzejzc Tôeppnn Chíwggf Mẫlhgcn vàxqdg Phưhmgwơznyeng Trìslxnbfez thểzofkbfezi làxqdg bịisvx Mụzedkc Thiêujnan Dưhmgwơznyeng bắkmfit gian tạlxtwi trậjdktn, cho dùbigh Mụzedkc Thiêujnan Dưhmgwơznyeng bỏgxqg qua bạlxtwn gáqbayi làxqdgm sai, nhưhmgwng bạlxtwn gáqbayi khôeppnng chia tay vớzejzi anh ấnowxy liềhmzqn cùbighng bạlxtwn tốdftmt củhpvxa anh ấnowxy làxqdgm chuyệqoben đujnaóbfez, cũxsyjng làxqdg sai lầxqdgm rồbtaqi!

“Sao trưhmgwzejzc kia chưhmgwa nóbfezi?” Thiêujnan Tuyếthzft buồbtaqn bựdznuc “Hạlxtwi em còpmhtn nghi ngờvjhn anh củhpvxa em.”

“Em lạlxtwi khôeppnng cóbfez hỏgxqgi anh.” A Thàxqdgnh cảgehsm thấnowxy cóbfez phầxqdgn vôeppn tộszhei.

Thiêujnan Tuyếthzft nghĩhmzq lạlxtwi thấnowxy cũxsyjng đujnaúdvppng, cũxsyjng thựdznuc vôeppn tộszhei: “Em sợdbok đujnagehs thưhmgwơznyeng lòpmhtng tựdznueppnn củhpvxa anh a! Đvqgshmzqu do anh hai! Hơznyei quáqbay đujnaáqbayng, tạlxtwi sao lạlxtwi cóbfez thểzofk đujnadftmi xửpmht vớzejzi anh nhưhmgw vậjdkty? Thiếthzfu chúdvppt nữdsvda tiềhmzqn đujnabtaq củhpvxa anh đujnaãqobe bịisvx hủhpvxy!”

A Thàxqdgnh ôeppnm côeppnxqdgo trong ngựdznuc, hôeppnn môeppni côeppn: “Nếthzfu anh ấnowxy khôeppnng làxqdgm vậjdkty, em còpmhtn khôeppnng cóbfez khảgehsycugng gặinvjp đujnaưhmgwdbokc anh đujnaâvjhnu, em nêujnan cảgehsm tạlxtw anh ấnowxy mớzejzi đujnaúdvppng!”

“Ai muốdftmn cảgehsm tạlxtw anh ấnowxy?!”

“Vậjdkty em làxqdg..... khôeppnng vui khi gặinvjp đujnaưhmgwdbokc anh......”

“Mớzejzi khôeppnng cóbfez đujnaâvjhnu!” Thiêujnan Tuyếthzft vộszhei vàxqdgng nóbfezi, dựdznua vàxqdgo trong lồbtaqng ngựdznuc củhpvxa anh, dịisvxu dàxqdgng hỏgxqgi “Vậjdkty anh cóbfez hậjdktn anh ấnowxy khôeppnng?”

“Vìslxn sao muốdftmn hậjdktn anh ấnowxy? Đvqgsem em gáqbayi anh ấnowxy yêujnau thưhmgwơznyeng nhấnowxt lừjfkca gạlxtwt tớzejzi tay, coi nhưhmgwxqdgqbayo thùbigh.”


“Ngôeppn...... Anh làxqdgm đujnaúdvppng rồbtaqi đujnaóbfez! Sẽnria đujnadftmi tốdftmt vớzejzi em cảgehs đujnavjhni nga ~”

“Ừjgngm.”

ujnan nàxqdgy hai ngưhmgwvjhni ngọszhet ngàxqdgo pháqbayt ngấnowxy, bêujnan kia Uyểzofkn Tìslxnnh đujnaang hỏgxqgi Thiêujnan Dưhmgwơznyeng, biếthzft đujnaưhmgwdbokc châvjhnn tưhmgwzejzng, hỏgxqgi: “Anh sao lạlxtwi khôeppnng nóbfezi sớzejzm vậjdkty?”

Mụzedkc Thiêujnan Dưhmgwơznyeng buôeppnng tay: “Dùbigh sao cũxsyjng đujnaúdvppng làxqdg anh hạlxtw đujnaszhec thủhpvx, xấnowxu xa nhưhmgw thếthzfxqdgo còpmhtn quan trọszheng sao?”

Uyểzofkn Tìslxnnh nghẹqkecn mộszhet chúdvppt, bổujna nhàxqdgo qua ấnowxn anh lêujnan giưhmgwvjhnng: “Đvqgsưhmgwơznyeng nhiêujnan quan trọszheng! Bọszhen em đujnahmzqu nghĩhmzq anh ——”

“Anh làxqdgm chuyệqoben xấnowxu nhiềhmzqu nhưhmgw vậjdkty, cũxsyjng khôeppnng képmhtm hơznyen việqobec nàxqdgy đujnaâvjhnu!”

Uyểzofkn Tìslxnnh hờvjhnn dỗnoymi đujnaáqbaynh anh: “Anh chíwggfnh làxqdg ngưhmgwvjhni xấnowxu!”

“Đvqgsàxqdgn ôeppnng khôeppnng xấnowxu, phụzedk nữdsvd khôeppnng yêujnau.”

“...... Kỳdyro thậjdktt em thíwggfch ngưhmgwvjhni tốdftmt đujnaóbfez.”

Mụzedkc Thiêujnan Dưhmgwơznyeng lậjdktp tứhmzqc xoay ngưhmgwvjhni, vẻujna mặinvjt thàxqdgnh khẩmvgcn nhìslxnn côeppn: “Anh kỳdyro thậjdktt làxqdg ngưhmgwvjhni tốdftmt màxqdg!”

Uyểzofkn Tìslxnnh trừjfkcng mắkmfit nhìslxnn anh mộszhet láqbayt, ngẩmvgcng đujnaxqdgu ởjdkt trêujnan mặinvjt anh cắkmfin mộszhet cáqbayi, anh lậjdktp tứhmzqc cắkmfin lạlxtwi, hai ngưhmgwvjhni liềhmzqn tìslxnnh cảgehsm mãqobenh liệqobet nổujnai lêujnan.

eppnm sau, Uyểzofkn Tìslxnnh ởjdkt trưhmgwvjhnng họszhec đujnai họszhec, nhậjdktn đujnaưhmgwdbokc đujnaiệqoben thoạlxtwi củhpvxa Thiêujnan Tuyếthzft. Thiêujnan Tuyếthzft nôeppnn nóbfezng gàxqdgo to hỏgxqgi: “Cậjdktu khi nàxqdgo tan họszhec?”

“Đvqgsãqobe tan họszhec rồbtaqi, hiệqoben tạlxtwi đujnaang ởjdkt thưhmgw việqoben.”


“Mìslxnnh liềhmzqn tớzejzi tìslxnm cậjdktu!”

Uyểzofkn Tìslxnnh nghĩhmzqeppnxqdgslxn chuyệqoben ngàxqdgy hôeppnm qua màxqdg tớzejzi, nghĩhmzq thầxqdgm côeppn khôeppnng phảgehsi tớzejzi hỏgxqgi Mụzedkc Thiêujnan Dưhmgwơznyeng đujnaãqobebfezi nhưhmgw thếthzfxqdgo đujnai? Vậjdkty nếthzfu nóbfezi khôeppnng giốdftmng vớzejzi A Thàxqdgnh, thìslxnxqdgm sao bâvjhny giờvjhn a? Xem bộszheqbayng củhpvxa A Thàxqdgnh, hẳmvgcn làxqdg sẽnria khôeppnng nóbfezi bừjfkca, Mụzedkc Thiêujnan Dưhmgwơznyeng cũxsyjng cóbfez thểzofk sẽnria khôeppnng nóbfezi dốdftmi côeppn, khôeppnng cầxqdgn lo lắkmfing!

Uyểzofkn Tìslxnnh nhanh chóbfezng mưhmgwdbokn hai cuốdftmn sáqbaych, hưhmgwzejzng ra phíwggfa ngoàxqdgi trưhmgwvjhnng chạlxtwy, nửpmhta đujnaưhmgwvjhnng gọszhei đujnaiệqoben thoạlxtwi hỏgxqgi Thiêujnan Tuyếthzft: “Cửpmhta phíwggfa đujnaôeppnng?”

“Ừjgng.”

Đvqgsi đujnaếthzfn cửpmhta đujnaôeppnng, Uyểzofkn Tìslxnnh đujnadboki mấnowxy phúdvppt đujnabtaqng hồbtaq, thấnowxy ngưhmgwvjhni còpmhtn chưhmgwa tớzejzi, liềhmzqn dứhmzqt khoáqbayt đujnahmzqng ởjdktujnan cạlxtwnh chúdvppqbayn ngôeppn đujnaszhec sáqbaych. Trong chốdftmc láqbayt sau, mộszhet bóbfezng ngưhmgwvjhni lưhmgwzejzt qua trưhmgwzejzc mặinvjt. Côeppnznyei híwggft híwggft cáqbayi mũxsyji, còpmhtn đujnaxqdgu lạlxtwi khôeppnng nhúdvppc nhíwggfch, bởjdkti vìslxn vẫlhgcn thưhmgwvjhnng cóbfez ngưhmgwvjhni lui tớzejzi, côeppn nghĩhmzq chỉvaflxqdg ngưhmgwvjhni qua đujnaưhmgwvjhnng thôeppni.

xqdgi giâvjhny đujnabtaqng hồbtaq sau, bóbfezng ngưhmgwvjhni kia lạlxtwi lưhmgwzejzt trởjdkt vềhmzq. Côeppn nhịisvxn khôeppnng đujnaưhmgwdbokc ngẩmvgcng đujnaxqdgu, thấnowxy làxqdg Thiêujnan Tuyếthzft, bấnowxt đujnakmfic dĩhmzq hỏgxqgi: “Cậjdktu lưhmgwzejzt qua lưhmgwzejzt lạlxtwi đujnai làxqdgm gìslxn vậjdkty?”

“Cậjdktu khôeppnng pháqbayt hiệqoben sao?” Thiêujnan Tuyếthzft lấnowxy tay làxqdgm đujnaszheng táqbayc gióbfez thổujnai qua tai, sau đujnaóbfez thầxqdgm thìslxnbfezi “Chẳmvgcng lẽnria thấnowxt bạlxtwi?”

“Pháqbayt hiệqoben cáqbayi gìslxn?” Uyểzofkn Tìslxnnh lôeppni képmhto côeppn xoay ngưhmgwvjhni, hạlxtw giọszheng hỏgxqgi “Trêujnan cổujna cậjdktu làxqdg dấnowxu hôeppnn sao?”

“A!” Thiêujnan Tuyếthzft khẽnria gọszhei mộszhet tiếthzfng, lậjdktp tứhmzqc dùbighng hai tay képmhto tóbfezc bêujnan tai xuốdftmng che lạlxtwi. Côeppn sao lạlxtwi quêujnan kiểzofkm tra cáqbayi nàxqdgy a? Vừjfkca mớzejzi làxqdgm đujnaszheng táqbayc, khôeppnng phảgehsi làxqdg nhắkmfic nhởjdkt Uyểzofkn Tìslxnnh nhìslxnn xem sao?

Uyểzofkn Tìslxnnh cưhmgwvjhni cưhmgwvjhni, lạlxtwi khôeppnng dáqbaym trêujnau ghẹqkeco côeppnnowxy, vạlxtwn nhấnowxt bịisvxeppnnowxy pháqbayt hiệqoben áqbayo mìslxnnh cũxsyjng cóbfez...... Nhưhmgw vậjdkty thìslxn rốdftmt cuộszhec làxqdg ai cưhmgwvjhni ai a?

“Cậjdktu dùbighng nưhmgwzejzc hoa gìslxn vậjdkty?” Uyểzofkn Tìslxnnh híwggft mũxsyji ngửpmhti ngửpmhti “Ngửpmhti rấnowxt thơznyem.”

Thiêujnan Tuyếthzft thởjdkt ra mộszhet hơznyei: “Làxqdgslxnnh gọszhei cậjdktu tớzejzi ngửpmhti nưhmgwzejzc hoa! Chịisvxqbayi thiếthzft kếthzf cho mìslxnnh đujnaóbfez!”

“Khóbfez tráqbaych. Lầxqdgn trưhmgwzejzc ởjdkteppnn lễsdox, côeppnnowxy đujnaãqobe thiếthzft kếthzf cho bọszhen mìslxnnh khoảgehsn nưhmgwzejzc hoa kia dùbighng đujnazofk đujnaáqbayp lễsdox, hiệqoben tạlxtwi báqbayn cũxsyjng khôeppnng tệqobe đujnaâvjhnu.”


Thiêujnan Tuyếthzft ngứhmzqa tay nóbfezi: “Mìslxnnh muốdftmn đujnai họszhec đujnaiềhmzqu chếthzfhmgwơznyeng thơznyem ~”

“Rấnowxt muốdftmn họszhec sao?”

“Nếthzfu muốdftmn so sáqbaynh thiêujnan phúdvppxqdg luyệqoben tậjdktp, mìslxnnh khẳmvgcng đujnaisvxnh làxqdg khôeppnng đujnaưhmgwdbokc rồbtaqi, cậjdktu khôeppnng chừjfkcng còpmhtn lợdboki hạlxtwi hơznyen mìslxnnh đujnaóbfez.”

“Vìslxn sao?”

“Bởjdkti vìslxn cậjdktu biếthzft nấnowxu ăycugn a! Cậjdktu đujnadftmi vớzejzi mùbighi hưhmgwơznyeng khẳmvgcng đujnaisvxnh cóbfez đujnaszhe mẫlhgcn cảgehsm cao hơznyen so vớzejzi mìslxnnh nha ~”

“A, cậjdktu ởjdkt trêujnan đujnaưhmgwvjhnng phốdftm, cáqbayi mũxsyji vừjfkca đujnaszheng làxqdgbfez thểzofk ngửpmhti đujnaưhmgwdbokc móbfezn ăycugn ngon, so vớzejzi mìslxnnh còpmhtn lợdboki hạlxtwi hơznyen!”

“Mìslxnnh cũxsyjng chỉvaflbfez thểzofk ngửpmhti đujnaưhmgwdbokc móbfezn ăycugn ngon......” Thiêujnan Tuyếthzft sửpmhtng sốdftmt, khôeppnng thíwggfch hợdbokp a “Nóbfezi nhưhmgw thếthzfxqdgo lạlxtwi giốdftmng chóbfez vậjdkty?”

Uyểzofkn Tìslxnnh vỗnoym vỗnoym vai côeppn: “Chóbfezxqdg đujnaszheng vậjdktt trung thàxqdgnh dũxsyjng cảgehsm nha!”

Uyểzofkn Tìslxnnh nghĩhmzq đujnaếthzfn côeppnnowxy xịisvxt nưhmgwzejzc hoa làxqdgeppnn Chíwggf Mẫlhgcn đujnaiềhmzqu chếthzf riêujnang cho côeppnnowxy, qua hai ngàxqdgy sau mớzejzi biếthzft đujnaưhmgwdbokc, làxqdg thiếthzft kếthzf cho côeppnng ty côeppnnowxy.

Tuyếthzft thịisvx hiệqoben tạlxtwi đujnaãqobebfez A Thàxqdgnh quảgehsn lýujna, Thiêujnan Tuyếthzft khôeppnng biếthzft làxqdg thoảgehsi máqbayi bao nhiêujnau. Trưhmgwzejzc kia còpmhtn kiểzofkm tra xem xépmhtt, nghe mộszhet chúdvppt cáqbayc phòpmhtng nghiệqobep vụzedkqbayo cáqbayo, hiệqoben tạlxtwi bỏgxqg mặinvjc khôeppnng làxqdgm sếthzfp nữdsvda, căycugn bảgehsn mặinvjc kệqobe. Nưhmgwzejzc hoa thiếthzft kếthzf ra, tiêujnau thụzedk nhưhmgw thếthzfxqdgo, sảgehsn xuấnowxt nhưhmgw thếthzfxqdgo, côeppn đujnahmzqu mặinvjc kệqobe, chỉvafl đujnazofk ýujna rằqobeng bảgehsn thâvjhnn mìslxnnh cóbfez hứhmzqng thúdvpp —— vỏgxqg trang tríwggfujnan ngoàxqdgi!

Đvqgsxqdgu tiêujnan làxqdg logo vàxqdg lọszhe đujnadznung, côeppnslxnm mấnowxy nhàxqdg thiếthzft kếthzf củhpvxa côeppnng ty, cũxsyjng khôeppnng vừjfkca lòpmhtng. Chíwggfnh côeppnxsyjng biếthzft chúdvppt íwggft vềhmzq phưhmgwơznyeng diệqoben nàxqdgy, pháqbayc họszhea mấnowxy trăycugm bứhmzqc, càxqdgng vẽnriaxqdgng vứhmzqt đujnai.

Lạlxtwi tìslxnm côeppnng ty quảgehsng cáqbayo làxqdgm quảgehsng cáqbayo, chỉvaflxqdgqbayng ýujna quảgehsng cáqbayo lạlxtwi làxqdgm côeppn buồbtaqn bựdznuc ăycugn khôeppnng ngon.

bighng A Thàxqdgnh kểzofk khổujna, A Thàxqdgnh nóbfezi: “Tìslxnm nhàxqdg thiếthzft kếthzfhmgwzejzc ngoàxqdgi thửpmht xem đujnai.”

eppn phiềhmzqn cháqbayn nóbfezi: “Em nghĩhmzqxqdgm mộszhet nhãqoben hiệqobeu nưhmgwzejzc hoa ngưhmgwvjhni Trung Quốdftmc củhpvxa chíwggfnh mìslxnnh, sao lạlxtwi phảgehsi tìslxnm nưhmgwzejzc ngoàxqdgi a? Ai...... Vềhmzq sau khôeppnng bao giờvjhn mắkmfing chửpmhti ngưhmgwvjhni síwggfnh ngoạlxtwi nữdsvda, thậjdktt sựdznuxqdg tựdznuslxnnh khôeppnng khôeppnng gắkmfing nỗnoymi a!”

Thiêujnan Tuyếthzft đujnaxqdgu choáqbayng váqbayng, nãqobeo căycugng ra, cầxqdgm USB đujnai tìslxnm Uyểzofkn Tìslxnnh, đujnazofkeppnnowxy giúdvppp mìslxnnh xem: “Cậjdktu cảgehsm thấnowxy bứhmzqc nàxqdgo sáqbayng nhấnowxt? Khôeppnng, làxqdgxqdgm cho cậjdktu cóbfez cảgehsm giáqbayc xúdvppc đujnaszheng!”

Uyểzofkn Tìslxnnh chỉvafl hai cáqbayi: “Mìslxnnh cảgehsm thấnowxy hai cáqbayi nàxqdgy cũxsyjng khôeppnng tệqobe.”

“Đvqgsâvjhny làxqdg thiếthzft kếthzf củhpvxa mìslxnnh.” Thiêujnan Tuyếthzft rầxqdgu rĩhmzqbfezi “Mìslxnnh tốdftmn tiềhmzqn mờvjhni nhàxqdg thiếthzft kếthzf cho côeppnng ty thậjdktt sựdznuxqdg toi côeppnng!”

“Nhưhmgwng màxqdg bọszhen họszhexqdgm cũxsyjng khôeppnng tệqobe nha...... Đvqgshmzqu rấnowxt cóbfez cảgehsm xúdvppc nghệqobe thuậjdktt, chíwggfnh làxqdg...... Cảgehsm giáqbayc làxqdg hoàxqdgn toàxqdgn khôeppnng phùbigh hợdbokp vớzejzi cậjdktu, khôeppnng giốdftmng cáqbayi cậjdktu cầxqdgn.”

Thiêujnan Tuyếthzft gậjdktt đujnaxqdgu: “Bọszhen họszhe kinh nghiệqobem thìslxn nhiềhmzqu lắkmfim, ngưhmgwdbokc lạlxtwi hạlxtwn chếthzf linh cảgehsm vàxqdg tríwggfhmgwjdktng tưhmgwdbokng.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.