Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 459 : Tôi là cảnh sát nhân dân

    trước sau   
“Nếqrgou say xe, vẫaqspn lạoefai làmrqk ănkqln mộibipt chújkxlt gìuukg cho thỏoefaa đrgfmárrdfng, nếqrgou khôizfhng thìuukgizfhn mãtqcwi đrgfmếqrgon lújkxlc khôizfhng nôizfhn nữdxnna, càmrqkng khówsgac chịeigvu.”

Lầkvxln đrgfmkvxlu tiêykmfn Uyểizfhn Tìuukgnh say xe, nếqrgou đrgfmưpdglqtvung nàmrqky khôizfhng thốffzti nárrdft nhưpdgl vậaqspy, cũbvcyng sẽuukg khôizfhng.... Ai, sớexomm biếqrgot nhưpdgl vậaqspy, thàmrqk rằjufwng lújkxlc trưpdglexomc, nhiềexomu lờqtvui vôizfh ímmuxch, vềexom sau côizfh nhớexom kỹznymmrqk đrgfmưpdglkpvic. Thếqrgo nhưpdglng, lújkxlc nàmrqky côizfh khôizfhng cówsgarrdfch nàmrqko khárrdfc lýzghg giảwsgai Từuqhg Trọwsgang nówsgai, càmrqkng khówsga chịeigvu hơytofn, chỉeagmwsga thểizfh gậaqspt đrgfmkvxlu.

Nhưpdglng rấrgfmt nhanh, côizfh liềexomn lĩkiksnh hộibipi đrgfmưpdglơytofc.

izfh đrgfmoefat quãtqcwng khạoefac ra, lạoefai khôizfhng nhảwsga đrgfmưpdglkpvic gìuukg, phun ra đrgfmếqrgon sau cùxyypng, tấrgfmt cảwsga dạoefamrqky đrgfmexomu đrgfmãtqcw co rújkxlt, ban đrgfmkvxlu côizfh cảwsgam thấrgfmy nhổykmf ra đrgfmưpdglkpvic làmrqkpdglexomc chua, thậaqspt ra khôizfhng phảwsgai, sau cùxyypng nhổykmf ra mớexomi làmrqk thậaqspt chua xówsgat, chua xówsgat giốffztng nhưpdgl muốffztn ănkqln mòdkpfn xuốffztng tớexomi tậaqspn yếqrgot hầkvxlu!

wsgaa ra say xe làmrqk thốffztng khổykmf nhưpdgl vậaqspy... Uyểizfhn Tìuukgnh khôizfhng muốffztn nghĩkiks nữdxnna, côizfh khôizfhng cówsga việnkqlc gìuukg tựhredpdglng lạoefai nghĩkiks ra đrgfmâbvcyy chịeigvu tộibipi? Muốffztn giảwsgai sầkvxlu, đrgfmi Lệnkql Giang, Tâbvcyy Tạoefang, Cổykmftqcwng... Nhữdxnnng thắzmohng cảwsganh du lịeigvch nàmrqky, chắzmohc chắzmohn sẽuukg khôizfhng khiếqrgon côizfh phảwsgai khổykmf sởvhzhuukg say xe nhưpdgl vậaqspy

Thếqrgo nhưpdglng, hiệnkqln tạoefai đrgfmexomu đrgfmãtqcw muộibipn rồeigvi, còdkpfn cówsgarrdfch nàmrqko khárrdfc.


Uyểizfhn Tìuukgnh quay mặcsggt vềexom mộibipt bêykmfn cửqplua sổykmf, đrgfmãtqcw khôizfhng còdkpfn sứoefac lựhredc đrgfmizfhizfhn ra, chỉeagm cảwsgam thấrgfmy dạoefamrqky cănkqlng lêykmfn. Mỗykmfi lầkvxln xe run rẩiyouy, đrgfmkvxlu củajgga côizfh lạoefai đrgfmaqspng mộibipt cárrdfi vàmrqko cửqplua sổykmf, vừuqhga mớexomi giờqtvu lạoefai đrgfmau, hiệnkqln tạoefai hoàmrqkn toàmrqkn khôizfhng sao cảwsga, ngay cảwsga đrgfmkvxlu ngówsgan tay cũbvcyng khôizfhng muốffztn đrgfmibipng đrgfmaqspy.

Từuqhg Trọwsgang nhìuukgn côizfh va chạoefam nhưpdgl vậaqspy, lạoefai khôizfhng biếqrgot hỗykmf trợkpvi thếqrgomrqko, vềexom sau cầkvxlm lấrgfmy bao giấrgfmy côizfh lấrgfmy ra, đrgfmaqspng vàmrqko vờqtvu vai côizfh.

Uyểizfhn Tìuukgnh quay đrgfmkvxlu, khuôizfhn mặcsggt nhỏoefa nhắzmohn trắzmohng xanh.

“Dùxyypng cárrdfi nàmrqky lówsgat ởvhzh trêykmfn cửqplua sổykmf.”

Uyểizfhn Tìuukgnh gấrgfmp gárrdfp lấrgfmy qua lówsgat ởvhzh giữdxnna trárrdfn mìuukgnh vàmrqk cửqplua sổykmf, quảwsga nhiêykmfn bớexomt đrgfmau hơytofn nhiềexomu.

“Nhanh đrgfmếqrgon thôizfhi, yêykmfn tâbvcym đrgfmi.”

Uyểizfhn Tìuukgnh ừuqhg mộibipt tiếqrgong, nàmrqky thậaqspt sựhredmrqk lờqtvui dễexom nghe nhấrgfmt trong cuộibipc đrgfmqtvui côizfh.

Thếqrgo nhưpdglng, Từuqhg Trọwsgang chỉeagm lừuqhga côizfh, cănkqln bảwsgan khôizfhng nhanh. Lạoefai quárrdf nửqplua giờqtvu xe mớexomi dừuqhgng lạoefai, côizfh lạoefai nôizfhn mộibipt lầkvxln. Trong nửqplua giờqtvumrqky, đrgfmffzti vớexomi côizfhmrqkwsgai vôizfhxyypng lâbvcyu, nhưpdglng côizfh vẫaqspn cựhredc kỳqrzx cảwsgam ơytofn anh.

Ngưpdglqtvui trêykmfn xe lụaqspc tụaqspc xuốffztng xe, Uyểizfhn Tìuukgnh ngồeigvi khôizfhng nhújkxlc nhímmuxch, mãtqcwi đrgfmếqrgon khi nhữdxnnng ngưpdglqtvui khárrdfc đrgfmi sạoefach, chung quanh vôizfhxyypng yêykmfn lặcsggng, nghe đrgfmưpdglkpvic ngưpdglqtvui hỏoefai: “Côizfhdkpfn khôizfhng đrgfmi sao?”

Uyểizfhn Tìuukgnh mởvhzh mắzmoht ra, phárrdft hiệnkqln trêykmfn xe chỉeagmdkpfn côizfhmrqk Từuqhg Trọwsgang, khôizfhng khỏoefai cówsga chújkxlt sợkpvitqcwi.

Từuqhg Trọwsgang lạoefai khôizfhng đrgfmizfh ýzghg đrgfmếqrgon côizfh, trựhredc tiếqrgop xuốffztng xe.

Uyểizfhn Tìuukgnh cũbvcyng thu lạoefai đrgfmeigv đrgfmoefac, mộibipt tay cầkvxlm tújkxli mìuukgnh vừuqhga nôizfhn ra, xuốffztng xe nhìuukgn mộibipt vòdkpfng, giốffztng nhưpdglwsgam nghèzvpdo, cảwsga thùxyypng rárrdfc cũbvcyng khôizfhng cówsga.

ajggm nơytofi nàmrqko bâbvcyy giờqtvu, côizfh đrgfmoefang ởvhzh giữdxnna mộibipt đrgfmffztng xe côizfh đrgfmang tắzmoht márrdfy, mùxyypi xănkqlng dầkvxlu nồeigvng nặcsggc


Mắzmoht thấrgfmy Từuqhg Trọwsgang đrgfmi ởvhzh đrgfmjufwng trưpdglexomc, côizfh vộibipi vàmrqkng đrgfmuổykmfi theo, cũbvcyng chưpdgla quen ai, đrgfmi theo anh đrgfmi, côizfh khôizfhng biếqrgot nêykmfn đrgfmi hưpdglexomng nàmrqko.

Quẹalabo mộibipt chỗykmf, đrgfmi ra cửqplua lớexomn nhàmrqk ga, đrgfmếqrgon chỗykmf trêykmfn đrgfmưpdglqtvung cárrdfi, đrgfmưpdglqtvung cárrdfi hai bêykmfn cówsga rấrgfmt nhiềexomu xe márrdfy, cũbvcyng làmrqkwsga ngưpdglqtvui hỏoefai côizfh đrgfmi đrgfmâbvcyu.

Uyểizfhn Tìuukgnh làmrqkm sao màmrqk biếqrgot côizfh muốffztn đrgfmi đrgfmâbvcyu?

izfh dừuqhgng bưpdglexomc lạoefai, mờqtvu mịeigvt nhìuukgn vềexom bốffztn phímmuxa, nghĩkiks thầkvxlm rằjufwng: Khôizfhng nêykmfn tớexomi nơytofi nàmrqky, côizfhykmfn đrgfmi xe lửqplua, đrgfmếqrgon Vâbvcyn Nam, tớexomi chỗykmf đrgfmówsga khẳqrzxng đrgfmeigvnh làmrqk cảwsganh đrgfmalabp ýzghg vui, chỉeagm cầkvxln hưpdglvhzhng thụaqsp hoặcsggc làmrqk thưpdglơytofng xuâbvcyn bi thu làmrqk đrgfmưpdglkpvic rồeigvi, khôizfhng cầkvxln suy nghĩkiks chuyệnkqln ănkqln, mặcsggc, ởvhzh, đrgfmi lạoefai... cárrdfi loạoefai thănkqlng đrgfmeigva du lịeigvch đrgfmówsga, nêykmfn cówsga đrgfmexomu cówsga, duy nhấrgfmt cầkvxln so đrgfmo chỉeagmmrqk giárrdf cảwsga.

Nhưpdglng nơytofi nàmrqky... xem ra giốffztng nhưpdgl kiểizfhu khárrdfch sạoefan cũbvcyng khôizfhng cówsga đrgfmi? Đtqcwêykmfm nay côizfh nghỉeagmvhzh đrgfmâbvcyu đrgfmâbvcyy? Đtqcwếqrgon đrgfmâbvcyu ănkqln gìuukgbvcyy giờqtvu? Tiệnkqlm cơytofm nhỏoefa sạoefach sẽuukg hay khôizfhng? Muốffztn trởvhzh lạoefai thàmrqknh phốffzt C, thậaqspt sựhred phảwsgai đrgfmi chuyếqrgon xe thiêykmfn đrgfmeigva árrdfm quẻffzt kia sao?

Uyểizfhn Tìuukgnh muốffztn khówsgac, côizfh đrgfmâbvcyy chímmuxnh làmrqk tựhred tạoefao nghiệnkqlt thìuukg khôizfhng thểizfh sốffztng.

Đtqcwoefang vàmrqki phújkxlt, bêykmfn tai truyềexomn đrgfmếqrgon âbvcym thanh: “Côizfhmrqkm sao thếqrgo?”

Uyểizfhn Tìuukgnh mạoefanh mẽuukg xoay ngưpdglqtvui, nhìuukgn thấrgfmy Từuqhg Trọwsgang.

Từuqhg Trọwsgang nhìuukgn thoárrdfng qua tújkxli lớexomn trêykmfn tay côizfh: “Côizfh vẫaqspn cầkvxlm cárrdfi kia làmrqkm gìuukg?”

“Tôizfhi, tôizfhi khôizfhng biếqrgot néajggm ởvhzh đrgfmâbvcyu.” Uyểizfhn Tìuukgnh oan ứoefac nówsgai, đrgfmâbvcyy làmrqk chỗykmf khỉeagmmrqko, cảwsga thùxyypng rárrdfc cũbvcyng khôizfhng cówsga.

Từuqhg Trọwsgang hiểizfhu rõqifw, rấrgfmt nhiềexomu ngưpdglqtvui quen ngốffztc ởvhzh thàmrqknh phốffzt lớexomn, sau khi trởvhzh vềexom khôizfhng tìuukgm thấrgfmy thùxyypng rárrdfc, cũbvcyng khôizfhng cówsga thówsgai quen néajggm rárrdfc lung tung. Anh thởvhzhmrqki, nhìuukgn bốffztn phímmuxa, duỗykmfi tay vềexom phímmuxa côizfh: “Đtqcwưpdgla tôizfhi đrgfmi.”

Uyểizfhn Tìuukgnh thấrgfmy anh duỗykmfi tay, mạoefanh mẽuukg lui lạoefai.

jkxlc nàmrqky Từuqhg Trọwsgang mớexomi nhớexom tớexomi diệnkqln mạoefao củajgga mìuukgnh, ngưpdglqtvui thưpdglvhzhng thứoefac thìuukgwsgai anh cówsga vịeigv đrgfmàmrqkn ôizfhng oai hùxyypng, ngưpdglqtvui khôizfhng thưpdglvhzhng thứoefac thìuukgwsgai anh hung thầkvxln árrdfc sárrdft! Phẫaqspn uấrgfmt trong lòdkpfng hừuqhg mộibipt tiếqrgong, anh lấrgfmy ra giấrgfmy tờqtvu trêykmfn ngưpdglqtvui mìuukgnh: “Khôizfhng cầkvxln sợkpvi, tôizfhi làmrqk cảwsganh sárrdft nhâbvcyn dâbvcyn!”


Uyểizfhn Tìuukgnh sữdxnnng sờqtvu tiếqrgop nhậaqspn chứoefang minh cảwsganh sárrdft, côizfh lạoefai đrgfmrrdfn anh làmrqktqcw hộibipi đrgfmen đrgfmrgfmy.... thậaqspt sựhredwsga chújkxlt xấrgfmu hổykmf, nhìuukgn trêykmfn đrgfmówsga viếqrgot hai chữdxnn Từuqhg Trọwsgang, côizfh khôizfhng tựhred chủajgg đrgfmưpdglkpvic nhìuukgn chữdxnn “Từuqhg” kia thậaqspt lâbvcyu.

wsgaa ra cùxyypng họwsga vớexomi mẹalab, đrgfmibipt nhiêykmfn côizfh cảwsgam thấrgfmy thâbvcyn thiếqrgot hơytofn rấrgfmt nhiềexomu, đrgfmffzti vớexomi hìuukgnh tưpdglkpving thôizfh kệnkqlch củajgga anh cũbvcyng khôizfhng sợkpvitqcwi nữdxnna. Côizfh đrgfmưpdgla trảwsga chứoefang thưpdgl cảwsganh sárrdft vềexom cho anh, do dựhred mộibipt chújkxlt đrgfmưpdgla tújkxli kia cho anh.

Anh cầkvxlm theo tújkxli lớexomn đrgfmi vềexom phímmuxa bếqrgon xe, Uyểizfhn Tìuukgnh nghi ngờqtvu nghĩkiks chẳqrzxng nhẽuukg anh cứoefa thếqrgoajggm đrgfmi, tiếqrgop theo nghĩkiks đrgfmếqrgon anh làmrqk cảwsganh sárrdft, khẳqrzxng đrgfmeigvnh làmrqk khôizfhng làmrqkm loạoefai chuyệnkqln đrgfmówsga.

Từuqhg Trọwsgang chỉeagmmrqk đrgfmem đrgfmeigv bỏoefamrqko trong wc củajgga bếqrgon xe, sau khi đrgfmi ra thấrgfmy côizfh vẫaqspn đrgfmoefang đrgfmówsga, lạoefai nghi ngờqtvu hỏoefai: “Sao côizfhdkpfn chưpdgla đrgfmi? Nhàmrqkizfhvhzh đrgfmâbvcyu?”

Uyểizfhn Tìuukgnh nówsgai: “Tôizfhi khôizfhng phảwsgai ngưpdglqtvui ởvhzh đrgfmâbvcyy, tôizfhi tớexomi du lịeigvch.”

Từuqhg trọwsgang sửqplung sốffztt: “Nơytofi nàmrqky khôizfhng phảwsgai khu du lịeigvch.”

“Tôizfhi... tôizfhi chỉeagmmrqkxyypy tiệnkqln lêykmfn xe.”

Từuqhg Trọwsgang nhìuukgn vàmrqko ba lôizfh củajgga côizfh, đrgfmibipt nhiêykmfn nghiêykmfm tújkxlc hỏoefai: “Côizfh muốffztn mộibipt mìuukgnh đrgfmi vàmrqko nújkxli?”

“A?”

“Côizfh, mộibipt ngưpdglqtvui phụaqsp nữdxnn nổykmfi đrgfmykmfn muốffztn làmrqkm gìuukg?” Từuqhg Trọwsgang nówsgai: “Nhìuukgn côizfh ngồeigvi trêykmfn xe đrgfmãtqcwizfhn ra nhưpdgl thếqrgo, thâbvcyn thểizfh vớexomi tốffzt chấrgfmt vôizfhxyypng kéajggm thàmrqknh dạoefang gìuukg nữdxnna, còdkpfn muốffztn mộibipt ngưpdglqtvui xárrdfch ba lôizfh đrgfmi lêykmfn nújkxli qua đrgfmêykmfm?”

“Tôizfhi khôizfhng phảwsgai...”

“Trêykmfn nújkxli cówsga hổykmfizfh biếqrgot khôizfhng?”

Uyểizfhn Tìuukgnh kinh ngạoefac trừuqhgng to mắzmoht: anh dọwsgaa trẻffzt con sao?

Từuqhg Trọwsgang nhímmuxu màmrqky: “Thựhredc khôizfhng hiểizfhu nổykmfi nhữdxnnng ngưpdglqtvui cárrdfc côizfh!” Nówsgai xong muốffztn đrgfmi.

Uyểizfhn Tìuukgnh gọwsgai anh lạoefai: “Anh hiểizfhu lầkvxlm rồeigvi, tôizfhi khôizfhng biếqrgot anh đrgfmang nówsgai gìuukg, thếqrgo nhưpdglng anh cówsga thểizfhwsgai cho tôizfhi biếqrgot, nơytofi nàmrqky cówsga khárrdfch sạoefan nàmrqko tốffztt khôizfhng?”

Từuqhg TRọwsgang sửqplung sốffztt: “Côizfh khôizfhng vàmrqko nújkxli?”

“Tiếqrgon vàmrqko nújkxli làmrqkm gìuukg?”

Từuqhg TRọwsgang khôizfhng nówsgai gìuukg, thìuukg ra côizfh khôizfhng biếqrgot nơytofi nàmrqky còdkpfn cówsga khu rừuqhgng nguyêykmfn thủajggy.

“Muốffztn tìuukgm khárrdfch sạoefan ởvhzh?”

“Uhm!” Uyểizfhn Tìuukgnh gậaqspt đrgfmkvxlu dưpdglexomi tìuukgnh thếqrgo cấrgfmp bárrdfch, mắzmoht thấrgfmy tốffzti rồeigvi, côizfh lạoefai nôizfhn hếqrgot ra, tấrgfmt nhiêykmfn phảwsgai tìuukgm mộibipt chỗykmf nghỉeagm châbvcyn.

izfhvhzh trong nàmrqky lạoefai khôizfhng quen biếqrgot ai, ngưpdglqtvui tiếqrgop xújkxlc duy nhấrgfmt chỉeagmwsga anh, chỉeagmwsga thểizfh nhờqtvu anh hỗykmf trợkpvi. Lújkxlc trưpdglexomc còdkpfn khôizfhng dárrdfm cówsga ýzghg nghĩkiksmrqky, nhưpdglng anh làmrqk cảwsganh sárrdft, hẳqrzxn khôizfhng phảwsgai làmrqk ngưpdglqtvui xấrgfmu rồeigvi? Màmrqkdkpfn lạoefai cùxyypng họwsga vớexomi mẹalab, côizfhwsga cảwsgam giárrdfc muốffztn coi anh làmrqk thâbvcyn nhâbvcyn, khôizfhng hiểizfhu sao cũbvcyng thấrgfmy rấrgfmt tin tưpdglvhzhng anh rồeigvi.

Từuqhg Trọwsgang nhímmuxu màmrqky, cówsga phầkvxln khôizfhng muốffztn trợkpvi giújkxlp. Ngưpdglqtvui phụaqsp nữdxnnmrqky quárrdf đrgfmalabp, anh sợkpviizfh khôizfhng phảwsgai làmrqk ngưpdglqtvui tốffztt! Thếqrgo nhưpdglng, cảwsganh sárrdft nhâbvcyn dâbvcyn vìuukg nhâbvcyn dâbvcyn, đrgfmiểizfhm ấrgfmy cũbvcyng khôizfhng phảwsgai do ngưpdglqtvui ta, cẩiyoun thậaqspn bịeigv trárrdfch cứoefa...

Anh xoay ngưpdglqtvui: “Đtqcwi theo tôizfhi...”

Uyểizfhn Tìuukgnh vộibipi vàmrqkng đrgfmuổykmfi theo anh, cũbvcyng khôizfhng kịeigvp quan sárrdft chung quanh thếqrgomrqko, khôizfhng tớexomi mưpdglqtvui phújkxlt, Từuqhg Trọwsgang liềexomn mang côizfh đrgfmếqrgon trưpdglexomc mộibipt nhàmrqk nghỉeagm nhỏoefa.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.