Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 456 : Tình yêu, kỳ thật rất nhỏ bé

    trước sau   
̀nh yêeeapu, kỳtkrb thậoqzjt râhlxít nhỏkuxfryuu

Edit: minhhy299

Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng khuyêeeapn côfcce ănywnn cơzwmzm ngủcgxw, côfcce điceqãjviu cảbalim thấkuxfy bốnywnc hỏkuxfa. Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng biếecllt tâhlxim tìmloinh côfcce khôfcceng tốnywnt, khôfcceng dáswnqm quá cứpjzhng rắshrwn, chỉzwmzebnd thểdmxo dịekmku dàrcxyng khuyêeeapn bảbalio. Anh điceqnywni vơzwmźi côfccercxyng ngàrcxyy càrcxyng yêeeapu thưtkrbơzwmzng, nóebndi chuyệtkrbn điceqplwou thậoqzjt cẩxsbmn thậoqzjn. Nhưtkrbng anh nhưtkrb vậoqzjy, Uyểdmxon Tìmloinh lạdmxoi cảbalim thấkuxfy áswnqy náswnqy.

Anh điceqã dành nhiêeeap̀u thơzwmz̀i gian cho côfcce, cóebnd anh cùbtclng, côfccezwmzi cảbalim thấkuxfy an tâhlxim, nhưtkrbng lạdmxoi lo lắshrwng côfcceng việtkrbc củcgxwa anh, cuôfccéi cùng khuyêeeapn anh điceqjzpmng kiêeeap̉m soạt mình. Nhưtkrbng anh thậoqzjt sựylqe điceqi côfcceng táswnqc, cho dù chỉ điceqi trong chốnywnc láswnqt, côfcce điceqplwou cảbalim thấkuxfy khóebnd chịekmku, thậoqzjt muốnywnn anh cảbali điceqqwbui khôfcceng điceqi.

Nghỉzwmzkaqw rấkuxft nhanh liềplwon điceqi qua, Uyểdmxon Tìmloinh trởaqgh lạdmxoi trưtkrbqwbung họfqwdc, điceqiaybu tiêeeapn làrcxy thi lạdmxoi.

Thiêeeapn Tuyếecllt điceqi trưtkrbeeapc tìmloim giáo viêeeapn lâhlxíy điceqplwo, chọn mộihmtt nửncxca điceqplwo tham khảo kháswnqc cho côfcce ôfccen tậoqzjp. Lúc thi, côfcce thầiaybm than Thiêeeapn Tuyếecllt thậoqzjt làrcxy lợcpxvi hạdmxoi, nhưtkrbng lâhlxim thờqwbui cóebnd ít điceqplwo nghĩxbgv khôfcceng ra, bôfccẽng nhiêeeapn pháswnqt hiệtkrbn tríjjfv nhớeeap gầiaybn điceqâhlxiy thâhlxịt kéryuum cỏkuxfi, tâhlxim tìmloinh liềplwon phiềplwon cháswnqn.


Cuốnywni cùbtclng thi điceqaqgh nhưtkrb thếecllrcxyo khôfcceng biếecllt, côfcce cảbalim thấkuxfy chíjjfvnh mìmloinh cầiaybn thi lạdmxoi lầiaybn thứpjzh hai, nhưtkrbng khôfcceng dáswnqm nóebndi vơzwmźi Thiêeeapn Tuyếecllt, sợcpxvjviui côfcce phụpjzh mộihmtt mảbalinh vấkuxft vảbali của côfcce âhlxíy.

Sau lạdmxoi có kếecllt quảbali, cưtkrb nhiêeeapn vẫqfpkn làrcxy điceqeeap̉m cao. Nghe điceqưtkrbcpxvc ngưtkrbqwbui ta điceqnywnng dạdmxong thi lạdmxoi nóebndi “Thi lạdmxoi làrcxy giao tiềplwon liềplwon qua”, trong lòjjfvng liềplwon buồnywnn bựylqec: nếecllu vềplwo sau côfcce vẫqfpkn nơzwmẓ môfccen, cóebnd phảbalii cóebnd thểdmxo vẫqfpkn lấkuxfy tiềplwon mua trởaqgh vềplwo hay khôfcceng? Tuy rằljring côfcce khôfcceng cóebnd tiềplwon, nhưtkrbng Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng cóebndhlxít nhiêeeap̀u! Nếecllu côfccebtclng tiềplwon mua điceqiểdmxom, điceqdmxoi họfqwdc nàrcxyy họfqwdc cóebnd ýjocb nghĩxbgva gìmloi?

fcce lạdmxoi khôfcceng vui. Pháswnqt hỏkuxfa mộihmtt chúekmkt vớeeapi Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng, Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng chănywn̉ng nhưtkrb̃ng khôfcceng tứpjzhc giậoqzjn, ngưtkrbcpxvc lạdmxoi điceqnywni tôfccét vơzwmźi côfccenywǹng mọfqwdi cáswnqch

fcce khóebndc mạdmxonh, ôfccem anh: “Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng...... Em cảbalim thấkuxfy mìmloinh thậoqzjt điceqáswnqng ghéryuut!”

“Em khôfcceng điceqáng ghéryuut.” Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng nóebndi, “Em khôfcceng vui, sẽhwuc nghĩxbgv loạdmxon.”

“Anh khôfcceng biếecllt!” Uyểdmxon Tìmloinh thốnywnng khổpznx nói. Thiệtkrbt nhiềplwou chuyêeeap̣n, côfcce điceqplwou khôfcceng thểdmxoebndi vớeeapi anh; rấkuxft nhiềplwou tâhlxim tìmloinh, chíjjfvnh côfcce điceqplwou náswnqo loạdmxon khôfcceng rõhrnl; côfcceebndswnqc loạdmxoi lo lắshrwng và sợcpxvjviui, rấkuxft nhiềplwou phiềplwon cháswnqn và thốnywnng khổpznx, nhưtkrbng côfcceebndi hếecllt khôfcceng điceqưtkrbcpxvc.

Chậoqzjm rãjviui, côfcce pháswnqt hiệtkrbn côfcce và Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng, lạdmxoi bịekmkhlxiy mộihmtt cáswnqi vịekmk tríjjfv chờqwbu khôfcceng điceqúekmkng. Anh luôfccen chấkuxfp nhậoqzjn côfcce, lấkuxfy lòjjfvng côfcce, nhưtkrbng côfcce vẫqfpkn làrcxy cảbalim thấkuxfy côfcce điceqơzwmzn, còjjfvn khôfcceng cóebnd cảbalim giáswnqc an toàrcxyn.

fcce muôfccén tìmloim càrcxyng nhiềplwou, điceqnywnng thờqwbui lạdmxoi sợcpxvjviui anh tôfccét, chỉzwmz muốnywnn thoáswnqt khỏkuxfi hếecllt thảbaliy.

Trưtkrbeeapc lêeeap̃ quốnywnc kháswnqnh, Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng hỏkuxfi côfcce muốnywnn điceqi ra ngoàrcxyi du lịekmkch, giảbalii sầiaybu hay khôfcceng. Côfcce nghĩxbgv điceqếeclln lại muốnywnn phiềplwon toáswnqi anh, làrcxym cho anh quan tâhlxim, quyếecllt điceqswnqn lắshrwc điceqiaybu.

Sau điceqóebndfcce chậoqzjm rãjviui nghĩ, cảbalim thấkuxfy chíjjfvnh mìmloinh thậoqzjt sựylqe cầiaybn giảbalii sầiaybu mộihmtt chúekmkt. Nhưtkrbng côfcce khôfcceng muôfccén phiềplwon toáswnqi bấkuxft cứpjzh ngưtkrbqwbui nàrcxyo, nghĩ chíjjfvnh mìmloinh điceqi ra.

Tốnywni hôfccem điceqóebnd, côfcce nằljrim ởaqgh trêeeapn giưtkrbqwbung, điceqihmtt nhiêeeapn làrcxym quyếecllt điceqekmknh, tớeeapi thậoqzjp phầiaybn điceqihmtt nhiêeeapn. Nhưtkrbng chíjjfvnh làrcxy quyếecllt điceqekmknh nàrcxyy, làrcxym cho tâhlxim tìmloinh côfcce tốnywnt lêeeapn, côfcce cảbalim thấkuxfy chíjjfvnh mìmloinh lạdmxoi cóebnd sứpjzhc sốnywnng, mộihmtt mùa hoa trưtkrbeeapc mắshrwt.

fcce muốnywnn điceqi ra ngoàrcxyi điceqi mộihmtt chuyếeclln, cóebnd lẽhwucrcxyi ngàrcxyy, cóebnd lẽhwuc mấkuxfy tháswnqng...... Cũtbjrng cóebnd lẽhwuc, điceqãjviu nhiềplwou nănywnm.

“Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng.”


“Anh điceqâhlxiy.” Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng ôfccem eo nhỏkuxf củcgxwa côfcce, nhẹimdb nhàrcxyng thởaqghrcxyi. Sao khôfcceng cảbalim giáswnqc an toàrcxyn nhưtkrb vậoqzjy chưtkrb́? Anh luôfccen luôfccen ơzwmz̉ điceqâhlxiy nha, vìmloi sao cảbali điceqêeeapm phải kêeeapu anh nhiềplwou lầiaybn?

Uyểdmxon Tìmloinh xoay ngưtkrbqwbui ghéryuurcxyo trêeeapn ngưtkrbqwbui anh, cúekmki điceqiaybu hôfccen môfccei anh, mềplwom nhẹimdb nhưtkrbswnqnh bưtkrbơzwmźm. Hôfccen mộihmtt láswnqt, Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng cũtbjrng cóebnd chúekmkt chịekmku khôfcceng nổpznxi. Anh điceqãjviu muốnywnn thậoqzjt lâhlxiu, thậoqzjt lâhlxiu khôfcceng chạdmxom qua côfcce! Mỗaqghi ngàrcxyy buổpznxi tốnywni ôfccem côfcce, vốnywnn liềplwon điceqcgxw khảbalio nghiệtkrbm con ngưtkrbqwbui, hiệtkrbn tạdmxoi côfccejjfvn chủcgxw điceqihmtng......

“Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng...... Em muôfccén...... Muốnywnn.” Côfcceebndi nhỏkuxf, khôfcceng nghĩxbgv tớeeapi chíjjfvnh mìmloinh cóebnd mộihmtt ngàrcxyy sẽ chủcgxw điceqôfccẹng điceqòi hỏi anh. Nhớeeap tớeeapi từjzpmng màrcxyn môfccẹt, côfcce cảbalim thấkuxfy thẹimdbn cảbali ngưtkrbqwbui điceqplwou điceqang pháswnqt run.

A...... Côfcce quảbali nhiêeeapn làrcxy nữhlxi nhâhlxin khôfcceng biếecllt xấkuxfu hổpznx......

Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng trầiaybm mặhwucc mộihmtt chúekmkt, xoay ngưtkrbqwbui điceqhwuct côfccetkrbeeapi thâhlxin, mềplwom nhẹimdbfccen môfccei lêeeapn. Cóebnd lẽhwuc, điceqóebndtbjrng làrcxy mộihmtt phưtkrbơzwmzng pháswnqp giảbalim bớeeapt áswnqp lựylqec của côfcce......

Mộihmtt điceqêeeapm nàrcxyy, dịekmku dàrcxyng màrcxyrcxyi lâhlxiu, thơzwmz̉ gâhlxíp và than nhẹimdb, ởaqgh trong phòjjfvng quanh quẩxsbmn hồnywni lâhlxiu. Anh chiếecllm điceqưtkrbcpxvc thỏkuxfa mãjviun điceqãjviuhlxiu, côfccetbjrng nhậoqzjn điceqưtkrbcpxvc thảbali lỏkuxfng vêeeap̀ thểdmxoswnqc vàrcxy tinh thầiaybn.

Buổpznxi sáswnqng ngàrcxyy hôfccem sau, hai ngưtkrbqwbui cùbtclng nhau tỉzwmznh lạdmxoi. Uyểdmxon Tìmloinh ôfccem lấkuxfy chănywnn, vai trâhlxìn bêeeapn ngoàrcxyi, cưtkrbqwbui ngưtkrbcpxvng ngùbtclng vơzwmźi Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng, trêeeapn mặhwuct nhiễjdqcm hai điceqóebnda điceqkuxfncxcng.

Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng liếecllc nhìmloin côfcce mộihmtt cáswnqi, trong lòjjfvng hơzwmzi hơzwmzi rung điceqihmtng: “Trêeeapn mặhwuct cóebnd chút huyếecllt sắshrwc, thậoqzjt làrcxy điceqimdbp mắshrwt, vềplwo sau phải vui vẻnywnzwmzn.”

Uyểdmxon Tìmloinh gậoqzjt điceqiaybu, lộihmt ra mộihmtt nụ cưtkrbqwbui nhạdmxot nhẽhwuco, nâhlxing khuôfccen mặhwuct nhỏkuxf nhănywńn lêeeapn điceqòi hôfccen.

Anh cũtbjrng vui vẻnywn điceqpjzhng lêeeapn, cúekmki điceqiaybu chụt môfccei côfccefccẹt cái: “Sớeeapm biếecllt rằljring nhưtkrb vậoqzjy cóebnd thểdmxorcxym cho em thoảbalii máswnqi, anh sẽhwuc khôfcceng cốnywn kỵnijcswnqi gìmloi.”

Uyểdmxon Tìmloinh giâhlxịn liếecllc anh mộihmtt cáswnqi, điceqưtkrba tay điceqxsbmy anh ra: “Còjjfvn khôfcceng điceqi làrcxym!”

“Ừnywn, em cũtbjrng sớeeapm điceqi họfqwdc mộihmtt chúekmkt.”

“Biếecllt rồnywni.” Anh sung sưtkrbeeapng ra ngoài, vừjzpma rơzwmz̀i khỏi, ý cưtkrbqwbui trêeeapn mănywṇt Uyểdmxon Tìmloinh liềplwon hạ dâhlxìn xuôfccéng.


fcce ngồnywni trêeeapn giưtkrbqwbung hồnywni lâhlxiu, dầiaybn dầiaybn ra khỏkuxfi giưtkrbqwbung. Mặhwucc quầiaybn áswnqo tửncxc tếecll, lấkuxfy di điceqôfccẹng ra, nhẫqfpkn điceqíjjfvnh hôfccen cũtbjrng gởaqgh xuốnywnng, tíjjfvnh cảbali chiêeeaṕc nhâhlxĩn lúc trưtkrbeeapc, vòng tay chỉ điceqỏ, móc di điceqihmtng anh điceqưtkrba, còjjfvn cóebnd thẻnywnjjfvn dụpjzhng anh cho, chi phiếecllu, toàrcxyn bộihmt điceqhwuct cùbtclng nhau, sau điceqóebnd lấkuxfy giấkuxfy viếecllt thưtkrb cho anh.

Viếecllt viếecllt, côfcce dừjzpmng lạdmxoi, sau điceqóebnd tiếecllp tụpjzhc viếecllt, sau điceqóebnd khóebndc.

Viếecllt xong, côfcce xem nộihmti dung trêeeapn thưtkrb mộihmtt lầiaybn, điceqihmtt nhiêeeapn khôfcceng biếecllt mìmloinh viếecllt cáswnqi gìmloi. Giốnywnng nhưtkrb rấkuxft loạdmxon...... Rấkuxft loạdmxon...... Côfcce khôfcceng phảbalii khoa tiêeeaṕng Trung sao? Viếecllt phong thưtkrbhlxịy mà trưtkrbeeapc sau mâhlxiu thuẫqfpkn.

fcce cầiaybm lấkuxfy giấkuxfy muôfccén xé điceqi, lạdmxoi ngừjzpmng lạdmxoi. Xé tơzwmz̀ nàrcxyy điceqi, côfccejjfvn cóebnd thểdmxo lạdmxoi viếecllt lại sao? Côfccetbjrng khôfcceng thểdmxo rờqwbui điceqi khôfcceng điceqêeeap̉ lại mộihmtt chữhlxi, côfcce phảbalii điceqêeeap̉ anh yêeeapn tâhlxim. Tờqwbu giấkuxfy này, cóebnd thểdmxorcxym cho anh yêeeapn tâhlxim sao?

“Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng. Cho dùbtcl em khôfcceng trởaqgh lạdmxoi, chúekmkng ta cũtbjrng điceqplwou thâhlxịt tốnywnt!” Đoqzjihmtt nhiêeeapn, côfcce cảbalim thấkuxfy cóebndbtclng nhau hay khôfcceng chíjjfvnh làrcxy mộihmtt chuyệtkrbn nhỏkuxf, quan trọfqwdng làrcxy, vôfcce luậoqzjn ởaqgh thếecll giớeeapi ngưtkrbqwbui góebndc nàrcxyo, điceqplwou phảbalii sốnywnng thậoqzjt vui vẻnywn.

Nguyêeeapn lai tình yêeeapu, kỳtkrb thậoqzjt râhlxít nhỏkuxfryuu.

-

Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng điceqếeclln côfcceng ty xửncxcjocb xong chuyêeeap̣n, rấkuxft nhanh vềplwo nhàrcxy. Phỏkuxfng chừjzpmng Uyểdmxon Tìmloinh điceqúng lúc ănywnn cơzwmzm, anh phảbalii điceqi vềplwo ănywnn cùbtclng côfcce. Xe chạdmxoy điceqếeclln cửncxca tiểdmxou khu, nhìmloin thâhlxíy Thiêeeapn Tuyếecllt, anh dừjzpmng lạdmxoi, gọfqwdi côfcce lạdmxoi: “Nhưtkrb thếecllrcxyo mộihmtt mìmloinh em?”

“Uyểdmxon Tìmloinh lạdmxoi khôfcceng điceqi họfqwdc!” Thiêeeapn Tuyếecllt thởaqghrcxyi.

Lạdmxoi? Cáswnqi chữhlxihlxíu chôfccét nàrcxyy thậoqzjt khôfcceng dễjdqc nghe, Uyểdmxon Tìmloinh nàrcxyo cóebnd thưtkrbqwbung xuyêeeapn trốnywnn họfqwdc? Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng khóebnd chịekmku nghĩ. Nhớeeap tớeeapi điceqêeeapm qua triềplwon miêeeapn, anh cóebnd điceqiềplwou ngộihmt ra: “Phỏkuxfng chừjzpmng điceqang ngủcgxw điceqi.” Nhấkuxft điceqekmknh làrcxy mệtkrbt nhọfqwdc.

Sau khi lêeeapn lầiaybu, pháswnqt hiệtkrbn Mụpjzhc Thiêeeapn Thàrcxynh điceqếeclln điceqâhlxiy, nằljrim nghiêeeapng ởaqgh trêeeapn sôfcce pha xem tivi. Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng trừjzpmng mắshrwt liếecllc anh mộihmtt cáswnqi: “Uyểdmxon Tìmloinh điceqang ngủcgxw, em cóebnd thểdmxo nhỏkuxf giọfqwdng chút hay khôfcceng?”

“Hả.” Mụpjzhc Thiêeeapn Thàrcxynh lậoqzjp tứpjzhc tănywńt tiêeeaṕng TV.

Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng kéo kéo caravat, róebndt mộihmtt ly nưtkrbeeapc cho Uyểdmxon Tìmloinh bưtkrbng vàrcxyo. Mộihmtt láswnqt sau, mộihmtt tiếecllng bịekmkch truyềplwon điceqếeclln, cáswnqi ly tan náswnqt.

Mụpjzhc Thiêeeapn Thàrcxynh và Thiêeeapn Tuyếecllt liếecllc mắshrwt nhìn nhau mộihmtt cáswnqi, chờqwbu giâhlxiy láswnqt, khôfcceng cóebnd nghe thâhlxíy thanh âhlxim, nghi hoặhwucc điceqi qua. Cửncxca điceqóebndng, hai ngưtkrbqwbui nghe léryuun mộihmtt láswnqt, khôfcceng cóebnd nghe điceqếeclln âhlxim thanh, lặhwucng lẽhwuc điceqxsbmy cửncxca ra, thâhlxíy Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng nắshrwm môfccẹt tơzwmz̀ giấkuxfy, suy súekmkt ngồnywni ởaqgh trêeeapn giưtkrbqwbung.

Hai ngưtkrbqwbui khôfcceng rõhrnl vì sao, áswnqnh mắshrwt Thiêeeapn Tuyếecllt nhìn chung quanh, nhìmloin điceqếeclln mộihmtt điceqnywnng nàrcxyy nọfqwd trêeeapn bàrcxyn kia, vộihmti vàrcxyng điceqxsbmy cửncxca ra chạdmxoy vàrcxyo: “Làrcxym sao vậoqzjy?!”

Bảbali vai Mụpjzhc Thiêeeapn Dưtkrbơzwmzng rung điceqihmtng, hung hănywnng híjjfvt mộihmtt hơzwmzi điceqưtkrba giấkuxfy cho côfcce, côfcce lấkuxfy lạdmxoi điceqâhlxiy vừjzpma thấkuxfy, trêeeapn mặhwuct tràrcxyn ngậoqzjp chưtkrb̃ viếecllt ngoáswnqy ——

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.