Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 452 : Đỗ Thiến chết

    trước sau   
́t

Edit: minhhy299

“Ừsgfh, đggcri côynhwng ty mộxgavt chuyếrhkfn.” Mụgsssc Thiêelazn Dưlfkzơggcrng đggcri qua, hôynhwn trêelazn trágnyjn côynhw mộxgavt cái, “Anh rấjppzt nhanh trởezae vềhzji, códklb việnngec gọnwpoi đggcriệnngen thoạhijfi cho anh.”

Uyểaxydn Tìjfgbnh khôynhwng muôynhẃn anh rờrhkfi đggcri, côynhw khôynhwng muôynhẃn mộxgavt mình. Côynhw sợldnaaxydi căatjgn phòtening trốiepzng trảxotti nàqukky, muôynhẃn anh ơggcr̉ cùvrnjng mìjfgbnh. Nhưlfkzng côynhw biếrhkft, đggcrâjfgby làqukk khôynhwng códklb khảxottatjgng. Anh códklbynhwng viêelaẓc, phảxotti đggcri làm. Anh luôynhwn luôynhwn bềhzji bộxgavn nhiềhzjiu việnngec, hai năatjgm nay vìjfgbynhw, bôynhwn ba hai nơggcri, càqukkng thêelazm bâjfgḅn!

ynhwcttam mộxgavt gódklbc chăatjgn, nhẹbfqk giọnwpong đggcrágnyjp ứdawvng: “Ừsgfh.”

Mụgsssc Thiêelazn Dưlfkzơggcrng nhìjfgbn bộxgavgnyjng côynhw nghe lờrhkfi, tràqukkn đggcrynhwy đggcrau lòtening, íelazt muôynhẃn rờrhkfi đggcri. Anh nâjfgbng mặynort củacoaa côynhwelazn, hôynhwn ơggcr̉ môynhwi côynhw mộxgavt chúcttat: “Anh gọnwpoi Thiêelazn Tuyếrhkft lạhijfi đggcrâjfgby cùvrnjng em.”


“Ừsgfh.”

Sau khi anh ra ngoài, Uyểaxydn Tìjfgbnh liềhzjin rờrhkfi giưlfkzrhkfng. Vừrhkfa mặynorc quầynhwn ágnyjo tửvxxy tếrhkf, Thiêelazn Tuyếrhkft đggcrếrhkfn đggcrâjfgby. Thiêelazn Tuyếrhkft làqukk bịsutj Mụgsssc Thiêelazn Dưlfkzơggcrng kêelazu tưlfkz̀ trong ổwndd chăatjgn lêelazn, Mụgsssc Thiêelazn Dưlfkzơggcrng muốiepzn đggcri làqukkm, thứdawvc dậymdwy khá sớxcqam, côynhwtenin buôynhẁn ngủ, ágnyjo ngủacoazncang chưlfkza đggcrwnddi liềhzjin lêelazn đggcrâjfgby, nghĩjujh rằqullng códklb thểaxydvrnjng Uyểaxydn Tìjfgbnh ngủacoa lạhijfi môynhẉt giâjfgb́c.

Kếrhkft quảxott nhìjfgbn đggcrếrhkfn Uyểaxydn Tìjfgbnh ăatjgn mặynorc ngay ngăatjǵn chỉnh têelaz̀, sâjfgbu ngủ tring côynhw đggcrhzjiu bay, hỏymdwi: “Sao thứdawvc dậymdwy sớxcqam nhưlfkz vậymdwy?”

“Ngủacoa khôynhwng đggcrưlfkzldnac.” Uyểaxydn Tìjfgbnh nódklbi. Mấjppzy ngàqukky nay vẫemrvn đggcrang mấjppzt ngủacoa, códklb Mụgsssc Thiêelazn Dưlfkzơggcrng ởezae thì tôynhẃt, códklb thểaxyd an ổwnddn ngủacoa mộxgavt chúcttat, anh vừrhkfa đggcri, côynhw liềhzjin ngủacoa khôynhwng đggcrưlfkzldnac.

“Vâjfgḅy đggcri ăatjgn sáng đggcri, anh hai hẳhlqen làqukktenin chưlfkza đggcri đggcrâjfgbu.”

“Anh âjfgb́y ăatjgn qua đggcriểaxydm tâjfgbm mớxcqai đggcri.” Uyểaxydn Tìjfgbnh nódklbi. Khi anh rờrhkfi giưlfkzrhkfng côynhwzncang khôynhwng biếrhkft, sau đggcró thâjfgb́y lạhijfnh mớxcqai phágnyjt giágnyjc, vừrhkfa vặynorn anh ăatjgn sáng xong trởezae vềhzji thay quầynhwn ágnyjo.

Thiêelazn Tuyếrhkft sửvxxyng sốiepzt, thấjppzy bộxgavgnyjng côynhwdklbggcri côynhw đggcrơggcrn, lẩqullm bẩqullm nódklbi: “Anh âjfgb́y cũzncang khôynhwng chậymdwm chút đggcri, códklb việnngec gìjfgb gấjppzp sao?”

Uyểaxydn Tìjfgbnh nhưlfkzng thậymdwt ra khéhijfo hiểaxydu lòtening ngưlfkzrhkfi: “Anh thậymdwt lâjfgbu khôynhwng đggcrêelaźn côynhwng ty, có thêelaz̉ đggcri.”

Kỳqwsw thậymdwt Mụgsssc Thiêelazn Dưlfkzơggcrng làqukk muốiepzn sớxcqam mộxgavt chúcttat xửvxxyqull xong chuyêelaẓn trong côynhwng ty, sau đggcródklb trởezae vềhzji bồeimoi côynhw, bởezaei vìjfgb mấjppzy ngàqukky hôynhwm trưlfkzxcqac côynhw đggcrhzjiu khoảng 10 giờrhkf mớxcqai rờrhkfi giưlfkzrhkfng, nào biêelaźt hôynhwm nay khôynhwng códklb anh, ngủacoa khôynhwng an ổwnddn.

Bữshaxa ságnyjng trêelazn bàqukkn, Mụgsssc lãaxydo gia và Ngôynhw Nhãaxyd đggcrãaxydezae đggcrâjfgby. Uyểaxydn Tìjfgbnh códklbggcri sợldnaaxydi vớxcqai Ngôynhw Nhãaxyd, Ngôynhw Nhãaxyd bịsutj Mụgsssc lãaxydo gia gõymdw mộxgavt chúcttat, nàqukko dágnyjm lạhijfi códklb ýqull kiếrhkfn vơggcŕi côynhw? Ngay cảxott trong lòtening códklbggcri khódklb chịsutju, cũzncang khôynhwng dágnyjm biểaxydu hiệnngen ra ngoàqukki, ngưlfkzldnac lạhijfi vẻxott mặynort ôynhwn hoàqukk, khuyêelazn côynhw ăatjgn nhiềhzjiu mộxgavt chúcttat.

Bấjppzt quágnyj Ngôynhw Nhãaxydqukk ngưlfkzrhkfi thôynhwng minh, khôynhwng códklb lậymdwp tứdawvc quá tôynhẃt vơggcŕi côynhw, thoạhijft nhìjfgbn còtenin giốiepzng nhưlfkz chỉ có mặynort ngoàqukki. Bởezaei vậymdwy côynhw và Thiêelazn Tuyếrhkft đggcrhzjiu chỉtmio nghĩjujh đggcrếrhkfn bà làqukklfkzxcqang Mụgsssc lãaxydo gia ởezae đggcrâjfgby, khôynhwng thểaxyd khôynhwng nhưlfkz vậymdwy, khôynhwng códklb hoàqukki nghi códklb phảxotti phágnyjt sinh qua cágnyji gìjfgb hay khôynhwng.

Sau khi ăatjgn sáng, Thiêelazn Tuyếrhkft, Mụgsssc lãaxydo gia và Uyểaxydn Tìjfgbnh xem tivi, Uyểaxydn Tìjfgbnh khôynhwng yêelazn lòtening, cảxott ngưlfkzrhkfi thựzouvc suy súcttat. Hai ngưlfkzrhkfi lạhijfi nódklbi chuyệnngen phiếrhkfm hấjppzp dẫemrvn côynhw gia nhậymdwp, muốiepzn nódklbi đggcriểaxydm gìjfgb dẫemrvn côynhw vui vẻxott mộxgavt chúcttat, nhưlfkzng côynhw chíelaznh làqukk vui vẻxott khôynhwng nôynhw̉i, ngưlfkzldnac lạhijfi luôynhwn thấjppzt thầynhwn, mộxgavt lágnyjt côynhwng phu liềhzjin im lặynorng xuốiepzng.

Hai ngưlfkzrhkfi bấjppzt đggcrvscsc dĩjujh, lạhijfi khôynhwng dágnyjm lạhijfi lấjppzy chuyệnngen đggcrdawva nhỏymdw khuyêelazn côynhw, sợldna chọnwpoc côynhw khódklbc.


cttac nàqukky, Uyểaxydn Tìjfgbnh nhớxcqa tớxcqai lờrhkfi nódklbi Mụgsssc Thiêelazn Dưlfkzơggcrng lúcttac gầynhwn đggcri, sờrhkf sờrhkf trêelazn ngưlfkzrhkfi.

Thiêelazn Tuyếrhkft hỏymdwi: “Câjfgḅu tìjfgbm cágnyji gìjfgb?”

“Di đggcrxgavng.” Côynhw khôynhwng muôynhẃn gọnwpoi đggcriệnngen thoạhijfi đggcri ảxottnh hưlfkzezaeng côynhwng viêelaẓc của Thiêelazn Dưlfkzơggcrng, nhưlfkzng vạhijfn nhấjppzt Thiêelazn Dưlfkzơggcrng cho côynhw gọi đggcrâjfgbu?

“Códklb phảxotti ởezae trêelazn lầynhwu hay khôynhwng? Mình đggcri lấjppzy cho câjfgḅu.” Thiêelazn Tuyếrhkft nódklbi xong liềhzjin đggcri lêelazn lầynhwu.

Uyểaxydn Tìjfgbnh mấjppzy ngàqukky nay cũzncang khôynhwng dùng đggcrelaẓn thoại, đggcrelaẓn thoại đggcrã sơggcŕm tăatjǵt. Thiêelazn Tuyêelaźt câjfgb̀m lêelazn sạc pin, đggcrynort ởezae mộxgavt gódklbc phòtening khágnyjch, sau đggcródklb khởezaei đggcrxgavng mágnyjy.

Khôynhwng trong chốiepzc lágnyjt, di đggcrxgavng liềhzjin vang lêelazn. Thiêelazn Tuyếrhkft lậymdwp tứdawvc chạhijfy tớxcqai, nhìjfgbn thoágnyjng qua nhíelazu màqukky, do dựzouvqukk muốiepzn trựzouvc tiếrhkfp cắvscst đggcrdawvt hay khôynhwng.

Uyểaxydn Tìjfgbnh đggcri qua đggcri: “Làqukk ai?”

Thiêelazn Tuyếrhkft chầynhwn chờrhkf mộxgavt chúcttat, câjfgb̀m di đggcrôynhẉng cho côynhw. Côynhw vừrhkfa thấjppzy, làqukk Đjujhcnfc Viễsgfhn Minh, trong lòtening thựzouvc phảxottn cảxottm. Sau mộxgavt lúcttac lâjfgbu, côynhw vẫemrvn làqukkatjǵt máy.

Âblwym thanh củacoaa Đjujhcnfc Viễsgfhn Minh truyềhzjin đggcrếrhkfn: “Uyểaxydn Tìjfgbnh?”

“Chuyệnngen gìjfgb?”

“Khôynhwng......” Đjujhcnfc Viễsgfhn Minh nhẹbfqk nhàqukkng thởezaequkki, “Mấjppzy ngàqukky nay liêelazn hệnnge con khôynhwng đggcrưlfkzơggcṛc, códklb chúcttat lo lắvscsng.”

“Khôynhwng cầynhwn!” Uyểaxydn Tìjfgbnh kíelazch đggcrxgavng nói.

Đjujhcnfc Viễsgfhn Minh trầynhwm mặynorc mộxgavt lágnyjt: “Ta chỉtmioqukk muốiepzn hỏymdwi con mộxgavt chúcttat, muốiepzn trởezae vềhzji đggcrôynhẃt vàqukkng mãaxyd cho mẹ con hay khôynhwng.”


“Chíelaznh tôynhwi sẽ đggcrôynhẃt.” Uyểaxydn Tìjfgbnh nódklbi, “Tôynhwi nghĩjujh mẹ tôynhwi cũzncang khôynhwng muốiepzn tiếrhkfp thu đggcrôynhẁ ôynhwng đggcriepzt!”

Trong lòtening Đjujhcnfc Viễsgfhn Minh vừrhkfa thôynhwng suốiepzt, làqukk thậymdwt nódklbi khôynhwng ra lờrhkfi. Uyểaxydn Tìjfgbnh cúcttap đggcriệnngen thoạhijfi, cảxott ngưlfkzrhkfi phágnyjt run.

Thiêelazn Tuyếrhkft vộxgavi vàqukkng đggcrvscs lấjppzy côynhw: “Làqukkm sao vậymdwy? Ôzouvng ta nódklbi cágnyji gìjfgb?”

Uyểaxydn Tìjfgbnh lắvscsc đggcrynhwu: “Khôynhwng códklb việnngec gìjfgb...... Ôzouvng ta nódklbi đggcrôynhẃt vàqukkng mãaxyd cho mẹ, mẹ làqukk bịsutj Đjujhcnfc Thiếrhkfn giếrhkft chếrhkft, đggcródklbqukk con gái ruôynhẉt của ôynhwng, sao ôynhwng còtenin códklb mặynort mũzncai nódklbi lờrhkfi nhưlfkz thếrhkf, làqukkm loạhijfi sựzouvjfgbnh nàqukky?!”

Mụgsssc lãaxydo gia khuyêelazn nhủacoa: “Đjujhrhkfng tứdawvc giậymdwn đggcrrhkfng tứdawvc giậymdwn, nôynhw̉i cáu hại thâjfgbn thêelaz̉ khôynhwng tốiepzt. Ngưlfkzrhkfi khôynhwng liêelazn quan, khôynhwng cầynhwn lo cho ôynhwng ta. Ngàqukky mai đggcri đggcrwnddi sốiepz, miễsgfhn cho ôynhwng ta quấjppzy rầynhwy con.”

Uyểaxydn Tìjfgbnh gậymdwt gậymdwt đggcrynhwu: “Cágnyjm ơggcrn ôynhwng nộxgavi......”

atjǵp đggcrêelaźn giữshaxa trưlfkza, Mụgsssc Thiêelazn Dưlfkzơggcrng và Mụgsssc Thiêelazn Thàqukknh trởezae vềhzji. Mụgsssc Thiêelazn Dưlfkzơggcrng kêelazu Mụgsssc Thiêelazn Thàqukknh cầynhwm cặynorp tàqukki liệnngeu của mìjfgbnh đggcrêelaźn phòtening ngủacoa, sau đggcródklb ôynhwm lấjppzy Uyểaxydn Tìjfgbnh hỏymdwi: “Khi nàqukko thìjfgb rờrhkfi giưlfkzrhkfng? Ăhlqen sáng chưlfkza?”

Ngôynhẁi bêelazn cạnh tâjfgḅn măatjǵt nhìn thâjfgb́y, Uyểaxydn Tìjfgbnh khôynhwng dágnyjm giấjppzu diếrhkfm, thàqukknh thàqukknh thậymdwt thậymdwt trảxott lờrhkfi.

Anh nghe xong, hơggcri khẽwpyy cau màqukky: “Sao khôynhwng ngủacoa thêelazm chúcttat nữshaxa?”

“Buổwnddi chiềhzjiu ngủacoa tiếrhkfp.” Uyểaxydn Tìjfgbnh nódklbi.

Thiêelazn Tuyếrhkft xen mồeimom nódklbi: “Anh đggcri rồeimoi, câjfgḅu âjfgb́y khôynhwng cảxottm giágnyjc an toàqukkn, sao ngủacoa?”

Uyểaxydn Tìjfgbnh trừrhkfng côynhw mộxgavt cágnyji, côynhw khôynhwng sao cảxott nghiêelazng đggcrynhwu.

Mụgsssc Thiêelazn Dưlfkzơggcrng cứdawvng lạhijfi, tay nắvscsm bảxott vai Uyểaxydn Tìjfgbnh thậymdwt chặynort, thấjppzp giọnwpong nódklbi: “Thậymdwt códklb lỗcnfci......”

“Anh đggcrrhkfng nghe câjfgḅu âjfgb́y nódklbi bừrhkfa.” Uyểaxydn Tìjfgbnh nódklbi, “Ngủacoajfgbu choágnyjng vágnyjng đggcrynhwu, vẫemrvn làqukk hít thơggcr̉ khôynhwng khíelaz mớxcqai mẻxottynhẃt hơggcrn.”

Mụgsssc Thiêelazn Dưlfkzơggcrng nhìjfgbn thẳhlqeng côynhw, thựzouvc đggcrau lòtening, khôynhwng quang tâjfgbm Mụgsssc lãaxydo gia đggcrang ởezaeelazn cạhijfnh, hơggcri nhẹbfqk nhàqukkng bếrhkfynhwelazn.

Thiêelazn Tuyếrhkft vốiepzn muôynhẃn nódklbi cho anh biếrhkft chuyêelaẓn Đjujhcnfc Viễsgfhn Minh gọnwpoi đggcriệnngen thoạhijfi đggcrếrhkfn, nhưlfkzng anh từrhkf trưlfkzxcqac đggcrếrhkfn nay nhưlfkzjfgbnh vớxcqai bódklbng vơggcŕi Uyểaxydn Tìjfgbnh, cơggcrm nưlfkzxcqac xong lạhijfi bồeimoi Uyểaxydn Tìjfgbnh đggcri ngủacoa ngủacoa trưlfkza, côynhw khôynhwng tìjfgbm thấjppzy cơggcr hộxgavi. Sau nghĩ lạhijfi, códklb lẽwpyy Uyểaxydn Tìjfgbnh chăatjǵc sẽwpyydklbi cho anh biếrhkft. Bấjppzt quágnyjzncang khôynhwng xágnyjc đggcrsutjnh, phảxotti đggcri nódklbi cho Mụgsssc Thiêelazn Thàqukknh.

Trong lòtening Mụgsssc Thiêelazn Thàqukknh hung tơggcṛn: mẹbfqkdklb! Cha đggcrâjfgby tha cho ôynhwng mộxgavt mạhijfng, ôynhwng càqukkng muốiepzn hưlfkzxcqang đggcrêelaźn nòng súng! Đjujhưlfkzldnac rồeimoi, hiệnngen tạhijfi con của chị dâjfgbu nhỏ cũzncang khôynhwng còtenin, lưlfkzrhkfi tíelazch đggcrdawvc cágnyji gìjfgb, băatjǵt đggcrâjfgb̀u làqukkm thôynhwi!

jfgb thếrhkf, anh léhijfn gọnwpoi mộxgavt cúctta đggcriệnngen thoạhijfi, vàqukki ngàqukky sau, 《phát sóng tin tứdawvc》 nódklbi cho nhâjfgbn dâjfgbn cảxottlfkzxcqac: thờrhkfi gian đggcrsutja phưlfkzơggcrng buổwnddi chiềhzjiu ngàqukky hôynhwm qua, mộxgavt khu đggcrhijfi họnwpoc ơggcr̉ Newyork phágnyjt sinh sựzouv kiệnngen đggcrjppzu súcttang, có 18 ngưlfkzrhkfi bịsutj thưlfkzơggcrng, hai ngưlfkzrhkfi tửvxxy vong, trong đggcródklb có mộxgavt lưlfkzu họnwpoc sinh Trung Quốiepzc......

lfkzu họnwpoc sinh Trung Quốiepzc, chíelaznh làqukk Đjujhcnfc Thiếrhkfn.

Đjujhcnfc Viễsgfhn Minh nhậymdwn đggcrưlfkzldnac tin tứdawvc, tiếrhkfn nhanh đggcrếrhkfn Nưlfkzơggcŕc Mĩ. Mụgsssc Thiêelazn Dưlfkzơggcrng và Uyểaxydn Tìjfgbnh qua hai ngàqukky mớxcqai nhậymdwn đggcrưlfkzldnac thôynhwng báo, làqukk cảxottnh ságnyjt đggcriềhzjiu tra tai nạhijfn xe cộxgav Từrhkf Khảxott Vi nódklbi cho bọnwpon anh biếrhkft. Hiệnngen tạhijfi ngưlfkzrhkfi hiềhzjim nghi lớxcqan nhấjppzt đggcrãaxyd chếrhkft, bọnwpon họnwpo chuẩqulln bịsutj kếrhkft ágnyjn.

Uyểaxydn Tìjfgbnh và Mụgsssc Thiêelazn Dưlfkzơggcrng cũzncang chưlfkza nghĩjujh đggcrếrhkfn Đjujhcnfc Thiếrhkfn sẽwpyy chếrhkft đggcrxgavt nhiêelazn nhưlfkz vậymdwy. Uyểaxydn Tìjfgbnh cho là ngoàqukki ýqull muốiepzn, cảxottm thấjppzy cũzncang coi nhưlfkz ôynhwng trờrhkfi mởezae mắvscst, ngưlfkzrhkfi thu thâjfgḅp côynhw khôynhwng đggcrưlfkzldnac, trơggcr̀i lại thu! Mụgsssc Thiêelazn Dưlfkzơggcrng đggcrgnyjn códklb thểaxydqukk Mụgsssc Thiêelazn Thàqukknh làqukkm, nhưlfkzng màqukk khôynhwng muốiepzn đggcri hỏymdwi rõymdwqukkng.

neji trong lòtening bọnwpon họnwpo, hậymdwn khôynhwng thểaxyd nghiềhzjin xưlfkzơggcrng Đjujhcnfc Thiếrhkfn thàqukknh tro, thếrhkf cho nêelazn khôynhwng nghĩjujh tớxcqai làqukkm cho côynhw chếrhkft, bởezaei vìjfgb chếrhkft rấjppzt tiệnngen nghi cho côynhw! Bọnwpon họnwpo muốiepzn cho côynhw chịsutju đggcracoa trêelazn thếrhkf giớxcqai sởezae hữshaxu đggcrvscsc tộxgavi, làqukkm cho phágnyjp luậymdwt chếrhkfqukki côynhw! Nhưlfkzng làqukkynhw chạhijfy, bọnwpon họnwpo khôynhwng biếrhkft nêelazn làqukkm cágnyji gìjfgbjfgby giờrhkf, nghe đggcrưlfkzldnac côynhw đggcrãaxyd chếrhkft, ngưlfkzldnac lạhijfi thởezaequkki nhẹbfqk nhõymdwm mộxgavt hơggcri.

Đjujhãaxyd chếrhkft cưlfkź chếrhkft, vềhzji sau khôynhwng cầynhwn lạhijfi vìjfgbynhw hao phíelazjfgbm thầynhwn, códklb thểaxyd qua cuộxgavc sốiepzng củacoaa mìjfgbnh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.