Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 444 : Cảm giác là người chẳng hay biết gì thật khổ sở

    trước sau   
fkykng ngàvsbzy thứhwky hai, Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong vừbhaea uy Uyểtcojn Tìhuxxnh ăuwxln cháfkyko, vừbhaea nódgndi: “Buổncxui sáfkykng nay anh đucorếgjhvn côtdppng ty họhuezp, em ởfgrb nhàvsbz nghỉsyjs ngơibhoi thậnekmt tốfzwmt, buổncxui chiềrieyu chúijvrng ta sẽcpwi đucori qua đucoródgnd.”

Uyểtcojn Tìhuxxnh gậnekmt đucorrieyu: “Đcyrqưhiyoqmslc. Códgnd muốfzwmn tặdgndng quàvsbz cho dìhuxxrieyy khôtdppng?”

“Khôtdppng phảhuezi ởfgrb bụxfznng em sao?”

Uyểtcojn Tìhuxxnh đucornuuy mặdgndt, nhéxpzmo anh mộrfklt cáfkyki: “Nhanh đucori làvsbzm đucori!”

“Trưhiyopfqpc đucoródgnd em ăuwxln xong đucori đucorãefpb.”

“Em sẽcpwi ăuwxln.” Uyểtcojn Tìhuxxnh thởfgrb phìhuxx phìhuxxdgndi, đucoroạscirt lấrieyy cáfkyki báfkykt, khôtdppng đucortcoj anh uy.


Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong ủapjqy khuấrieyt nódgndi: “Anh sai rồrfkli, em khôtdppng cầrieyn khôtdppng đucortcoj ývjkf đucorếgjhvn anh.”

“Hai ngưhiyoewrli cáfkykc ngưhiyoơibhoi đucorapjq chưhiyoa!” Thiêdzfgn Tuyếgjhvt ngồrfkli đucorfzwmi diệylmwn, rấrieyt cháfkykn géxpzmt hai ngưhiyoewrli âcpwin âcpwin áfkyki áfkyki. Hừbhae, códgnd bạscirn trai thìhuxx giỏnuuyi lắsbgkm àvsbz? Muốfzwmn làvsbzm cha hiểtcoju rõfzwm khôtdppng nổncxui a!!!!

Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong liếgjhvc mộrfklt cáfkyki vềriey phícyrqa côtdpp, vốfzwmn nghĩibho muốfzwmn hung hăuwxlng trừbhaeng mộrfklt cáfkyki, nhưhiyong đucorâcpwiy khôtdppng phảhuezi làvsbz Mụxfznc Thiêdzfgn Thàvsbznh a, làvsbz mộrfklt nha đucorrieyu đucoráfkykng yêdzfgu, luyếgjhvn tiếgjhvc! Hơibhon nữapsoa gầrieyn đucorâcpwiy côtdppapsong rấrieyt vấrieyt vảhuez, sắsbgkc mặdgndt anh lậnekmp tứhwkyc hòbhaea nhãefpb: “Chăuwxlm sódgndc tốfzwmt chịcxijcpwiu củapjqa em.”

“Còbhaen cầrieyn anh nhắsbgkc?” Thiêdzfgn Tuyếgjhvt hừbhae lạscirnh.

“Ừfkyk.” Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong cưhiyoewrli hớpfqpn hởfgrb, gia đucorìhuxxnh hòbhaea thuậnekmn làvsbzm cho anh rấrieyt vui lòbhaeng. Anh vuốfzwmt máfkyki tódgndc đucortdppi ngựhfwua củapjqa côtdpp: “Buổncxui tốfzwmi quay vềriey nhàvsbz tổncxu ăuwxln cơibhom, ngàvsbzy mai đucori kếgjhvt hôtdppn!”

“Nga ha ha ~ tráfkykch sao hôtdppm nay cáfkyki đucortdppi củapjqa anh vểtcojnh lêdzfgn trờewrli!”

cpwim tìhuxxnh Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong tốfzwmt, đucortcojtdppsbgky tiệylmwn nódgndi sao cũapsong đucorưhiyoơibhoc, lưhiyoewrli cùsbgkng côtdpp đucorrieyu võfzwm mồrfklm, mặdgndc âcpwiu phụxfznc đucori ra ngoàvsbzi.

Họhuezp làvsbz giảhuez, anh sớpfqpm muốfzwmn đucori gặdgndp Ngôtdpp Nhãefpb, đucorem chuyệylmwn nàvsbzy nódgndi mộrfklt chúijvrt, đucortcoj cho bàvsbz chuẩfqfpn bịcxijcpwim lývjkf. Bằxfznng khôtdppng tiếgjhvp đucoródgndn cũapsong khôtdppng nódgndi mộrfklt tiếgjhvng, trựhfwuc tiếgjhvp mang theo Uyểtcojn Tìhuxxnh đucorếgjhvn đucoródgnddgndi códgnd đucorhwkya nhỏnuuy, muốfzwmn kếgjhvt hôtdppn, Ngôtdpp Nhãefpb sẽcpwi tứhwkyc đucordzfgn bảhuezo khôtdppng cho phéxpzmp.

Vềriey nhàvsbz thìhuxx Ngôtdpp Nhãefpb đucorang ởfgrb phòbhaeng kháfkykch. Bàvsbz nghĩibho anh trởfgrb vềriey đucortcoj lấrieyy văuwxln kiệylmwn hoặdgndc tưhiyo liệylmwu, ngẩfqfpng đucorrieyu hỏnuuyi: “Ngàvsbzy nàvsbzo con mớpfqpi trởfgrb vềriey? Cũapsong khôtdppng trởfgrb vềriey ăuwxln cơibhom, khôtdppng sợqmsl ôtdppng nộrfkli sẽcpwi nhớpfqp con sao.”

“Mấrieyy ngàvsbzy nữapsoa.” Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong nódgndi mơibho hồrfkl.

Ngôtdpp Nhãefpb vừbhaea nghe, sắsbgkc mặdgndt códgnd chúijvrt cứhwkyng, nhícyrqu màvsbzy: “Trởfgrb vềrieyvsbzi ngàvsbzy, cũapsong khôtdppng nhìhuxxn thấrieyy bódgndng dáfkykng con.......” Bàvsbz đucorãefpbdgnd thódgndi quen đucorhwkya con trai nàvsbzy đucori ra ngoàvsbzi thìhuxx vứhwkyt bỏnuuy, trởfgrb vềrieyvsbzm nhặdgndt đucorưhiyoqmslc, nghe nódgndi anh ởfgrb thàvsbznh phốfzwm A cũapsong khôtdppng vềriey nhàvsbz, trong lòbhaeng khôtdppng thoảhuezi máfkyki.

Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong cưhiyoewrli: “Rấrieyt bậnekmn.”

Ngôtdpp Nhãefpb thởfgrbvsbzi: “Đcyrqưhiyoqmslc rồrfkli, mẹpfqp mặdgndc kệylmw con!”


Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong đucori đucorếgjhvn: “Mẹpfqp khi nàvsbzo thìhuxx rảhueznh, con códgnd việylmwc muốfzwmn nódgndi vớpfqpi mẹpfqp.”

Ngôtdpp Nhãefpb sửpfqpng sốfzwmt, nhìhuxxn anh: “Chuyệylmwn gìhuxx?” Nhiềrieyu năuwxlm nhưhiyo vậnekmy, Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong chưhiyoa từbhaeng nódgndi chuyệylmwn mộrfklt mìhuxxnh vớpfqpi bàvsbz, vềriey nhàvsbz chỉsyjshuxx xem Mụxfznc lãefpbo gia, códgnd thờewrli gian cũapsong chỉsyjscpwim sựhfwu vớpfqpi Mụxfznc lãefpbo gia. Mẹpfqp con hai ngưhiyoewrli trong lúijvrc đucoródgnd, trừbhae bỏnuuyhuxxnh thưhiyoewrlng âcpwin cầrieyn thăuwxlm hỏnuuyi, hầrieyu nhưhiyo khôtdppng códgnddgndi chuyệylmwn. Nódgndi làvsbz mẹpfqp con ruộrfklt, nhưhiyong tìhuxxnh cảhuezm lạsciri mỏnuuyng manh nhưhiyo thếgjhv.

Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong vưhiyoơibhon tay, dừbhaeng mộrfklt chúijvrt mớpfqpi nắsbgkm tay bàvsbz, đucorem bàvsbzxpzmo đucorếgjhvn trêdzfgn sopha, nódgndi vớpfqpi ngưhiyoewrli hầrieyu: “Tôtdppi códgnd việylmwc muốfzwmn nódgndi vớpfqpi mộrfklt mìhuxxnh phu nhâcpwin.”

Ngưhiyoewrli hầrieyu lậnekmp tứhwkyc tráfkyknh ra, khôtdppng dáfkykm lưhiyou lạsciri quấrieyy rầrieyy.

Ngôtdpp Nhãefpb thấrieyy anh nhưhiyo vậnekmy, trong lòbhaeng khôtdppng khỏnuuyi códgnd chúijvrt sợqmslefpbi, nhịcxijn khôtdppng đucorưhiyoqmslc kéxpzmo cáfkyki áfkyko khoáfkykc nhỏnuuy trêdzfgn vai.

Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong hỏnuuyi: “Mẹpfqp, ngưhiyoewrli còbhaen nhớpfqpfzwm Uyểtcojn Tìhuxxnh khôtdppng?”

“A? Uyểtcojn Tìhuxxnh?” Ngôtdpp Nhãefpb hoàvsbzn toàvsbzn khôtdppng nghĩibho tớpfqpi sẽcpwi nhắsbgkc tớpfqpi chuyệylmwn nàvsbzy, lặdgndng im mộrfklt lúijvrc mớpfqpi nhớpfqp tớpfqpi: “Nhớpfqpfzwm, làvsbzm sao vậnekmy?”

“Con đucorang ởfgrbsbgkng mộrfklt chỗzkem vớpfqpi côtdpprieyy.”

Ngôtdpp Nhãefpb sửpfqpng sốfzwmt, nháfkyky mắsbgkt mấrieyy cáfkyki: “Hảhuez? Con nódgndi cáfkyki gìhuxx?”

ibho thểtcoj Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong lui ra sau mộrfklt chúijvrt: “Con thícyrqch côtdpprieyy, bọhuezn con ởfgrb chung mộrfklt chỗzkemcpwiu rồrfkli.”

“Côtdpp --” Ngôtdpp Nhãefpb dừbhaeng mộrfklt chúijvrt, khódgnd hiểtcoju hỏnuuyi: “Côtdpp ta khôtdppng phảhuezi làvsbz bạscirn họhuezc củapjqa Thiêdzfgn Tuyếgjhvt sao? Làvsbz em gáfkyki củapjqa Thảhuezi Nghiêdzfgn đucorúijvrng khôtdppng? Côtdpp ta mớpfqpi bao nhiêdzfgu, con làvsbzm sao códgnd thểtcoj --”

Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong cưhiyoewrli nhẹpfqp: “Mộrfklt lờewrli khódgnddgndi hếgjhvt, tódgndm lạsciri con yêdzfgu côtdpprieyy, côtdpprieyy cũapsong yêdzfgu con. Côtdpprieyy..... Côtdpprieyy mang thai, con chuẩfqfpn bịcxij kếgjhvt hôtdppn vớpfqpi côtdpprieyy.”

Ngôtdpp Nhãefpb trừbhaeng lớpfqpn mắsbgkt, choáfkykng váfkykng.


Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong còbhaen nódgndi cáfkyki gìhuxx, nhưhiyong bàvsbz khôtdppng nghe rõfzwmvsbzng. Dùsbgk sao đucorhwkya con trai nàvsbzy bàvsbz trôtdppng nom khôtdppng đucorưhiyoqmslc, cũapsong khôtdppng hi vọhuezng xa vờewrli nódgnddgnd thểtcoj nghe lờewrli bàvsbz. Chícyrqnh làvsbz anh vàvsbz Đcyrqinh Uyểtcojn Tìhuxxnh ởfgrbsbgkng mộrfklt chỗzkem thậnekmt sựhfwuvsbz khiếgjhvn cho ngưhiyoewrli ta khódgnd tiếgjhvp nhậnekmn, bàvsbz đucoráfkyknh gãefpby lờewrli anh: “Hỏnuuyi ôtdppng nộrfkli củapjqa con đucori. Việylmwc nàvsbzy ôtdppng ấrieyy đucorrfklng ývjkf mớpfqpi đucorưhiyoqmslc.”

Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong dừbhaeng mộrfklt chúijvrt, nódgndi cho bàvsbz biếgjhvt ôtdppng nộrfkli đucorãefpb biếgjhvt, thậnekmm chícyrq mọhuezi ngưhiyoewrli đucorrieyu biếgjhvt, bàvsbzvsbz ngưhiyoewrli cuốfzwmi cùsbgkng biếgjhvt đucorếgjhvn, khôtdppng biếgjhvt códgnd thểtcoj hay khôtdppng.....

Đcyrqfkykn chừbhaeng bàvsbz sẽcpwi khôtdppng vui lòbhaeng đucori?

Anh khôtdppng muốfzwmn Uyểtcojn Tìhuxxnh ủapjqy khuấrieyt, tựhfwu nhiêdzfgn muốfzwmn trấrieyn an cảhuezm xúijvrc củapjqa bàvsbz, miễgspun cho bàvsbz lạsciri bàvsbzy sắsbgkc mặdgndt vớpfqpi Uyểtcojn Tìhuxxnh. Anh châcpwim chưhiyopfqpc mộrfklt chúijvrt, giọhuezng nódgndi ôtdppn hòbhaea códgnd chúijvrt chộrfklt dạscir: “Ôqmslng nộrfkli đucorãefpb biếgjhvt.”

Ngôtdpp Nhãefpb bỗzkemng chốfzwmc nhìhuxxn anh, nhớpfqp tớpfqpi hàvsbznh vi cổncxu quáfkyki mấrieyy ngàvsbzy nay củapjqa Mụxfznc lãefpbo gia, kếgjhvt hợqmslp việylmwc nàvsbzy, đucorãefpb thôtdppng suốfzwmt! Nódgndi cáfkykch kháfkykc, bọhuezn họhuez đucorãefpb thưhiyoơibhong lưhiyoqmslng xong rồrfkli, đucorãefpb quyếgjhvt đucorcxijnh, chícyrqnh làvsbz đucorếgjhvn lúijvrc thìhuxx thôtdppng báfkyko mộrfklt tiếgjhvng vớpfqpi bàvsbz, căuwxln bảhuezn khôtdppng nghĩibho tớpfqpi hỏnuuyi ývjkf kiếgjhvn củapjqa bàvsbz?!

Ngôtdpp Nhãefpb tựhfwu nhiêdzfgn códgnd chúijvrt bấrieyt mãefpbn, thếgjhv nhưhiyong cũapsong chỉsyjsdgnd thểtcoj nhịcxijn khẽcpwi cắsbgkn môtdppi: “Ôqmslng nộrfkli khôtdppng phảhuezn đucorfzwmi?”

“Ôqmslng nộrfkli rấrieyt vui mừbhaeng códgnd chắsbgkt.”

Ngôtdpp Nhãefpbhiyoewrli: “Cũapsong đucorúijvrng, mưhiyoewrli năuwxlm trưhiyopfqpc khi chúijvr củapjqa con códgnd Thiêdzfgn Thàvsbznh, cũapsong rấrieyt mong chờewrl.”

Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong lạsciri nódgndi vớpfqpi bàvsbz chuyệylmwn an bàvsbzi kếgjhvt hôtdppn, Ngôtdpp Nhãefpb vừbhaea nghĩibho tớpfqpi Uyểtcojn Tìhuxxnh làvsbz em gáfkyki củapjqa Thảhuezi Nghiêdzfgn, trong lòbhaeng códgnd chúijvrt khôtdppng thoảhuezi máfkyki. Hơibhon nữapsoa mẹpfqp đucorhwkya nhỏnuuyvsbzy vừbhaea mớpfqpi chếgjhvt, cha ruộrfklt nódgnd lạsciri khôtdppng cầrieyn nódgnd, lạsciri nódgndi tiếgjhvp chícyrqnh làvsbz ngưhiyoewrli côtdpp đucorơibhon, cảhuezm giáfkykc, cảhuezm giáfkykc mệylmwnh cứhwkyng rắsbgkn. Vốfzwmn kếgjhvt hôtdppn sinh em béxpzmvsbz chuyệylmwn vui, kếgjhvt quảhuez gặdgndp đucorưhiyoqmslc ngưhiyoewrli nhưhiyo thếgjhv, còbhaen códgnd mộrfklt loạsciri cảhuezm giáfkykc rủapjqi ro.

Ngôtdpp Nhãefpbapsong khôtdppng đucori ra ngoàvsbzi, nghe Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong nódgndi buổncxui tốfzwmi muốfzwmn dẫvttfn Uyểtcojn Tìhuxxnh trởfgrb vềriey, liềrieyn sắsbgkp xếgjhvp cho phòbhaeng bếgjhvp nấrieyu cơibhom.

Mụxfznc lãefpbo gia sáfkykng sớpfqpm đucorãefpb đucori ra ngoàvsbzi đucori bộrfkl, trởfgrb vềrieyvsbzijvrc Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong đucorãefpb đucori rồrfkli. Ngôtdpp Nhãefpb lạsciri nódgndi lạsciri vớpfqpi ôtdppng mộrfklt lầrieyn, ôtdppng cao hứhwkyng nódgndi: “Sớpfqpm ngódgndng trôtdppng nódgndvsbzm con dâcpwiu, trưhiyopfqpc kia cảhuezm thấrieyy Thiêdzfgn Thàvsbznh thícyrqch hợqmslp, khôtdppng nghĩibho tớpfqpi cuốfzwmi cùsbgkng làvsbz Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong, cũapsong tốfzwmt.”

Ngôtdpp Nhãefpbhiyoewrli đucorếgjhvn cựhfwuc kìhuxx xấrieyu hổncxu, cảhuezm thấrieyy Mụxfznc lãefpbo gia biếgjhvt chuyệylmwn củapjqa hai đucorhwkya cũapsong khôtdppng phảhuezi ngàvsbzy mộrfklt ngàvsbzy hai, loạsciri cảhuezm giáfkykc làvsbz ngưhiyoewrli chẳhwymng hay biếgjhvt gìhuxx thậnekmt khôtdppng tốfzwmt! Trong lòbhaeng bàvsbzdgnd bấrieyt mãefpbn vàvsbzapjqy khuấrieyt, chỉsyjsdgnd thểtcoj cốfzwm gắsbgkng đucorèriey xuốfzwmng.

Buổncxui chiềrieyu, Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong mang theo Uyểtcojn Tìhuxxnh trởfgrb vềriey, Thiêdzfgn Thàvsbznh vàvsbz Thiêdzfgn Tuyếgjhvt cũapsong theo sáfkykt sau đucoródgnd. Loạsciri chuyệylmwn chuyệylmwn lớpfqpn củapjqa gia đucorìhuxxnh nàvsbzy, Mụxfznc Thiêdzfgn Thàvsbznh cũapsong nghĩibho muốfzwmn mang Văuwxln Sâcpwim tham gia a, nhưhiyong màvsbz.... Ai! Nếgjhvu Văuwxln Sâcpwim làvsbz con gáfkyki thìhuxx tốfzwmt rồrfkli.

Ngôtdpp Nhãefpb trảhuezi qua mấrieyy giờewrlbhaea hoãefpbn, cũapsong đucorãefpb tiếgjhvp nhậnekmn chuyệylmwn nàvsbzy, cảhuezm xúijvrc bấrieyt mãefpbn cũapsong đucorãefpb giảhuezi quyếgjhvt khôtdppng sai biệylmwt lắsbgkm. Lúijvrc nàvsbzy bỗzkemng nhiêdzfgn thấrieyy Thiêdzfgn Tuyếgjhvt trởfgrb vềriey, kinh ngạscirc hỏnuuyi: “Con khi nàvsbzo thìhuxx trởfgrb vềriey?”

“A? Con, con vàvsbz Uyểtcojn Tìhuxxnh cùsbgkng nhau trởfgrb vềriey!” Thiêdzfgn Tuyếgjhvt xấrieyu hổncxudgndi, thâcpwin thiếgjhvt chạsciry đucorếgjhvn ôtdppm lấrieyy cáfkyknh tay bàvsbz, cưhiyoewrli nódgndi: “Mẹpfqp, ngưhiyoewrli sắsbgkp làvsbzm bàvsbz nộrfkli rồrfkli, códgnd cao hứhwkyng khôtdppng?”

ibho thểtcoj Ngôtdpp Nhãefpb cứhwkyng nhắsbgkc, sửpfqpng sốfzwmt vàvsbzi giâcpwiy, mỉsyjsm cưhiyoewrli hỏnuuyi côtdpp: “Cao hứhwkyng. Con cũapsong cao hứhwkyng sao?”

“Đcyrqưhiyoơibhong nhiêdzfgn, con muốfzwmn làvsbzm báfkykc.”

tdppvsbz Mụxfznc Thiêdzfgn Thàvsbznh cũapsong khôtdppng biếgjhvt Mụxfznc Thiêdzfgn Dưhiyoơibhong đucorãefpbdgndi nhưhiyo thếgjhvvsbzo vớpfqpi bàvsbz, chỉsyjs nghĩibho Ngôtdpp Nhãefpb đucorãefpb tiếgjhvp nhậnekmn đucorưhiyoqmslc toàvsbzn bộrfkl chuyệylmwn nàvsbzy. Mụxfznc Thiêdzfgn Thàvsbznh thấrieyy Ngôtdpp Nhãefpbhiyoewrli, cũapsong hoàvsbzn toàvsbzn khôtdppng tưhiyofgrbng tưhiyoqmslng đucorếgjhvn hưhiyopfqpng khôtdppng tốfzwmt, hưhiyong phấrieyn màvsbzdgndi: “Ngàvsbzy mai đucori lĩibhonh chứhwkyng sao? Códgnd thểtcoj đucori xem hay khôtdppng?”

Mụxfznc lãefpbo gia nódgndi: “Đcyrqrieyu đucori! Đcyrqrieyu đucori!” Sau đucoródgndtdppi kéxpzmo Uyểtcojn Tìhuxxnh hỏnuuyi.

Ngôtdpp Nhãefpb thấrieyy bọhuezn họhuez nhưhiyo vậnekmy, hiểtcoju đucorưhiyoqmslc, ngưhiyoewrli nàvsbzo cũapsong biếgjhvt, màvsbzvsbzvsbz ngưhiyoewrli cuốfzwmi cùsbgkng biếgjhvt! Ngưhiyoewrli kháfkykc thìhuxx thôtdppi, ngay cảhuez Thiêdzfgn Tuyếgjhvt cũapsong gạscirt bàvsbz! Trong lòbhaeng thựhfwuc bi thưhiyoơibhong, cảhuezm thấrieyy chịcxiju đucorhuezcyrqch lớpfqpn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.