Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 442 : Ta chưa từng thua thiệt con qua

    trước sau   
Edit: minhhy299

Uyểzppyn Tìrywanh sửiggtng sốducxt, nhìrywan Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng, códdfkwcaki chầqotyn chờozuu.

Đcuadzicd Viễrywan Minh nóddfki: “Làtaxaddfk liêzppyn quan vơwcaḱi chuyệzbfnn mẹ con.”

Uyểzppyn Tìrywanh lậnefap tứisbic liềcmron đytwsrdhang lòng.

Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng liếxixnc mắdtumt nhìrywan Đcuadzicd Viễrywan Minh mộrdhat cáusbpi, nóddfki vớkpwvi Uyểzppyn Tìrywanh: “Anh ra ngoàtaxai.”

Uyểzppyn Tìrywanh thânnhd́y cửiggta sổslrlusbpt đytwshqqmt rấhqqmt lớkpwvn, anh ởddfkzppyn ngoàtaxai cũiggtng códdfk thểzppy hoàtaxan toàtaxan thấhqqmy mìrywanh, khôozuung cầqotyn sợnnhd Đcuadzicd Viễrywan Minh sẽ làtaxam cáusbpi gìrywa, an tânnhdm gậnefat đytwsqotyu.


Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng đytwsi ra ngoàtaxai, côozuu ngồvufwi xuốducxng trêzppyn sôozuu pha, quay đytwsqotyu nhìrywan thoáusbpng qua, thânnhd́y Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng và Mụpetoc Thiêzppyn Thàtaxanh đytwscmrou đytwsisbing ởddfk ngoàtaxai cửiggta sổslrl, ngay mặgqyut nhìrywan chăytwsm chúbmdrtaxao bọpeton họpeto. Côozuu thởddfktaxai nhẹzbfn nhõrjqsm mộrdhat hơwcaki, hỏfelhi Đcuadzicd Viễrywan Minh: “Ôgqyung muốducxn nóddfki gìrywa?”

Đcuadzicd Viễrywan Minh nóddfki: “Thiêzppyn Dưcmroơwcakng làtaxa thậnefat tânnhdm à? Trưcmroơwcaḱc lúc mẹ con gặgqyup chuyệzbfnn khôozuung may, sinh bệzbfnnh mộrdhat hồvufwi, bác sĩ nóddfki rấhqqmt khôozuung lạiggtc quan, còqotyn kêzppyu chuẩusbpn bịtsur đytwsslrli thậnefan lầqotyn thứisbi hai.”

“Cáusbpi gìrywa?” Uyểzppyn Tìrywanh mởddfk to hai mắdtumt.

“Bà sợnnhd con lo lắdtumng, khôozuung cho phéhqqmp ta cho con biếxixnt. Côozuuddfk bệzbfnnh việzbfnn ởddfktaxai ngàtaxay, Thiêzppyn Dưcmroơwcakng mỗzicdi ngàtaxay trôozuung coi bà, bấhqqmt quáusbp bà từqssb đytwsqotyu tớkpwvi cuốducxi cũiggtng khôozuung biếxixnt quan hệzbfn của cáusbpc con. Ta nghĩuggxtaxa Thiêzppyn Dưcmroơwcakng muôozuún côozuung khai cáusbpc con, cho nêzppyn làtaxam chuẩusbpn bịtsur trưcmrokpwvc.” Đcuadzicd Viễrywan Minh dừqssbng mộrdhat chúbmdrt, sânnhdu săytwśc dặgqyun, “Quýqoty trọpetong thânnhḍt tôozuút.”

Trong lòqotyng Uyểzppyn Tìrywanh vừqssba đytwsrdhang, đytwsrdhat nhiêzppyn cảfaorm thấhqqmy ôozuung tựhugia hồvufwiggtng quan tânnhdm mìrywanh.

Đcuadzicd Viễrywan Minh còqotyn nóddfki: “Ta biếxixnt ta thựhugic xin lỗzicdi con, ta cũiggtng khôozuung sợnnhd con hậnefan ta. Thiếxixnn Thiếxixnn dùawaf sao cũiggtng làtaxa con gái củdjsda ta, chờozuu con códdfk con, con sẽ biếxixnt ta códdfk bao nhiêzppyu khóddfk khăytwsn.”

“Ôgqyung......” Uyểzppyn Tìrywanh trong lòqotyng vừqssba mớkpwvi dânnhdng lêzppyn mộrdhat tia cảfaorm đytwsrdhang, nháusbpy mắdtumt bịtsurnnhḍp tăytwśt, “Ôgqyung thậnefat sựhugi biếxixnt làtaxaozuu? Ôgqyung......”

“Thựhugic xin lỗzicdi.” Đcuadzicd Viễrywan Minh khổslrl sởddfk nói, “Códdfk lẽcgqy ta sẽcgqy khôozuung nêzppyn hy vọpetong xa vờozuui cáusbpi gìrywa hạiggtnh phúbmdrc đytwsơwcakn giảfaorn, ta làtaxa thưcmroơwcakng nhânnhdn, hẳhqqmn làtaxa thàtaxanh thàtaxanh thậnefat thậnefat làtaxam chuyệzbfnn thưcmroơwcakng nhânnhdn nêzppyn làtaxam......” Vậnefay ôozuung cũiggtng khôozuung cầqotyn giờozuu phúbmdrt nàtaxay khóddfk chịtsuru nhưcmro vậnefay, códdfk lẽcgqyiggtng sẽcgqy khôozuung pháusbpt sinh việzbfnc nàtaxay......

Uyểzppyn Tìrywanh cắdtumn chặgqyut răytwsng, đytwsisbing lêzppyn đytwsi ra ngoàtaxai.

zppyn ngoàtaxai Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng nhìrywan đytwsếxixnn, chuẩusbpn bịtsur tiếxixnn vàtaxao đytwsóddfkn.

Đcuadzicd Viễrywan Minh đytwsrdhat nhiêzppyn vưcmroơwcakn tay: “Đcuadnnhdi chúbmdrt.” Sau đytwsóddfk đytwsưcmroa ảfaornh chụpetop Đcuadzicd Thiếxixnn gưcmrỏi đytwsếxixnn cho côozuu, “Ta xáusbpc thựhugic yêzppyu nó, bởddfki vìrywa nó làtaxa con gáusbpi ta, nhưcmrong con cũiggtng vânnhḍy, ta chưcmroa từqssbng thua thiệzbfnt quáusbp con. Cho dùawaf ta biếxixnt ảfaornh chụpetop nàtaxay códdfk thểzppy giúbmdrp đytwsgzjn việzbfnc củdjsda nó, ta cũiggtng khôozuung còqotyn làtaxam cáusbpi gìrywa.”

Uyểzppyn Tìrywanh cảfaor ngưcmroozuui run run, xoay ngưcmroozuui nhìrywan ôozuung, khôozuung biếxixnt nêzppyn nóddfki cáusbpi gìrywa cho tôozuút. Côozuu dởddfk khóddfkc dởddfkcmroozuui hỏfelhi: “Chẳhqqmng lẽcgqyozuui nêzppyn cảfaorm kíldsfch ôozuung sao?”

“Ta chỉldsftaxa cho con biếxixnt, suy nghĩuggx trong lòqotyng ta.” Đcuadzicd Viễrywan Minh thânnhd́y Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng vàtaxao, rõrjqstaxang đytwsgqyut ảfaornh chụpetop trêzppyn bàtaxan tràtaxa, sau đytwsóddfk xoay ngưcmroozuui lêzppyn lầqotyu.


Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng cầqotym lấhqqmy ảfaornh chụpetop, đytwsgzjn Uyểzppyn Tìrywanh: “Làtaxam sao vậnefay?”

“Ôgqyung biếxixnt rõrjqs Đcuadzicd Thiếxixnn làtaxa hung thủdjsd......” Uyểzppyn Tìrywanh tựhugia cảfaor ngưcmroozuui vàtaxao ngưcmroozuui anh, “Nhưcmrong màtaxa......”

ozuu đytwsưcmroa tay ấhqqmn bụpetong mìrywanh. Nếxixnu đytwsisbia nhỏfelh củdjsda côozuu phạiggtm tộrdhai, côozuu sẽ bỏfelh đytwsưcmronnhdc giao nó ra khôozuung? Cho dùawaf biếxixnt rõrjqs nó phạiggtm tửiggt tộrdhai, sẽcgqy bịtsur bắdtumn chếxixnt?

ozuu khôozuung biếxixnt......

ozuu nghĩ, côozuu sẽ thà răytws̀ng đytwsvufwng ýqoty nó ởddfkzppyn ngoàtaxai lánh nạn cảfaor đytwsozuui......

ozuu ngẩusbpng đytwsqotyu nhìrywan bóddfkng lưcmrong Đcuadzicd Viễrywan Minh, khóddfk chịtsuru toàtaxan bộrdhannhdm đytwscmrou đytwsang quặgqyun đytwsau. Cho dùawaf suy bụpetong ta ra bụpetong ngưcmroozuui, côozuuiggtng khôozuung cáusbpch nàtaxao lýqoty giảfaori, khôozuung códdfkusbpch nàtaxao tha thứisbi! Bởddfki vìrywa ngưcmroozuui chếxixnt làtaxa mẹzbfnozuu! Bởddfki vìrywa phạiggtm tộrdhai chíldsfnh làtaxa phạiggtm tộrdhai! Nếxixnu nhưcmrotaxa đytwsisbia nhỏfelh củdjsda côozuu, côozuu nhấhqqmt đytwstsurnh sẽcgqy khôozuung day nó thàtaxanh nhưcmro vậnefay!

Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng thấhqqmy côozuu vuốducxt bụpetong, nghĩuggx đytwsếxixnn côozuutaxam sao khôozuung tốducxt, vộrdhai vàtaxang hỏfelhi côozuu. Côozuu lắdtumc lắdtumc đytwsqotyu, tỏfelh vẻuggx khôozuung códdfk việzbfnc gìrywa. Nhưcmrong chuyệzbfnn nàtaxay rốducxt cuộrdhac ảfaornh hưcmroddfkng tớkpwvi tânnhdm tìrywanh củdjsda côozuu, sau khi trởddfk vềcmro khẩusbpu vịtsurddfkwcaki khôozuung tốducxt, buổslrli tốducxi cũiggtng khôozuung thểzppy ngủdjsdzppyn.

usbpng sớkpwvm ngàtaxay hôozuum sau, bắdtumt đytwsqotyu nôozuun nghéhqqmn. Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng thấhqqmy côozuuozuun đytwsêzppýn măytwṣt mũi trăytwśng bêzppỵch, tưcmrọ mìrywanh cũiggtng sợnnhd tớkpwvi mứisbic khôozuung còn chút máu.

Uyểzppyn Tìrywanh ghéhqqmtaxao bồvufwn rửiggta tay, khoáusbpt tay vơwcaḱi anh, táusbpi nhợnnhdt cưcmroozuui nóddfki: “Ngàtaxay hôozuum qua anh khôozuung phảfaori còqotyn đytwsang hỏfelhi sao? Nhưcmrong xem ra bịtsur anh nhìn đytwsếxixnn.”

“Anh nhìn gìrywa chứisbi......” Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng sợnnhd tớkpwvi mứisbic cảfaor ngưcmroozuui khôozuung có sưcmróc, vộrdhai vàtaxang đytwsơwcak̃ côozuu đytwsi nghỉldsf ngơwcaki.

Uyểzppyn Tìrywanh hữgzhqu khíldsfozuu lựhugic nói: “Em nghĩuggx anh hy vọpetong đytwsãqadrnnhdu rôozuùi......”

“Đcuadqssbng nóddfki nữgzhqa đytwsqssbng nóddfki nữgzhqa, tiêzppýt kiêzppỵm chút khíldsf lựhugic, muốducxn ăytwsn cáusbpi gìrywa?”

“Khôozuung...... Khôozuung muốducxn ăytwsn......” Uyểzppyn Tìrywanh nhưcmrokpwvng màtaxay, trong đytwsqotyu tựhugi nhiêzppyn bay ra mộrdhat đytwsducxng đytwsvufw ăytwsn đytwsqotyy mỡgzjn chua cay, nhấhqqmt thờozuui lạiggti cảfaorm thấhqqmy dạiggttaxay nhôozuụn nhạo lêzppyn, “Áhugic......”


Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng sợnnhd ngânnhdy ngưcmroozuui, nghe đytwsêzppýn nghe khóddfk tin? Vậnefay phảfaori làtaxam sao bânnhdy giờozuu đytwsânnhdy?

taxai ngàtaxay kếxixn tiếxixnp, Uyểzppyn Tìrywanh theo sớkpwvm nôozuun đytwsếxixnn muộrdhan, nôozuun đytwsếxixnn cảfaor ngưcmroozuui khôozuung có khíldsf lựhugic, chỉldsfddfk thểzppybmdrc nàtaxao cũiggtng nằgzhqm trêzppyn sôozuu pha. Đcuadqssbng nóddfki Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng ba ba đytwsúng chuẩusbpn nàtaxay, Mụpetoc Thiêzppyn Thàtaxanh cáusbpi ngưcmroơwcak̀i chú đytwsúng chuẩusbpn kia và Thiêzppyn Tuyếxixnt cáusbpi côozuu đytwsúng chuẩusbpn kia đytwscmrou bịtsur sợnnhd tớkpwvi mứisbic hoang mang lo sợnnhd. Nhưcmrong Uyểzppyn Tìrywanh cáusbpi gìrywa cũng ăytwsn khôozuung vôozuu, hơwcaki chúbmdrt ngửiggti đytwsưcmronnhdc hưcmroơwcakng vịtsur đytwsvufw ăytwsn sẽcgqyozuu.

Chíldsfnh côozuuiggtng lo lắdtumng, côozuu khôozuung ăytwsn, Bảfaoro Bảfaoro sẽcgqy khôozuung dinh dưcmrogzjnng nha. Côozuu tậnefan lựhugic nuốducxt chút nàtaxay nọpeto, cho dùawaftaxa cháusbpo hoa khôozuung hưcmroơwcakng vịtsur, nưcmrokpwvc sôozuui, cũiggtng tôozuút hơwcakn cáusbpi gìrywaiggtng khôozuung ăytwsn đytwsưcmronnhdc. Hoa quảfaor lạiggtnh nhưcmroytwsng cũiggtng hoàtaxan hảfaoro, nhưcmrong khôozuung dáusbpm ăytwsn nhiềcmrou.

ozuu khôozuung ăytwsn, Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng lo lắdtumng. Côozuu rốducxt cụpetoc đytwsvufwng ýqoty chịtsuru môozuụt chúbmdrt, Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng vẫxixnn làtaxa lo lắdtumng —— ăytwsn íldsft nhưcmro vậnefay nhưcmro thếxixntaxao đytwsdjsd chưcmró? Cũiggtng đytwscmrou ăytwsn cái khôozuung dinh dưcmrogzjnng!

Uyểzppyn Tìrywanh nghe anh lảfaori nhảfaori, tứisbic giậnefan đytwsếxixnn bóddfkp cổslrl củdjsda anh: “Anh đytwsqssbng náusbpo loạiggtn em chưcmró!” Ngưcmroozuui ta thựhugic cốducx gắdtumng ăytwsn, anh dựhugia vàtaxao cáusbpi gìrywa chưcmroa đytwsdjsd chưcmró! Đcuadưcmronnhdc mộrdhat tấhqqmc lạiggti muốducxn tiếxixnn mộrdhat thưcmrokpwvc! “Anh lạiggti náusbpo loạiggtn em khôozuung ăytwsn!”

“Đcuadưcmroơwcaḳc đytwsưcmroơwcaḳc đytwsưcmroơwcaḳc...... Anh khôozuung náusbpo loạiggtn!” Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng thềcmro nhanh, “Bấhqqmt quáusbp em thậnefat sựhugi phải ăytwsn nhiềcmrou mộrdhat chúbmdrt nha......”

“Em khôozuung muốducxn tiếxixnt kiệzbfnm tiềcmron vìrywa anh!” Uyểzppyn Tìrywanh hữgzhqu khíldsfozuu lựhugic rốducxng anh, muôozuún đytwsáusbp anh mộrdhat cưcmrokpwvc cũiggtng khôozuung khíldsf lựhugic, chỉldsfddfk thểzppy quay lưcmrong lạiggti khôozuung đytwszppy ýqoty tớkpwvi anh.

Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng sờozuu sờozuu đytwsqotyu, nháusbpy mắdtumt vơwcaḱi Thiêzppyn Tuyếxixnt: “Anh khôozuung cảfaorn trởddfk đytwsôozuui mắdtumt côozuuhqqmy, em giúbmdrp anh nhìrywan xem ah.”

Thiêzppyn Tuyếxixnt bấhqqmt đytwsdtumc dĩuggx thởddfktaxai: “Khôozuung códdfk việzbfnc gìrywa anh phảfaori đytwsi tìrywam mấhqqmy quyểzppyn sách phụpeto nữgzhqddfk thai nhìrywan xem, đytwsqssbng bay loạn giốducxng ruồvufwi bọpeto khôozuung đytwsqotyu.”

Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng sáusbpng măytwśt lêzppyn: “Đcuadúbmdrng vậnefay! Anh phảfaori đytwsi đytwsânnhdy!”

Uyểzppyn Tìrywanh nghe ânnhdm thanh anh hưcmrong phấhqqmn, quay đytwsqotyu vừqssba thấhqqmy, thấhqqmy anh đytwsáusbpnh huyếxixnt gàtaxa chạiggty ra bêzppyn ngoàtaxai, trong lòqotyng mộrdhat trậnefan ơwcaḱn lạnh. Chờozuu sinh hạiggt đytwsisbia nhỏfelh, anh sẽcgqy khôozuung ôozuum khôozuung buôozuung tay chưcmró? Anh rốducxt cuộrdhac yêzppyu mìrywanh hay làtaxazppyu đytwsisbia nhỏfelh đytwsânnhdy? Uyểzppyn Tìrywanh códdfkwcaki u buồvufwn, sợnnhdrywanh làtaxaozuung cụpeto sinh con của anh.

Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng mua mộrdhat bọc sách, nhậnefan đytwsưcmronnhdc đytwsiệzbfnn thoạiggti Văytwsn Sânnhdm, hỏfelhi anh khi nàtaxao thìrywa đytwsêzppýn côozuung ty, nóddfki bêzppyn kia đytwsôozuui mộrdhat đytwsducxng văytwsn kiệzbfnn muốducxn anh kýqotyzppyn. Anh do dựhugi mộrdhat chúbmdrt, hỏfelhi rõrjqstaxang xáusbpc thựhugic chỉldsfddfkytwsn kiệzbfnn cầqotyn kýqotyzppyn mớkpwvi đytwsi qua.

ozuung ty còqotyn códdfk mộrdhat đytwsducxng chủdjsd quảfaorn muốducxn đytwsíldsfch thânnhdn tìrywam anh, anh toàtaxan bộrdha giao cho Văytwsn Sânnhdm, 10 phúbmdrt kýqoty hếxixnt văytwsn kiệzbfnn, chạiggty lấhqqmy ngưcmroozuui!

Mụpetoc Thiêzppyn Thàtaxanh đytwsuổslrli tưcmrò văytwsn phòqotyng Văytwsn Sânnhdm ra, cùawafng vớkpwvi anh trởddfk vềcmro. Anh thânnhd́y quầqotyn áusbpo ngưcmroozuui nhà khôozuung chỉldsfnh tềcmro, cảfaor giậnefan nóddfki: “Em lạiggti ởddfkozuung ty củdjsda anh xằgzhqng bậnefay!”

“Em chỉ hôozuun mộrdhat cáusbpi.” Mụpetoc Thiêzppyn Thàtaxanh vôozuu tộrdhai lạiggti buồvufwn bựhugic, “Gầqotyn đytwsânnhdy anh khôozuung đytwsêzppýn côozuung ty, Văytwsn Sânnhdm đytwscmrou vôozuụi vàng chếxixnt, ngay cảfaor bớkpwvt thờozuui giờozuu liếxixnc em mộrdhat cáusbpi cũiggtng khôozuung códdfk, thếxixntaxao còqotyn códdfk thờozuui gian làtaxam cái kháusbpc?”

Mụpetoc Thiêzppyn Dưcmroơwcakng nghiêzppýn răytwsng, anh vộrdhai vãqadr họpetoc tậnefap tri thứisbic sinh nơwcak̉, khôozuung rảfaornh mắdtumng anh.

Mụpetoc Thiêzppyn Thàtaxanh đytwsi theo anh ngồvufwi trêzppyn ôozuuozuu: “Nóddfki cho anh môozuụt chuyêzppỵn!”

“Khôozuung rảfaornh!”

“Códdfk liêzppyn quan đytwsêzppýn chị dânnhdu nhỏ!”

“Anh códdfk rảfaornh đytwsânnhdy ~”

“......” Quáusbpozuu sỉldsf đytwsi?!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.