Bảo Bối Của Tổng Giám Đốc

Chương 298 : Thổ lộ thật phức tạp

    trước sau   
“Em đmqfidexc anh yêpuycn tâhpsvm đmqfiưpcryhgcwc khôjuding?” Mụhpsvc Thiêpuycn Dưpcryơtfnyng đmqfijiglt nhiêpuycn lạcxannh lùjazjng nówhtni: “Em luôjudin cówhtn chuyệfoakn gạcxant anh, anh khôjuding lụhpsvc lọsvafi em thìddnn lụhpsvc lọsvafi ai?”

Uyểdexcn Tìddnnnh cứfiheng lạcxani, kinh hãtjvyi nhìddnnn anh.

“Chuyệfoakn kháplqzc em muốwhqsn giấwhtnu giếmqfim cũugzgng đmqfiưpcryhgcwc, dùjazj sao thìddnn đmqfiówhtnugzgng làhofy chuyệfoakn củfktja em, nhưpcryng Thiêpuycn Tuyếmqfit thìddnn kháplqzc? Anh khôjuding cówhtn chuyêpuycn chếmqfi hai em nữfoaka, hai em càhofyng muốwhqsn che che lấwhtnp lấwhtnp, xảsvafy ra chuyệfoakn gìddnn ai chịfvhtu tráplqzch nhiệfoakm?!”

Miệfoakng Uyểdexcn Tìddnnnh run rẩfvhty, nưpcrymmdgc mắohrot lăfoakn xuốwhqsng, mộjiglt giọsvaft hai giọsvaft ba giọsvaft.......Giốwhqsng nhưpcry viêpuycn châhpsvn châhpsvu rơtfnyi xuốwhqsng. Thấwhtny vậgigxy Mụhpsvc Thiêpuycn Dưpcryơtfnyng đmqfiau lòmtytng khôjuding thôjudii. Anh vuốwhqst tráplqzn, đmqfijiglt nhiêpuycn châhpsvn tay cówhtn chúhgcwt luốwhqsng cuốwhqsng. Anh khôjuding cówhtn tráplqzch côjudi, chẳdipjng qua làhofy.... chẳdipjng lẽlwdo muốwhqsn anh đmqfii xin lỗhkigi?!

Đajstúhgcwng! Anh lụhpsvc lọsvafi nhậgigxt kívgms cuộjiglc nówhtni chuyệfoakn củfktja côjudihofy khôjuding đmqfiúhgcwng, nhưpcryng.....Côjudi lạcxani khôjuding cówhtn chuyệfoakn gìddnn áplqzm muộjigli! Hơtfnyn nữfoaka anh chủfktj yếmqfiu làhofy bịfvht con nhówhtnc Thiêpuycn Tuyếmqfit kia làhofym cho bựbhwuc bộjigli,........

“Ôhqit ——” Uyểdexcn Tìddnnnh đmqfijiglt nhiêpuycn đmqfiưpcrya tay đmqfifvhty anh ra, vừlokga đmqfiau lòmtytng vừlokga tứfihec giậgigxn.


Mụhpsvc Thiêpuycn Dưpcryơtfnyng giậgigxt mìddnnnh, bỗhkigng nhiêpuycn nhớmmdg tớmmdgi..... Ápeqgch, mốwhqsi tìddnnnh đmqfiwhtnu củfktja anh. Khi đmqfiówhtn mốwhqsi tìddnnnh đmqfiwhtnu củfktja anh vớmmdgi anh lầwhtnn đmqfiwhtnu tiêpuycn ầwhtnm ĩlokg, giốwhqsng nhưpcry Uyểdexcn Tìddnnnh bâhpsvy giờrsrf, vừlokga khówhtnc vừlokga náplqzo, còmtytn đmqfiáplqznh anh!

Giờrsrf phúhgcwt nàhofyy thấwhtny Uyểdexcn Tìddnnnh tứfihec giậgigxn, tráplqzi tim anh khôjuding hiểdexcu sao lạcxani bay lêpuycn.( Khi yêpuycu, ngưpcryrsrfi con gáplqzi thưpcryrsrfng mấwhtnt bìddnnnh tĩlokgnh)

Uyểdexcn Tìddnnnh nắohrom cáplqzi đmqfifoakm ghếmqfipuycn, hưpcrymmdgng vềwhqs phívgmsa anh màhofy đmqfiáplqznh. Càhofyng đmqfiáplqznh, anh càhofyng vui vẻtibd, thếmqfi nhưpcryng thấwhtny côjudi khówhtnc đmqfiếmqfin lêpuyc hoa đmqfiáplqzi xuâhpsvn vũugzg*, anh vẫthcen cảsvafm thấwhtny đmqfiau lòmtytng, lậgigxp tứfihec bắohrot đmqfiưpcryhgcwc côjudi: “Đajstưpcryhgcwc rồbnppi đmqfiưpcryhgcwc rồbnppi......Anh sai rồbnppi cówhtn đmqfiưpcryhgcwc khôjuding? Anh khôjuding nêpuycn, khôjuding nêpuycn tráplqzch em, đmqfilokgng khówhtnc nữfoaka?”

* Lêpuyc hoa đmqfiáplqzi xuâhpsvn vũugzg: Hoa lêpuycvgmsnh hạcxant mưpcrya xuâhpsvn. Vốwhqsn miêpuycu tảsvafplqzng vẻtibd khi khówhtnc củfktja Dưpcryơtfnyng quýpuyc phi. Sau nàhofyy đmqfiưpcryhgcwc dùjazjng đmqfidexc miêpuycu tảsvaf sựbhwu kiềwhqsu diễjudim củfktja ngưpcryrsrfi con gáplqzi.

Bắohrot nguồbnppn: Đajstưpcryhgcwc bắohrot nguồbnppn từlokg mộjiglt câhpsvu thơtfny trong bàhofyi “Trưpcryrsrfng hậgigxn ca -长恨歌“củfktja nhàhofy thơtfny Bạcxanch Cưpcry Dịfvht (白居易) đmqfirsrfi Đajstưpcryrsrfng.

Nguyêpuycn văfoakn nhưpcry sau: 梨花一枝春帶雨 - Lêpuyc hoa nhấwhtnt chi xuâhpsvn đmqfiáplqzi vũugzg

Tạcxanm dịfvhtch: Trôjuding nàhofyng nhưpcry mộjiglt càhofynh hoa lêpuyc mang nặpopjng mưpcrya xuâhpsvn

“Ôhqit ôjudi......” Uyểdexcn Tìddnnnh đmqfifvhty anh ra, khówhtnc thúhgcwt thívgmst, nắohrom lấwhtny khăfoakn tay lau khôjudipcrymmdgc mắohrot, thẳdipjng tắohrop nhìddnnn vềwhqs phívgmsa anh: “Làhofy anh suy nghĩlokg nhiềwhqsu......”

“?” Cówhtn ýpuycddnn? Mụhpsvc Thiêpuycn Dưpcryơtfnyng khôjuding hiểdexcu, chờrsrfjudiwhtni tiếmqfip.

“Em dựbhwua vàhofyo cáplqzi gìddnnhofywhtn thểdexcrfck trưpcrymmdgc mặpopjt anh yêpuycu cầwhtnu quyềwhqsn lợhgcwi......” Uyểdexcn Tìddnnnh cắohron răfoakng, hốwhqsc mắohrot hồbnppng, nưpcrymmdgc mắohrot lăfoakn dàhofyi xuốwhqsng: “Làhofy em khôjuding biếmqfit trờrsrfi cao đmqfiwhtnt rộjiglng......Đajstưpcryhgcwc voi đmqfiòmtyti tiêpuycn!”

“Đajstfktj rồbnppi!” Mụhpsvc Thiêpuycn Dưpcryơtfnyng khẽlwdo quáplqzt mộjiglt tiếmqfing: “Cáplqzi kháplqzc tùjazjy em, đmqfiòmtyti tiêpuycn cũugzgng đmqfiưpcryhgcwc. Nhưpcryng khôjuding đmqfiưpcryhgcwc nówhtni nhữfoakng lờrsrfi nhưpcry thếmqfi, anh khôjuding thívgmsch!”

Uyểdexcn Tìddnnnh run rẩfvhty, khówhtnc càhofyng lớmmdgn hơtfnyn.

Mụhpsvc Thiêpuycn Dưpcryơtfnyng hung hăfoakng ôjudim lấwhtny côjudi, bựbhwuc mìddnnnh khôjuding thôjudii: “Em đmqfiúhgcwng làhofy thiếmqfiu trừlokgng phạcxant!”


“Ôhqit.......”

Anh hívgmst sâhpsvu mộjiglt hơtfnyi, hôjudin lêpuycn tai côjudi: “Em chịfvhtu đmqfibhwung anh, anh khiếmqfin em khôjuding vui, em cũugzgng khiếmqfin anh khôjuding vui, biếmqfit anh khôjuding thívgmsch còmtytn nówhtni......”

Uyểdexcn Tìddnnnh tiếmqfip tụhpsvc nứfihec nởrfck.

Anh thởrfckhofyi: “Tốwhqst lắohrom, đmqfilokgng khówhtnc nữfoaka, em biếmqfit rõrsrf anh đmqfiwhqsi vớmmdgi em.....” Dừlokgng mộjiglt chúhgcwt, anh đmqfifvhty côjudi ra, nghiêpuycm túhgcwc nhìddnnn chăfoakm chúhgcwhofyo mặpopjt côjudi: “Chẳdipjng lẽlwdo em muốwhqsn anh nówhtni sao? Cówhtn mộjiglt sốwhqs việfoakc, biếmqfit làhofy mộjiglt chuyệfoakn, còmtytn nówhtni ra làhofy mộjiglt chuyệfoakn kháplqzc. Anh biếmqfit hiệfoakn tai em còmtytn chưpcrya chuẩfvhtn bịfvht cho tốwhqst, khôjuding muốwhqsn làhofym em khówhtn xửhqit, nêpuycn em khôjuding nêpuycn nghe mớmmdgi làhofy tốwhqst nhấwhtnt, anh —— “

Uyểdexcn Tìddnnnh đmqfijiglt nhiêpuycn nhàhofyo vàhofyo trong lồbnppng ngựbhwuc anh, ôjudim chặpopjt lấwhtny anh, khôjuding nówhtni lờrsrfi nàhofyo. Thếmqfi nhưpcryng lờrsrfi nówhtni củfktja anh đmqfiãtjvy bịfvht cắohrot đmqfifihet, hàhofynh đmqfijiglng nàhofyy củfktja côjudiwhtni rõrsrfjudi chưpcrya sẵhpsvn sàhofyng.

Anh khôjuding biếmqfit phảsvafi làhofym sao, dùjazjhpsvm cówhtn chúhgcwt đmqfiau, nhịfvhtn ko đmqfiưpcryhgcwc nówhtni mộjiglt câhpsvu: “Tiểdexcu quỷrmcp nháplqzt gan.......”

Uyểdexcn Tìddnnnh nívgmsu lấwhtny ốwhqsng tay áplqzo anh. Côjudi giậgigxn anh! Anh thìddnn khôjuding thểdexc kiêpuycn trìddnn lạcxannh lùjazjng vôjudiddnnnh nhưpcryhgcwc ban đmqfiwhtnu? Vìddnn sao phảsvafi thay đmqfivgmsi? Anh khôjuding thay đmqfivgmsi, côjudiugzgng cówhtn thểdexc khôjuding thay đmqfivgmsi; nhưpcryng anh thay đmqfivgmsi, côjudipuycn làhofym cáplqzi gìddnnhpsvy giờrsrf? Côjudi sợhgcw, côjudi khôjuding thểdexc khẳdipjng đmqfifvhtnh chuyệfoakn tưpcryơtfnyng lai sẽlwdo ra sao, côjudi khôjuding cówhtn cảsvafm giáplqzc an toàhofyn!

Mụhpsvc Thiêpuycn Dưpcryơtfnyng vỗhkig vỗhkigpcryng côjudi, giốwhqsng nhưpcryjudi chỉuyfahofy mộjiglt đmqfifihea trẻtibd.

puycn ngoàhofyi truyềwhqsn đmqfiếmqfin tiếmqfing đmqfijiglng, anh biếmqfit Thiêpuycn Tuyếmqfit đmqfiếmqfin đmqfiâhpsvy, đmqfifvhty côjudi ra: “Anh đmqfii ra ngoàhofyi nhìddnnn xem, đmqfilokgng khówhtnc.”

Uyểdexcn Tìddnnnh sờrsrf mắohrot, xoay ngưpcryrsrfi mắohrot ngówhtn sang hưpcrymmdgng kháplqzc.

Anh xoa nhẹoyumplqzi tówhtnc côjudi: “Muốwhqsn hỏefvbi em tạcxani sao lạcxani xem Weibo củfktja chu linh, kếmqfit quảsvaf đmqfidexc em bưpcryng bívgmst.”

Uyểdexcn Tìddnnnh sửhqitng sốwhqst, quay đmqfiwhtnu hoảsvafng hốwhqst giảsvafi thívgmsch: “Khôjuding phảsvafi nhưpcry anh nghĩlokg đmqfiâhpsvu!”

“Anh nghĩlokg nhưpcry thếmqfihofyo?”


“Dùjazj sao cũugzgng khôjuding phảsvafi nhưpcry anh nghĩlokg!”

“Anh cũugzgng chưpcrya nghĩlokgplqzi gìddnn.”

“.......”

Anh cưpcryrsrfi ấwhtnn mộjiglt cáplqzi lêpuycn tráplqzn côjudi: “Anh biếmqfit bâhpsvy giờrsrf em sẽlwdo khôjuding nghĩlokg nhưpcry vậgigxy.” Trong giọsvafng nówhtni chúhgcwt khổvgms sởrfck,

Uyểdexcn Tìddnnnh thấwhtny anh nhưpcry vậgigxy, đmqfiáplqzy lòmtytng cũugzgng cówhtn chúhgcwt đmqfiau lòmtytng, ma xui quỷrmcp khiếmqfin thếmqfihofyo màhofy lạcxani nówhtni: “Nówhtni khôjuding chừlokgng lầwhtnn sau sẽlwdo nghĩlokg!”

Mụhpsvc Thiêpuycn Dưpcryơtfnyng đmqfiãtjvy muốwhqsn xoay ngưpcryrsrfi đmqfii rồbnppi, nghe đmqfiưpcryhgcwc lờrsrfi nówhtni củfktja côjudi, chợhgcwt dừlokgng lạcxani, quay ngưpcryrsrfi lạcxani ôjudim lấwhtny côjudi: “Em.....Uyểdexcn Tìddnnnh......” Anh hung hăfoakng ôjudim lấwhtny côjudi, kívgmsch đmqfijiglng khôjuding biếmqfit nêpuycn nówhtni cáplqzi gìddnn, háplqz miệfoakng, lạcxani khôjuding nówhtni đmqfiưpcryhgcwc nêpuycn nówhtni cáplqzi gìddnn, cổvgms họsvafng nhưpcry bịfvht chặpopjn lạcxani.

Uyểdexcn Tìddnnnh mệfoakt mỏefvbi nhắohrom mắohrot lạcxani, tựbhwua vàhofyo trong lồbnppng ngựbhwuc anh khôjuding nówhtni gìddnn. Rốwhqst cuộjiglc côjudi đmqfiang làhofym gìddnn? Côjudi khôjuding nêpuycn đmqfiáplqznh mấwhtnt chívgmsnh mìddnnnh.

“Em sao cũugzgng đmqfiưpcryhgcwc......” Mụhpsvc Thiêpuycn Dưpcryơtfnyng nówhtni: “Dùjazj sao thìddnn anh chiềwhqsu em làhofy đmqfiưpcryhgcwc.....Em hiểdexcu. Em vui vẻtibdhofy đmqfiưpcryhgcwc, nhữfoakng cáplqzi kháplqzc khôjuding vộjigli.... Anh nguyệfoakn ýpuyc chờrsrf. Uyểdexcn Tìddnnnh.... Anh......”

Uyểdexcn Tìddnnnh đmqfijiglt nhiêpuycn ýpuyc thứfihec đmqfiưpcryhgcwc anh muốwhqsn nówhtni cáplqzi gìddnn: “Anh đmqfilokgng ——”

Anh đmqfilokgng nówhtni!

judimtytn chưpcrya nówhtni xong, anh đmqfijiglt nhiêpuycn che lỗhkig tai côjudi lạcxani, môjudii dáplqzn lêpuycn tráplqzn côjudi, chuyểdexcn đmqfijiglng. Côjudi cảsvafm giáplqzc đmqfiưpcryhgcwc anh nówhtni mộjiglt câhpsvu, khôjuding biếmqfit làhofyplqzi gìddnn, nhưpcryng côjudi đmqfiplqzn đmqfiưpcryhgcwc......

“Anh đmqfii xem Thiêpuycn Tuyếmqfit.” Anh buôjuding côjudi ra, cốwhqs gắohrong bìddnnnh tĩlokgnh nówhtni.

Uyểdexcn Tìddnnnh nhẹoyum nhàhofyng gậgigxt đmqfiwhtnu, chờrsrf anh vừlokga đmqfii ra ngoàhofyi, cảsvaf ngưpcryrsrfi ngãtjvy ngồbnppi ởrfck trêpuycn ghếmqfi. Côjudi ngồbnppi ngơtfny ngáplqzc, ngâhpsvy ngốwhqsc mộjiglt lúhgcwc, cho đmqfiếmqfin khi tiếmqfing la củfktja Thiêpuycn Tuyếmqfit truyềwhqsn vàhofyo trong lỗhkig tai, mớmmdgi phụhpsvc hồbnppi tinh thầwhtnn.


Xem ra hai ngưpcryrsrfi họsvaf lạcxani ầwhtnm ĩlokg.

Uyểdexcn Tìddnnnh vộjigli vàhofyng đmqfii ra ngoàhofyi khuyêpuycn can, đmqfii ra cửhqita mớmmdgi pháplqzt hiệfoakn mìddnnnh mặpopjc áplqzo tắohrom, lạcxani xoay ngưpcryrsrfi thay đmqfivgmsi áplqzo ngủfktj. Đajstvgmsi xong đmqfii ra ngoàhofyi, thấwhtny khôjuding ầwhtnm ĩlokg nữfoaka, Thiêpuycn Tuyếmqfit đmqfiang ngồbnppi têpuycn ghếmqfi sofa, hai vai run run, rấwhtnt rõrsrfhofyng làhofy đmqfiang khówhtnc.

Uyểdexcn Tìddnnnh nhìddnnn Mụhpsvc Thiêpuycn Dưpcryơtfnyng, pháplqzt hiệfoakn anh cũugzgng đmqfiang mặpopjc áplqzo ngủfktj! Thậgigxt làhofy thanh niêpuycn tốwhqst ởrfck nhàhofy, cặpopjp vợhgcw chồbnppng nhỏefvbwhtnm áplqzp!

judihgcwi đmqfiwhtnu khôjuding dáplqzm nhìddnnn anh, bưpcrymmdgc nhanh đmqfiếmqfin bêpuycn ngưpcryrsrfi Thiêpuycn Tuyếmqfit, nhỏefvb giọsvafng hỏefvbi: “Làhofym sao vậgigxy?”

Thiêpuycn Tuyếmqfit đmqfifvhty côjudi ra, tiếmqfip tụhpsvc khówhtnc, càhofyng khówhtnc âhpsvm thanh càhofyng lớmmdgn.

Đajstàhofyn ôjuding chịfvhtu khôjuding nổvgmsi nhấwhtnt làhofy tiếmqfing khówhtnc củfktja phụhpsv nữfoak, Mụhpsvc Thiêpuycn Dưpcryơtfnyng cũugzgng khôjuding ngoạcxani lệfoak. Vừlokga mớmmdgi dùjazjng hếmqfit sứfihec lựbhwuc đmqfidexc dỗhkig Uyểdexcn Tìddnnnh, tráplqzi tim anh bâhpsvy giờrsrfmtytn đmqfiau. Khôjuding còmtytn cáplqzch nàhofyo kháplqzc, anh chỉuyfawhtn thểdexcwhtni: “Đajstlokgng khówhtnc, vừlokga rồbnppi anh khôjuding nêpuycn nhưpcry vậgigxy.”

“Anh quảsvafn đmqfiưpcryhgcwc sao!” Thiêpuycn Tuyếmqfit rốwhqsng to.

Mụhpsvc Thiêpuycn Dưpcryơtfnyng tứfihec giậgigxn đmqfiếmqfin nhảsvafy dựbhwung lêpuycn: “Anh mặpopjc kệfoak em, em cówhtn thểdexc lớmmdgn lêpuycn đmqfiưpcryhgcwc nhưpcry vậgigxy sao?!”

“Anh ——” Thiêpuycn Tuyếmqfit ngẩfvhtng đmqfiwhtnu, muốwhqsn nówhtni anh cũugzgng khôjuding phảsvafi bốwhqs em, nhưpcryng nghĩlokg lạcxani, côjudi khôjuding cówhtn bốwhqs! Anh trai cũugzgng kiêpuycm chứfihec bốwhqs..... Ôhqit ôjudi, côjudi khówhtnc lớmmdgn tiếmqfing hơtfnyn! Cówhtn mộjiglt ngưpcryrsrfi anh trai nhưpcry vậgigxy, muốwhqsn cãtjvyi cũugzgng khôjuding đmqfiưpcryhgcwc!

Mụhpsvc Thiêpuycn Dưpcryơtfnyng vuốwhqst tráplqzn: “Đajstlokgng khówhtnc đmqfiưpcryhgcwc khôjuding? Chịfvhthpsvu em vừlokga mớmmdgi khówhtnc, em lạcxani tớmmdgi! Hai ngưpcryrsrfi làhofy muốwhqsn mưpcrya đmqfibnppvgms mậgigxt dùjazjng nưpcrymmdgc mắohrot đmqfidexcddnnm chếmqfit anh sao? Cówhtn phảsvafi muốwhqsn đmqfioạcxant tàhofyi sảsvafn củfktja anh khôjuding?!”

“Mụhpsvc Thiêpuycn Dưpcryơtfnyng!” Thiêpuycn Tuyếmqfit rốwhqsng to.

Uyểdexcn Tìddnnnh vừlokga bịfvht ba chữfoak “Chịfvhthpsvu em” làhofym cho chấwhtnn đmqfijiglng, còmtytn chưpcrya trởrfck lạcxani bìddnnnh thưpcryrsrfng, chỉuyfa thấwhtny Thiêpuycn Tuyếmqfit muốwhqsn đmqfiáplqznh ngưpcryrsrfi, vộjigli vàhofyng giữfoak chặpopjt côjudi lạcxani: “Cậgigxu đmqfilokgng đmqfidexc ýpuyc đmqfiếmqfin anh ấwhtny làhofy tốwhqst rồbnppi!”

Thiêpuycn Tuyếmqfit ngồbnppi xuốwhqsng, nứfihec nởrfckhofyi tiếmqfing, nówhtni vớmmdgi Mụhpsvc Thiêpuycn Dưpcryơtfnyng: “Chuyệfoakn củfktja em, em sẽlwdo tựbhwu chịfvhtu tráplqzch nhiệfoakm, anh khôjuding cầwhtnn phảsvafi lo! Lạcxani càhofyng khôjuding cho đmqfii thăfoakm dòmtyt ngưpcryrsrfi ta!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.