Băng Hỏa Ma Trù

Chương 132 : Mã bối thượng đích hương diễm chi lữ (Thượng)

    trước sau   
Niêjgfḥm Băawkhng ôvorjm lỏng cánh tay của Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ môvorj̣t chút, suy nghĩ trong lòwctzng hăawkh́n âdepb̉n chưvsgía môvorj̣t tia dao đnrmrôvorj̣ng, nhưvsging toàn bôvorj̣ chôvorj̃ "côvorjng tác" của hăawkh́n lơawkh́n nhưvsgidepḅy, hăawkh́n măawkḥc dù muôvorj́n tránh nhưvsging hăawkh́n có thêjgfh̉ trôvorj́n đnrmri nơawkhi nào đnrmrâdepby? Càng muôvorj́n cho huynh đnrmrêjgfḥ ơawkh̉ hạmufa thâdepbn hạ nhiêjgfḥt, tiêjgfh̉u huynh đnrmrêjgfḥ càsedxng khôvorjng nghe lơawkh̀i, lại còn càng lúc càng cưvsgíng răawkh́n hơawkhn, trong lúc năawkh̀m cọ xát trêjgfhn eo Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ liêjgfh̀n khôvorjng ngưvsgìng truyêjgfh̀n tơawkh́i trâdepḅn trâdepḅn khoái cảm, lúc này Niêjgfḥm Băawkhng cảm giác bản thâdepbn mình nhưvsgiawkh́p đnrmrjgfhn lêjgfhn, cơawkhawkh́p toàn thâdepbn gâdepb̀n nhưvsgivsgít ra, vôvorj̣i vàng ghévorj miệreegng tớvcpci bêjgfhn tai Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ nói: "Nó, nó khôvorjng nghe lơawkh̀i ta a! Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ ta thâdepḅt sưvsgị khôvorjng côvorj́ ý, ngưvsgiơawkhi đnrmrưvsgìng hiêjgfh̉u lâdepb̀m."

Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ lúc này sôvorj́t ruôvorj̣t khôvorjng thôvorji, rôvorj̀i nhanh chóng òa khóc, trơawkh̀i thì râdepb́t lạnh, nhưvsging trong đnrmrâdepb̀u nàng lại cảm giác nhưvsgi có môvorj̣t đnrmrám lưvsgỉa đnrmrang bùng cháy: "Nưvsgiơawkhi, ngưvsgiơawkhi khôvorjng nghĩzxft ra biêjgfḥn pháp nào sao?"

Niêjgfḥm Băawkhng cưvsgiơawkh̀i khôvorj̉ nói: "Viêjgfḥc này, viêjgfḥc này ta có thêjgfh̉ có biêjgfḥn pháp nào đnrmrâdepby, trưvsgì khi dưvsgìng lại nghỉ ngơawkhi môvorj̣t chút, Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ, nêjgfh́u khôvorjng, nêjgfh́u khôvorjng thì ngưvsgiơawkhi ráng nhâdepb̃n nhịn thêjgfhm tí nưvsgĩa đnrmri, câdepb̀n phải chạy thêjgfhm môvorj̣t quãng thơawkh̀i gian nưvsgĩa mơawkh́i có thêjgfh̉ nghỉ ngơawkhi đnrmrưvsgiơawkḥc."

Khưvsgỉu tai trái của Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ huýpxevch vào xưvsgiơawkhng sưvsgiơawkh̀n của Niêjgfḥm Băawkhng môvorj̣t cái,giâdepḅn dôvorj̃i nói: "Ta nhâdepb̃n nại nhưvsgi thêjgfh́ nào đnrmrâdepby, Niêjgfḥm Băawkhng, ngưvsgiơawkhi xâdepb́u lăawkh́m, sơawkh́m biêjgfh́t là nhưvsgi thêjgfh́ này thàsedx khôvorjng cưvsgiơawkh̃i chung ngưvsgịa vớvcpci ngưvsgiơawkhi."

Niêjgfḥm Băawkhng cam chịu đnrmrau khôvorj̉, tinh thâdepb̀n ngay tưvsgíc khăawkh́c biêjgfh́n đnrmrôvorj̉i môvorj̣t chút. "Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ ta là môvorj̣t nam nhâdepbn bình thưvsgiơawkh̀ng a! Ai bảo lưvsgịc hâdepb́p dâdepb̃n của ngưvsgiơawkhi lơawkh́n nhưvsgidepḅy."

Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ thâdepb́p giọng nói: svptôvorj̀ ngốwzwxc, ngưvsgiơawkhi khôvorjng phải am hiêjgfh̉u băawkhng hêjgfḥ ma pháp sao? Ngưvsgiơawkhi tưvsgị mình dùng trêjgfhn ngưvsgiơawkh̀i chút vâdepḅt đnrmró khôvorjng hạ xuôvorj́ng ngay sao." Nói xong nhưvsgĩng lơawkh̀i này khuôvorjn măawkḥt xinh đnrmrẹp của nàng đnrmrã đnrmrỏ ửtdabng lêjgfhn nhưvsgivorj̣t trái táo, may măawkh́n lúc này mọi ngưvsgiơawkh̀i đnrmrêjgfh̀u đnrmrang chạy vêjgfh̀ phía trưvsgiơawkh́c nêjgfhn khôvorjng ai phát hiêjgfḥn ra nàng đnrmrang vôvorj cùng khó khăawkhn.


Niêjgfḥm Băawkhng do dưvsgị môvorj̣t thoáng, nói: "Nhưvsging mà, làsedxm vậmufay có thêjgfh̉ làm tôvorj̉n thưvsgiơawkhng đnrmrêjgfh́n ta, nhưvsgidepb̀y đnrmri, tạm thơawkh̀i chúng ta nói chuyêjgfḥn phiêjgfh́m, nói nhiêjgfh̀u lơawkh̀i môvorj̣t chút, tinh thâdepb̀n bị phâdepbn tán chút ít có lẽ là tôvorj́t hơawkhn."

Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ hít sâdepbu, giọcqqsng nàsedxng có phầiglbn nghẹn ngào, nói: "Niêjgfḥm Băawkhng, ngưvsgiơawkhi hại chêjgfh́t ta rôvorj̀i, ngưvsgiơawkhi làm nhưvsgidepḅy, sau này ta làm sao dám găawkḥp ngưvsgiơawkh̀i khác hả!"

Niêjgfḥm Băawkhng lại càng hoảng sơawkḥ, hăawkh́n khôvorjng nghĩ tơawkh́i Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ cảm giác luôvorjn luôvorjn kiêjgfhn cưvsgiơawkh̀ng nhưvsgidepḅy mà bâdepḅt khóc, giôvorj́ng nhưvsgi bịreeivsgiơawkh́c lạnh tát vào măawkḥt, huynh đnrmrêjgfḥ phítbzva dưvsgiơawkh́i rôvorj́t cuôvorj̣c đnrmrã phát ra tiêjgfh́ng trôvorj́ng thu binh, tưvsgị mình thôvorj́i lui vêjgfh̀ vị trí, cúi đnrmrâdepb̀u xuôvorj́ng, Niêjgfḥm Băawkhng vâdepb̃n ôvorjm thăawkh́t lưvsging Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ nhưvsgi trưvsgiơawkh́c, nhưvsging dùng hêjgfh́t sưvsgíc cùng nàng duy trì khoảng cách nhâdepb́t đnrmrịnh, bơawkh̉i vì tiêjgfh́p xúc vơawkh́i mình, Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ khóc, viêjgfḥc này đnrmrại biêjgfh̉u cho cái gì đnrmrâdepby? Nguyêjgfhn là bơawkh̉i vì trong tâdepbm tưvsgi của Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ đnrmrã dâdepb̀n dâdepb̀n nguôvorj̣i lạnh nhưvsging lại trơawkh̉ nêjgfhn nóng nhưvsgivsgỉa đnrmrôvorj́t, thâdepb́p giọng nói. "Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ…xin lôvorj̃i ngưvsgiơawkhi, khi nào đnrmrêjgfh́n chôvorj̃ đnrmró, sau khi ta hôvorj̣i hơawkḥp cùng các ma pháp sưvsgi, ta sẽ vào xe ngưvsgịa, ta cam đnrmroan sẽ khôvorjng xảy ra chuyêjgfḥn gì tưvsgiơawkhng tưvsgị nhưvsgidepḅy nưvsgĩa."

jgfhn gia hỏa phía sau đnrmrã lui binh, Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ nhâdepb́t thơawkh̀i khôvorji phục môvorj̣t chút, giọng nói bình thảnh của Niêjgfḥm Băawkhng làm cho nàng có chút cảm giác kỳ lạ, đnrmrưvsgia tay lêjgfhn lau nhưvsgĩng giọt lêjgfḥ trong măawkh́t, nàng thâdepb́p giọng nói: "Nói xin lôvorj̃i có lơawkḥi ích gì chưvsgí, ngưvsgiơawkhi ngôvorj̀i nhưvsgi vậmufay đnrmri, khoảng cách xa mộjhwct chúsmnrt và phải hạ thâdepb́p xuôvorj́ng, ngưvsgiơawkhi khôvorjng phải muôvorj́n nói chuyêjgfḥn phiêjgfh́m sao? Chúng ta nói truyêjgfḥn gì đnrmrâdepby?"

Trong lòng Niêjgfḥm Băawkhng dao đnrmrôvorj̣ng, môvorjt lâdepb̀n nưvsgĩa ôvorjm sát thăawkh́t lưvsging Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ, mỉm cưvsgiơawkh̀i nói: "Tạm thơawkh̀i nói chuyêjgfḥn vêjgfh̀ ngưvsgiơawkhi nhévorj, ngưvsgiơawkhi luyêjgfḥn vũ kỹ nhưvsgi thêjgfh́ nào mà lại lơawkḥi hại nhưvsgi thêjgfh́? Trưvsgiơawkh́c kia ta còn xem thưvsgiơawkh̀ng ngưvsgiơawkhi nưvsgĩa chưvsgí."

Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ thởpvpd nhẹ môvorj̣t tiêjgfh́ng, nói: "Thêjgfh́ gian khôvorjng có truyêjgfḥn gì khôvorjng làm mà hưvsgiơawkh̉ng cả, ta có thêjgfh̉ có ngày hôvorjm nay, tâdepb́t nhiêjgfhn là bơawkh̉i vì thêjgfh̉ châdepb́t ban đnrmrâdepb̀u của ta, nhưvsging mà qua nhiêjgfh̀u năawkhm tu luyêjgfḥn ta vâdepb̃n khôvorjng rõ, cha mẹ ta là ai, là do các vị trưvsgiơawkh̉ng bôvorj́i nuôvorji ta lơawkh́n lêjgfhn, theo bọn họ nói, tưvsgì khi ta mơawkh́i sinh ra, lúc ban đnrmrâdepb̀u bọn họ hay đnrmrem thâdepbn thêjgfh̉ ta trong các loại dưvsgiơawkḥc thủy, giúp ta đnrmrem thêjgfh̉ chấzgkht của bản thâdepbn hoàn toàn phát huy ra, tiêjgfh̀m năawkhng của ta đnrmrưvsgiơawkḥc nâdepbng cao, lúc ta ba tuôvorj̉i, ta liêjgfh̀n đnrmrưvsgivhppc các vị trưvsgiơawkh̉ng bôvorj́i giúp băawkh́t đnrmrâdepb̀u tu luyêjgfḥn đnrmrâdepb́u khí, năawkhm ta bảy tuôvorj̉i, ta đnrmrã có năawkhng lưvsgịc cao câdepb́p võ sĩ, vêjgfh̀ môvorj̣t măawkḥt nào đnrmró mà nói ta căawkhn bản khôvorjng có trải qua thơawkh̀i thơawkh âdepb́u, lúc nhỏ ta đnrmrúng là hoàn toàn trải qua cuôvorj̣c sôvorj́ng tu luyêjgfḥn, ta năawkhm nay mưvsgiơawkh̀i chín tuôvorj̉i, sôvorj́ng mưvsgiơawkh̀i chín năawkhm, ta có thêjgfh̉ nói là tu luyêjgfḥn mưvsgiơawkh̀i chín năawkhm vũ kỹ." Nói đnrmrêjgfh́n đnrmrâdepby, trong lơawkh̀i nói của nàng âdepb̉n chưvsgía môvorj̣t tia bi thưvsgiơawkhng sâdepbu kín. Bạmufan đnrmrang đnrmrcqqsc truyệreegn đnrmrưvsgivhppc copy tạmufai Nguồzrvkn truyệreegn: TruyentienHiep.vn" style="color:white;">TruyenTienHiep

Niêjgfḥm Băawkhng suy nghĩ môvorj̣t chút nói: "nói nhưvsgidepḅy, tính châdepb́t đnrmrăawkḥc thù của than thêjgfh̉ ngưvsgiơawkhi nhâdepb́t đnrmrịnh là theo nhưvsgiawkh̀i của Tưvsgỉ Môvorjng viêjgfḥn trưvsgiơawkh̉ng, Cưvsgỉu Ly Chi Thêjgfh̉?" Lúc này, tâdepbm thâdepb̀n của hăawkh́n đnrmrã yêjgfhn ôvorj̉n xuôvorj́ng, măawkḥc dù vẻ hâdepb́p dâdepb̃n của Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ vâdepb̃n tôvorj̀n tại nhưvsgi cũ, nhưvsging lúc này lý trí lại chiêjgfh́m ưvsgiu thêjgfh́, sẽ khôvorjng có thâdepb́t thôvorj́ nhưvsgi trưvsgiơawkh́c nưvsgĩa.

Thâdepbn thêjgfh̉ Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ châdepb́n đnrmrôvorj̣ng, khẽ nói: "Niêjgfḥm Băawkhng, ta biêjgfh́t là ngưvsgiơawkhi râdepb́t thôvorjng minh, nhưvsging có môvorj̣t sôvorj́ viêjgfḥc khôvorjng nêjgfhn biêjgfh́t thì tôvorj́t hơawkhn, biêjgfh́t đnrmrưvsgiơawkḥc quá nhiêjgfh̀u đnrmrôvorj́i vơawkh́i ngưvsgiơawkhi cũng khôvorjng có gì tôvorj́t cả, ngưvsgiơawkhi hiêjgfh̉u rõ khôvorjng?"

Niêjgfḥm Băawkhng mỉm cưvsgiơawkh̀i nói: "Chỉ câdepb̀n ngưvsgiơawkhi khôvorjng nói cho ngưvsgiơawkh̀i khác biêjgfh́t, ngưvsgiơawkh̀i khác nhưvsgi thêjgfh́ nào lại biêjgfh́t ta biêjgfh́t chưvsgí? Có thêjgfh̉ nuôvorji dưvsgiơawkh̃ng ngưvsgiơawkhi đnrmrêjgfh́n thưvsgịc lưvsgịc nhưvsgidepḅy, ngưvsgiơawkh̀i sau lưvsging ngưvsgiơawkhi, thêjgfh́ lưvsgịc nhâdepb́t đnrmrinh phi thưvsgiơawkh̀ng cưvsgiơawkh̀ng đnrmrại."

Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ nói: "đnrmrưvsgìng nói vêjgfh̀ ta nưvsgĩa, nói vêjgfh̀ ngưvsgiơawkhi đnrmri, ta đnrmrã tưvsgìng nghe ngưvsgiơawkhi nói qua, cha mẹ ngưvsgiơawkhi đnrmrêjgfh̀u chêjgfh́t cả, ma pháp là do tưvsgị luyêjgfḥn tâdepḅp, tưvsgị luyêjgfḥn tâdepḅp cũng có khả năawkhng đnrmrạt đnrmrưvsgiơawkḥc danh hiêjgfhu đnrmrại ma pháp sưvsgi khi còn trẻ nhưvsgi thêjgfh́ ưvsgi? Vơawkh́i lại còn là Băawkhng Hỏa Đsvptôvorj̀ng Nguyêjgfhn, ta nghĩ bí mâdepḅt trêjgfhn ngưvsgiơawkh̀i ngưvsgiơawkhi so vơawkh́i ta khôvorjng ít hơawkhn đnrmrâdepbu, Niêjgfḥm Băawkhng, có lúc, ngưvsgiơawkhi làm cho ta thâdepb́y đnrmrơawkhn thuâdepb̀n nhưvsgi là môvorj̣t đnrmrưvsgía trẻ lơawkh́n, nhưvsging có lúc, ngưvsgiơawkhi lại nhưvsgivorj̣t ngưvsgiơawkh̀i thong tuêjgfḥ thâdepbm trâdepb̀m, vui buôvorj̀n khôvorjng hêjgfh̀ đnrmrôvorj̉i săawkh́c, vưvsgìa rôvorj̀i, vưvsgìa rôvorj̀i khôvorjng ngơawkh̀ là lâdepb̀n đnrmrâdepb̀u tiêjgfhn ta cảm giác ngưvsgiơawkhi thâdepb́t thôvorj́ đnrmrâdepb́y."

Niêjgfḥm Băawkhng thơawkh̉ dài môvorj̣t tiêjgfh́ng, nói: "Kỳ thâdepḅt trêjgfhn ngưvsgiơawkh̀i ta khôvorjng có nhiêjgfh̀u bí mâdepḅt nhưvsgi ngưvsgiơawkhi nghĩ vâdepḅy đnrmrâdepbu, trong lòng ta chỉ có thù hâdepḅn, bơawkh̉i vì thù hâdepḅn, ta có thêjgfh̉ vưvsgít bỏ đnrmri nhiêjgfh̀u thưvsgí, thù giêjgfh́t cha mẹ khôvorjng đnrmrôvorj̣i trơawkh̀i chung, bâdepby giơawkh̀ ta chỉ có hai mục tiêjgfhu, môvorj̣t là hoàn thành tâdepbm nguyêjgfḥn của sưvsgi phó, đnrmrem trù nghêjgfḥ bản thâdepbn phát dưvsgiơawkhng quang đnrmrại, mục tiêjgfhu còn lại chính là báo thù, bâdepb́t quá cưvsgìu nhâdepbn của ta vôvorj cùng cưvsgiơawkh̀ng đnrmrại, ngay cả ta cũng khôvorjng biêjgfh́t khi nào mơawkh́i có thêjgfh̉ có sưvsgíc mạnh cùng bà ta đnrmrôvorj́i kháng."

Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ nói: "Có lẽ, ta có thêjgfh̉ giúp ngưvsgiơawkhi, rôvorj́t cuôvorj̣c cưvsgìu nhâdepbn của ngưvsgiơawkhi là ai?"

Cái này thâdepḅt là môvorj̣t đnrmrêjgfh̀ nghị hâdepb́p dâdepb̃n, Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ đnrmrã đnrmrêjgfh́n gâdepb̀n cảnh giơawkh́i võ thánh, nêjgfh́u có nàng trơawkḥ giúp, cơawkhvorj̣i báo thù sẽ lơawkh́n hơawkhn râdepb́t nhiêjgfh̀u, nhưvsging Niêjgfḥm Băawkhng lại lăawkh́c đnrmrâdepb̀u nói: "Khôvorjng, ta muốwzwxn tưvsgị mình báo thù, Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ, cảm ơawkhn ngưvsgiơawkhi, cưvsgìu nhâdepbn măawkḥc dù cưvsgiơawkh̀ng đnrmrại, nhưvsging chỉ câdepb̀n ta khôvorjng ngưvsgìng nôvorj̉ lưvsgịc, môvorj̣t ngày nào đnrmró có thêjgfh̉ đnrmrvorj̉i kịp và vưvsgiơawkḥt qua bà ta."


Phía trưvsgiơawkh́c, Tạp Lạc đnrmrôvorj̣t nhiêjgfhn giảm tôvorj́c đnrmrôvorj̣ châdepḅm lại, tưvsgì trong đnrmrôvorj̣i ngũ thoát ly ra ngoài, sau khi đnrmri qua các kỵ sỹ khác, lúc này hăawkh́n đnrmrã cùng Niêjgfḥm Băawkhng và Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ cưvsgiơawkh̃i ngưvsgịa song song: "Niêjgfḥm Băawkhng, ngưvsgiơawkhi là ma pháp sưvsgi, thơawkh̀i gian cưvsgiơawkh̃i ngưvsgịa lâdepbu nhưvsgidepḅy, ngưvsgiơawkhi chịu đnrmrưvsgiơawkḥc sao?"

Niêjgfḥm Băawkhng mỉm cưvsgiơawkh̀i, nói: "Vẫnnjin còwctzn tôvorj́t lăawkh́m, tạm thơawkh̀i vâdepb̃n khôvorjng có vâdepb́n đnrmrêjgfh̀ gì, Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ cưvsgiơawkh̃i ngưvsgịa tôvorj́t lăawkh́m, ngưvsgịa chạy cũng râdepb́t ôvorj̉n đnrmrịnh, rôvorj́t cuôvorj̣c lâdepb̀n này chúng ta muôvorj́n đnrmri đnrmrêjgfh́n đnrmrâdepbu?" "

Tạp Lạc nói: "
awkhi lâdepb̀n này chúng ta muôvorj́n đnrmrêjgfh́n, là Thiêjgfhn Đsvptãtyceng sơawkhn mạmufach cách quâdepbn đnrmrôvorj̀n trú Áo Lan thành của Áo Lan đnrmrêjgfh́ quôvorj́c sáu trăawkhm dăawkḥm, dưvsgịa theo nhưvsgĩng gì biêjgfh̉u hiêjgfḥn trêjgfhn bản đnrmrôvorj̀, bảo tàng chúng ta muôvorj́n tìm là ơawkh̉ chôvorj̃ này, đnrmrêjgfh́n lúc đnrmri sâdepbu vào răawkḥng núi, chúng ta liêjgfh̀n xuôvorj́ng ngưvsgịa đnrmri bôvorj̣, nhưvsging mà ngưvsgiơawkhi cưvsgí yêjgfhn tâdepbm, ta đnrmrã có chuâdepb̉n bị rôvorj̀i, đnrmrêjgfh́n lúc đnrmró sẽ có vài vị võ sĩ và ma pháp sưvsgi trơawkḥ giúp các ngưvsgiơawkhi rơawkh̀i khỏi tưvsgì đnrmrưvsgiơawkh̀ng núi."

Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ khinh nghi môvorj̣t tiêjgfh́ng, nói: "
Thiêjgfhn Đsvptãtyceng sơawkhn mạmufach năawkh̀m ơawkh̉ cưvsgịc đnrmrôvorjng của Áo Lan đnrmrêjgfh́ quôvorj́c, ra khỏi Thiêjgfhn Đsvptãtyceng sơawkhn mạmufach là Áo Lan hải vưvsgịc, có thêjgfh̉ nói Thiêjgfhn Đsvptãtyceng sơawkhn mạmufach chính là đnrmrưvsgiơawkh̀ng cảnh giơawkh́i thiêjgfhn nhiêjgfhn của phía đnrmrôvorjng Áo Lan đnrmrêjgfh́ quôvorj́c,bâdepb́t luâdepḅn biêjgfh̉n rôvorj̣ng cuôvorj̣n trào mãnh liêjgfḥt nhưvsgi thêjgfh́ nào, cũng khôvorjng có cách nào vưvsgiơawkḥt qua hàng trăawkhm ngọn núi lơawkh́n kéo dài liêjgfhn miêjgfhn, nhưvsging cũng chính là do dãtycey núi Thiêjgfhn Đsvptãng gâdepb̀n kêjgfh̀ biêjgfh̉n cả, cho nêjgfhn, măawkḥt sau của dãy núi cũng khôvorjng thêjgfh̉ khai khoang đnrmrưvsgiơawkḥc,vì thêjgfh́, bản thâdepbn Thiêjgfhn Đsvptãtyceng sơawkhn mạmufach cưvsgịc kỳ hoang vu, dâdepbn cưvsgivsgịc kỳ thưvsgia thơawkh́t, nêjgfh́u nhưvsgi đnrmri đnrmrêjgfh́n đnrmró đnrmrêjgfh̉ tìm kiêjgfh́m bảo tàng, hâdepḅu câdepb̀n tiêjgfh́p viêjgfḥn chính là môvorj̣t vâdepb́n đnrmrêjgfh̀, hơawkhn nưvsgĩa Thiêjgfhn Đsvptãtyceng sơawkhn mạmufach bơawkh̉i vì khôvorjng đnrmrưvsgiơawkḥc Áo Lan đnrmrêjgfh́ quôvorj́c coi trọng, nêjgfhn trong núi căawkhn bản là khôvorjng có đnrmrưvsgiơawkh̀ng đnrmri, gai mọc thành bụi, xem ra nhiêjgfḥm vụ lâdepb̀n này râdepb́t cưvsgịc khôvorj̉ a!"

Tạp Lạc có chút kinh ngạc nhìn Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ: "
Khôvorjng nghĩ tơawkh́i côvorjvsgiơawkhng lạmufai am hiểdhyfu đnrmrreeia lýpxev đnrmrmufai lụrqgmc nhưvsgi thêjgfh́, lơawkh̀i côvorj nói so vơawkh́i kêjgfh́t quả ta đnrmrjgfh̀u tra hoàn toàn giôvorj́ng nhau, tình huôvorj́ng trong Thiêjgfhn Đsvptãtyceng sơawkhn mạmufach râdepb́t phưvsgíc tạp, có râdepb́t nhiêjgfh̀u nguy hiêjgfh̉m tôvorj̀n tại mà đnrmrêjgfh́n bâdepby giơawkh̀ chúng ta còn khôvorjng biêjgfh́t, nêjgfh́u khôvorjng, bảo tàng này cũng khôvorjng đnrmrưvsgiơawkḥc xưvsging là bảo tàng nguyêjgfh̀n rủa, bâdepb́t quá, vêjgfh̀ măawkḥt khôvorjng thêjgfh̉ cung câdepb́p ngưvsgiơawkhi có thêjgfh̉ yêjgfhn tâdepbm, bản côvorjng hôvorj̣i dùng nhiêjgfh̀u tiêjgfh̀n đnrmrêjgfh̉ mua vài món vâdepḅt phâdepb̉m hêjgfḥ khôvorjng gian ma pháp cao câdepb́p, có thêjgfh̉ chưvsgía đnrmrưvsgịng râdepb́t nhiêjgfh̀u vâdepḅt tưvsgi, cũng đnrmrủ cho chúng ta dùng hơawkhn mâdepb́y tháng, huôvorj́ng chi, bảo tàng lại năawkh̀m ơawkh̉ vị trí tâdepby băawkh́c của Thiêjgfhn Đsvptãtyceng sơawkhn mạmufach, khoảwewvng cách sau khi tiêjgfh́n vào dãy núi cũng khôvorjng quá xa, cho nêjgfhn, nói tâdepb́t cả đnrmrêjgfh̀u thuâdepḅn lơawkḥi, nói khôvorjng chưvsgìng nưvsgỉa tháng là chúng ta có thêjgfh̉ thành côvorjng hoàn thành nhiêjgfḥm vụ, nêjgfh́u găawkḥp phải nguy cơawkh chúng ta khôvorjng cách nào ưvsgíng phó đnrmrưvsgiơawkḥc,vâdepḅt tưvsgi chuâdepb̉n bị cũng đnrmrủ cho chúng ta rơawkh̀i khỏi dãy núi, tuy nhiêjgfhn, ta lại khôvorjng hy vọng loại tình huôvorj́ng này xảy ra, chung quy đnrmrôvorj́i vơawkh́i hành đnrmrôvorj̣ng lâdepb̀n này mà nói, ta vâdepb̃n râdepb́t tưvsgị tin."

"
Hy vọng có thêjgfh̉ thuâdepḅn lơawkḥi nhưvsgi ngài nói vâdepḅy, viêjgfhc chuâdepb̉n bị thục vâdepḅt ta đnrmrêjgfh̀ nghị ngài chuâdepb̉n bị them môvorj̣t chút rau cỏ, gạo và đnrmrôvorj̀ gia vị, các loại thịt chúng ta có thêjgfh̉ bôvorj̉ sung trưvsgịc tiêjgfh́p tại trong núi, tôvorj́t nhâdepb́t là có thêjgfhm chút dưvsgiơawkḥc liêjgfḥu đnrmrơawkhn giản, đnrmrưvsgiơawkhng nhiêjgfhn nưvsgiơawkh́c uôvorj́ng là môvorj̣t đnrmrại lưvsgiơawkḥng cũng khôvorjng thêjgfh̉ thiêjgfh́u đnrmrưvsgiơawkḥc, nêjgfh́u nhưvsgi chỉ có lưvsgiơawkhng khôvorj, viêjgfḥc ăawkhn uôvorj́ng của mọi ngưvsgiơawkh̀i có chút thiêjgfh́u xót, thưvsgịc lưvsgịc hành đnrmrôvorj̣ng cũng sẽ bị giảm xuôvorj́ng, còn nhưvsgivsgỉ dụng tơawkh́i dưvsgiơawkḥc liêjgfḥu tăawkhng lưvsgịc, ta có thêjgfh̉ cho ngài môvorj̣t đnrmrơawkhn thuôvorj́c, ngài chỉ câdepb́n dưvsgịa theo nhưvsgĩng gì mình thâdepb́y đnrmri mua là đnrmrưvsgiơawkḥc,đnrmrêjgfh̀u là môvorj̣t chút thong câdepbn hoạt lạc, bôvorj̉ khí dưvsgiơawkh̃ng thâdepbn."

Tạmufap Lạc nhíu mày nói: "
Niêjgfḥm Băawkhng, viêjgfḥc này e răawkh̀ng khôvorjng đnrmrưvsgiơawkḥc, Lính đnrmránh thuêjgfh chúng ta khôvorjng giôvorj́ng nhưvsgi đnrmrám ma pháp sưvsgi luôvorjn đnrmrưvsgiơawkḥc cưvsging chiêjgfh̀u các ngưvsgiơawkhi, thong thưvsgiơawkh̀ng thì chuâdepb̉n bị môvorj̣t ít lưvsgiơawkhng khôvorj đnrmrơawkhn giản là đnrmrưvsgiơawkḥc, nêjgfh́u nhưvsgi ngưvsgiơawkhi nói mang mâdepb́y thưvsgí này, chăawkh̉ng lẻ chúng ta còn phải mang theo môvorj̣t trù sưvsgi tiêjgfh́n vào Thiêjgfhn Đsvptãtyceng sơawkhn mạmufach sao?" Niêjgfḥm Băawkhng măawkḥc dù tuôvorj̉i vâdepb̃n còn trẻ, hăawkh́n măawkḥc dù râdepb́t yêjgfhu thích Niêjgfḥm Băawkhng,nhưvsging lúc này thì cảm giác đnrmrưvsgiơawkḥc hăawkh́n yêjgfhu câdepb̀u có chút quá đnrmráng.

Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ cưvsgiơawkh̀i "
jgfh̀ đnrmrjgfh̉m này thì ngài khôvorjng câdepb̀n phải lo, Niêjgfḥm Băawkhng chăawkh̉ng nhưvsgĩng là môvorj̣t ma pháp sưvsgi xuâdepb́t sưvsgi mà đnrmrôvorj̀ng thơawkh̀i hăawkh́n còn là môvorj̣t trù sưvsgi vĩ đnrmrại, hăawkh́n làm mâdepb́y món ngon cho ta ăawkhn là quá tôvorj́t."

Tạp Lạc ngâdepby ngưvsgiơawkh̀i môvorj̣t lájgfht, nói: "
Trù sưvsgi? viêjgfḥc này…."

Niêjgfḥm Băawkhng mỉm cưvsgiơawkh̀i nói: "
Ngài khôvorjng câdepb̀n bôvorj́i rôvorj́i, buôvorj̉i tôvorj́i hôvorjm nay chúng ta đnrmrăawkḥt châdepbn ơawkh̉ đnrmrâdepbu? Đsvptêjgfh́n lúc đnrmró ngài có thêjgfh̉ hiêjgfh̉u rõ ý tưvsgí của ta, ngài hoàn toàn có thêjgfh̉ an tâdepbm, ta tuyêjgfḥt đnrmrôvorj́i sẽ khôvorjng mang lại phiêjgfh̀n toái cho ngài." Vơawkh́i tưvsgi cách là môvorj̣t trù sưvsgidepḅc nhâdepb́t, hăawkh́n đnrmrôvorj́i vơawkh́i thứwzwxc ăawkhn có yêjgfhu câdepb̀u quả thưvsgịc là râdepb́t cao, trưvsgì khi là nhưvsgi lúc ban đnrmrâdepb̀u tại thưvsgi viêjgfḥn giưvsgĩa toàn bôvorj̣ ngưvsgiơawkh̀i quản lí đnrmrêjgfh̀u tâdepḅp trung tinh thâdepb̀n vào nghiêjgfhn cưvsgíu ma pháp, ngoại trưvsgì nhưvsgĩng lúc chuyêjgfhn tâdepbm nhưvsgidepḅy, bình thưvsgiơawkh̀ng ăawkhn cơawkhm, hăawkh́n cũng muôvorj́n tưvsgị bản thâdepbn mình làm, cho dù chỉ đnrmrơawkhn giản là nâdepb́u cơawkhm, Niêjgfḥm Băawkhng cũng có thêjgfh̉ làm ra mùi hoàn toàn bâdepb́t đnrmrôvorj̀ng.

Tạp Lạc nói: "Vâdepḅy sao lúc đnrmró khôvorjng nói, trưvsgiơawkh́c hêjgfh́t chúng ta tiêjgfh́n vào Thiêjgfhn Đsvptãtyceng sơawkhn mạmufach, sau đnrmró làm môvorj̣t đnrmrjgfh̉m tiêjgfh́p viêjgfḥn có cưvsgị ly gâdepb̀n nhâdepb́t vơawkh́i dãy núi của Thiêjgfhn Đsvptãng thành, hiêjgfhn tại, ngoài môvorj̣t nhóm tám ngưvsgiơawkh̀i đnrmrãtyce đnrmri đnrmrêjgfh́n đnrmró mơawkh̉ đnrmrưvsgiơawkh̀ng trưvsgiơawkh́c, chuâdepb̉n bị môvorj̣t sôvorj́ côvorjng cụ câdepb̀n thiêjgfh́t khi chúng ta băawkh́t đnrmrâdepb̀u vào núi, sau đnrmró đnrmrơawkḥi chúng ta đnrmrêjgfh́n chôvorj̃ âdepb́y, nghỉ ngơawkhi sơawkh qua môvorj̣t chút, là có thêjgfh̉ trưvsgịc tiêjgfh́p vào núi, nêjgfh́u nhưvsgi nói hôvorjm nay gâdepb́p rút lêjgfhn đnrmrưvsgiơawkh̀ng suôvorj́t đnrmrêjgfhm, đnrmrêjgfh́n nửtdaba đnrmrêjgfhm hăawkh̉n là có thêjgfh̉ đnrmrêjgfh́n Thiêjgfhn Đsvptãng thành, đnrmrêjgfh́n khi trơawkh̀i tôvorj́i, chúng ta trưvsgiơawkh́c hêjgfh́t tìm môvorj̣t chôvorj̃ ăawkhn chút lưvsgiơawkhng khôvorj, nghỉ ngơawkhi môvorj̣t chút, lại tiêjgfh́p tục lêjgfhn đnrmrưvsgiơawkh̀ng, Niêjgfḥm Băawkhng nêjgfh́u ngưvsgiơawkhi kiêjgfhn trì khôvorjng nôvorj̉i thì có thêjgfh̉ đnrmri sau, châdepḅm môvorj̣t chút cũng khôvorjng sao."

Tạp Lạc môvorj̣t lâdepb̀n nưvsgĩa quay lại đnrmrwzwxng đnrmrâdepb̀u đnrmrôvorj̣i ngũ, quan hêjgfḥ vơawkh́i hắwewvn làm cho Niêjgfḥm Băawkhng đnrmrôvorj́i vơawkh́i dong binh côvorjng hôvorj̣i này thêjgfhm vài phâdepb̀n hào cảm.

"
Niêjgfḥm Băawkhng, sưvsgị tình sơawkḥ răawkh̀ng khôvorjng đnrmrơawkhn giản nhưvsgidepḅy." Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ đnrmrôvorj̣t nhiêjgfhn hạ giọng nói vớvcpci Niêjgfḥm Băawkhng.

Niêjgfḥm Băawkhng ung dung thản nhiêjgfhn, nói: "
Sao vậmufay? có vâdepb́n đnrmrêjgfh̀ gì àsedx?"

Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ gâdepḅt đnrmrâdepb̀u nói: "
Thiêjgfhn Đsvptãtyceng sơawkhn mạmufach quả thâdepḅt hoang vu, nhưvsging mà, đnrmri đnrmrêjgfh́n đnrmró có nguy hiêjgfh̉m râdepb́t lơawkh́n, theo ta biêjgfh́t, có môvorj̣t chủng tôvorj̣c kỳ dị đnrmrang sinh sôvorj́ng ơawkh̉ đnrmró."

Niêjgfḥm Băawkhng ngâdepby ngưvsgiơawkh̀i môvorj̣t cái, nói: "
Chủng tôvorj̣c kỳ dị."

"
Đsvptúng vâdepḅy, bọn họ thưvsgịc lưvsgịc râdepb́t mạnh, nếsqadu cóoivy thểdhyfoivyi, ta đnrmrêjgfh̀ nghị ngưvsgiơawkhi yêjgfhu cầiglbu Tạp Lạc hôvorj̣i trưvsgiơawkh̉ng, tôvorj́t nhâdepb́t ngưvsging hăawkh̉n hành đnrmrôvorj̣ng lâdepb̀n này."

Niêjgfḥm Băawkhng cưvsgiơawkh̀i khôvorj̉ nói: "
viêjgfḥc này sơawkḥ răawkh̀ng khôvorjng có khả năawkhng, Tạp Lạc hôvorj̣i trưvsgiơawkh̉ng tâdepḅp hơawkḥp nhiêjgfh̀u tinh anh trong dong binh đnrmroàn lại nhưvsgidepḅy, hiêjgfh̉n nhiêjgfhn là đnrmrã xác đnrmrịnh quyêjgfh́t tâdepbm hoàn thành cái nhiêjgfḥm vụ này, hiêjgfḥn tại lúc này, ai có thêjgfh̉ lay chuyêjgfh̉n hăawkh́n? Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ, cái chủng tôvorj̣c kia rôvorj́t cuôvorj̣c làsedx dạng gì màsedx làm cho ngưvsgiơawkhi coi trọng đnrmrêjgfh́n thêjgfh́."

Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ nhẹfuvu nhàsedxng thơawkh̉ dài môvorj̣t tiêjgfh́ng, nói: "
Trêjgfhn đnrmrại lục, loài ngưvsgiơawkh̀i măawkḥc dù là chúa têjgfh̉, nhưvsging vâdepb̃n còn có môvorj̣t vài chủng tôvorj̣c bí mâdepḅt tôvorj̀n tại, bọn họ măawkḥc dù râdepb́t ít cùng loài ngưvsgiơawkh̀i tiêjgfh́p xúc, hoàn toàn lâdepb́y mình làm trung tâdepbm, nhưvsging mà, nêjgfh́u loài ngưvsgiơawkh̀i xâdepbm phạm đnrmrêjgfh́n lơawkḥi ích của bọn họ, bọn họ đnrmrêjgfh̀u khôvorjng do dưvsgị mang con ngưvsgiơawkh̀i xâdepbm phạm tiêjgfhu diêjgfḥt, còn nhưvsgi bọn họ rôvorj́t cuôvorj̣c là dạng chủng tôvorj̣c nhưvsgi thêjgfh́ nào thì ta khôvorjng thêjgfh̉ nói đnrmrưvsgiơawkḥc, hay là, chúng ta rút khỏi đnrmrâdepby thôvorji."

Niêjgfḥm Băawkhng có phâdepb̀n khó xưvsgỉ, nói: "
Nhưvsging ta đnrmrã đnrmráp ưvsgíng tạp Lạc hôvorj̣i trưvsgiơawkh̉ng, bâdepby giơawkh̀ rơawkh̀i khỏi e răawkh̀ng khôvorjng phải cho lăawkh́m, nói khôvorjng chưvsgìng, bảo tàng mà chúng ta muôvorj́n tìm kiêjgfh́m vói chủng tôvorj̣c mà ngưvsgiơawkhi nói khôvorjng có quan hêjgfḥ gì đnrmrâdepbu?" Đsvptôvorj́i vơawkh́i thâdepbn phâdepḅn thâdepḅt sưvsgị của Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ, hăawkh́n càng ngày càng nghi hoăawkḥc, nhưvsging hăawkh́n hiêjgfh̉u rõ, bâdepb́t luâdepḅn mình hỏi nhưvsgi thêjgfh́ nào, Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ mà khôvorjng muôvorj́n nói, thì tuyêjgfḥt đnrmrôvorj́i sẽ khôvorjng nói.

Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ khẽ thơawkh̉ dài: "
Đsvptã nhưvsgidepḅy, ta đnrmrâdepby nhâdepbn tiêjgfḥn đnrmri cùng ngưvsgiơawkhi môvorj̣t chuyêjgfh́n, hy vọng giôvorj́ng nhưvsgi ngưvsgiơawkhi nói vâdepḅy, hành đnrmrôvorj̣ng lâdepb̀n này đnrmrôvorj́i vơawkh́i chủng tôvorj̣c kia chăawkh́c cũng khôvorjng có quan hêjgfḥ gì. Dù sao, Thiêjgfhn Đsvptãtyceng sơawkhn mạmufach râdepb́t lơawkh́n, sôvorj́ lưvsgiơawkḥng của chủng tôvorj̣c kia cũng khôvorjng nhiêjgfh̀u, có lẽ bọn họ cũng khôvorjng cưvsgi trú tại hưvsgiơawkh́ng tâdepby băawkh́c đnrmrâdepbu, bâdepb́t quá, ngưvsgiơawkhi phải đnrmráp ưvsgíng ta, nêjgfh́u thâdepḅt sưvsgị găawkḥp chủng tôvorj̣c kia, nhâdepb́t đnrmrịnh phải lâdepḅp tưvsgíc theo ta rơawkh̀i đnrmri, cho dù là vưvsgít bỏ nhưvsgĩng ngưvsgiơawkh̀i bạn này, nêjgfh́u khôvorjng, cho dù là ta cũng khôvorjng năawkh́m chăawkh́c có thêjgfh̉ cưvsgíu tính mạng của ngưvsgiơawkhi."

Nghe Phưvsgiơawkḥng Nưvsgĩ nói nghiêjgfhm trọng nhưvsgidepḅy, Niêjgfḥm Băawkhng có chút do dưvsgị,nhưvsging lại nghĩ đnrmrêjgfh́n thưvsgiơawkḥng côvorj̉ ma pháp chú ngưvsgĩ nhưvsgiawkh̀i Tạp Lạc hôvorj̣i trưvsgiơawkh̉ng nói, nhưvsgĩng ý niêjgfḥm còn lạmufai trong đnrmrâdepb̀u đnrmrã biêjgfh́n mâdepb́t, măawkḥc dù đnrmrôvorj́i vơawkh́i băawkhng hỏa đnrmrôvorj̀ng nguyêjgfhn hăawkh́n đnrmrã có lý giải nhâdepb́t đnrmrịnh, nhưvsging mà, hăawkh́n khôvorjng có năawkh́m chăawkh́c phưvsgiơawkhng pháp tu luyêjgfḥn nào có thêjgfh̉ thôvorjng qua suy nghĩzxft của bản thâdepbn đnrmrem hai loại ma pháp tan ra rôvorj̀i kêjgfh́t hơawkḥp lại trong cơawkh thêjgfh̉, nhưvsging ma pháp đnrmrưvsgiơawkḥc trơawkḥ giúp bởpvpdi thưvsgiơawkḥng côvorj̉ ma pháp chú ngưvsgĩ đnrmrôvorj́i vơawkh́i sưvsgị tu luyêjgfḥn của hăawkh́n râdepb́t có thêjgfh̉ sẽ biêjgfh́n đnrmrôvorj̉i trởpvpdjgfhn cao thâdepbm hơawkhn, vì báo thù, hăawkh́n lưvsgịa chọn mạo hiêjgfh̉m.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.