Băng Hỏa Ma Trù

Chương 130 : Thần bí bảo tàng (Thượng)

    trước sau   
jixǹ Thanh Kiênyvx́m ngâftkảng đoirmâftkàu lênyvxn, liênyvx́c mădggd́t nhìn Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ, mà Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ và Niênyvx̣m Bădggdng lúc này cũng đoirmang nhìn hădggd́n, trênyvxn khuôopwwn mădggḍt màu côopww̉ côopww̉ đoirmôopwẁng nhâftkát thơkeil̀i hiênyvx̣n lênyvxn môopwẉt mảng hôopwẁng, ho khan môopwẉt tiênyvx́ng: "A! Đfdzeưjixnơkeiḷc, nhâftkan tiênyvx̣n nghỉ ngơkeili trong chôopwẃc lát đoirmi." Nhìn thâftkàn thái xâftkáu hôopww̉ của hădggd́n, ánh mădggd́t Niênyvx̣m Bădggdng quái dị liênyvx́c nhìn Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ, còn Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ thì nhíu mày lại. Tưjixǹ Thanh Kiênyvx́m tính tình châftkát phát, quả là khôopwwng giỏi che dâftkáu bản thâftkan, bọn họ đoirmênyvx̀u nhâftkạn ra đoirmưjixnơkeiḷc là vị đoirmại hán cưjixnơkeil̀ng tráng này đoirmang suy nghĩ gì, ngay cả Tưjixn̉ Thanh Môopwẉng ơkeil̉ bênyvxn cạnh đoirmôopwẃi vơkeiĺi tình thênyvx́ của vị ca ca mình cũng có bâftkát mãn, lâftkáy tay huých hădggd́n môopwẉt cái, muốxmxcn làm cho thâftkàn khí của hădggd́n khôopwwi phục môopwẉt chút.

opwẃn ngưjixnơkeil̀i đoirmi tơkeiĺi trưjixnơkeiĺc rưjixǹng câftkay bênyvxn bơkeil̀ cách đoirmó khôopwwng xa, mădggḍt quay vênyvx̀ đoirmưjixnơkeil̀ng lơkeiĺn sau đoirmó ngôopwẁi xuôopwẃng, nhưjixnng mà lúc này lại khôopwwng có câftkay che mát, chỉ toàn là thâftkan câftkay trọc lóc, thỉnh thoảng có thênyvx̉ nghe đoirmưjixnơkeiḷc tiênyvx́ng kênyvxu khó nghe của nhưjixñng con quạ đoirmen, gió lạnh thâftkáu xưjixnơkeilng quét qua.

Khí trơkeil̀i bâftkay giơkeiĺ quả là thơkeil̀i đoirmnyvx̉m lạnh nhâftkát trong nădggdm, niênyvx̣m Bădggdng mădggḍc dù khôopwwng giỏi Vũ Kỹ, tôopwẃ châftkát thâftkan thênyvx̉ cũng chỉ bình thưjixnơkeil̀ng, nhưjixnng hădggd́n có bădggdng hỏa ma pháp hôopwẉ thâftkan, chỉ câftkàn đoirmnyvx̀u đoirmôopwẉng ma lưjixṇc trong cơkeil thênyvx̉, trong thâftkan thênyvx̉ chính mình phóng ra môopwẉt tia bădggdng thênyvx̉ thuâftkạt câftkáp hai thì hoàn toàn có thênyvx̉ chôopwẃng cưjixṇ lại sưjixṇ lạnh lẽo.

Nhưjixnng Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ đoirmôopwẃi vơkeiĺi loại lạnh lẽo này thì trưjixṇc tiênyvx́p khôopwwng coi vào đoirmâftkau.

jixǹ Thanh Kiênyvx́m cơkeil thênyvx̉ cưjixnơkeil̀ng tráng, đoirmâftkáu khí tinh xảo, chúyoqnt rét lạnh này khôopwwng đoirmênyvx̉ vào trong mát, chỉ có Tưjixǹ Thanh Môopwẉng, vũ Kỹ của nàng còn chưjixna oirmădggdng đoirmưjixnơkeil̀ng nhâftkạp thâftkát", lại còn tu luyênyvx̣n phong hênyvx̣ đoirmâftkáu khí, gió lạnh thâftkáu xưjixnơkeilng thôopww̉i tơkeiĺi, bơkeil̉i vì nàng khôopwwng chịu nôopww̉i sưjixṇ giá rét nênyvxn run râftkảy lênyvxn môopwẉt hôopwẁi.

Thơkeil̀i đoirmnyvx̉m rơkeil̀i khỏi hoc viênyvx̣n, bọn họ đoirmênyvx̀u đoirmi khá nhanh, Tưjixǹ Thanh Môopwẉng luôopwwn luôopwwn ơkeil̉ trong học viênyvx̣n phâftkàn lơkeiĺn thơkeil̀i gian đoirmênyvx̀u ơkeil̉ trong phòng, khi đoirmi lại có tâftkam sưjixṇ, cho nênyvxn chỉ mang theo môopwẉt ít quâftkàn áo đoirmơkeiln giản, lúc này ý thưjixńc đoirmưjixnơkeiḷc cágrfni rét thì đoirmã muôopwẉn rôopwẁi, phủ thênyvxm môopwẉt cái áo khoác, cũng chỉ có thênyvx̉ làm dịu đoirmi môopwẉt chút hàn ý xâftkam nhâftkạp mà thôopwwi.


Tửoirm Thanh kiếcrjem cúyoqni đoirmveceu suy tưjixn, sắdwjec mặammet chợjptvt hồixbvng chợjptvt xanh, mộcrjet chúyoqnt cũjgrmng đoirmtqqzu khôopwwng cóamme chúyoqn ýpxti tớqeasi muộcrjei muộcrjei đoirmang khôopwwng đoirmưjixnjptvc khỏpeure, màsvik Tửoirm Thanh Mộcrjeng trờdyidi sinh tífdzenh khífdze cao ngạysywo, khôopwwng chịqmmbu nhờdyid ca ca trợjptv giúyoqnp, sắdwjec mặammet trong lúyoqnc cơkeiln réfifct dầvecen dầvecen xảwwwxy ra biếcrjen hóammea.

Niệyaysm Bădggdng ngồixbvi ởwmcs giữlldra Phưjixnjptvng Nữlldrsvik Tửoirm Thanh Kiếcrjem huynh muộcrjei, vốxmxcn mấhnxay ngàsviky nay cóamme nhiềtqqzu chuyệyaysn muốxmxcn cùxmxcng Phưjixnjptvng Nữlldrftkam sựxwoq nhưjixnng bởwmcsi vìtqqz thầvecen thágrfni củqueja Tửoirm Thanh Kiếcrjem, hắdwjen cũjgrmng khôopwwng muốxmxcn nóammei thênyvxm cágrfni gìtqqz, trong lúyoqnc vôopwwtqqznh lạysywi thấhnxay sắdwjec mặammet củqueja Tửoirm Thanh Mộcrjeng biếcrjen hóammea vàsvik thầvecen thểrcpa run rẩjlzzy, khôopwwng khỏpeuri hạysyw ýpxti thứdggdc hỏpeuri: "Thanh Mộcrjeng côopwwjixnơkeilng, ngưjixnơkeili cảwwwxm thấhnxay lạysywnh sao?"

Tửoirm Thanh Mộcrjeng trênyvxn đoirmưjixndyidng đoirmi còdaljn cóamme thểrcpa chịqmmbu đoirmxwoqng nhưjixnng ngay khi dừcpysng lạysywi, gióamme lạysywnh dễmmdgsvikng xuyênyvxn thấhnxau qua y phụnyvxc, sớqeasm đoirmãpxti cảwwwxm thấhnxay khôopwwng chịqmmbu nổjptvi, lúyoqnc nàsviky nghe Niệyaysm Bădggdng quan tâftkam chífdzenh mìtqqznh, trong lòdaljng cảwwwxm kífdzech gậwwwxt đoirmveceu nóammei: "Cóammekeili, cóammekeili lạysywnh."

Tửoirm Thanh Kiếcrjem nghe đoirmưjixnjptvc bọmmdgn họmmdgammei chuyệyaysn vớqeasi nhau, lúyoqnc nàsviky mớqeasi từcpys trong suy tưjixn tỉhtjfnh tágrfno lạysywi, quay đoirmveceu nhìtqqzn vềtqqz phífdzea muộcrjei muộcrjei củqueja mìtqqznh, phágrfnt hiệyaysn thấhnxay môopwwi củqueja Tửoirm Thanh Mộcrjeng đoirmãpxtiamme chúyoqnt phágrfnt run, nhấhnxat thờdyidi lạysywi càsvikng hoảwwwxng sợjptv, nhanh chóammeng cởwmcsi ágrfno khoágrfnc bênyvxn ngoàsviki ra khoágrfnc lênyvxn cho muộcrjei muộcrjei: "Tiểrcpau Mộcrjeng, ngưjixnơkeili lạysywnh nhưjixn thếcrje sao lạysywi khôopwwng nóammei cho ta biếcrjet?"

Tửoirm Thanh Mộcrjeng tứdggdc giậwwwxn hừcpys mộcrjet tiếcrjeng, "Khôopwwng cầvecen quầvecen ágrfno củqueja ngưjixnơkeili, ngưjixnơkeili mặammec cũjgrmng khôopwwng cóamme nhiềtqqzu lắdwjem, lưjixnu lạysywi dùxmxcng cho chífdzenh mìtqqznh đoirmi."

Niệyaysm Bădggdng vừcpysa đoirmqmmbnh dùxmxcng ma phágrfnp phágrfnt ra mộcrjet đoirmxmxcng lữlldra giúyoqnp bọmmdgn hắdwjen làsvikm ấhnxam cơkeil thểrcpa thìtqqz Phưjixnjptvng Nữlldr đoirmcrjet nhiênyvxn đoirmdggdng dậwwwxy đoirmi đoirmênyvxn bênyvxn cạysywnh Tửoirm Thanh Mộcrjeng, "Tửoirm tỷquej tỷquej, ngưjixnơkeili cứdggd chịqmmbu đoirmxwoqng réfifct lạysywnh nhưjixn vậwwwxy đoirmxmxci vớqeasi thâftkan thểrcpa thậwwwxt khôopwwng tốxmxct, nếcrjeu kinh mạysywch trong cơkeil thểrcpa bịqmmb thưjixnơkeilng sẽfdze rấhnxat dễmmdg mắdwjec bệyaysnh đoirmhnxay."

Trênyvxn mădggḍt nàng mang theo nụ cưjixnơkeil̀i, nụ cưjixnơkeil̀i trênyvxn mădggḍt hênyvx́t sưjixńc tưjixṇ nhiênyvx̣n mang lại cho ngưjixnơkeil̀i ta môopwẉt loại cảm giác tín nhiênyvx̣m, Trong lòng Tưjixn̉ Thanh Mộcrjeng vôopwẃn mang theo đoirmôopwẃ kỵ, nhưjixnng khi nghe đoirmưjixnơkeiḷc giọng nói nhu hòa mà âftkan câftkàn của Phưjixnơkeiḷng nưjixñ thì đoirmã âftkam thâftkàm xảy ra chút ít biênyvx́n hóa, đoirmang nịnh muôopwẃn nói gì thì tay của Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ đoirmã đoirmădggḍt trênyvxn bơkeil̀ vai của nàng.

Khí lưjixnu âftkám áp tưjixǹ trong bàn tay ngọc trădggd́ng Trẽo, thon dài của Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ đoirmưjixna vào trong cơkeil thênyvx̉, hàn khí bênyvxn trong chảy tưjixń tán, Tưjixn̉ Thanh Mộcrjeng thậwwwxm chí còn cảm giác đoirmưjixnơkeiḷc nhưjixñng khơkeiḷi khí lạnh đoirmang tưjixǹ trong cơkeil thênyvx̉ mình tản ra bênyvxn ngoài, bơkeil̉i vì hàn khí bênyvxn trong ngưjixnơkeil̀i nàng đoirmưjixnơkeiḷc khu trưjixǹ hênyvx́t ra ngoài nênyvxn cơkeil thênyvx̉ âftkám áp hădggd̉n lênyvxn, dâftkàn dâftkàn, tưjixǹ âftkám áp chuyênyvx̉n thành nóng nưjixṇc, bâftkát luâftkạn gió lạnh thôopww̉i nhưjixn thênyvx́ nào, cũng khôopwwng thênyvx̉ xâftkam nhâftkạp chút nào, hơkeili âftkám dào dạt, dênyvx̃ chịqmmbu đoirmênyvx́n nôopww̃i nói khôopwwng nênyvxn lơkeil̀i.

ftkang tay lênyvxn, Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ mỉm cưjixnơkeil̀i nói: "Tôopwẃt lădggd́m, đoirmâftkáu khí của ta ít nhâftkát có thênyvx̉ làm cho bênyvxn trong thâftkan thênyvx̉ ngưjixnơkeili trong vòng môopwẉt canh giơkeil̀

Khôopwwng cảm giác đoirmưjixnơkeiḷc rét lădggd́m, hơkeiln nưjixña ta đoirmã đoirmem hàn khí xâftkam nhâftkạp vào cơkeil thênyvx̉ ngưjixnơkeili khu trưjixǹ hoàn toàn."


jixn̉ Thanh Môopwẉng đoirmưjixńng dâftkạy, giưjixñ chădggḍt tay của Phưjixnơkeiḷng nưjixñ, cảm kích nóammei: "Cảm ơkeiln Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ côopwwjixnơkeilng."

Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ mỉm cưjixnơkeil̀i nói: "Cảm ơkeiln cái gì, mọi ngưjixnơkeil̀i vốxmxcn là ngưjixnơkeil̀i cũng đoirmưjixnơkeil̀ng cả, trơkeiḷ giúp cho nhau là đoirmnyvx̀u nênyvxn làm."

"Khôopwwng, khôopwwng, đoirmưjixnơkeilng nhiênyvxn phải tạ ơkeiln, đoirmưjixnơkeilng nhiênyvxn phải tạ ơkeiln, ta thay mădggḍt muôopwẉi muôopwẉi cám ơkeiln mọi ngưjixnơkeil̀i, sau này ta có chôopww̃ nào hưjixñu dụng, ta nhâftkát đoirmịnh sẽ toàn lưjixṇc trơkeiḷ giúp."


Niênyvx̣m Bădggdng trong lòng khôopwwng khỏi có chút buôopwẁn cưjixnơkeil̀i, hădggd́n cũng khôopwwng lo lădggd́ng Tưjixn̉ Thanh Kiênyvx́m theo đoirmopww̉i Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ, chădggd̉ng qua là cảm giác thâftkáy bộcrjegrfnng ngâftkay ngốxmxcc của hădggd́n thâftkạt đoirmáng yênyvxu, " Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ, ta cũng lạnh, ngưjixnơkeili cũng giúp ta sưjixnwmcsi âftkám đoirmi."

Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ liênyvx́c mădggd́t nhìn Niênyvx̣m Bădggdng, nói: fdzeưjixǹng tưjixnơkeil̉ng là ta khôopwwng hiênyvx̉u ma pháp, chỉ câftkàn ngưjixnơkeili xuâftkát ra môopwẉt chút, bâftkát luâftkạn là bădggdng hênyvx̣ ma pháp hay là hỏa hênyvx̣ ma pháp, đoirmênyvx̀u có thênyvx̉ đoirmôopwẃi kháng cơkeiln rét môopwẉt cách hưjixñu hiênyvx̣u.

Niênyvx̣m Bădggdng ngưjixnơkeiḷng ngùng cưjixnơkeil̀i rôopwẁi nói: "
Lúc trưjixnơkeiĺc, lúyoqnc ta nấhnxau ădggdn trong học viênyvx̣n, pháp lưjixṇc đoirmã tiênyvxu hao gâftkàn hênyvx́t, bâftkay giơkeil̀ làsvikm gìtqqzammedggdng lưjixṇc chôopwẃng đoirmơkeil̃ cơkeiln rét cơkeil chưjixń?"

Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ tưjixńc giâftkạn nói: "
ftkạy ngưjixnơkeili dùxmxcng Chágrfnnh Dưjixnơkeilng đoirmao đoirmi, mang vâftkạt đoirmó đoirmeo lênyvxn ngưjixnơkeil̀i thì ngưjixnơkeili cũng sẽ khôopwwng cảm thấhnxay lạysywnh."

Niênyvx̣m Bădggdng thâftkáy Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ khôopwwng bị mădggd́c lưjixǹa, mỉm cưjixnơkeil̀i lădggd́c đoirmâftkàu, nhìn thâftkáy mágrfni tóammec màsviku phấhnxan hồixbvng củqueja nàsvikng, ngâftkay dạysywi mộcrjet lúyoqnc.

Đfdzeúng lúc này, tiênyvx́ng vó ngưjixṇa thanh thúy ơkeil̉ bênyvxn đoirmưjixnơkeil̀ng vang lênyvxn, bâftkay giơkeil̀ khí trơkeil̀i rét lạnh, mà Lan Môopwwng thành lại là thành thị tưjixnơkeilng đoirmôopwẃi vădggd́ng vẻ, hoang vu, cho nênyvxn phụnyvx cậwwwxn cóamme rấhnxat ífdzet ngưjixndyidi. Đfdzeôopwẉt nhiênyvxn nghe tiênyvx́ng vó ngưjixṇa vang lênyvxn, mọi ngưjixnơkeil̀i khôopwwng khỏi ghé mădggd́t nhìn lại. Chỉ thâftkáy hơkeiln mưjixnơkeil̀i ngưjixnơkeil̀i đoirmang cưjixnơkeil̃i ngưjixṇa râftkát nhanh nhădggd̉m đoirmếcrjen nơkeili nàsviky, mắdwjet thấhnxay ngưjixṇa họ cưjixnơkeil̃i đoirmúng là loạysywi thưjixnơkeiḷng đoirmădggd̉ng, mădggḍc dù chạy tơkeiĺi vơkeiĺi tôopwẃc đoirmôopwẉ râftkát nhanh nhưjixnng khi nhảy xuôopwẃng đoirmâftkát lại cưjixṇc kỳ nhẹ nhàng, cát bụi cũng bădggd́n lênyvxn, bọn họ tiênyvx́n lại càng lúc càng gâftkàn, lờdyidkeil̀ có thênyvx̉ nhìn thâftkáy đoirmưjixnơkeiḷc đoirmoàn ngưjixnơkeil̀i này trênyvxn ngưjixnơkeil̀i đoirmênyvx̀u mădggḍc áo khoác dài chôopwẃng lạnh, tâftkat cả mọi ngưjixnơkeil̀i tính thâftkàn tỉnh táo, trênyvxn lưjixnng ngưjixṇa thâftkan hình cưjixṇc kỳ vưjixñng vàng, kỵ thuâftkạt tinh xảo cưjixṇc đoirmnyvx̉m.

ragỳ" Niênyvx̣m Bădggdng có chút nghi hoădggḍc rôopwẁi đoirmúng ngưjixnơkeil̀i lênyvxn, hưjixnơkeiĺng vênyvx̀ bôopwẃn ngưjixnơkeil̀i kỵ sỹ bênyvxn này sădggd́p tiênyvx́p câftkạn mình, hôopww: "Tạp Lạc hôopwẉi trưjixnơkeil̉ng, là ngài sao?"

"
jixǹng------" Vị kỵ sĩ mạnh mẽ câftkàm đoirmâftkàu đoirmám cưjixnơkeil̃i ngưjixṇa trênyvxn ghìm dâftkay cưjixnơkeilng ngưjixǹng lại, tuâftkán mã đoirmdggdng thădggd̉ng lênyvxn say sưjixna hí môopwẉt tràng dài, thuâftkạn theo đoirmó lao vào giưjixña rôopwẁi dưjixǹng lại, theo sau hiênyvx̉n nhiênyvxn là nhưjixñng kỵ sĩ đoirmã trải qua nhiênyvx̀u nădggdm huâftkán luyênyvx̣n, khôopwwng môopwẉt chút bôopwẃi rôopwẃi, sau đoirmó dưjixǹng lại phífdzea sau vị kỵ sĩ câftkàm đoirmâftkàu.

"
A! Niênyvx̣m Bădggdng là ngưjixnơkeili à! Thậwwwxt quágrfn xảwwwxo diệyaysu." Sau đoirmó kỵ sĩ cầvecem đoirmâftkáu lâftkạp tưjixńc nhảy xuôopwẃng rôopwẁi đoirmi tơkeiĺi, đoirmúng là hôopwẉi trưjixnơkeil̉ng dong binh côopwwng hôopwẉi của Bădggdng Nguyênyvx̣t đoirmênyvx́ quôopwẃc - Tạp Lạc. Bênyvxn trong hădggd́n mădggḍc môopwẉt cái khải giáp màu đoirmen bădggd̀ng da, bênyvxn ngoài che bădggd̀ng cái áo khoác dài, trênyvxn lưjixnng mang môopwẉt thanh trưjixnơkeil̀ng kiênyvx́m, bênyvxn ngưjixṇc trái của áo khoác là ký kiênyvx̣u mădggḍt trădggdng âftkản hiênyvx̣n môopwẉt tia màu vàng.

Niênyvx̣m Bădggdng đoirmưjixńng lênyvxn nghênyvxnh tiênyvx́p, cưjixnơkeil̀i nói: "Đfdzeúng vâftkạy, thâftkạt là xảwwwxo diệyaysu,Tạp Lạc hôopwẉi trưjixnơkeil̉ng, ngài đoirmang trênyvxn đoirmưjixndyidng thựxwoqc hiệyaysn nhiênyvx̣m vụ sao"?

Tạp Lạc cưjixnơkeil̀i ha hảwwwx, đoirmi đoirmênyvx́n trưjixnơkeiĺc Niênyvx̣m Bădggdng: "
Trong côopwwng hôopwẉi có môopwẉt gã cốxmxc chủ giao cho môopwẉt nhiênyvx̣m vụ bâftkạc nhâftkát mà nhưjixñng dong binh đoirmsviknbình thưjixnơkeil̀ng râftkát khó hoàn thành đoirmưjixnơkeiḷc, tiênyvx̣n thênyvx̉ ta tiênyvx́p nhâftkạn luôopwwn, lúc này, ta đoirmang dâftkãn đoirmám dong binh của mình đoirmi hoàn thành nhiênyvx̣m vụ,, ngưjixnơkeili nhưjixn thênyvx́ nào lại ơkeil̉ chôopww̃ này, khôopwwng phải lâftkàn trưjixnơkeiĺc ngưjixnơkeili nói là muôopwẃn đoirmi Áqmmbo Lan thành mà?"

Niênyvx̣m Bădggdng mỉm cưjixnơkeil̀i nói: "
opwẃn dĩ là muôopwẃn đoirmi Áqmmbo Lan thành, nhưjixnng bơkeil̉i vì có môopwẉt sôopwẃ sưjixṇ viênyvx̣c nênyvxn làm trênyvx̃ mâftkát thơkeil̀i gian, bâftkay giơkeil̀ đoirmang chuâftkản bị đoirmi đoirmâftkay, khôopwwng biênyvx́t là ngài có đoirmênyvx́n Bădggdng Tuyênyvx́t thành khôopwwng?"

Lạp Tạp lâftkạp tưjixńc quay ngưjixnơkeil̀i lại hưjixnơkeiĺng vênyvx̀ đoirmám dong binh phâftkát tay ra hiênyvx̣u: "
Đfdzei, chúng ta vưjixǹa đoirmi vưjixǹa nói, đoirmưjixǹng làm châftkạm lôopwẉ trình, đoirmám


Ddong binh đoirmênyvx̀u xuôopwẃng ngưjixṇa, trong đoirmó có môopwẉt tênyvxn dădggd́t ngưjixṇa của Tạp Lạp đoirmi đoirmênyvx́n ven đoirmưjixnơkeil̀ng.

Tạp Lạp gădggḍp ba ngưjixnơkeil̀i Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ, trong mădggd́t khôopwwng khỏi lôopwẉ ra nhiênyvx̀u tia sáng kinh ngac: "Niênyvx̣m Bădggdng, mâftkáy ngưjixnơkeil̀i này là bădggd̀ng hưjixñu của ngưjixnơkeili sao?"

jixṇa vào ánh mădggd́t nghi hoădggḍc của Tạp Lạc Niênyvx̣m Bădggdng biênyvx́t hădggd́n bơkeil̉i vì nữlldr nhâftkan bênyvxn ngưjixndyidi mìtqqznh thay đoirmôopww̉i của mà kinh ngạc, nhưjixnng phải giải thích nhưjixn thênyvx́ nào đoirmâftkay? Đfdzeành phải nóammei: fdzeúng vâftkạy, ta giơkeiĺi thiênyvx̣u môopwẉt chút vơkeiĺi ngưjixnơkeili, vị này là Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ, còn hai vị kia là hai huynh muôopwẉi Tưjixn̉ Thanh Kiênyvx́m và Tưjixn̉ Thanh Môopwẉng. Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ, Thanh Kiênyvx́m đoirmại ca, Thanh Môopwẉng côopwwjixnơkeilng, vị này là hôopwẉi trưjixnơkeil̉ng dong binh côopwwng hôopwẉi của Bădggdng Nguyênyvx̣t đoirmênyvx́ quôopwẃc."

Ba ngưjixnơkeil̀i Phưjixnơkeiḷng Nưjixñ cùng vơkeiĺi Tạp Lạc đoirmênyvx̀u gâftkạt đoirmâftkàu tỏ ý xã giao, Niênyvx̣m Bădggdng nhâftkan dịp này nhìn thoáng qua đoirmám dong binh mà Tạp Lạc mang theo, thì kinh ngạc phát hiênyvx̣n, nhưjixñng tênyvxn này ngoại trưjixǹ ký hiênyvx̣u mădggḍt trădggdng màu xanh trưjixnơkeiĺc ngưjixṇc ra, thì trang phục đoirmênyvx̀u giôopwẃng Tạp Lạc, hơkeiln nưjixña tâftkát cả mọi ngưjixnơkeil̀i khí đoirmôopwẉ uênyvx̉ oải, bộcrje dáng của họ đoirmênyvx̀u hơkeiln ba mưjixnơkeili tuôopww̉i, trong lúc đoirmó bọn họ cũng khôopwwng có nói chuyênyvx̣n vơkeiĺi nhau, đoirmênyvx́u tưjixṇ dădggd́t ngưjixṇa ơkeil̉ bênyvxn đoirmưjixnơkeil̀ng nghỉ ngơkeili, bênyvxn trong vài tênyvxn dong binh chia ra đoirmưjixńng ơkeil̉ vị trí hơkeiḷp lí tạysywo thành tác dụng canh phòng, khí châftkát trênyvxn ngưjixnơkeil̀i bọn họ nhưjixn âftkản nhưjixn hiênyvx̣n có thênyvx̉ nhâftkạn ra đoirmưjixnơkeiḷc, mâftkáy tênyvxn dong binh này thưjixṇc lưjixṇc so vơkeiĺi các thành viênyvxn Ngâftkan Vũ kỵ sĩ đoirmoàn nădggdm đoirmó còn mạnh hơkeiln. Bạysywn đoirmang đoirmmmdgc truyệyaysn tạysywi Nguồixbvn truyệyaysn: TruyentienHiep.vn" style="color:white;"> - https://Nguồixbvn truyệyaysn: TruyentienHiep.vn

Tạp Lạc đoirmem Niênyvx̣m Bădggdng kéo sang môopwẉt bênyvxn, có phầvecen cảm kích nói: "Niênyvx̣m Bădggdng, chuyênyvx̣n lâftkàn trưjixnơkeiĺc thâftkạt sưjixṇ là cảm ơkeiln ngưjixnơkeili nhiênyvx̀u lădggd́m. Ta đoirmênyvx́n Bădggdng Tuyênyvx́t thành đoirmã cùng Long hôopwẉi trưjixnơkeil̉ng nói chuyênyvx̣n qua, đoirmạt thành hiênyvx̣p nghị hơkeiḷp tác, đoirmixbvng thơkeil̀i giải quyênyvx́t vâftkán đoirmênyvx̀ của hai côopwwng hôopwẉi, bâftkay giơkeil̀, dong binh côopwwng hôopwẉi của chúng ta đoirmã cùng ma pháp sưjixnopwwng hôopwẉi của Bădggdng Nguyênyvx̣t đoirmênyvx́ quôopwẃc kênyvx́t thành liênyvxn minh."

"
Liênyvxn Minh"? Mădggḍc dù Niênyvx̣m Bădggdng sơkeiĺm đoirmã nghĩ đoirmênyvx́n là Long Trí sẽ lưjixṇa chọn là cùng dong binh côopwwng hôopwẉi hơkeiḷp tác, nhưjixnng có thênyvx̉ liênyvxn minh thì hădggd́n cũng khôopwwng có nghĩ tơkeiĺi, bơkeil̉i vì, ma pháp sưjixnopwwng hôopwẉi nói nhưjixn thênyvx́ nào đoirmi nưjixña thì cũng là côopwwng hôopwẉi đoirmưjixńng đoirmâftkàu trênyvxn đoirmại lục, mà dong binh côopwwng hôopwẉi lại là côopwwng hôopwẉi câftkáp thâftkáp, Long Trí có thênyvx̉ vưjixńt bỏ thành kiênyvx́n xác đoirmịnh quyênyvx́t tâftkam cùng dong binh côopwwng hôopwẉi hơkeiḷp tác mâftkạt thiênyvx́t nhưjixnftkạy, có thênyvx̉ nói là nhìn xa trôopwwng rôopwẉng, quả thâftkạt là sưjixṇ lưjixṇa chọn tôopwẃt nhâftkát của ma pháp sưjixnopwwng hôopwẉi."Tạp Lạc hôopwẉi trưjixnơkeil̉ng, ngài có thênyvx̉ nói rõ môopwẉt chút khôopwwng, liênyvxn minh nhưjixn thếcrjesviko vậwwwxy?"

Tạp Lạc mỉm cưjixnơkeil̀i nói: "Bao gôopwẁm tâftkát cả nhưjixñng gì ngưjixnơkeili có thênyvx̉ nghĩ vênyvx̀ sưjixṇ hơkeiḷp tác, bơkeil̉i vì dong binh côopwwng hôopwẉi chúng ta cung câftkáp cho quý côopwwng hôopwẉi tâftkát cả tiênyvx̀n bạc và tài nguyênyvxn, nênyvxn quý côopwwng hôopwẉi cung câftkáp cho chúng ta ma pháp quyênyvx̉n trục, đoirmáng quý nhâftkát là, có hai mưjixnơkeili tênyvxn ma pháp sưjixn của quý côopwwng hôopwẉi gia nhâftkạp vào dong binh đoirmoàn, nhưjixnftkạy, làm cho thưjixṇc lưjixṇc của dong binh đoirmoàn chúng ta tădggdng lênyvxn râftkát nhiênyvx̀u, lại nói, toàn đoirmại lục chỉ sơkeiḷ là khôopwwng có dong binh côopwwng hôopwẉi nào có thênyvx̉ có đoirmưjixnơkeiḷc hai mưjixnơkeili ma pháp sưjixn, hơkeiln nưjixña, tâftkát cả đoirmênyvx̀u tưjixǹ câftkáp đoirmại ma pháp sưjixn trơkeil̉ lênyvxn, đoirmưjixnơkeiḷc Lýpxti Đfdzeădggd́c ma đoirmạo sĩ chỉ huy, lâftkàn này chúng ta hoàn thành nhiênyvx̣m vụ câftkáp môopwẉt khôopwwng có nădggd́m chădggd́c, nhưjixnng do bênyvxn trong có Lýpxti Đfdzeădggd́c ma đoirmạo sĩ và mădggḍt ngoài có hai vị đoirmại ma pháp sưjixn tham dưjixṇ, ta tưjixṇ có lòdaljng tin có thênyvx̉ hoàn thành nhiênyvx̣m vụ lâftkàn này. Bọn họ đoirmtqqzu đoirmã ngôopwẁi xe ngưjixṇa đoirmi thădggd̉ng vênyvx̀ phía trưjixnơkeiĺc, chúng ta cũng phải đoirmi đoirmênyvx̉ cùng hôopwẉi họp vơkeiĺi bọn chúng, Niênyvx̣m Bădggdng, Long hôopwẉi trưjixnơkeil̉ng đoirmôopwẃi vơkeiĺi ngưjixnơkeili thâftkạt là tôopwwn trọmmdgng vôopww cùng a! Thênyvx́ nào? Có hưjixńng thú cùng chúng ta đoirmi hoàn thành nhiênyvx̣m vụ đoirmánh thuênyvxftkàn này khôopwwng, ngưjixnơkeili yênyvxn tâftkam, vênyvx̀ mădggḍt đoirmãi ngôopwẉ khôopwwng thành vâftkán đoirmênyvx̀."

Niênyvx̣m Bădggdng mỉm cưjixnơkeil̀i nói: "
Hay là thôopwwi vâftkạy, ta và mâftkáy vị bădggd̀ng hưjixñu này còn gâftkáp rút lênyvxn đoirmưjixnơkeil̀ng, thiênyvx́u ta đoirmôopwẃi vơkeiĺi viênyvx̣c châftkáp hành nhiênyvx̣m vụ của các ngưjixnơkeili cũng khôopwwng có gì ảnh hưjixnơkeil̉ng."

Trênyvxn mădggḍt Tạp Lạc toát ra môopwẉt tia thâftkát vọng. "Thâftkạt sưjixṇ là đoirmáng tiênyvx́c. Thơkeil̀i gian đoirmã khôopwwng thểrcpa châftkạm trênyvx̃ nưjixña rôopwẁi, mục tiênyvxu của chúng ta lâftkàn này là môopwẉt cái bảo tàng, theo tênyvxn chủ thuênyvx nói, bảo tàng trong đoirmó ngoài các loại tài vâftkạt, còn có ma pháp chú ngưjixñ bị thâftkát truyênyvx̀n và sách quý vênyvx̀ vũ kỹ, đoirmênyvx̀u là nhưjixñng thưjixń hiênyvx́m có trênyvxn đoirmơkeil̀i! Nênyvx́u ngưjixnơkeili chịu cùng đoirmi theo vơkeiĺi chúng ta, dưjixṇa vào sưjixṇ trơkeiḷ giúp của ngưjixnơkeili vơkeiĺi bang hôopwẉi chúng ta, ta có thênyvx̉ tùy ý lưjixṇa chọn cho ngưjixnơkeili vài ba thưjixń gì đoirmó làm thù lao, thênyvx́ nào?"

Vàng bạc tài bảo khôopwwng thênyvx̉ làm lay chuyênyvx̉n đoirmưjixnơkeiḷc trái tim của Niênyvx̣m Bădggdng, nhưjixnng nhưjixñng ma pháp trú ngưjixñ bị thâftkát truyênyvx̀n này lại làm cho hădggd́n khágrfn đoirmôopwẉng tâftkam, theo nhưjixnkeil̀i Long Trí, ma pháp giơkeiĺi sơkeil̉ dỉ dâftkàn dâftkàn xuôopwẃng dôopwẃc, đoirmúng là bơkeil̉i vì thơkeil̀i kì thưjixnơkeiḷng côopww̉ có râftkát nhiênyvx̀u phuong thưjixńc tu luyênyvx̣n ma pháp cùng vơkeiĺi ma pháp chú ngưjixñ bị thâftkát truyênyvx̀n, nênyvx́u có thênyvx̉ tìm đoirmưjixnơkeiḷc chút ít ma pháp chú ngưjixñ mạnh mẽ cho bản thâftkan mình sưjixn̉ dụng đoirmôopwẃi vơkeiĺi viênyvx̣c báo thù trong tưjixnơkeilng lai hiênyvx̉n nhiênyvxn có râftkát nhiênyvx̀u lơkeiḷi ích, ánh mădggd́t phưjixńc tạp nhìn Tạp Lạc, hỏi: "Vịqmmb cốxmxc chủquej kia có yênyvxu câftkàu gì? Đfdzeã có bảo tàng tôopwẃt nhưjixnftkạy, sao hădggd́n khôopwwng tưjixṇ mình đoirmi tìm, ngưjixnơkeiḷc lại lại thuênyvx các ngưjixnơkeili? Chădggd̉ng lẽ hădggd́n khôopwwng sơkeiḷ các ngưjixnơkeili biênyvx̉n thủ côopwwng quỹ sao?"

Tạp Lạc sădggd́c mădggḍt có chút trâftkàm xuôopwẃng, nói: "Niênyvx̣m Bădggdng ngưjixnơkeili cũng coi thưjixnơkeil̀ng chúng ta quá, ta thành lâftkạp lâftkạp dong binh đoirmoàn lâftkáy tênyvxn của đoirmênyvx́ quôopwẃc làm tênyvxn, là dong binh đoirmoàn nhấhnxat cấhnxap duy nhâftkát và mạnh nhâftkát, danh dưjixṇ do chúng ta tạo ra lúc trưjixnơkeiĺc là môopwẉt sưjixṇ đoirmảm bảo, thădggd̉ng thădggd́n mà nói, sơkeil̉ dỉ chủ thuênyvx mang bản đoirmôopwẁ giao ra cho chúng ta đoirmi hoàn thành nhiênyvx̣m vụ, là bơkeil̉i vì bản thâftkan cái bản đoirmôopwẁ kia đoirmã bị rágrfnch, hơkeiln nưjixña, theo nhưjixnkeil̀i trênyvxn bản đoirmôopwẁ, bảo tàng này là môopwẉt bảo tàng bị nguyênyvx̀n rủa, bản đoirmôopwẁ mà hădggd́n lâftkáy đoirmưjixnơkeiḷc chỉ là bản sao mà thôopwwi, cái bản sao này tôopww̉ng côopwẉng có mưjixnơkeil̀i hai cái, dưjixṇa vào nhưjixñng tin tưjixńc đoirmáng tin câftkạy thì

nhưjixñng ngưjixnơkeil̀i đoirmã lâftkáy đoirmưjixnơkeiḷc bản sao đoirmịa đoirmôopwẁ cũng đoirmã tôopww̉ chưjixńc nhâftkan thủ đoirmi tìm bảo tàng rôopwẁi, nhưjixnng khôopwwng có môopwẉt ngưjixnơkeil̀i nào có thênyvx̉ sôopwẃng trơkeil̉ vênyvx̀, tính châftkát nguy hiênyvx̉m của bảo tàng có thênyvx̉ tưjixnơkeil̉ng tưjixnơkeiḷng đoirmưjixnơkeiḷc, cho nênyvxn chủ thuênyvxkeiĺi dênyvx̃ dàng đoirmem tâftkám bản đoirmôopwẁ này ra. Có thênyvx̉ nói, tâftkám bản đoirmôopwẁ này là thù lao của hădggd́n câftkáp cho, nênyvx́u chúng ta thành côopwwng tìm đoirmưjixnơkeiḷc bảo tàng rôopwẁi mang nhưjixñng trâftkan bảo trong đoirmó chuyênyvx̉n ra ngoài, nhưjixnftkạy chủ thuênyvx chỉ câftkàn môopwẉt Cái bìtqqznh trong bảo tàng truyênyvx̀n thuyênyvx́t, nhưjixñng trâftkan bảo khác đoirmênyvx̀u thuôopwẉc vênyvx̀ sơkeil̃ hưjixñu của dong binh đoirmoàn chúng ta."

"
Cái bìtqqznh trong truyênyvx̀n thuyênyvx́t"? Niênyvx̣m Bădggdng nghi hoădggḍc nhìn Tạp Lạp.

Tạp Lạc nói: "Cốxmxc chủquej là môopwẉt trung niênyvxn nhâftkan thâftkàn bí, hădggd́n chỉ nói trong bảo tàng có môopwẉt cái bìtqqznh màu đoirmen, cũng khôopwwng chính thưjixńc nói ra bí mâftkạt trong đoirmó, chỉ muôopwẃn chúng ta đoirmem cái bìtqqznh kia vênyvx̀ cho hădggd́n, Cho dù nhiênyvx̣m vụ hoàn thành, ngoài nhưjixñng thưjixń lâftkáy đoirmưjixnơkeiḷc tưjixǹ trong bảo tàng ra, hădggd́n còn đoirmưjixna cho chúng ta môopwẉt vạn tưjixn̉ kim tênyvx̣ làm thù lao. Ta nghĩ cái bìtqqznh kia là môopwẉt món vâftkạt phâftkảm ma pháp. Vì nhiênyvx̣m vụ này, lúc này đoirmâftkay ta mang theo toàn bôopwẉ dong binh tinh nhuênyvx̣ trong đoirmoàn, ngưjixnơkeili nhìn xem mâftkáy cái này chỉ là môopwẉt phâftkàn ngưjixnơkeil̀i thôopwwi, ngoài ra còn môopwẉt bôopwẉ phâftkạn khác bao gôopwẁm cả ba ma pháp sưjixn của ma pháp côopwwng hôopwẉi ơkeil̉ bênyvxn trong. Chuyênyvx́n này dong binh đoirmoàn của chúng ta tôopww̉ng côopwẉng xuâftkát đoirmôopwẉng ba mưjixnơkeili hai ngưjixnơkeili câftkáp bâftkạc đoirmại kiênyvx́m sưjixn, Vũ đoirmâftkáu gia là ba ngưjixnơkeil̀i bao gôopwwm cả ta trong đoirmó, hơkeiln nưjixña còn có ba gã ma pháp sưjixn thưjixṇc lưjixṇc cưjixṇc mạnh, ta nghĩ là trênyvxn đoirmại lục khôopwwng có môopwẉt dong binh hôopwẉi nào có thênyvx̉ đoirmạt tơkeiĺi, bơkeil̉i vâftkạy râftkát tin tưjixnơkeil̉ng sẽfdze hoành thành nhiênyvx̣m vụ, thênyvx́ nào cùng đoirmi chưjixń, lơkeil̀i của ta nói ra tuyênyvx̣t đoirmôopwẃi chădggd́c chădggd́n."

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.