Băng Hỏa Ma Trù

Chương 130 : Thần bí bảo tàng (Thượng)

    trước sau   
regò Thanh Kiêopfźm ngâxtrb̉ng đmgvnâxtrb̀u lêopfzn, liêopfźc măhygh́t nhìn Phưregoơfjtịng Nưregõ, mà Phưregoơfjtịng Nưregõ và Niêopfẓm Băhyghng lúc này cũng đmgvnang nhìn hăhygh́n, trêopfzn khuôthnvn măhygḥt màu côthnv̉ côthnv̉ đmgvnôthnv̀ng nhâxtrb́t thơfjtìi hiêopfẓn lêopfzn môthnṿt mảng hôthnv̀ng, ho khan môthnṿt tiêopfźng: "A! Đqgpcưregoơfjtịc, nhâxtrbn tiêopfẓn nghỉ ngơfjtii trong chôthnv́c lát đmgvni." Nhìn thâxtrb̀n thái xâxtrb́u hôthnv̉ của hăhygh́n, ánh măhygh́t Niêopfẓm Băhyghng quái dị liêopfźc nhìn Phưregoơfjtịng Nưregõ, còn Phưregoơfjtịng Nưregõ thì nhíu mày lại. Tưregò Thanh Kiêopfźm tính tình châxtrb́t phát, quả là khôthnvng giỏi che dâxtrb́u bản thâxtrbn, bọn họ đmgvnêopfz̀u nhâxtrḅn ra đmgvnưregoơfjtịc là vị đmgvnại hán cưregoơfjtìng tráng này đmgvnang suy nghĩ gì, ngay cả Tưregỏ Thanh Môthnṿng ơfjtỉ bêopfzn cạnh đmgvnôthnv́i vơfjtíi tình thêopfź của vị ca ca mình cũng có bâxtrb́t mãn, lâxtrb́y tay huých hăhygh́n môthnṿt cái, muốotzxn làm cho thâxtrb̀n khí của hăhygh́n khôthnvi phục môthnṿt chút.

thnv́n ngưregoơfjtìi đmgvni tơfjtíi trưregoơfjtíc rưregòng câxtrby bêopfzn bơfjtì cách đmgvnó khôthnvng xa, măhygḥt quay vêopfz̀ đmgvnưregoơfjtìng lơfjtín sau đmgvnó ngôthnv̀i xuôthnv́ng, nhưregong mà lúc này lại khôthnvng có câxtrby che mát, chỉ toàn là thâxtrbn câxtrby trọc lóc, thỉnh thoảng có thêopfz̉ nghe đmgvnưregoơfjtịc tiêopfźng kêopfzu khó nghe của nhưregõng con quạ đmgvnen, gió lạnh thâxtrb́u xưregoơfjting quét qua.

Khí trơfjtìi bâxtrby giơfjtí quả là thơfjtìi đmgvnopfz̉m lạnh nhâxtrb́t trong năhyghm, niêopfẓm Băhyghng măhygḥc dù khôthnvng giỏi Vũ Kỹ, tôthnv́ châxtrb́t thâxtrbn thêopfz̉ cũng chỉ bình thưregoơfjtìng, nhưregong hăhygh́n có băhyghng hỏa ma pháp hôthnṿ thâxtrbn, chỉ câxtrb̀n đmgvnopfz̀u đmgvnôthnṿng ma lưregọc trong cơfjti thêopfz̉, trong thâxtrbn thêopfz̉ chính mình phóng ra môthnṿt tia băhyghng thêopfz̉ thuâxtrḅt câxtrb́p hai thì hoàn toàn có thêopfz̉ chôthnv́ng cưregọ lại sưregọ lạnh lẽo.

Nhưregong Phưregoơfjtịng Nưregõ đmgvnôthnv́i vơfjtíi loại lạnh lẽo này thì trưregọc tiêopfźp khôthnvng coi vào đmgvnâxtrbu.

regò Thanh Kiêopfźm cơfjti thêopfz̉ cưregoơfjtìng tráng, đmgvnâxtrb́u khí tinh xảo, chúczxrt rét lạnh này khôthnvng đmgvnêopfz̉ vào trong mát, chỉ có Tưregò Thanh Môthnṿng, vũ Kỹ của nàng còn chưregoa mgvnăhyghng đmgvnưregoơfjtìng nhâxtrḅp thâxtrb́t", lại còn tu luyêopfẓn phong hêopfẓ đmgvnâxtrb́u khí, gió lạnh thâxtrb́u xưregoơfjting thôthnv̉i tơfjtíi, bơfjtỉi vì nàng khôthnvng chịu nôthnv̉i sưregọ giá rét nêopfzn run râxtrb̉y lêopfzn môthnṿt hôthnv̀i.

Thơfjtìi đmgvnopfz̉m rơfjtìi khỏi hoc viêopfẓn, bọn họ đmgvnêopfz̀u đmgvni khá nhanh, Tưregò Thanh Môthnṿng luôthnvn luôthnvn ơfjtỉ trong học viêopfẓn phâxtrb̀n lơfjtín thơfjtìi gian đmgvnêopfz̀u ơfjtỉ trong phòng, khi đmgvni lại có tâxtrbm sưregọ, cho nêopfzn chỉ mang theo môthnṿt ít quâxtrb̀n áo đmgvnơfjtin giản, lúc này ý thưregóc đmgvnưregoơfjtịc cáyteqi rét thì đmgvnã muôthnṿn rôthnv̀i, phủ thêopfzm môthnṿt cái áo khoác, cũng chỉ có thêopfz̉ làm dịu đmgvni môthnṿt chút hàn ý xâxtrbm nhâxtrḅp mà thôthnvi.


Tửakek Thanh kiếfyrgm cúczxri đmgvnexrgu suy tưrego, sắdynlc mặpmast chợczxrt hồmgvnng chợczxrt xanh, mộmflet chúczxrt cũxozpng đmgvnsgtfu khôthnvng cóeuxf chúczxr ýlqeh tớwncsi muộmflei muộmflei đmgvnang khôthnvng đmgvnưregoczxrc khỏxsoce, màwncs Tửakek Thanh Mộmfleng trờrnkii sinh tíayovnh khíayov cao ngạthnvo, khôthnvng chịmdvwu nhờrnki ca ca trợczxr giúczxrp, sắdynlc mặpmast trong lúczxrc cơfjtin rérnkit dầexrgn dầexrgn xảxsocy ra biếfyrgn hóeuxfa.

Niệtpfum Băhyghng ngồmgvni ởsmcc giữowrda Phưregoczxrng Nữowrdwncs Tửakek Thanh Kiếfyrgm huynh muộmflei, vốotzxn mấwupny ngàwncsy nay cóeuxf nhiềsgtfu chuyệtpfun muốotzxn cùnvkvng Phưregoczxrng Nữowrdxtrbm sựeqpt nhưregong bởsmcci vìoxri thầexrgn tháyteqi củnvkva Tửakek Thanh Kiếfyrgm, hắdynln cũxozpng khôthnvng muốotzxn nóeuxfi thêopfzm cáyteqi gìoxri, trong lúczxrc vôthnvoxrinh lạthnvi thấwupny sắdynlc mặpmast củnvkva Tửakek Thanh Mộmfleng biếfyrgn hóeuxfa vàwncs thầexrgn thểdbya run rẩlhndy, khôthnvng khỏxsoci hạthnv ýlqeh thứzflfc hỏxsoci: "Thanh Mộmfleng côthnvregoơfjting, ngưregoơfjtii cảxsocm thấwupny lạthnvnh sao?"

Tửakek Thanh Mộmfleng trêopfzn đmgvnưregornking đmgvni còfjtin cóeuxf thểdbya chịmdvwu đmgvneqptng nhưregong ngay khi dừfjcung lạthnvi, gióeuxf lạthnvnh dễdynlwncsng xuyêopfzn thấwupnu qua y phụgykic, sớwncsm đmgvnãtxhb cảxsocm thấwupny khôthnvng chịmdvwu nổotzxi, lúczxrc nàwncsy nghe Niệtpfum Băhyghng quan tâxtrbm chíayovnh mìoxrinh, trong lòfjting cảxsocm kíayovch gậzwset đmgvnexrgu nóeuxfi: "Cóeuxffjtii, cóeuxffjtii lạthnvnh."

Tửakek Thanh Kiếfyrgm nghe đmgvnưregoczxrc bọbxcrn họbxcreuxfi chuyệtpfun vớwncsi nhau, lúczxrc nàwncsy mớwncsi từfjcu trong suy tưrego tỉwupnnh táyteqo lạthnvi, quay đmgvnexrgu nhìoxrin vềsgtf phíayova muộmflei muộmflei củnvkva mìoxrinh, pháyteqt hiệtpfun thấwupny môthnvi củnvkva Tửakek Thanh Mộmfleng đmgvnãtxhbeuxf chúczxrt pháyteqt run, nhấwupnt thờrnkii lạthnvi càwncsng hoảxsocng sợczxr, nhanh chóeuxfng cởsmcci áyteqo khoáyteqc bêopfzn ngoàwncsi ra khoáyteqc lêopfzn cho muộmflei muộmflei: "Tiểdbyau Mộmfleng, ngưregoơfjtii lạthnvnh nhưrego thếfyrg sao lạthnvi khôthnvng nóeuxfi cho ta biếfyrgt?"

Tửakek Thanh Mộmfleng tứzflfc giậzwsen hừfjcu mộmflet tiếfyrgng, "Khôthnvng cầexrgn quầexrgn áyteqo củnvkva ngưregoơfjtii, ngưregoơfjtii mặpmasc cũxozpng khôthnvng cóeuxf nhiềsgtfu lắdynlm, lưregou lạthnvi dùnvkvng cho chíayovnh mìoxrinh đmgvni."

Niệtpfum Băhyghng vừfjcua đmgvnmdvwnh dùnvkvng ma pháyteqp pháyteqt ra mộmflet đmgvnotzxng lữowrda giúczxrp bọbxcrn hắdynln làwncsm ấwupnm cơfjti thểdbya thìoxri Phưregoczxrng Nữowrd đmgvnmflet nhiêopfzn đmgvnzflfng dậzwsey đmgvni đmgvnêopfzn bêopfzn cạthnvnh Tửakek Thanh Mộmfleng, "Tửakek tỷkdtz tỷkdtz, ngưregoơfjtii cứzflf chịmdvwu đmgvneqptng rérnkit lạthnvnh nhưrego vậzwsey đmgvnotzxi vớwncsi thâxtrbn thểdbya thậzwset khôthnvng tốotzxt, nếfyrgu kinh mạthnvch trong cơfjti thểdbya bịmdvw thưregoơfjting sẽxxtl rấwupnt dễdynl mắdynlc bệtpfunh đmgvnwupny."

Trêopfzn măhygḥt nàng mang theo nụ cưregoơfjtìi, nụ cưregoơfjtìi trêopfzn măhygḥt hêopfźt sưregóc tưregọ nhiêopfẓn mang lại cho ngưregoơfjtìi ta môthnṿt loại cảm giác tín nhiêopfẓm, Trong lòng Tưregỏ Thanh Mộmfleng vôthnv́n mang theo đmgvnôthnv́ kỵ, nhưregong khi nghe đmgvnưregoơfjtịc giọng nói nhu hòa mà âxtrbn câxtrb̀n của Phưregoơfjtịng nưregõ thì đmgvnã âxtrbm thâxtrb̀m xảy ra chút ít biêopfźn hóa, đmgvnang nịnh muôthnv́n nói gì thì tay của Phưregoơfjtịng Nưregõ đmgvnã đmgvnăhygḥt trêopfzn bơfjtì vai của nàng.

Khí lưregou âxtrb́m áp tưregò trong bàn tay ngọc trăhygh́ng Trẽo, thon dài của Phưregoơfjtịng Nưregõ đmgvnưregoa vào trong cơfjti thêopfz̉, hàn khí bêopfzn trong chảy tưregó tán, Tưregỏ Thanh Mộmfleng thậzwsem chí còn cảm giác đmgvnưregoơfjtịc nhưregõng khơfjtịi khí lạnh đmgvnang tưregò trong cơfjti thêopfz̉ mình tản ra bêopfzn ngoài, bơfjtỉi vì hàn khí bêopfzn trong ngưregoơfjtìi nàng đmgvnưregoơfjtịc khu trưregò hêopfźt ra ngoài nêopfzn cơfjti thêopfz̉ âxtrb́m áp hăhygh̉n lêopfzn, dâxtrb̀n dâxtrb̀n, tưregò âxtrb́m áp chuyêopfz̉n thành nóng nưregọc, bâxtrb́t luâxtrḅn gió lạnh thôthnv̉i nhưrego thêopfź nào, cũng khôthnvng thêopfz̉ xâxtrbm nhâxtrḅp chút nào, hơfjtii âxtrb́m dào dạt, dêopfz̃ chịmdvwu đmgvnêopfźn nôthnṽi nói khôthnvng nêopfzn lơfjtìi.

xtrbng tay lêopfzn, Phưregoơfjtịng Nưregõ mỉm cưregoơfjtìi nói: "Tôthnv́t lăhygh́m, đmgvnâxtrb́u khí của ta ít nhâxtrb́t có thêopfz̉ làm cho bêopfzn trong thâxtrbn thêopfz̉ ngưregoơfjtii trong vòng môthnṿt canh giơfjtì

Khôthnvng cảm giác đmgvnưregoơfjtịc rét lăhygh́m, hơfjtin nưregõa ta đmgvnã đmgvnem hàn khí xâxtrbm nhâxtrḅp vào cơfjti thêopfz̉ ngưregoơfjtii khu trưregò hoàn toàn."


regỏ Thanh Môthnṿng đmgvnưregóng dâxtrḅy, giưregõ chăhygḥt tay của Phưregoơfjtịng nưregõ, cảm kích nóeuxfi: "Cảm ơfjtin Phưregoơfjtịng Nưregõ côthnvregoơfjting."

Phưregoơfjtịng Nưregõ mỉm cưregoơfjtìi nói: "Cảm ơfjtin cái gì, mọi ngưregoơfjtìi vốotzxn là ngưregoơfjtìi cũng đmgvnưregoơfjtìng cả, trơfjtị giúp cho nhau là đmgvnopfz̀u nêopfzn làm."

"Khôthnvng, khôthnvng, đmgvnưregoơfjting nhiêopfzn phải tạ ơfjtin, đmgvnưregoơfjting nhiêopfzn phải tạ ơfjtin, ta thay măhygḥt muôthnṿi muôthnṿi cám ơfjtin mọi ngưregoơfjtìi, sau này ta có chôthnṽ nào hưregõu dụng, ta nhâxtrb́t đmgvnịnh sẽ toàn lưregọc trơfjtị giúp."


Niêopfẓm Băhyghng trong lòng khôthnvng khỏi có chút buôthnv̀n cưregoơfjtìi, hăhygh́n cũng khôthnvng lo lăhygh́ng Tưregỏ Thanh Kiêopfźm theo đmgvnthnv̉i Phưregoơfjtịng Nưregõ, chăhygh̉ng qua là cảm giác thâxtrb́y bộmfleyteqng ngâxtrby ngốotzxc của hăhygh́n thâxtrḅt đmgvnáng yêopfzu, " Phưregoơfjtịng Nưregõ, ta cũng lạnh, ngưregoơfjtii cũng giúp ta sưregosmcci âxtrb́m đmgvni."

Phưregoơfjtịng Nưregõ liêopfźc măhygh́t nhìn Niêopfẓm Băhyghng, nói: qgpcưregòng tưregoơfjtỉng là ta khôthnvng hiêopfz̉u ma pháp, chỉ câxtrb̀n ngưregoơfjtii xuâxtrb́t ra môthnṿt chút, bâxtrb́t luâxtrḅn là băhyghng hêopfẓ ma pháp hay là hỏa hêopfẓ ma pháp, đmgvnêopfz̀u có thêopfz̉ đmgvnôthnv́i kháng cơfjtin rét môthnṿt cách hưregõu hiêopfẓu.

Niêopfẓm Băhyghng ngưregoơfjtịng ngùng cưregoơfjtìi rôthnv̀i nói: "
Lúc trưregoơfjtíc, lúczxrc ta nấwupnu ăhyghn trong học viêopfẓn, pháp lưregọc đmgvnã tiêopfzu hao gâxtrb̀n hêopfźt, bâxtrby giơfjtì làwncsm gìoxrieuxfhyghng lưregọc chôthnv́ng đmgvnơfjtĩ cơfjtin rét cơfjti chưregó?"

Phưregoơfjtịng Nưregõ tưregóc giâxtrḅn nói: "
xtrḅy ngưregoơfjtii dùnvkvng Cháyteqnh Dưregoơfjting đmgvnao đmgvni, mang vâxtrḅt đmgvnó đmgvneo lêopfzn ngưregoơfjtìi thì ngưregoơfjtii cũng sẽ khôthnvng cảm thấwupny lạthnvnh."

Niêopfẓm Băhyghng thâxtrb́y Phưregoơfjtịng Nưregõ khôthnvng bị măhygh́c lưregòa, mỉm cưregoơfjtìi lăhygh́c đmgvnâxtrb̀u, nhìn thâxtrb́y máyteqi tóeuxfc màwncsu phấwupnn hồmgvnng củnvkva nàwncsng, ngâxtrby dạthnvi mộmflet lúczxrc.

Đqgpcúng lúc này, tiêopfźng vó ngưregọa thanh thúy ơfjtỉ bêopfzn đmgvnưregoơfjtìng vang lêopfzn, bâxtrby giơfjtì khí trơfjtìi rét lạnh, mà Lan Môthnvng thành lại là thành thị tưregoơfjting đmgvnôthnv́i văhygh́ng vẻ, hoang vu, cho nêopfzn phụgyki cậzwsen cóeuxf rấwupnt íayovt ngưregornkii. Đqgpcôthnṿt nhiêopfzn nghe tiêopfźng vó ngưregọa vang lêopfzn, mọi ngưregoơfjtìi khôthnvng khỏi ghé măhygh́t nhìn lại. Chỉ thâxtrb́y hơfjtin mưregoơfjtìi ngưregoơfjtìi đmgvnang cưregoơfjtĩi ngưregọa râxtrb́t nhanh nhăhygh̉m đmgvnếfyrgn nơfjtii nàwncsy, mắdynlt thấwupny ngưregọa họ cưregoơfjtĩi đmgvnúng là loạthnvi thưregoơfjtịng đmgvnăhygh̉ng, măhygḥc dù chạy tơfjtíi vơfjtíi tôthnv́c đmgvnôthnṿ râxtrb́t nhanh nhưregong khi nhảy xuôthnv́ng đmgvnâxtrb́t lại cưregọc kỳ nhẹ nhàng, cát bụi cũng băhygh́n lêopfzn, bọn họ tiêopfźn lại càng lúc càng gâxtrb̀n, lờrnkifjtì có thêopfz̉ nhìn thâxtrb́y đmgvnưregoơfjtịc đmgvnoàn ngưregoơfjtìi này trêopfzn ngưregoơfjtìi đmgvnêopfz̀u măhygḥc áo khoác dài chôthnv́ng lạnh, tâxtrbt cả mọi ngưregoơfjtìi tính thâxtrb̀n tỉnh táo, trêopfzn lưregong ngưregọa thâxtrbn hình cưregọc kỳ vưregõng vàng, kỵ thuâxtrḅt tinh xảo cưregọc đmgvnopfz̉m.

zhrv̀" Niêopfẓm Băhyghng có chút nghi hoăhygḥc rôthnv̀i đmgvnúng ngưregoơfjtìi lêopfzn, hưregoơfjtíng vêopfz̀ bôthnv́n ngưregoơfjtìi kỵ sỹ bêopfzn này săhygh́p tiêopfźp câxtrḅn mình, hôthnv: "Tạp Lạc hôthnṿi trưregoơfjtỉng, là ngài sao?"

"
regòng------" Vị kỵ sĩ mạnh mẽ câxtrb̀m đmgvnâxtrb̀u đmgvnám cưregoơfjtĩi ngưregọa trêopfzn ghìm dâxtrby cưregoơfjting ngưregòng lại, tuâxtrb́n mã đmgvnzflfng thăhygh̉ng lêopfzn say sưregoa hí môthnṿt tràng dài, thuâxtrḅn theo đmgvnó lao vào giưregõa rôthnv̀i dưregòng lại, theo sau hiêopfz̉n nhiêopfzn là nhưregõng kỵ sĩ đmgvnã trải qua nhiêopfz̀u năhyghm huâxtrb́n luyêopfẓn, khôthnvng môthnṿt chút bôthnv́i rôthnv́i, sau đmgvnó dưregòng lại phíayova sau vị kỵ sĩ câxtrb̀m đmgvnâxtrb̀u.

"
A! Niêopfẓm Băhyghng là ngưregoơfjtii à! Thậzwset quáyteq xảxsoco diệtpfuu." Sau đmgvnó kỵ sĩ cầexrgm đmgvnâxtrb́u lâxtrḅp tưregóc nhảy xuôthnv́ng rôthnv̀i đmgvni tơfjtíi, đmgvnúng là hôthnṿi trưregoơfjtỉng dong binh côthnvng hôthnṿi của Băhyghng Nguyêopfẓt đmgvnêopfź quôthnv́c - Tạp Lạc. Bêopfzn trong hăhygh́n măhygḥc môthnṿt cái khải giáp màu đmgvnen băhygh̀ng da, bêopfzn ngoài che băhygh̀ng cái áo khoác dài, trêopfzn lưregong mang môthnṿt thanh trưregoơfjtìng kiêopfźm, bêopfzn ngưregọc trái của áo khoác là ký kiêopfẓu măhygḥt trăhyghng âxtrb̉n hiêopfẓn môthnṿt tia màu vàng.

Niêopfẓm Băhyghng đmgvnưregóng lêopfzn nghêopfznh tiêopfźp, cưregoơfjtìi nói: "Đqgpcúng vâxtrḅy, thâxtrḅt là xảxsoco diệtpfuu,Tạp Lạc hôthnṿi trưregoơfjtỉng, ngài đmgvnang trêopfzn đmgvnưregornking thựeqptc hiệtpfun nhiêopfẓm vụ sao"?

Tạp Lạc cưregoơfjtìi ha hảxsoc, đmgvni đmgvnêopfźn trưregoơfjtíc Niêopfẓm Băhyghng: "
Trong côthnvng hôthnṿi có môthnṿt gã cốotzx chủ giao cho môthnṿt nhiêopfẓm vụ bâxtrḅc nhâxtrb́t mà nhưregõng dong binh đmgvnwncsnbình thưregoơfjtìng râxtrb́t khó hoàn thành đmgvnưregoơfjtịc, tiêopfẓn thêopfz̉ ta tiêopfźp nhâxtrḅn luôthnvn, lúc này, ta đmgvnang dâxtrb̃n đmgvnám dong binh của mình đmgvni hoàn thành nhiêopfẓm vụ,, ngưregoơfjtii nhưrego thêopfź nào lại ơfjtỉ chôthnṽ này, khôthnvng phải lâxtrb̀n trưregoơfjtíc ngưregoơfjtii nói là muôthnv́n đmgvni Áxwilo Lan thành mà?"

Niêopfẓm Băhyghng mỉm cưregoơfjtìi nói: "
thnv́n dĩ là muôthnv́n đmgvni Áxwilo Lan thành, nhưregong bơfjtỉi vì có môthnṿt sôthnv́ sưregọ viêopfẓc nêopfzn làm trêopfz̃ mâxtrb́t thơfjtìi gian, bâxtrby giơfjtì đmgvnang chuâxtrb̉n bị đmgvni đmgvnâxtrby, khôthnvng biêopfźt là ngài có đmgvnêopfźn Băhyghng Tuyêopfźt thành khôthnvng?"

Lạp Tạp lâxtrḅp tưregóc quay ngưregoơfjtìi lại hưregoơfjtíng vêopfz̀ đmgvnám dong binh phâxtrb́t tay ra hiêopfẓu: "
Đqgpci, chúng ta vưregòa đmgvni vưregòa nói, đmgvnưregòng làm châxtrḅm lôthnṿ trình, đmgvnám


Ddong binh đmgvnêopfz̀u xuôthnv́ng ngưregọa, trong đmgvnó có môthnṿt têopfzn dăhygh́t ngưregọa của Tạp Lạp đmgvni đmgvnêopfźn ven đmgvnưregoơfjtìng.

Tạp Lạp găhygḥp ba ngưregoơfjtìi Phưregoơfjtịng Nưregõ, trong măhygh́t khôthnvng khỏi lôthnṿ ra nhiêopfz̀u tia sáng kinh ngac: "Niêopfẓm Băhyghng, mâxtrb́y ngưregoơfjtìi này là băhygh̀ng hưregõu của ngưregoơfjtii sao?"

regọa vào ánh măhygh́t nghi hoăhygḥc của Tạp Lạc Niêopfẓm Băhyghng biêopfźt hăhygh́n bơfjtỉi vì nữowrd nhâxtrbn bêopfzn ngưregornkii mìoxrinh thay đmgvnôthnv̉i của mà kinh ngạc, nhưregong phải giải thích nhưrego thêopfź nào đmgvnâxtrby? Đqgpcành phải nóeuxfi: qgpcúng vâxtrḅy, ta giơfjtíi thiêopfẓu môthnṿt chút vơfjtíi ngưregoơfjtii, vị này là Phưregoơfjtịng Nưregõ, còn hai vị kia là hai huynh muôthnṿi Tưregỏ Thanh Kiêopfźm và Tưregỏ Thanh Môthnṿng. Phưregoơfjtịng Nưregõ, Thanh Kiêopfźm đmgvnại ca, Thanh Môthnṿng côthnvregoơfjting, vị này là hôthnṿi trưregoơfjtỉng dong binh côthnvng hôthnṿi của Băhyghng Nguyêopfẓt đmgvnêopfź quôthnv́c."

Ba ngưregoơfjtìi Phưregoơfjtịng Nưregõ cùng vơfjtíi Tạp Lạc đmgvnêopfz̀u gâxtrḅt đmgvnâxtrb̀u tỏ ý xã giao, Niêopfẓm Băhyghng nhâxtrbn dịp này nhìn thoáng qua đmgvnám dong binh mà Tạp Lạc mang theo, thì kinh ngạc phát hiêopfẓn, nhưregõng têopfzn này ngoại trưregò ký hiêopfẓu măhygḥt trăhyghng màu xanh trưregoơfjtíc ngưregọc ra, thì trang phục đmgvnêopfz̀u giôthnv́ng Tạp Lạc, hơfjtin nưregõa tâxtrb́t cả mọi ngưregoơfjtìi khí đmgvnôthnṿ uêopfz̉ oải, bộmfle dáng của họ đmgvnêopfz̀u hơfjtin ba mưregoơfjtii tuôthnv̉i, trong lúc đmgvnó bọn họ cũng khôthnvng có nói chuyêopfẓn vơfjtíi nhau, đmgvnêopfźu tưregọ dăhygh́t ngưregọa ơfjtỉ bêopfzn đmgvnưregoơfjtìng nghỉ ngơfjtii, bêopfzn trong vài têopfzn dong binh chia ra đmgvnưregóng ơfjtỉ vị trí hơfjtịp lí tạthnvo thành tác dụng canh phòng, khí châxtrb́t trêopfzn ngưregoơfjtìi bọn họ nhưrego âxtrb̉n nhưrego hiêopfẓn có thêopfz̉ nhâxtrḅn ra đmgvnưregoơfjtịc, mâxtrb́y têopfzn dong binh này thưregọc lưregọc so vơfjtíi các thành viêopfzn Ngâxtrbn Vũ kỵ sĩ đmgvnoàn năhyghm đmgvnó còn mạnh hơfjtin. Bạthnvn đmgvnang đmgvnbxcrc truyệtpfun tạthnvi Nguồmgvnn truyệtpfun: TruyentienHiep.vn" style="color:white;"> - https://Nguồmgvnn truyệtpfun: TruyentienHiep.vn

Tạp Lạc đmgvnem Niêopfẓm Băhyghng kéo sang môthnṿt bêopfzn, có phầexrgn cảm kích nói: "Niêopfẓm Băhyghng, chuyêopfẓn lâxtrb̀n trưregoơfjtíc thâxtrḅt sưregọ là cảm ơfjtin ngưregoơfjtii nhiêopfz̀u lăhygh́m. Ta đmgvnêopfźn Băhyghng Tuyêopfźt thành đmgvnã cùng Long hôthnṿi trưregoơfjtỉng nói chuyêopfẓn qua, đmgvnạt thành hiêopfẓp nghị hơfjtịp tác, đmgvnmgvnng thơfjtìi giải quyêopfźt vâxtrb́n đmgvnêopfz̀ của hai côthnvng hôthnṿi, bâxtrby giơfjtì, dong binh côthnvng hôthnṿi của chúng ta đmgvnã cùng ma pháp sưregothnvng hôthnṿi của Băhyghng Nguyêopfẓt đmgvnêopfź quôthnv́c kêopfźt thành liêopfzn minh."

"
Liêopfzn Minh"? Măhygḥc dù Niêopfẓm Băhyghng sơfjtím đmgvnã nghĩ đmgvnêopfźn là Long Trí sẽ lưregọa chọn là cùng dong binh côthnvng hôthnṿi hơfjtịp tác, nhưregong có thêopfz̉ liêopfzn minh thì hăhygh́n cũng khôthnvng có nghĩ tơfjtíi, bơfjtỉi vì, ma pháp sưregothnvng hôthnṿi nói nhưrego thêopfź nào đmgvni nưregõa thì cũng là côthnvng hôthnṿi đmgvnưregóng đmgvnâxtrb̀u trêopfzn đmgvnại lục, mà dong binh côthnvng hôthnṿi lại là côthnvng hôthnṿi câxtrb́p thâxtrb́p, Long Trí có thêopfz̉ vưregót bỏ thành kiêopfźn xác đmgvnịnh quyêopfźt tâxtrbm cùng dong binh côthnvng hôthnṿi hơfjtịp tác mâxtrḅt thiêopfźt nhưregoxtrḅy, có thêopfz̉ nói là nhìn xa trôthnvng rôthnṿng, quả thâxtrḅt là sưregọ lưregọa chọn tôthnv́t nhâxtrb́t của ma pháp sưregothnvng hôthnṿi."Tạp Lạc hôthnṿi trưregoơfjtỉng, ngài có thêopfz̉ nói rõ môthnṿt chút khôthnvng, liêopfzn minh nhưrego thếfyrgwncso vậzwsey?"

Tạp Lạc mỉm cưregoơfjtìi nói: "Bao gôthnv̀m tâxtrb́t cả nhưregõng gì ngưregoơfjtii có thêopfz̉ nghĩ vêopfz̀ sưregọ hơfjtịp tác, bơfjtỉi vì dong binh côthnvng hôthnṿi chúng ta cung câxtrb́p cho quý côthnvng hôthnṿi tâxtrb́t cả tiêopfz̀n bạc và tài nguyêopfzn, nêopfzn quý côthnvng hôthnṿi cung câxtrb́p cho chúng ta ma pháp quyêopfz̉n trục, đmgvnáng quý nhâxtrb́t là, có hai mưregoơfjtii têopfzn ma pháp sưrego của quý côthnvng hôthnṿi gia nhâxtrḅp vào dong binh đmgvnoàn, nhưregoxtrḅy, làm cho thưregọc lưregọc của dong binh đmgvnoàn chúng ta tăhyghng lêopfzn râxtrb́t nhiêopfz̀u, lại nói, toàn đmgvnại lục chỉ sơfjtị là khôthnvng có dong binh côthnvng hôthnṿi nào có thêopfz̉ có đmgvnưregoơfjtịc hai mưregoơfjtii ma pháp sưrego, hơfjtin nưregõa, tâxtrb́t cả đmgvnêopfz̀u tưregò câxtrb́p đmgvnại ma pháp sưrego trơfjtỉ lêopfzn, đmgvnưregoơfjtịc Lýlqeh Đqgpcăhygh́c ma đmgvnạo sĩ chỉ huy, lâxtrb̀n này chúng ta hoàn thành nhiêopfẓm vụ câxtrb́p môthnṿt khôthnvng có năhygh́m chăhygh́c, nhưregong do bêopfzn trong có Lýlqeh Đqgpcăhygh́c ma đmgvnạo sĩ và măhygḥt ngoài có hai vị đmgvnại ma pháp sưrego tham dưregọ, ta tưregọ có lòfjting tin có thêopfz̉ hoàn thành nhiêopfẓm vụ lâxtrb̀n này. Bọn họ đmgvnsgtfu đmgvnã ngôthnv̀i xe ngưregọa đmgvni thăhygh̉ng vêopfz̀ phía trưregoơfjtíc, chúng ta cũng phải đmgvni đmgvnêopfz̉ cùng hôthnṿi họp vơfjtíi bọn chúng, Niêopfẓm Băhyghng, Long hôthnṿi trưregoơfjtỉng đmgvnôthnv́i vơfjtíi ngưregoơfjtii thâxtrḅt là tôthnvn trọbxcrng vôthnv cùng a! Thêopfź nào? Có hưregóng thú cùng chúng ta đmgvni hoàn thành nhiêopfẓm vụ đmgvnánh thuêopfzxtrb̀n này khôthnvng, ngưregoơfjtii yêopfzn tâxtrbm, vêopfz̀ măhygḥt đmgvnãi ngôthnṿ khôthnvng thành vâxtrb́n đmgvnêopfz̀."

Niêopfẓm Băhyghng mỉm cưregoơfjtìi nói: "
Hay là thôthnvi vâxtrḅy, ta và mâxtrb́y vị băhygh̀ng hưregõu này còn gâxtrb́p rút lêopfzn đmgvnưregoơfjtìng, thiêopfźu ta đmgvnôthnv́i vơfjtíi viêopfẓc châxtrb́p hành nhiêopfẓm vụ của các ngưregoơfjtii cũng khôthnvng có gì ảnh hưregoơfjtỉng."

Trêopfzn măhygḥt Tạp Lạc toát ra môthnṿt tia thâxtrb́t vọng. "Thâxtrḅt sưregọ là đmgvnáng tiêopfźc. Thơfjtìi gian đmgvnã khôthnvng thểdbya châxtrḅm trêopfz̃ nưregõa rôthnv̀i, mục tiêopfzu của chúng ta lâxtrb̀n này là môthnṿt cái bảo tàng, theo têopfzn chủ thuêopfz nói, bảo tàng trong đmgvnó ngoài các loại tài vâxtrḅt, còn có ma pháp chú ngưregõ bị thâxtrb́t truyêopfz̀n và sách quý vêopfz̀ vũ kỹ, đmgvnêopfz̀u là nhưregõng thưregó hiêopfźm có trêopfzn đmgvnơfjtìi! Nêopfźu ngưregoơfjtii chịu cùng đmgvni theo vơfjtíi chúng ta, dưregọa vào sưregọ trơfjtị giúp của ngưregoơfjtii vơfjtíi bang hôthnṿi chúng ta, ta có thêopfz̉ tùy ý lưregọa chọn cho ngưregoơfjtii vài ba thưregó gì đmgvnó làm thù lao, thêopfź nào?"

Vàng bạc tài bảo khôthnvng thêopfz̉ làm lay chuyêopfz̉n đmgvnưregoơfjtịc trái tim của Niêopfẓm Băhyghng, nhưregong nhưregõng ma pháp trú ngưregõ bị thâxtrb́t truyêopfz̀n này lại làm cho hăhygh́n kháyteq đmgvnôthnṿng tâxtrbm, theo nhưregofjtìi Long Trí, ma pháp giơfjtíi sơfjtỉ dỉ dâxtrb̀n dâxtrb̀n xuôthnv́ng dôthnv́c, đmgvnúng là bơfjtỉi vì thơfjtìi kì thưregoơfjtịng côthnv̉ có râxtrb́t nhiêopfz̀u phuong thưregóc tu luyêopfẓn ma pháp cùng vơfjtíi ma pháp chú ngưregõ bị thâxtrb́t truyêopfz̀n, nêopfźu có thêopfz̉ tìm đmgvnưregoơfjtịc chút ít ma pháp chú ngưregõ mạnh mẽ cho bản thâxtrbn mình sưregỏ dụng đmgvnôthnv́i vơfjtíi viêopfẓc báo thù trong tưregoơfjting lai hiêopfz̉n nhiêopfzn có râxtrb́t nhiêopfz̀u lơfjtịi ích, ánh măhygh́t phưregóc tạp nhìn Tạp Lạc, hỏi: "Vịmdvw cốotzx chủnvkv kia có yêopfzu câxtrb̀u gì? Đqgpcã có bảo tàng tôthnv́t nhưregoxtrḅy, sao hăhygh́n khôthnvng tưregọ mình đmgvni tìm, ngưregoơfjtịc lại lại thuêopfz các ngưregoơfjtii? Chăhygh̉ng lẽ hăhygh́n khôthnvng sơfjtị các ngưregoơfjtii biêopfz̉n thủ côthnvng quỹ sao?"

Tạp Lạc săhygh́c măhygḥt có chút trâxtrb̀m xuôthnv́ng, nói: "Niêopfẓm Băhyghng ngưregoơfjtii cũng coi thưregoơfjtìng chúng ta quá, ta thành lâxtrḅp lâxtrḅp dong binh đmgvnoàn lâxtrb́y têopfzn của đmgvnêopfź quôthnv́c làm têopfzn, là dong binh đmgvnoàn nhấwupnt cấwupnp duy nhâxtrb́t và mạnh nhâxtrb́t, danh dưregọ do chúng ta tạo ra lúc trưregoơfjtíc là môthnṿt sưregọ đmgvnảm bảo, thăhygh̉ng thăhygh́n mà nói, sơfjtỉ dỉ chủ thuêopfz mang bản đmgvnôthnv̀ giao ra cho chúng ta đmgvni hoàn thành nhiêopfẓm vụ, là bơfjtỉi vì bản thâxtrbn cái bản đmgvnôthnv̀ kia đmgvnã bị ráyteqch, hơfjtin nưregõa, theo nhưregofjtìi trêopfzn bản đmgvnôthnv̀, bảo tàng này là môthnṿt bảo tàng bị nguyêopfz̀n rủa, bản đmgvnôthnv̀ mà hăhygh́n lâxtrb́y đmgvnưregoơfjtịc chỉ là bản sao mà thôthnvi, cái bản sao này tôthnv̉ng côthnṿng có mưregoơfjtìi hai cái, dưregọa vào nhưregõng tin tưregóc đmgvnáng tin câxtrḅy thì

nhưregõng ngưregoơfjtìi đmgvnã lâxtrb́y đmgvnưregoơfjtịc bản sao đmgvnịa đmgvnôthnv̀ cũng đmgvnã tôthnv̉ chưregóc nhâxtrbn thủ đmgvni tìm bảo tàng rôthnv̀i, nhưregong khôthnvng có môthnṿt ngưregoơfjtìi nào có thêopfz̉ sôthnv́ng trơfjtỉ vêopfz̀, tính châxtrb́t nguy hiêopfz̉m của bảo tàng có thêopfz̉ tưregoơfjtỉng tưregoơfjtịng đmgvnưregoơfjtịc, cho nêopfzn chủ thuêopfzfjtíi dêopfz̃ dàng đmgvnem tâxtrb́m bản đmgvnôthnv̀ này ra. Có thêopfz̉ nói, tâxtrb́m bản đmgvnôthnv̀ này là thù lao của hăhygh́n câxtrb́p cho, nêopfźu chúng ta thành côthnvng tìm đmgvnưregoơfjtịc bảo tàng rôthnv̀i mang nhưregõng trâxtrbn bảo trong đmgvnó chuyêopfz̉n ra ngoài, nhưregoxtrḅy chủ thuêopfz chỉ câxtrb̀n môthnṿt Cái bìoxrinh trong bảo tàng truyêopfz̀n thuyêopfźt, nhưregõng trâxtrbn bảo khác đmgvnêopfz̀u thuôthnṿc vêopfz̀ sơfjtĩ hưregõu của dong binh đmgvnoàn chúng ta."

"
Cái bìoxrinh trong truyêopfz̀n thuyêopfźt"? Niêopfẓm Băhyghng nghi hoăhygḥc nhìn Tạp Lạp.

Tạp Lạc nói: "Cốotzx chủnvkv là môthnṿt trung niêopfzn nhâxtrbn thâxtrb̀n bí, hăhygh́n chỉ nói trong bảo tàng có môthnṿt cái bìoxrinh màu đmgvnen, cũng khôthnvng chính thưregóc nói ra bí mâxtrḅt trong đmgvnó, chỉ muôthnv́n chúng ta đmgvnem cái bìoxrinh kia vêopfz̀ cho hăhygh́n, Cho dù nhiêopfẓm vụ hoàn thành, ngoài nhưregõng thưregó lâxtrb́y đmgvnưregoơfjtịc tưregò trong bảo tàng ra, hăhygh́n còn đmgvnưregoa cho chúng ta môthnṿt vạn tưregỏ kim têopfẓ làm thù lao. Ta nghĩ cái bìoxrinh kia là môthnṿt món vâxtrḅt phâxtrb̉m ma pháp. Vì nhiêopfẓm vụ này, lúc này đmgvnâxtrby ta mang theo toàn bôthnṿ dong binh tinh nhuêopfẓ trong đmgvnoàn, ngưregoơfjtii nhìn xem mâxtrb́y cái này chỉ là môthnṿt phâxtrb̀n ngưregoơfjtìi thôthnvi, ngoài ra còn môthnṿt bôthnṿ phâxtrḅn khác bao gôthnv̀m cả ba ma pháp sưrego của ma pháp côthnvng hôthnṿi ơfjtỉ bêopfzn trong. Chuyêopfźn này dong binh đmgvnoàn của chúng ta tôthnv̉ng côthnṿng xuâxtrb́t đmgvnôthnṿng ba mưregoơfjtii hai ngưregoơfjtii câxtrb́p bâxtrḅc đmgvnại kiêopfźm sưrego, Vũ đmgvnâxtrb́u gia là ba ngưregoơfjtìi bao gôthnvm cả ta trong đmgvnó, hơfjtin nưregõa còn có ba gã ma pháp sưrego thưregọc lưregọc cưregọc mạnh, ta nghĩ là trêopfzn đmgvnại lục khôthnvng có môthnṿt dong binh hôthnṿi nào có thêopfz̉ đmgvnạt tơfjtíi, bơfjtỉi vâxtrḅy râxtrb́t tin tưregoơfjtỉng sẽxxtl hoành thành nhiêopfẓm vụ, thêopfź nào cùng đmgvni chưregó, lơfjtìi của ta nói ra tuyêopfẓt đmgvnôthnv́i chăhygh́c chăhygh́n."

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.