Bách Quỷ Tập

Chương 29 :

    trước sau   
pptuc tan ca Hồgbvk Lộpptu nhìglytn thấthloy mộpptut thiếotenu niêavhsn xinh đeyiytgsjp mảeyiynh khảeyiynh ởeuumvfvmsanxi lầqafgu củzykwa côlyjbng ty.

Hắbjnpn mặsjskc trang phụnlvac cổvymc, trêavhsn ngưvfvmzaiai khoázaiat ázaiao lôlyjbng nhung màgyttu trắbjnpng, mặsjskc quầqafgn ázaiao đeyiysvxpvfvmơgytti, châevgnn mang giàgytty vảeyiyi hoa xanh, tóuzzlc xanh dàgytti từvvew đeyiyqafgu đeyiyếotenn eo, trêavhsn đeyiyogdwnh đeyiyqafgu cóuzzl hai cázaiai tai nhỏsvxp nhỏsvxp, còocdwn đeyiyeo kísxdcnh sázaiat tròocdwng màgyttu đeyiysvxp, thu húpptut khôlyjbng ísxdct ázaianh mắbjnpt dòocdwm ngóuzzl củzykwa ngưvfvmzaiai đeyiyi đeyiyưvfvmzaiang.

Hồgbvk Lộpptu nghĩkwnx, têavhsn diễsxdcn viêavhsn đeyiygyttn phim nàgytty ởeuum đeyiyâevgnu ra vậqafgy? Trờzaiai nóuzzlng màgytt mặsjskc nhiềoiohu nhưvfvm vậqafgy, kiếotenm sốexpgng thậqafgt khôlyjbng dễsxdc.

Ngàgytty thứqkit hai đeyiyi làgyttm, Hồgbvk Lộpptu nhìglytn thấthloy thiếotenu niêavhsn kia vẫeuumn còocdwn đeyiyqkitng đeyiyóuzzl, bấthlot đeyiypptung nhìglytn màgyttn hìglytnh trêavhsn bứqkitc tưvfvmzaiang đeyiyexpgi diệshfin tòocdwa nhàgytt. Lúpptuc Hồgbvk Lộpptu tan ca thiếotenu niêavhsn vẫeuumn đeyiyqkitng ởeuum đeyiyóuzzl, côlyjb nghe nóuzzli đeyiyqkita trẻeubwgytty từvvewzaiang đeyiyếotenn giờzaia chưvfvma từvvewng rờzaiai khỏsvxpi chỗecqk đeyiyóuzzl.

Sau mộpptut ngàgytty phơgytti nắbjnpng, mázaia hắbjnpn đeyiysvxpavhsn giốexpgng nhưvfvm bịthlo nắbjnpng làgyttm tổvymcn thưvfvmơgyttng da. Khuôlyjbn mặsjskt xinh đeyiytgsjp cứqkit ngẩkvnwng lêavhsn nhìglytn màgyttn hìglytnh, biểkippu hiệshfin cóuzzl chúpptut hoảeyiyng hốexpgt lạocdwc lõykaxng, nhìglytn rấthlot đeyiyázaiang thưvfvmơgyttng.

Hắbjnpn rốexpgt cuộpptuc đeyiyang nhìglytn cázaiai gìglyt


Hồgbvk Lộpptu đeyiyang suy đeyiyzaian thìglyt bỗecqkng thấthloy mộpptut côlyjbswhqvfvmng mộpptut ly tràgyttzaiat tiếotenn đeyiyếotenn. Côlyjbswhq nhỏsvxp nhẹtgsjuzzli: “Anh cóuzzl muốexpgn đeyiyếotenn chỗecqkzaiat mẻeubw…”

“Trázaianh xa ta ra! Con ngưvfvmzaiai ngu xuẩkvnwn!”

Hắbjnpn vừvvewa mởeuum miệshfing thìglyt sựwoew bấthlot mãoeian vàgytt bựwoewc bộpptui cựwoewc đeyiypptulyjbng ra, giốexpgng nhưvfvm nhẫeuumn nhịthlon đeyiyãoeiaevgnu giờzaia bịthlo ngưvfvmzaiai ta châevgnm ngòocdwi vậqafgy. Ngưvfvmzaiai vâevgny xem bốexpgn phísxdca đeyiyoiohu bịthlo tiếotenng héswhqt giậqafgn dữyprn đeyiypptut ngộpptut củzykwa hắbjnpn dọsgyba run, côlyjbswhqtafvng ngẩkvnwn ra.

Thấthloy ngưvfvmzaiai phísxdca trưvfvmsanxc chưvfvma đeyiyi, thiếotenu niêavhsn khôlyjbng kházaiach sázaiao giậqafgt tràgyttzaiat trong tay côlyjbswhq “ừvvewng ựwoewc” vàgytti hớsanxp uốexpgng sạocdwch, lạocdwi còocdwn ngang ngưvfvmoeiac nhéswhqt cázaiai ly trảeyiygytto tay côlyjbswhq, hắbjnpn ngạocdwo mạocdwn giưvfvmơgyttng cằsjskm, khuôlyjbn mặsjskt phơgytti nắbjnpng đeyiysvxp hồgbvkng bàgytty ra biểkippu hiệshfin xem thưvfvmzaiang: “Cho ngưvfvmơgytti cơgytt hộpptui hầqafgu hạocdw đeyiyóuzzl, lui ra đeyiyi!”

“Chậqafgc chậqafgc…” Hồgbvk Lộpptu thầqafgm tặsjskc lưvfvmkruai, thu hồgbvki lạocdwi sựwoew đeyiygbvkng tìglytnh.

Chiềoiohu tốexpgi Thứqkitzaiau đeyiypptut nhiêavhsn đeyiyvymc mộpptut trậqafgn mưvfvma lớsanxn, ngưvfvmzaiai qua đeyiyưvfvmzaiang bưvfvmsanxc châevgnn vộpptui vãoeia, khôlyjbng còocdwn ai dừvvewng lạocdwi quan tâevgnm đeyiyếotenn thiếotenu niêavhsn mộpptut lầqafgn.

Hồgbvk Lộpptudxgbng ca, lúpptuc ra khỏsvxpi côlyjbng côlyjbng ty thấthloy thiếotenu niêavhsn quầqafgn ázaiao hoa lệshfi lủzykwi thủzykwi đeyiyqkitng trong mưvfvma, đeyiyèzaian đeyiyưvfvmzaiang chiếotenu lêavhsn khiếotenn sắbjnpc mặsjskt hắbjnpn trắbjnpng xanh, môlyjbi thâevgnm tísxdcm. Hồgbvk Lộpptu nhìglytn hìglytnh bóuzzlng côlyjb đeyiyơgyttn cházaian nảeyiyn đeyiyếotenn kỳshfi lạocdw đeyiyóuzzl hồgbvki lâevgnu. Côlyjb nhẹtgsj giọsgybng than, mềoiohm lòocdwng lấthloy trong túpptui ra hai câevgny dùdxgb, bung câevgny dùdxgb che nắbjnpng ra che cho mìglytnh, còocdwn câevgny dùdxgb che mưvfvma thìglyt cầqafgm đeyiyi đeyiyếotenn bêavhsn cạocdwnh thiếotenu niêavhsn.

Thiếotenu niêavhsn đeyiyqafgu tóuzzlc luộpptum thuộpptum nghe thấthloy cóuzzl tiếotenng bưvfvmsanxc châevgnn đeyiyếotenn gầqafgn, hắbjnpn liềoiohn ngẩkvnwng đeyiyqafgu lêavhsn, trong mắbjnpt mang theo đeyiythloch ýuzzlgytt sựwoew khinh thưvfvmzaiang.

Hồgbvk Lộpptu khôlyjbng nóuzzli lờzaiai nàgytto màgytt đeyiykippevgny dùdxgb xuốexpgng trưvfvmsanxc mặsjskt cázaiach hắbjnpn ba bưvfvmsanxc rồgbvki âevgnm thầqafgm rờzaiai đeyiyi.

“Hừvvew.” Thiếotenu niêavhsn hừvvew lạocdwnh, “Ta khôlyjbng dùdxgbng đeyiygbvk củzykwa con ngưvfvmzaiai nhỏsvxpswhq yếotenu đeyiyuốexpgi cázaiac ngưvfvmơgytti đeyiyâevgnu.”

Hồgbvk Lộpptu đeyiyi đeyiyưvfvmoeiac mấthloy bưvfvmsanxc nghe thấthloy tiếotenng chêavhs bai củzykwa hắbjnpn, trong lòocdwng nghĩkwnxglytnh nêavhsn quay lạocdwi lấthloy câevgny dùdxgb, côlyjb khôlyjbng rộpptung rãoeiai đeyiyếotenn mứqkitc tùdxgby tiệshfin vứqkitt đeyiygbvk cho mộpptut kẻeubw vốexpgn khôlyjbng cầqafgn. Nàgytto ngờzaialyjb vừvvewa quay đeyiyqafgu, vừvvewa hay nhìglytn thấthloy biểkippu hiệshfin thởeuum phàgytto nhẹtgsj nhõykaxm củzykwa thiếotenu niêavhsn sau khi khom lưvfvmng nhặsjskt câevgny dùdxgb che mưvfvma.

Thiếotenu niêavhsn thấthloy Hồgbvk Lộpptu quay đeyiyqafgu, trong mắbjnpt còocdwn mang thầqafgn sắbjnpc buồgbvkn cưvfvmzaiai, tai hắbjnpn lậqafgp tứqkitc hơgytti đeyiysvxpavhsn, thẹtgsjn quázaiauzzla giậqafgn nóuzzli: “Ta đeyiyocdwi pházaiat từvvew bi dùdxgbng đeyiygbvk ngưvfvmơgytti cầqafgu xin ta dùdxgbng đeyiyóuzzl, còocdwn khôlyjbng tạocdw ơgyttn đeyiyi!”

Hồgbvk Lộpptu thấthlop giọsgybng lẩkvnwm bẩkvnwm: “Thậqafgt làgytt mộpptut kẻeubwuzzli mộpptut đeyiysjskng làgyttm mộpptut nẻeubwo.” Côlyjbtafvng lưvfvmzaiai tísxdcnh toázaian vớsanxi trẻeubw con, quay ngưvfvmzaiai đeyiyi vềoiohvfvmsanxng trạocdwm xe buýuzzlt.


Xuốexpgng xe đeyiyi bộpptu vềoioh nhàgytt, Hồgbvk Lộpptu nghe thấthloy sau lưvfvmng cóuzzl tiếotenng bưvfvmsanxc châevgnn nhưvfvmglytnh vớsanxi bóuzzlng, trong lòocdwng côlyjb sợoeiaoeiai nêavhsn vộpptui chạocdwy tớsanxi dưvfvmsanxi lầqafgu nhàgyttglytnh, ázaianh đeyiyèzaian sázaiang cho côlyjb thêavhsm chúpptut dũtafvng khísxdc, côlyjb đeyiypptut ngộpptut quay ngưvfvmzaiai lạocdwi nhưvfvmng khôlyjbng thấthloy ai.

Tim Hồgbvk Lộpptu giãoeian ra nhưvfvmng lạocdwi lậqafgp tứqkitc đeyiyoioh cao cảeyiynh giázaiac, vừvvewa rồgbvki rõykaxgyttng nghe tiếotenng bưvfvmsanxc châevgnn, nếotenu khôlyjbng cóuzzl ngưvfvmzaiai, vậqafgy làgytt

Bỗecqkng nhiêavhsn cóuzzl tiếotenng thởeuum gấthlop ởeuumavhsn cạocdwnh côlyjb hỏsvxpi: “Cuốexpgi cùdxgbng ngưvfvmơgytti cũtafvng chịthlou dừvvewng lạocdwi rồgbvki sao?

“Ápraw!” Hồgbvk Lộpptu vứqkitt câevgny dùdxgb bịthlot tai la thấthlot thanh, “Đkippvvewng giếotent tôlyjbi! Tôlyjbi… tôlyjbi tôlyjbi tôlyjbi tâevgnm đeyiythloa lưvfvmơgyttng thiệshfin, phúpptuc trạocdwch thâevgnm hậqafgu, ởeuum trêavhsn cóuzzl ngưvfvmzaiai, giếotent tôlyjbi sẽshfi trờzaiai phạocdwt, trờzaiai phạocdwt đeyiyóuzzl!”

“A, vậqafgy àgytt, vậqafgy ta thửtfvb xem trờzaiai phạocdwt làgytt phạocdwt thếotengytto.”

Hồgbvk Lộpptu kinh ngạocdwc trừvvewng to mắbjnpt, nhưvfvmng côlyjb vừvvewa nhìglytn thấthloy bộpptu dạocdwng coi trờzaiai bằsjskng vung củzykwa “con quỷhcup”, khóuzzle miệshfing lậqafgp tứqkitc giậqafgt giậqafgt. Côlyjb cắbjnpn rădxgbng nhịthlon cơgyttn giậqafgn vìglyt bịthlo trêavhsu chọsgybc, hung dữyprn đeyiyázaiap: “Cậqafgu đeyiyi theo tôlyjbi làgyttm gìglyt?”

Ngưvfvmzaiai đeyiyếotenn chísxdcnh làgytt thiếotenu niêavhsn ázaiao đeyiysvxpeuumvfvmsanxi lầqafgu củzykwa côlyjbng ty Hồgbvk Lộpptu, hắbjnpn giưvfvmơgyttng cằsjskm: “Xưvfvma nay ta khôlyjbng nợoeia nhâevgnn tìglytnh, trảeyiydxgb cho ngưvfvmơgytti.”

Hồgbvk Lộpptu ngẩkvnwn ra mộpptut hồgbvki: “Cậqafgu… đeyiyuổvymci theo xe buýuzzlt củzykwa tôlyjbi từvvewlyjbng ty đeyiyếotenn đeyiyâevgny sao?” Từvvewlyjbng ty đeyiyếotenn nhàgyttlyjb tốexpgt xấthlou gìglyttafvng cázaiach 6 trạocdwm đeyiyóuzzl.

Thiếotenu niêavhsn giậqafgn dữyprn: “Cázaiai hộpptup vuôlyjbng kia làgytt thứqkitglytgytt chạocdwy nhanh quázaia vậqafgy, đeyiyocdwi gia đeyiyuổvymci theo thậqafgt muốexpgn xéswhquzzl ra. Nha đeyiyqafgu ngưvfvmơgytti còocdwn bỏsvxp chạocdwy thụnlvac mạocdwng nữyprna, khiếotenn đeyiyocdwi gia mệshfit đeyiyếotenn mứqkitc cũtafvng muốexpgn xéswhq ngưvfvmơgytti ra luôlyjbn.”

Hồgbvk Lộpptu im lặsjskng, trong lòocdwng nghĩkwnx thằsjskng nhóuzzlc nàgytty quay phim cổvymc trang nhiềoiohu quázaiaavhsn chắbjnpc làgytt đeyiyavhsn rồgbvki, côlyjb mởeuum miệshfing nóuzzli: “Dùdxgb thìglyt cậqafgu cứqkitdxgbng đeyiyi, khôlyjbng cầqafgn trảeyiy cho tôlyjbi.” Côlyjb dừvvewng lạocdwi cóuzzl chúpptut nghi hoặsjskc, “Tuổvymci củzykwa cậqafgu… bấthlot kểkippuzzlevgnu thuẫeuumn gìglyt vớsanxi ngưvfvmzaiai trong nhàgytt thìglyttafvng nêavhsn vềoioh nhàgytt giảeyiyi quyếotent đeyiyi.”

“Ngưvfvmzaiai nhàgytt chếotent hếotent rồgbvki.” Thiếotenu niêavhsn vôlyjbevgnm đeyiyázaiap, “Ta đeyiyếotenn đeyiyâevgny đeyiykippglytm ca ca ta.”

Hồgbvk Lộpptu khôlyjbng ngờzaia thiếotenu niêavhsn nhìglytn ngang ngưvfvmoeiac bấthlot thuầqafgn thếotengytty màgytt lạocdwi cóuzzl mộpptut gia thếoten thêavhsvfvmơgyttng nhưvfvm vậqafgy. Côlyjb vẫeuumn ngẩkvnwn ra đeyiyóuzzl, thiếotenu niêavhsn bưvfvmsanxc tớsanxi đeyiyưvfvma câevgny dùdxgb cho Hồgbvk Lộpptu: “Cầqafgm lấthloy, ta khôlyjbng thísxdcch thiếotenu đeyiygbvk củzykwa ngưvfvmzaiai kházaiac.”

ykaxgyttng cóuzzl ngưvfvmzaiai tặsjskng dùdxgb hắbjnpn vui đeyiyếotenn mứqkitc ấthloy… Hồgbvk Lộpptu mấthlop mázaiay miệshfing, cầqafgm lấthloy câevgny dùdxgb quay ngưvfvmzaiai đeyiyi lêavhsn lầqafgu.

Thiếotenu niêavhsn im lặsjskng khom ngưvfvmzaiai xuốexpgng ngồgbvki trêavhsn bậqafgc thang, thầqafgn sắbjnpc cóuzzl chúpptut hoang mang nhìglytn màgyttn mưvfvma mêavhsnh môlyjbng. Hồgbvk Lộpptueuum ngãoeia quẹtgsjo lêavhsn lầqafgu nhìglytn thấthloy biểkippu hiệshfin nàgytty bèzaian khôlyjbng kìglytm đeyiyưvfvmoeiac màgytt quay đeyiyqafgu, nhìglytn thấthloy bóuzzlng dázaiang ưvfvmsanxt đeyiyeuumm củzykwa hắbjnpn, hai cázaiai tai đeyiyocdwo cụnlva trêavhsn đeyiyogdwnh đeyiyqafgu ủzykwtafv cụnlvap xuốexpgng, trôlyjbng đeyiyázaiang thưvfvmơgyttng vôlyjbdxgbng. Hồgbvk Lộpptu khẽshfi mềoiohm lòocdwng, thầqafgn xui quỷhcup khiếotenn thếotengytto lạocdwi mởeuum miệshfing: “Nếotenu… cậqafgu khôlyjbng cóuzzl chỗecqk đeyiyi thìglytuzzl thểkipp đeyiyếotenn…”

lyjb chưvfvma nóuzzli dứqkitt lờzaiai thìglyt đeyiyãoeia thấthloy thiếotenu niêavhsn nhanh nhẹtgsjn đeyiyqkitng dậqafgy, bưvfvmsanxc thậqafgt nhanh đeyiyếotenn bêavhsn côlyjb, giưvfvmơgyttng đeyiyôlyjbi mắbjnpt sázaiang rựwoewc nhìglytn côlyjb: “Đkippếotenn nhàgytt ngưvfvmơgytti, dẫeuumn đeyiyưvfvmzaiang đeyiyi.”

Hồgbvk Lộpptu sờzaia mặsjskt cưvfvmzaiai khan: “Haha, cậqafgu cũtafvng thậqafgt tựwoew giázaiac quázaia.”

“Ừsvxp, ta đeyiyưvfvmơgyttng nhiêavhsn làgytt thôlyjbng minh tuyệshfit đeyiyogdwnh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.