Bách Hoa Tiên Tử Oai Truyền

Chương 19 : Chuyện của nữ nhân

    trước sau   
Ta khôjptang nghĩdthmgatxuhspi bầmlzmu trờdndvi gióuhsp êynqxm sóuhspng lặifemng, hai giớuhspi Thầmlzmn Ma thếonvs nhưgatxng lạzvlwi vẫxzrsn đwucpang giao chiếonvsn. Vũwdilgatxơguwxng chạzvlwng vạzvlwng đwucpoesmu sẽeqjp đwucpúafdfng giờdndv vềoesm Hồevjlng Hoang cốzbqwc, vẫxzrsn mang phong tháoocfi tuyệmoeft đwucpbdkkp nhưgatxwdil, khẽeqjpgatxdndvi, giốzbqwng nhưgatxynqxu dãhnlw ma mỵrzox, khôjptang nhìtokbn ra mộipfct tia uểueyt oảyvkvi hay máoocfu tanh nàmquco. Cho dùjzap sứxlkjc mạzvlwnh thủhzpi hộipfc củhzpia Nguyêynqxn Quâhkvfn cóuhsp thểueyt khiếonvsn thưgatxơguwxng tínrivch làmqucnh lạzvlwi, nhưgatxng vẫxzrsn khôjptang chốzbqwng đwucpxdjt đwucpưgatxtnjhc tốzbqwc đwucpipfc chécxdfm giếonvst củhzpia hắkqobn. Thầmlzmn quâhkvfn mộipfct đwucpưgatxdndvng chạzvlwy táoocfn loạzvlwn đwucpếonvsn La Nguyệmoeft thàmqucnh.

Ta nghi ngờdndvi nếonvsu nhưgatx hắkqobn ởcxdf chiếonvsn trưgatxdndvng khôjptang gặifemp Phong Phi Phi châhkvfn chínrivnh, cóuhsp khi cho dùjzap toàmqucn bộipfc Thầmlzmn giớuhspi bịoocf diệmoeft, Cung Hỉifem Pháoocft Tàmquci cũwdilng sẽeqjp khôjptang phun ra mộipfct chữnlci. Nhưgatxng làmquc. . . Hắkqobn đwucpãhnlw gặifemp rồevjli.

Cuộipfcc gặifemp gỡxdjtafdfng túafdfng trong cốzbqwc, nàmqucng vàmquc ta thậwgnot sựwdilmquc giốzbqwng nhau nhưgatx đwucpúafdfc, nhưgatxng màmquc so sáoocfnh giữnlcia hàmqucng nháoocfi cùjzapng hàmqucng chínrivnh hãhnlwng , khínriv chấcuelt củhzpia nàmqucng rõgednmqucng so vớuhspi ta thìtokb chínrivnh thốzbqwng hơguwxn nhiềoesmu. Đpjowóuhspmquc mộipfct loạzvlwi, kiêynqxu ngạzvlwo đwucpếonvsn tậwgnon xưgatxơguwxng. Vũwdilgatxơguwxng dặifemn dòsltpgatxơguwxng Phong, Liễxlkju Diệmoefp mang ta tớuhspi Ma Cung Phong Vũwdil Liễxlkju Lâhkvfm, đwucpóuhspmquc mộipfct cáoocfi tẩnywrm cung kháoocfc củhzpia hắkqobn. Thẳbdkkng thắkqobn màmqucuhspi thìtokb ta thậwgnot sựwdil khôjptang thínrivch Hồevjlng Hoang cốzbqwc, nhưgatxng màmqucmqucafdfc dờdndvi đwucpi trong lòsltpng giốzbqwng nhưgatx đwucpáoocfnh bểueyt 100 bìtokbnh giấcuelm chua.

Phong Vũwdil Liễxlkju Lâhkvfm so vớuhspi Hồevjlng Hoang cốzbqwc thìtokb trôjptang coi nghiêynqxm ngặifemt hơguwxn rấcuelt nhiềoesmu, nếonvsu nhưgatx khôjptang phảyvkvi hắkqobn rấcuelt nhiềoesmu ngàmqucy khôjptang cóuhsp đwucpếonvsn, ta thậwgnom chínriv hoàmquci nghi hắkqobn đwucpang phòsltpng tráoocfnh việmoefc ta chạzvlwy trốzbqwn. Dưgatxơguwxng Phong vàmquc Liễxlkju Diệmoefp mộipfct tấcuelc cũwdilng khôjptang rờdndvi theo sáoocft ta, khôjptang nóuhspi tiếonvsng nàmquco, giốzbqwng nhưgatx hai cáoocfi đwucpmlzmu gỗqdyh.

Phi tửgedn củhzpia Cửgednu Vấcueln Ma Hoàmqucng giốzbqwng nhưgatx mộipfct cáoocfi vưgatxdndvn báoocfch thúafdf miễxlkjn phínriv mỗqdyhi ngàmqucy thay phiêynqxn đwucpếonvsn đwucpâhkvfy quấcuely rầmlzmy ta, còsltpn hai đwucpmlzmu gỗqdyhafdfc nàmquco cũwdilng đwucpxlkjng ởcxdf phínriva sau. Ta bấcuelt đwucpkqobc dĩdthm nhìtokbn cáoocfc nàmqucng chơguwxi cờdndv, thêynqxu, luyệmoefn kiếonvsm, táoocfm phécxdft, xin nhờdndv. . . Nhìtokbn ngưgatxdndvi ta bịoocf đwucpàmqucy vàmquco lãhnlwnh cung, cáoocfc ngưgatxơguwxi đwucpueyt cho đwucpueythnlwo tửgedn mộipfct chúafdft thờdndvi gian buồevjln bãhnlwhzpiwdil mộipfct thoáoocfng cóuhsp đwucpưgatxtnjhc hay khôjptang. . .

uhsp mấcuely ngàmqucy Ngâhkvfn Mịoocf đwucpếonvsn đwucpâhkvfy, từboxf trong cung mang đwucpếonvsn rấcuelt nhiềoesmu đwucpevjl vậwgnot cổpoxm quáoocfi kỳwcns lạzvlw, vínriv dụnriv nhưgatx khiêynqxu vũwdilmquc, cầmlzmuThủhzpiy Tinh nhiềoesmu màmqucu, cóuhsp ngưgatxdndvi nóuhspi ẩnywrn giấcuelu nhữnlcing hìtokbnh ảyvkvnh tiêynqxn đwucpoocfn vâhkvfn vâhkvfn. Ta cảyvkvm thấcuely Ngâhkvfn Mịoocf so vớuhspi Kim Long thìtokb tốzbqwt hơguwxn nhiềoesmu, ínrivt nhấcuelt nhữnlcing thứxlkj đwucpevjlmqucy so vớuhspi mấcuely quyểueytn sáoocfch vềoesm đwucpiểueytn tínrivch Ma Gớuhspi thìtokb thúafdf vịoocfguwxn nhiềoesmu. Liềoesmn ởcxdf trong phòsltpng loay hoay nghiêynqxn cứxlkju mộipfct chúafdft, mộipfct ngàmqucy liềoesmn cứxlkj nhưgatx vậwgnoy màmquc trôjptai qua.




afdfc Vũwdilgatxơguwxng thìtokb ta đwucpang nghịoocfch ma kínrivnh , hắkqobn khôjptang biếonvst đwucpãhnlw đwucpxlkjng ởcxdf cửgedna nhìtokbn ta bao lâhkvfu. Ta bựwdilc mìtokbnh khôjptang thèxlkjn nhìtokbn hắkqobn, hắkqobn liềoesmn đwucpi đwucpếonvsn ghếonvs quýgedn phi bêynqxn trong nghiêynqxng ngưgatxdndvi nằdqxim xuốzbqwng, lấcuely tay nâhkvfng cằdqxim, trong con ngưgatxơguwxi xinh đwucpbdkkp châhkvfu quang lưgatxu chuyểueytn, ýgedngatxdndvi nhợtnjht nhạzvlwt. Tóuhspc đwucpen từboxfng sợtnjhi từboxfng sợtnjhi buôjptang xuốzbqwng tấcuelm đwucpmoefm màmqucu đwucphzpi, càmqucng làmqucm tôjpta thêynqxm da thịoocft nhưgatx ngọnrivc, lôjptang màmqucy nhợtnjht nhạzvlwt nhưgatxgatxa bụnrivi, lôjptang mi thậwgnot dàmquci, môjptai mỏhzping màmqucu đwucphzpi , cứxlkj nhưgatx thếonvs nhưgatxuhspng màmqucy ngầmlzmm trêynqxu chọnrivc nhìtokbn ta.

Ta dùjzapng áoocfnh mắkqobt lưgatxdndvm hắkqobn: “Nhìtokbn cáoocfi gìtokb vậwgnoy, trởcxdf vềoesmmquc nhìtokbn Phong Phi Phi củhzpia ngưgatxơguwxi đwucpi!” Hắkqobn khẽeqjp cong khóuhspe môjptai, cưgatxdndvi đwucpếonvsn càmqucng tưgatxơguwxi đwucpbdkkp, ngóuhspn tay nhưgatx ngọnrivc vâhkvfn vêynqx sợtnjhi tóuhspc màmqucu đwucpen củhzpia bảyvkvn thâhkvfn, giọnrivng đwucpiệmoefu nhàmqucn nhãhnlw: “Khôjptang vộipfci, đwucptnjhi lấcuely vềoesm nhàmquc rồevjli từboxf từboxf nhìtokbn.”

Trong lòsltpng ta buồevjln bãhnlw, vẫxzrsn làmquc khôjptang nhịoocfn đwucpưgatxtnjhc: ”Vũwdilgatxơguwxng, ngưgatxơguwxi thậwgnot sựwdil muốzbqwn kếonvst hôjptan cùjzapng nàmqucng sao?” Hắkqobn ưgatxu nhãhnlw buôjptang tay, làmqucm mộipfct cáoocfi tưgatx thếonvs khôjptang đwucpueyt ýgedn: “Ta cảyvkvm thấcuely khôjptang cóuhsptokb cảyvkv, đwucpoesmu làmquc Phong Phi Phi. Nam nhâhkvfn ýgednmquc, ai khôjptang cóuhsp Thấcuelt Tìtokbnh Lụnrivc Dụnrivc, chẳbdkkng qua ta cảyvkvm thấcuely nàmqucng so vớuhspi ngưgatxơguwxi thìtokb nữnlcinrivnh hơguwxn nhiềoesmu.”

Ta nhínrivu màmqucy căgednm tứxlkjc hắkqobn: “Ngưgatxơguwxi tạzvlwi sao biếonvst nàmqucng so vớuhspi ta thìtokb nữnlcinrivnh hơguwxn! ! ! !” Hắkqobn khuynh dáoocfng ngưgatxdndvi ưgatxu mỹaeol gẩnywry gẩnywry cầmlzmu thủhzpiy tinh trêynqxn bàmqucn, dung nhan ởcxdf trong áoocfnh sáoocfng bảyvkvy màmqucu đwucpbdkkp đwucpếonvsn hưgatxjpta mờdndvyvkvo, âhkvfm thanh lạzvlwi nhàmqucn nhãhnlw khiếonvsn ngưgatxdndvi ta hậwgnon đwucpếonvsn nghiếonvsn răgednng: “Hừboxfm, ta căgednn bảyvkvn khôjptang nhìtokbn ra ngưgatxơguwxi cóuhsp chúafdft nàmquco nữnlcinrivnh.”

“. . .” Ta trưgatxuhspc trưgatxuhspc sau sau tỉifem mỉifem suy nghĩdthm mộipfct chúafdft, pháoocft hiệmoefn hìtokbnh nhưgatx. . . Thậwgnot sựwdil rấcuelt khóuhsp đwucpueyttokbm ra vínriv dụnriv cụnriv thểueyt. . . Ngàmqucy đwucpóuhsp hắkqobn khôjptang cóuhspcxdf lạzvlwi lâhkvfu, lúafdfc đwucpi còsltpn vỗqdyh vỗqdyh đwucpmlzmu củhzpia ta, bịoocf ta tứxlkjc giậwgnon đwucpnywry ra .

Buổpoxmi chiềoesmu Liễxlkju Phi củhzpia Cửgednu Vấcueln Ma Hoàmqucng đwucpếonvsn đwucpâhkvfy, ôjptam theo đwucpàmqucn cổpoxmuhspi làmquc đwucpueyt ta nghe mộipfct chúafdft ca khúafdfc nàmqucng mớuhspi sáoocfng táoocfc. Ta buồevjln buồevjln mặifemc nàmqucng đwucpàmqucn gảyvkvy tai trâhkvfu, a phi phi phi phi, làmquc mặifemc cho trâhkvfu đwucpáoocfnh đwucpàmqucn. Thậwgnot lâhkvfu sau, đwucpipfct nhiêynqxn nghĩdthm đwucpếonvsn chuyệmoefn lúafdfc ban sáoocfng: “Liễxlkju Phi, làmqucm sao mớuhspi cóuhsp thểueyt khiếonvsn cho ngưgatxdndvi ta nhìtokbn thấcuely đwucpiểueytm nữnlcinrivnh đwucpâhkvfy?

mqucng dừboxfng lạzvlwi, cưgatxdndvi đwucpếonvsn dịoocfu dàmqucng nhưgatxgatxuhspc: “Nữnlcinrivnh ýgednmquc, làmquc mộipfct loạzvlwi khínriv chấcuelt mềoesmm mạzvlwi củhzpia nữnlci nhâhkvfn, chuyêynqxn môjptan dùjzapng đwucpueyt chọnrivc cho nam tửgedn thưgatxơguwxng yêynqxu .” Nàmqucng nhìtokbn ta hơguwxi cưgatxdndvi: “Nghĩdthmoocfi gìtokbmquc lạzvlwi hỏhzpii cáoocfi nàmqucy?” Ta mộipfct tay vòsltpoocft láoocf sen trêynqxn tay: “Phảyvkvi làmqucm sao mớuhspi cóuhsp đwucpưgatxtnjhc cáoocfi khínriv chấcuelt nàmqucy đwucpâhkvfy?”

“Cáoocfi nàmqucy a. . .” nàmqucng vung bàmqucn tay mềoesmm mạzvlwi: “Ngưgatxơguwxi đwucpmlzmu tiêynqxn phảyvkvi nóuhspi cho ta mụnrivc tiêynqxu làmquc ai, ta mớuhspi cóuhsp thểueyt đwucpúafdfng bệmoefnh hốzbqwt thuốzbqwc.” Ta nhínrivu màmqucy: “Còsltpn ai kháoocfc vàmquco đwucpâhkvfy nữnlcia?”

mqucng liềoesmn cúafdfi đwucpmlzmu nởcxdf nụnrivgatxdndvi: “Làmqucwdilgatxơguwxng đwucpzvlwi nhâhkvfn?” Ta cắkqobn môjptai, coi nhưgatxmquc ngầmlzmm thừboxfa nhậwgnon .

“Vậwgnoy ngưgatxơguwxi phảyvkvi nóuhspi cho ta biếonvst cáoocfc ngưgatxơguwxi đwucpãhnlw pháoocft triểueytn tớuhspi trìtokbnh đwucpipfcmquco rồevjli hảyvkv ?” Nàmqucng đwucpipfct nhiêynqxn tăgednng cao hứxlkjng thúafdf, đwucpếonvsn gầmlzmn ta nóuhspi: “Cáoocfc ngưgatxơguwxi. . . Cóuhspoocfi kia hay khôjptang? Vũwdilgatxơguwxng đwucpzvlwi nhâhkvfn kỹaeol xảyvkvo thếonvsmquco?” “Cáoocfi nàmquco?” Ta bưgatxng ly tràmquc trêynqxn bàmqucn lêynqxn mớuhspi vừboxfa uốzbqwng mộipfct hớuhspp, đwucpipfct nhiêynqxn hiểueytu ra ýgedn củhzpia nàmqucng, phốzbqwc mộipfct cáoocfi ởcxdf giữnlcia nàmqucng mặifemt. . .

Cửgednu Vấcueln Ma Hoàmqucng khi đwucpếonvsn liềoesmn nhìtokbn thấcuely tìtokbnh cảyvkvnh nàmqucy: “Hai ngưgatxdndvi nóuhspi cáoocfi gìtokb đwucpóuhsp, vui vẻnnyq nhưgatx vậwgnoy?” Liễxlkju Phi đwucpxlkjng dậwgnoy đwucpzbqwi vớuhspi hắkqobn hàmqucnh lễxlkj, bịoocf hắkqobn kécxdfo đwucpếonvsn ôjptam vàmquco trong ngựwdilc, sau đwucpóuhsp khẽeqjpuhspi vớuhspi hắkqobn cáoocfi gìtokb đwucpóuhsp, rồevjli cảyvkv hai ngưgatxdndvi nhìtokbn nhau cưgatxdndvi.

Ta tứxlkjc giậwgnon đwucpxlkjng dậwgnoy đwucpang muốzbqwn đwucpi ra ngoàmquci, hắkqobn đwucpipfct nhiêynqxn gọnrivi lạzvlwi ta, nhịoocfn cưgatxdndvi nóuhspi: “Chuyệmoefn nhưgatx vậwgnoy ngưgatxơguwxi nêynqxn hỏhzpii nam nhâhkvfn, cóuhsp muốzbqwn Bảyvkvn Ma Hoàmqucng cho ngưgatxơguwxi phưgatxơguwxng pháoocfp làmqucm làmquc hiệmoefu quảyvkv hay khôjptang?” Ta nghi ngờdndv nhìtokbn hắkqobn: “Làmqucm liềoesmn hiệmoefu quảyvkv?”

Hắkqobn lậwgnop tứxlkjc đwucpmlzmy mặifemt đwucpau thưgatxơguwxng căgednm giậwgnon nóuhspi: “Đpjowưgatxơguwxng nhiêynqxn rồevjli, ngưgatxơguwxi thếonvs nhưgatxng lạzvlwi hoàmquci nghi năgednng lựwdilc củhzpia Bảyvkvn Ma Hoàmqucng! ! ! !” Ta vừboxfa nghĩdthmwdilng đwucpúafdfng, tốzbqwt xấcuelu gìtokbwdilng làmquc Ma Hoàmqucng mộipfct đwucpdndvi, hậwgnou cung 3000, hẳbdkkn làmquc rấcuelt cóuhsp kinh nghiệmoefm , liềoesmn tớuhspi gầmlzmn nóuhspi: “Nóuhspi.”

Hắkqobn đwucpàmqucng hoàmqucng trịoocfnh trọnrivng nóuhspi: “Buổpoxmi tốzbqwi trong phòsltpng đwucpboxfng đwucpzbqwt đwucpèxlkjn, chờdndv hắkqobn đwucpnywry cửgedna tiếonvsn vàmquco liềoesmn ôjptam lấcuely hôjptang củhzpia hắkqobn, sau đwucpóuhspjzapng môjptai chạzvlwm vàmquc lỗqdyh tai củhzpia hắkqobn, nhẹbdkk nhàmqucng đwucpzbqwi vớuhspi hắkqobn nóuhspi: 'Vũwdilgatxơguwxng, đwucpêynqxm nay ởcxdf lạzvlwi vớuhspi ta đwucpi.' “ “ Thếonvsmquc đwucpưgatxtnjhc hảyvkv ?” Ta vạzvlwn phầmlzmn hoàmquci nghi.

Hắkqobn khẳbdkkng đwucpoocfnh gậwgnot đwucpmlzmu: “Làmquc đwucpưgatxtnjhc , chuyệmoefn vềoesm sau chínrivnh hắkqobn sẽeqjp quyếonvst đwucpoocfnh.” Ta ởcxdf trong phòsltpng đwucpi qua đwucpi lạzvlwi suy nghĩdthm, thôjptai, thôjptai, coi nhưgatxmquc chữnlcia ngựwdila chếonvst thàmqucnh ngựwdila sốzbqwng đwucpi!!!

Sau mấcuely đwucpêynqxm diễxlkjn cảyvkvnh tốzbqwi lửgedna tắkqobt đwucpèxlkjn, cuốzbqwi cùjzapng thìtokb đwucpêynqxm nay cũwdilng cóuhsp ngưgatxdndvi đwucpnywry cửgedna đwucpi vàmquco, mùjzapi hoa nhàmqucn nhạzvlwt thấcuelm ruộipfct thấcuelm gan củhzpia hắkqobn. Cảyvkvm giáoocfc hắkqobn đwucpi tớuhspi trưgatxuhspc mặifemt, ta nhẹbdkk nhàmqucng ôjptam lấcuely hôjptang củhzpia hắkqobn, dùjzapng cựwdil ly gầmlzmn đwucpếonvsn mứxlkjc chúafdft nữnlcia làmquc cắkqobn vàmquco tai hắkqobn nóuhspi: “Vũwdilgatxơguwxng, đwucpêynqxm nay ởcxdf lạzvlwi vớuhspi ta đwucpi?” Cảyvkvm giáoocfc thâhkvfn thểueyt trong lồevjlng ngựwdilc cứxlkjng đwucpdndv, ngọnrivn lửgedna xanh lam bay qua đwucpzbqwt sáoocfng câhkvfy nếonvsn bạzvlwc. Vũwdilgatxơguwxng mặifemt khôjptang hềoesm cảyvkvm xúafdfc nóuhspi: “Cóuhsp thểueyt a, nhưgatxng màmquc trưgatxuhspc tiêynqxn xin ngưgatxơguwxi thảyvkv Liễxlkju Diệmoefp ra đwucpưgatxtnjhc khôjptang?”

oocfi kia. . . Ai cho ta mưgatxtnjhn cáoocfi mặifemt đwucpi . . ..

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.