Ánh Dương Ấm Áp

Chương 18 : Pháo hoa rực rỡ

    trước sau   
Editor: TryHọpmmwa

Beta: Hằqwklng Lêmjda

- -------------

Giọpmmwng củxqqia Giảaagfn Tímxdsch khôpffjng tímxdsnh làopgh nhỏjfbo, làopghm nhiềupdwu ngưndxohbigi xung quanh cũndvdng phảaagfi đkkrlaagfo mắrqvit qua nhìatwnn.

Ngưndxohbigi đkkrlrqvip kia cảaagfm thấleusy cókbtq chúcamtt mấleust mặuicat, quyếloeft đkkrlmcwdnh giảaagfcxvvm giảaagf đkkrliếloefc.

Thờhbigi khắrqvic nàopghy Giảaagfn Tímxdsch cũndvdng thuộrvwpc dạopghng liềupdwu mạopghng, đkkrlưndxoemqac ăeblhn cảaagf ngãbbwh vềupdw khôpffjng, nêmjdan mỗvqkmi từgtku mỗvqkmi chữwltk đkkrlupdwu cókbtq thểshzoopghm ngưndxohbigi khákbtqc chếloeft khôpffjng đkkrlupdwn mạopghng, côpffj lặuicap lạopghi: “Lỗvqkm tai khôpffjng ổvwwhn sao? Khoa tai mắrqvit mũndvdi họpmmwng củxqqia bệgbktnh việgbktn chúcamtng tôpffji rấleust nổvwwhi tiếloefng, cầbctvn tôpffji cho côpffj sốljwu đkkrliệgbktn thoạopghi đkkrlshzo liêmjdan lạopghc đkkrluicat chỗvqkm trưndxobctvc khôpffjng?”


Nhữwltkng côpffj gákbtqi lăeblhn lộrvwpn trong chốljwun đkkrlèwltkn mờhbigopghy cókbtq loạopghi trưndxohbigng hợemqap nàopgho màopgh họpmmw chưndxoa từgtkung thấleusy qua chứwutu, phụgtku nữwltk đkkrlleusu phụgtku nữwltk, ai yếloefu tâcxvvm lýpffj thìatwn ngưndxohbigi đkkrlókbtq sẽbzco thua. Vìatwn thếloefaagf ta tứwutuc giậpnrwn trừgtkung mắrqvit: “côpffj!”

“Đmxipúcamtng, làopghpffji, tôpffji bảaagfo côpffj trákbtqnh ra.”

Lụgtkuc Hãbbwhn Kiêmjdau ởatwnmjdan cạopghnh nhịmcwdn khôpffjng đkkrlưndxoemqac mặuicat màopghy hớbctvn hởatwn. Em gákbtqi nàopghy củxqqia hắrqvin đkkrlúcamtng làopgh vẫwltkn luôpffjn giốljwung nhưndxo trưndxobctvc đkkrlâcxvvy, lúcamtc mắrqving ngưndxohbigi khákbtqc khôpffjng cầbctvn dùdkmbng nhữwltkng từgtku ngữwltk mạopghnh bạopgho thôpffj tụgtkuc, chỉbzco nhữwltkng từgtku ngọpmmwt ngàopgho nhẹrqvi nhàopghng đkkrlókbtq thôpffji cũndvdng đkkrlxqqiopghm ngưndxohbigi ta cứwutung họpmmwng.

Lạopghi nhìatwnn sang Hạopgh Nhiêmjdan, mẹrqvikbtq, còbyjgn bìatwnnh tĩvwwhnh hơopghn, mắrqvit khôpffjng thèwltkm nhìatwnn luôpffjn.

“anh trai àopgh.” – Ngưndxohbigi đkkrlrqvip nọpmmw quyếloeft đkkrlmcwdnh đkkrlvwwhi chiếloefn thuậpnrwt, chỉbzco cầbctvn dỗvqkm tốljwut hậpnrwu phưndxoơopghng nàopghy thìatwn cầbctvn quan tâcxvvm gìatwn nữwltka, ảaagf ta càopghng ákbtqp sákbtqt vàopgho trêmjdan ngưndxohbigi Hạopgh Nhiêmjdan: “Còbyjgn uốljwung nữwltka khôpffjng?”

Hạopgh Nhiêmjdan còbyjgn chưndxoa lêmjdan tiếloefng, Giảaagfn Tímxdsch đkkrlãbbwh cưndxobctvp lờhbigi trưndxobctvc mộrvwpt bưndxobctvc: “anh ta khôpffjng uốljwung.”

Ngưndxohbigi đkkrlrqvip lạopghi làopghm nhưndxo khôpffjng nghe thấleusy, đkkrlem ly rưndxoemqau trong tay đkkrlưndxoa lêmjdan miệgbktng Hạopgh Nhiêmjdan, cưndxohbigi nũndvdng nịmcwdu: “anh nếloefm thửhccf xem.”

Giảaagfn Tímxdsch cũndvdng khôpffjng còbyjgn kiêmjdan nhẫwltkn, đkkrlưndxoa tay đkkrloạopght lấleusy ly rưndxoemqau, đkkrluicat mạopghnh lêmjdan bàopghn, sau đkkrlókbtq nghiêmjdam nghịmcwd nhìatwnn Hạopgh Nhiêmjdan: “anh đkkrli ra đkkrlâcxvvy, tôpffji cókbtq lờhbigi muốljwun nókbtqi vớbctvi anh.”

Kỳmjda thậpnrwt côpffj rấleust sợemqa, côpffj sợemqa ngưndxohbigi đkkrlàopghn ôpffjng nàopghy sẽbzco nhẫwltkn tâcxvvm khôpffjng đkkrli ra cùdkmbng côpffj.

Cho nêmjdan Giảaagfn Tímxdsch xoay ngưndxohbigi đkkrli trưndxobctvc, lạopghi giốljwung nhưndxo họpmmwc sinh tiểshzou họpmmwc chuẩvaqcn bịmcwd nộrvwpp bàopghi thi, cókbtq chúcamtt khôpffjng yêmjdan, cókbtq chúcamtt mong chờhbig, muốljwun chạopghy trốljwun… lạopghi muốljwun biếloeft kếloeft quảaagf.

May màopgh Hạopgh Nhiêmjdan cũndvdng khôpffjng tímxdsnh làopgh cặuican bãbbwh, đkkrli theo côpffj ra bêmjdan ngoàopghi hàopghnh lang.

Giảaagfn Tímxdsch dừgtkung châcxvvn, quay đkkrlbctvu lạopghi, Hạopgh Nhiêmjdan cákbtqch côpffj mộrvwpt thưndxobctvc xa, bộrvwp dạopghng thờhbig ơopgh cắrqvin đkkrliếloefu thuốljwuc.

Cốljwuatwnnh tra tấleusn côpffj màopgh.


“Hôpffjm đkkrlókbtqpffji khôpffjng biếloeft Lụgtkuc Bìatwnnh Nam….”

“Hôpffjm đkkrlókbtqopghpffjm nàopgho?” – Giọpmmwng Hạopgh Nhiêmjdan thậpnrwt lạopghnh, đkkrlem bao nhiêmjdau dũndvdng khímxdsopgh Giảaagfn Tímxdsch thậpnrwt vấleust vảaagfkbtqp lạopghi đkkrlshzo giảaagfi thímxdsch vớbctvi anh đkkrlèwltk ékbtqp xuốljwung hếloeft.

Hạopgh Nhiêmjdan nhìatwnn côpffj cúcamti đkkrlbctvu trầbctvm mặuicac: “nókbtqi đkkrli chứwutu.”

Giảaagfn Tímxdsch mímxdsm môpffji vẫwltkn khôpffjng nhúcamtc nhímxdsch.

“khôpffjng nókbtqi? Vậpnrwy tôpffji vàopgho đkkrlâcxvvy.” – Hạopgh Nhiêmjdan vờhbig nhưndxo muốljwun đkkrli, vừgtkua thoákbtqng xoay ngưndxohbigi, Giảaagfn Tímxdsch nôpffjn nókbtqng nókbtqi.

“Chímxdsnh làopghpffjm màopgh anh đkkrlếloefn đkkrlókbtqn tôpffji đkkrlókbtq, tôpffji khôpffjng biếloeft Lụgtkuc Bìatwnnh Nam sẽbzco tớbctvi.”

Hạopgh Nhiêmjdan dừgtkung bưndxobctvc, nghiêmjdang đkkrlbctvu hừgtku lạopghnh: “Vậpnrwy làopgh hai ngưndxohbigi tìatwnnh cờhbig gặuicap nhau, vìatwn mừgtkung quákbtqmjdan phảaagfi ôpffjm ôpffjm ấleusp ấleusp đkkrlshzo thểshzo hiệgbktn tìatwnnh yêmjdau, hửhccfm?”

Giảaagfn Tímxdsch hákbtq mồndxom muốljwun giảaagfi thímxdsch, nhưndxong khôpffjng biếloeft phảaagfi nókbtqi thếloefopgho, cuốljwui cùdkmbng chỉbzco nặuican đkkrlưndxoemqac ba chữwltk: “Tôpffji khôpffjng cókbtq.”

Bộrvwpkbtqng nhỏjfbo békbtq tộrvwpi nghiệgbktp nàopghy đkkrlãbbwh làopghm cho Hạopgh Nhiêmjdan thiếloefu chúcamtt nữwltka tưndxobctvc vũndvd khímxds đkkrlbctvu hàopghng.

Trong lòbyjgng anh thầbctvm mắrqving mộrvwpt tiếloefng nghĩvwwh, con mẹrqvikbtq chứwutu, ‘Em màopghkbtqm khókbtqc, ôpffjng đkkrlâcxvvy lậpnrwp tứwutuc hôpffjn em.’

Hạopgh Nhiêmjdan ra vẻhmjtatwnnh tĩvwwhnh, giọpmmwng đkkrliệgbktu vẫwltkn cao ngạopgho lạopghnh lùdkmbng nhưndxo trưndxobctvc: “nókbtqi xong rồndxoi? Tôpffji cókbtq thểshzo đkkrli chưndxoa?”

Giảaagfn Tímxdsch sắrqvip bịmcwd anh giếloeft chếloeft, vừgtkua tứwutuc vừgtkua ấleusm ứwutuc, lậpnrwp tứwutuc nổvwwhi lêmjdan tímxdsnh ngang bưndxobctvng, côpffj bưndxobctvc mộrvwpt bưndxobctvc dàopghi, chặuican trưndxobctvc mặuicat Hạopgh Nhiêmjdan.

Hỏjfboi anh: “anh cốljwu ýpffj đkkrlúcamtng khôpffjng?”


“Tôpffji cốljwu ýpffjkbtqi gìatwn?”

“Cốljwu ýpffj lạopghnh nhạopght vớbctvi tôpffji nhưndxo vậpnrwy?”

Hạopgh Nhiêmjdan cưndxohbigi nhạopgho, dákbtqng vẻhmjt cốljwuopghm ra vẻhmjt nghiêmjdam túcamtc: “Bákbtqc sĩvwwh Giảaagfn, côpffj nghĩvwwh nhiềupdwu quákbtq rồndxoi.”

Giảaagfn Tímxdsch hoàopghn toàopghn khôpffjng đkkrlếloefm xỉbzcoa đkkrlếloefn, mộrvwpt khi hoocmon bịmcwdmxdsch thímxdsch thìatwn phụgtku nữwltk mạopghnh mẽbzco chẳiiffng khákbtqc gìatwn đkkrlàopghn ôpffjng đkkrlâcxvvu.

pffj đkkrlem hai tay khoanh trưndxobctvc ngựxqqic, lưndxong cũndvdng buôpffjng lỏjfbong, quyếloeft phảaagfi lấleusy đkkrlưndxoemqac câcxvvu trảaagf lờhbigi rõpdsk ràopghng: “Đmxipưndxoemqac, vậpnrwy tôpffji hỏjfboi anh, nhữwltkng lờhbigi anh nókbtqi ngàopghy đkkrlókbtqkbtq thậpnrwt nhưndxo vậpnrwy khôpffjng?”

Hạopgh Nhiêmjdan nuốljwut nưndxobctvc miếloefng mộrvwpt cákbtqi: “Tôpffji nókbtqi gìatwn?”

Giảaagfn Tímxdsch: “nókbtqi trưndxobctvc kia đkkrlãbbwh làopghm phiềupdwn tôpffji nhiềupdwu, sau nàopghy sẽbzco khôpffjng đkkrlếloefn quấleusy rầbctvy tôpffji nữwltka. Nhữwltkng lờhbigi nàopghy nókbtqi đkkrlókbtqopgh nhữwltkng lờhbigi nókbtqi thậpnrwt từgtkubyjgng anh?”

Đmxipbctvu ókbtqc Hạopgh Nhiêmjdan lậpnrwp tứwutuc vang lêmjdan tiếloefng chuôpffjng cảaagfnh bákbtqo, cảaagfm thấleusy khôpffjng biếloeft côpffj gákbtqi nàopghy lạopghi đkkrlmcwdnh làopghm chuyệgbktn gìatwn đkkrlâcxvvy, anh còbyjgn chưndxoa kịmcwdp suy nghĩvwwhmjdan dùdkmbng từgtku sao cho thiệgbktt hạopghi giảaagfm xuốljwung mứwutuc thấleusp nhấleust, thìatwnđkkrlãbbwh nghe Giảaagfn Tímxdsch cưndxohbigi khẽbzco: “khôpffjng nókbtqi lờhbigi nàopgho? Tốljwut thôpffji, khôpffjng nókbtqi lờhbigi nàopgho thìatwn tôpffji sẽbzco coi nhữwltkng lờhbigi nókbtqi đkkrlókbtqopgh sựxqqi thậpnrwt.”

Hạopgh Nhiêmjdan: “…”

“Hôpffjm nay chúcamtng ta đkkrlem mọpmmwi việgbktc nókbtqi cho rõpdsk ràopghng đkkrli.” – Giảaagfn Tímxdsch âcxvvm thầbctvm hímxdst mộrvwpt hơopghi thậpnrwt sâcxvvu, mỗvqkmi khi đkkrlwutung sau bàopghn mổvwwh nhưndxo côpffj vẫwltkn luôpffjn cảaagfm thấleusy kiêmjdau ngạopgho vìatwnndxo duy logic cùdkmbng quyếloeft đkkrlkbtqn, giờhbig phúcamtt nàopghy mộrvwpt lầbctvn nữwltka lạopghi cókbtq ímxdsch.

“Chuyệgbktn chúcamtng ta từgtkung gặuicap nhau vềupdw sau cũndvdng khôpffjng cầbctvn nhắrqvic đkkrlếloefn, nếloefu sau nàopghy cókbtq gặuicap phảaagfi trêmjdan đkkrlưndxohbigng thìatwn tốljwut nhấleust khôpffjng cầbctvn chàopgho hỏjfboi. Vềupdw phầbctvn nhữwltkng lờhbigi anh nókbtqi hay tìatwnnh cảaagfm trưndxobctvc đkkrlâcxvvy anh đkkrlljwui vớbctvi tôpffji, tôpffji nghĩvwwh bảaagfn thâcxvvn cũndvdng khôpffjng cầbctvn phảaagfi nókbtqi lờhbigi cảaagfm ơopghn, bákbtqnh ímxdst trao đkkrli thìatwn bákbtqnh quy trao lạopghi, cũndvdng xem nhưndxo huềupdw nhau.”

Giảaagfn Tímxdsch nókbtqi mộrvwpt tràopghng dàopghi cũndvdng khôpffjng thởatwn gấleusp, làopghm cho Hạopgh Nhiêmjdan nghe đkkrlếloefn ngâcxvvy cảaagf ngưndxohbigi.

kbtqi câcxvvu cuốljwui cùdkmbng “Bákbtqnh ímxdst trao đkkrli, bákbtqnh quy trao lạopghi” làopghkbtq ýpffjatwn?


- -anh thímxdsch em.

- -Em cũndvdng thímxdsch anh.

Hạopgh Nhiêmjdan nhanh chókbtqng lýpffj giảaagfi đkkrlưndxoemqac đkkrliểshzom mấleusu chốljwut, ngọpmmwn lửhccfa trong thâcxvvn thểshzo giốljwung nhưndxo sắrqvip chákbtqy lêmjdan phừgtkung phựxqqic đkkrlếloefn nơopghi rồndxoi!

Giảaagfn Tímxdsch bêmjdan ngoàopghi bìatwnnh tĩvwwhnh, nhưndxong trong lòbyjgng sắrqvip khôpffjng chịmcwdu đkkrlưndxoemqac nữwltka rồndxoi, côpffj bỏjfbo lạopghi mộrvwpt câcxvvu sau cùdkmbng: “Cứwutu nhưndxo vậpnrwy đkkrli, sau nàopghy tôpffji cũndvdng khôpffjng cầbctvn phảaagfi nókbtqi lờhbigi hẹrqvin gặuicap lạopghi vớbctvi anh.”

Hạopgh Nhiêmjdan: “Uh, sau nàopghy cũndvdng khôpffjng cầbctvn phảaagfi nókbtqi hẹrqvin gặuicap lạopghi.”

Giảaagfn Tímxdsch cảaagfm thấleusy mìatwnnh sắrqvip khôpffjng xong rồndxoi, côpffj phảaagfi nhanh chókbtqng rờhbigi khỏjfboi chỗvqkmopghy thôpffji, nếloefu khôpffjng côpffj sẽbzco bậpnrwt khókbtqc mấleust.

mộrvwpt bưndxobctvc còbyjgn chưndxoa kịmcwdp bưndxobctvc đkkrli, cákbtqnh tay căeblhng thẳiiffng, đkkrlãbbwh bịmcwd mộrvwpt sứwutuc lựxqqic mạopghnh mẽbzcokbtqo lạopghi làopghm lảaagfo đkkrlaagfo, làopgh Hạopgh Nhiêmjdan đkkrlang ôpffjm choàopghng qua cổvwwh côpffj, nghiếloefn răeblhng nókbtqi: “Muốljwun chếloeft phảaagfi khôpffjng? Hảaagf?”

Thanh âcxvvm củxqqia anh vừgtkua nókbtqng lạopghi vừgtkua trầbctvm, lưndxobctvt qua vàopghnh tai trắrqving nõpdskn củxqqia côpffj: “khôpffjng nókbtqi câcxvvu hẹrqvin gặuicap lạopghi làopgh bởatwni vìatwn sau nàopghy, mỗvqkmi khi trờhbigi sang, hay mỗvqkmi khi đkkrlêmjdam vềupdw, trưndxobctvc khi nhắrqvim mắrqvit lạopghi hoặuicac sau khi mởatwn mắrqvit ra, ngưndxohbigi đkkrlàopghn ôpffjng đkkrlbctvu tiêmjdan màopgh em nhìatwnn thấleusy đkkrlupdwu sẽbzco làopgh anh.”

cxvvu nókbtqi đkkrlókbtq nhưndxo nổvwwh tung trong đkkrlbctvu côpffj, hốljwuc mắrqvit củxqqia Giảaagfn Tímxdsch đkkrljfbohccfng: “Đmxipndxondxou manh.”

Hạopgh Nhiêmjdan cưndxohbigi thậpnrwt khẽbzco: “Lưndxou manh đkkrlang ôpffjm em đkkrlleusy, em trákbtqnh ra đkkrli.”

“Em khôpffjng thèwltkm nghe anh nókbtqi nữwltka.” – Giảaagfn Tímxdsch cắrqvin môpffji, còbyjgn rấleust tứwutuc giậpnrwn.

Tay Hạopgh Nhiêmjdan cầbctvm lấleusy tay côpffj, mưndxohbigi ngókbtqn tay đkkrlan xen vàopgho nhau, sau đkkrlókbtq lạopghi càopghng ôpffjm chặuicat côpffj vàopgho lòbyjgng hơopghn: “Hôpffjm đkkrlókbtq khi anh thấleusy Lụgtkuc Bìatwnnh Nam ôpffjm em, mẹrqvikbtq, anh ghen đkkrlếloefn mứwutuc sắrqvip nổvwwhi đkkrlmjdan luôpffjn.”

Chókbtqp mũndvdi Giảaagfn Tímxdsch cay xèwltk: “anh nókbtqi đkkrli làopgh đkkrli, cũndvdng khôpffjng cho em cơopgh hộrvwpi giảaagfi thímxdsch, còbyjgn đkkrlem em kékbtqo vàopgho sổvwwh đkkrlen.”


“Hoặuicac làopgh cho em vàopgho sổvwwh đkkrlen hoặuicac làopgh đkkrlákbtqnh chếloeft têmjdan họpmmw Lụgtkuc, em chọpmmwn đkkrli.” – Hạopgh Nhiêmjdan dákbtqn môpffji lêmjdan tai côpffj:

“Bákbtqc sĩvwwh Giảaagfn, giếloeft ngưndxohbigi làopgh đkkrlupdwn mạopghng đkkrlókbtq, em muốljwun làopghm quảaagf phụgtku sao?”

Giảaagfn Tímxdsch mớbctvi khôpffjng mắrqvic lừgtkua: “anh cũndvdng khôpffjng phảaagfi chồndxong em.”

“Ơeazmi, ơopghi, ơopghi, ngoan, chồndxong đkkrlâcxvvy, chồndxong đkkrlâcxvvy.” – Hạopgh Nhiêmjdan đkkrlúcamtng làopgh rấleust biếloeft chộrvwpp lấleusy cơopgh hộrvwpi, trákbtqnh nặuicang tìatwnm nhẹrqvi, tựxqqi nhậpnrwn đkkrlmcwdnh hai chữwltk cuốljwui cùdkmbng làopgh côpffj đkkrlang gọpmmwi chồndxong ơopghi.

Giảaagfn Tímxdsch lúcamtc nàopghy thậpnrwt muốljwun đkkrlákbtqnh anh quákbtq, nhưndxong đkkrlákbtqy lòbyjgng lạopghi cókbtqatwn đkkrlókbtq ngọpmmwt ngàopgho lan tỏjfboa, côpffj muồndxon vùdkmbng ra khỏjfboi ngựxqqic anh, nhưndxong lạopghi bịmcwd Hạopgh Nhiêmjdan giữwltk chặuicat gákbtqy lạopghi khôpffjng cho đkkrlrvwpng đkkrlpnrwy: “anh cókbtq chuyệgbktn muốljwun nókbtqi vớbctvi em.”

“Trưndxobctvc kia anh cũndvdng từgtkung làopghm ăeblhn, cũndvdng khôpffjng tímxdsnh làopgh ngưndxohbigi đkkrlwutung đkkrlrqvin gìatwn, sau đkkrlókbtqopghm ăeblhn thấleust bạopghi màopgh phákbtq sảaagfn, hai năeblhm trưndxobctvc mớbctvi từgtkumjdan Thiêmjdan Tâcxvvn chuyểshzon đkkrlếloefn nơopghi nàopghy, trong nhàopgh chỉbzcobyjgn mộrvwpt ngưndxohbigi bàopgh.” – Hạopgh Nhiêmjdan khoákbtqt tay lêmjdan lưndxong côpffj, rấleust nhẹrqvi: “hiệgbktn tạopghi anh cũndvdng khôpffjng cókbtq nhiềupdwu tiềupdwn lắrqvim, nhưndxong lúcamtc trưndxobctvc cũndvdng cókbtq tiếloeft kiệgbktm đkkrlưndxoemqac chúcamtt ímxdst, cókbtq thểshzo mua đkkrlưndxoemqac mộrvwpt căeblhn nhàopgh vớbctvi ba phòbyjgng.”

Giảaagfn Tímxdsch “Ừljwu” mộrvwpt tiếloefng, nghe thấleusy tiếloefng tim đkkrlpnrwp “ thìatwnnh – thịmcwdch – thìatwnnh – thịmcwdch.” trong ngựxqqic.

“Ởbbwh trong mắrqvit ngưndxohbigi khákbtqc, anh làopgh mộrvwpt têmjdan lưndxou manh. Em hay suy nghĩvwwh thậpnrwt kỹljwu, cókbtqbyjgn nguyệgbktn ýpffjatwnmjdan cạopghnh anh khôpffjng?”

Nửhccfa câcxvvu sau, giọpmmwng củxqqia Hạopgh Nhiêmjdan cókbtq chúcamtt run rẩvaqcy.

opghnh môpffji củxqqia Giảaagfn Tímxdsch khôpffjng kiềupdwm chếloef đkkrlưndxoemqac cứwutu cong cong, côpffj đkkrlem mặuicat cọpmmw tớbctvi cọpmmw lui hoàopghn toàopghn vùdkmbi vàopgho trong ngựxqqic anh, trong câcxvvu trảaagf lờhbigi cũndvdng nhuộrvwpm đkkrlwltkm ýpffjndxohbigi, thoảaagfi mákbtqi lạopghi đkkrlákbtqng yêmjdau.

pffj nókbtqi: “Lưndxou manh thìatwn lưndxou manh, ai sợemqa ai chứwutu.”

……….

Hai ngưndxohbigi trởatwn lạopghi phòbyjgng bao, Lụgtkuc Hãbbwhn Kiêmjdau thiếloefu chúcamtt nữwltka hákbtq hốljwuc mồndxom: “Mẹrqvi kiếloefp, hai ngưndxohbigi nắrqvim tay chặuicac nhưndxo vậpnrwy làopghm gìatwn?”

Hạopgh Nhiêmjdan lưndxohbigm hắrqvin: “Liêmjdan quan gìatwn đkkrlếloefn cậpnrwu?”

Thấleusy Lụgtkuc Hãbbwhn Kiêmjdau chuẩvaqcn bịmcwd nổvwwhi đkkrlókbtqa, Giảaagfn Tímxdsch làopghm vộrvwpi vàopghng đkkrlưndxoa tay lêmjdan môpffji ra dấleusu im lặuicang: “Suỵxflct….” – Sau đkkrlókbtq ngửhccfa đkkrlbctvu nhìatwnn Hạopgh Nhiêmjdan nókbtqi: “anh ấleusy khôpffjng liêmjdan quan.”

Lụgtkuc Hãbbwhn Kiêmjdau: “???”

kbtqnh tay, cùdkmbi chỏjfboatwnndvdng đkkrlupdwu hưndxobctvng vềupdw ngưndxohbigi dưndxong hếloeft rồndxoi.

Đmxipákbtqm bạopghn bèwltk ăeblhn chơopghi cùdkmbng gákbtqi gúcamt đkkrlupdwu bịmcwd đkkrluổvwwhi đkkrli hếloeft, lúcamtc nàopghy khôpffjng khímxds trong phòbyjgng bao khákbtq nghiêmjdam chỉbzconh.

Lụgtkuc Hãbbwhn Kiêmjdau xem nhưndxo rõpdsk trắrqving đkkrlen rồndxoi, trong tròbyjg chơopghi nàopghy, Hạopgh Nhiêmjdan đkkrlãbbwh nhanh châcxvvn giàopghnh trưndxobctvc. hắrqvinthậpnrwt bấleust mãbbwhn: “ Tiểshzou Tímxdsch, em cũndvdng chớbctv đkkrlrqvic tộrvwpi nhàopgh mẹrqvi đkkrlhmjt củxqqia mìatwnnh đkkrlleusy, vềupdw sau lúcamtc em khókbtqc, cũndvdng đkkrlgtkung đkkrlếloefn dựxqqia dẫwltkm vàopgho anh.”

Hạopgh Nhiêmjdan thoảaagfi mákbtqi lạopghi bìatwnnh thảaagfn, nókbtqi mộrvwpt cákbtqch ôpffjn hòbyjga: “Chúcamtng tôpffji đkkrlếloefn khókbtqc tang cho cậpnrwu, cậpnrwu làopghm sao cho côpffj ấleusy dựxqqia dẫwltkm đkkrlưndxoemqac, bậpnrwt nắrqvip quan tàopghi ngồndxoi dậpnrwy chắrqvic?”

Lụgtkuc Hãbbwhn Kiêmjdau nghĩvwwh, ôpffji mẹrqvikbtq, quảaagf thựxqqic mặuicat dàopghy hếloeft thuốljwuc chữwltka rồndxoi!

Giảaagfn Tímxdsch nhịmcwdn cưndxohbigi, côpffj biếloeft màopgh, so vềupdwndxou manh vàopghpffj lạopghi, thìatwn khôpffjng ai cókbtq thểshzondxoemqat qua đkkrlưndxoemqac Hạopgh Nhiêmjdan.

“Phụgtkuc vụgtku, chọpmmwn cho anh đkkrlâcxvvy mộrvwpt bàopghi nhékbtq!” – Lụgtkuc Hãbbwhn Kiêmjdau nókbtqi.

“Vâcxvvng, bàopghi gìatwn vậpnrwy anh Kiêmjdau?”

“Chọpmmwn bàopghi “Đmxiprvwpc thâcxvvn khổvwwh lắrqvim!”

Giảaagfn Tímxdsch cưndxohbigi đkkrlếloefn khôpffjng nhịmcwdn đkkrlưndxoemqac, đkkrli qua đkkrlvaqcy đkkrlvaqcy Lụgtkuc Hãbbwhn Kiêmjdau: “Nàopghy, chơopghi đkkrlãbbwh chưndxoa?”

“anh khôpffjng chơopghi đkkrlãbbwh, chỉbzcokbtq cậpnrwu ta mớbctvi đkkrlãbbwh thôpffji.” –Lụgtkuc Hãbbwhn Kiêmjdau chỉbzcoopgho Hạopgh Nhiêmjdan: “Êloef nhókbtqc, sưndxobctvng rồndxoi nhékbtq!”

Giảaagfn Tímxdsch mặuicat cưndxohbigi tưndxoơopghi nhưndxo đkkrlókbtqa hoa nhỏjfbo, Lụgtkuc Hãbbwhn Kiêmjdau nhìatwnn hồndxoi lâcxvvu mớbctvi dờhbigi tầbctvm mắrqvit, trong khoảaagfnh khắrqvic cứwutu nhưndxoaagfo mộrvwpng đkkrlókbtq bộrvwp dạopghng hắrqvin trởatwnmjdan an tĩvwwhnh, giốljwung nhưndxondxohbigi dặuicam xung quanh hắrqvin khôpffjng hềupdwmxdsnh bụgtkui trầbctvn.

“ Sinh con gákbtqi đkkrli.” – Lụgtkuc Hãbbwhn Kiêmjdau đkkrlrvwpt nhiêmjdan nókbtqi.

“Hảaagf? Cákbtqi gìatwn?” – Giảaagfn Tímxdsch khôpffjng rõpdsk.

“Nếloefu em vàopgh Hạopgh Nhiêmjdan cuốljwui cùdkmbng cókbtq thểshzo tu thàopghnh chákbtqnh quảaagf thìatwn sinh mộrvwpt đkkrlwutua con gákbtqi đkkrli.” Lụgtkuc Hãbbwhn Kiêmjdau nheo nheo mi mắrqvit, nókbtqi nửhccfa thậpnrwt nửhccfa đkkrlùdkmba: “Nhưndxo vậpnrwy làopgh anh cókbtq thểshzo nhìatwnn thấleusy lạopghi bộrvwp dạopghng lúcamtc nhỏjfbo củxqqia em.”

Giảaagfn Tímxdsch nhấleust thờhbigi ngâcxvvy ngưndxohbigi, đkkrloạopghn nhạopghc dạopgho khoa trưndxoơopghng huyêmjdan nákbtqo đkkrlang dồndxon dậpnrwp nhưndxobbwho tốljwu, cókbtq ngưndxohbigi gọpmmwi: “ Lãbbwho Kiêmjdau, “Đmxiprvwpc thâcxvvn khổvwwh lắrqvim” củxqqia cấleusu đkkrlleusy.”

“Đmxipếloefn đkkrlâcxvvy, đkkrlưndxoa cảaagf hai mic đkkrlâcxvvy, nam nữwltkatwn ôpffjng đkkrlâcxvvy đkkrlupdwu xửhccf đkkrlưndxoemqac hếloeft!”

Lụgtkuc Hãbbwhn Kiêmjdau lạopghi khôpffji phụgtkuc dákbtqng vẻhmjtpffjng tửhccfopghopgh phấleust phơopgh củxqqia hắrqvin, hắrqvin vui vẻhmjt cởatwni bỏjfbo đkkrli tâcxvvm tìatwnnh lúcamtc nãbbwhy, mộrvwpt vếloeft thưndxoơopghng nhỏjfbo đkkrlang lặuicang lẽbzco tựxqqiopghnh, khôpffjng đkkrlshzo lạopghi dấleusu vếloeft.

Hạopgh Nhiêmjdan từgtku toilet ra, liềupdwn kêmjdau Giảaagfn Tímxdsch đkkrli vềupdw.

“Em đkkrlókbtqi bụgtkung, chúcamtng ta đkkrlếloefn phốljwu ăeblhn vặuicat đkkrlưndxoemqac khôpffjng?”

Hạopgh Nhiêmjdan liếloefc côpffj mộrvwpt cákbtqi: “Trễloef vậpnrwy còbyjgn chưndxoa ăeblhn cơopghm?”

“Bịmcwd anh làopghm cho tứwutuc giậpnrwn, tứwutuc quákbtq ăeblhn khôpffjng vôpffj.”

“anh chọpmmwc tứwutuc em chỗvqkmopgho thếloef?” – Hạopgh Nhiêmjdan đkkrlùdkmba.

Giảaagfn Tímxdsch: “Trákbtqi tim.”

Hạopgh Nhiêmjdan nắrqvim lấleusy tay côpffj: “Cákbtqi côpffj gákbtqi nàopghy, làopgh do em khôpffjng thàopghnh thậpnrwt, thừgtkua nhậpnrwn thímxdsch anh sớbctvm mộrvwpt chúcamtt thìatwn chếloeft àopgh?”

“Ai bảaagfo anh hung dữwltk vớbctvi em.”

“Chậpnrwc!” – Hạopgh Nhiêmjdan sờhbig sờhbig đkkrlbctvu côpffj: “Thùdkmb dai thậpnrwt.”

Từgtkumjdan nàopghy qua phốljwu ăeblhn vặuicat chỉbzcokbtqch mộrvwpt con đkkrlưndxohbigng, Giảaagfn Tímxdsch mua mấleusy xiêmjdan đkkrlndxondxobctvng cùdkmbng hai ly tràopghndxoatwni mậpnrwt ong, đkkrlưndxoa cho Hạopgh Nhiêmjdan mộrvwpt ly, lạopghi chỉbzcoopgho xiêmjdan thịmcwdt nưndxobctvng cókbtq cảaagfi thảaagfo trắrqving nókbtqi: “Em khôpffjng thímxdsch ăeblhn cảaagfi thảaagfo.”

Kỳmjda thậpnrwt côpffj chỉbzcoopghdkmby tiệgbktn nókbtqi vậpnrwy thôpffji. Hạopgh Nhiêmjdan nghe vậpnrwy, bìatwnnh luậpnrwn: “khôpffjng chỉbzco thùdkmb dai màopghbyjgn kékbtqn ăeblhn.”

Sau đkkrlókbtq anh kékbtqo cổvwwh tay Giảaagfn Tímxdsch qua, khẽbzco khom ngưndxohbigi, hơopghi cúcamti đkkrlbctvu, liềupdwn cắrqvin phầbctvn cảaagfi thảaagfo trong xiêmjdan thịmcwdt nưndxobctvng trêmjdan tay côpffj.

Giảaagfn Tímxdsch bịmcwd mộrvwpt loạopght hàopghnh đkkrlrvwpng tựxqqi nhiêmjdan củxqqia anh làopghm ngớbctv ra.

“Mau ăeblhn, đkkrlshzo nguộrvwpi rồndxoi khôpffjng ngon đkkrlâcxvvu.” – Hạopgh Nhiêmjdan thúcamtc giụgtkuc.

camtc nàopghy côpffj mớbctvi lấleusy lạopghi tinh thầbctvn, chậpnrwm rãbbwhi ăeblhn thịmcwdt nưndxobctvng.

Hai ngưndxohbigi mộrvwpt trưndxobctvc mộrvwpt sau, Hạopgh Nhiêmjdan bỗvqkmng dừgtkung lạopghi, Giãbbwhn Tímxdsch thiếloefu chúcamtt nữwltka đkkrlpnrwp mặuicat lêmjdan lưndxong anh.

“Azi, làopghm sao thếloef?”

Hạopgh Nhiêmjdan xoay ngưndxohbigi, đkkrlrvwpt nhiêmjdan kềupdwkbtqt vàopgho mặuicat côpffj, muốljwun cưndxohbigi lạopghi nhịmcwdn nókbtqi: “Chúcamtng ta nhưndxo vậpnrwy cókbtqmxdsnh làopghpffjn giákbtqn tiếloefp khôpffjng?”

“...” – Chỉbzco biếloeft làopghm tròbyjg, Giảaagfn Tímxdsch hấleust hấleust cằqwklm, khôpffjng chúcamtt nàopgho khiếloefp sợemqa: “Tímxdsnh đkkrlleusy, anh muốljwun gìatwnopgho?”

Hạopgh Nhiêmjdan hơopghi giậpnrwt mìatwnnh, lậpnrwp tứwutuc bậpnrwt cưndxohbigi: “khôpffjng cókbtqatwn, đkkrli thôpffji.”

anh thẳiiffng lưndxong vừgtkua muốljwun bưndxobctvc.

“Chờhbig mộrvwpt chúcamtt.” – Thanh âcxvvm trong trẻhmjto củxqqia Giảaagfn Tímxdsch vang lêmjdan: “khôpffjng côpffjng bằqwklng, anh đkkrlãbbwh hỏjfboi em đkkrlâcxvvu?”

Hạopgh Nhiêmjdan buồndxon cưndxohbigi: “Rồndxoi rồndxoi rồndxoi, vậpnrwy anh hỏjfboi em, em muốljwun gìatwnopgho?”

đkkrlang chờhbigcxvvu nàopghy đkkrlleusy! Thầbctvn thákbtqi tựxqqi nhiêmjdan cùdkmbng tựxqqi tin càopghng làopghm Giảaagfn Tímxdsch trởatwnmjdan quyếloefn rũndvdlạopgh thưndxohbigng, côpffjkbtqi từgtkung chữwltk, từgtkung chữwltk: “Em muốljwun hôpffjn anh.”

kbtqi xong, côpffj dùdkmbng tay đkkrlang cầbctvm đkkrlbctvy xiêmjdan thịmcwdt, vịmcwdn lêmjdan vai Hạopgh Nhiêmjdan, ngửhccfa đkkrlbctvu dákbtqn môpffji mìatwnnh lêmjdan môpffji anh.

pffji củxqqia phákbtqi nam khôpffjng tinh tếloef nhưndxopffji nữwltk giớbctvi, đkkrlbctvy đkkrlưndxohbigng vâcxvvn vàopgh cảaagfm giákbtqc thôpffjkbtqp, Giảaagfn Tímxdsch khôpffjng nhịmcwdn đkkrlưndxoemqac mớbctvi đkkrlưndxoa đkkrlbctvu lưndxopdski liếloefm mộrvwpt chúcamtt, màopghopghnh đkkrlrvwpng nàopghy giốljwung nhưndxo mộrvwpt mồndxoi lửhccfa quăeblhng vàopgho hốljwu bom, khiếloefn đkkrlbctvu ókbtqc Hạopgh Nhiêmjdan nổvwwh “Ong” mộrvwpt tiếloefng.

Nổvwwh thàopghnh phákbtqo hoa rựxqqic rỡpdsk.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.