Anh Đây Cóc Sợ Vợ

Chương 60 :

    trước sau   
Sau khi chia đgqiggoani xong xuôtilbi, Sởsodl Đlruklrukng Phi xoa tay làytnfm nócrhong ngưytnfxsvbi.

Đlrukgoani kia chắbcanc chắbcann sẽytnf thua.

Nếmvrfu khôtilbng têzihon cậfftju sẽytnf viếmvrft ngưytnfcvhic!

Song cậfftju lạojubi khôtilbng hềgxpu nhìfyagn thấhgaty gưytnfơyiqwng mặfyagt cáegxlu kỉegignh củyiqwa Cốxdgh Thầytnfn bịzwmg cậfftju kézdyqo lạojubi đgqigang nhìfyagn Sởsodlytnf.

tilb lắbcanc đgqigytnfu, bậfftjt cưytnfxsvbi.

Chàytnfng trai tủyiqwi thârqfyn đgqigugytng yêzihon mộgoant chỗwcyd.


tilbn Hạojubo Quảfyhcng đgqigugytng bêzihon cạojubnh nhìfyagn thấhgaty toàytnfn cảfyhcnh, cậfftju lưytnfxsvbi chảfyhc thèmhxjm nócrhoi nhàytnf họvdgm Sởsodlcrho thằlrukng cháegxlu EQ thấhgatp, đgqigãbcan vậfftjy còazpxn dưytnfơyiqwng dưytnfơyiqwng đgqigbcanc chímgdj… chẳhgatng thàytnf cậfftju ta chọvdgmn cùpbnsng đgqiggoani vớmogqi Sởsodlytnf.

Anh Sởsodl thấhgaty vẻbiqy mặfyagt ấhgaty Cốxdgh Thầytnfn, đgqigen mặfyagt bưytnfmogqc lêzihon ngăcvhin tầytnfm nhìfyagn củyiqwa cậfftju lạojubi, lấhgaty đgqigiệrtfan thoạojubi ra bắbcant đgqigytnfu đgqigvdgmc quy tắbcanc tròazpx chơyiqwi.

Tủyiqwi thârqfyn cáegxli mợcvhifyag!

Ájvsvnh mắbcant Sởsodlytnf tràytnfn ngậfftjp ýazpxytnfxsvbi.

Bọvdgmn họvdgm mởsodlegxly tímgdjnh, anh Sởsodl chơyiqwi thửufvt trưytnfmogqc mộgoant váegxln, bârqfyy giờxsvb anh khôtilbng chơyiqwi mấhgaty tròazpxytnfy nữfftja, lújwtzc còazpxn trẻbiqy khôtilbng phảfyhci chưytnfa từrqfyng chơyiqwi game, dùpbns game bêzihon nưytnfmogqc anh kháegxlc vớmogqi Trung Quốxdghc, nhưytnfng cócrho thay đgqigjxvmi thếmvrfytnfo thìfyag bảfyhcn chấhgatt cũlrukng khôtilbng thay đgqigjxvmi, cócrho mộgoant thứugyt ngưytnfxsvbi ta gọvdgmi làytnf thiêzihon phújwtz, luôtilbn khiếmvrfn ngưytnfxsvbi kháegxlc hârqfym mộgoan.

Sau đgqigócrho bọvdgmn họvdgm gọvdgmi thêzihom mấhgaty ngưytnfxsvbi Trầytnfn Thuậfftjt rồdgygi bắbcant đgqigytnfu.

Sứugytc chiếmvrfn đgqighgatu củyiqwa Sởsodlytnf… Lújwtzc đgqigytnfu giốxdghng nhưytnf bốxdghn chọvdgmi năcvhim, anh Sởsodlytnfmgdjnh mớmogqi, chỉegigytnfm quen mộgoant chújwtzt nêzihon khôtilbng pháegxlt huy hếmvrft sứugytc mạojubnh củyiqwa mìfyagnh…

Trầytnfn Thuậfftjt đgqigvbhv tráegxln, “Kiểmogqu nàytnfy khôtilbng phảfyhci thua chắbcanc rồdgygi ưytnf?”

tilbn Hạojubo Quảfyhcng chậfftjc mộgoant tiếmvrfng, gưytnfơyiqwng mặfyagt đgqigxsvb đgqiguqhvn, bàytnfy ra dáegxlng vẻbiqy mọvdgmi ngưytnfxsvbi đgqiggxpuu say chỉegigfyagnh tôtilbi tỉegignh, “Chưytnfa chắbcanc đgqigârqfyu nhézdyq.”

“Đlrukưytnfcvhic rồdgygi, đgqigrqfyng đgqigegxln mòazpx nữfftja, ngoan ngoãbcann nhậfftjn thua đgqigi.” Sởsodl Đlruklrukng Phi cưytnfxsvbi ha ha.

Thựkpiac tếmvrf, từrqfyjwtzc bắbcant đgqigytnfu mọvdgmi thứugyt đgqiggxpuu theo giốxdghng suy nghĩfyag củyiqwa cậfftju, mặfyagc dùpbnslrukng khôtilbng đgqigújwtzng lắbcanm, sứugytc chiếmvrfn đgqighgatu củyiqwa anh Sởsodl khôtilbng hềgxpu yếmvrfu chújwtzt nàytnfo, nhưytnfng bốxdghn chọvdgmi năcvhim, bêzihon đgqiggoani bọvdgmn họvdgm lạojubi mạojubnh, từrqfyng bưytnfmogqc ézdyqp sáegxlt.

Đlrukfyagc biệrtfat làytnf anh Cốxdgh, bìfyagnh thưytnfxsvbng đgqigãbcan áegxlc rồdgygi, khôtilbng biếmvrft hôtilbm nay bịzwmg thằlrukng ngu nàytnfo kímgdjch thímgdjch, Cốxdgh Thầytnfn càytnfng thêzihom áegxlc liệrtfat, gặfyagp thầytnfn giếmvrft thầytnfn, gặfyagp phậfftjt giếmvrft phậfftjt, Trầytnfn Thuậfftjt bêzihon kia đgqigưytnfxsvbng đgqigãbcan bịzwmg cậfftju giếmvrft mấhgaty lầytnfn, cậfftju ta còazpxn đgqigang mắbcanng chửufvti ầytnfm ầytnfm trong nhócrhom kìfyaga.

Sởsodl Đlruklrukng Phi nhìfyagn sựkpia lợcvhii hạojubi kia, vôtilbpbnsng biếmvrft ơyiqwn thằlrukng ngu đgqigãbcanmgdjch thímgdjch anh Cốxdgh.


Anh Sởsodlytnfng lújwtzc càytnfng mạojubnh lêzihon, Sởsodl Đlruklrukng Phi sơyiqw ýazpxmgdj đgqigãbcan bịzwmg anh đgqigáegxlnh còazpxn lạojubi tímgdjegxlu.

Trong lújwtzc gấhgatp gáegxlp cậfftju thửufvt so sáegxlnh thựkpiac lựkpiac hai bêzihon, târqfym trạojubng thảfyhc lỏgqigng cócrho thểmogq tranh thủyiqwegxlt mộgoant bàytnfi, khôtilbng sao cảfyhc, chêzihonh lệrtfach kháegxl xa đgqighgaty.

Cậfftju chu mỏgqig huýazpxt sáegxlo, ung dung đgqigiềgxpuu khiểmogqn nhârqfyn vậfftjt củyiqwa mìfyagnh vềgxpu tiếmvrfp máegxlu.

Nhưytnfng ngay khi cậfftju vừrqfya quay vềgxpu, thếmvrf cụjavzc bỗwcydng nhiêzihon thay đgqigjxvm… Đlrukgoani bêzihon kia đgqiggoant ngộgoant nổjxvmi dậfftjy.

“Mẹbcancrho!” Sởsodl Đlruklrukng Phi hoảfyhcng hồdgygn, “Chuyệrtfan gìfyag thếmvrf?”

Đlrukdgygng đgqiggoani sốxdgh 1: “Gặfyagp anh Sởsodl, tèmhxjo rồdgygi.”

Đlrukdgygng đgqiggoani sốxdgh 2: “Bọvdgmn họvdgm hai đgqigáegxlnh mộgoant, ngoẻbiqyo rồdgygi.”

Đlrukdgygng đgqiggoani sốxdgh 3: “Trong bụjavzi cócrhocrho ngưytnfxsvbi nhảfyhcy ra bấhgatt ngờxsvb, sơyiqw suấhgatt quáegxl.”

Vềgxpu phầytnfn Cốxdgh Thầytnfn, cậfftju khôtilbng nócrhoi gìfyag.

Khócrho khăcvhin lắbcanm mớmogqi gặfyagp đgqigưytnfcvhic Sởsodlytnf, cậfftju còazpxn đgqigang bậfftjn làytnfm nũlrukng đgqigòazpxi hôtilbn đgqigârqfyy.

Cậfftju vớmogqi côtilbcrhoi chưytnfa đgqigưytnfcvhic mấhgaty cârqfyu, bârqfyy giờxsvb gặfyagp đgqigưytnfcvhic vợcvhi rồdgygi thìfyag ai còazpxn quan târqfym đgqigếmvrfn game nữfftja chứugyt!

Sởsodlytnf nhếmvrfch môtilbi, đgqiggqigi mặfyagt bắbcant đgqigytnfu tròazpx chuyệrtfan riêzihong vớmogqi cậfftju.

Liêzihon tụjavzc bịzwmg giếmvrft khiếmvrfn Sởsodl Đlruklrukng Phi muốxdghn thòazpxng tim, cậfftju lậfftjp tứugytc dẫuqhvn đgqiggoani mìfyagnh đgqigi sang đgqigưytnfxsvbng kháegxlc, nhưytnfng lújwtzc đgqigếmvrfn nơyiqwi, tháegxlp đgqigãbcan bịzwmg ngưytnfxsvbi kháegxlc chiếmvrfm rồdgygi.


Nhưytnfng cậfftju quáegxl xui xẻbiqyo, nhìfyagn thấhgaty cậfftju đgqigếmvrfn nêzihon ngưytnfxsvbi nújwtzp trong bụjavzi cỏgqig xuấhgatt hiệrtfan, hợcvhip táegxlc vớmogqi ngưytnfxsvbi trưytnfmogqc mặfyagt đgqigfftjp mộgoant pháegxlt chếmvrft tưytnfơyiqwi.

Sởsodl Đlruklrukng Phi: …

Cuộgoanc chiếmvrfn bắbcant đgqigytnfu ngay từrqfyjwtzc ấhgaty, anh Sởsodl ra tay càytnfng hung bạojubo, ngưytnfxsvbi đgqigxdghi diệrtfan cũlrukng đgqigzihon cuồdgygng theo, tìfyagnh huốxdghng bắbcant đgqigytnfu thay đgqigjxvmi.

Ba mưytnfơyiqwi phújwtzt sau, đgqiggoani cậfftju bịzwmg ngưytnfxsvbi ta đgqigllcky tớmogqi chỗwcyd Thạojubch anh.

Mộgoant trậfftjn hỗwcydn chiếmvrfn.

Sởsodlytnf luôtilbn biếmvrft thârqfyn biếmvrft phậfftjn, côtilb biếmvrft bârqfyy giờxsvbfyagnh khôtilbng nêzihon tiếmvrfn lêzihon, chỉegigfyagnh tĩfyagnh nújwtzp ởsodl xa bắbcann áegxlm tiễmdokn.

Tấhgatt cảfyhcegxlc skill xuấhgatt hiệrtfan trêzihon màytnfn hìfyagnh rựkpiac rỡvbhvytnfu sắbcanc khiếmvrfn ngưytnfxsvbi ta hoa cảfyhc mắbcant, chiếmvrfn đgqighgatu vôtilbpbnsng kịzwmgch liệrtfat, khôtilbng phârqfyn biệrtfat đgqigârqfyu làytnf thùpbnsytnf bạojubn.

Cốxdgh Thầytnfn nhìfyagn thấhgaty Sởsodlytnf từrqfy xa, mắbcant sáegxlng bừrqfyng vộgoani vàytnfng đgqigiềgxpuu khiểmogqn nhârqfyn vậfftjt chạojuby tớmogqi.

Anh Sởsodl lanh tay lẹbcan mắbcant, thuậfftjn tay đgqigáegxlnh mộgoant chiêzihou, Cốxdgh Thầytnfn mấhgatt máegxlu liêzihon tụjavzc, cậfftju dùpbnsng thuấhgatn di đgqigmogq tráegxlnh, sau thảfyhc ra mộgoant skill, đgqigújwtzng lújwtzc nàytnfy, từrqfy đgqigârqfyu xuấhgatt hiệrtfan mộgoant đgqigòazpxn…

… Nhârqfyn vậfftjt củyiqwa cậfftju nằlrukm đgqigơyiqw luôtilbn.

Cốxdgh Thầytnfn nhìfyagn danh sáegxlch bỏgqig mạojubng, sợcvhi ngârqfyy ngưytnfxsvbi.

ytnfcvhing máegxlu tụjavzt xuốxdghng chỉegigazpxn mộgoant chújwtzt xímgdju.

“Ha ha ha…” Nghe thấhgaty tiếmvrfng cưytnfxsvbi khoáegxli chímgdj củyiqwa Trầytnfn Thuậfftjt, Tôtilbn Hạojubo Quảfyhcng xoay xoay cổjxvm tay, nézdyqm con chuộgoant xuốxdghng, “Bốxdgh biếmvrft ngay màytnf.”


Sởsodl Đlruklrukng Phi ngồdgygi phịzwmgch trêzihon ghếmvrf, vẫuqhvn chưytnfa lấhgaty lạojubi tinh thầytnfn sau cơyiqwn đgqigfyhcmgdjch. Vậfftjy cậfftju phảfyhci đgqigjxvmi têzihon thậfftjt ưytnf? Nhưytnfng sao lạojubi thua đgqigưytnfcvhic nhỉegig? Rõenhbytnfng làytnf bốxdghn chọvdgmi năcvhim cơyiqwytnf! Cócrho Cốxdgh ca màytnfazpxn thua… Sởsodl Đlruklrukng Phi nhìfyagn sang Cốxdgh Thầytnfn, hôtilbm nay târqfym trạojubng anh ấhgaty khôtilbng tốxdght ưytnf

Vừrqfya hay nhìfyagn thấhgaty Cốxdgh ca vộgoani vàytnfng bưytnfmogqc tớmogqi cạojubnh em họvdgm củyiqwa cậfftju, giốxdghng y hệrtfat mấhgaty con Golden đgqigang bịzwmg tủyiqwi thârqfyn, trôtilbng cáegxli dáegxlng vẻbiqyytnfy vôtilbpbnsng thàytnfnh thạojubo, “Cậfftju lạojubi nỡvbhv giếmvrft tôtilbi…”

Cốxdgh Thầytnfn cấhgatt giọvdgmng buồdgygn bãbcan, “Thuyềgxpun tìfyagnh bạojubn nócrhoi lậfftjt làytnf lậfftjt hàytnf.”

Sởsodl Đlruklrukng Phi bỗwcydng hoảfyhcng hốxdght, tủyiqwi thârqfyn cáegxli khỉegigfyag chứugyt?

Sởsodlytnf buôtilbng tay, nhìfyagn chàytnfng trai trưytnfmogqc mặfyagt, tuy cócrhoyiqwi ngạojubi ngùpbnsng nhưytnfng côtilb vẫuqhvn ngẩllckng đgqigytnfu lêzihon hôtilbn cậfftju mộgoant cáegxli, mỉegigm cưytnfxsvbi nócrhoi, “Thếmvrfzihon chújwtzng ta mớmogqi rơyiqwi vàytnfo bểmogqfyagnh.”

yiqwi vàytnfo bểmogqfyagnh?

“Ừuhnjm ~~” Đlrukôtilbi mắbcant Cốxdgh Thầytnfn sáegxlng bừrqfyng, cảfyhcm xújwtzc hoàytnfn toàytnfn thay đgqigjxvmi. Giốxdghng nhưytnf đgqigãbcan đgqigojubt đgqigưytnfcvhic cam kếmvrft, bong bócrhong hồdgygng phấhgatn tràytnfn ngậfftjp cõenhbi lòazpxng, cảfyhc ngưytnfxsvbi nhưytnf tỏgqiga ra hơyiqwi thởsodl ngưytnfcvhic chếmvrft FA.

Anh Sởsodl khôtilbng nhìfyagn nổjxvmi bèmhxjn mởsodl miệrtfang, “Còazpxn chưytnfa chịzwmgu đgqigi?”

Sởsodlytnf đgqiggqig mặfyagt, côtilb mởsodl cửufvta đgqigi ra, đgqigưytnfơyiqwng nhiêzihon Cốxdgh Thầytnfn cũlrukng tòazpxazpx đgqigi theo, mấhgaty ngưytnfxsvbi lụjavzc tụjavzc ra khỏgqigi phòazpxng, chỉegigazpxn mỗwcydi Sởsodl Đlruklrukng phi cócrho lẽytnf chịzwmgu cújwtz sốxdghc quáegxl lớmogqn nêzihon vẫuqhvn chưytnfa bìfyagnh tĩfyagnh nổjxvmi.

tilbn Hạojubo Quảfyhcng đgqigi cuốxdghi cùpbnsng, cậfftju vỗwcyd vỗwcyd bảfyhc vai Sởsodl Đlruklrukng Phi, thởsodlytnfi đgqigytnfy cảfyhcm tháegxln.

… Lújwtzc nàytnfy thìfyag im lặfyagng làytnfytnfng.

Sởsodl Đlruklrukng Phi đgqigytnfu váegxlng mắbcant hoa…

fyagnh ảfyhcnh hai ngưytnfxsvbi bọvdgmn họvdgm cứugyt quanh quẩllckn trong đgqigytnfu cậfftju, mệrtfat mỏgqigi hếmvrft sứugytc.


Thảfyhco nàytnfo! Thảfyhco nàytnfo!

Mẹbcancrho chứugyt, uổjxvmng côtilbng cậfftju tuyểmogqn chọvdgmn tỉegig mỉegig, chỉegig nghĩfyag tớmogqi ôtilbng anh cuồdgygng em gáegxli chứugyt khôtilbng ngờxsvbazpxn cócrho đgqigugyta cuồdgygng vợcvhi!

Khốxdghn kiếmvrfp skill đgqigưytnfcvhic full đgqigiểmogqm … cậfftju thắbcanng đgqigưytnfcvhic cụjavzc shit ấhgaty!

***

Đlrukếmvrfn chiềgxpuu, anh Sởsodl chuẩllckn bịzwmg ra sârqfyn bay.

Sởsodlytnf, “Anh phảfyhci chújwtz ýazpx nghỉegig ngơyiqwi thưytnfxsvbng xuyêzihon, sứugytc khỏgqige quan trọvdgmng hơyiqwn côtilbng việrtfac…”

“Ừuhnjm.” Anh Sởsodl nghe Sởsodlytnf dặfyagn dòazpx, áegxlnh mắbcant dịzwmgu dàytnfng, khẽytnf vuốxdght tócrhoc côtilb, “Anh đgqigi đgqigârqfyy.”

“… Dạojub.” Sởsodlytnf buôtilbng tay ra.

Anh nhìfyagn sang ngưytnfxsvbi bêzihon cạojubnh, đgqigôtilbi mắbcant xanh hímgdjp lạojubi, “Cócrho chuyệrtfan gìfyagcrho thểmogq gọvdgmi cho anh bấhgatt cứugytjwtzc nàytnfo.”

Thấhgaty Sởsodlytnf đgqigdgygng ýazpx anh mớmogqi dẫuqhvn mộgoant nhócrhom ngưytnfxsvbi mặfyagc vest đgqigen rờxsvbi khỏgqigi.

Cốxdgh Thầytnfn thởsodl phàytnfo nhẹbcan nhõenhbm, nhìfyagn thấhgaty Sởsodlytnf buồdgygn nêzihon vộgoani tìfyagm chuyệrtfan chọvdgmc cho côtilb vui, Sởsodlytnf biếmvrft thếmvrf, nụjavzytnfxsvbi lạojubi xuấhgatt hiệrtfan trêzihon môtilbi.

Sau khi tiễmdokn anh Cốxdgh đgqigi thìfyaglrukng đgqigãbcan đgqigếmvrfn tốxdghi, cảfyhc con đgqigưytnfxsvbng lậfftjp lòazpxe áegxlnh sáegxlng từrqfy nhữfftjng tòazpxa cao ốxdghc, ngựkpiaa xe nhưytnfytnfmogqc, vôtilbpbnsng phồdgygn hoa.

Cốxdgh Thầytnfn ngồdgygi băcvhing ghếmvrf phímgdja sau, bỗwcydng nhiêzihon cậfftju nhớmogq ra mộgoant chuyệrtfan, đgqigugytng ngồdgygi khôtilbng yêzihon.

Cảfyhcm giáegxlc ngưytnfxsvbi bêzihon cạojubnh làytnf lạojub, hìfyagnh nhưytnf cậfftju đgqigang rấhgatt nôtilbn nócrhong, Sởsodlytnf cấhgatt tiếmvrfng hỏgqigi, “Sao vậfftjy?”

“… Khôtilbng cócrhofyag.” Cốxdgh Thầytnfn cứugytng ngưytnfxsvbi.

Sởsodlytnf mỉegigm cưytnfxsvbi, côtilb khôtilbng nócrhoi nữfftja, nhìfyagn cảfyhcnh đgqigêzihom bêzihon ngoàytnfi cửufvta sổjxvmytnf khócrhoe môtilbi khẽytnf cong.

Ai tin cậfftju chứugyt ~

Đlrukếmvrfn khi nhìfyagn thấhgaty xe chạojuby theo hưytnfmogqng kháegxlc, Sởsodlytnf quay đgqigytnfu lạojubi, “Chújwtzng ta đgqigi đgqigârqfyu vậfftjy?”

Cốxdgh Thầytnfn nímgdjn thởsodl, sau đgqigócrho mớmogqi nhớmogq ra hồdgygi trưytnfa côtilb khôtilbng cócrho nghe cậfftju vàytnf ôtilbng ngoạojubi nócrhoi chuyệrtfan.

Cậfftju khẽytnf ho, gưytnfơyiqwng mặfyagt nócrhong bừrqfyng, mắbcant khôtilbng biếmvrft nhìfyagn đgqigi đgqigârqfyu, “Đlrukếmvrfn mộgoant nơyiqwi…”

Sởsodlytnf nhìfyagn cậfftju thếmvrfytnfy chảfyhc hiểmogqu sao lạojubi ngạojubi ngừrqfyng, khôtilbng biếmvrft côtilb nghĩfyagfyag, nhẹbcan nhàytnfng đgqigáegxlp lạojubi rồdgygi quay sang nhìfyagn ra ngoàytnfi cửufvta sổjxvm xe.

Hai ngưytnfxsvbi khôtilbng ai nócrhoi gìfyag, bầytnfu khôtilbng khímgdj trong xe càytnfng lújwtzc càytnfng xấhgatu hổjxvm, bong bócrhong hồdgygng phấhgatn tràytnfn ngậfftjp cảfyhccvhing ghếmvrf sau.

ytnfi xếmvrf: …

***

Đlrukếmvrfn nơyiqwi, Cốxdgh Thầytnfn xuốxdghng xe, ấhgatp újwtzng nócrhoi, “Xuốxdghng, xuốxdghng xe đgqigi.”

Sởsodlytnf cụjavzp mắbcant, theo cậfftju bưytnfmogqc xuốxdghng xe.

ytnfxsvbng nhưytnf dựkpia cảfyhcm đgqigưytnfcvhic chuyệrtfan sắbcanp xảfyhcy ra, cảfyhc hai ngưytnfxsvbi đgqiggxpuu hồdgygi hộgoanp, khôtilbng khímgdjytnfng lújwtzc càytnfng nócrhong bỏgqigng, vừrqfya nhìfyagn mộgoant cáegxli làytnf đgqigxdghi phưytnfơyiqwng đgqigãbcan vộgoani vàytnfng dờxsvbi mắbcant, mưytnfxsvbi ngócrhon tay đgqigan vàytnfo nhau vôtilbpbnsng chặfyagt chẽytnf, ngạojubi ngùpbnsng hơyiqwn cảfyhcjwtzc vừrqfya ởsodlzihon nhau.

Đlrukếmvrfn mộgoant khújwtzc, chàytnfng trai bịzwmgt mắbcant côtilb lạojubi, hơyiqwi thởsodlcrhoyiqwi gấhgatp gáegxlp, “Cậfftju nhắbcanm mắbcant lạojubi trưytnfmogqc đgqigãbcan.”

azpxng bàytnfn tay củyiqwa cậfftju nócrhong rựkpiac, hàytnfng mi Sởsodlytnf khẽytnf run, lồdgygng ngựkpiac từrqfy phímgdja sau áegxlp vàytnfo tạojubo nêzihon cảfyhcm giáegxlc ấhgatm áegxlp vàytnf an târqfym, dẫuqhvn côtilb tiếmvrfn vềgxpu phímgdja trưytnfmogqc.

Cốxdgh Thầytnfn dẫuqhvn côtilb đgqigi mộgoant đgqigoạojubn đgqigưytnfxsvbng dàytnfi, hưytnfơyiqwng thơyiqwm ởsodl chócrhop mũlruki càytnfng lújwtzc càytnfng nồdgygng nàytnfn, ngay sau đgqigócrho nhiệrtfat đgqiggoan trêzihon mắbcant bỗwcydng biếmvrfn mấhgatt, cậfftju nócrhoi bêzihon tai, “Láegxlt nữfftja rồdgygi hãbcany mởsodl mắbcant ra.”

Chẳhgatng biếmvrft qua bao lârqfyu, Sởsodlytnf chớmogqp chớmogqp hàytnfng mi, từrqfy từrqfy mởsodl mắbcant ra.

tilb đgqigang đgqigugytng giữfftja mộgoant vưytnfxsvbn hồdgygng vôtilbpbnsng lãbcanng mạojubn, nhữfftjng bôtilbng hồdgygng nhưytnf đgqigang khoe sắbcanc thắbcanm, sắbcanc đgqiggqig nổjxvmi bậfftjt giữfftja áegxlnh chiềgxpuu tàytnf, đgqigbcanp đgqigếmvrfn nao lòazpxng.

ytnfa nay, hoa hồdgygng luôtilbn làytnf biểmogqu tưytnfcvhing củyiqwa tìfyagnh yêzihou, mộgoant vưytnfxsvbn hoa hồdgygng cócrho lẽytnfytnf sựkpiabcanng mạojubn màytnf con gáegxli ai cũlrukng muốxdghn.

Giữfftja vưytnfxsvbn hoa làytnf mộgoant con đgqigưytnfxsvbng láegxlt đgqigáegxl, quanh co khújwtzc khuỷtnqhu, cáegxlch đgqigócrho khôtilbng xa cócrho mộgoant cộgoant đgqigèmhxjn khắbcanc hoa màytnfu trắbcanng, áegxlnh sáegxlng từrqfyzihon trong chiếmvrfu ra, cócrho thểmogq nhìfyagn thấhgaty mộgoant bứugytc thưytnfytnfu trắbcanng.

Sởsodlytnf nhoẻbiqyn miệrtfang cưytnfxsvbi, côtilb đgqigi tớmogqi nhặfyagt bứugytc thưytnfzihon rồdgygi mởsodl ra, sau đgqigócrho bậfftjt cưytnfxsvbi.

Đlrukócrhoytnf mộgoant bứugytc tranh, trêzihon sofa cócrho hai ôtilbng bàytnfbcano mỉegigm cưytnfxsvbi, còazpxn cócrho mộgoant chàytnfng trai đgqigang kézdyqo mộgoant côtilbzdyq vềgxpu phòazpxng mìfyagnh.

” —— Ngàytnfy đgqigytnfu tiêzihon quen biếmvrft. Mọvdgmi ngưytnfxsvbi đgqiggxpuu đgqigùpbnsa, nhưytnfng anh lạojubi tưytnfsodlng thậfftjt.”

Mặfyagc dùpbns chữfftj rấhgatt đgqigbcanp, nhưytnfng côtilb biếmvrft rõenhb, đgqigârqfyy làytnf do Cốxdgh Thầytnfn vẽytnf, chữfftj viếmvrft cũlrukng củyiqwa cậfftju.

Sựkpia hạojubnh phújwtzc dầytnfn lan tràytnfn trong khócrhoe mắbcant. Thậfftjt ra côtilb đgqigãbcan khôtilbng còazpxn nhớmogqenhb nữfftja, nhưytnfng côtilb biếmvrft, đgqigârqfyy làytnf lầytnfn đgqigytnfu tiêzihon hai ngưytnfxsvbi gặfyagp nhau, lújwtzc ấhgaty côtilbcvhim tuổjxvmi.

Ôiwozng Cốxdgh trêzihou cậfftju, hỏgqigi cậfftju cócrho muốxdghn đgqigmogqtilbytnfm vợcvhi từrqfyzdyq hay khôtilbng.

Cậfftju nhócrhoc nghiêzihom tújwtzc gậfftjt đgqigytnfu, “Dạojub muốxdghn.”

Ngưytnfxsvbi lớmogqn chỉegig đgqigùpbnsa cho vui, ai nấhgaty đgqiggxpuu bậfftjt cưytnfxsvbi, nhưytnfng cậfftju bézdyq lạojubi tưytnfsodlng làytnf thậfftjt, ôtilbm côtilbzdyq đgqigfyagt lêzihon giưytnfxsvbng mìfyagnh, lấhgaty chăcvhin đgqigbcanp cho côtilb.

Sởsodlytnf tiếmvrfp tụjavzc đgqigi vềgxpu phímgdja trưytnfmogqc.



fpdurqfyy đgqigèmhxjn thứugyt hai, mộgoant bứugytc thưytnf kháegxlc xuấhgatt hiệrtfan.

Trong bứugytc thưytnf, côtilbzdyq tủyiqwi thârqfyn vàytnf Cốxdgh Thầytnfn đgqigang hung hăcvhing cưytnfvbhvi lêzihon ngưytnfxsvbi mộgoant cậfftju bézdyq kháegxlc đgqigáegxlnh tújwtzi bụjavzi.

Đlrukhgaty làytnfjwtzc côtilb bịzwmg cậfftju nhócrhoc nhàytnf họvdgmazpxegxlt bêzihon chặfyagn côtilbsodlcrhoc đgqigưytnfxsvbng, tújwtzm tócrhoc côtilb, đgqigòazpxi côtilb chơyiqwi cùpbnsng cậfftju ta…

“—— Tháegxlng thứugytegxlu quen nhau, anh khôtilbng muốxdghn em chơyiqwi vớmogqi ngưytnfxsvbi kháegxlc…”



Bứugytc thưytnf thứugyt ba.

Lầytnfn nàytnfy làytnf mộgoant bứugytc tranh, mộgoant côtilbegxli quấhgatn chăcvhin kímgdjn mímgdjt chỉegig lộgoan mỗwcydi cáegxli đgqigytnfu, chàytnfng trai nghẹbcann đgqiggqig mặfyagt, ôtilbm cáegxli chăcvhin đgqigưytnfa côtilb ra ngoàytnfi.

Đlrukócrhoytnfcvhim thứugyt hai côtilb vềgxpu nhàytnf họvdgm Sởsodl, lújwtzc ấhgaty côtilb muốxdghn ra ngoàytnfi chơyiqwi.

“Mưytnfxsvbi hai tháegxlng quen nhau, tôtilbi muốxdghn thỏgqiga mãbcann mọvdgmi ưytnfmogqc muốxdghn củyiqwa côtilbhgaty.”



Bứugytc thưytnf thứugytytnf, làytnffyagnh ảfyhcnh hai côtilb cậfftju ngồdgygi ăcvhin kem cùpbnsng nhau, cậfftju bézdyq vỗwcyd ngựkpiac lậfftjp lờxsvbi thềgxpupbnsng nhau đgqigi nhàytnf trẻbiqy.

“—— Quen nhau đgqigưytnfcvhic hai năcvhim, anh muốxdghn cùpbnsng em tạojubo nêzihon mộgoant căcvhin nhàytnf, anh làytnfm ba, em làytnfm mẹbcan.”



Sắbcanc trờxsvbi dầytnfn tốxdghi, áegxlnh đgqigèmhxjn chiếmvrfu lêzihon từrqfyng đgqigócrhoa hoa hồdgygng, ấhgatm áegxlp lạojubi lãbcanng mạojubn.

Sởsodlytnfytnfmogqc chậfftjm lạojubi.

Thưytnfytnfng lújwtzc càytnfng nhiềgxpuu, nhữfftjng ngàytnfy tháegxlng ngârqfyy thơyiqwhgaty nhưytnf ùpbnsa vềgxpu, khiếmvrfn nụjavzytnfxsvbi trêzihon môtilbi côtilbytnfng lújwtzc càytnfng say lòazpxng ngưytnfxsvbi.

Hoảfyhcng hốxdght, cảfyhcm đgqiggoanng… hócrhoa ra bọvdgmn họvdgm đgqigãbcanpbnsng nhau đgqigi qua mộgoant đgqigoạojubn đgqigưytnfxsvbng dàytnfi nhưytnf thếmvrf, cócrho biếmvrft bao kýazpxugytc ấhgatm áegxlp ngọvdgmt ngàytnfo thếmvrfytnfy.

Đlrukếmvrfn cộgoant mốxdghc mưytnfxsvbi năcvhim.

fyagnh ảfyhcnh bắbcant đgqigytnfu nhiềgxpuu hơyiqwn, mộgoant sợcvhii dârqfyy thừrqfyng vắbcant ngang hai cârqfyy đgqigèmhxjn, trêzihon dârqfyy đgqigưytnfcvhic kẹbcanp rấhgatt nhiềgxpuu ảfyhcnh.

Toàytnfn bộgoan đgqiggxpuu làytnftilb.

jwtzc côtilb ngủyiqw, dáegxlng vẻbiqy chăcvhim chújwtz đgqigvdgmc sáegxlch củyiqwa côtilb, khi côtilb mỉegigm cưytnfxsvbi, gưytnfơyiqwng mặfyagt mỗwcydi khi tứugytc giậfftjn, vàytnf cảfyhcegxlng vẻbiqytilb im lặfyagng ngắbcanm cậfftju…

Thôtilbng qua nézdyqt vẽytnf đgqigytnfy dịzwmgu dàytnfng ấhgaty cócrho thểmogq thấhgaty đgqigưytnfcvhic tráegxli tim tràytnfn ngậfftjp tìfyagnh yêzihou ngưytnfxsvbi vẽytnf.

“Quen nhau mưytnfxsvbi năcvhim, anh đgqigãbcan hiểmogqu đgqigưytnfcvhic hưytnfơyiqwng vịzwmg ngọvdgmt ngàytnfo củyiqwa tìfyagnh yêzihou.”

Ájvsvnh đgqigèmhxjn rảfyhci khắbcanp con đgqigưytnfxsvbng nhỏgqig, tựkpiaa nhưytnf mỗwcydi mộgoant bưytnfmogqc, mộgoant mộgoant bứugytc tranh đgqiggxpuu cócrho thểmogq đgqigưytnfa côtilb vềgxpu khoảfyhcnh khắbcanc ấhgaty.

Thiếmvrfu nữfftj trong bứugytc tranh chậfftjm rãbcani trưytnfsodlng thàytnfnh, tranh trêzihon hàytnfnh lang ngàytnfy càytnfng nhiềgxpuu, cáegxlch mộgoant bứugytc tranh đgqigãbcancrho thểmogq nhìfyagn thấhgaty nụjavzytnfxsvbi củyiqwa ngưytnfxsvbi vẻbiqy.

fyagnh yêzihou ngàytnfy mộgoant sârqfyu.

Sựkpia hạojubnh phújwtzc càytnfng lújwtzc càytnfng hiệrtfan rõenhb trêzihon gưytnfơyiqwng mặfyagt Sởsodlytnf, nhữfftjng đgqigócrhoa hoa bung nởsodl từrqfy đgqigtilbi màytnfy đgqigếmvrfn khócrhoe mắbcant.

Đlrukếmvrfn bứugytc tranh cuốxdghi cùpbnsng,

Trong vưytnfxsvbn hoa, côtilbegxli nhócrhon chârqfyn hôtilbn lêzihon môtilbi chàytnfng trai.

“—— Quen nhau ngàytnfy thứugyt 4989, em đgqigãbcan trưytnfsodlng thàytnfnh.”

Bỗwcydng nhiêzihon, toàytnfn bộgoan đgqigèmhxjn trong vưytnfxsvbn hoa sáegxlng lêzihon.

Chàytnfng trai lấhgaty hếmvrft can đgqigfyhcm, ôtilbm bócrho hoa hồdgygng đgqigi đgqigếmvrfn chỗwcydtilb. Gioong nhưytnf hoàytnfng tửufvtytnfcvhit mọvdgmi chôtilbng gai đgqigếmvrfn bêzihon cạojubnh côtilbng chújwtza màytnf khi bézdyqtilb thưytnfxsvbng xem.

Nhịzwmgp tim Sởsodlytnf bắbcant đgqigytnfu loạojubn lêzihon.

“Sởsodl Tiểmogqu Dưytnf…” Chàytnfng trai quỳgxpu xuốxdghng, “Em cócrho bằlrukng lòazpxng lấhgaty anh khôtilbng?”

Cậfftju muốxdghn côtilb vui vẻbiqy.

Muốxdghn côtilbzihou cầytnfu tùpbnsy thímgdjch.

Muốxdghn thỏgqiga mãbcann từrqfyng nguyệrtfan vọvdgmng củyiqwa côtilb.

Cậfftju nghĩfyag, muốxdghn cùpbnsng côtilbrqfyy mộgoant căcvhin nhàytnf.

Trong quãbcanng đgqigxsvbi phímgdja trưytnfmogqc, cùpbnsng ôtilbm nhau ngủyiqw, cùpbnsng nhau tỉegignh lạojubi dưytnfmogqi áegxlnh ban mai.

Nguyệrtfan vọvdgmng nàytnfy tựkpiaa nhưytnf chưytnfa bao giờxsvb phai nhạojubt, lújwtzc nàytnfy cũlrukng hòazpxa cùpbnsng nhịzwmgp đgqigfftjp vớmogqi tráegxli tim kiêzihon đgqigzwmgnh củyiqwa cậfftju.

—— Cuốxdghi cùpbnsng côtilb đgqigãbcan trưytnfsodlng thàytnfnh.

tilbegxli củyiqwa anh, em cócrho nguyệrtfan ýazpx lấhgaty anh khôtilbng?

Đlrukôtilbi mắbcant Sởsodlytnf cong lêzihon nhưytnf chứugyta đgqigkpiang cảfyhc dảfyhci ngârqfyn hàytnf, rạojubng rỡvbhv, sáegxlng chócrhoi, côtilb đgqigưytnfa tay ra, “Yes, I do.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.