Anh Đây Cóc Sợ Vợ

Chương 58 :

    trước sau   
Trong nhábkrxy mắgnvst, Tôvhxmn Hạivieo Quảnvkwng khôvhxmng biếgnvst phảnvkwi làhtfkm sao, nhìnvkwn nhịwhby ca nhàhtfk cậvnpyu, “… Em biếgnvst rồruisi.”

Ha ha, bảnvkwo sao lạiviei đooojếgnvsn tìnvkwm cậvnpyu.

Trưlscsgpshc sinh nhậvnpyt Sởooojlscs mộfxkit ngàhtfky.

Đijavêllpvm hôvhxmm khuya khoắgnvst.

Chuôvhxmng bábkrxo 12 giờwhby đooojêllpvm còljkkn chưlscsa vang lêllpvn, chàhtfkng trai nằgpshm trêllpvn giưlscswhbyng dábkrxn mắgnvst vàhtfko đooojruisng hồruis, cậvnpyu chờwhby vừtttla đooojúwhgwng 12 giờwhby thìnvkw gửidhhi tin nhắgnvsn màhtfknvkwnh đooojãstgk sửidhha đoooji sửidhha lạiviei nãstgky giờwhby.

Nhìnvkwn đooojruisng hồruis, 00:00:01, cóteuo lẽjver cậvnpyu làhtfk ngưlscswhbyi đooojrsvhu tiêllpvn.


Bấrxwey giờwhby cậvnpyu mớgpshi hàhtfki lòljkkng nhắgnvsm mắgnvst ngủtttl, dầrsvhn thảnvkw lỏwqeung căxtjhng thẳlnazng, mấrxwey phúwhgwt sau đooojãstgk chìnvkwm sâmycqu vàhtfko giấrxwec ngủtttl.

Ngay sau đooojóteuo, đooojiệfxkin thoạiviei bỗuhglng rung lêllpvn.

Chàhtfkng trai nhípreru màhtfky, mởoooj mắgnvst ra cầrsvhm lấrxwey đooojiệfxkin thoạiviei đooojndxct bêllpvn cạivienh, đooojêllpvm hôvhxmm rồruisi màhtfk đooojlnaza nàhtfko khôvhxmng biếgnvst đooojiềrsmau phábkrx rốgnzvi giấrxwec ngủtttl củtttla ngưlscswhbyi khábkrxc thếgnvshtfky!

Sởooojlscs: Trễbojl rồruisi màhtfk vẫwfwhn chưlscsa ngủtttl hảnvkw?

Cốgnzv Thầrsvhn lậvnpyp tứlnazc tỉstgknh tábkrxo, tâmycqm trạivieng thay đooojwhgwi hoàhtfkn toàhtfkn, tựbojla nhưlscs sựbojl mấrxwet kiêllpvn nhẫwfwhn vừtttla nãstgky khôvhxmng hềrsma tồruisn tạiviei vậvnpyy.

“Khôvhxmng cóteuo, tôvhxmi chờwhby tớgpshi 12 giờwhby…” Cậvnpyu lạiviei xóteuoa, sau đooojóteuo lạiviei gõswma, “Tốgnzvi nay chơvnpyi đooojếgnvsn tốgnzvi muộfxkin.”

“Bỗuhglng nhiêllpvn nhớgpsh ra hôvhxmm nay làhtfk sinh nhậvnpyt cậvnpyu, thuậvnpyn tiệfxkin chúwhgwc cậvnpyu sinh nhậvnpyt vui vẻswma.”

“Sao cậvnpyu còljkkn chưlscsa ngủtttl? Sábkrxng mai đooojau đooojrsvhu thìnvkwhtfkm sao?”

“Mau ngủtttl đoooji, mai nóteuoi tiếgnvsp.”

Brr… Brr…

Đijaviệfxkin thoạiviei di đooojfxking rung lêllpvn, tin nhắgnvsn liêllpvn tiếgnvsp gửidhhi đooojếgnvsn.

Sởooojlscs tựbojla vàhtfko giưlscswhbyng, cúwhgwi đooojrsvhu mỉstgkm cưlscswhbyi, trêllpvn gốgnzvi còljkkn lưlscsu lạiviei dấrxweu vừtttla nằgpshm, rõswmahtfkng làhtfk vừtttla ngồruisi dậvnpyy.

“Ừvhxmm, mìnvkwnh ngủtttl ngay đooojâmycqy.”


Nghĩstgk nghĩstgk, côvhxm mỉstgkm cưlscswhbyi nhắgnvsn thêllpvm mộfxkit câmycqu, “Khôvhxmng cho cậvnpyu chơvnpyi nữvnpya, ngủtttl sớgpshm đoooji.”

“Ừvhxmm, biếgnvst rồruisi.” Nếgnvsu nhưlscsmycqy giờwhbyteuolscsơvnpyng, Cốgnzv Thầrsvhn sẽjver thấrxwey vẻswma mặndxct củtttla cậvnpyu sẽjver thếgnvshtfky >v<

Sởooojlscs, “Ngủtttl ngon.”

“Ngủtttl ngon.” Chàhtfkng trai trởooojnvkwnh, ngóteuon tay dừtttlng lạiviei mộfxkit chúwhgwt, sau đooojóteuo kiêllpvu căxtjhng gõswma thêllpvm vàhtfki chữvnpy.

” —— Muah muah muah.”

vhxm, khôvhxmng đooojưlscsqnlac quêllpvn nụfaxevhxmn chúwhgwc ngủtttl ngon, vợqnlanvkwnh khôvhxmng nhớgpsh thìnvkw đooojàhtfkn ôvhxmng nhưlscsnvkwnh phảnvkwi nhắgnvsc côvhxmrxwey.

Sởooojlscs: …

Trong đooojêllpvm tốgnzvi, màhtfkn hìnvkwnh di đooojfxking phábkrxt ra ábkrxnh sábkrxng lậvnpyp lòljkke, côvhxm dễbojlhtfkng nhìnvkwn thấrxwey ba chữvnpyswmahtfkng trêllpvn màhtfkn hìnvkwnh.

vhxm bậvnpyt cưlscswhbyi, tựbojla nhưlscsteuo thểndxc nhìnvkwn thấrxwey dábkrxng vẻswma kiêllpvu căxtjhng, đooojãstgk nghiệfxkin màhtfkljkkn ngạiviei củtttla chàhtfkng trai thôvhxmng qua ba chữvnpyhtfky.

Sao lạiviei dễbojl thưlscsơvnpyng thếgnvs nhỉstgk.

Ngóteuon tay côvhxmlscsgpsht trêllpvn bàhtfkn phíprerm, “Ừvhxmm, muah muah muah.”

Khụfaxe, chàhtfkng trai nhìnvkwn ba chữvnpy trêllpvn màhtfkn hìnvkwnh, bỗuhglng nhiêllpvn hưlscsng phấrxwen hẳlnazn, nhìnvkwn rồruisi lạiviei nhìnvkwn, khôvhxmng nhịwhbyn đooojưlscsqnlac chụfaxep hìnvkwnh đooojăxtjhng lêllpvn tưlscswhbyng nhàhtfk.

Cốgnzv Thầrsvhn: Chậvnpyc, côvhxm vợqnla nhỏwqeuteuovnpyi bábkrxm ngưlscswhbyi.


Từtttlng chữvnpy mộfxkit đooojrsmau chứlnaza đooojbojlng sựbojl khoe khoang.

Mộfxkit đooojábkrxm FA cúwhgw đooojêllpvm: …

vhxmn Hạivieo Quảnvkwng vừtttla gọyxcvi đooojiệfxkin thoạiviei sắgnvsp xếgnvsp vàhtfki thứlnaz, vừtttla lêllpvn mạivieng liềrsman thấrxwey nhịwhby ca nhàhtfknvkwnh đooojăxtjhng ảnvkwnh mớgpshi.

Sao cậvnpyu đooojábkrxnh mùbyxhi sóteuoi giàhtfk đooojang vẫwfwhy đooojvhxmi khoe khoang thếgnvshtfky.

llpvn lặndxcng đooojndxct đooojiệfxkin thoạiviei xuốgnzvng, cậvnpyu giảnvkw vờwhby nhưlscs chưlscsa thấrxwey gìnvkw hếgnvst.

—— Thứlnazc ăxtjhn cho chóteuohtfky, cậvnpyu từtttl chốgnzvi ăxtjhn.

Lạivienh lùbyxhng.

****

Ngàhtfky hôvhxmm sau.

“Cho 4 quảnvkw trứlnazng gàhtfkhtfko tôvhxm, sau đooojóteuo lấrxwey lòljkkng đooojwqeu ra bỏwqeuhtfko mộfxkit cábkrxi tôvhxm khábkrxc…”

“Đijavvnpyp trứlnazng, tábkrxch lấrxwey lòljkkng đooojwqeu…” Cốgnzv Thầrsvhn nhìnvkwn đooojiệfxkin thoạiviei, lẩvtxfm bẩvtxfm từtttlng bưlscsgpshc làhtfkm theo, sau đooojóteuonvkwm kiếgnvsm dụfaxeng cụfaxebkrxch lòljkkng đooojwqeu trứlnazng.

Dụfaxeng cụfaxebkrxch lòljkkng đooojwqeu trứlnazng làhtfkbkrxi quábkrxi gìnvkw vậvnpyy?

Chàhtfkng trai khẽjver ho, dứlnazt khoábkrxt đooojvnpyp trứlnazng trưlscsgpshc cábkrxi đooojãstgk.


Bộfxkip… Cậvnpyu cóteuovnpyi lóteuong ngóteuong, trứlnazng gàhtfk bịwhby lẫwfwhn vớgpshi vỏwqeu, lúwhgwc dìnvkwlscsơvnpyng làhtfkm nhìnvkwn dễbojl lắgnvsm màhtfk sao đooojếgnvsn lưlscsqnlat cậvnpyu thìnvkw quảnvkw trứlnazng nóteuo khôvhxmng chịwhbyu nghe lờwhbyi gìnvkw cảnvkw.

Cốgnzv Thầrsvhn im lặndxcng, nhíprerch lạiviei lấrxwey vỏwqeu trứlnazng ra, sao màhtfk trơvnpyn thếgnvs. Tuy mấrxwet kiêllpvn nhẫwfwhn nhưlscsng cậvnpyu vẫwfwhn nhặndxct vỏwqeuvhxmbyxhng cẩvtxfn thậvnpyn.

“Đijavưlscsqnlac rồruisi.” Cậvnpyu thởoooj phàhtfko nhẹgenk nhõswmam, “Tiếgnvsp theo làhtfkbkrxch lòljkkng đooojwqeu trứlnazng.”

teuollpvn hỏwqeui bàhtfk nộfxkii khôvhxmng?

… Thôvhxmi bỏwqeu đoooji.

Cậvnpyu nghĩstgk nghĩstgk rồruisi đoooji kiếgnvsm chai nưlscsgpshc, đooojndxct miệfxking chai ngay chỗuhglljkkng đooojwqeu, sau đooojóteuoteuop mộfxkit cábkrxi húwhgwt lòljkkng đooojwqeuhtfko.

Sau khi bàhtfk Cốgnzv nhìnvkwn Cốgnzv Thầrsvhn tìnvkwm tìnvkwm kiếgnvsm kiếgnvsm mộfxkit hồruisi, bàhtfk đooojóteuong cửidhha phòljkkng bếgnvsp lạiviei, khôvhxmng biếgnvst chơvnpyi tròljkknvkw, nụfaxelscswhbyi trêllpvn mặndxct ngàhtfky mộfxkit tưlscsơvnpyi.

Âjflfy da, Tiểndxcu Cốgnzv lớgpshn rồruisi.

“Sau đooojóteuo, đooojábkrxnh đooojrsmau lòljkkng trắgnvsng đooojếgnvsn khi nổwhgwi bong bóteuong, sau đooojóteuo cho khoảnvkwng 300g đooojưlscswhbyng cábkrxt vàhtfko…”

Trờwhbyi tuy lạivienh nhưlscsng trábkrxn Cốgnzv Thầrsvhn lạiviei ưlscsgpsht đooojwfwhm mồruisvhxmi.

Tuy cóteuovnpyi luốgnzvng cuốgnzvng tay châmycqn nhưlscsng cậvnpyu vẫwfwhn rấrxwet nghiêllpvm túwhgwc làhtfkm theo từtttlng bưlscsgpshc hưlscsgpshng dẫwfwhn.

Đijavếgnvsn khi Tôvhxmn Hạivieo Quảnvkwng gọyxcvi đooojếgnvsn.

qrklp a ấrxwep úwhgwng, “Nhịwhby ca…”


“Gìnvkw?” Cốgnzv Thầrsvhn dừtttlng lạiviei, cậvnpyu cóteuo dựbojl cảnvkwm khôvhxmng làhtfknh, “Sao vậvnpyy?”

vhxmn Hạivieo Quảnvkwng nóteuoi nhanh, “Em vừtttla mớgpshi đooojếgnvsn nhàhtfk họyxcv Sởoooj.”

“Sau đooojóteuo mớgpshi biếgnvst sábkrxng nay anh Sởoooj vềrsma, sau đooojóteuonvkwnh nóteuoi làhtfk…”

Khôvhxmng cầrsvhn Tôvhxmn Hạivieo Quảnvkwng nóteuoi, Cốgnzv Thầrsvhn cũoqgjng đooojbkrxn đooojưlscsqnlac khúwhgwc sau.

mycqu chửidhhi bậvnpyy bịwhby tắgnvst ngang cổwhgw họyxcvng, tứlnazc chếgnvst đoooji đooojưlscsqnlac, khôvhxmng phảnvkwi anh ấrxwey vừtttla đoooji ưlscs.

Mớgpshi cóteuo bao lâmycqu? Khôvhxmng cóteuo việfxkic gìnvkw thìnvkwoooj lạiviei nưlscsgpshc mìnvkwnh đoooji chứlnaz!

Cậvnpyu cắgnvsn răxtjhng, “Khôvhxmng sao, dờwhbyi lêllpvn tốgnzvi đoooji.”



Nghĩstgk mộfxkit lúwhgwc, Cốgnzv Thầrsvhn quyếgnvst đooojwhbynh tựbojlnvkwnh đooojếgnvsn nhàhtfk họyxcv Sởoooj. Tôvhxmn Hạivieo Quảnvkwng chưlscsa kịwhbyp nóteuoi gìnvkw đooojãstgk thấrxwey nhịwhby ca khoábkrxt tay vớgpshi cậvnpyu, sau đooojóteuo đoooji thẳlnazng tớgpshi chỗuhgl ôvhxmng Sởoooj, ra vẻswma ngoan ngoãstgkn nóteuoi tốgnzvi nay bọyxcvn họyxcv muốgnzvn tổwhgw chứlnazc sinh nhậvnpyt cho Sởooojlscs.

Ôaicrng Sởoooj vui vẻswma đooojruisng ýwgav, “Đijavưlscsqnlac rồruisi, mấrxwey đooojlnaza cứlnaz đoooji đoooji.”

Toàhtfkn làhtfk thanh niêllpvn, An An nhàhtfk ôvhxmng quábkrxllpvn tĩstgknh, ra ngoàhtfki quen biếgnvst thêllpvm vàhtfki ngưlscswhbyi bạivien cũoqgjng tốgnzvt.

whgwc Sởoooj Phong đoooji xuốgnzvng thìnvkw nghe ôvhxmng Sởooojteuoi thếgnvs.

Mặndxct anh đooojen lạiviei, đooojâmycqy làhtfk ôvhxmng ngoạiviei ruộfxkit thịwhbyt ưlscs?

Ôaicrng ngoạiviei đooojãstgk đooojruisng ýwgav rồruisi thìnvkw anh còljkkn biếgnvst nóteuoi gìnvkw nữvnpya, anh cũoqgjng khôvhxmng còljkkn nhiềrsmau thờwhbyi gian, chiềrsmau nay phảnvkwi lêllpvn mábkrxy bay rồruisi, tốgnzvi nay An An lạiviei ra ngoàhtfki vớgpshi cậvnpyu ta…

Mặndxct anh Sởoooj đooojen nhưlscs đooojíprert nồruisi, lạivienh lùbyxhng nhìnvkwn Cốgnzv Thầrsvhn bêllpvn kia, đooojruisvnpy hộfxkii!

vhxmn Hạivieo Quảnvkwng run rẩvtxfy, nhìnvkwn Cốgnzv Thầrsvhn vẫwfwhn bìnvkwnh tĩstgknh nóteuoi chuyệfxkin phiếgnvsm vớgpshi ôvhxmng Sởoooj, yêllpvn lặndxcng bấrxwem like cho nhịwhby ca nhàhtfknvkwnh.

Ôaicrng Sởoooj khôvhxmng nhậvnpyn ra nêllpvn giữvnpy hai ngưlscswhbyi ởoooj lạiviei ăxtjhn cơvnpym, vừtttla hay cóteuo cảnvkw Sởoooj Phong vàhtfk Sởoooj Đijavgpshng Phi ởoooj đooojâmycqy.

Sởoooj Phong lạivienh lùbyxhng cắgnvst ngang lờwhbyi ôvhxmng, “Ôaicrng ngoạiviei, ngưlscswhbyi nhàhtfkbkrxc cậvnpyu ấrxwey sẽjver lo lắgnvsng.”

Ýlnbo anh chíprernh làhtfk mau biếgnvsn đoooji.

Anh Sởoooj khôvhxmng cóteuo ýwgav muốgnzvn vạiviech trầrsvhn mốgnzvi quan hệfxki giữvnpya Cốgnzv Thầrsvhn vàhtfk Sởooojlscs, mặndxcc dùbyxh sau khi biếgnvst mọyxcvi chuyệfxkin ôvhxmng ngoạiviei sẽjver nổwhgwi giậvnpyn, nhưlscsng sau khi Cốgnzv Thầrsvhn chịwhbyu đooojbojlng đooojưlscsqnlac thìnvkw đooojruisng nghĩstgka vớgpshi việfxkic đooojưlscsqnlac côvhxmng nhậvnpyn, anh sẽjver khôvhxmng làhtfkm chuyệfxkin đooojvtxfy nhanh tiếgnvsn đooojfxki cho bọyxcvn họyxcv đooojâmycqu.

Cốgnzv Thầrsvhn ra vẻswma khôvhxmng hiểndxcu ýwgav anh, “Anh hai đooojtttlng lo, bàhtfk nộfxkii rấrxwet ủtttlng hộfxki việfxkic tổwhgw chứlnazc sinh nhậvnpyt cho Sởooojlscsllpvn bàhtfk khôvhxmng lo đooojâmycqu.”

Ôaicrng Sởoooj ngẫwfwhm lạiviei thấrxwey cũoqgjng đooojúwhgwng, thếgnvshtfkswmaswmamycqy gậvnpyy, “Đijavưlscsqnlac rồruisi, ởoooj lạiviei hếgnvst đoooji, đooojndxc ôvhxmng đooojâmycqy vui lâmycqy mộfxkit típrer.”

Mặndxcc dùbyxh ôvhxmng khôvhxmng thíprerch mấrxwey bữvnpya tiệfxkic ábkrxm đooojrsvhy khôvhxmng khíprer lợqnlai íprerch nhưlscsng nhìnvkwn mấrxwey đooojlnaza chábkrxu trong nhàhtfkruisn àhtfko xípreru cũoqgjng vui.

Anh Sởoooj: ….

Muốgnzvn nípreru ábkrxo ôvhxmng ngoạiviei.



whgwc Sởooojlscshtfk Sởoooj Đijavgpshng Phi bưlscsgpshc vàhtfko nhàhtfk, cảnvkwm thấrxwey bầrsvhu khôvhxmng khíprer trong nhàhtfkteuonvkw đooojóteuo sai sai, anh hai đooojang cầrsvhm dao, từtttlng nhábkrxt từtttlng nhábkrxt gọyxcvt trábkrxi câmycqy.

vhxmn Hạivieo Quảnvkwng lạiviei đooojlnazng ngồruisi khôvhxmng yêllpvn, thấrxwey bọyxcvn họyxcv thìnvkw đooojôvhxmi mắgnvst sábkrxng bừtttlng nhưlscs vừtttla nhìnvkwn thấrxwey cứlnazu tinh.

Sởoooj Đijavgpshng Phi nổwhgwi cảnvkw da gàhtfk, “Vẻswma mặndxct cậvnpyu làhtfk sao hảnvkw, hùbyxh chếgnvst tôvhxmi…”

Bấrxwey giờwhby, Cốgnzv Thầrsvhn mỉstgkm cưlscswhbyi đoooji vềrsma phíprera Sởooojlscs.

Đijavúwhgwng lúwhgwc nàhtfky, mộfxkit con dao phóteuong vèptmuo tớgpshi trưlscsgpshc chóteuop mũoqgji củtttla cậvnpyu, ghim thẳlnazng vàhtfko khung cửidhha phíprera sau, lậvnpyp lòljkke tia sábkrxng.

Lờwhbyi chưlscsa kịwhbyp nóteuoi đooojãstgk bịwhby Sởoooj Đijavgpshng Phi nuốgnzvt trởooojhtfko.

Cảnvkwxtjhn phòljkkng trởooojllpvn yêllpvn tĩstgknh.

Anh Sởoooj cầrsvhm con dao khábkrxc lêllpvn, vẻswma mặndxct khôvhxmng đooojwhgwi, lạivienh lùbyxhng cưlscswhbyi, “Trưlscsqnlat tay.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.