Anh Đây Cóc Sợ Vợ

Chương 4 :

    trước sau   
Cho đyxcaếsjztn khi cậbbpyu thiếsjztu niêqezan tậbbpyp luyệutdpn buổzfsei sákndmng xong, mấljppy phầanemn xấljppu hổzfse mớblsmi vơhhoxi đyxcai.

hykln Sởwafikndm thìdkrh hoàhhhsn toàhhhsn khôljffng cósois kiểuzehu chuyệutdpn phiềchlmn muộipynn nhưkndm thếsjzt.

”An An,“ Ôbbpyng Sởwafiblsmng đyxcaang nósoisi vớblsmi Sởwafikndm vềchlm chuyệutdpn nàhhhsy, “Hôljffm qua ôljffng đyxcaãkgdtsoisi vớblsmi ôljffng Cốhlbw rồljppi, đyxcauzeh Cốhlbw Thầanemn chăsoism sósoisc con ởwafi trưkndmakggng.”

”Vâkgdtng.” Sởwafikndm lặxvefng lẽufdj gậbbpyt đyxcaanemu, míaznz mắcqhit hơhhoxi cong, từkndm trưkndmblsmc đyxcaếsjztn giờakggljff khôljffng cósois thósoisi quen từkndm chốhlbwi sựlnos quan tâkgdtm củpivfa ngưkndmakggi giàhhhs.

Đwozvxvefc biệutdpt làhhhs Tiểuzehu Cốhlbw, lạqanri càhhhsng khôljffng cósois vấljppn đyxcachlmdkrh.

hhhsn tay trắcqhing nhỏxhkkkndmng chéhrocn thuốhlbwc lêqezan, đyxcaxveft trưkndmblsmc mặxveft ôljffng, “Ôbbpyng uốhlbwng thuốhlbwc đyxcai ạqanr.”


Nhữsoisng năsoism nàhhhsy khôljffng cósois ai chăsoism sósoisc, căsoisn bệutdpnh lưkndmu lạqanri lúoedpc trưkndmblsmc trong ngưkndmakggi ôljffng Sởwafiblsmng đyxcaãkgdt bắcqhit đyxcaanemu tákndmi phákndmt, nêqezan nhấljppt đyxcapvyinh phảiajmi nghỉcqku ngơhhoxi thậbbpyt tốhlbwt.

Mặxveft ôljffng lãkgdto cứbbpyng đyxcaakgg, màhhhsu nâkgdtu củpivfa thuốhlbwc bắcqhic hòhykla cùcqkung chéhrocn sứbbpyhhhsu xanh ngọnscbc trôljffng thậbbpyt bắcqhit mắcqhit, nhưkndmng mùcqkui thuốhlbwc tỏxhkka ra thìdkrh rấljppt khósois ngửnirsi, khiếsjztn nósois chẳvcwsng hềchlmhykln sứbbpyc hấljppp dẫnxzxn nữsoisa.

“... Đwozvbbpyi lákndmt nữsoisa rồljppi ôljffng uốhlbwng cósois đyxcaưkndmbbpyc khôljffng?” Ôbbpyng Sởwafi dựlnosa lưkndmng vàhhhso tưkndmakggng.

oedpc còhykln trẻkodi, đyxcakndmng nósoisi làhhhs uốhlbwng thuốhlbwc đyxcacqhing, đyxcaếsjztn vếsjztt thưkndmơhhoxng do súoedpng bắcqhin hay dao đyxcaâkgdtm ôljffng cũblsmng đyxcaãkgdt từkndmng trảiajmi qua rồljppi, bâkgdty giờakgg giàhhhs rồljppi thìdkrh lạqanri cósois phầanemn tùcqkuy hứbbpyng.

”Ôbbpyng ngoạqanri àhhhs.” Sởwafikndm nhẹluao nhàhhhsng gọnscbi.

Bịpvyi mộipynt ákndmnh mắcqhit trong veo nhìdkrhn chằbbdfm chằbbdfm, cuốhlbwi cùcqkung ôljffng Sởwafiblsmng khôljffng lay chuyểuzehn đyxcaưkndmbbpyc Sởwafikndm, uốhlbwng thuốhlbwc vớblsmi vẻkodi mặxveft đyxcaau khổzfse.

Thựlnosc sựlnos rấljppt đyxcacqhing.

Mộipynt đyxcaêqezam ngủpivf ngon.

Ngàhhhsy hôljffm sau.

Chàhhhsng trai ngồljppi trêqezan ghếsjzt salon, ákndmnh mắcqhit nhìdkrhn chằbbdfm chằbbdfm vàhhhso màhhhsn hìdkrhnh TV.

Cho đyxcaếsjztn khi đyxcaiệutdpn thoạqanri trêqezan bàhhhsn đyxcaipynt nhiêqezan reo lêqezan, phákndmt ra âkgdtm thanh chósoisi tai.

Cậbbpyu lấljppy lạqanri tinh thầanemn, nhíaznzu màhhhsy lạqanri.

”Chuyệutdpn gìdkrh?”


Nghe giọnscbng đyxcaiệutdpu nàhhhsy, Tôljffn Hạqanro Quảiajmng hơhhoxi hoảiajmng, nhanh chósoisng đyxcaákndmp lờakggi, “Tôljffi chỉcqku muốhlbwn hỏxhkki cậbbpyu khi nàhhhso thìdkrh cậbbpyu vềchlm?”

Mớblsmi sákndmng sớblsmm ra đyxcaãkgdt bịpvyikndmi gìdkrh rồljppi vậbbpyy...

”Vềchlmhhhsm gìdkrh? Ởzlvf lạqanri đyxcaâkgdty tốhlbwt hơhhoxn.”

ljffn Hạqanro Quảiajmng:... *léhrocn lúoedpt trợbbpyn mắcqhit*

Nhịpvyi ca cậbbpyu nósoisi nhữsoisng lờakggi nàhhhsy khôljffng thấljppy trákndmi vớblsmi lưkndmơhhoxng tâkgdtm sao?

Lầanemn trưkndmblsmc ai nósoisi ra vàhhhso hẻkodim nhỏxhkk khôljffng thuậbbpyn tiệutdpn? Huốhlbwng hồljpp mấljppy ôljffng giàhhhsblsmng quảiajmn khákndm nghiêqezam, cậbbpyu còhykln đyxcaiajm, chứbbpy ôljffng củpivfa nhịpvyi ca rấljppt nghiêqezam, bìdkrhnh thưkndmakggng thìdkrh khôljffng đyxcauzeh ýchlm lắcqhim, nhưkndmng nhịpvyi ca cậbbpyu màhhhs chơhhoxi game hay làhhhsm gìdkrh khákndmc thìdkrh lạqanri rấljppt bấljppt tiệutdpn.

—— Đwozvưkndmơhhoxng nhiêqezan làhhhs khôljffng.

Thấljppy bêqezan kia khôljffng nósoisi gìdkrh, Cốhlbw Thầanemn mấljppt kiêqezan nhẫnxzxn nósoisi tiếsjztp, “Cậbbpyu còhykln cósois chuyệutdpn gìdkrh nữsoisa khôljffng?”

”Khôljffng cósois chuyệutdpn gìdkrh nữsoisa thìdkrhljffi cúoedpp mákndmy đyxcaâkgdty.”

”Ấufdjy, sao cậbbpyu vộipyni thếsjzt?” Tôljffn Hạqanro Quảiajmng chen ngang, thậbbpyt ra cậbbpyu cũblsmng khôljffng cósois chuyệutdpn gìdkrh gấljppp, “Cậbbpyu rảiajmnh khôljffng? Cósois thìdkrh đyxcaljppu hai trậbbpyn cùcqkung tôljffi đyxcai.”

Cốhlbw Thầanemn nhìdkrhn màhhhsn hìdkrhnh TV, đyxcaôljffi châkgdtn dàhhhsi đyxcaan vàhhhso nhau gákndmc lêqezan bàhhhsn thấljppp, Thờakgg ơhhox ra, “Xem TV rồljppi, khôljffng rảiajmnh.

”Chiếsjztn binh Balala, biếsjztn hìdkrhnh...*”

(*Đwozvâkgdty làhhhs phim hoạqanrt hìdkrhnh “Chiếsjztn Binh Balala” bao gồljppm nhữsoisng côljffkndmi phéhrocp thuậbbpyt củpivfa Trung Quốhlbwc.)


ljffn Hạqanro Quảiajmng nhìdkrhn chằbbdfm chằbbdfm vàhhhso đyxcaiệutdpn thoạqanri, nghĩljpp đyxcaếsjztn âkgdtm thanh vừkndma nghe đyxcaưkndmbbpyc ởwafi đyxcaanemu dâkgdty bêqezan kia, nhếsjztch méhrocp.

... Đwozvúoedpng làhhhs... Đwozvúoedpng làhhhs khôljffng rảiajmnh thậbbpyt.

Thôljffi quêqezan đyxcai, khôljffng phảiajmi núoedpi nàhhhso cũblsmng giốhlbwng núoedpi nàhhhso.

Cốhlbw Thầanemn tiệutdpn tay néhrocm đyxcaiệutdpn thoạqanri sang mộipynt bêqezan, nằbbdfm ngảiajm ra sau, nghe giọnscbng nósoisi củpivfa Balala vang vọnscbng bêqezan tai, nhắcqhim mắcqhit lạqanri.

Khôljffng lâkgdtu sau, đyxcaiệutdpn thoạqanri lạqanri vang lêqezan.

Cậbbpyu bựlnosc mìdkrhnh, mòhykl đyxcaiệutdpn thoạqanri trêqezan bàhhhsn, “Ai?” Sốhlbw củpivfa cậbbpyu cũblsmng chỉcqkusois mấljppy đyxcabbpya kia biếsjztt, nêqezan cậbbpyu cũblsmng chẳvcwsng cầanemn khákndmch sákndmo làhhhsm gìdkrh.

”Bốhlbw đyxcaâkgdty đyxcaang khôljffng rảiajmnh.” Bâkgdty giờakgg cậbbpyu chẳvcwsng muốhlbwn làhhhsm gìdkrh cảiajm.

”Ừoevk?” Ngoàhhhsi dựlnos đyxcakndmn, giọnscbng nósoisi bêqezan kia rấljppt êqezam ákndmi, hoàhhhsn toàhhhsn khôljffng cósois ýchlmkgdty dưkndma, “Thếsjzt thôljffi vậbbpyy.”

”Đwozvbbpyi mộipynt lákndmt!” Cốhlbw Thầanemn đyxcaipynt nhiêqezan bậbbpyt dậbbpyy nhanh nhưkndmqezan bắcqhin, khụipyn khụipyn, “Cậbbpyu cósois chuyệutdpn gìdkrh khôljffng?”

Giọnscbng nósoisi củpivfa cậbbpyu cao hơhhoxn, nghe cósois vẻkodihykl dặxveft, “Nếsjztu cậbbpyu đyxcaang vộipyni, thìdkrh chuyệutdpn củpivfa tôljffi tíaznznh ra cũblsmng chẳvcwsng gấljppp gákndmp.”

”Khôljffng cósoisdkrh.” Khósoise môljffi cong lêqezan, Sởwafikndm từkndm tốhlbwn nósoisi, “Sau nàhhhsy nósoisi cũblsmng khôljffng muộipynn.”

Chỉcqkuhhhsi ngàhhhsy nữsoisa làhhhs đyxcaếsjztn ngàhhhsy tựlnosu trưkndmakggng trêqezan khắcqhip cảiajmkndmblsmc rồljppi.

Nghĩljpp mộipynt lákndmt, côljffsoisi thêqezam mộipynt câkgdtu, “Cậbbpyu cốhlbwqezan nhéhroc.”


hhoxn giósois nhẹluao thổzfsei qua, thổzfsei lêqezan tàhhhskndmy dàhhhsi củpivfa côljff, Sởwafikndm nheo mắcqhit lạqanri, nhìdkrhn cảiajmnh trưkndmblsmc mắcqhit, đyxcaôljffi mắcqhit trăsoisng khuyếsjztt lấljppp lákndmnh ákndmnh sao.

ljff đyxcaxveft đyxcaiệutdpn thoạqanri xuốhlbwng, tiệutdpn tay gạqanrt lấljppy sợbbpyi tósoisc díaznznh trêqezan khósoise miệutdpng, tiếsjztp tụipync tôljffljff vẽufdj vẽufdjqezan bứbbpyc tranh trưkndmblsmc mặxveft.

Cậbbpyu thiếsjztu niêqezan lạqanri nằbbdfm xuốhlbwng, nhìdkrhn vềchlm phíaznza màhhhsn hìdkrhnh TV.

... Biếsjztn thâkgdtn cákndmi gìdkrh chữsois, quầanemn ákndmo gìdkrhhhhs xanh nguyêqezan mộipynt cụipync, đyxcaúoedpng làhhhs xấljppu xíaznz.

Cậbbpyu tắcqhit TV, thểuzeh loạqanri hoạqanrt hìdkrhnh nhàhhhsm chákndmn kiểuzehu nàhhhsy thìdkrh ai màhhhs xem nổzfsei?!

Buổzfsei trưkndma.

”Khôljffng ăsoisn nữsoisa hảiajm?” Ôbbpyng Cốhlbw thấljppy Cốhlbw Thầanemn buôljffng đyxcaũblsma xuốhlbwng, hừkndm mộipynt tiếsjztng, “Lákndmt nữsoisa đyxcaósoisi thìdkrh đyxcakndmng cósois đyxcai làhhhsm phiềchlmn bàhhhshhhsy đyxcaljppy.”

ljffm nay bàhhhs Cốhlbw nấljppu ăsoisn, ôljffng khôljffng muốhlbwn ai đyxcauzeh thừkndma thứbbpyc ăsoisn cảiajm.

”Vâkgdtng” mộipynt tiếsjztng, chàhhhsng trai đyxcaákndmp, “Con no rồljppi.” Nósoisi rồljppi liềchlmn đyxcabbpyng lêqezan.

”Sao vộipyni thếsjzt... Cósois chuyệutdpn gìdkrh gấljppp àhhhs?” Ôbbpyng Cốhlbw đyxcaang nhai rau cầanemn tâkgdty rộipynp rộipynp trong miệutdpng, nhìdkrhn cậbbpyu, “—— Cósois chuyệutdpn gìdkrh thìdkrhsoisi ôljffng nghe xem nàhhhso.”

”Gấljppp?” Cậbbpyu bưkndmblsmc chậbbpym lạqanri, lôljffng màhhhsy giưkndmơhhoxng lêqezan, “Con khôljffng gấljppps, chỉcqkuhhhs —— Sởwafikndmwafiqezan kia đyxcaang hốhlbwi con.”

Cậbbpyu kiêqezau căsoisng nósoisi, “Cósois thểuzehhhhs đyxcaang cósois việutdpc gấljppp.”

”Àoevk.” Ôbbpyng Cốhlbw gậbbpyt đyxcaanemu, nghĩljpp vềchlmaznznh tìdkrhnh củpivfa Sởwafikndm, nghi ngờakgg nhìdkrhn cậbbpyu, nhưkndmng màhhhs chuyệutdpn nàhhhsy... thằbbdfng hai cũblsmng khôljffng cầanemn thiếsjztt phảiajmi gạqanrt ôljffng làhhhsm gìdkrh.


sois thểuzehhhhs đyxcaang cósois việutdpc gấljppp thậbbpyt. “Cũblsmng đyxcaưkndmbbpyc, con đyxcai đyxcai.”

...

”Sởwafi Tiểuzehu Dưkndm?”

”Ừoevk?” Sởwafikndm vớblsmt chéhrocn đyxcaũblsma từkndm trong nưkndmblsmc ra, bỏxhkkhhhso trong tủpivf, nhìdkrhn cậbbpyu trai đyxcaang dựlnosa vàhhhso cửnirsa bếsjztp, “Sao cậbbpyu lạqanri đyxcaếsjztn đyxcaâkgdty?”

Tiếsjztng nưkndmblsmc chảiajmy tíaznz ta tíaznzkndmch, lôljffng mi dàhhhsi đyxcazfsesoisng xuốhlbwng khuôljffn mặxveft trắcqhing nhỏxhkkkndmblsmi ákndmnh đyxcaèhykln, “Khôljffng phảiajmi cậbbpyu bảiajmo hôljffm nay khôljffng rảiajmnh àhhhs?”

”Chuyệutdpn lúoedpc sákndmng tôljffi làhhhsm xong rồljppi.” Cậbbpyu dựlnosa vàhhhso cửnirsa, trong mắcqhit chợbbpyt lósoise lêqezan mộipynt tia xấljppu hổzfse rồljppi biếsjztn mấljppt, sau đyxcaósois lạqanri bưkndmblsmng bỉcqkunh hấljppt cằbbdfm lêqezan, “Chỉcqkuhhhs... ởwafi nhàhhhs chákndmn quákndm.”

”Sao cậbbpyu lạqanri rửnirsa chéhrocn vậbbpyy?” Cậbbpyu đyxcazfsei chủpivf đyxcachlm, vừkndma nósoisi vừkndma nhíaznzu màhhhsy lạqanri, “Dìdkrh giúoedpp việutdpc khôljffng cósois nhàhhhs sao?

Nghĩljpp đyxcaếsjztn Đwozvbbdfng Phi từkndmng nósoisi ôljffng nộipyni cậbbpyu ta khôljffng thíaznzch trong nhàhhhssois ngưkndmakggi, thếsjzthhhs lạqanri hỏxhkki, “Bảiajmo vệutdp đyxcaâkgdtu?”

Sởwafikndm nhẹluao nhàhhhsng cưkndmakggi, “Chỉcqkuhhhs mấljppy cákndmi chéhrocn thôljffi màhhhs.”

Ôbbpyng ngoạqanri côljff thấljppy côljff rửnirsa chéhrocn cũblsmng cósois phảiajmn ứbbpyng giốhlbwng hệutdpt nhưkndmhhhsy, cũblsmng chỉcqkuhhhs mấljppy cákndmi chéhrocn, cứbbpyhhhsm nhưkndmljff sẽufdj biếsjztn thàhhhsnh ngưkndmakggi thủpivfy tinh vậbbpyy, thiếsjztu chúoedpt nữsoisa làhhhskndmblsmp khỏxhkki tay côljff rồljppi.

”Rửnirsa vui khôljffng?” Cậbbpyu đyxcaếsjztn gầanemn mộipynt chúoedpt.

”Hửnirsm?” Sởwafikndm ngẩbbdfng đyxcaanemu lêqezan.

Hai ngưkndmakggi đyxcabbpyng rấljppt gầanemn nhau, chớblsmp mắcqhit liêqezan tụipync, thiếsjztu niêqezan sạqanrch sẽufdj trắcqhing trẻkodio, Sởwafikndm lặxvefng lẽufdjcqkui ra xa, cósoishhoxi buồljppn cưkndmakggi.

Thấljppy rõiynf trong ákndmnh mắcqhit côljff hiệutdpn lêqezan ýchlmkndmakggi, dưkndmakggng nhưkndm cậbbpyu cũblsmng kịpvyip nhậbbpyn ra mìdkrhnh vừkndma hỏxhkki mộipynt câkgdtu rấljppt ngốhlbwc, Cốhlbw Thầanemn đyxcabbpyng thẳvcwsng ngưkndmakggi lêqezan, lỗytuv tai đyxcaxhkknirsng, nhưkndmng vẫnxzxn lặxvefp lạqanri mộipynt lầanemn nữsoisa, “Tôljffi nósoisi... Rửnirsa cósois vui khôljffng?”

”Cậbbpyu cósois muốhlbwn thửnirs khôljffng?” Khósoise mắcqhit côljff cong lêqezan, dừkndmng đyxcaipynng tákndmc lạqanri.

”Thửnirs thìdkrh thửnirs.” Thiếsjztu niêqezan cósois phầanemn bấljppt mãkgdtn, đyxcabbdfy côljff ra, “Cậbbpyu trákndmnh ra đyxcai.”

Nhìdkrhn đyxcaipynng tákndmc củpivfa côljff rấljppt dễaddqhhhsng, từkndm tốhlbwn ưkndmu nhãkgdt, nhưkndm thểuzeh đyxcaang uốhlbwng tràhhhs chiềchlmu vậbbpyy, cậbbpyu cũblsmng khôljffng thểuzeh tin đyxcaưkndmbbpyc làhhhs cậbbpyu lạqanri giậbbpyn dỗytuvi vớblsmi dákndmng vẻkodiljppy.

”Rửnirsa... Rửnirsa nhưkndm thếsjzthhhso vậbbpyy?” Nósoisi thìdkrh dễaddq, nhưkndmng khi cầanemm đyxcaĩljppa, Cốhlbw Thầanemn lạqanri khôljffng biếsjztt bắcqhit đyxcaanemu từkndm đyxcaâkgdtu, cósois cầanemn đyxcauzehkndmi gìdkrhhhhso khôljffng hay làhhhs chỉcqku trựlnosc tiếsjztp chàhhhsqezan thôljffi?

Sởwafikndmkndmakggi, lui vềchlm phíaznza sau hai bưkndmblsmc, “Đwozvanemu tiêqezan làhhhs nặxvefn từkndmkndmi chai đyxcaanemu tiêqezan bêqezan tay trákndmi cậbbpyu...”

”Sau đyxcaósois thìdkrh sao?” Cốhlbw Thầanemn nhìdkrhn chiếsjztc đyxcaĩljppa trong tay, cứbbpyng nhắcqhic làhhhsm xong lạqanri hốhlbwi.

Trong phòhyklng bếsjztp, giọnscbng nósoisi củpivfa thiếsjztu niêqezan cósois vẻkodi mấljppt kiêqezan nhẫnxzxn, nhưkndmng khôljffng biếsjztt từkndm khi nàhhhso trêqezan môljffi lạqanri nởwafi mộipynt nụipynkndmakggi.

”Khôljffng tồljppi chứbbpy?” Cốhlbw Thầanemn nhìdkrhn chéhrocn đyxcaĩljppa đyxcaưkndmbbpyc xếsjztp gọnscbn gàhhhsng trong tủpivf, hấljppt cằbbdfm lêqezan, nhìdkrhn vềchlm phíaznza Sởwafikndm.

Nhìdkrhn chéhrocn đyxcaĩljppa sạqanrch sẽufdj, so vớblsmi mặxveft cậbbpyu cósois khi còhykln trắcqhing hơhhoxn, khôljffng cósois mộipynt chúoedpt tỳljff vếsjztt nàhhhso, —— cósois cảiajmm giákndmc rấljppt hoàhhhsn hảiajmo.

”Rấljppt tốhlbwt.” Sởwafikndm bậbbpyt ngósoisn tay cákndmi, côljff lớblsmn lêqezan ởwafikndmblsmc ngoàhhhsi, mặxvefc dùcqkudkrhhhox thểuzeh khôljffng tốhlbwt nêqezan côljff khôljffng hềchlm ra khỏxhkki cửnirsa, nhưkndmng vẫnxzxn ảiajmnh hưkndmwafing văsoisn hósoisa ởwafiqezan kia, trưkndmblsmc giờakggblsmng khôljffng ngạqanri khen vàhhhs biểuzehu hiệutdpn ra ngoàhhhsi.

Lờakggi nàhhhsy vừkndma nósoisi ra, lạqanri làhhhsm cậbbpyu ngẩbbdfn ngưkndmakggi, khôljffng tựlnos nhiêqezan sờakgghhhso lỗytuv tai mìdkrhnh.

”Sởwafi Tiểuzehu Dưkndm cậbbpyu thậbbpyt xấljppu.” Ákoionh mắcqhit cậbbpyu dờakggi sang chỗytuv khákndmc, lêqezan giọnscbng,“Khôljffng phảiajmi làhhhs cậbbpyu rửnirsa bákndmt sao? Sao tôljffi lạqanri trởwafi thàhhhsnh ngưkndmakggi rửnirsa bákndmt rồljppi? Chảiajm trákndmch cậbbpyu lạqanri khen tôljffi, khôljffng phảiajmi cậbbpyu làhhhsm thìdkrh đyxcaưkndmơhhoxng nhiêqezan làhhhs tốhlbwt rồljppi.”

Lẩbbdfm ba lẩbbdfm bẩbbdfm, cứbbpy y nhưkndmhhhs giàhhhsljppy.

Bịpvyi suy nghĩljpp củpivfa mìdkrhnh làhhhsm buồljppn cưkndmakggi cong cảiajm đyxcaôljffi mắcqhit, Sởwafikndm cầanemm mộipynt cákndmi chai nhỏxhkkqezan, “Cậbbpyu cósois muốhlbwn khôljffng?”

Cốhlbw Thầanemn bịpvyi chen ngang, ghéhroct bỏxhkk nhìdkrhn sang, “Khôljffng muốhlbwn.”

Nghĩljpp sao màhhhs bảiajmo đyxcaqanri lãkgdto gia lau nhữsoisng thứbbpyhhhsy?

”Đwozvưkndma tay đyxcaâkgdty.” Rửnirsa qua chéhrocn củpivfa đyxcahlbwi thủpivf khôljffng tốhlbwt.

Cốhlbw Thầanemn trợbbpyn mắcqhit nhìdkrhn, thấljppy côljff hoàhhhsn toàhhhsn khôljffng cósois ýchlmcqkui bưkndmblsmc, yêqezan lặxvefng lẩbbdfm nhẩbbdfm trong đyxcaanemu đyxcaàhhhsn ôljffng tốhlbwt khôljffng đyxcaưkndmbbpyc đyxcaljppu vớblsmi phụipyn nữsois.

”Ấufdjy ấljppy... íaznzt thôljffi.”

[Nhậbbpyt kýchlm mấljppt mặxveft củpivfa Cốhlbw Tiểuzehu Gia 4]

Cốhlbw Tiểuzehu Gia: Ai đyxcaếsjztn cũblsmng khôljffng rảiajmnh!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.