Anh Ấy Rất Điên

Chương 99 : “Em chính là quãng đời còn lại của anh.”

    trước sau   


cafm Mạdqodc Mạdqodc đynbfãrwfb nghe Thưhqplơtibing Nhàkbjbn nótibii từwwfs trưhqpllkdyc, tíiuwgnh cáhjxlch hay cáhjxlch xửhqpl sựezxa củryyha hai anh em nhàkbjb họamur Thưhqplơtibing nàkbjby trưhqpllkdyc giờrfnw khôcafmng quáhjxl hợnlrup nhau.

rwfbi đynbfếuqibn tốvplui hôcafmm nay, côcafm mớlkdyi pháhjxlt hiệvihcn ra, cụytfim từwwfs “khôcafmng quáhjxl hợnlrup nhau” nàkbjby củryyha Thưhqplơtibing Nhàkbjbn đynbfãrwfb đynbfưhqplnlruc nótibii giảilnsm nótibii tráhjxlnh đynbfếuqibn đynbfâznnpu ——

Nguyêdwsxn nhâznnpn cơtibi bảilnsn làkbjb ba mẹirfm nhàkbjb họamur Thưhqplơtibing, Thưhqplơtibing Thịnhvdnh Huy vàkbjb Lạdqodc Hiểkquuu Quâznnpn cùryyhng nhau đynbfếuqibn.

Nghe nótibii khi ngưhqplrfnwi giúobukp việvihcc trong nhàkbjb thôcafmng báhjxlo vợnlru chồynbfng Thưhqplơtibing Thịnhvdnh Huy đynbfãrwfb đynbfếuqibn bêdwsxn ngoàkbjbi Tôcafm gia, Thưhqplơtibing Ngạdqodn cũcivcng hơtibii bấhvmst ngờrfnw.

Trưhqpllkdyc hếuqibt Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc đynbfi tìvplum Giang Nhưhqpl Thi đynbfkquuhjxlc nhậobukn.


Giang Nhưhqpl Thi nghe xong kinh ngạdqodc nhìvplun qua Thưhqplơtibing Ngạdqodn, “Đsknvúobukng vậobuky, mộyklft tiếuqibng rưhqpliuwgi trưhqpllkdyc, dìvplu chủryyh đynbfyklfng liêdwsxn hệvihc ba mẹirfm con, hỏwnuli xem bọamurn họamurtibi thờrfnwi gian khôcafmng, hai nhàkbjb chúobukng ta hiếuqibm khi cótibi mặcsfmt đynbfôcafmng đynbfryyhryyhng nhau ăuqibn bữjjsba cơtibim tấhvmst niêdwsxn.”

Giang Nhưhqpl Thi tạdqodm dừwwfsng, chầhvmsn chờrfnw hỏwnuli: “Lúobukc ấhvmsy đynbfúobukng lúobukc cótibi anh trai con trong phòutdfng kháhjxlch…… Thằrwfbng béthdf khôcafmng nótibii cho con àkbjb?”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn nhẫlrpin nhịnhvdn, tháhjxli dưhqplơtibing giựezxat giựezxat, “…… Khôcafmng cótibi.”

cafm Mạdqodc Mạdqodc khôcafmng nhịnhvdn đynbfưhqplnlruc, đynbfbucvng bêdwsxn cạdqodnh cưhqplrfnwi rộyklfdwsxn, khiếuqibn Thưhqplơtibing Ngạdqodn bấhvmst đynbfezxac dĩkgdm ngoáhjxli đynbfhvmsu nhìvplun côcafm.

Giang Nhưhqpl Thi khôcafmng nghĩkgdm nhiềhjxlu, chỉwwfs gậobukt đynbfhvmsu.

kbjb nhìvplun hai ngưhqplrfnwi Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc, ôcafmn hòutdfa nótibii: “Lúobukc nãrwfby Mạdqodc Mạdqodc khôcafmng ởyzwo đynbfâznnpy, lãrwfbo phu nhâznnpn đynbfãrwfb gọamuri ngưhqplrfnwi qua đynbfâznnpy tìvplum vàkbjbi lầhvmsn. Nếuqibu cáhjxlc con đynbfãrwfbyzwo đynbfâznnpy, thìvplutibivplurwfby nótibii sau, dùryyh sao đynbfêdwsxm nay cũcivcng làkbjb đynbfêdwsxm giao thừwwfsa, trưhqpllkdyc khi ăuqibn tốvplui con hãrwfby đynbfếuqibn phòutdfng lãrwfbo phu nhâznnpn thăuqibm hỏwnuli bàkbjbhvmsy.”

“……”

Cặcsfmp mắezxat Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc lótibie lótibie, cúobuki đynbfhvmsu đynbfynbfng ýkbjb.

Thưhqplơtibing Ngạdqodn mởyzwo miệvihcng: “Anh đynbfi cùryyhng em.”

cafm Mạdqodc Mạdqodc: “Đsknvưhqplnlruc.”

Giang Nhưhqpl Thi nhìvplun theo hai ngưhqplrfnwi, thấhvmsy cửhqpla sắezxap sửhqpla đynbfótibing lạdqodi, bàkbjb đynbfyklft nhiêdwsxn nhớlkdy ra.

“Àuhkq, cótibi chuyệvihcn quêdwsxn nótibii.”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn vàkbjbcafm Mạdqodc Mạdqodc xoay ngưhqplrfnwi: “?”


Giang Nhưhqpl Thi ýkbjbhqplrfnwi dịnhvdu dàkbjbng nhìvplun Thưhqplơtibing Ngạdqodn: “Thưhqplơtibing Kiêdwsxu vàkbjbcafmkbjbcivcng đynbfang trong phòutdfng lãrwfbo phu nhâznnpn, ngưhqplrfnwi trẻvqkn tuổilgmi cáhjxlc con cứbucv tụytfi lạdqodi cùryyhng nhau cho náhjxlo nhiệvihct.”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn: “…………”

Lờrfnwi đynbfãrwfbtibii ra, váhjxln đynbfãrwfb đynbfótibing thuyềhjxln.

Thưhqplơtibing Ngạdqodn mặcsfmt khôcafmng cảilnsm xúobukc đynbfi theo sau Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc vàkbjbo phòutdfng Tôcafmrwfbo phu nhâznnpn.

Đsknvãrwfbtibi Giang Nhưhqpl Thi nhắezxac nhởyzwo, cửhqpla phòutdfng mởyzwo ra, hai anh em ngưhqplrfnwi trong ngưhqplrfnwi ngoàkbjbi đynbfvplui diệvihcn nhau —— Thưhqplơtibing Ngạdqodn khôcafmng chúobukt bấhvmst ngờrfnw, thoạdqodt nhìvplun Thưhqplơtibing Kiêdwsxu vẫlrpin hờrfnw hữjjsbng nhưhqpl thưhqplrfnwng.

Sau khi chạdqodm mắezxat, hai ngưhqplrfnwi cùryyhng nhìvplun sang nơtibii kháhjxlc.

Nhiệvihct đynbfyklf thấhvmsp đynbfyklft ngộyklft lan tràkbjbn khắezxap phòutdfng.

cafm Mạdqodc Mạdqodc: “…………”

cafmkbjb: “…………”

Ngưhqplrfnwi duy nhấhvmst khôcafmng pháhjxlt hiệvihcn, hay nótibii đynbfúobukng hơtibin khôcafmng đynbfkquu ýkbjb đynbfếuqibn làkbjbcafmrwfbo phu nhâznnpn.

Phíiuwga sau bàkbjbkbjbutdfhqplyzwoi âznnpm tưhqplrfnwng ấhvmsm áhjxlp, trêdwsxи đynbfùryyhi bàkbjbutdfn cótibi tấhvmsm thảilnsm lôcafmng dêdwsx đynbfyklfkbjby thíiuwgch hợnlrup, hoa văuqibn xinh đynbfirfmp.

hjxlc cảilns củryyha Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc, Tôcafm Nghịnhvdznnpn vàkbjb ba côcafm, Tôcafm Nghịnhvd Thanh theo thứbucv tựezxa ngồynbfi bêdwsxn tay tráhjxli lãrwfbo phu nhâznnpn. Còutdfn Thưhqplơtibing Kiêdwsxu vàkbjbcafmkbjb thìvplu ngồynbfi đynbfvplui diệvihcn bọamurn họamur.

“Bàkbjb nộyklfi, báhjxlc cảilns, ba.”


cafm Mạdqodc Mạdqodc chàkbjbo hỏwnuli dựezxaa theo bốvplui phậobukn xong rồynbfi đynbfi vàkbjbo phòutdfng.

Vừwwfsa thấhvmsy Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc đynbfếuqibn, nếuqibp nhăuqibn trêdwsxи mặcsfmt Tôcafmrwfbo phu nhâznnpn phai nhạdqodt bớlkdyt, trong mắezxat bàkbjb lộyklf ra sựezxacafmn nótibing vui vẻvqkn nhưhqplng bấhvmst an.

“Mạdqodc Mạdqodc tớlkdyi? Nàkbjbo, qua đynbfâznnpy ngồynbfi vớlkdyi bàkbjb.”

cafm Mạdqodc Mạdqodc dừwwfsng mộyklft chúobukt.

Trong giọamurng nótibii củryyha bàkbjb cụytficafm thứbucvc cótibi sựezxa lấhvmsy lòutdfng màkbjb cảilns đynbfrfnwi màkbjbcivcng khôcafmng quen đynbfưhqplnlruc, khiếuqibn côcafm khôcafmng đynbfàkbjbnh lòutdfng từwwfs chốvplui.

cafm Mạdqodc Mạdqodc nhìvplun Thưhqplơtibing Ngạdqodn mộyklft cáhjxli, đynbfi đynbfếuqibn bêdwsxn ngưhqplrfnwi Tôcafmrwfbo phu nhâznnpn, ngồynbfi xuốvplung sôcafm pha bêdwsxn tay phảilnsi bàkbjb. Cáhjxlch Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc gầhvmsn nhấhvmst làkbjb Thưhqplơtibing Kiêdwsxu bêdwsxn tráhjxli củryyha Tôcafmkbjb.

cafmhqplrfnwi chàkbjbo hỏwnuli vớlkdyi Thưhqplơtibing Kiêdwsxu.

“Kiêdwsxu Thầhvmsn.”

“……‘Kiêdwsxu, Thầhvmsn’?”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn vừwwfsa nhấhvmsc châznnpn đynbfi đynbfếuqibn nheo mắezxat lạdqodi, từwwfs trêdwsxи cao nhìvplun xuốvplung, đynbfôcafmi mắezxat nguy hiểkquum nhìvplun côcafmhjxli.

cafm Mạdqodc Mạdqodc ngẩkrgyng đynbfhvmsu, áhjxlnh mắezxat vôcafm tộyklfi: “Mọamuri ngưhqplrfnwi đynbfhjxlu goi làkbjb Kiêdwsxu Thầhvmsn.”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn: “……”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn mặcsfmt khôcafmng biểkquuu cảilnsm: “Ngưhqplrfnwi trong giớlkdyi IT cũcivcng đynbfhjxlu gọamuri anh làkbjb Ngạdqodn Thầhvmsn, sao trưhqpllkdyc giờrfnw chưhqpla nghe thấhvmsy em gọamuri anh nhưhqpl vậobuky?”


cafm Mạdqodc Mạdqodc: “…………”

Anh cũcivcng thậobukt trẻvqkn con màkbjb.

cafm khôcafmng nhịnhvdn đynbfưhqplnlruc cưhqplrfnwi, “Vậobuky nhótibim Ngôcafm Hoằrwfbng Báhjxlc còutdfn gọamuri anh làkbjb cha Ngạdqodn đynbfhvmsy, em cũcivcng phảilnsi gọamuri nhưhqpl bọamurn họamur?”

“……”

Lờrfnwi nótibii vừwwfsa dứbucvt, đynbfvplui diệvihcn ngưhqplrfnwi trẻvqkn tuổilgmi, hai vịnhvd “Cha giàkbjb” đynbfhjxlu đynbfưhqpla hai cặcsfmp mắezxat nhưhqpl kim chíiuwgch qua.

Thưhqplơtibing Ngạdqodn: “…………”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn mặcsfmt khôcafmng cảilnsm xúobukc liếuqibc ngưhqplrfnwi đynbfàkbjbn ôcafmng bêdwsxn cạdqodnh mộyklft cáhjxli, anh xoay ngưhqplrfnwi ngồynbfi xuốvplung cạdqodnh Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc, bảilnso vệvihc kiêdwsxn cốvplu “quyềhjxln lãrwfbnh đynbfnhvda” cạdqodnh côcafmhjxli.

Đsknvưhqplơtibing nhiêdwsxn Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc thấhvmsy đynbfưhqplnlruc, côcafmhqplrfnwi quay đynbfhvmsu, ra vẻvqkn nhưhqpl khôcafmng pháhjxlt hiệvihcn.

Cuộyklfc hàkbjbn huyêdwsxn trong gia đynbfìvplunh vộyklfi vàkbjbng kếuqibt thúobukc trong lúobukc làkbjbm lơtibi hai vịnhvd cảilns ngưhqplrfnwi lạdqodnh căuqibm căuqibm kia.

Nhótibim ngưhqplrfnwi giúobukp việvihcc đynbfãrwfb chuẩkrgyn bịnhvd xong cơtibim tấhvmst niêdwsxn, đynbfếuqibn phòutdfng mờrfnwi bọamurn họamur đynbfi xuốvplung phòutdfng ăuqibn.

Đsknvếuqibn bàkbjbn dàkbjbi trong phòutdfng ăuqibn, Tôcafmrwfbo phu nhâznnpn ngồynbfi trêdwsxи chủryyh vịnhvd duy nhấhvmst. Bêdwsxn tay tráhjxli lầhvmsn lưhqplnlrut làkbjb ba vịnhvd trưhqplyzwong bốvplui Tôcafm Nghịnhvdznnpn, Tôcafm Nghịnhvd Thanh, Giang Nhưhqpl Thi vàkbjb ba vãrwfbn hốvplui Tôcafmkbjb, Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc vàkbjbcafm Yếuqibn, bêdwsxn tay phảilnsi làkbjb Thưhqplơtibing Thịnhvdnh Huy vàkbjb Lạdqodc Hiểkquuu Quâznnpn, cuốvplui cùryyhng làkbjb Thưhqplơtibing Kiêdwsxu vàkbjb Thưhqplơtibing Ngạdqodn.

Lạdqodc Hiểkquuu Quâznnpn thăuqibm hỏwnuli Tôcafmrwfbo phu nhâznnpn, sau khi hàkbjbn huyêdwsxn thêdwsxm vàkbjbi câznnpu mớlkdyi kháhjxlch sáhjxlo nótibii vớlkdyi Tôcafm Nghịnhvdznnpn: “Đsknvêdwsxm nay quấhvmsy rầhvmsy thôcafmng gia rồynbfi.”

cafm Nghịnhvdznnpn: “Đsknvãrwfbkbjb ngưhqplrfnwi mộyklft nhàkbjb thìvplu sao còutdfn kháhjxlch sáhjxlo nhưhqpl vầhvmsy? Nhưhqplng sao đynbfêdwsxm nay Thưhqplơtibing Nhàkbjbn khôcafmng ởyzwo đynbfâznnpy?”


Thưhqplơtibing Thịnhvdnh Huy nãrwfby giờrfnw sắezxac mặcsfmt khôcafmng tốvplut lắezxam nhíiuwgu màkbjby.

Lạdqodc Hiểkquuu Quâznnpn cưhqplrfnwi nhưhqpl trưhqpllkdyc: “Mẹirfm củryyha bạdqodn trai nótibiyzwohqpllkdyc ngoàkbjbi, nghe nótibii gầhvmsn đynbfâznnpy sứbucvc khỏwnule khôcafmng ổilgmn lắezxam, mấhvmsy ngàkbjby nay Thưhqplơtibing Nhàkbjbn đynbfi thăuqibm cùryyhng bạdqodn trai con béthdf, cótibi việvihcc trìvplu hoãrwfbn nêdwsxn khôcafmng vềhjxl kịnhvdp.”

“Làkbjb vậobuky sao……”

Thưhqplơtibing Thịnhvdnh Huy khôcafmng néthdfn đynbfưhqplnlruc, lắezxac đynbfhvmsu than: “Con gáhjxli hưhqpllkdyng ra ngoàkbjbi màkbjb.”

Anh khựezxang lạdqodi, nhìvplun hai đynbfbucva con trai bêdwsxn cạdqodnh mìvplunh.

Hai ngưhqplrfnwi hiếuqibm khi thốvplung nhấhvmst vớlkdyi nhau —— khôcafmng chớlkdyp mắezxat nhìvplun ngưhqplrfnwi đynbfvplui diệvihcn củryyha mìvplunh.

Thưhqplơtibing Thịnhvdnh Huy nghẹirfmn lờrfnwi, hừwwfs mộyklft tiếuqibng:

“Con trai càkbjbng hưhqpllkdyng ra ngoàkbjbi.”

Mọamuri ngưhqplrfnwi trêdwsxи bàkbjbn đynbfhjxlu hơtibii buồynbfn cưhqplrfnwi, ai cũcivcng bậobukt cưhqplrfnwi.

Ngay cảilnscafmrwfbo phu nhâznnpn ởyzwo chủryyh vịnhvd trưhqpllkdyc giờrfnw thưhqplrfnwng nghiêdwsxm túobukc cũcivcng khôcafmng kiềhjxlm đynbfưhqplnlruc: “Đsknvãrwfbznnpu lắezxam rồynbfi, trong nhàkbjb mớlkdyi cótibi bữjjsba cơtibim tấhvmst niêdwsxn náhjxlo nhiệvihct nhưhqpl thếuqibkbjby —— đynbfkquu bọamurn họamur mởyzwo tiệvihcc đynbfi.”

Ătlmpn xong bữjjsba cơtibim tấhvmst niêdwsxn, nhâznnpn lúobukc cáhjxlc trưhqplyzwong bốvplui nótibii chuyệvihcn phiếuqibm, Thưhqplơtibing Ngạdqodn kéthdfo Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc lêdwsxn ban côcafmng ởyzwo lầhvmsu ba.

Ban côcafmng khôcafmng bậobukt đynbfèmiwen, trăuqibng rằrwfbm sáhjxlng tỏwnul treo giữjjsba đynbfáhjxlm mâznnpy. Giótibi đynbfêdwsxm hơtibii lạdqodnh thổilgmi qua hai ngưhqplrfnwi, trong bótibing đynbfêdwsxm, mang theo tiếuqibng ca mơtibi hồynbf từwwfs phưhqplơtibing xa, còutdfn cótibi tiếuqibng xàkbjbo xạdqodc vụytfin vặcsfmt củryyha mấhvmsy nháhjxlnh câznnpy giàkbjb.

Mọamuri thứbucv đynbfhjxlu yêdwsxn lặcsfmng tốvplut đynbfirfmp, thờrfnwi gian thong thảilns trôcafmi qua, từwwfsng khoảilnsnh khắezxac nhưhqpl đynbfưhqplnlruc kéthdfo dàkbjbi đynbfếuqibn vôcafm tậobukn.

rwfbi đynbfếuqibn khi vàkbjbi tiếuqibm ầhvmsm ĩkgdm cắezxat đynbfbucvt dòutdfng chảilnsy nàkbjby.

cafm Mạdqodc Mạdqodc vàkbjb Thưhqplơtibing Ngạdqodn đynbfynbfng loạdqodt nhìvplun xuốvplung lầhvmsu.

Ban côcafmng ởyzwo lầhvmsu hai lótibi ra ngoàkbjbi nhiềhjxlu hơtibin lầhvmsu ba khoảilnsng mấhvmsu chụytfic méthdft vuôcafmng, Tôcafm Yếuqibn dẫlrpin đynbfhvmsu mấhvmsy đynbfbucva trẻvqkn củryyha ngưhqplrfnwi giúobukp việvihcc, cầhvmsm mộyklft đynbfvplung pháhjxlo hoa vàkbjb đynbfynbf chơtibii chạdqody ra.

“Tấhvmst cảilns nghe anh chỉwwfs huy.”

cafm Yếuqibn nghiêdwsxm trang ——

“Khôcafmng cho tranh, khôcafmng cho đynbfoạdqodt, trưhqpllkdyc khi pháhjxlo hoa châznnpm xong thìvplu khôcafmng đynbfưhqplnlruc thảilns tay ra, vi phạdqodm quy đynbfnhvdnh làkbjb đynbféthdft ʍôcafmиɠ, cótibikbjbm tráhjxli khôcafmng?”

vplunh thưhqplrfnwng Tôcafm Yếuqibn đynbfãrwfbtibi “hung danh ởyzwo nhàkbjb”, mấhvmsy đynbfbucva trẻvqkn con dễolpg bảilnso nàkbjby đynbfhjxlu bịnhvd cậobuku quảilnsn lýkbjb, khôcafmng đynbfbucva nàkbjbo dáhjxlm phảilnsn báhjxlc hoặcsfmc lêdwsxn tiếuqibng, tấhvmst cảilns đynbfhjxlu nghe lờrfnwi màkbjb lắezxac đynbfhvmsu.

obukc nàkbjby Tôcafm Yếuqibn mớlkdyi vừwwfsa lòutdfng.

Pháhjxlo hoa nhỏwnul trong tay đynbfưhqplnlruc cậobuku đynbfưhqpla tậobukn tay cho từwwfsng đynbfbucva nhótibic. Giữjjsba màkbjbn đynbfêdwsxm ồynbfn àkbjbo tiếuqibng cưhqplrfnwi đynbfùryyha, câznnpy pháhjxlo hoa nho nhỏwnul bắezxan ra mấhvmsy tia lửhqpla, bọamurn nhótibic chạdqody nhảilnsy, cãrwfbi nhau đynbfếuqibn vui vẻvqkn.

tibing đynbfêdwsxm đynbfưhqplnlruc mấhvmsy câznnpy pháhjxlo hoa thắezxap sáhjxlng, Thưhqplơtibing Ngạdqodn vàkbjbcafm Mạdqodc Mạdqodc sótibing vai đynbfbucvng ởyzwo ban côcafmng lầhvmsu ba, nhìvplun bọamurn nhỏwnulhqpllkdyi lầhvmsu.

“Muốvplun xuốvplung chơtibii àkbjb?”

Mộyklft láhjxlt sau, Thưhqplơtibing Ngạdqodn thấhvmsy côcafmhjxli khôcafmng chớlkdyp mắezxat nhìvplun hìvplunh ảilnsnh bêdwsxn dưhqpllkdyi, khôcafmng nhịnhvdn đynbfưhqplnlruc cưhqplrfnwi hỏwnuli.

cafm Mạdqodc Mạdqodc chầhvmsn chờrfnw, cũcivcng lắezxac đynbfhvmsu cưhqplrfnwi.

“Khôcafmng xuốvplung.”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn: “Khôcafmng thíiuwgch sao?”

cafm Mạdqodc Mạdqodc nghiêdwsxng ngưhqplrfnwi nhìvplun anh, đynbfôcafmi mắezxat xinh đynbfirfmp cong thàkbjbnh vầhvmsng trăuqibng non.

“Khôcafmng phảilnsi, chỉwwfskbjb hiệvihcn tạdqodi đynbfnhvdch ýkbjb củryyha Tôcafm Yếuqibn đynbfvplui vớlkdyi anh rấhvmst lớlkdyn, em khôcafmng muốvplun sai tiếuqibng chuôcafmng đynbfhvmsu tiêdwsxn củryyha năuqibm mớlkdyi, chuyệvihcn đynbfhvmsu tiêdwsxn em phảilnsi làkbjbm làkbjb can ngăuqibn hai ngưhqplrfnwi.”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn nheo mắezxat, “Em đynbfang bôcafmi nhọamur anh —— xửhqplkbjb cậobuku em trai vừwwfsa tròutdfn 15 tuổilgmi củryyha em, anh cầhvmsn phảilnsi trìvplu hoãrwfbn đynbfếuqibn sau 0 giờrfnw ưhqpl?”

cafm Mạdqodc Mạdqodc vui vẻvqkn: “Rồynbfi rồynbfi rồynbfi, anh chíiuwgnh làkbjb “Thưhqplơtibing Diêdwsxm La củryyha Tam trung”, sao cótibi thểkquu mấhvmst nhiềhjxlu thờrfnwi gian nhưhqpl vậobuky, đynbfúobukng khôcafmng?”

“……”

Vừwwfsa nghe thấhvmsy xưhqplng hôcafmkbjby, Thưhqplơtibing Ngạdqodn cạdqodn lờrfnwi.

kbjbi giâznnpy sau, anh bấhvmst đynbfezxac dĩkgdm than mộyklft tiếuqibng, duỗjjsbi tay nhéthdfo cằrwfbm côcafmhjxli ——

“Cótibi thểkquukbjbo đynbfwwfsng nhắezxac đynbfếuqibn mấhvmsy cáhjxli lịnhvdch sửhqpl đynbfen tốvplui thờrfnwi trung họamurc nàkbjby khôcafmng, đynbfkquutibi trởyzwo thàkbjbnh bíiuwg mậobukt nhỏwnul giữjjsba chúobukng ta khôcafmng tốvplut sao?”

cafm Mạdqodc Mạdqodc vui vẻvqkn gậobukt đynbfhvmsu, rấhvmst biếuqibt nghe lờrfnwi:

“Đsknvưhqplơtibing nhiêdwsxn làkbjb tốvplut.”

Khôcafmng chờrfnw Thưhqplơtibing Ngạdqodn mởyzwo miệvihcng, côcafm đynbfãrwfb bậobukt cưhqplrfnwi, chậobukm rãrwfbi tiếuqibn gầhvmsn anh ——

“Nhưhqplng cótibi mộyklft vấhvmsn đynbfhjxl đynbfãrwfb chôcafmn trong lòutdfng em từwwfs rấhvmst lâznnpu.”

“……?”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn rũcivc mắezxat nhìvplun côcafm.

irfmkbjbng đynbfêdwsxm nay Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc rấhvmst vui vẻvqkn, biểkquuu cảilnsm rấhvmst phong phúobuk, côcafm thầhvmsn bíiuwghjxlp lạdqodi gầhvmsn hỏwnuli: “Lúobukc trưhqpllkdyc nghe đynbfynbfn vềhjxl ngọamurn nguồynbfn củryyha danh hiệvihcu “Thưhqplơtibing Diêdwsxm La” nàkbjby củryyha anh, làkbjbvpluuqibm lớlkdyp mưhqplrfnwi anh đynbfãrwfb đynbfáhjxlnh ngưhqplrfnwi gâznnpy chuyệvihcn vớlkdyi mìvplunh đynbfếuqibn mứbucvc chảilnsy máhjxlu khắezxap ngưhqplrfnwi —— đynbfótibitibi phảilnsi thậobukt khôcafmng?”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn khôcafmng chúobukt do dựezxa: “Giảilns.”

cafm Mạdqodc Mạdqodc: “??”

cafm Mạdqodc Mạdqodc: “Vậobuky sao mấhvmsy lờrfnwi đynbfynbfn trong trưhqplrfnwng liêdwsxn quan đynbfếuqibn anh, hơtibin nữjjsba chíiuwgnh anh cũcivcng cam chịnhvdu —— hơtibin nữjjsba đynbfótibikbjb, trong trưhqplrfnwng cũcivcng khôcafmng cótibi ai thay anh đynbfbucvng ra làkbjbm sáhjxlng tỏwnul?”

“Vìvplu khôcafmng phảilnsi hoàkbjbn toàkbjbn khôcafmng liêdwsxn quan gìvplu đynbfếuqibn anh, hơtibin nữjjsba cũcivcng khôcafmng phảilnsi làkbjb chuyệvihcn đynbfáhjxlng nhìvplun gìvplu.”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn nhéthdfo đynbfhvmsu màkbjby, cótibi vẻvqkn rấhvmst bấhvmst đynbfezxac dĩkgdm khi nhớlkdy lạdqodi chuyệvihcn hôcafmm đynbfótibi.

“Bữjjsba đynbfótibi anh trốvplun họamurc, đynbfúobukng lúobukc gặcsfmp họamurc sinh đynbfótibi. Chắezxac em cũcivcng biếuqibt ởyzwo phíiuwga nam trưhqplrfnwng cótibi mộyklft dãrwfby hàkbjbng ràkbjbo kim loạdqodi.”

“Ừwwfs, em biếuqibt cáhjxli nàkbjby.” Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc đynbfáhjxlp, “Nhưhqplng chuyệvihcn nàkbjby cótibi liêdwsxn quan gìvplu chứbucv? Khôcafmng phảilnsi cáhjxlc anh thưhqplrfnwng nhảilnsy ra từwwfs bứbucvc tưhqplrfnwng thấhvmsp bêdwsxn cạdqodnh tòutdfa lầhvmsu khoa họamurc kỹkgdm thuậobukt đynbfkquu trốvplun họamurc àkbjb?”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn hơtibii nhíiuwgu màkbjby.

“Hôcafmm đynbfótibi anh lưhqplrfnwi đynbfi vòutdfng qua bứbucvc tưhqplrfnwng thấhvmsp đynbfótibidwsxn đynbfãrwfb đynbfi thẳiixcng đynbfếuqibn hàkbjbng ràkbjbo kim loạdqodi đynbfótibi. Hàkbjbng ràkbjbo kim loạdqodi kháhjxl cao, nhưhqplng bêdwsxn cạdqodnh làkbjb bồynbfn hoa nằrwfbm nghiêdwsxng. Anh chạdqody lấhvmsy đynbfàkbjb dọamurc theo mặcsfmt nghiêdwsxng hẹirfmp bêdwsxn cạdqodnh bòutdfn hoa, nhảilnsy vọamurt qua hàkbjbng ràkbjbo rồynbfi đynbfáhjxlp xuốvplung ngoàkbjbi trưhqplrfnwng —— bịnhvd cậobuku ta thấhvmsy đynbfưhqplnlruc.”

cafm Mạdqodc Mạdqodc càkbjbng thêdwsxm tòutdfutdf: “Sau đynbfótibi thìvplu sao?”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn: “Cậobuku ta khôcafmng phụytfic lắezxam, bắezxat chưhqpllkdyc anh.”

cafm Mạdqodc Mạdqodc: “Sau đynbfótibi nữjjsba……?”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn cảilnsm tháhjxln.

“Lúobukc trưhqpllkdyc khi còutdfn ởyzwo nhàkbjb, ba ngưhqplrfnwi bọamurn anh đynbfãrwfb trảilnsi qua huấhvmsn luyệvihcn chuyêdwsxn nghiệvihcp vềhjxl thểkquuuqibng vàkbjb chiếuqibn đynbfhvmsu. Anh cótibi thểkquu chịnhvdu đynbfưhqplnlruc xung lưhqplnlrung (?) khi rơtibii xuốvplung —— nhưhqplng cậobuku ta khôcafmng biếuqibt, lúobukc nhảilnsy qua còutdfn bịnhvd vuốvplung.”

“Hàkbjbng ràkbjbo đynbfótibi cao hơtibin hai méthdft, em cótibi thểkquuhqplyzwong tưhqplnlrung thảilnsm trạdqodng khi cậobuku ta ngãrwfb xuốvplung.”

“…………”

cafm Mạdqodc Mạdqodc nghẹirfmn vàkbjbi giâznnpy, phìvpluhqplrfnwi.

“Sau đynbfótibi trong trưhqplrfnwng họamurc liềhjxln đynbfynbfn làkbjb anh đynbfáhjxlnh?? Quảilnskbjb danh hiệvihcu “Thưhqplơtibing Diêdwsxm La” nàkbjby đynbfãrwfb oan uổilgmng cho anh rồynbfi.”

Sau khi cưhqplrfnwi xong, Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc nỗjjsb lựezxac nghiêdwsxm mặcsfmt, ra vẻvqkn nghiêdwsxm túobukc họamurc hỏwnuli.

“Vậobuky nêdwsxn em gọamuri anh làkbjbvplu mớlkdyi tốvplut?”

“……”

“Àuhkq, đynbfúobukng rồynbfi.” Côcafmhjxli vỗjjsb tay mộyklft pháhjxlt, đynbfôcafmi mắezxat cong thàkbjbnh trăuqibng non, “Đsknvhvmsu bảilnsng củryyha họamurc việvihcn máhjxly tíiuwgnh —— cáhjxli nàkbjby thếuqibkbjbo?”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn nghẹirfmn lờrfnwi.

Lợnlrui dụytfing bótibing tốvplui, Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc cưhqplrfnwi càkbjbng quáhjxl đynbfáhjxlng ——

“Ngạdqodn Thầhvmsn, anh chưhqpla từwwfsng nghe qua ưhqpl, đynbfdqodi họamurc A cótibi mộyklft câznnpu vèmiwe rấhvmst nổilgmi tiếuqibng, đynbfamurc rấhvmst thuậobukn miệvihcng ——‘ bốvplun năuqibm khôcafmng thểkquu ngủryyh vớlkdyi Thưhqplơtibing Ngạdqodn, thi đynbfưhqplnlruc đynbfdqodi họamurc A cũcivcng uổilgmng côcafmng ’.”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn: “…………”

kbjbi giâznnpy sau, Thưhqplơtibing Ngạdqodn híiuwgp mắezxat, cúobuki ngưhqplrfnwi bấhvmst giữjjsbcafmhjxli trưhqpllkdyc mặcsfmt ——

“Vậobuky thậobukt tiếuqibc, bọamurn họamur đynbfãrwfbrwfbng phíiuwg rồynbfi, hay làkbjb em giúobukp bọamurn họamur đynbfdqodt thàkbjbnh ưhqpllkdyc nguyệvihcn?”

cafm Mạdqodc Mạdqodc cưhqplrfnwi muốvplun chạdqody.

“Khôcafmng đynbfưhqplnlruc, chíiuwgnh anh đynbfãrwfbtibii anh làkbjb ngưhqplrfnwi rấhvmst truyềhjxln thốvplung.”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn kéthdfo côcafm lạdqodi, nghiêdwsxm trang nótibii: “Anh nghĩkgdmkgdm lạdqodi rồynbfi, nếuqibu em đynbfãrwfbdwsxu cầhvmsu thìvplu anh cótibi thểkquu pháhjxl lệvihcvplu em.”

“Khôcafmng cầhvmsn, em khôcafmng yêdwsxu cầhvmsu, Thưhqplơtibing Ngạdqodn, anh đynbfwwfsng vu oan lung tung —— anh chỉwwfs thay cáhjxlc nữjjsb đynbfynbfng bàkbjbo củryyha đynbfdqodi họamurc A biểkquuu đynbfdqodt tâznnpm nguyệvihcn củryyha bọamurn họamur.”

cafm Mạdqodc Mạdqodc trong lòutdfng anh cưhqplrfnwi hỏwnuli ——

“Vậobuky nêdwsxn anh cótibi cảilnsm tưhqplyzwong gìvplu sau khi nghe, đynbfhvmsu bảilnsng?”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn vừwwfsa giậobukn vừwwfsa bấhvmst đynbfezxac dĩkgdm.

“Ai làkbjb đynbfhvmsu bảilnsng?”

“Anh đynbfótibi.”

“Vậobuky em làkbjbvplu?”

“Ờschtm……” Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc suy nghĩkgdm, hay mắezxat sáhjxlng lêdwsxn, “Kháhjxlch?”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn: “…………”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn cảilnsm tháhjxln, “Rốvplut cuộyklfc làkbjb ai đynbfãrwfb dạdqody hưhqpl nhótibic con nhàkbjb anh vậobuky?”

cafm Mạdqodc Mạdqodc vôcafmryyhng vui mừwwfsng.

Đsknvyklfng tĩkgdmnh trêdwsxи lầhvmsu ba nàkbjby đynbfyklfng chạdqodm đynbfếuqibn Tôcafm Yếuqibn dưhqpllkdyi lầhvmsu, thiếuqibu niêdwsxn đynbfbucvng giữjjsba bọamurn trẻvqkn lậobukp tứbucvc cảilnsnh giáhjxlc giưhqplơtibing mắezxat, nhờrfnwtibi áhjxlnh trăuqibng nhìvplun thấhvmsy đynbfưhqplnlruc hai ngưhqplrfnwi đynbfang ôcafmm nhau trêdwsxи ban côcafmng lầhvmsu ba.

Vừwwfsa nhìvplun thấhvmsy mắezxat, Tôcafm Yếuqibn lậobukp tứbucvc dựezxang lôcafmng ——

“Cáhjxli têdwsxn trêdwsxи lầhvmsu ba kia, mau buôcafmng chịnhvdcafmi ra!”

“……”

“Tôcafmi nótibii cho anh —— chịnhvd củryyha tôcafmi còutdfn nhỏwnul đynbfhvmsy!”

“……”

“Anh khôcafmng đynbfưhqplnlruc phéthdfp hôcafmn chịnhvdhvmsy, cótibi nghe khôcafmng!”

“……”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn liếuqibc xuốvplung Tôcafm Yếuqibn, khótibie môcafmi nhếuqibch lêdwsxn, cưhqplrfnwi vừwwfsa khinh miệvihct vừwwfsa phótibing đynbfãrwfbng.

“Cảilnsm ơtibin đynbfãrwfb nhắezxac nhởyzwo, em trai.”

tibii đynbfoạdqodn, anh cúobuki ngưhqplrfnwi xuốvplung, cốvpluvplunh làkbjbm tròutdf trưhqpllkdyc mắezxat Tôcafm Yếuqibn, hôcafmn lêdwsxn môcafmi côcafmhjxli.

kbjbi giâznnpy sau, cảilns nhàkbjb đynbfhjxlu nghe thấhvmsy tiếuqibng rốvplung giậobukn củryyha thiếuqibu niêdwsxn……

Hai ngưhqplrfnwi đynbfbucvng dưhqpllkdyi áhjxlnh trăuqibng, mãrwfbi đynbfếuqibn khi tiếuqibng cưhqplrfnwi giỡiuwgn củryyha bọamurn nhỏwnulhqpllkdyi lầhvmsu hai dầhvmsn dầhvmsn lặcsfmng đynbfi, giótibi đynbfêdwsxm trêdwsxи ban côcafmng cũcivcng trởyzwodwsxn lạdqodnh lẽxslbo.

Thưhqplơtibing Ngạdqodn cởyzwoi núobukt thắezxat áhjxlo khoắezxac dàkbjbi trêdwsxи ngưhqplrfnwi xuốvplung, kéthdfo nótibi ra vàkbjb bao bọamurc lấhvmsy côcafmhjxli trong lòutdfng.

cafm Mạdqodc Mạdqodc ngẩkrgyn ra, ngoáhjxli đynbfhvmsu ngưhqpllkdyc mắezxat.

“Em khôcafmng lạdqodnh.”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn rũcivc mắezxat nhìvplun cơtibi, cưhqplrfnwi nhưhqpl khôcafmng cưhqplrfnwi.

“Anh lạdqodnh.”

“Nêdwsxn ôcafmm em chặcsfmt mộyklft chúobukt.”

“……”

cafm Mạdqodc Mạdqodc bấhvmst đynbfezxac dĩkgdm, nghe lờrfnwi xoay ngưhqplrfnwi vưhqplơtibin tay ra, ôcafmm lấhvmsy vòutdfng eo thon gầhvmsy củryyha nam sinh.

cafmhjxli nhẹirfm nhàkbjbng dựezxaa vàkbjbo lòutdfng Thưhqplơtibing Ngạdqodn, lỗjjsb tai dáhjxln lêdwsxn ngựezxac anh, nghe tiếuqibng tim đynbfobukp mạdqodnh mẽxslbdwsxn trong.

kbjbi giâznnpy sau, côcafm cong môcafmi nótibii.

“…… Thậobukt tốvplut.”

“Cáhjxli gìvplu thậobukt tốvplut?”

“Em vẫlrpin luôcafmn muốvplun cùryyhng anh trảilnsi qua đynbfêdwsxm giao thừwwfsa…… Đsknvãrwfb đynbfnlrui rấhvmst lâznnpu, cuốvplui cùryyhng cũcivcng chờrfnw đynbfưhqplnlruc.” Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc nhẹirfm giọamurng nótibii. Mộyklft láhjxlt sau, côcafm ngẩkrgyng đynbfhvmsu lêdwsxn, cằrwfbm chốvplung lêdwsxn ngựezxac chàkbjbng trai, nghiêdwsxm túobukc ngưhqpllkdyc mặcsfmt nhìvplun chằrwfbm chằrwfbm anh hỏwnuli: “Anh nótibii xem, chúobukng ta sẽxslbryyhng nhau trảilnsi qua bao nhiêdwsxu đynbfêdwsxm giao thừwwfsa?”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn rũcivc mắezxat, con ngưhqplơtibii đynbfen nhưhqpl mựezxac chăuqibm chúobuk nhìvplun côcafmkbjbi giâznnpy.

Sau đynbfótibi anh thấhvmsp giọamurng cưhqplrfnwi.

“Cáhjxli nàkbjby anh khôcafmng biếuqibt.”

“?”

cafm Mạdqodc Mạdqodc ngẩkrgyn ra, cótibi lẽxslb khôcafmng nghĩkgdm rằrwfbng sẽxslbkbjb đynbfáhjxlp áhjxln nàkbjby, “Vìvplu sao khôcafmng biếuqibt?”

Thưhqplơtibing Ngạdqodn buôcafmng tay tráhjxli, sờrfnw đynbfếuqibn tay tráhjxli bêdwsxn ngưhqplrfnwi củryyha Tôcafm Mạdqodc Mạdqodc, mưhqplrfnwi ngótibin tay đynbfan chặcsfmt vàkbjbo nhau.

Anh rũcivc mắezxat nhìvplun côcafm, mưhqplrfnwi ngótibin tay càkbjbng thêdwsxm nắezxam chặcsfmt, chậobukm rãrwfbi cúobuki ngưhqplrfnwi xuốvplung.

Thưhqplơtibing Ngạdqodn khẽxslbcafmn lêdwsxn khótibie môcafmi côcafmhjxli.

“Vìvplu ai cũcivcng khôcafmng biếuqibt, anh cótibi thểkquu sốvplung qua bao nhiêdwsxu đynbfêdwsxm giao thừwwfsa trêdwsxи đynbfrfnwi nàkbjby.”

Anh dừwwfsng lạdqodi, mưhqplrfnwi ngótibin tay bịnhvd anh siếuqibt chặcsfmt. Thưhqplơtibing Ngạdqodn nâznnpng tay côcafmdwsxn, đynbfcsfmt mộyklft nụytficafmn xuốvplung ngótibin áhjxlp úobukt trêdwsxи mu bàkbjbn tay côcafm.

“Nhưhqplng anh biếuqibt, mỗjjsbi đynbfêdwsxm giao thừwwfsa ởyzwo quãrwfbng đynbfrfnwi sau nàkbjby củryyha anh đynbfhjxlu sẽxslb trảilnsi qua cùryyhng em.”

“Vìvplu em chíiuwgnh làkbjb quãrwfbng đynbfrfnwi còutdfn lạdqodi củryyha anh, Mạdqodc Mạdqodc.”

HOÀuhkqN CHÍmiweNH VĂtlmpN

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.