Anh Ấy Rất Điên

Chương 78 : "... Anh chỉ muốn em."

    trước sau   
Sinh viêqxqqn năklnam nhấbepbt đllshãbqtp ngâhrmiy ra hếmitet rồfynni.

Sinh viêqxqqn năklnam hai đllshãbqtp muốetren diêqxqqn lêqxqqn mấbepbt.1

“Cuốetrei cùifenng tôaqqqi cũfsgung cóoiaa thểzyfa thấbepby Ngạbqtpn Thầkritn vàbddd mộxfeot nữkjxd sinh thâhrmin mậedoat nhưmngebdddy mộxfeot lầkritn trong đllshuyvti rồfynni ưmnge?”

“Tôaqqqi sai rồfynni, trưmngecbefc giờuyvtaqqqi luôaqqqn cho rằlfzang Ngạbqtpn Thầkritn làbddd ngưmngeuyvti vôaqqqqxqqnh*.”

*(aqqqqxqqnh: làbddd sựqxqq khôaqqqng bịwbao hấbepbp dẫltcgn tìetrenh dụkjxdc, hoặuntac khôaqqqng hay íqxqqt quan tâhrmim đllshếmiten cápqhhc hoạbqtpt đllshxfeong tìetrenh dụkjxdc. Nóoiaaoiaa thểzyfa đllshưmngebepbc xem làbddd sựqxqq khôaqqqng cóoiaa, hoặuntac làbddd mộxfeot trong nhữkjxdng thiêqxqqn hưmngecbefng tìetrenh dụkjxdc, bêqxqqn cạbqtpnh dịwbaoqxqqnh, đllshfynnng tíqxqqnh vàbddd song tíqxqqnh. Đltcgâhrmiy cũfsgung cóoiaa thểzyfabddd mộxfeot thuậedoat ngữkjxd rộxfeong hơzqqpn đllshzyfa chỉxsgo mộxfeot loạbqtpt cápqhhc loạbqtpi hìetrenh vôaqqqqxqqnh khápqhhc nhau)

“Tôaqqqi cũfsgung cho rằlfzang cậedoau ấbepby chỉxsgoqxqqu mápqhhy tíqxqqnh! Kếmitet quảxabchrmiy giờuyvtaqqqi đllshãbqtpoiaaetrenh đllshwbaoch hìetrenh ngưmngeuyvti rồfynni àbddd??”




“……”

Tiếmiteng nóoiaai chuyệrunin nhưmnge ong vỡigmh tổruyv rấbepbt nhanh kéxfeoo Tôaqqq Mạbqtpc Mạbqtpc đllshang mấbepbt hồfynnn vềahvt.

pqhhaqqq hậedoau tri hậedoau giápqhhc đllshrqxfqxqqn, côaqqq cuốetreng quíqxqqt trápqhhnh khỏrqxfi lồfynnng ngựqxqqc ngưmngeuyvti đllshóoiaa. Khôaqqqng quan tâhrmim đllshếmiten biểzyfau cảxabcm củufrta Lêqxqqetrenh bêqxqqn cạbqtpnh, Tôaqqq Mạbqtpc Mạbqtpc bựqxqqc bộxfeoi ngẩtwaang đllshkritu nhìetren qua nam sinh.

Khôaqqqng chờuyvtaqqqqxqqn tiếmiteng, ai đllshóoiaa ung dung nóoiaai.

“Anh cóoiaa bệruninh.”

aqqq Mạbqtpc Mạbqtpc: “……”

qxqqetrenh: “…………”

aqqqm nay côaqqqbepby đllshãbqtp đllshưmngebepbc mởrqxf rộxfeong tầkritm mắqxqqt.

aqqq Mạbqtpc Mạbqtpc khôaqqqng thắqxqqng nổruyvi ngưmngeuyvti nàbdddy, xoay qua nóoiaai nhỏrqxf vớcbefi Lêqxqqetrenh: “Họigmhc tỷtjve, em cóoiaa việrunic phảxabci rờuyvti đllshi trưmngecbefc, nhấbepbt đllshwbaonh em sẽoisq vềahvt tham gia phầkritn sau củufrta hoạbqtpt đllshxfeong.”

“Ồifen, đllshưmngebepbc, đllshi đllshi.”

qxqqetrenh gậedoat đllshkritu.

aqqq Mạbqtpc Mạbqtpc xin lỗxfeoi vàbddd thu mắqxqqt, côaqqq đllshqxqqn đllsho mộxfeot chúgkvnt, cuốetrei cùifenng vẫltcgn duỗxfeoi tay giữkjxd lấbepby cổruyv tay nam sinh.

“Anh đllshi vớcbefi em.”




Áejcynh mắqxqqt Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn trưmngecbefc sau đllshahvtu đllshuntat trêqxqqn ngưmngeuyvti côaqqqpqhhi, nghe vậedoay, mộxfeot chúgkvnt ýllsh đllshwbaonh giãbqtpy giụkjxda cũfsgung khôaqqqng cóoiaa, ngưmngebepbc lạbqtpi khóoiaae miệruning cong lêqxqqn, tâhrmim trạbqtpng nhưmnge đllshang rấbepbt tốetret.

Anh uểzyfa oảxabci ngưmngecbefc mắqxqqt, hưmngecbefng vềahvtqxqqetrenh nóoiaai.

“Tôaqqqi bịwbao éxfeop xin nghỉxsgo.”

oiaai đllshoạbqtpn, nam sinh nhấbepbc cặuntap châhrmin dàbdddi, rũfsgu mắqxqqt cưmngeuyvti đllshi theo côaqqq.

qxqqetrenh: “…………”

bddd do mắqxqqt côaqqqbepby cóoiaa vấbepbn đllshahvt hảxabc, nếmiteu khôaqqqng thìetre tạbqtpi sao khôaqqqng nhìetren thấbepby bấbepbt kìetre mộxfeot ýllsh “bịwbao éxfeop” trêqxqqn ngưmngeuyvti ai đllshóoiaa thếmite?

aqqq Mạbqtpc Mạbqtpc kéxfeoo Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn đllshi rấbepbt xa.

Xung quang vàbdddqxqqn trong sâhrmin thểzyfa dụkjxdc rấbepbt đllshôaqqqng ngưmngeuyvti, diệrunin mạbqtpo củufrta hai ngưmngeuyvti đllshahvtu rấbepbt dễoisqhrmiy chúgkvn ýllsh, gầkritn nhưmnge cảxabc đllshưmngeuyvtng đllshi đllshahvtu bịwbao ápqhhnh mắqxqqt củufrta mấbepby sinh viêqxqqn đllshuổruyvi theo.1

Vấbepbt vảxabc lắqxqqm Tôaqqq Mạbqtpc Mạbqtpc mớcbefi tìetrem đllshưmngebepbc mộxfeot chỗxfeo vắqxqqng vẻzkbx —— côaqqqxfeoo Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn đllshi đllshếmiten mộxfeot đllshápqhhm câhrmiy cốetrei phíqxqqa cuốetrei hàbdddnh lang nhỏrqxf.

bdddnh lang đllshưmngebepbc dàbdddn hoa tửbouo đllshlfzang bao quanh, nhưmngeng mùifena hởrqxf nởrqxf đllshãbqtp qua từxsamhrmiu, lúgkvnc nàbdddy, trêqxqqn lan can bằlfzang đllshápqhh chỉxsgooiaa nhápqhhnh câhrmiy vàbdddpqhhhrmiy.1

Trong hàbdddnh lang khôaqqqng cóoiaa ai, gióoiaa nhẹexkamngebepbn lờuyvt, đllshúgkvnng làbdddzqqpi thíqxqqch hợbepbp đllshzyfaoiaai chuyệrunin.

aqqq Mạbqtpc Mạbqtpc dừxsamng châhrmin vàbddd thảxabc tay ra.

aqqq xoay ngưmngeuyvti đllshetrei diệrunin vớcbefi Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn, khôaqqqng ngẩtwaang đllshkritu, chỉxsgoqxqqn lặuntang cúgkvni mặuntat xuốetreng.




“…… Em khôaqqqng nóoiaai rõfynnbdddng thìetre anh sẽoisq khôaqqqng đllshzyfa em an bìetrenh?” Lôaqqqng mi côaqqqpqhhi khẽoisq run, chậedoam rãbqtpi véxfeon lêqxqqn, con ngưmngeơzqqpi đllshen nhápqhhnh lặuntang lẽoisq nhìetren nam sinh, “Vậedoay anh hỏrqxfi đllshi.”

“……”

Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn hơzqqpi khom ngưmngeuyvti, chốetreng vàbdddo cộxfeot đllshápqhh đllshlfzang sau côaqqqpqhhi, ápqhhp sápqhht đllshếmiten mặuntat côaqqq.

Anh híqxqqp mắqxqqt.

Nhìetren chăklnam chúgkvn nhưmnge vậedoay vàbdddi giâhrmiy, nam sinh mởrqxf mắqxqqt, phápqhht ra mộxfeot tiếmiteng cưmngeuyvti nhẹexka.

Cảxabcm xúgkvnc biếmiten chấbepbt giọigmhng càbdddng thêqxqqm khàbdddn, phầkritn nhiềahvtu hơzqqpn làbddd mộxfeot nỗxfeoi sung sưmngecbefng khóoiaa hiểzyfau.

“Anh cưmngeuyvti cápqhhi gìetre.”

aqqqzqqpi khóoiaa chịwbaou trong lòbqsung, nhíqxqqu màbdddy nhìetren anh.

“—— bởrqxfi vìetre vui vẻzkbx.”

“?”

“……”

Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn quay mặuntat đllshi, con ngưmngeơzqqpi đllshen kịwbaot hơzqqpi hoảxabcng hốetret, “Chỉxsgo lo xem em tứpuhdc giậedoan, cũfsgung chưmngea chúgkvn ýllsh đllshếmiten…… Rốetret cuộxfeoc nhóoiaac con nhàbddd anh cũfsgung đllshãbqtp trưmngerqxfng thàbdddnh……”

Áejcynh mắqxqqt anh dịwbaou dàbdddng nhìetren đllshxsgonh đllshkritu côaqqq, đllshápqhhy mắqxqqt khôaqqqng che giấbepbu đllshưmngebepbc ýllshmngeuyvti, “Hìetrenh nhưmngebqsun cao lêqxqqn.”




“……”

mngeơzqqpng mặuntat Tôaqqq Mạbqtpc Mạbqtpc nóoiaang lêqxqqn.

Theo đllshóoiaabddd sựqxqq chua xóoiaat khôaqqqng têqxqqn ùifena vàbdddo hốetrec mắqxqqt.

Nhữkjxdng ấbepbm ứpuhdc vàbdddpqhhn trápqhhch nàbdddy, thậedoam chíqxqqmngecbefi nỗxfeoi nhớcbef nhung vàbdddmngeu luyếmiten còbqsun sinh ra mộxfeot íqxqqt hậedoan ýllsh, nhữkjxdng thứpuhd đllshóoiaa cứpuhd dễoisqbdddng tan biếmiten hơzqqpn phâhrmin nửbouoa chỉxsgoetre mộxfeot câhrmiu nóoiaai vàbddd mộxfeot tiếmiteng cưmngeuyvti nàbdddy.

Hai năklnam lặuntang lẽoisq trôaqqqi qua, khoảxabcng thờuyvti gian côaqqq cho rằlfzang nhưmngeaqqq tậedoan ấbepby, vàbdddo lúgkvnc nàbdddy chỉxsgo nhưmnge mộxfeot cápqhhi búgkvnng tay, mộxfeot cápqhhi chớcbefp mắqxqqt.

Tấbepbm màbdddn phủufrtqxqqn nhữkjxdng hồfynni ứpuhdc ấbepby đllshãbqtp bịwbao tiếmiteng thìetre thầkritm nàbdddy kéxfeoo ra hoàbdddn toàbdddn.

aqqq Mạbqtpc Mạbqtpc cảxabcm thấbepby việrunic nàbdddy khôaqqqng tốetret lắqxqqm.

oiaa lẽoisq Giang Nhưmnge Thi nóoiaai đllshúgkvnng.

Chỉxsgo khi côaqqq đllsheo khẩtwaau trang đllshzyfa che giấbepbu bảxabcn thâhrmin thìetre mớcbefi cóoiaa thểzyfa phâhrmin biệrunit đllshưmngebepbc thậedoat giảxabc củufrta đllshoạbqtpn chuyệrunin cũfsgu kia.

Cho đllshếmiten hiệrunin tạbqtpi, khi đllshetrei mặuntat vớcbefi ngưmngeuyvti nàbdddy màbddd khôaqqqng cóoiaa bấbepbt kìetre mộxfeot vỏrqxf bọigmhc nàbdddo, chỉxsgo cầkritn mộxfeot câhrmiu củufrta đllshetrei phưmngeơzqqpng, côaqqq cảxabcm thấbepby mìetrenh đllshãbqtp bịwbao đllshápqhhnh cho tơzqqpi bờuyvti, quâhrmin líqxqqnh tan rãbqtp.

aqqq Mạbqtpc Mạbqtpc ấbepbm ứpuhdc đllshếmiten khóoiaac mấbepbt.

Hốetrec mắqxqqt củufrta côaqqqfsgung hơzqqpi đllshrqxfqxqqn.

Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn vừxsama cưmngeuyvti đllshưmngebepbc vàbdddi giâhrmiy đllshãbqtp vộxfeoi vàbdddng bịwbao dọigmha, anh thu tay vàbddd đllshpuhdng thẳruyvng dậedoay, rồfynni cong lưmngeng thấbepbp giọigmhng dỗxfeobdddnh: “Anh sai rồfynni, anh khôaqqqng nêqxqqn nóoiaai giỡigmhn vớcbefi em, nhóoiaac con ——”




aqqq mang cặuntap mắqxqqt đllshkrity nưmngecbefc ngẩtwaang đllshkritu lêqxqqn, giọigmhng nóoiaai dịwbaou dàbdddng xen lẫltcgn sựqxqq bựqxqqc bộxfeoi, “Em đllshãbqtp 19, hơzqqpn nữkjxda em đllshãbqtp 161, khôaqqqng phảxabci nhóoiaac con!”

Nhìetren cặuntap mắqxqqt ưmngecbeft ápqhht củufrta vàbdddpqhhnh môaqqqi đllshrqxf hồfynnng, hầkritu kếmitet Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn khôaqqqng nhịwbaon đllshưmngebepbc đllshxfeong đllshxfeong.

Anh thởrqxfbdddi, “Đltcgưmngebepbc, khôaqqqng gọigmhi nhưmnge vậedoay nữkjxda.”

aqqq Mạbqtpc Mạbqtpc tựqxqq giápqhhc thấbepby mìetrenh đllshi quápqhh đllshàbddd, chápqhhn nảxabcn cúgkvni gằlfzam mặuntat xuốetreng, côaqqq ngẩtwaang đllshkritu dụkjxdi mắqxqqt.

“Em khôaqqqng phảxabci đllshang cápqhhu kỉxsgonh vớcbefi anh, Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn.”

“Anh biếmitet.”

Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn khoanh tay xoa nhẹexkapqhhi tóoiaac dàbdddi củufrta côaqqqpqhhi.

“Anh biếmitet em khôaqqqng tùifeny hứpuhdng, chắqxqqc chắqxqqn em cóoiaa nguyêqxqqn nhâhrmin. Nhưmngeng anh giậedoan em vìetre sao lạbqtpi khôaqqqng nóoiaai cho anh, còbqsun xem anh nhưmnge ngưmngeuyvti xa lạbqtp.”

“…… Thậedoat xin lỗxfeoi.”

aqqqpqhhi rầkritu rĩvuxw dịwbaou giọigmhng xin lỗxfeoi. Khôaqqqng đllshzyfa Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn kịwbaop phảxabcn ứpuhdng, côaqqq giưmngeơzqqpng mắqxqqt.

“Thậedoat ra mộxfeot năklnam trưmngecbefc, em đllshãbqtp đllshếmiten đllshbqtpi họigmhc A tìetrem anh.”

Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn vừxsama đllshwbaonh lêqxqqn tiếmiteng nghe vậedoay thìetre khựqxqqng lạbqtpi tạbqtpi chỗxfeo.

aqqq hấbepbp cũfsgung khôaqqqng khỏrqxfi chựqxqqng lạbqtpi.

“Em tớcbefi tìetrem anh? Vậedoay sao anh lạbqtpi khôaqqqng thấbepby em?”

“Em thấbepby anh rồfynni.”

aqqq Mạbqtpc Mạbqtpc nắqxqqm tay, cắqxqqn răklnang nóoiaai nhỏrqxf.

“Lúgkvnc đllshóoiaa em đllshãbqtp cốetre gắqxqqng tìetrem rấbepbt nhiềahvtu chỗxfeo, tìetrem ngưmngeuyvti hỏrqxfi anh đllshang ởrqxf đllshâhrmiu, cuốetrei cùifenng mớcbefi tìetrem đllshưmngebepbc mộxfeot nhóoiaam ngưmngeuyvti biếmitet, họigmhoiaai anh tham gia liêqxqqn hoan củufrta hiệrunip hộxfeoi mápqhhy tíqxqqnh…… Dựqxqqa theo đllshwbaoa chỉxsgo bọigmhn họigmh cho, em vấbepbt vảxabc lắqxqqm mớcbefi tìetrem đllshưmngebepbc chỗxfeo đllshóoiaa.”

Cặuntap mắqxqqt Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn ngưmngeng đllshigmhng, nhíqxqqu màbdddy.

oiaa lẽoisq nhớcbef đllshếmiten mộxfeot kíqxqqpuhdc nàbdddo đllshóoiaaaqqqifenng tồfynni tệruni, ápqhhnh mặuntat anh tốetrei đllshen, cặuntap màbdddy xoắqxqqn chặuntat, biểzyfau cảxabcm trởrqxfqxqqn hung tợbepbn trong nhápqhhy mắqxqqt.

aqqq Mạbqtpc Mạbqtpc ngưmngecbefc mắqxqqt nhìetren anh, “Bâhrmiy giờuyvt em nhớcbef lạbqtpi, lúgkvnc em nhìetren thấbepby anh, cóoiaa thểzyfabddd anh uốetreng say. Nhưmngeng khi đllshóoiaa em khôaqqqng chúgkvn ýllsh, em đllshbepbi thậedoat lâhrmiu, chỉxsgo thấbepby cápqhhc anh đllshi ra từxsam nhàbdddbdddng nơzqqpi tổruyv chứpuhdc liêqxqqn hoan, mộxfeot côaqqqpqhhi đllshigmh anh cùifenng nhau lêqxqqn taxi…… Sau đllshóoiaa chiếmitec taxi chởrqxf hai ngưmngeuyvti cùifenng đllshếmiten khápqhhch sạbqtpn.”

“……”

Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn rũfsgu mắqxqqt, mi mắqxqqt che giấbepbu cảxabcm xúgkvnc lạbqtpnh lẽoisqo đllshápqhhng sợbepb.

——

Nghe câhrmiu chuyệrunin củufrta Tôaqqq Mạbqtpc Mạbqtpc, anh nêqxqqn biếmitet ngay rằlfzang làbddd đllshêqxqqm đllshóoiaa.

Khôaqqqng khíqxqqvuxwnh mịwbaoch vàbdddi giâhrmiy.

Anh héxfeoaqqqi muốetren giảxabci thíqxqqch theo bảxabcn năklnang, nhưmngeng tiếmitep theo lạbqtpi nhớcbef tớcbefi mộxfeot vấbepbn đllshahvt quan trọigmhng hơzqqpn cảxabc ——

Nam sinh khàbdddn giọigmhng mởrqxf miệruning: “Sao em biếmitet đllshưmngebepbc?” Giọigmhng anh run lêqxqqn, “…… Cóoiaa phảxabci em đllshi theo khôaqqqng?”

aqqq Mạbqtpc Mạbqtpc cúgkvni đllshkritu.

“Em ngồfynni xe đllshi theo.”

“……!” Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn chấbepbn đllshxfeong, anh vôaqqq thứpuhdc muốetren nắqxqqm chặuntat tay côaqqqpqhhi, “Lúgkvnc đllshóoiaa em khôaqqqng qua tìetrem anh, em vẫltcgn luôaqqqn ởrqxf trong xe? Cóoiaa…… Cóoiaa phảxabci hôaqqqm đllshóoiaa em đllshãbqtp khóoiaac khôaqqqng?”

Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn bấbepbt chấbepbp nhữkjxdng việrunic khápqhhc. Tưmngerqxfng tưmngebepbng đllshếmiten sựqxqq tuyệrunit vọigmhng hôaqqqm đllshóoiaa củufrta côaqqqpqhhi, tim anh nhưmnge bịwbaoxfeopqhhch. Đltcgau đllshcbefn đllshếmiten mứpuhdc ýllsh thứpuhdc khôaqqqng rõfynnbdddng.

Giọigmhng côaqqq cứpuhdng ngắqxqqc, “Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn…… Em ghéxfeot anh.”

Tim côaqqq rấbepbt đllshau.

ifenng đllshau nhưmnge ngàbdddy đllshóoiaa.

Hai bàbdddn tay rũfsgu hai bêqxqqn đllshang siếmitet chặuntat củufrta côaqqq bịwbao nam sinh nâhrming lêqxqqn, anh gỡigmh ra từxsamng đllshkritu ngóoiaan tay trắqxqqng bệrunich vìetre siếmitet chặuntat củufrta côaqqq ra.

Lộxfeo ra dấbepbu móoiaang tay hằlfzan trong lòbqsung bàbdddn tay.

Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn đllshau lòbqsung buôaqqqng mắqxqqt.

“…… Thìetre ra khôaqqqng phảxabci ảxabco giápqhhc.”

“Cápqhhi gìetre?”

aqqq Mạbqtpc Mạbqtpc ngẩtwaang đllshkritu nhìetren anh.

Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn: “Hôaqqqm đllshóoiaa anh nhìetren thấbepby em. Ngưmngeuyvti ởrqxf cổruyvng trưmngeuyvtng rấbepbt đllshôaqqqng, chỉxsgo liếmitec mắqxqqt qua mộxfeot lầkritn, anh lạbqtpi phápqhht đllshqxqqn tìetrem kiếmitem —— nhưmngeng thếmitebdddo cũfsgung khôaqqqng tìetrem thấbepby đllshưmngebepbc.”

Giọigmhng anh chậedoam rãbqtpi nặuntang xuốetreng, mang theo sựqxqqbdddn nhẫltcgn.

“Nếmiteu khôaqqqng phảxabci vìetre thấbepby em, sao hôaqqqm đllshóoiaa anh cóoiaa thểzyfa say đllshếmiten bấbepbt tỉxsgonh nhâhrmin sựqxqq, bịwbao ngưmngeuyvti khápqhhc kéxfeoo đllshếmiten khápqhhch sạbqtpn màbdddfsgung khôaqqqng biếmitet?”

aqqq Mạbqtpc Mạbqtpc khóoiaa hiểzyfau mởrqxf to mắqxqqt.

bdddi giâhrmiy sau, côaqqq hồfynni thầkritn, càbdddng thêqxqqm hậedoam hựqxqqc ——

“Anh —— anh nhưmnge thếmite……”

“Anh thếmitebdddo?”

Giọigmhng Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn nghẹexkan ngàbdddo, lòbqsung nhưmnge tan nápqhht, mápqhhu àbdddo ạbqtpt tuôaqqqn ra, cơzqqpn giậedoan khủufrtng khiếmitep củufrta anh đllshang gàbdddo rốetreng, nhưmngeng đllshetrei tưmngebepbng đllshzyfa phápqhht giậedoan lạbqtpi khôaqqqng tìetrem thấbepby.

Anh đllshàbdddnh phảxabci néxfeon hếmitet toàbdddn bộxfeo nhữkjxdng cảxabcm xúgkvnc đllshóoiaa lạbqtpi vàbddd giấbepbu kíqxqqn dưmngecbefi đllshápqhhy lòbqsung.

Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn cúgkvni ngưmngeuyvti, ápqhhp côaqqqpqhhi dựqxqqa vàbdddo cộxfeot đllshápqhh ——

“Nếmiteu em đllshãbqtp đllshi đllshếmiten đllshóoiaa, tạbqtpi sao lạbqtpi khôaqqqng đllshi vàbdddo trong đllshóoiaa mộxfeot bưmngecbefc —— em vàbdddo xem thửbouo, rốetret cuộxfeoc anh thếmitebdddo?”

“……”

aqqq Mạbqtpc Mạbqtpc dừxsamng lạbqtpi.

Mộxfeot lúgkvnc lâhrmiu sau, Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn cưmngeuyvti khổruyv, “Bâhrmiy giờuyvt anh nóoiaai, đllshêqxqqm đllshóoiaa chẳruyvng nhữkjxdng anh khôaqqqng làbdddm gìetre hếmitet, còbqsun đllshedoap hếmitet đllshbqtpi sảxabcnh củufrta khápqhhch sạbqtpn, suýllsht chúgkvnt nữkjxda đllshãbqtp đllshápqhhnh đllshpuhda con gápqhhi dápqhhm gàbdddi bẫltcgy anh, gâhrmiy chuyệrunin đllshếmiten múgkvnc xéxfeom vàbdddo trạbqtpi tạbqtpm giam lầkritn nữkjxda —— cho dùifen anh nóoiaai nhưmnge thếmite, em cũfsgung sẽoisq khôaqqqng tin phảxabci khôaqqqng?”

“…………”

Đltcgetrei diệrunin vớcbefi con ngưmngeơzqqpi cóoiaa chúgkvnt đllshrqxfqxqqn củufrta nam sinh, Tôaqqq Mạbqtpc Mạbqtpc im lặuntang thậedoat lâhrmiu.

Mộxfeot lúgkvnc sau, côaqqq mớcbefi chậedoam rãbqtpi cúgkvni đllshkritu.

“Nếmiteu anh nóoiaai cho em rằlfzang anh chưmngea làbdddm gìetre hếmitet…… Em sẽoisq thửbouo tin tưmngerqxfng.”

Cặuntap mắqxqqt côaqqq chớcbefp chớcbefp, giữkjxd lạbqtpi sựqxqq chua xóoiaat sắqxqqp tràbdddo ra.

aqqq thìetre thàbdddo.

“Từxsamaqqqm đllshóoiaa, em cựqxqqc kìetre ghéxfeot anh, Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn…… Nhưmngeng em phápqhht hiệrunin, so vớcbefi ghéxfeot thìetre thíqxqqch vàbddd nhớcbef nhung càbdddng nhiềahvtu hơzqqpn mộxfeot chúgkvnt.”

“Lầkritn đllshóoiaa sau khi rờuyvti đllshi em cũfsgung rấbepbt hốetrei hậedoan…… Em nêqxqqn thẳruyvng mặuntat nóoiaai rõfynn vớcbefi anh. Em khôaqqqng thểzyfa đllshxfeoc đllshpqhhn nhưmnge thếmite, em cũfsgung nghĩvuxwoiaa thểzyfa đllshápqhhp ápqhhn làbddd mộxfeot việrunic khápqhhc. Nếmiteu khôaqqqng thìetre em đllshãbqtp khôaqqqng đllshếmiten đllshbqtpi họigmhc A.”

aqqqpqhhi nóoiaai xong hếmitet nhữkjxdng lờuyvti mìetrenh muốetren, chậedoam rãbqtpi thảxabc lỏrqxfng ngưmngeuyvti, dựqxqqa vàbdddo cộxfeot đllshápqhh phíqxqqa sau.

aqqq ngẩtwaang đllshkritu nhìetren nam sinh.

Áejcynh mắqxqqt trong suốetret sạbqtpch sẽoisq, chỉxsgooiaabdddnh mắqxqqt hồfynnng hồfynnng.

“Vậedoay nêqxqqn anh nóoiaai cho em đllshi, Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn, anh nóoiaai anh chưmngea làbdddm gìetre hếmitet, em sẽoisq tin anh.”

Nghĩvuxw nghĩvuxw, côaqqq tạbqtpm dừxsamng, nhỏrqxf giọigmhng bổruyv sung: “Nhưmngeng cóoiaa thểzyfa đllshôaqqqi khi em sẽoisq nhớcbef đllshếmiten, khôaqqqng nhịwbaon đllshưmngebepbc giậedoan dỗxfeoi vớcbefi anh…… Bởrqxfi vìetreaqqqm đllshóoiaa em thậedoat sựqxqq rấbepbt khóoiaa chịwbaou, bâhrmiy giờuyvt nhớcbef lạbqtpi, vẫltcgn còbqsun rấbepbt khóoiaa chịwbaou……”

Cảxabcm xúgkvnc trong mắqxqqt Thưmngeơzqqpng Ngạbqtpn chậedoam rãbqtpi chìetrem xuốetreng.

Anh khom lưmngeng, đllshzyfapqhht mặuntat đllshếmiten dưmngecbefi cằlfzam côaqqq, “Anh chưmngea làbdddm gìetre hếmitet. Em nghe chưmngea?” Mắqxqqt anh tốetrei đllshen, tiêqxqqu đllshiểzyfam tiêqxqqu tápqhhn, hôaqqq hấbepbp nóoiaang rựqxqqc truy tìetrem côaqqq, “Ngoạbqtpi trừxsam em, anh khôaqqqng muốetren ai hếmitet.”

Anh cắqxqqn nhẹexkaqxqqn cápqhhnh môaqqqi mềahvtm mạbqtpi củufrta côaqqq, kiệrunit lựqxqqc kiểzyfam soápqhht cảxabcm xúgkvnc mãbqtpnh liệrunit dưmngecbefi đllshápqhhy lòbqsung.

“…… Anh chỉxsgo muốetren em.”

Hếmitet chưmngeơzqqpng 78

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.