Anh Ấy Rất Điên

Chương 6 : Cải trắng và lợn rừng?

    trước sau   
Ra ngoàhhwpi nhàhhwp ăkweyn, đurkeáhnnbm ngưhnnbvakji Lệurke Triếnegat đurkei theo sau Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn cáhnnbch mộyhjjt khoảtyjwng dàhhwpi.

Mớvkupi đurkemcnnu còvguvn an tĩbpoinh. Chờvakj đurkeếnegan khi Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn đurkeãbpoihnnbch ba ngưhnnbvakji bọzjedn họzjed rấhdppt xa, quẹxqnjo vàhhwpo con đurkeưhnnbvakjng dẫcshwn đurkeếnegan tòvguva lầmcnnu khoa họzjedc kỹlhev thuậpaxqt, cuốgysui cùkweyng đurkeãbpoihnnb ngưhnnbvakji khôlkozng nhịcshwn đurkeưhnnbqrbpc——

“Triếnegat tửahkz*.” Nam sinh đurkei bêiaszn cạhfnznh Lệurke Triếnegat duỗqrbpi tay chọzjedt eo cậpaxqu ta, “Đvvhtazjfng nóhnnbi làhhwp Ngạhfnzn ca…… Thíthwach côlkozhnnbi nhỏlpdr trong tổfcts củjomja bọzjedn họzjed rồsbrei chứzilc?”

*(Cáhnnbch gọzjedi thâlkozn thiếnegat dàhhwpnh cho con trai, víthwa dụpmtc nhưhnnb Ngạhfnzn tửahkz, Trạhfnzch tửahkz… mìajeynh nghĩbpoi vậpaxqy)

lkozng màhhwpy Lệurke Triếnegat đurkeyhjjng đurkeyhjjng, “Nóhnnbi lung tung gìajey vậpaxqy.”

“Thưhnnb Vi theo đurkeuổfctsi còvguvn khôlkozng đurkeưhnnbqrbpc, sao lạhfnzi muốgysun đurkei theo sau côlkozhnnbi nhỏlpdr ngưhnnbvakji ta chứzilc?”




“Khôlkozng phảtyjwi hôlkozm qua Thưhnnb Vi nóhnnbi dốgysui Ngạhfnzn ca, lừazjfa cậpaxqu ấhdppy đurkei đurkeếnegan rừazjfng trúmrgxc sao? Hìajeynh nhưhnnbvguvn vìajey chuyệurken đurkeóhnnbhhwpbpoii nhau rấhdppt dữqrbp dộyhjji nữqrbpa.”

“Cho dùkwey trưhnnbvkupc kia khôlkozng cãbpoii nhau, tôlkozi thấhdppy Ngạhfnzn ca đurkegysui xửahkz vớvkupi Thưhnnb Vi, dưhnnbvakjng nhưhnnbzjedng khôlkozng giốgysung đurkegysui xửahkz vớvkupi côlkozhnnbi nàhhwpy.”

“……”

Lệurke Triếnegat nghẹxqnjn lờvakji, lậpaxqp tứzilcc ảtyjwo nãbpoio, “Vậpaxqy Ngạhfnzn ca cũzjedng khôlkozng cóhnnb khảtyjwkweyng thíthwach côlkozhnnbi nàhhwpy—— cảtyjw khuôlkozn mặklbmt giấhdppu kíthwan dưhnnbvkupi mũzjed, ăkweyn cơkweym cũzjedng khôlkozng dáhnnbm đurkeylpm lộyhjj ra, quáhnnbajey quáhnnbi.”

“Đvvhtúmrgxng làhhwp vậpaxqy thậpaxqt.”

Mấhdppy ngưhnnbvakji kháhnnbc bêiaszn cạhfnznh gậpaxqt đurkemcnnu, “Tôlkozi đurkehnnbn chắmcnnc làhhwp trêiaszn mặklbmt cóhnnb bớvkupt, bạhfnzn họzjedc cấhdppp 2 củjomja tôlkozi cũzjedng vậpaxqy đurkeóhnnb.”

“Sao Ngạhfnzn ca lạhfnzi chọzjedn côlkozhnnbi đurkeóhnnbhhwpm họzjedc tròvguv vậpaxqy?”

“Cầmcnnn gìajey phảtyjwi nóhnnbi, chắmcnnc chắmcnnn làhhwp bịcshw thầmcnny Hoàhhwpng yêiaszu cầmcnnu.”

“……”

hnnbhhwpi tiếnegang phụpmtc họzjeda, làhhwpm nỗqrbpi chộyhjjt dạhfnz khôlkozng têiaszn vềjshi phưhnnbơkweyng diệurken trong lòvguvng Lệurke Triếnegat cũzjedng bịcshw đurkeèihqf érszrp.

Cậpaxqu ta vẫcshwy tay kêiaszu bọzjedn họzjed vềjshi lớvkupp, mìajeynh thìajey nhanh châlkozn đurkeuổfctsi theo đurkeếnegan cạhfnznh Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn.

“Ngạhfnzn ca, chúmrgxng ta vềjshi lớvkupp sao?”

“Khôlkozng vộyhjji.”




“……”

Ngữqrbp đurkeiệurkeu lưhnnbvakji nháhnnbc làhhwpm Lệurke Triếnegat cứzilcng họzjedng, biểylpmu tìajeynh cậpaxqu ta vi diệurkeu nhìajeyn thoáhnnbng qua bóhnnbng dáhnnbng trêiaszn con đurkeưhnnbvakjng phíthwaa trưhnnbvkupc, bấhdppt an trong lòvguvng tuôlkozn ra.

“…… Ngạhfnzn ca, cậpaxqu vớvkupi nhóhnnbc con nàhhwpy, cóhnnb phảtyjwi hơkweyi tốgysut quáhnnb rồsbrei khôlkozng?”

“?”

“Hoa hậpaxqu giảtyjwng đurkeưhnnbvakjng Thưhnnb Vi cũzjedng khôlkozng cóhnnb đurkeưhnnbqrbpc đurkeãbpoii ngộyhjj nhưhnnbhhwpy, Ngạhfnzn ca cậpaxqu mớvkupi quen biếnegat côlkozhnnbi nhỏlpdr mấhdppy ngàhhwpy chứzilc……”

“Hai ngàhhwpy.”

“…… Hảtyjw?”

“Nóhnnbi chíthwanh xáhnnbc,” Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn nhìajeyn đurkesbreng hồsbre, đurkelkozi mắmcnnt xếnegach lêiaszn, “Mộyhjjt ngàhhwpy lẻyutl bốgysun tiếnegang.”

“……”

Biểylpmu tìajeynh Lệurke Triếnegat hơkweyi vặklbmn vẹxqnjo, “Ngạhfnzn ca, đurkeazjfng nóhnnbi cậpaxqu cóhnnb…… Suy nghĩbpoiajey vớvkupi nhóhnnbc con nàhhwpy đurkeóhnnb……”

Thâlkozn hìajeynh Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn dừazjfng lạhfnzi.

Ngừazjfng hai giâlkozy, anh chậpaxqm rãbpoii xoay ngưhnnbvakji, híthwap mắmcnnt nhìajeyn Lệurke Triếnegat:

“Cậpaxqu làhhwpm ngưhnnbvakji đurkejomjlkozu rồsbrei?”




Lệurke Triếnegat: “——??”

Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn nóhnnbi tiếnegap nửahkza câlkozu sau: “Nêiaszn mớvkupi cóhnnb suy nghĩbpoihhwpy nọzjed vớvkupi mộyhjjt đurkezilca nhóhnnbc 1 mérszrt 5?”

Con ngưhnnbơkweyi đurkeen nháhnnbnh lóhnnbe lêiaszn cảtyjwm xúmrgxc nguy hiểylpmm.

“…………”

Bấhdppt chấhdppp việurkec nghi ngờvakj “1 mérszrt 5” nàhhwpy, Lệurke Triếnegat lắmcnnc đurkemcnnu nhưhnnb trốgysung bỏlpdri.

——

hnnbvkupi cáhnnbi nhìajeyn chăkweym chúmrgx mang hàhhwpm ýbpoi tửahkz vong củjomja Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn, cậpaxqu ta thựsbrec sựsbre hoàhhwpi nghi nếnegau mìajeynh trảtyjw lờvakji chậpaxqm thêiaszm hai giâlkozy, ngay cảtyjw đurkemcnnu chóhnnbzjedng khôlkozng giữqrbp đurkeưhnnbqrbpc nữqrbpa.

Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn thu hồsbrei mắmcnnt.

Lệurke Triếnegat chờvakjhhwpi giâlkozy, mớvkupi lầmcnnn nữqrbpa cẩvakjn thậpaxqn lêiaszn tiếnegang: “Vậpaxqy Ngạhfnzn ca, cậpaxqu cầmcnnn gìajey phảtyjw đurkegysui xửahkz tốgysut nhưhnnb thếnega vớvkupi nhóhnnbc con vậpaxqy?”

“Em ấhdppy làhhwp họzjedc tròvguv củjomja tôlkozi.”

“……” Lệurke Triếnegat, “Cậpaxqu ấhdppy thừazjfa nhậpaxqn?”

“Tôlkozi thừazjfa nhậpaxqn.”

Lệurke Triếnegat: “…………”




Đvvhtưhnnbqrbpc rồsbrei.

“Vậpaxqy phỏlpdrng chừazjfng nữqrbp sinh cảtyjw trưhnnbvakjng đurkejshiu muốgysun làhhwpm họzjedc tròvguv thứzilc hai củjomja Ngạhfnzn ca mấhdppt, hay đurkeylpmlkozi tuyêiaszn truyềjshin mộyhjjt chúmrgxt ——”

“Chỉmxad nhậpaxqn mộyhjjt ngưhnnbvakji.”

Lệurke Triếnegat: “……??”

Lầmcnnn nàhhwpy nghẹxqnjn họzjedng rấhdppt lâlkozu, Lệurke Triếnegat hậpaxqm hựsbrec mởvakj miệurkeng: “Ngạhfnzn ca, mong cậpaxqu giữqrbp vữqrbpng đurkeiểylpmm giớvkupi hạhfnzn củjomja mộyhjjt sưhnnb phụpmtc.”

Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn cưhnnbvakji nhạhfnzt.

Hiểylpmn nhiêiaszn khinh thưhnnbvakjng nhìajeyn lạhfnzi “lờvakji khuyêiaszn” nàhhwpy.

Đvvhtếnegan dưhnnbvkupi lầmcnnu tòvguva nhàhhwp, nhìajeyn Tôlkoz Mạhfnzc Mạhfnzc đurkei theo Ngôlkoz Hoằylpmng Báhnnbc vàhhwp Loan Văkweyn Trạhfnzch vàhhwpo trong, Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn đurkezilcng yêiaszn hai giâlkozy mớvkupi xoay ngưhnnbvakji đurkei vềjshihnnbvkupng khu dạhfnzy họzjedc.

Lệurke Triếnegat chua cháhnnbt theo sau.

“Nhưhnnbng màhhwp Ngạhfnzn ca, tôlkozi nóhnnbi nàhhwpy, cáhnnbi việurkec nuôlkozi nấhdppng họzjedc tròvguv đurkeóhnnb, chíthwanh làhhwp may áhnnbo cưhnnbvkupi cho ngưhnnbvakji kháhnnbc đurkehdppy.”

“Hửahkzm?”

Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn lưhnnbvakji biếnegang liếnegac cậpaxqu ta.

“Cậpaxqu nghĩbpoi đurkei, củjomj cảtyjwi trắmcnnng nàhhwpy cựsbrec khổfcts lắmcnnm mớvkupi cắmcnnm đurkeưhnnbqrbpc xuốgysung đurkehdppt, tưhnnbvkupi nưhnnbvkupc bóhnnbn phâlkozn, còvguvn phảtyjwi canh mưhnnba canh gióhnnb —— vấhdppt vảtyjw chờvakj đurkeqrbpi mớvkupi ra đurkeưhnnbqrbpc mộyhjjt củjomj cảtyjwi trắmcnnng trẻyutlo mậpaxqp mạhfnzp, khôlkozng chờvakj cậpaxqu kiêiaszu ngạhfnzo tựsbrehhwpo, mộyhjjt con lợqrbpn rừazjfng đurkeãbpoi vọzjedt tớvkupi gặklbmm cảtyjwi trắmcnnng đurkeem đurkei!”




Lệurke Triếnegat cảtyjwm thấhdppy cáhnnbch so sáhnnbnh nàhhwpy củjomja mìajeynh rấhdppt cóhnnbbpoi, kiêiaszu ngạhfnzo nắmcnnm lấhdppy hai tay ——

“Vậpaxqy Ngạhfnzn ca phảtyjwi làhhwpm sao bâlkozy giờvakj?”

“Muốgysun gặklbmm mấhdppt cảtyjwi trắmcnnng?”

Khóhnnbe môlkozi Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn hérszr ra, híthwap mắmcnnt. Đvvhtmcnnu lưhnnbyutli chốgysung hàhhwpm trêiaszn, anh hừazjfhnnbvakji mộyhjjt tiếnegang trầmcnnm thấhdppp——

“Thiếnegan nóhnnb đurkei.”

Lệurke Triếnegat: “………………”

ojbk (OK mộyhjjt cáhnnbch thôlkoz lỗqrbp).

Coi nhưhnnb cậpaxqu chưhnnba nóhnnbi gìajey đurkei.

*

Chớvkupp mắmcnnt đurkeãbpoi đurkeếnegan tuầmcnnn sau.

hnnbng thứzilc hai, 6 giờvakjhnnbyutli, chuôlkozng báhnnbo thứzilcc nhẹxqnj nhàhhwpng vang lêiaszn bêiaszn trong căkweyn phòvguvng mớvkupi củjomja Tôlkoz Mạhfnzc Mạhfnzc.

Tam trung vàhhwpo họzjedc lúmrgxc 7 giờvakjhnnbyutli, đurkei xe từazjfkweyn gia đurkeếnegan trưhnnbvakjng chưhnnba tớvkupi 15 phúmrgxt, nêiaszn còvguvn kịcshwp giờvakj.

lkoz Mạhfnzc Mạhfnzc chui ra từazjf trong tấhdppm chăkweyn mỏlpdrng, cầmcnnm lấhdppy áhnnbo hoodie cùkweyng quầmcnnn jean đurkeklbmt bêiaszn gốgysui thay vàhhwpo, sau đurkeóhnnb ngồsbrei trêiaszn mérszrp giưhnnbvakjng, nhìajeyn cảtyjwnh sắmcnnc bêiaszn ngoàhhwpi bứzilcc màhhwpn đurkeãbpoi đurkeưhnnbqrbpc kérszro ra đurkeếnegan pháhnnbt ngốgysuc.

hhwpi phúmrgxt sau, côlkoz rửahkza mặklbmt xong xuôlkozi rồsbrei xuốgysung lầmcnnu.

Phòvguvng ăkweyn chỉmxadhnnbajey giúmrgxp việurkec.

Rảtyjwo bưhnnbvkupc đurkei vàhhwpo phòvguvng ăkweyn, Tôlkoz Mạhfnzc Mạhfnzc chầmcnnn chờvakj mộyhjjt chúmrgxt.

hnnb lẽyutl đurkeãbpoi pháhnnbt hiệurken ra phảtyjwn ứzilcng củjomja côlkoz, dìajey giúmrgxp việurkec Philippine nóhnnbi: “Tốgysu Tốgysu đurkeãbpoi đurkeếnegan trưhnnbvakjng.”

lkoz Mạhfnzc Mạhfnzc hơkweyi giậpaxqt mìajeynh, xoay ngưhnnbvakji nhìajeyn đurkesbreng hồsbre đurkegysui diệurken, “Khôlkozng phảtyjwi làhhwp…… 7 giờvakjhnnbyutli sao?”

Giọzjedng nóhnnbi côlkozhnnbi mềjshim nhẹxqnj ôlkozn hòvguva, lộyhjj ra mộyhjjt chúmrgxt nghi hoặklbmc.

“Mỗqrbpi tuầmcnnn Tam trung đurkejshiu cóhnnb nghi thứzilcc chàhhwpo cờvakj, phảtyjwi đurkeếnegan trưhnnbvakjng trưhnnbvkupc mộyhjjt giờvakj.”

hnnbi xong, dìajey giúmrgxp việurkec Philippine kỳjauv quáhnnbi hỏlpdri: “Tốgysu Tốgysu khôlkozng nóhnnbi cho con sao?”

“…… Dạhfnz.”

lkoz Mạhfnzc Mạhfnzc quay ngưhnnbvakji lạhfnzi, nhẹxqnj giọzjedng đurkeáhnnbp.

“Cóhnnb lẽyutl đurkeãbpoi quêiaszn mấhdppt rồsbrei.

Nhưhnnbng màhhwpajey nghe Tốgysu Tốgysuhnnbi, con vẫcshwn chưhnnba nhậpaxqp lớvkupp, chắmcnnc hẳhxgrn khôlkozng cầmcnnn phảtyjwi gấhdppp gáhnnbp đurkeếnegan trưhnnbvakjng.”

ajey giúmrgxp việurkec Philippine nóhnnbi, bàhhwpy bữqrbpa sáhnnbng củjomja Tôlkoz Mạhfnzc Mạhfnzc ra ——

“Tàhhwpi xếnega đurkeãbpoi quay lạhfnzi, đurkeylpm ôlkozng ấhdppy chờvakjhnnbt nữqrbpa đurkeưhnnba con đurkei họzjedc nha.”

……

Khi Tôlkoz Mạhfnzc Mạhfnzc đurkeếnegan cổfctsng Tam trung, hàhhwpng câlkozh râlkozm máhnnbt hai bêiaszn đurkeưhnnbvakjng ngàhhwpy thưhnnbvakjng cóhnnb họzjedc sinh nhốgysun nháhnnbo đurkei lạhfnzi, quảtyjw nhiêiaszn đurkeãbpoi khôlkozng còvguvn ai nữqrbpa.

Xuốgysung xe, mộyhjjt mìajeynh côlkoz đurkei đurkeếnegan tòvguva nhàhhwp khoa họzjedc kỹlhev thuậpaxqt.

Trêiaszn đurkeưhnnbvakjng, côlkoz pháhnnbt hiệurken ra, cóhnnb mấhdppy họzjedc sinh láhnnbc đurkeáhnnbc đurkeếnegan trễulbr, hìajeynh nhưhnnb đurkejshiu đurkei cùkweyng hưhnnbvkupng vớvkupi côlkoz.

Trong khi côlkoz vẫcshwn còvguvn đurkeang nghi hoặklbmc, mộyhjjt nữqrbp sinh lôlkozi kérszro mộyhjjt ngưhnnbvakji kháhnnbc, chạhfnzy ngang qua côlkoz ——

“Cậpaxqu nhanh lêiaszn đurkei!”

“Khôlkozng…… Khôlkozng đurkeưhnnbqrbpc —— Mìajeynh, mìajeynh thậpaxqt sựsbre…… khôlkozng, khôlkozng chạhfnzy nổfctsi nữqrbpa……”

“Sắmcnnp tớvkupi rồsbrei, cậpaxqu ráhnnbng lêiaszn đurkei! Hôlkozm nay Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn sẽyutl pháhnnbt biểylpmu dưhnnbvkupi cờvakj đurkeóhnnb!”

“Hảtyjw……?”

“Hảtyjwhnnbi gìajeyhhwp hảtyjw, cáhnnbc Trạhfnzng Nguyêiaszn từazjfng môlkozn Toáhnnbn Lýbpoihnnba củjomja mỗqrbpi năkweym, năkweym họzjedc tiếnegap theo đurkejshiu phảtyjwi pháhnnbt biểylpmu cáhnnbch họzjedc tâlkozm đurkemcnnc củjomja mìajeynh, cậpaxqu quêiaszn rồsbrei sao?”

“Khôlkozng phảtyjwi Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn giỏlpdri máhnnby títhwanh nhấhdppt sao, mìajeynh chỉmxad nghe nam sinh nhắmcnnc đurkeếnegan cậpaxqu ấhdppy, nêiaszn vôlkozkweyng sùkweyng báhnnbi cậpaxqu ta……”

“Chịcshw lớvkupn nèihqf, cậpaxqu khôlkozng biếnegat cậpaxqu ấhdppy giữqrbp hạhfnzng nhấhdppt củjomja môlkozn lýbpoihnnba ởvakj họzjedc kìajey I sao?”

“…… Nhưhnnbng vớvkupi títhwanh cáhnnbch đurkeóhnnb củjomja cậpaxqu ấhdppy, chắmcnnc sẽyutl khôlkozng lêiaszn bụpmtcc diễulbrn thuyếnegat đurkeâlkozu chứzilc?”

“Cậpaxqu sai rồsbrei, chủjomj nhiệurkem lớvkupp bọzjedn họzjedhhwp tổfcts trưhnnbvakjng tổfctshnnba họzjedc, nêiaszn ngưhnnbvakji lêiaszn bụpmtcc diễulbrn thuyếnegat cáhnnbch họzjedc tâlkozm đurkemcnnc chíthwanh làhhwp cậpaxqu ấhdppy.”

“Ồfotg……”

“Đvvhti mau đurkei ——”

Chờvakjlkoz Mạhfnzc Mạhfnzc lấhdppy lạhfnzi tinh thầmcnnn, hai nữqrbp sinh đurkeãbpoi sớvkupm chạhfnzy ra khỏlpdri tầmcnnm nhìajeyn củjomja côlkoz.

hnnbvkupc châlkozn củjomja Tôlkoz Mạhfnzc Mạhfnzc vôlkoz thứzilcc chậpaxqm lạhfnzi.

Đvvhtmcnnu nhỏlpdrhnnbvkupi nóhnnbn áhnnbo lệurkech qua mộyhjjt hưhnnbvkupng.

Hạhfnzng nhấhdppt hóhnnba họzjedc vậpaxqt lýbpoi.

Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn sao……

Trong khi Tôlkoz Mạhfnzc Mạhfnzc đurkei qua quảtyjwng trưhnnbvakjng nhỏlpdr trưhnnbvkupc tòvguva lầmcnnu cầmcnnn đurkeếnegan, cuốgysui cùkweyng cũzjedng biếnegat vìajey sao hưhnnbvkupng đurkei củjomja mấhdppy họzjedc sinh đurkeóhnnb lạhfnzi tưhnnbơkweyng đurkesbreng vớvkupi côlkoz.

——

Quảtyjwng trưhnnbvakjng trưhnnbvkupc tòvguva lầmcnnu khoa họzjedc kỹlhev thuậpaxqt, chíthwanh làhhwpkweyi Tam trung cửahkzhhwpnh nghi thứzilcc chàhhwpo cờvakj.

Họzjedc sinh mặklbmc đurkesbreng phụpmtcc đurkezilcng ngay ngắmcnnn ởvakj đurkeóhnnb, nghiêiaszm chỉmxadnh xếnegap hàhhwpng dưhnnbvkupi bụpmtcc chủjomj tịcshwch.

Trêiaszn bụpmtcc ngoạhfnzi trừazjf mộyhjjt họzjedc sinh đurkeang pháhnnbt biểylpmu nộyhjji dung mìajeynh tâlkozm đurkemcnnc, mơkwey hồsbrevguvn cóhnnb mộyhjjt loạhfnzt họzjedc sinh đurkeang đurkezilcng “tiếnegap sứzilcc”.

Trưhnnbvkupc mắmcnnt Tôlkoz Mạhfnzc Mạhfnzc lúmrgxc nàhhwpy làhhwp mộyhjjt đurkehhwpn họzjedc sinh, vìajeythwa do chiềjshiu cao nêiaszn khôlkozng thấhdppy rõprrr đurkeưhnnbqrbpc trêiaszn bụpmtcc làhhwpajey.

Nhưhnnbng tiếnegang diễulbrn thuyếnegat đurkeưhnnbqrbpc microphone khuếnegach đurkehfnzi, cảtyjw quảtyjwng trưhnnbvakjng đurkejshiu nghe thấhdppy đurkeưhnnbqrbpc rõprrrhhwpng.

Chắmcnnc hẳhxgrn ngưhnnbvakji đurkeóhnnbzjedng đurkeang đurkeúmrgxng trong hàhhwpng ngũzjed họzjedc sinh chờvakjiaszn bụpmtcc đurkeúmrgxng khôlkozng……

lkoz Mạhfnzc Mạhfnzc nghĩbpoi vậpaxqy, châlkozn khôlkozng dừazjfng lạhfnzi, lậpaxqp tứzilcc đurkei đurkeếnegan cửahkza tòvguva lầmcnnu khoa họzjedc kỹlhev thuậpaxqt.

Đvvhtếnegan khi ——

“Nàhhwpy, họzjedc sinh kia, em đurkezilcng lạhfnzi!”

“……”

Tiếnegang kêiaszu nàhhwpy cáhnnbch đurkeâlkozy rấhdppt gầmcnnn, Tôlkoz Mạhfnzc Mạhfnzc theo bảtyjwn năkweyng dừazjfng châlkozn.

Khôlkozng chờvakjlkoz xoay ngưhnnbvakji, mộyhjjt ngưhnnbvakji đurkeàhhwpn ôlkozng trung niêiaszn mặklbmc áhnnbo sơkwey mi vàhhwp quầmcnnn tâlkozy, bụpmtcng cóhnnbkweyi bựsbre đurkei đurkeếnegan chỗqrbplkoz ——

“Em làhhwp họzjedc sinh củjomja Tam trung sao?”

Giọzjedng nóhnnbi củjomja ngưhnnbvakji đurkeàhhwpn ôlkozng cóhnnbkweyi nghiêiaszm khắmcnnc, cóhnnb lẽyutlhhwp thầmcnny giáhnnbo trong trưhnnbvakjng.

lkoz Mạhfnzc Mạhfnzc nghĩbpoi đurkeếnegan chuyệurken mìajeynh chuyểylpmn vàhhwpo Tam trung, do dựsbre mộyhjjt giâlkozy: “Dạhfnz……?”

Chủjomj nhiệurkem cáhnnbc khốgysui Háhnnbch Háhnnbch, cũzjedng chíthwanh làhhwp ngưhnnbvakji đurkeàhhwpn ôlkozng trung niêiaszn đurkeang đurkeúmrgxng trưhnnbvkupc mặklbmt Tôlkoz Mạhfnzc Mạhfnzc, nghe vậpaxqy thiếnegau chúmrgxt nữqrbpa đurkeãbpoi tứzilcc nổfctszjedi——

“Em cóhnnb phảtyjwi làhhwp họzjedc sinh Tam trung hay khôlkozng màhhwpzjedng khôlkozng biếnegat sao?”

lkoz Mạhfnzc Mạhfnzc bịcshwkwey đurkeếnegan ngâlkozy ngưhnnbvakji.

“Đvvhtsbreng phụpmtcc củjomja em đurkeâlkozu? Chàhhwpo cờvakj sao lạhfnzi khôlkozng mặklbmc đurkesbreng phụpmtcc —— còvguvn đurkeyhjji mũzjed!? Gỡyutlhnnbn xuốgysung cho tôlkozi!”

“……”

kwey thểylpmlkozhnnbi bỗqrbpng cứzilcng đurkevakj.

hnnbvkupi nóhnnbn áhnnbo, gưhnnbơkweyng mặklbmt côlkozhnnbkweyi trắmcnnng bệurkech.

Giâlkozy láhnnbt sau, dưhnnbvkupi bụpmtcc chủjomj tịcshwch.

“Ngạhfnzn ca!”

Lệurke Triếnegat đurkeèihqf thấhdppp giọzjedng, gấhdppp gáhnnbp nhảtyjwy lêiaszn từazjf cầmcnnu thang phíthwaa sau.

Đvvhtzilcng giữqrbpa mộyhjjt loạhfnzt họzjedc sinh khẩvakjn trưhnnbơkweyng chuẩvakjn bịcshw tiếnegap sứzilcc, nam sinh cóhnnb thầmcnnn sắmcnnc buồsbren ngủjomj kháhnnbc lạhfnz nhíthwau màhhwpy, nâlkozng đurkeôlkozi mắmcnnt đurkeen nháhnnbnh lêiaszn——

“?”

“Ngạhfnzn ca……” Lệurke Triếnegat chốgysung gốgysui cong eo, thởvakj hổfctsn hểylpmn nóhnnbi, “Tôlkozi mớvkupi thấhdppy, họzjedc tròvguv nhỏlpdr củjomja cậpaxqu—— bịcshw chủjomj nhiệurkem Háhnnbch tóhnnbm đurkeưhnnbqrbpc, bâlkozy giờvakj đurkeang ởvakj đurkeylpmng sau, tôlkozi nghe nóhnnbi cậpaxqu còvguvn bịcshw chủjomj nhiệurkem Háhnnbch érszrp buộyhjjc tháhnnbo nóhnnbn ra đurkeóhnnb!”

Trong lúmrgxc nóhnnbi, mệurket mỏlpdri trong mắmcnnt Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn bịcshw áhnnbt đurkei, anh khẽyutl nhíthwau màhhwpy, giọzjedng rấhdppt khàhhwpn.

“…… Phíthwaa sau?”

“Àxxvq, đurkeúmrgxng vậpaxqy, ởvakj đurkeóhnnb đurkeóhnnb——”

“……”

Dựsbrea vàhhwpo lợqrbpi thếnega trêiaszn bụpmtcc vàhhwp chiềjshiu cao củjomja mìajeynh, Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn khôlkozng mấhdppt quáhnnb nhiềjshiu sứzilcc, đurkeãbpoihnnb thểylpm thấhdppy đurkeưhnnbqrbpc dưhnnbvkupi cuốgysui quảtyjwng trưhnnbvakjng, hai thầmcnny tròvguvkwey hồsbre đurkezilcng đurkeóhnnb.

…… Vẫcshwn chưhnnba tháhnnbo nóhnnbn ra.

Nhưhnnbng vớvkupi títhwanh tìajeynh củjomja Háhnnbch Háhnnbch, cho dùkwey nghe ra làhhwp mộyhjjt côlkozrszr, nhiềjshiu lắmcnnm cũzjedng chỉmxadhnnb thểylpm nhẫcshwn đurkeưhnnbqrbpc nửahkza phúmrgxt.

“Ngạhfnzn ca, quảtyjwn hay mặklbmc kệurke?” Lệurke Triếnegat chầmcnnn chờvakj hỏlpdri. “Hay làhhwplkozi ——”

Cậpaxqu ta chưhnnba kịcshwp nóhnnbi hếnegat thìajey thấhdppy Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn nhérszro ấhdppn đurkeưhnnbvakjng*, bưhnnbvkupc ra từazjf nhóhnnbm họzjedc sinh xếnegap hàhhwpng tiếnegap sứzilcc, đurkei thẳhxgrng lêiaszn microphone duy nhấhdppt trêiaszn bụpmtcc.

*(Ấrszrn đurkeưhnnbvakjng: phầmcnnn giữqrbpa hai châlkozn màhhwpy)

mrgxc nàhhwpy, giáhnnbo viêiaszn chủjomj trìajey vẫcshwn đurkeang nóhnnbi dởvakj dang ——

“Dưhnnbvkupi đurkeâlkozy, mờvakji bạhfnzn họzjedc Quýbpoi Phưhnnbơkweyng Vâlkozn củjomja lớvkupp 11-15—— hảtyjw…… Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn?”

Giáhnnbo viêiaszn chủjomj trìajey theo bảtyjwn năkweyng hôlkoz nhỏlpdr mộyhjjt tiếnegang, đurkeưhnnbqrbpc microphone khuếnegach đurkehfnzi ra khắmcnnp rơkweyi.

Họzjedc sinh bêiaszn dưhnnbvkupi vốgysun dĩbpoi nghe đurkeếnegan sắmcnnp ngủjomj mấhdppt, vừazjfa nghe thấhdppy tìajeynh huốgysung bấhdppt ngờvakj trêiaszn đurkeâlkozy, tứzilcc khắmcnnc nhưhnnb đurkeưhnnbqrbpc bơkweym máhnnbu gàhhwp, sôlkozi nổfctsi ngẩvakjng đurkemcnnu, bốgysun phưhnnbơkweyng táhnnbm hưhnnbvkupng tụpmtc hộyhjji lêiaszn đurkeâlkozy.

Khôlkozng nóhnnbi đurkeếnegan từazjfng trậpaxqn ồsbren àhhwpo bêiaszn dưhnnbvkupi, ngay cảtyjw mấhdppy họzjedc sinh tiếnegap sứzilcc trêiaszn đurkeàhhwpi cũzjedng ngâlkozy ra tạhfnzi chỗqrbp, bảtyjwn thảtyjwo cũzjedng quêiaszn mấhdppt.

lkozy giờvakj giáhnnbo viêiaszn chủjomj trìajey mớvkupi lấhdppy lạhfnzi tinh thầmcnnn, vộyhjji vàhhwpng tắmcnnt microphone, thấhdppp giọzjedng nóhnnbi: “Bạhfnzn họzjedc Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn, còvguvn chưhnnba tớvkupi lưhnnbqrbpt em đurkeâlkozu!”

“……”

Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn giơkwey tay, ngóhnnbn tay thon dàhhwpi trắmcnnng nõprrrn đurkeyutl lấhdppy microphone, tuy nhiêiaszn microphone quáhnnb thấhdppp so vớvkupi anh, anh chỉmxadhnnb thểylpmkweyi cong ngưhnnbvakji xuốgysung

Giọzjedng nóhnnbi vốgysun đurkeãbpoihnnbvakji nháhnnbc bịcshw đurkeyhjjng táhnnbc nàhhwpy trởvakjiaszn càhhwpng từazjfthwanh khàhhwpn khàhhwpn trầmcnnm thấhdppp hơkweyn hai phầmcnnn——

“Xin lỗqrbpi. Cơkwey thểylpm khôlkozng thoảtyjwi máhnnbi lắmcnnm, xin phérszrp đurkeưhnnbqrbpc xen vàhhwpo.”

Lờvakji nóhnnbi còvguvn chưhnnba dứzilct, đurkeãbpoi bịcshw tiếnegang vỗqrbp tay tựsbre pháhnnbt dưhnnbvkupi quảtyjwng trưhnnbvakjng áhnnbt đurkei.

Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn phảtyjwng phấhdppt nhưhnnb khôlkozng nghe thấhdppy, con ngưhnnbơkweyi đurkeen nháhnnbnh trong trẻyutlo nâlkozng lêiaszn, tầmcnnm mắmcnnt rơkweyi xuốgysung chỗqrbphnnbvkupi cùkweyng củjomja quảtyjwng trưhnnbvakjng.

hnnb lẽyutl chủjomj nhiệurkem Háhnnbch đurkeãbpoi nghe thấhdppy đurkeyhjjng tĩbpoinh, tạhfnzm dừazjfng răkweyn dạhfnzy côlkozhnnbi, xoay đurkemcnnu nhìajeyn qua bụpmtcc bêiaszn đurkeâlkozy.

“…… Tôlkozi làhhwp Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn lớvkupp 11-1, sau đurkeâlkozy làhhwp kiếnegan thứzilcc tâlkozm đurkemcnnc môlkozn hóhnnba củjomja tôlkozi.”

Họzjedc sinh bêiaszn dưhnnbvkupi an tĩbpoinh lạhfnzi.

Giâlkozy láhnnbt sau.

Giọzjedng nóhnnbi lưhnnbvakji nháhnnbc vang lêiaszn giữqrbpa quảtyjwng trưhnnbvakjng yêiaszn ắmcnnng——

“Hidro, Heli, Liti, Beri, Brom; Cacbon, Nito, Oxi, Flo, Neon; Natri, Magie, Nhôlkozm, Si……”

“………………?”

Cảtyjw trưhnnbvakjng ngâlkozy ngốgysuc lặklbmng im.

Trêiaszn bụpmtcc, Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn khôlkozng nhanh khôlkozng chậpaxqm giưhnnbơkweyng mắmcnnt.

Phíthwaa sau đurkeyhjji ngũzjed xếnegap hàhhwpng củjomja họzjedc sinh, Háhnnbch Háhnnbch vừazjfa hồsbrei thầmcnnn, tứzilcc giậpaxqn giốgysung nhưhnnbhnnbhnnbc, bỏlpdr quêiaszn côlkozhnnbi đurkeylpmng sau hưhnnbvkupng vềjshi phíthwaa bụpmtcc đurkei đurkeếnegan.

Mi mắmcnnt rũzjed hồsbrei, che đurkesbreng tửahkz đurkeen nháhnnbnh.

Thưhnnbơkweyng Ngạhfnzn khẽyutl cong khóhnnbe môlkozi.

Hếnegat chưhnnbơkweyng 6

#xanh

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.