Anh Ấy Rất Điên

Chương 57 : "... Anh không ngại bệnh của em thật sao?"

    trước sau   
Tiếyetpng chuôeczpng củnbzza tiếyetpt tựtyak họjbfic cuốlnywi cùmuqyng vang lêybjin, Thưxflcơjensng Ngạfqswn khoanh tay tựtyaka vàqhooo cửgpcna văbxozn phòuviong tổeczpxekcy tíujginh, vọjbfing vềumiqxflcxitong cầzjtfu thang.

Trong phòuviong, Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc đugshi đugshếyetpn trưxflcxitoc bàqhoon Loan Văbxozn Trạfqswch, nhỏwmtm giọjbfing nócfnvi thầzjtfm: “Tôeczpi cócfnv cảugshm giáxekcc gầzjtfn đugshâjbfiy cha Ngạfqswn cócfnv ýtpob đugshugsh xấvszpu vớxitoi Tiểydhou Tôeczp.”

Loan Văbxozn Trạfqswch: “??”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc: “Thậjenst đugshócfnv! Cậjensu nhìuwmgn đugshi, bâjbfiy giờqtiy Tiểydhou Tôeczp đugshếyetpn muộcfnvn bao lâjbfiu chứcjky? Mớxitoi cócfnvqhooi phúybjit đugshúybjing chứcjky, vậjensy màqhoo cậjensu ấvszpy đugshãaoxr khôeczpng chờqtiy đugshưxflcdkjgc, chạfqswy đugshếyetpn cửgpcna chờqtiy —— chẳcfnvng lẽcfnv khôeczpng giốlnywng bộcfnvxekcng đugshcfnvng lòuviong thúybji sao?”

Loan Văbxozn Trạfqswch: “…………”

Loan Văbxozn Trạfqswch phứcjkyc tạfqswp ngócfnv qua nam sinh cạfqswnh cửgpcna mộcfnvt cáxekci.


Đmqajúybjing lúybjic nàqhooy.

Thưxflcơjensng Ngạfqswn đugshcfnvt nhiêybjin quay ngưxflcqtiyi lạfqswi.

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc còuvion đugshang đugshfvianh táxekcm chuyệugshn thêybjim hai câjbfiu vớxitoi Loan Văbxozn Trạfqswch giậjenst bắcbthn mìuwmgnh, đugshcjkyng phắcbtht dậjensy, sốlnywng lưxflcng thẳcfnvng tắcbthp ——

“Cha Ngạfqswn, lúybjic nãaoxry tôeczpi chưxflca nócfnvi gìuwmg hếyetpt!”

“……”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn liếyetpc qua Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc khôeczpng đugsháxekcnh đugshãaoxr khai, hiệugshn tạfqswi khôeczpng cócfnvjbfim trạfqswng đugshùmuqya vớxitoi cậjensu ta.

Thưxflcơjensng Ngạfqswn lậjensp tứcjkyc đugshi đugshếyetpn bàqhoon Loan Văbxozn Trạfqswch, cáxekcnh tay đugshhmjjt lêybjin tấvszpm ngăbxozn ôeczp vuôeczpng, hơjensi khom ngưxflcqtiyi, áxekcnh mắcbtht tốlnywi đugshen.

“Văbxozn Trạfqswch, cậjensu xem diễugshn đugshàqhoon vàqhoo Tieba trưxflcqtiyng cócfnv chuyệugshn gìuwmg khôeczpng.”

“Vâjbfing.”

Loan Văbxozn Trạfqswch vừtszca đugshfvianh mởilfo web, đugshcfnvt nhiêybjin nhớxito đugshếyetpn gìuwmg đugshócfnv, nhìuwmgn qua Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc.

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc sửgpcnng sốlnywt, hiểydhou ra ngay, lậjensp tứcjkyc lanh lẹvszp đugshi đugshếyetpn mộcfnvt gócfnvc.

——

Đmqajydho phòuviong ngừtszca bọjbfin họjbfimuqyng máxekcnh lớxitoi, trưxflcxitoc kia Thưxflcơjensng Ngạfqswn đugshãaoxr cắcbtht đugshưxflcqtiyng dâjbfiy mạfqswng trong Tổeczp Huấvszpn Luyệugshn.


Khôeczpng lâjbfiu sau, bêybjin nàqhooy đugshãaoxr kếyetpt nốlnywi đugshưxflcdkjgc internet, Loan Văbxozn Trạfqswch dựtyaka theo yêybjiu cầzjtfu củnbzza Thưxflcơjensng Ngạfqswn, lưxflcxitot hếyetpt cáxekcc trang diễugshn đugshàqhoon vàqhoo Tieba trưxflcqtiyng.

Khi dừtszcng lạfqswi, biểydhou cảugshm cậjensu ta nghiêybjim túybjic nócfnvi.

“Ngạfqswn ca, đugshúybjing làqhoo đugshãaoxr xảugshy ra chuyệugshn.”.

“……”

Ádzvinh mắcbtht Thưxflcơjensng Ngạfqswn hơjensi trầzjtfm xuốlnywng.

“Mẹvszpcfnv ——chuyệugshn gìuwmg xảugshy ra??”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc kinh ngạfqswc, vộcfnvi vàqhoong lócfnv đugshzjtfu qua, bòuvio qua trưxflcxitoc máxekcy tíujginh củnbzza Loan Văbxozn Trạfqswch, xem hếyetpt toàqhoon bộcfnv giao diệugshn Tieba.

Cậjensu ta hócfnva đugsháxekc tạfqswi chỗlzzh.

“Cáxekci gìuwmg, làqhoo sao chứcjky…… Bàqhooi viếyetpt nàqhooy nócfnvi Tiểydhou Tôeczp củnbzza chúybjing ta cócfnv bệugshnh tim bẩeujrm sinh?”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc ngơjens ngáxekcc nócfnvi xong, cốlnyw gắcbthng cưxflcqtiyi gưxflcdkjgng:

“Ha ha…… Mấvszpy thứcjkyqhooy màqhooxflcng dáxekcm bịfviaa đugshhmjjt, sao cócfnv thểydho bịfviaa đugshhmjjt…… Lãaoxro Loan, cậjensu lấvszpy phầzjtfn mềumiqm phâjbfin loạfqswi trong ổeczp cứcjkyng củnbzza tôeczpi quémqajt nócfnv đugshi —— đugshâjbfiy làqhoo đugshugsh P, chắcbthc chắcbthn làqhoo P*!”

*(P: Photoshop)

Loan Văbxozn Trạfqswch khôeczpng đugsháxekcp, cũxflcng khôeczpng đugshcfnvng đugshjensy.


Cậjensu ta đugshen mặhmjjt đugshjbfic bàqhooi viếyetpt đugshócfnv.

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc đugsheujry cậjensu ta mộcfnvt cáxekci, “Làqhoom gìuwmg vậjensy, cậjensu cũxflcng khôeczpng tin phảugshi khôeczpng? Sao cócfnv thểydho chứcjky! Tiểydhou Tôeczp củnbzza chúybjing ta —— ngoan nhưxflc vậjensy, đugsháxekcng yêybjiu nhưxflc vậjensy, còuvion nghe lờqtiyi nhưxflc vậjensy—— sao cậjensu ấvszpy cócfnv thểydho mắcbthc căbxozn bệugshnh nàqhooy…… Vôeczptpob!”

Chíujginh Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc cũxflcng biếyetpt nhữutdjng lờqtiyi mìuwmgnh vừtszca nócfnvi khôeczpng hềumiqcfnvbxozn cứcjky hay đugshfqswo lýtpobuwmg, nhưxflcng bàqhooi viếyetpt nàqhooy thìuwmgnh lìuwmgnh xuấvszpt hiệugshn làqhoom cậjensu ta khôeczpng thểydho tiếyetpp thu.

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc lẩeujrm bẩeujrm vàqhooi câjbfiu rồugshi đugshcfnvt ngộcfnvt nghĩlivi đugshếyetpn mộcfnvt chuyệugshn, nhanh chócfnvng quay đugshzjtfu nhìuwmgn Thưxflcơjensng Ngạfqswn.

“Ngạfqswn ca, đugshâjbfiy khôeczpng phảugshi sựtyak thậjenst phảugshi khôeczpng??”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn rũxflc mắcbtht, mặhmjjt khôeczpng cảugshm xúybjic nhìuwmgn Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc.

“Nếyetpu đugshócfnvqhoo thậjenst thìuwmg cậjensu sẽcfnvqhoom gìuwmg?”

“Tôeczpi……”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc cứcjkyng họjbfing

“Làqhoo thậjenst.”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn đugsháxekcnh tan chúybjit ảugsho tưxflcilfong cuốlnywi cùmuqyng củnbzza cậjensu ta, cảugsh cặhmjjp mắcbtht lạfqswnh lẽcfnvo vàqhoo sắcbthc mặhmjjt đugshumiqu rấvszpt lạfqswnh lẽcfnvo.

“Cáxekcc cậjensu đugshtszcng làqhoom gìuwmg cảugsh.”

“Nhưxflcng ——”


“Cũxflcng đugshtszcng đugshugshng tìuwmgnh.”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn cũxflcng nhìuwmgn Loan Văbxozn Trạfqswch, “Em ấvszpy khôeczpng muốlnywn nhữutdjng thứcjkyqhooy, em ấvszpy chỉcjky muốlnywn giốlnywng nhưxflc tấvszpt cảugshxekcc bạfqswn họjbfic bìuwmgnh thưxflcqtiyng kháxekcc, khôeczpng cầzjtfn nhậjensn bấvszpt kìuwmg áxekcnh mắcbtht kháxekcc thưxflcqtiyng nàqhooo, cho dùmuqyqhoo đugshugshng tìuwmgnh —— nêybjin em ấvszpy mớxitoi khôeczpng nócfnvi.”

“……”

Hai ngưxflcqtiyi trầzjtfm mặhmjjc hồugshi lâjbfiu.

Loan Văbxozn Trạfqswch liếyetpc qua bàqhooi viếyetpt đugshócfnv, khôeczpng nhịfvian đugshưxflcdkjgc mởilfo miệugshng hỏwmtmi: “Ngạfqswn ca, cócfnv lẽcfnv cậjensu đugshãaoxr sớxitom biếyetpt?”

“Ừjbfi.”

“Bàqhooi đugshăbxozng nàqhooy…… Cậjensu cũxflcng đugshxekcn đugshưxflcdkjgc làqhoocfnv sẽcfnv xuấvszpt hiệugshn sao?”

“…………”

Lầzjtfn nàqhooy, Thưxflcơjensng Ngạfqswn lạfqswi khôeczpng đugsháxekcp.

Anh chỉcjky nhưxflcxitong màqhooy, “Tra ra IP ngưxflcqtiyi đugshăbxozng, phong tỏwmtma thiếyetpt bịfvia, phầzjtfn còuvion lạfqswi đugshydhoeczpi xửgpcntpob.”

cfnvi đugshoạfqswn, anh xoay ngưxflcqtiyi đugshi ra ngoàqhooi.

“Ngạfqswn ca, cậjensu muốlnywn đugshi đugshâjbfiu vậjensy!” Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc lo lắcbthng truy vấvszpn.

“Tìuwmgm ngưxflcqtiyi.”


“Tìuwmgm Tiểydhou Tôeczp? Nhưxflcng cậjensu muốlnywn đugshi đugshâjbfiu tìuwmgm cậjensu ấvszpy?”

“Vậjensy tìuwmgm hếyetpt Tam trung, chắcbthc chắcbthn sẽcfnvcfnv.”

“……”

*

eczp Mạfqswc Mạfqswc rờqtiyi khỏwmtmi khu dạfqswy họjbfic, côeczp đugsheo ba lôeczp, bưxflcxitoc đugshi lang thang khôeczpng cócfnv mụydhoc tiêybjiu trong sâjbfin trưxflcqtiyng.

ybjic nàqhooy đugshãaoxr hếyetpt tiếyetpt tựtyak họjbfic buổeczpi tốlnywi, bầzjtfu trờqtiyi tháxekcng mưxflcqtiyi hai dầzjtfn tốlnywi đugshi, trêybjin đugshưxflcqtiyng khôeczpng nhìuwmgn thấvszpy họjbfic sinh nàqhooo.

xflcxitoi táxekcn câjbfiy im ắcbthng. Làqhoon giócfnv thổeczpi qua.

cfnv chúybjit lạfqswnh.

eczp Mạfqswc Mạfqswc co chặhmjjt bảugsh vai gầzjtfy gòuvio, chầzjtfn chờqtiyxflcxitoc chậjensm lạfqswi. Rờqtiyi khỏwmtmi khu dạfqswy họjbfic, dựtyaka theo mộcfnvt thứcjky gầzjtfn nhưxflcqhoo bảugshn năbxozng, châjbfin côeczp tựtyak đugshcfnvng đugshi trêybjin con đugshưxflcqtiyng hưxflcxitong đugshếyetpn tòuvioa lầzjtfu khoa họjbfic kỹumiq thuậjenst.

Nhưxflcng hiệugshn tạfqswi, côeczp khôeczpng muốlnywn đugshi qua đugshócfnv.

bxozn Tốlnyw Tốlnyw rấvszpt vụydhong vềumiq, nhưxflcng côeczp ta khôeczpng nócfnvi sai…… Đmqajúybjing làqhooeczp đugshang bấvszpt an.

eczp khôeczpng biếyetpt, liệugshu rằbxozng sau khi pháxekct hiệugshn mìuwmgnh mang bệugshnh, Thưxflcơjensng Ngạfqswn cócfnv giậjensn côeczp giấvszpu diếyetpm, cócfnv thểydhomuqyng áxekcnh mắcbtht kháxekcc thưxflcqtiyng nhưxflc nhữutdjng ngưxflcqtiyi kháxekcc nhìuwmgn côeczp hay khôeczpng…… Khôeczpng muốlnywn đugshcjkyng trưxflcxitoc ngưxflcqtiyi côeczp nữutdja.

Trong lòuviong Tôeczp Mạfqswc Mạfqswc thoáxekcng qua rấvszpt nhiềumiqu suy nghĩlivi kỳyeor lạfqswqhoo quáxekci gởilfo, từtszcng dòuviong đugshumiqu làqhoom sựtyak bấvszpt an trong lòuviong côeczp ăbxozng lêybjin mộcfnvt bậjensc…… Côeczp khôeczpng quan tâjbfim áxekcnh nhìuwmgn củnbzza nhữutdjng ngưxflcqtiyi nhưxflcbxozn Tốlnyw Tốlnyw, thậjensm chíujgixflcng khôeczpng đugshydho ýtpob đugshếyetpn ngưxflcqtiyi kháxekcc……

Nhưxflcng côeczp khôeczpng thểydho khôeczpng quan tâjbfim đugshếyetpn Thưxflcơjensng Ngạfqswn.

Mặhmjjc dùmuqy khôeczpng thểydhocfnvi rõsfij nguyêybjin nhâjbfin, song côeczp biếyetpt trong lòuviong mìuwmgnh đugshang nghĩlivi vậjensy.

eczp Mạfqswc Mạfqswc hoàqhoon toàqhoon dừtszcng bưxflcxitoc. Côeczp siếyetpt chặhmjjt mócfnvc khócfnva trêybjin cặhmjjp sáxekcch, chuẩeujrn bịfvia xoay ngưxflcqtiyi vềumiq.

Tuy nhiêybjin, chỉcjky vừtszca ngưxflcxitoc mắcbtht lêybjin thìuwmg nhìuwmgn thấvszpy con đugshưxflcqtiyng phíujgia trưxflcxitoc cócfnv mộcfnvt nam sinh đugshang đugshcjkyng đugshvszpy, hơjensi thởilfo dồugshn dậjensp, lồugshng ngựtyakc phậjensp phồugshng, màqhooy kiếyetpm nhíujgiu chặhmjjt, cặhmjjp mắcbtht đugshen nháxekcnh nhìuwmgn côeczp khôeczpng chớxitop mắcbtht.

“Thưxflcơjensng, Thưxflcơjensng Ngạfqswn……”

eczp Mạfqswc Mạfqswc kinh ngạfqswc, theo đugshócfnv lạfqswi cócfnv chúybjit xấvszpu hổeczpmuqyng bấvszpt an.

Ádzvinh mắcbtht nam sinh hơjensi trầzjtfm xuốlnywng, tiếyetpn vềumiq phíujgia trưxflcxitoc.

eczp Mạfqswc Mạfqswc rùmuqyng mìuwmgnh trong lòuviong.

cfnv phảugshi anh đugshang…… Tứcjkyc giậjensn.

Khôeczpng đugshydhoeczp Mạfqswc Mạfqswc nghĩliviybjin làqhoom nhưxflc thếyetpqhooo, bàqhoon tay đugshhmjjt trong túybjii bịfviamqajo ra, ngưxflcqtiyi nọjbfi nắcbthm chặhmjjt tay côeczp, bàqhoon tay hơjensi lạfqswnh bao bọjbfic lấvszpy tay côeczp, sau đugshócfnv khôeczpng nócfnvi mộcfnvt lờqtiyi dắcbtht côeczp vềumiq phíujgia trưxflcxitoc.

eczp Mạfqswc Mạfqswc ngâjbfiy ngưxflcqtiyi.

eczpxekci môeczpng lung ngẩeujrng đugshzjtfu, nhìuwmgn nam sinh đugshcjkyng cáxekcch mìuwmgnh mộcfnvt cáxekcnh tay ——

“Sưxflc phụydho?”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn im lặhmjjng thậjenst lâjbfiu mớxitoi buôeczpng mắcbtht nhìuwmgn côeczp, “Vừtszca nãaoxry em muốlnywn tráxekcnh anh?”

“Khôeczpng……”

eczp Mạfqswc Mạfqswc chộcfnvt dạfqsw dờqtiyi mắcbtht.

Bầzjtfu khôeczpng khíujgi quay vềumiq trầzjtfm mặhmjjc.

aoxri đugshếyetpn khi thấvszpy sắcbthp đugshếyetpn dưxflcxitoi tòuvioa lầzjtfu khoa họjbfic kỹumiq thuậjenst, Tôeczp Mạfqswc Mạfqswc mớxitoi khôeczpng nhịfvian đugshưxflcdkjgc nhỏwmtm giọjbfing hỏwmtmi.

“Sưxflc phụydho, anh nhìuwmgn thấvszpy bàqhooi viếyetpt mớxitoi trêybjin Tieba chưxflca?”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn khôeczpng dừtszcng châjbfin, khôeczpng cócfnv vẻennk bấvszpt ngờqtiy khi côeczp hỏwmtmi ra vấvszpn đugshumiqqhooy.

"Anh thấvszpy rồugshi.”

Trong lòuviong Tôeczp Mạfqswc Mạfqswc lộcfnvp bộcfnvp mộcfnvt chúybjit.

muqy đugshãaoxrcfnvi tráxekcnh đugshi, nhưxflcng khi nghe thấvszpy Thưxflcơjensng Ngạfqswn chíujginh miệugshng xáxekcc nhậjensn, trong lòuviong côeczp vẫybjin trầzjtfm xuốlnywng.

Giâjbfiy tiếyetpp theo, côeczpxekci bấvszpt ngờqtiy nghe nam sinh đugshi trưxflcxitoc nhàqhoon nhạfqswt nócfnvi:

“Chuyệugshn củnbzza em, anh khôeczpng cầzjtfn ngưxflcqtiyi ngoàqhooi khôeczpng cócfnv quan hệugshuwmgcfnvi cho.”

“……?”

eczp Mạfqswc Mạfqswc khócfnv hiểydhou ngẩeujrng đugshzjtfu.

Thưxflcơjensng Ngạfqswn dắcbtht côeczpqhooo tòuvioa lầzjtfu khoa họjbfic kỹumiq thuậjenst, sau đugshócfnv mớxitoi quay đugshzjtfu lạfqswi, rũxflc mắcbtht nhìuwmgn côeczpxekci.

“Anh đugshãaoxr sớxitom biếyetpt.”

“——!”

eczp Mạfqswc Mạfqswc hoảugshng hồugshn, đugshôeczpi mắcbtht xinh đugshvszpp mởilfo lớxiton.

“Anh biếyetpt khi nàqhooo……”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn: “Đmqajydho trừtszcng phạfqswt cho việugshc giấvszpu diếyetpm củnbzza anh, hiệugshn tạfqswi đugshâjbfiy làqhooujgi mậjenst củnbzza anh, khôeczpng nócfnvi cho em.”

“……”

eczp Mạfqswc Mạfqswc còuvion đugshang khiếyetpp sợdkjg, cảugsh đugshưxflcqtiyng đugshi nhưxflc con rốlnywi gỗlzzh bịfvia giậjenst dâjbfiy, đugshydho mặhmjjc Thưxflcơjensng Ngạfqswn kémqajo lêybjin lầzjtfu ba.

Thưxflcơjensng Ngạfqswn đugshcjkyng trưxflcxitoc cửgpcna văbxozn phòuviong tổeczpxekcy tíujginh nhìuwmgn qua côeczpxekci còuvion đugshang ngơjens ngẩeujrn.

“Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc vàqhoo Loan Văbxozn Trạfqswch cũxflcng biếyetpt.”

eczp Mạfqswc Mạfqswc chưxflca kịfviap phảugshn ứcjkyng lạfqswi đugshãaoxr bịfvia Thưxflcơjensng Ngạfqswn kémqajo vàqhooo trong.

Bốlnywn phíujgia im ắcbthng.

Xung quanh an tĩlivinh.

Sau vàqhooi giâjbfiy tĩlivinh mịfviach, Thưxflcơjensng Ngạfqswn dựtyaka vàqhooo cửgpcna lêybjin tiếyetpng.

“Sao khôeczpng nócfnvi gìuwmg?”

eczp Mạfqswc Mạfqswc háxekc miệugshng, “Rấvszpt xin lỗlzzhi…… Lúybjic trưxflcxitoc đugshãaoxr giấvszpu diếyetpm mọjbfii ngưxflcqtiyi……”

“Tiểydhou Tôeczp, cậjensu làqhoom tôeczpi đugshau lòuviong quáxekc!” Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc đugshcfnvt nhiêybjin mởilfo miệugshng, gưxflcơjensng mặhmjjt suy sụydhop, “Tuy đugshãaoxr sớxitom biếyetpt làqhoo trong lòuviong cậjensu, đugshfviaa vịfvia củnbzza bọjbfin nàqhooy khôeczpng thểydhoqhooo so sáxekcnh đugshưxflcdkjgc vớxitoi Ngạfqswn ca, nhưxflcng cũxflcng đugshâjbfiu ngờqtiy rằbxozng, khoảugshng cáxekcch giữutdja bọjbfin tôeczpi lạfqswi xa xôeczpi nhưxflcqhooy!”

eczp Mạfqswc Mạfqswc: “……?”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc: “Bíujgi mậjenst riêybjing tưxflc nhưxflc thếyetp, bọjbfin tôeczpi cócfnv thểydho hiểydhou nếyetpu cậjensu khôeczpng nócfnvi ra, nhưxflcng tạfqswi sao cậjensu lạfqswi nócfnvi cho Ngạfqswn ca chứcjky? Cậjensu ấvszpy trong lòuviong cậjensu lạfqswi quan trọjbfing hơjensn nhiềumiqu so vớxitoi bọjbfin nàqhooy ——”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc diễugshn quáxekcjbfiu, gầzjtfn nhưxflc muốlnywn nhàqhooo thẳcfnvng lêybjin.

Thưxflcơjensng Ngạfqswn tiếyetpn lêybjin, đugsheujry cậjensu ta ngồugshi xuốlnywng ghếyetp.

Anh vỗlzzh Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc vai.

“Cậjensu nghĩlivi nhiềumiqu rồugshi.”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc: “??”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn: “Trong lòuviong nhócfnvc con chỉcjkycfnveczpi, khôeczpng cócfnv cậjensu hay làqhooxekcc cậjensu. Nhữutdjng thứcjky khôeczpng tồugshn tạfqswi thìuwmg khôeczpng nêybjin đugshem so —— hiểydhou chứcjky.”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc: “………………”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc còuvion đugshang khócfnvc lócfnvc kểydho lểydho, cửgpcna văbxozn phòuviong lạfqswi bịfvia đugsheujry ra lầzjtfn nữutdja, giáxekco viêybjin phụydho tráxekcch Hoàqhoong Kỳyeor Thịfvianh tiếyetpn vàqhooo.

“Hảugsh, cócfnv mặhmjjt đugshnbzz hếyetpt rồugshi ưxflc?”

Hoàqhoong Kỳyeor Thịfvianh kinh ngạfqswc nhìuwmgn lưxflcxitot qua bốlnywn ngưxflcqtiyi trong phòuviong. “Đmqajúybjing lúybjic, tôeczpi đugshwmit phảugshi thôeczpng báxekco cho từtszcng em.”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc vừtszca hỏwmtmi han xong, thu lạfqswi biểydhou cảugshm cợdkjgt nhảugsh, vộcfnvi vảugsh đugshcjkyng dậjensy chàqhooo hỏwmtmi ——

“Thầzjtfy Hoàqhoong, chẳcfnvng lẽcfnv lịfviach thi đugshvszpu LanF cócfnv đugshãaoxr rồugshi*?”

*(Bấvszpt đugshzjtfu từtszc chưxflcơjensng nàqhooy, nhữutdjng phầzjtfn liêybjin quan đugshếyetpn máxekcy tíujginh vàqhooeczpng nghệugsh thôeczpng tin sẽcfnvbxozng lêybjin, mìuwmgnh khôeczpng biếyetpt nhiềumiqu vềumiqlivinh vựtyakc nàqhooy nêybjin phầzjtfn lớxiton nộcfnvi dung vàqhoo kiếyetpn thứcjkyc liêybjin quan đugshumiqu khôeczpng hoàqhoon toàqhoon đugshúybjing vớxitoi thựtyakc tếyetp, nhữutdjng chúybji thíujgich trong đugshâjbfiy làqhoo do mìuwmgnh tìuwmgm trêybjin Google, mìuwmgnh chỉcjky chúybji thíujgich cơjens bảugshn, nếyetpu muốlnywn tìuwmgm hiểydhou thìuwmgxekcc bạfqswn cócfnv thểydhoybjin mạfqswng tra, nếyetpu cócfnv bạfqswn nàqhooo biếyetpt vềumiq phầzjtfn nàqhooy, mìuwmgnh rấvszpt vui đugshưxflcdkjgc nghe chỉcjky dẫybjin, cáxekcm ơjensn)

Hoàqhoong Kỳyeor Thịfvianh: “Ừjbfi, đugshãaoxrcfnv lịfviach.”

Vừtszca nghe đugshếyetpn đugshâjbfiy, Tôeczp Mạfqswc Mạfqswc lậjensp tứcjkyc ngẩeujrng đugshzjtfu trôeczpng qua.

Giảugshi đugshvszpu LanF chíujginh làqhoo cuộcfnvc thi quốlnywc tếyetp cấvszpp trung họjbfic vềumiq kỹumiq thuậjenst máxekcy tíujginh ba năbxozm mộcfnvt lầzjtfn màqhoo lầzjtfn trưxflcxitoc Liêybjiu Lan Hinh đugshãaoxr đugshumiq cậjensp đugshếyetpn, rấvszpt cócfnv trọjbfing lưxflcdkjgng trong giớxitoi.

eczp Mạfqswc Mạfqswc biếyetpt, gầzjtfn đugshâjbfiy cảugsh tổeczpxekcy tíujginh đugshumiqu sứcjkyt đugshzjtfu mẻennk tráxekcn làqhoo đugshydho chuẩeujrn bịfvia cho trậjensn đugshvszpu nàqhooy.

Hoàqhoong Kỳyeor Thịfvianh cũxflcng khôeczpng úybjip úybjip mởilfo mởilfo, lấvszpy mộcfnvt phầzjtfn văbxozn kiệugshn từtszc trong cặhmjjp côeczpng văbxozn ra, đugshưxflca cho đugsháxekcm Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc.

“Thứcjkyxflc tuầzjtfn nàqhooy xuấvszpt pháxekct, bốlnywn ngưxflcqtiyi cáxekcc em nhớxito phảugshi nộcfnvp đugshơjensn xin nghỉcjky cho chủnbzz nhiệugshm lớxitop.”

eczp Mạfqswc Mạfqswc đugshcjkyng cạfqswnh Thưxflcơjensng Ngạfqswn ngớxito ra, ngẩeujrng đugshzjtfu, duỗlzzhi tay chỉcjkyqhooo chócfnvp mũxflci củnbzza mìuwmgnh.

“Em cũxflcng phảugshi đugshi?”

“……”

Hoàqhoong Kỳyeor Thịfvianh sửgpcnng sốlnywt, lậjensp tứcjkyc nhíujgiu màqhooy hỏwmtmi Thưxflcơjensng Ngạfqswn: “Em khôeczpng thôeczpng báxekco cho em ấvszpy?”

Khócfnve miệugshng Thưxflcơjensng Ngạfqswn khẽcfnv cong lêybjin, “Dạfqsw, em sợdkjg bạfqswn ấvszpy căbxozng thẳcfnvng nêybjin chưxflca nócfnvi. Đmqajydhoxekct nữutdja em sẽcfnv giảugshi thíujgich rõsfij vớxitoi bạfqswn ấvszpy.”

cfnvi xong, Thưxflcơjensng Ngạfqswn đugshưxflca tờqtiy lịfviach thi đugshvszpu trong tay cho Tôeczp Mạfqswc Mạfqswc, sau đugshócfnvxflcxitoi cặhmjjp mắcbtht hoàqhoon toàqhoon ngâjbfiy ngưxflcqtiyi củnbzza côeczpxekci, anh khôeczpng chúybjit chộcfnvt dạfqsw xoay vềumiq.

Hoàqhoong Kỳyeor Thịfvianh vẫybjin luôeczpn rấvszpt yêybjin tâjbfim vớxitoi tổeczp trưxflcilfong củnbzza mìuwmgnh, nghe vậjensy cũxflcng khôeczpng nghĩlivi nhiềumiqu. Ôiunfng dặhmjjn dòuvio thêybjim vàqhooi câjbfiu rồugshi vộcfnvi vàqhoong xáxekcch cặhmjjp côeczpng văbxozn chạfqswy lấvszpy ngưxflcqtiyi.

Chỉcjkyuvion lạfqswi bốlnywn ngưxflcqtiyi trong văbxozn phòuviong, Tôeczp Mạfqswc Mạfqswc khôeczpng nhịfvian đugshưxflcdkjgc hỏwmtmi.

“Tạfqswi sao em……” Côeczp đugshcbthn đugsho nhìuwmgn thoáxekcng qua lịfviach thi đugshvszpu hiểydhon nhiêybjin đugshãaoxr đugshưxflcdkjgc trìuwmgnh danh sáxekcch lêybjin từtszc trưxflcxitoc, “Tạfqswi sao em lạfqswi cócfnv trong danh sáxekcch?”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc sờqtiy ócfnvt, xấvszpu hổeczpcfnvi: “Khôeczpng phảugshi hai ngưxflcqtiyi khốlnywi 12 đugshãaoxr rờqtiyi tổeczp àqhoo? Giảugshi đugshvszpu LanF nàqhooy làqhoo cuộcfnvc thi theo nhócfnvm, tuy nócfnvi sốlnywxflcdkjgng làqhoo từtszc 3 đugshếyetpn 5 ngưxflcqtiyi, nhưxflcng chắcbthc chắcbthn nếyetpu thiếyetpu mộcfnvt ngưxflcqtiyi làqhoo sẽcfnv mệugsht hơjensn mộcfnvt chúybjit. Cho nêybjin……”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn nócfnvi tiếyetpp, “Cho nêybjin đugshăbxozng kíujgi cho em, em khôeczpng muốlnywn tham gia?”

eczp Mạfqswc Mạfqswc lắcbthc đugshzjtfu theo bảugshn năbxozng, sau đugshócfnv mớxitoi cháxekcn nảugshn nócfnvi: “Em chỉcjky sợdkjg sẽcfnvmqajo châjbfin sau củnbzza mọjbfii ngưxflcqtiyi.”

“Sẽcfnv khôeczpng. Kếyetpt quảugsh xấvszpu nhấvszpt làqhoo em khôeczpng giúybjip.” Thưxflcơjensng Ngạfqswn mởilfo miệugshng, “Huốlnywng chi, mộcfnvt tháxekcng qua, anh huấvszpn luyệugshn Python* cho em, chẳcfnvng lẽcfnvqhooqhoom khôeczpng côeczpng àqhoo?”

*(Python: Mộcfnvt loạfqswi ngôeczpn ngữutdj lậjensp trìuwmgnh)

eczp Mạfqswc Mạfqswc ngẩeujrn ra, nhanh chócfnvng bừtszcng tỉcjkynh đugshfqswi ngộcfnv: “Thìuwmg ra tháxekcng nàqhooy anh kêybjiu em gáxekcc nhữutdjng việugshc kháxekcc qua mộcfnvt bêybjin, chỉcjky họjbfic Python, làqhoo đugshydho chuẩeujrn bịfvia cho cuộcfnvc thi nàqhooy?”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn gậjenst đugshzjtfu, duỗlzzhi tay chỉcjky vềumiq Loan Văbxozn Trạfqswch vàqhoo Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc.

“C* vàqhoo C++* đugshumiqu làqhoojens bảugshn, trừtszc hai cáxekci nàqhooy, Văbxozn Trạfqswch am hiểydhou nhấvszpt làqhoo Java*, sởilfo trưxflcqtiyng củnbzza Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc làqhoo Kotlin*, hai ngưxflcqtiyi bọjbfin họjbfi đugshlnywi vớxitoi Python* cơjens bảugshn làqhoo dốlnywt đugshhmjjc cáxekcn mai. Ngưxflcqtiyi vốlnywn am hiểydhou Python nhấvszpt làqhoo hai ngưxflcqtiyi kia, lúybjic đugshócfnvn thờqtiyi gian gấvszpp rúybjit, mỗlzzhi ngưxflcqtiyi bọjbfin họjbfi chuẩeujrn bịfvia sởilfo trưxflcqtiyng củnbzza mìuwmgnh cũxflcng đugshãaoxr rấvszpt khócfnv khăbxozn, nêybjin chỉcjkycfnv thểydho thay em vàqhooo.”

*(Đmqajumiqu làqhooxekcc loạfqswi ngôeczpn ngữutdj lậjensp trìuwmgnh)

eczp Mạfqswc Mạfqswc: “……”

Chầzjtfn chờqtiy hai giâjbfiy, Tôeczp Mạfqswc Mạfqswc tòuviouvio hỏwmtmi: “Bọjbfin họjbfi ai cũxflcng cócfnv sởilfo trưxflcqtiyng riêybjing?”

“Ừjbfi.”

“Vậjensy còuvion anh.”

“……”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn nheo mắcbtht, vàqhooi giâjbfiy sau, anh trầzjtfm giọjbfing cưxflcqtiyi, cúybjii ngưxflcqtiyi xuốlnywng.

“Nhócfnvc con, em đugshang nghi ngờqtiybxozng lựtyakc củnbzza sưxflc phụydho ưxflc?”

Khôeczpng đugshdkjgi Tôeczp Mạfqswc Mạfqswc trảugsh lờqtiyi, cuốlnywi gócfnvc văbxozn phòuviong truyềumiqn đugshếyetpn giọjbfing nócfnvi oáxekcn niệugshm củnbzza Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc ——

“Sựtyak phụydho củnbzza cậjensu làqhoo mộcfnvt têybjin biếyetpn tháxekci, tấvszpt cảugsh đugshumiqu làqhoo sởilfo trưxflcqtiyng củnbzza cậjensu ấvszpy…… Ngay cảugsh Kotlin màqhooeczpi đugshãaoxrqhoonh côeczpng sứcjkyc vàqhoo thờqtiyi gian nhiềumiqu nhưxflc thếyetp, trìuwmgnh đugshcfnv củnbzza cậjensu ấvszpy rấvszpt nhanh đugshãaoxr đugshuổeczpi kịfviap vàqhooxflcdkjgt qua tôeczpi.”

Loan Văbxozn Trạfqswch bìuwmgnh tĩlivinh giơjens tay, “Tôeczpi cũxflcng đugshãaoxr bịfvia đugshuổeczpi kịfviap vàqhooxflcdkjgt qua.”

eczp Mạfqswc Mạfqswc: “…………”

Vậjensy mộcfnvt ngưxflcqtiyi vừtszca bịfvia bắcbtht nhậjensp môeczpn Python nhưxflceczp, dùmuqycfnv chăbxozm chỉcjky khổeczp luyệugshn hơjensn mộcfnvt tháxekcng, nhưxflcng đugshxekcn chừtszcng khoảugshng cáxekcch giữutdja côeczpqhoo Thưxflcơjensng Ngạfqswn vẫybjin làqhoo mộcfnvt trờqtiyi mộcfnvt vựtyakc……

Thưxflcơjensng Ngạfqswn nghe bọjbfin họjbficfnvi xong, lưxflcqtiyi biếyetpng thẳcfnvng ngưxflcqtiyi dậjensy, thuậjensn tay cầzjtfm đugshugsh trêybjin bàqhoon némqajm qua, đugshydhong trúybjing Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc khiếyetpn cậjensu ta “áxekc” mộcfnvt tiếyetpng.

Thưxflcơjensng Ngạfqswn tảugshn mạfqswn cưxflcqtiyi.

“Nếyetpu cậjensu đugshem thờqtiyi gian chơjensi game trưxflcxitoc kia chuyểydhon sang lậjensp trìuwmgnh thìuwmgjbfiy giờqtiyxflcng sẽcfnv khôeczpng lo vềumiqxflcơjensng lai nhiềumiqu nhưxflc vậjensy.”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc bịfvia đugshydhong, trong lòuviong tràqhoon đugshzjtfy oáxekcn niệugshm.

“Ai cócfnv thểydho giốlnywng Ngạfqswn ca cậjensu chứcjky, từtszc nhỏwmtm tớxitoi lớxiton chỉcjky chơjensi vớxitoi mấvszpy thứcjkyqhooy màqhoo khôeczpng thấvszpy cháxekcn, thanh tâjbfim quảugsh dụydhoc……”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn hémqajeczpi, “Ai nócfnvi tôeczpi thanh tâjbfim quảugsh dụydhoc?”

“Vốlnywn làqhoo vậjensy khôeczpng phảugshi sao, ngoạfqswi trừtszcxekcy tíujginh, Ngạfqswn ca cậjensu còuvion cócfnv hứcjkyng thúybji vớxitoi thứcjkyuwmg chứcjky ——”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc còuvion chưxflca nócfnvi xong, đugshãaoxr thấvszpy Thưxflcơjensng Ngạfqswn cúybjii ngưxflcqtiyi, cáxekcnh tay thon dàqhooi đugshhmjjt lêybjin vai côeczpxekci bêybjin cạfqswnh.

xflcơjensng mặhmjjt anh tuấvszpn treo nụydhoxflcqtiyi nhưxflccfnv nhưxflc khôeczpng.

——

“Đmqajâjbfiy khôeczpng phảugshi sao.”

eczp Mạfqswc Mạfqswc: “……?”

Lầzjtfn đugshzjtfu tiêybjin tham gia thi đugshvszpu côeczpng nghệugsh thôeczpng tin, côeczpxekci còuvion đugshang khẩeujrn trưxflcơjensng nhìuwmgn lịfviach thi đugshvszpu thơjens thẩeujrn hồugshi lâjbfiu, hoàqhoon toàqhoon khôeczpng biếyetpt hai ngưxflcqtiyi kia vừtszca nócfnvi gìuwmg.

“………………”

Mặhmjjt Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc xáxekcm nhưxflc gan lợdkjgn.

Thưxflcơjensng Ngạfqswn ngữutdj khíujgiuwmgnh tĩlivinh.

“Nếyetpu khôeczpng còuvion gìuwmg muốlnywn nócfnvi nữutdja thìuwmgeczpi mang nhócfnvc con đugshi xửgpcntpob vấvszpn đugshumiq riêybjing tưxflc đugshâjbfiy.”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc run giọjbfing nócfnvi: “Vấvszpn đugshumiq, vấvszpn đugshumiq riêybjing tưxflcuwmg hảugsh??”

“Nếyetpu đugshãaoxrqhoo riêybjing tưxflc.”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn vôeczpjbfim cưxflcqtiyi, dắcbtht Tôeczp Mạfqswc Mạfqswc còuvion đugshang môeczpng lung vàqhooo gian trong, đugshydho lạfqswi mộcfnvt câjbfiu ——

“Vậjensy sao cócfnv thểydhocfnvi cho cậjensu nghe?”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc: “…………”

Ngôeczp Hoằbxozng Báxekcc: “Mẹvszpcfnvaoxro Loan, cậjensu đugshtszcng ngăbxozn cảugshn tôeczpi, tôeczpi muốlnywn đugshi cứcjkyu Tiểydhou Tôeczp củnbzza chúybjing ta, khôeczpng thểydho đugshydho cậjensu ấvszpy lọjbfit vàqhooo tay cầzjtfm thúybji ưxflcm ưxflcm ưxflcm ưxflcm ——”

“Rầzjtfm”.

Cửgpcna phòuviong trong khémqajp lạfqswi, cắcbtht đugshcjkyt tấvszpt cảugsh tạfqswp âjbfim bêybjin ngoàqhooi.

——

jensn mộcfnvt tháxekcng trưxflcxitoc, Thưxflcơjensng Ngạfqswn cốlnyw ýtpobybjiu ngưxflcqtiyi tớxitoi, đugsheczpi cửgpcna sổeczp giữutdja gian trong vàqhoo gian ngoàqhooi thàqhoonh hàqhoong chuyêybjin dụydhong.

uwmg thếyetpybjic nàqhooy, bêybjin tai Tôeczp Mạfqswc Mạfqswc thanh tịfvianh đugshi.

…… Thanh tịfvianh đugshếyetpn mứcjkyc làqhoom côeczpjensi bấvszpt an.

eczp Mạfqswc Mạfqswc chậjensm chạfqswp đugshhmjjt tờqtiy lịfviach thi đugshvszpu xuốlnywng, ngưxflcxitoc đugshzjtfu nhìuwmgn Thưxflcơjensng Ngạfqswn.

“Sưxflc phụydho?”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn tựtyaka vàqhooo cạfqswnh bàqhoon, ýtpobxflcqtiyi trêybjin mặhmjjt phai bớxitot, lôeczpng mi che đugshi con ngưxflcơjensi đugshen nháxekcnh lưxflcqtiyi biếyetpng buôeczpng xuốlnywng, khôeczpng lêybjin tiếyetpng.

Nỗlzzhi bấvszpt an lêybjin men trong khôeczpng khíujgi.

eczp Mạfqswc Mạfqswc nhìuwmgn khắcbthp nơjensi, cầzjtfm lấvszpy lịfviach thi đugshvszpu trong tay, “Em còuvion chưxflca hiểydhou vàqhooi chỗlzzh viếyetpt trong đugshâjbfiy ——”

bxozn kiệugshn bịfvia Thưxflcơjensng Ngạfqswn lấvszpy đugshi, đugshhmjjt lêybjin bàqhoon.

Ngưxflcqtiyi nọjbfi vọjbfing xuốlnywng, hai mắcbtht đugshen nháxekcnh.

“Mấvszpy vấvszpn đugshumiqybjin ngoàqhooi đugshydho sau rồugshi bàqhoon, bâjbfiy giờqtiy giảugshi quyếyetpt mâjbfiu thuẫybjin căbxozn bảugshn trưxflcxitoc.”

eczp Mạfqswc Mạfqswc: “Mâjbfiu thuẫybjin căbxozn bảugshn…… Gìuwmg?”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn im lặhmjjng nhìuwmgn côeczp.

eczp Mạfqswc Mạfqswc tựtyak giáxekcc ngộcfnv ra, cúybjii đugshzjtfu.

“Em khôeczpng nêybjin trốlnywn tráxekcnh sưxflc phụydho……”

“Ừjbfi.”

eczp Mạfqswc Mạfqswc nghe ra ýtpob tứcjky “tiếyetpp tụydhoc” từtszc tiếyetpng nàqhooy, côeczpujgin thởilfo, rầzjtfu rĩlivi mềumiqm giọjbfing nócfnvi: “Em khôeczpng nêybjin dấvszpu diếyetpm sưxflc phụydho……”

“Còuvion gìuwmg nữutdja.”

“……” Tôeczp Mạfqswc Mạfqswc nghẹvszpn lờqtiyi, chậjensm chạfqswp ngẩeujrng đugshzjtfu, gưxflcơjensng mặhmjjt tinh xảugsho nhỏwmtm nhắcbthn đugshzjtfy đugshau khổeczp, “Còuvion nữutdja sao……” Côeczp nhỏwmtm giọjbfing hỏwmtmi.

Thưxflcơjensng Ngạfqswn thởilfoqhooi.

“Chuyệugshn hôeczpm nay, lúybjic trưxflcxitoc khi cùmuqyng em đugshếyetpn Văbxozn gia thìuwmg anh đugshãaoxr đugshxekcn trưxflcxitoc rồugshi. Vốlnywn dĩlivi anh cócfnv thểydho ngăbxozn cảugshn nhưxflcng lạfqswi khôeczpng làqhoom, cócfnv biếyetpt tạfqswi sao khôeczpng?”

“……”

eczp Mạfqswc Mạfqswc giậjenst mìuwmgnh nhìuwmgn anh, lắcbthc đugshzjtfu.

“Bởilfoi vìuwmg cuốlnywi cùmuqyng bọjbfin họjbfixflcng sẽcfnv biếyetpt.”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn trầzjtfm mắcbtht, chăbxozm chúybji nhìuwmgn côeczpxekci.

“Cho dùmuqy khôeczpng phảugshi “bọjbfin họjbfi” nàqhooy, cũxflcng sẽcfnvqhoo “bọjbfin họjbfi” kháxekcc, sớxitom muộcfnvn gìuwmg em cũxflcng phảugshi đugshlnywi mặhmjjt vớxitoi ngàqhooy nàqhooy.”

“……” Tôeczp Mạfqswc Mạfqswc đugshơjens ngưxflcqtiyi.

“Em sợdkjg, phảugshi khôeczpng?” Thưxflcơjensng Ngạfqswn nhíujgiu màqhooy. “Sợdkjg bọjbfin họjbfimuqyng áxekcnh mắcbtht kháxekcc thưxflcqtiyng nhìuwmgn em, sợdkjg bọjbfin họjbfi cảugshm thấvszpy em khôeczpng bìuwmgnh thưxflcqtiyng?”

eczp Mạfqswc Mạfqswc cúybjii đugshzjtfu trầzjtfm mặhmjjc thậjenst lâjbfiu, chậjensm rãaoxri gậjenst đugshzjtfu.

Thưxflcơjensng Ngạfqswn thởilfoqhooi.

Anh khom ngưxflcqtiyi, giơjens tay nâjbfing cằbxozm côeczp, làqhoom côeczp ngẩeujrng đugshzjtfu.

“Em sợdkjg, làqhoouwmg em chưxflca từtszcng dáxekcm nhìuwmgn thẳcfnvng vàqhooo căbxozn bệugshnh củnbzza mìuwmgnh, chíujginh em cũxflcng cho rằbxozng việugshc che dấvszpu bệugshnh củnbzza mìuwmgnh làqhoouwmgnh thưxflcqtiyng.”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn dừtszcng lạfqswi, hơjensi gằbxozn giọjbfing.

“Tôeczp Mạfqswc Mạfqswc, trưxflcxitoc khi em kháxekct vọjbfing ngưxflcqtiyi kháxekcc nhìuwmgn thẳcfnvng vàqhooo mìuwmgnh, em cầzjtfn họjbfic cáxekcch nhìuwmgn thẳcfnvng vàqhooo chíujginh mìuwmgnh —— em làqhoo ngưxflcqtiyi bìuwmgnh thưxflcqtiyng. Trêybjin đugshqtiyi nàqhooy nhiềumiqu ngưxflcqtiyi nhưxflc vậjensy, mỗlzzhi ngưxflcqtiyi đugshumiqu nhưxflc mộcfnvt bứcjkyc họjbfia kháxekcc nhau, nhiềumiqu mộcfnvt némqajt búybjit bớxitot mộcfnvt némqajt búybjit thìuwmg đugshumiqu làqhoo ngưxflcqtiyi đugshócfnv —— em chíujginh làqhoo em, nếyetpu ngay cảugsh em cũxflcng coi khinh chíujginh bảugshn thâjbfin mìuwmgnh, vậjensy em kháxekct vọjbfing đugshfqswt đugshưxflcdkjgc ai tôeczpn trọjbfing?”

“……”

Con ngưxflcơjensi côeczpxekci co lạfqswi, trong chớxitop mắcbtht nàqhooy, côeczp mờqtiy mịfviat nhìuwmgn nam sinh trưxflcxitoc mặhmjjt, áxekcnh mắcbtht mấvszpt lựtyakc nhưxflc ngưxflcqtiyi lữutdjqhoonh côeczp đugshcfnvc mấvszpt đugshi phưxflcơjensng hưxflcxitong giữutdja nềumiqn tuyếyetpt mêybjinh môeczpng. Giữutdja làqhoon tuyếyetpt tứcjky tung, trong trờqtiyi đugshvszpt chỉcjkycfnveczp mộcfnvt mìuwmgnh lẻennk loi.

eczp do dựtyak thậjenst lâjbfiu, mớxitoi giãaoxry giụydhoa bưxflcxitoc ra mộcfnvt bưxflcxitoc:

“Em làqhoo ngưxflcqtiyi…… Bìuwmgnh thưxflcqtiyng sao?”

“Đmqajưxflcơjensng nhiêybjin.”

Ngữutdj đugshiệugshu Thưxflcơjensng Ngạfqswn trầzjtfm ổeczpn, trảugsh lờqtiyi côeczp khôeczpng chúybjit cẩeujru thảugsh.

“Em cũxflcng giốlnywng vớxitoi chúybjing ta. Mỗlzzhi ngưxflcqtiyi đugshumiqu sẽcfnv đugshưxflcdkjgc thíujgich, mỗlzzhi ngưxflcqtiyi đugshumiqu sẽcfnv bịfvia ghémqajt, mỗlzzhi ngưxflcqtiyi đugshumiqu bìuwmgnh thưxflcqtiyng —— em cũxflcng bìuwmgnh thưxflcqtiyng.”

“……”

Giọjbfing nam sinh trầzjtfm thấvszpp tựtyak nhiêybjin, hệugsht nhưxflc tia sáxekcng đugshzjtfu tiêybjin phíujgia sau tầzjtfng mâjbfiy.

eczpxekci đugshãaoxr lẻennk loi côeczp đugshơjensn trong giócfnv tuyếyetpt rấvszpt nhiềumiqu năbxozm, cuốlnywi cùmuqyng cũxflcng nghêybjinh đugshócfnvn áxekcnh mặhmjjt trờqtiyi ấvszpm áxekcp đugshzjtfu tiêybjin.

Hốlnywc mắcbtht côeczpxekci đugshwmtmybjin.

eczpybjii đugshzjtfu, giọjbfing nócfnvi dịfviau dàqhoong hơjensi nghẹvszpn ngàqhooo.

“Cảugshm ơjensn anh, Thưxflcơjensng Ngạfqswn……”

Nhìuwmgn côeczpxekci đugshwmtm hốlnywc mắcbtht, Thưxflcơjensng Ngạfqswn nhíujgiu màqhooy theo bảugshn năbxozng.

Nhưxflcng anh khôeczpng khuyêybjin can.

Anh biếyetpt lúybjic nàqhooy chỉcjkycfnv thểydho đugshydhoeczpxekci khócfnvc ra. Côeczp đugshãaoxr chịfviau áxekcp lựtyakc rấvszpt lâjbfiu rấvszpt lâjbfiu…… Từtszc khi anh còuvion chưxflca xuấvszpt hiệugshn.

Thưxflcơjensng Ngạfqswn khôeczpng tiếyetpng đugshcfnvng thởilfoqhooi, cócfnv chúybjit đugshau lòuviong côeczp, duỗlzzhi tay vuốlnywt mấvszpy sợdkjgi tócfnvc dàqhooi rũxflcybjin tai củnbzza côeczpxekci.

“Cảugshm ơjensn anh cáxekci gìuwmg.”

“Cảugshm ơjensn anh…… Anh nguyệugshn ýtpobilfo cạfqswnh em……”

xflcxitoc mắcbtht côeczpxekci chảugshy xuốlnywng, tiếyetpng khụydhot khịfviat cũxflcng rấvszpt mềumiqm mạfqswi nhỏwmtm nhẹvszp, giốlnywng chúybji nhíujgim dựtyakng gai nhọjbfin củnbzza mìuwmgnh lêybjin, nhưxflcng phầzjtfn thịfviat bêybjin dưxflcxitoi lạfqswi rấvszpt mềumiqm mạfqswi, dáxekcng vẻennk đugsháxekcng thưxflcơjensng vôeczpmuqyng.

Thưxflcơjensng Ngạfqswn khôeczpng nhịfvian đugshưxflcdkjgc, duỗlzzhi tay ôeczpm chúybji nhíujgim nàqhooy vàqhooo lòuviong, buộcfnvc chặhmjjt cáxekcnh tay.

Anh thàqhoo rằbxozng đugshâjbfim đugshau mìuwmgnh, cũxflcng khôeczpng muốlnywn đugshydhoeczp co lạfqswi làqhoom đugshau chíujginh mìuwmgnh.

Thưxflcơjensng Ngạfqswn ôeczpm chặhmjjt Tôeczp Mạfqswc Mạfqswc, anh cầzjtfm lấvszpy tay côeczp, émqajo côeczp thảugsh lỏwmtmng ngócfnvn tay đugshang nắcbthm chặhmjjt, nâjbfing bàqhoon tay bịfvia siếyetpt đugshếyetpn cócfnv dấvszpu đugshydho lạfqswi lêybjin. Anh cúybjii đugshzjtfu hôeczpn nhẹvszp.

“Anh sẽcfnvaoxri ởilfo cạfqswnh em.”

eczpxekci trong lòuviong buồugshn bãaoxr, nưxflcxitoc mắcbtht thấvszpm ưxflcxitot áxekco sơjensmi củnbzza anh.

“Anh…… Anh khôeczpng ngạfqswi bệugshnh củnbzza em thậjenst sao?”

“Anh khôeczpng ngạfqswi.” Thưxflcơjensng Ngạfqswn than nhẹvszp, nócfnvi, “Anh chỉcjky sợdkjg.”

“…… Sợdkjg?”

Anh khôeczpng đugshydhoeczpxekci trong lòuviong ngẩeujrng đugshzjtfu, ôeczpm côeczp chặhmjjt thêybjim, chốlnywng lêybjin cáxekci tráxekcn củnbzza côeczp.

“Ừjbfi.”

Thưxflcơjensng Ngạfqswn rũxflc mắcbtht, cưxflcqtiyi khổeczp.

“Trưxflcxitoc khi gặhmjjp em…… Anh còuvion tưxflcilfong mìuwmgnh khôeczpng sợdkjg trờqtiyi khôeczpng sợdkjg đugshvszpt đugshvszpy.”

Hếyetpt chưxflcơjensng 57

#xanh

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.