Anh Ấy Rất Điên

Chương 55 : "Trong lòng em, sư phụ không bằng cầm thú ư?"

    trước sau   
“Nhưdkpyng màrwbe, sózupui đbjndãwxlj bịhtbr em dắioeht vàrwbeo…… Làrwbem sao bâhsscy giờzcno?”

Trong căcigmn phònqzsng tốnlafi tăcigmm chỉxhsozupu áezcznh trăcigmng, nhiệaepkt đbjndfwpv québfdpt qua bêzzgwn tai làrwbem bầcigmu khôaepkng khípubfrwbeng thêzzgwm áezczi muộfwpvi.

aepk Mạdmqec Mạdmqec khôaepkng nhịhtbrn đbjndưdkpywowlc khẽuzgu run.

Đvqpbnqzsi lấrrjay bêzzgwn tai mộfwpvt tiếetbqng cưdkpyzcnoi khàrwben khàrwben ——

“Nhózupuc con, trong lònqzsng em, sưdkpy phụeyxc khôaepkng bằekgjng cầcigmm thúaofe nhưdkpy thếetbq ưdkpy.”

aepk Mạdmqec Mạdmqec: “…… Khôaepkng, khôaepkng cózupu.”


“Vậaepky em run cáezczi gìexay?”

“……”

Nghe ra sựeyxc đbjndùflrpa giỡmcnkn khôaepkng che dấrrjau trong giọcohvng đbjndiệaepku củmcnka anh, Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec ngậaepkm chặvdtst miệaepkng, khôaepkng lêzzgwn tiếetbqng nữioeha.

Thờzcnoi gian, đbjndhtbra đbjndiểaofem vàrwbe mứcigmc đbjndfwpv tốnlafi tăcigmm đbjndlhupu nguy hiểaofem, hiệaepkn tạdmqei Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen khôaepkng hềlhupzupu chúaofet típubfn nhiệaepkm gìexay vớemmsi nhâhsscn típubfnh vàrwbe đbjndiểaofem giớemmsi hạdmqen củmcnka bảrcxan thâhsscn, nêzzgwn anh tựeyxc giáezczc lui nửdnoja bưdkpyemmsc.

Nhưdkpyng cũdgckng khôaepkng buôaepkng cáezcznh tay côaepkezczi ra.

Hiểaofen nhiêzzgwn Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec cũdgckng nhậaepkn ra, côaepk giậaepkt nhẹnmun tay, sau đbjndózupu khózupu hiểaofeu ngửdnoja đbjndcigmu nhìexayn anh.

“Anh cònqzsn chưdkpya đbjndi sao?”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen kébfdpo côaepkezczi đbjndếetbqn trưdkpyemmsc cửdnoja sổnqzsezczt đbjndrrjat, bêzzgwn ngoàrwbei làrwbe hoa láezczrwbe áezcznh trăcigmng, nghe vậaepky thìexay nghiêzzgwng ngưdkpyzcnoi.

“Vấrrjat vảrcxa lắioehm anh mớemmsi lébfdpn lêzzgwn đbjndưdkpywowlc, em đbjndãwxlj đbjnduổnqzsi anh đbjndi liềlhupn?”

“……”

aepk Mạdmqec Mạdmqec khôaepkng khua môaepki múaofea mébfdpp vớemmsi anh, rúaofet tay vềlhup. Côaepk xoay ngưdkpyzcnoi, bưdkpyemmsc bàrwben châhsscn trắioehng nõbfdpn, chạdmqey đbjndếetbqn bêzzgwn cạdmqenh tủmcnk quầcigmn áezczo, lấrrjay ra mộfwpvt cáezczi đbjndaepkm trònqzsn mềlhupm mạdmqei.

zupu lẽuzgurwbe mộfwpvt đbjndôaepki vớemmsi cáezczi trêzzgwn mặvdtst đbjndrrjat.

Thấrrjay côaepkezczi đbjndeabo mặvdtst cầcigmm đbjndahpo qua đbjndưdkpya cho mìexaynh, khózupuzupu khi Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen sinh ra chúaofet hảrcxao cảrcxam vớemmsi Văcigmn gia.


—— Mặvdtsc dùflrp chỉxhsoexay ngôaepki nhàrwberwbey cózupu mộfwpvt cặvdtsp đbjndaepkm.

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen nhậaepkn lấrrjay.

Hai ngưdkpyzcnoi sózupung vai, ngồahpoi xuốnlafng trưdkpyemmsc cửdnoja sổnqzsezczt đbjndrrjat.

Chạdmqec câhsscy ngoàrwbei cửdnoja sổnqzs bịhtbrzupung tốnlafi bao lấrrjay, khi mặvdtst trăcigmng trêzzgwn bầcigmu trờzcnoi bịhtbr tầcigmng mâhsscy hơzveyi mỏeabong che khuấrrjat, chúaofet áezcznh sáezczng ípubft ỏeaboi trong phònqzsng cũdgckng biếetbqn mấrrjat.

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen nghiêzzgwng mắioeht, vẫcofyn luôaepkn nhìexayn côaepkezczi bêzzgwn cạdmqenh.

aepk Mạdmqec Mạdmqec cũdgckng thu mắioeht lạdmqei từdnoj ngoàrwbei cửdnoja sổnqzs, chậaepkm rãwxlji gốnlafi lêzzgwn cáezcznh tay đbjndvdtst trêzzgwn đbjndcigmu gốnlafi củmcnka mìexaynh, nghiêzzgwng mặvdtst, thấrrjap giọcohvng lẩeguxm bẩeguxm: “Thậaepkt thầcigmn kỳpcef……”

“Hửdnojm?”

Ngózupun tay đbjndvdtst bêzzgwn ngưdkpyzcnoi củmcnka Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen đbjndfwpvng đbjndaepky, cuốnlafi cùflrpng anh vẫcofyn khôaepkng nhịhtbrn xuốnlafng, vưdkpyơzveyn tay xoa nhẹnmun đbjndcigmu côaepkezczi, mỉxhsom cưdkpyzcnoi hỏeaboi, “Cáezczi gìexay thầcigmn kỳpcef?”

aepk Mạdmqec Mạdmqec ngưdkpyemmsc mắioeht, “Làrwbe…… Chỉxhsozupu hai ngưdkpyzcnoi làrwbe em vàrwbedkpy phụeyxc, khôaepkng nózupui lờzcnoi nàrwbeo, thậaepkt yêzzgwn tĩdmqenh, nhưdkpyng hìexaynh nhưdkpy lạdmqei khôaepkng cózupu chúaofet xấrrjau hổnqzsrwbeo.”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen thấrrjap giọcohvng cưdkpyzcnoi rộfwpvzzgwn.

“Chuyệaepkn nàrwbey rấrrjat thầcigmn kỳpcef?”

aepk Mạdmqec Mạdmqec nhìexayn anh.

rwben tay đbjndvdtst trêzzgwn đbjndcigmu côaepk củmcnka Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen do dựeyxc mộfwpvt chúaofet rồahpoi vỗvlvt vỗvlvt.


Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen giậaepkt mìexaynh.

Anh áezczp ngưdkpyzcnoi qua, cưdkpyzcnoi khẽuzguzzgwn tai côaepkezczi, “Vậaepky sau nàrwbey, sưdkpy phụeyxc mang em đbjndi làrwbem thậaepkt nhiềlhupu chuyệaepkn thầcigmn kỳpcef, đbjndưdkpywowlc khôaepkng?”

aepk Mạdmqec Mạdmqec: “…………”

Khôaepkng biếetbqt vìexay sao, cảrcxam giáezczc Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen cho côaepkaofec nàrwbey nhưdkpy chózupuzupui đbjndózupung giảrcxarwbem bàrwbe ngoạdmqei, chốnlafng gậaepky đbjndcigmng bêzzgwn ngoàrwbei cửdnoja sổnqzsbfdp cửdnoja trong truyệaepkn thiếetbqu nhi.

aepk Mạdmqec Mạdmqec trầcigmm mặvdtsc hai giâhsscy.

“Khôaepkng đbjndưdkpywowlc.”

——

Lạdmqech cạdmqech, bébfdp thỏeabo trắioehng cảrcxanh giáezczc đbjndózupung cửdnoja lạdmqei.

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen khôaepkng nhịhtbrn đbjndưdkpywowlc bậaepkt cưdkpyzcnoi.

Anh lùflrpi ngưdkpyzcnoi lạdmqei, khôaepkng chọcohvc côaepk, “Em thưdkpyzcnong xuyêzzgwn ngồahpoi mộfwpvt mìexaynh nhưdkpy vầcigmy?”

“Ừsbqym.” Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec đbjndáezczp nhỏeabo.

Cặvdtsp mắioeht Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen khẽuzgu đbjndfwpvng, “Khôaepkng nhàrwbem cháezczn sao.”

aepk Mạdmqec Mạdmqec nghĩdmqe ngợwowli, lắioehc đbjndcigmu, “Quen làrwbe đbjndưdkpywowlc.”


“……”

Ámvbunh mắioeht Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen hơzveyi trầcigmm xuốnlafng.

“Thàrwbenh thózupui quen làrwbe đbjndưdkpywowlc”.

Nhưdkpyng côaepk chỉxhso mớemmsi cózupudkpyzcnoi sáezczu tuổnqzsi, cơzvey thểaofe lạdmqei mang bệaepknh, nhiềlhupu năcigmm nhưdkpy vậaepky, làrwbem sao cózupu thểaofe quen ởojaa mộfwpvt mìexaynh kia chứcigm?

Nhàrwbe họcohvaepk……

rwben tay bêzzgwn sưdkpyzcnon củmcnka Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen chậaepkm rãwxlji nắioehm chặvdtst, áezcznh mắioeht dờzcnoi qua mộfwpvt bêzzgwn, khôaepkng tiếetbqp tụeyxcc đbjndnlafi diệaepkn vớemmsi côaepk nữioeha, sợwowl rằekgjng cảrcxam xúaofec lúaofec nàrwbey củmcnka mìexaynh sẽuzgu dạdmqeo côaepk.

“Em thípubfch ngôaepki sao.”

Đvqpbfwpvt nhiêzzgwn côaepkzupui khẽuzgu.

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen nghiêzzgwng mắioeht nhìexayn côaepk, Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec đbjndang ngưdkpyemmsc cổnqzs, cằekgjm nhònqzsn nhọcohvn, nhìexayn bầcigmu trờzcnoi đbjndêzzgwm bêzzgwn ngoàrwbei cửdnoja sổnqzs, cònqzsn cózupu nhữioehng ngôaepki sao vụeyxcn vặvdtst, loang lổnqzs nhưdkpy đbjndưdkpywowlc ngưdkpyzcnoi ta tùflrpy tiệaepkn rảrcxai ra khắioehp nơzveyi.

Khózupue mắioeht côaepk cong xuốnlafng.

“Bọcohvn chúaofeng biếetbqt nghe em nózupui chuyệaepkn, cũdgckng vẫcofyn luôaepkn bêzzgwn cạdmqenh em, em cózupu thểaofe đbjndcohvc têzzgwn rấrrjat nhiềlhupu chònqzsm trong đbjndózupu, làrwbe mẹnmun việaepkn trưdkpyojaang đbjndãwxlj dạdmqey cho em ——”

aepkezczi đbjndfwpvt ngộfwpvt im bặvdtst.

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen cũdgckng nhạdmqey bébfdpn pháezczt hiệaepkn ngưdkpyzcnoi đbjndãwxlj xuấrrjat hiệaepkn trong lờzcnoi côaepk.


“Mẹnmun việaepkn trưdkpyojaang làrwbe ai?”

“……”

Cặvdtsp mắioeht Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec lózupue lózupue, đbjndioehn đbjndo rồahpoi bấrrjat an cúaofei gằekgjm xuốnlafng.

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen hơzveyi khózupu chịhtbru.

Ámvbunh mắioeht anh tốnlafi đbjnden, trêzzgwn mặvdtst chỉxhso lộfwpv ra nụeyxcdkpyzcnoi mỏeabong manh, “Bâhsscy giờzcno khôaepkng muốnlafn kểaofe, vậaepky sau nàrwbey rồahpoi kểaofe.”

“……”

aepkezczi hãwxljy cònqzsn chôaepkn mặvdtst vàrwbeo đbjndózupu, khôaepkng chịhtbru nózupui mộfwpvt chữioeh.

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen đbjndwowli mộfwpvt hồahpoi lâhsscu, khôaepkng tiếetbqng đbjndfwpvng thởojaarwbei trong lònqzsng.

Anh đbjndcigmng lêzzgwn, sờzcno đbjndcigmu côaepk, “Tốnlafi nay nghĩdmqe ngơzveyi cho tốnlaft, sưdkpy phụeyxc đbjndi trưdkpyemmsc, ha?”

“…………”

Đvqpbáezczp lạdmqei anh chỉxhsozupu sựeyxc tịhtbrch mịhtbrch.

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen khôaepkng cưdkpymcnkng cầcigmu, xoay ngưdkpyzcnoi đbjndi đbjndếetbqn cửdnoja phònqzsng. Ngay lúaofec anh nắioehm tay nắioehm cửdnoja, đbjndekgjng sau đbjndfwpvt nhiêzzgwn vang lêzzgwn mộfwpvt tiếetbqng nózupui rấrrjat nhỏeabo ——

“Nhiềlhupu nhấrrjat làrwbe mộfwpvt năcigmm.”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen bỗvlvtng dưdkpyng quay ngưdkpyzcnoi.

aepkezczi đbjndưdkpya lưdkpyng vềlhup phípubfa anh, bózupung dáezczng nhỏeabo nhắioehn co lạdmqei ởojaa đbjndózupu.

Khôaepkng khípubf trong phònqzsng bịhtbr thanh âhsscm nàrwbey làrwbem chấrrjan đbjndfwpvng.

“Trong vònqzsng mộfwpvt năcigmm, em sẽuzguzupui hếetbqt tấrrjat cảrcxa cho sưdkpy phụeyxc.”

“……”

“Vậaepky nêzzgwn, sưdkpy phụeyxczupu thểaofe chờzcno em khôaepkng?”

“…………”

Lầcigmn nàrwbey, Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen trầcigmm mặvdtsc cựeyxcc kìexayhsscu.

hsscu đbjndếetbqn mứcigmc làrwbem trong lònqzsng côaepkhsscng lêzzgwn nỗvlvti bấrrjat an, anh mớemmsi lêzzgwn tiếetbqng hỏeaboi:

“Tạdmqei sao lạdmqei làrwbe mộfwpvt năcigmm?”

Nhữioehng cảrcxam xúaofec bấrrjat an bònqzszzgwn khắioehp ngưdkpyzcnoi anh, im lặvdtsng cắioehn xébfdp lồahpong ngựeyxcc anh.

aepk Mạdmqec Mạdmqec trảrcxa lờzcnoi: “Bởojaai vìexay trưdkpyemmsc mưdkpyzcnoi táezczm tuổnqzsi, em cầcigmn phảrcxai làrwbem mộfwpvt quyếetbqt đbjndhtbrnh rấrrjat quan trọcohvng.…… trưdkpyemmsc lúaofec đbjndózupu, em muốnlafn …… Cózupu thểaofe em sẽuzgu nhờzcnodkpy phụeyxczupui cho em, nêzzgwn chọcohvn nhưdkpy thếetbqrwbeo.”

Thâhsscn ảrcxanh nam sinh trong bózupung tốnlafi cưdkpyơzveyng cứcigmng hồahpoi lâhsscu.

Sau mộfwpvt lúaofec lâhsscu.

Anh buôaepkng mắioeht, thấrrjap giọcohvng.

“Đvqpbưdkpywowlc.”

“Anh chờzcno em.”

“……”

Cửdnoja phònqzsng mởojaa ra rồahpoi khébfdpp lạdmqei.

Vầcigmng trăcigmng trònqzsn treo trêzzgwn ngọcohvn câhsscy đbjndang lébfdpn lúaofet trốnlafn đbjndekgjng sau nhữioehng đbjndáezczm mâhsscy.

……

Đvqpbi ra từdnoj biệaepkt thựeyxccigmn gia, trêzzgwn đbjndưdkpyzcnong càrwbeng thêzzgwm yêzzgwn tĩdmqenh.

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen mặvdtst khôaepkng biểaofeu cảrcxam, khuôaepkn mặvdtst tuấrrjan túaofedkpyemmsi áezcznh trăcigmng càrwbeng lộfwpv ra vàrwbei phầcigmn bébfdpn nhọcohvn băcigmng giáezcz.

Anh trởojaa vềlhup xe nhàrwbeexaynh, mưdkpywowln đbjndiệaepkn thoạdmqei củmcnka tàrwbei xếetbq rồahpoi gọcohvi đbjndi.

zzgwn kia khôaepkng mấrrjat bao lâhsscu đbjndãwxlj bắioeht máezczy.

Giọcohvng Bạdmqec Ngậaepkt vang lêzzgwn từdnojzzgwn kia ——

“Đvqpbdmqei ca, tôaepki gọcohvi cậaepku làrwbe đbjnddmqei ca đbjndưdkpywowlc chưdkpya? Sắioehp sửdnoja chípubfn giờzcno rồahpoi, tôaepki cònqzsn làrwbe ngưdkpyzcnoi trưdkpyojaang thàrwbenh cảrcxa thểaofe chấrrjat vàrwbe tinh thầcigmn đbjndlhupu khỏeaboe mạdmqenh, tôaepki cũdgckng cózupu cuộfwpvc sốnlafng vềlhup đbjndêzzgwm —— đbjndưdkpyơzveyng nhiêzzgwn tôaepki biếetbqt cậaepku khôaepkng hiểaofeu, nhưdkpyng cậaepku phảrcxai thôaepkng cảrcxam cho tôaepki chứcigm.”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen cau màrwbey, lúaofec nàrwbey khôaepkng cózupuhsscm tưdkpy vui đbjndùflrpa vớemmsi anh ta.

“Tôaepki đbjndãwxljezczc đbjndhtbrnh đbjndưdkpywowlc lai lịhtbrch củmcnka Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec.”

“……”

zzgwn kia dừdnojng thởojaa trong chốnlafc láezczt.

rwbei giâhsscy sau, vàrwbei tiếetbqng lạdmqech cáezczch vang lêzzgwn, cózupu lẽuzgu sau khi đbjndãwxlj đbjndnqzsi sang phònqzsng kháezczc, Bạdmqec Ngậaepkt mớemmsi lêzzgwn tiếetbqng lầcigmn nữioeha.

aofec nàrwbey, ngữioeh khípubf anh ta xen lẫcofyn sựeyxc nghiêzzgwm túaofec.

“Bêzzgwn tôaepki cũdgckng tra ra vàrwbei dấrrjau hiệaepku, nhưdkpyng khôaepkng thểaofeezczc đbjndhtbrnh, cònqzsn lêzzgwn quan đbjndếetbqn ………… Nêzzgwn tôaepki cònqzsn chưdkpya nózupui cho cậaepku.”

“Nếetbqu cậaepku cũdgckng tra ra đbjndưdkpywowlc làrwbeaepk gia, vậaepky cózupu thểaofe tiếetbqp tụeyxcc tra theo hưdkpyemmsng đbjndózupu.”

Bạdmqec Ngậaepkt trầcigmm giọcohvng: “Em ấrrjay thậaepkt sựeyxcrwbe ngưdkpyzcnoi củmcnka Tôaepk gia…… Làrwbe con gáezczi nghe đbjndahpon đbjndãwxlj chếetbqt yểaofeu củmcnka Tôaepk Nghịhtbr Thanh năcigmm đbjndózupu?”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen rũdgck mắioeht.

Sau mộfwpvt lúaofec lâhsscu, anh mớemmsi “ừdnoj” mộfwpvt tiếetbqng.

Bạdmqec Ngậaepkt: “Thậaepkt khôaepkng ngờzcno…… Phảrcxai nózupui rằekgjng Thưdkpyơzveyng gia cáezczc ngưdkpyzcnoi vàrwbeaepk gia thậaepkt sựeyxc rấrrjat cózupu duyêzzgwn, câhsscu chuyệaepkn hàrwbei kịhtbrch nhưdkpy vậaepky cònqzsn cózupu thểaofe xảrcxay ra trêzzgwn ngưdkpyzcnoi cáezczc cậaepku?”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen lạdmqenh mắioeht, giọcohvng nózupui cũdgckng tưdkpyơzveyng tựeyxc.

“Cózupu phảrcxai nghiệaepkt duyêzzgwn hay khôaepkng cònqzsn chưdkpya biếetbqt.”

Đvqpbưdkpyơzveyng nhiêzzgwn Bạdmqec Ngậaepkt hiểaofeu ýzvey củmcnka anh, do dựeyxc rồahpoi mớemmsi mởojaa miệaepkng: “Tôaepk Nghịhtbr Thanh vàrwbe phu nhâhsscn củmcnka ôaepkng ta, trong ấrrjan tưdkpywowlng củmcnka tôaepki cũdgckng xem nhưdkpyrwbe loạdmqei ngưdkpyzcnoi lưdkpyơzveyng thiệaepkn trong giớemmsi, nhưdkpyng bàrwbe cụeyxc củmcnka Tôaepk gia kia…… Cózupu tiếetbqng làrwbe khózupu đbjndnlafi phózupu, tôaepki thấrrjay chuyệaepkn nàrwbey chắioehc chắioehn cózupueguxn tìexaynh.”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen nghe thấrrjay Bạdmqec Ngậaepkt ậaepkm ừdnoj, nhípubfu màrwbey.

“Cózupu phảrcxai cậaepku cònqzsn nghe nózupui chuyệaepkn gìexay khôaepkng?”

“……”

Bạdmqec Ngậaepkt trầcigmm mặvdtsc vàrwbei giâhsscy, cắioehn chặvdtst răcigmng, nózupui thẳvlvtng: “Chuyệaepkn nàrwbey ta chưdkpya chứcigmng thựeyxcc, cũdgckng khôaepkng thểaofe chứcigmng thựeyxcc, nêzzgwn cậaepku cứcigm nghe thửdnoj đbjndi, đbjnddnojng tin tưdkpyojaang quáezcz.”

“Cậaepku nózupui đbjndi.”

“Chắioehc cậaepku cũdgckng đbjndãwxlj biếetbqt con gáezczi nàrwbey củmcnka Tôaepk Nghịhtbr Thanh cózupu bệaepknh tim bẩeguxm sinh rồahpoi đbjndúaofeng khôaepkng?”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen trầcigmm mắioeht, “…… Ừsbqy.”

“Tôaepki nghe mộfwpvt ngưdkpyzcnoi lớemmsn tuổnqzsi trưdkpyemmsc kia đbjndãwxljrwbem côaepkng cho Tôaepk gia nózupui, thậaepkt ra trưdkpyemmsc khi đbjndcigma bébfdp đbjndưdkpywowlc sinh ra, cũdgckng đbjndãwxlj đbjndưdkpywowlc chẩeguxn đbjndezczn chípubfnh xáezczc.”

“……”

aepk hấrrjap củmcnka Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen bỗvlvtng dưdkpyng cứcigmng lạdmqei.

rwben tay nắioehm chặvdtst đbjndiệaepkn thoạdmqei siếetbqt lạdmqei theo bảrcxan năcigmng.

Ngưdkpyzcnoi bêzzgwn kia đbjndiệaepkn thoạdmqei cũdgckng nózupui theo suy đbjndezczn trong lònqzsng anh lúaofec nàrwbey ——

“Lúaofec đbjndózupurwbe cụeyxcaepk đbjndãwxljzzgwu cầcigmu pháezcz thai, nhưdkpyng phu nhâhsscn củmcnka Tôaepk Nghịhtbr Thanh, chípubfnh làrwbe Giang Nhưdkpy Thi đbjndang mang thai, khăcigmng khăcigmng muốnlafn sinh đbjndcigma bébfdp ra.”

“Bàrwbe cụeyxcaepk cựeyxcc kìexay buồahpon bựeyxcc, nghe nózupui cuốnlafi cùflrpng Giang Nhưdkpy Thi lấrrjay cáezczi chếetbqt ra uy hiếetbqp, mớemmsi giữioeh lạdmqei đbjndcigma nhỏeaborwbey …… Nhưdkpyng từdnoj đbjndózupu vềlhup sau bàrwbe cụeyxcaepk cựeyxcc kìexay khôaepkng thípubfch đbjndcigma bébfdp đbjndózupu, thậaepkn chípubf đbjndếetbqn lúaofec sắioehp đbjndếetbqn ngàrwbey dựeyxcpubfnh sinh, bàrwbedgckng khôaepkng thèyoojm đbjndi thăcigmm con dâhsscu thứcigm hai vàrwbe cháezczu gáezczi củmcnka mìexaynh.”

“Đvqpbếetbqn tậaepkn vàrwbei năcigmm sau, khi Giang Nhưdkpy Thi sinh ra đbjndcigma cháezczu trai duy nhấrrjat củmcnka Tôaepk gia, Tôaepk Yếetbqn, quan hệaepk mẹnmun chồahpong nàrwbeng dâhsscu giữioeha hai ngưdkpyzcnoi mớemmsi dầcigmn hònqzsa hoãwxljn.”

“……”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen trầcigmm mặvdtsc, đbjndưdkpyzcnong cong gưdkpyơzveyng mặvdtst thanh lãwxljnh sắioehc bébfdpn, môaepki mỏeabong cũdgckng căcigmng chặvdtst.

“Vìexay vậaepky, ýzvey củmcnka cậaepku làrwbe, đbjndếetbqn giờzcnoaepk Mạdmqec Mạdmqec lưdkpyu lạdmqec bêzzgwn ngoàrwbei, khôaepkng thểaofe trởojaa vềlhup nhàrwbe, nguyêzzgwn nhâhsscn chủmcnk yếetbqu chípubfnh làrwberwbe cụeyxc đbjndózupu củmcnka Tôaepk gia.”

Nhậaepkn ra sựeyxc lạdmqenh lẽuzguo trong giọcohvng Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen, trong lònqzsng Bạdmqec Ngậaepkt run lêzzgwn, nghiêzzgwm túaofec phủmcnk nhậaepkn: “Tôaepki khôaepkng hềlhupzupui nhưdkpy vậaepky, tôaepki chỉxhso kểaofe cho cậaepku nghe, hơzveyn nữioeha tôaepki cũdgckng đbjndãwxljzupui vớemmsi cậaepku câhsscu chuyệaepkn nàrwbey chưdkpya chắioehc làrwbe sựeyxc thậaepkt.”

“Khôaepkng nắioehm chắioehc táezczm phầcigmn trởojaazzgwn, cậaepku sẽuzguzupui ra sao.”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen lạdmqenh giọcohvng hỏeaboi.

Bạdmqec Ngậaepkt: “…… Sẽuzgu khôaepkng.”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen: “Tôaepki biếetbqt rồahpoi.”

zupui xong, anh chuẩeguxn bịhtbraofep máezczy.

“Mẹnmunzupu đbjnddnojng đbjnddnojng đbjnddnojng —— đbjnddnojng cúaofep máezczy!



Bạdmqec Ngậaepkt bêzzgwn kia nózupung nảrcxay.

“Sao tôaepki lạdmqei cảrcxam thấrrjay cậaepku muốnlafn xảrcxa giậaepkn thay nhózupuc con nhàrwbe cậaepku, cầcigmm dao kềlhupzzgwn đbjnde dọcohva bàrwbe cụeyxc vậaepky!?”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen bậaepkt cưdkpyzcnoi.

Tiếetbqng cụeyxct lủmcnkn, âhsscm cuốnlafi lạdmqenh băcigmng.

Bạdmqec Ngậaepkt: “…………”

Bạdmqec Ngậaepkt: “Bìexaynh tĩdmqenh.”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen hípubft sâhsscu mộfwpvt hơzveyi, đbjndèyoojbfdpn nhữioehng cảrcxam xúaofec thôaepk bạdmqeo đbjndózupudkpyemmsi đbjndáezczy lònqzsng.

Sau đbjndózupu anh chậaepkm rãwxlji nózupui, giọcohvng nózupui khàrwben khàrwben.

“Tọcohvi sẽuzgu khôaepkng.”

“Íflrpt nhấrrjat trưdkpyemmsc khi đbjndiềlhupu tra rõbfdp châhsscn tưdkpyemmsng lípubf do Tôaepk gia “đbjnduổnqzsi” em ấrrjay đbjndi, tôaepki sẽuzgu khôaepkng làrwbem gìexay hếetbqt.”

Bạdmqec Ngậaepkt cẩeguxn trọcohvng dònqzs hỏeaboi: “Vậaepky nếetbqu…… Tôaepki nózupui nếetbqu, nếetbqu chuyệaepkn tôaepki vừdnoja nózupui làrwbe thậaepkt, bàrwbe cụeyxcaepk đbjndózupurwbe ngưdkpyzcnoi nhưdkpy thếetbq, cậaepku sẽuzgu ……?”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen lạdmqei cưdkpyzcnoi.

Lạdmqenh hơzveyn vừdnoja rồahpoi.

Bạdmqec Ngậaepkt nuốnlaft nưdkpyemmsc miếetbqng, “Tôaepki tra, nhấrrjat đbjndhtbrnh tôaepki sẽuzgu tra ràrwbenh mạdmqech rõbfdprwbeng —— nhưdkpyng trưdkpyemmsc lúaofec đbjndózupu, đbjndahpong ýzvey vớemmsi tôaepki, cậaepku khôaepkng đbjndưdkpywowlc làrwbem gìexay cảrcxa.”

“……”

“Nếetbqu cậaepku thậaepkt sựeyxcrwbem ra chuyệaepkn gìexay, cậaepku cózupu tin làrwbe chịhtbr cậaepku sẽuzgu ăcigmn tưdkpyơzveyi nuốnlaft sốnlafng tôaepki luôaepkn khôaepkng?”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen rũdgck mắioeht, che đbjndi đbjndáezczy mắioeht âhsscm u.

“Yêzzgwn tâhsscm.”

“Coi nhưdkpyrwbeexayaepk Mạdmqec Mạdmqec, tôaepki sẽuzgu khôaepkng làrwbem gìexay hếetbqt.”

“……”

Nhậaepkn đbjndưdkpywowlc lờzcnoi bảrcxao đbjndrcxam, lúaofec nàrwbey Bạdmqec Ngậaepkt mớemmsi thởojaa phàrwbeo mộfwpvt hơzveyi thậaepkt dàrwbei.

*

Hoạdmqet đbjndfwpvng ngàrwbey kỉxhso niệaepkm thàrwbenh lậaepkp trưdkpyzcnong củmcnka Tam trung chípubfnh thứcigmc kếetbqt thúaofec vàrwbeo cuốnlafi tháezczng 11.

Vốnlafn dĩdmqe cho rằekgjng chuyệaepkn nàrwbey sẽuzgu nhưdkpy lụeyxcc bìexaynh trong nưdkpyemmsc, rấrrjat nhanh sẽuzgu biếetbqn mấrrjat khôaepkng cònqzsn dấrrjau vếetbqt theo thờzcnoi gian, nhưdkpyng ngàrwbey hôaepkm sau diễdmqen ra hoạdmqet đbjndfwpvng ấrrjay, trong trưdkpyzcnong đbjndfwpvt nhiêzzgwn cózupurwbei lờzcnoi đbjndahpon đbjndãwxlji truyềlhupn đbjndi.

Tấrrjat cảrcxa nhữioehng lờzcnoi đbjndahpon đbjndãwxlji đbjndózupu đbjndlhupu hưdkpyemmsng vềlhup mộfwpvt ngưdkpyzcnoi ——

Lớemmsp 11-1, Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec.

Thứcigm hai, tiếetbqt cuốnlafi cùflrpng củmcnka buổnqzsi sáezczng kếetbqt thúaofec, theo thưdkpyzcnong lệaepk, Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec cùflrpng Liêzzgwu Lan Hinh vàrwbe Tềlhupcigmn Duyệaepkt đbjndi đbjndếetbqn nhàrwbe ăcigmn củmcnka Tam trung.

Dọcohvc theo đbjndưdkpyzcnong đbjndi, sắioehc mặvdtst Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec càrwbeng thêzzgwm kìexay lạdmqe.

Khôaepkng biếetbqt cózupu phảrcxai làrwbercxao giáezczc củmcnka côaepk hay khôaepkng —— côaepk cảrcxam thấrrjay rấrrjat nhiềlhupu ngưdkpyzcnoi đbjndi ngang qua đbjndlhupu nhìexayn vàrwbeo mìexaynh, thỉxhsonh thoáezczng cònqzsn kèyoojm theo vàrwbei tiếetbqng nózupui nhỏeabo.

Chẳvlvtng qua vìexay vẻritj ngoàrwbei vàrwbe mứcigmc đbjndfwpv nổnqzsi tiếetbqng, Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec đbjndãwxlj quen việaepkc bịhtbr ngưdkpyzcnoi kháezczc chúaofe ýzveyojaa Tam trung, sau khi tựeyxc hỏeaboi nhưdkpyng vẫcofyn khôaepkng tìexaym ra lípubf do, côaepkdgckng gáezczc chuyệaepkn nàrwbey qua mộfwpvt bêzzgwn.

Ba ngưdkpyzcnoi lấrrjay đbjndahpo ăcigmn xong thìexayexaym bàrwben dàrwbei bốnlafn ngưdkpyzcnoi cònqzsn trốnlafng vàrwbe ngồahpoi xuốnlafng.

Mộfwpvt đbjndcigmu kháezczc củmcnka bàrwben dàrwbei, mấrrjay nữioeh sinh vốnlafn đbjndang trònqzs chuyệaepkn bỗvlvtng im bặvdtst.

Hai ngưdkpyzcnoi trong đbjndózupuzupui ——

“Cậaepku ấrrjay làrwbeaepk Mạdmqec Mạdmqec đbjndúaofeng khôaepkng?”

“Đvqpbúaofeng vậaepky…… Gưdkpyơzveyng mặvdtst rấrrjat dễdmqe nhậaepkn ra.”

“Vậaepky lờzcnoi đbjndahpon đbjndózupurwbe thậaepkt chăcigmng? Cậaepku ấrrjay thậaepkt sựeyxczupu bệaepknh àrwbe, thoạdmqet nhìexayn cũdgckng khôaepkng giốnlafng ——”

“Ai biếetbqt đbjndưdkpywowlc, nhưdkpyng chúaofeng ta vẫcofyn nêzzgwn cẩeguxn thậaepkn mớemmsi đbjndưdkpywowlc, dùflrp sao mìexaynh cũdgckng khôaepkng dáezczm ởojaa đbjndâhsscy ăcigmn cơzveym tiếetbqp đbjndâhsscu……”

“Mìexaynh cũdgckng giốnlafng cậaepku.”

“……”

zupu hai nữioeh sinh đbjndózupu dẫcofyn đbjndcigmu, bưdkpyng mâhsscm cơzveym mớemmsi ăcigmn đbjndưdkpywowlc mộfwpvt nửdnoja lêzzgwn rồahpoi đbjndcigmng dậaepky rờzcnoi đbjndi; nhữioehng ngưdkpyzcnoi cònqzsn lạdmqei trong bàrwben cũdgckng nhìexayn nhau rồahpoi tựeyxc giáezczc đbjndcigmng lêzzgwn, đbjndi ra cáezczc nơzveyi kháezczc.

aepk Mạdmqec Mạdmqec vừdnoja ngồahpoi xuốnlafng thìexay ngâhsscy ra, khózupu hiểaofeu quay đbjndcigmu nhìexayn.

Họcohvc sinh trong nhàrwbe ăcigmn rấrrjat đbjndôaepkng.

Khi vôaepk sốnlaf áezcznh mắioeht ngózupu qua đbjndâhsscy đbjndeyxcng phảrcxai mắioeht côaepk, bọcohvn họcohvaepki nổnqzsi tráezcznh đbjndi.

Trong vàrwbei giâhsscy đbjndózupu, trong vôaepk sốnlaf nhữioehng áezcznh mắioeht, Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec thấrrjay rõbfdp rấrrjat nhiềlhupu cảrcxam xúaofec phứcigmc tạdmqep: Sợwowlwxlji, tìexaym tònqzsi nghiêzzgwn cứcigmu, kiêzzgwng kịhtbr, tònqzsnqzs, tráezcznh nébfdp, đbjndahpong tìexaynh, áezczc ýzvey……

aepk Mạdmqec Mạdmqec căcigmng thẳvlvtng trong lònqzsng.

aepk cầcigmm chặvdtst mâhsscm cơzveym theo bảrcxan năcigmng, trong lònqzsng xẹnmunt qua dựeyxc cảrcxam xấrrjau.

Tềlhupcigmn Duyệaepkt vàrwbe Liêzzgwu Lan Hinh cũdgckng khózupu hiểaofeu nhưdkpy thếetbq.

wxlji đbjndếetbqn khi Tềlhupcigmn Duyệaepkt khôaepkng nhịhtbrn đbjndưdkpywowlc nữioeha, gọcohvi mộfwpvt họcohvc sinh quen biếetbqt từdnoj cấrrjap 2 đbjndếetbqn, hai ngưdkpyzcnoi lẩeguxm bầcigmm lầcigmm bầcigmm mộfwpvt lúaofec lâhsscu mớemmsi xụeyxc mặvdtst quay vềlhup.

“Sao lạdmqei thếetbqrwbey?” Liêzzgwu Lan Hinh hiếetbqm khi chủmcnk đbjndfwpvng hỏeaboi.

Tềlhupcigmn Duyệaepkt sắioehc mặvdtst phứcigmc tạdmqep ngózupu qua Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec, “Mạdmqec Mạdmqec…… cậaepku đbjnddnojng nózupung giậaepkn.”

“Ừsbqy.” Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec chậaepkm rãwxlji gậaepkt đbjndcigmu.

Tềlhupcigmn Duyệaepkt: “Khôaepkng biếetbqt đbjndcigma ngu nàrwbeo ra ngoàrwbei đbjndahpon, nózupui Mạdmqec Mạdmqec củmcnka chúaofeng ta đbjndáezcznh mấrrjat cơzvey hộfwpvi làrwbem ngưdkpyzcnoi chủmcnk trìexay củmcnka ngàrwbey kỉxhso niệaepkm thàrwbenh lậaepkp trưdkpyzcnong, làrwbeexay cậaepku ——……” Tềlhupcigmn Duyệaepkt kiêzzgwng dèyooj nhìexayn Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec, thấrrjap giọcohvng, “Làrwbeexay cậaepku…… Cózupu bệaepknh.”

…… Tớemmsi rồahpoi.

rwben tay cầcigmm đbjndũdgcka củmcnka Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec run nhẹnmun.

Giấrrjay khôaepkng thểaofezupui đbjndưdkpywowlc lửdnoja.

aepk đbjndãwxlj sớemmsm biếetbqt sẽuzguzupu mộfwpvt ngàrwbey nhưdkpy vậaepky.

Nhưdkpyng khôaepkng ngờzcno rằekgjng ngàrwbey nàrwbey sẽuzgu đbjndếetbqn nhanh nhưdkpy vậaepky.

Tềlhupcigmn Duyệaepkt cònqzsn đbjndang khôaepkng ngừdnojng tứcigmc giậaepkn: “Đvqpbáezczm thiểaofeu năcigmng trípubf tuệaepkrwbey thậaepkt làrwbe…… Ai nózupui gìexay bọcohvn họcohvdgckng tin! Cònqzsn cózupu ngưdkpyzcnoi nózupui Mạdmqec Mạdmqec củmcnka chúaofeng ta mắioehc bệaepknh truyềlhupn nhiễdmqem, cózupu phảrcxai trong đbjndcigmu toàrwben làrwbe shit thôaepki khôaepkng*?! Nếetbqu làrwbe thếetbq thậaepkt, vậaepky trưdkpyzcnong đbjndzzgwn rồahpoi nêzzgwn mớemmsi cho Mạdmqec Mạdmqec đbjndếetbqn đbjndâhsscy họcohvc sao!?”

*(Nguyêzzgwn convert)

Tềlhupcigmn Duyệaepkt nózupui mấrrjay câhsscu đbjndózupudgckng khôaepkng giảrcxam âhsscm lưdkpywowlng, ngưdkpywowlc lạdmqei cònqzsn tăcigmng cao khôaepkng ípubft, mấrrjay họcohvc sinh ngồahpoi gầcigmn đbjndózupudgckng nghe đbjndưdkpywowlc. Mấrrjay lờzcnoi nózupui khẽuzgurwbe áezcznh mắioeht trôaepkng qua cũdgckng vìexay nhữioehng lờzcnoi đbjndózupurwbe xấrrjau hổnqzs đbjndìexaynh trệaepk.

Sau đbjndózupu bọcohvn họcohv đbjndahpong loạdmqet cúaofei đbjndcigmu, chôaepkn mặvdtst vàrwbeo mâhsscm cơzveym.

aepk Mạdmqec Mạdmqec lạdmqei lắioehc đbjndcigmu.

“Đvqpbdnojng nózupung giậaepkn, mìexaynh khôaepkng sao, Duyệaepkt Duyệaepkt.”

Tềlhupcigmn Duyệaepkt khiếetbqp sợwowl nhìexayn côaepk: “Cậaepku khôaepkng giậaepkn sao? Bọcohvn họcohv bịhtbra đbjndvdtst nhưdkpyrwbey vềlhup cậaepku!”

“……” Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec trầcigmm mặvdtsc thậaepkt lâhsscu, ngưdkpyemmsc mắioeht, bỗvlvtng dưdkpyng cưdkpyzcnoi khẽuzgu, “Nhưdkpyng màrwbe, đbjndúaofeng làrwbeexaynh cózupu bệaepknh.”

Giọcohvng côaepk rấrrjat nhỏeabo, nụeyxcdkpyzcnoi kia tựeyxca nhưdkpy đbjndózupua hoa chậaepkm rãwxlji nởojaa rộfwpv giữioeha khung cảrcxanh ngàrwbey xuâhsscn, đbjndnmunp đbjndếetbqn mứcigmc khiếetbqn Tềlhupcigmn Duyệaepkt thậaepkt thầcigmn.

Liêzzgwu Lan Hinh bêzzgwn cạdmqenh nhípubfu màrwbey.

“Nhưdkpyng tuyệaepkt đbjndnlafi khôaepkng phảrcxai bệaepknh truyềlhupn nhiễdmqem, bọcohvn họcohv khôaepkng nêzzgwn nhưdkpy thếetbq, đbjndâhsscy thuộfwpvc vềlhup bạdmqeo lựeyxcc ngôaepkn ngữioeh.”

aepk Mạdmqec Mạdmqec buôaepkng mắioeht.

Mộfwpvt lúaofec lâhsscu sau, côaepkezczi khẽuzgu cong khózupue môaepki, ýzveydkpyzcnoi dịhtbru dàrwbeng, nhưdkpyng cảrcxam xúaofec dưdkpyemmsi đbjndáezczy mắioeht lạdmqei khôaepkng rõbfdprwbeng.

“Thậaepkt ra cũdgckng khôaepkng kháezczc lắioehm…… Con ngưdkpyzcnoi kiêzzgwng kịhtbr bệaepknh tậaepkt, làrwbe chuyệaepkn rấrrjat bìexaynh thưdkpyzcnong, khôaepkng cózupu ai tựeyxc nguyệaepkn đbjndếetbqn gầcigmn bệaepknh việaepkn, ngưdkpyzcnoi cózupu bệaepknh cũdgckng thếetbq.”

Nếetbqu biếetbqt đbjndưdkpywowlc căcigmn bệaepknh thậaepkt sựeyxc củmcnka côaepk, nhữioehng áezcznh mắioeht đbjndózupu sẽuzgurwbeng thêzzgwm kịhtbrch liệaepkt.

Bấrrjat kểaofe đbjndózupurwbenqzsnqzs hoặvdtsc tìexaym tònqzsi nghiêzzgwn cứcigmu, đbjndahpong tìexaynh hoặvdtsc kiêzzgwng dèyooj…… Nhữioehng cảrcxam xúaofec đbjndózupu đbjndlhupu sẽuzgucigmng lêzzgwn gấrrjap bộfwpvi.

Bọcohvn họcohv sẽuzgu ngàrwbey qua ngàrwbey, từdnojng thờzcnoi từdnojng khắioehc nhắioehc nhởojaaaepk ——

Khoảrcxang cáezczch giữioeha côaepkrwbe ngưdkpyzcnoi bìexaynh thưdkpyzcnong, cózupu thểaofe sẽuzguexay nhữioehng áezcznh mắioeht đbjndózupurwbe xa xôaepki nhưdkpy dảrcxai ngâhsscn hàrwbe khôaepkng thểaofe vớemmsi tớemmsi.

Tềlhupcigmn Duyệaepkt hồahpoi thầcigmn, cũdgckng nghe ra khổnqzs sởojaaeguxn sâhsscu trong côaepk.

aepkrrjay nhípubfu màrwbey, khôaepkng ăcigmn màrwbe chọcohvt chọcohvt đbjndònqzs ăcigmn trong mâhsscm, sau đbjndózupu lạdmqei thấrrjap giọcohvng oáezczn giậaepkn: “Ngạdmqen ca đbjndâhsscu, mấrrjay lúaofec nàrwbey sao cậaepku ấrrjay khôaepkng ởojaa cạdmqenh Mạdmqec Mạdmqec chứcigm?”

aepk Mạdmqec Mạdmqec hoàrwben hồahpon, vộfwpvi vàrwbeng ngẩeguxng đbjndcigmu.

“Cậaepku đbjnddnojng nózupui chuyệaepkn nàrwbey cho anh ấrrjay.”

“Nhưdkpy vậaepky sao đbjndưdkpywowlc??” Tềlhupcigmn Duyệaepkt phảrcxan báezczc theo thózupui quen, “Cầcigmn phảrcxai nózupui cho cậaepku ấrrjay mớemmsi đbjndúaofeng chứcigm —— nếetbqu cậaepku ấrrjay nózupui mộfwpvt câhsscu, mìexaynh khôaepkng tin trong trưdkpyzcnong cózupu ai dáezczm bàrwben vềlhup cậaepku ngay trưdkpyemmsc mặvdtst cậaepku.”

“Đvqpbdnojng màrwbe.”

Tiếetbqng củmcnka Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec hiếetbqm khi nózupung nảrcxay.

Tềlhupcigmn Duyệaepkt càrwbeng khózupu hiểaofeu nhìexayn côaepk: “Tạdmqei sao chứcigm? Àegux…… Cậaepku sợwowl cậaepku ấrrjay truy vấrrjan bệaepknh củmcnka cậaepku àrwbe?”

aepk Mạdmqec Mạdmqec lắioehc đbjndcigmu, “Tổnqzs Huấrrjan Luyệaepkn máezczy típubfnh cózupu mộfwpvt cuộfwpvc thi vôaepkflrpng quan trọcohvng vàrwbeo tháezczng 12, bọcohvn họcohv đbjndãwxlj bắioeht đbjndcigmu chuẩeguxn bịhtbr từdnoj tháezczng 10.”

dkpyzcnong nhưdkpy chưdkpya yêzzgwn tâhsscm, Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec nghiêzzgwm túaofec nhìexayn Tềlhupcigmn Duyệaepkt, gầcigmn nhưdkpy gằekgjn ra từdnojng câhsscu chữioeh ——

“Cậaepku đbjnddnojng làrwbem cậaepku ấrrjay phâhsscn tâhsscm vàrwbeo lúaofec nàrwbey.”

“Àegux……”

Tềlhupcigmn Duyệaepkt khôaepkng tựeyxc nguyệaepkn đbjndáezczp ứcigmng.

Liêzzgwu Lan Hinh bổnqzs sung.

“Mìexaynh biếetbqt cuộfwpvc thi đbjndózupu, ba năcigmm mộfwpvt lầcigmn, cấrrjap bậaepkc quốnlafc tếetbq, tháezczng 12 làrwbe thờzcnoi đbjndiểaofem thi vònqzsng loạdmqei ởojaa châhsscu Ámvbu củmcnka bọcohvn họcohv đbjndúaofeng khôaepkng?” Nózupui xong, côaepkrrjay Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec.

“Ừsbqy.” Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec đbjndáezczp.

Liêzzgwu Lan Hinh: “Hơzveyn nữioeha mìexaynh nghe nózupui, hai thàrwbenh viêzzgwn khốnlafi 12 đbjndãwxlj rờzcnoi tổnqzs. Màrwbe cuộfwpvc thi đbjndózupu, nếetbqu mìexaynh nhớemms khôaepkng lầcigmm, hẳvlvtn làrwbe cuộfwpvc thi tậaepkp thểaofe tham gia theo nhózupum, nếetbqu nhâhsscn sốnlaf chợwowlt giảrcxam màrwbe khôaepkng cózupu ngưdkpyzcnoi thay vàrwbeo thìexay sẽuzgu rấrrjat bấrrjat lợwowli vớemmsi bọcohvn họcohv.”

“Đvqpbúaofeng vậaepky,” Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec lộfwpv ra sựeyxc lo lắioehng, “Gầcigmn đbjndâhsscy anh ấrrjay bịhtbr chuyệaepkn nàrwbey làrwbem phiềlhupn rấrrjat lâhsscu, nêzzgwn mìexaynh khôaepkng muốnlafn quấrrjay rầcigmy anh ấrrjay vìexay mấrrjay chuyệaepkn nhỏeabo nhặvdtst vàrwbeo thờzcnoi gian nàrwbey.”

Liêzzgwu Lan Hinh gậaepkt đbjndcigmu, hiểaofen nhiêzzgwn cũdgckng táezczn đbjndahpong vớemmsi cáezczch làrwbem củmcnka côaepk.

Nhưdkpyng côaepkrrjay ngồahpoi đbjndnlafi diệaepkn Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec, khi vừdnoja lơzvey đbjndãwxljng ngưdkpyemmsc lêzzgwn nhìexayn, đbjndôaepki đbjndũdgcka trong tay liềlhupn dừdnojng lạdmqei ngay giữioeha khôaepkng trung.

rwbei giâhsscy sau, Liêzzgwu Lan Hinh bậaepkt cưdkpyzcnoi hiếetbqm thấrrjay.

aepkrrjay bưdkpyng mâhsscm cơzveym vàrwbe đbjndcigmng lêzzgwn.

“Xem ra làrwbe do chúaofeng ta nhọcohvc lònqzsng rồahpoi……”

Tềlhupcigmn Duyệaepkt ngồahpoi cạdmqenh thấrrjay vậaepky thìexayzupung nảrcxay, “Bạdmqen cùflrpng bàrwben, cậaepku sẽuzgu sẽuzgu khôaepkng nhưdkpy vậaepky phảrcxai khôaepkng!?”

“……” Liêzzgwu Lan Hinh bịhtbr ngắioeht lờzcnoi, ngózupu qua mộfwpvt cáezczch xem thưdkpyzcnong, sau đbjndózupu cằekgjm nâhsscng lêzzgwn, hưdkpyemmsng vềlhup lốnlafi đbjndi nhỏeabo phípubfa sau Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec.

“Tựeyxc cậaepku mởojaa to mắioeht ra nhìexayn xem ai tớemmsi đbjndi.”

“Hảrcxa?”

Tềlhupcigmn Duyệaepkt quay đbjndcigmu nhìexayn, vui vẻritj ra mặvdtst, “Ngạdmqen ca?”

Khôaepkng đbjndwowli nam sinh đbjndếetbqn gầcigmn, Tềlhupcigmn Duyệaepkt đbjndãwxljaepki Liêzzgwu Lan Hinh đbjndếetbqn mộfwpvt đbjndcigmu kháezczc củmcnka bàrwben ăcigmn nàrwbey. Trưdkpyemmsc đbjndózupu, côaepkrwbeng cònqzsn khôaepkng quêzzgwn cưdkpyzcnoi hìexayexay vớemmsi Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec đbjndang sửdnojng sốnlaft quay đbjndcigmu ——

“Khôaepkng quấrrjay rầcigmy, khôaepkng làrwbem kỳpcef đbjndàrwbe cảrcxan mũdgcki, bọcohvn nàrwbey làrwbezupung đbjndèyoojn cózupu ýzvey thứcigmc tựeyxc giáezczc*.”

*(Đvqpboạdmqen nàrwbey tui chébfdpm)

aepk Mạdmqec Mạdmqec: “…………”

aepk chưdkpya kịhtbrp cãwxlji lạdmqei câhsscu gìexay, hai ngưdkpyzcnoi đbjndãwxlj ngồahpoi xuốnlafng vịhtbr trípubf xa nhấrrjat trêzzgwn bàrwben.

flrpng lúaofec đbjndózupu, mộfwpvt bózupung ngưdkpyzcnoi thon dàrwbei cũdgckng dừdnojng châhsscn cạdmqenh côaepk.

exaynh nhưdkpynqzsn mang theo áezczp suấrrjat thấrrjap.

aepk Mạdmqec Mạdmqec: “……”

aepkezczi chậaepkm chạdmqep ngưdkpyemmsc mặvdtst, lộfwpv ra nụeyxcdkpyzcnoi dịhtbru dàrwbeng.

“Sưdkpy phụeyxc, buổnqzsi trưdkpya tốnlaft làrwbenh.”

Cảrcxam xúaofec trong con ngưdkpyơzveyi kia đbjnden nghìexayn nghịhtbrt, cảrcxa khuôaepkn mặvdtst anh tuấrrjan cũdgckng hơzveyi bạdmqenh ra, mặvdtst khôaepkng biểaofeu cảrcxam.

“Khôaepkng tốnlaft.”

Nam sinh nghiêzzgwng ngưdkpyzcnoi, dưdkpyemmsi mấrrjay cặvdtsp mắioeht lébfdpn nhìexayn củmcnka hơzveyn phâhsscn nửdnoja nhàrwbe ăcigmn, anh ngồahpoi thẳvlvtng xuốnlafng đbjndnlafi diệaepkn côaepkezczi.

aepki mỏeabong nhếetbqch lêzzgwn, mộfwpvt đbjndfwpv cong nhẹnmun đbjndếetbqn mứcigmc khôaepkng nhưdkpy nụeyxcdkpyzcnoi xẹnmunt qua ——

“Nhózupuc con nhàrwbe anh đbjndãwxlj bịhtbr ngưdkpyzcnoi ta bắioeht nạdmqet đbjndếetbqn sắioehp toi rồahpoi, cònqzsn khôaepkng chịhtbru rêzzgwn mộfwpvt tiếetbqng nózupui vớemmsi anh —— em nózupui cho anh, anh cózupu thểaofe tốnlaft chỗvlvtrwbeo?”

“……”

aepk Mạdmqec Mạdmqec chộfwpvt dạdmqeaofei đbjndcigmu, “Khôaepkng phảrcxai em thấrrjay mọcohvi ngưdkpyzcnoi phảrcxai chuẩeguxn bịhtbr tho đbjndrrjau, thậaepkt sựeyxc rấrrjat bậaepkn …… Lúaofec nàrwbey mớemmsi khôaepkng dáezczm quấrrjay rầcigmy anh……”

“Đvqpbdnojng tìexaym cớemms.”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen lạdmqenh lẽuzguo rũdgck mắioeht.

“Cózupu phảrcxai anh đbjndãwxljzupui trưdkpyemmsc vớemmsi em rồahpoi khôaepkng, anh khôaepkng sợwowl phiềlhupn phứcigmc, nêzzgwn khi nhữioehng phiềlhupn phứcigmc đbjndózupuexaym đbjndếetbqn, anh sẽuzgu đbjndcigmng cảrcxan trưdkpyemmsc ngưdkpyzcnoi em.”

aepk Mạdmqec Mạdmqec trầcigmm mặvdtsc.

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen khôaepkng chớemmsp mắioeht quan sáezczt côaepkrwbei giâhsscy, nheo mắioeht, “Bâhsscy giờzcno em hoàrwben toàrwben xem lờzcnoi sưdkpy phụeyxc nhưdkpy giózupu thoảrcxang bêzzgwn tai àrwbe?”

aepk Mạdmqec Mạdmqec lắioehc đbjndcigmu, gáezczc đbjndôaepki đbjndũdgcka gắioehp chưdkpya đbjndưdkpywowlc mấrrjay gắioehp xuốnlafng, dáezczng vẻritj ngoan ngoãwxljn.

“Em khôaepkng cózupu.”

“Nếetbqu lầcigmn sau cózupu chuyệaepkn nhưdkpy vậaepky, nhấrrjat đbjndhtbrnh em sẽuzguzupui vớemmsi sưdkpy phụeyxc đbjndcigmu tiêzzgwn.”

aofec nàrwbey Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen mớemmsi vừdnoja lònqzsng.

Anh dờzcnoi mắioeht, đbjndrcxao qua xung quanh côaepkezczi, pháezcz tan vôaepk sốnlaf áezcznh mắioeht trộfwpvm trôaepkng qua đbjndâhsscy.

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen nhípubfu màrwbey.

“Bọcohvn họcohvzupui em cáezczi gìexay, bệaepknh truyềlhupn nhiễdmqem?”

“……” Tôaepk Mạdmqec Mạdmqec đbjndfwpvng đbjndaepky cổnqzs, khôaepkng đbjndáezczp.

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen cưdkpyzcnoi nhạdmqet thàrwbenh tiếetbqng.

Mộfwpvt chốnlafc sau, anh xoay lạdmqei, chốnlafng bàrwben cúaofei ngưdkpyzcnoi vềlhup phípubfa trưdkpyemmsc, môaepki mỏeabong hébfdp mởojaa ——

“Đvqpbúaofet anh.”

aepk Mạdmqec Mạdmqec: “??”

Thưdkpyơzveyng Ngạdmqen kiêzzgwn nhẫcofyn lặvdtsp lạdmqei ——

“Dùflrpng đbjndũdgcka củmcnka em đbjndúaofet anh.”

zzgwt chưdkpyơzveyng 55

#xanh

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.