Anh Ấy Rất Điên

Chương 41 : "Em hôn một chút sẽ không đau nữa."

    trước sau   
Trưshdedsngc khi nhóqewdm kia làrdnsm đogsrihjishdeơrkenng trong lúakgcc nưshdedsngng thứtstsc ăzdwin, Tôggom Mạeavbc Mạeavbc đogsrang ngồrdnsi xổihjim đogsryopkng sau lòhrwwshdedsngng củorypa tổihji Thưshdeơrkenng Ngạeavbn đogsrdsng dọsavkn dẹewrlp xiêwhmsn tre bịzavb mấysyay nam sinh cụxtcbc cằyopkn làrdnsm rốhvvfi lêwhmsn trêwhmsn đogsrysyat vàrdns trong thùkiidng.

kiid sao cũzwfwng đogsri ăzdwin chựsoric ngưshdegvuyi ta, mìzelbnh cũzwfwng đogsrâionru thểdsngrdnso khôggomng làrdnsm gìzelb hếshdet.

ggom Mạeavbc Mạeavbc nghĩjayt vậjayty, xuyêwhmsn qua khe hởokxashdedsngi giálfoo đogsrhrzehrwwshdedsngng, trùkiidng hợxprip thấysyay đogsrưshdexpric tròhrww đogsrwhmsn củorypa nhóqewdm kia.

——

Hai nam sinh đogsrtstsng sóqewdng vai ởokxa đogsróqewd phếshdet tưshdeơrkenng lêwhmsn đogsrrdns ăzdwin, mộawbkt ngưshdegvuyi trong đogsróqewd giơrken ngóqewdn tay quẹewrlt tưshdeơrkenng rồrdnsi quệyihzt lêwhmsn málfoo ngưshdegvuyi còhrwwn lạeavbi.

Đwaymlfoou sỏlfwkionry tộawbki làrdnsm xong liềgqwon chạeavby, nam sinh bịzavb quệyihzt đogsrtstsng hìzelbnh tạeavbi chỗaloishdegvuyi giâionry, “a” mộawbkt tiếshdeng mớdsngi phảhrzen ứtstsng lạeavbi, đogsrtvwot chénngon tưshdeơrkenng vừogsra đogsrưshdexpric pha xong xuốhvvfng rồrdnsi bắawost đogsrlfoou đogsruổihjii theo trảhrze thùkiid.


Hai ngưshdegvuyi nhưshde hai con khỉryzq vừogsra thoálfoot khỏlfwki lồrdnsng giam vui vẻjfap, hoạeavbt bálfoot.

Mặtvwoc dùkiid nhìzelbn cóqewdrkeni nhứtstsc đogsrlfoou, hơrkenn nữjzbka còhrwwn lộawbk ra mộawbkt bầlfoou khôggomng khíepkrrdnsggom Mạeavbc Mạeavbc khôggomng biểdsngu đogsreavbt đogsrưshdexpric, nhưshdeng côggom vẫpizwn cóqewd đogsrôggomi chúakgct hâionrm mộawbk bọsavkn họsavk.

Nhưshdeng trong lúakgcc nam sinh bịzavb đogsruổihjii khôggomng thểdsng chạeavby thoálfoot kia đogsrang lui vềgqwo sau ngăzdwin việyihzc bịzavb trénngot tưshdeơrkenng BBQ lêwhmsn mặtvwot, sau đogsróqewd vấysyap ngãyihz bởokxai mộawbkt cálfooi thùkiidng dưshdedsngi châionrn, sựsoriionrm mộawbkrdnsy đogsrawbkt ngộawbkt kếshdet thúakgcc.

“Cẩxprin thậjaytn……”

ggom Mạeavbc Mạeavbc cóqewd ýzwfw muốhvvfn nhắawosc nhởokxa nam sinh đogsróqewd, tiếshdec rằyopkng vẫpizwn chậjaytm mộawbkt chúakgct.

rdnso ngay vàrdnsi giâionry ngắawosn ngủorypi nàrdnsy, khi phálfoot hiệyihzn ra hưshdedsngng nam sinh đogsróqewd ngãyihz xuốhvvfng sẽogsr đogsrxpriy lòhrwwshdedsngng BBQ vềgqwo phíepkra mìzelbnh khôggomng sai khôggomng lệyihzch, trong lòhrwwng Tôggom Mạeavbc Mạeavbc run lêwhmsn.

ggom đogsrtstsng dậjayty đogsrzavbnh trálfoonh đogsri, nhưshdeng vẫpizwn khôggomng kịzavbp.

Thứtstsrdnsy còhrwwn mãyihznh liệyihzt hơrkenn cảhrze nhiệyihzt đogsrawbkqewdng bỏlfwkng chiếshdeu thẳhrzeng vàrdnso mắawost côggom lầlfoon trưshdedsngc, cảhrzem giálfooc nóqewdng rựsoric đogsróqewd tiếshden thẳhrzeng vàrdnso ngưshdegvuyi.

ggom Mạeavbc Mạeavbc kinh sợxpri nhắawosm chặtvwot mắawost lạeavbi theo bảhrzen năzdwing.

whmsn tai vang lêwhmsn tiếshdeng hôggom kinh ngạeavbc thưshdea thớdsngt.

Trưshdedsngc ngưshdegvuyi côggom bỗaloing nhiêwhmsn bịzavb giữjzbk chặtvwot, nguồrdnsn lựsoric nàrdnsy tálfooc đogsrawbkng từogsr vịzavb tríepkrshdeơrkenng quai xanh đogsrxpriy côggom ra phíepkra sau.

Nguồrdnsn nhiệyihzt đogsrawbkt ngộawbkt rờgvuyi xa.

Tiếshdeng kêwhmsu sợxpriyihzi bêwhmsn tai, tiếshdeng kêwhmsu rêwhmsn lẫpizwn trong sựsori hỗaloin loạeavbn vang lêwhmsn gầlfoon trong gang tấysyac.


Trong lòhrwwng Tôggom Mạeavbc Mạeavbc bỗaloing dưshdeng run lêwhmsn.

Giọsavkng nóqewdi nàrdnsy làrdns……

ggom hoảhrzeng loạeavbn mởokxa mắawost ra: “Thưshdeơrkenng Ngạeavbn!”

Giọsavkng côggomlfooi khủorypng hoảhrzeng tộawbkt đogsrawbk, sắawosc mặtvwot côggom lậjaytp tứtstsc trắawosng bệyihzch, trálfooi tim đogsrau đogsrdsngn khôggomn cùkiidng.

Giâionry tiếshdep theo.

Trọsavkng tâionrm khôggomng vữjzbkng, côggom bịzavb ngưshdegvuyi đogsryopkng trưshdedsngc álfoop thẳhrzeng xuốhvvfng mặtvwot đogsrysyat.

“Rầlfoom ——”

Gầlfoon nhưshdekiidng vớdsngi lúakgcc hai ngưshdeơrkeni ngãyihz xuốhvvfng đogsrysyat, lòhrwwshdedsngng cálfooch đogsróqewd khôggomng xa lung lay ngãyihz xuốhvvfng, vàrdnsi khốhvvfi than nưshdedsngng đogsrlfwk bừogsrng lăzdwin ra từogsr trong khe hởokxa.

Khoảhrzeng đogsrysyat cao to nhưshde thếshde đogsrawbkt nhiêwhmsn im phăzdwing phắawosc.

Tấysyat cảhrze họsavkc sinh đogsrãyihz bịzavbrdnsi giâionry nàrdnsy dọsavka choálfoong válfoong, hoảhrzeng sợxpri trợxprin to mắawost nhìzelbn mọsavki chuyệyihzn xảhrzey ra, tay châionrn nhưshdeqewdt chìzelb, cứtstsng ngắawosc tạeavbi chỗaloi.

ggom Mạeavbc Mạeavbc bịzavb đogsrèsoriokxashdedsngi hôggomwhmsn lầlfoon hai:

“Thưshdeơrkenng Ngạeavbn ——!”

Đwaymâionry làrdns lầlfoon đogsrlfoou tiêwhmsn toàrdnsn thểdsng họsavkc sinh bao gồrdnsm cảhrze đogsrálfoom Tềgqwozdwin Duyệyihzt, nhữjzbkng ngưshdegvuyi hiểdsngu rõeuvb vềgqwoggom Mạeavbc Mạeavbc nhấysyat nghe thấysyay ngữjzbk đogsriệyihzu kinh hoảhrzeng đogsrếshden lạeavbc giọsavkng củorypa côggomlfooi.


shdeơrkenng phảhrzen vớdsngi dálfoong vẻjfap trầlfoom tĩjaytnh đogsrếshden tậjaytn cùkiidng từogsrshdea đogsrếshden nay.

ggom đogsrãyihz khôggomng kiểdsngm soálfoot đogsrưshdexpric tiếshdeng khóqewdc nứtstsc nởokxa gầlfoon nhưshde nghẹewrln ngàrdnso.

“…… Khôggomng sao hếshdet.”

Tay phảhrzei Thưshdeơrkenng Ngạeavbn chốhvvfng xuốhvvfng mộawbkt bêwhmsn ởokxa chỗaloiggomlfooi ngãyihz xuốhvvfng, ngồrdnsi dậjayty.

Anh uốhvvfn gốhvvfi, kénngoo côggom đogsrtstsng dậjayty theo.

Cặtvwop mắawost quan sálfoot trêwhmsn dưshdedsngi mộawbkt lưshdexprit, cảhrzem xúakgcc căzdwing thẳhrzeng dưshdedsngi đogsrálfooy mắawost buôggomng lỏlfwkng xuốhvvfng.

“Em khôggomng bịzavb thưshdeơrkenng chứtsts?”

ggom Mạeavbc Mạeavbc nấysyac mộawbkt tiếshdeng, lắawosc đogsrlfoou thậjaytt mạeavbnh.

Thưshdeơrkenng Ngạeavbn thởokxa phàrdnso, đogsrrdnsng thờgvuyi nhíepkru châionrn màrdnsy.

Anh nghiêwhmsng cổihji liếshdec xuốhvvfng tay trálfooi, thálfooi dưshdeơrkenng giựsorit nhẹewrl.

Hiệyihzn tạeavbi, Thưshdeơrkenng Ngạeavbn đogsrang mặtvwoc mộawbkt chiếshdec álfooo lôggomng màrdnsu đogsren cao cổihji, cho dùkiidrdnsrdnsu sắawosc nàrdnsy cũzwfwng khôggomng thểdsng che dấysyau đogsrưshdexpric vếshdet chálfooy xénngom kia.

Anh nhúakgcc nhíepkrch ngóqewdn tay vớdsngi biêwhmsn đogsrawbk thậjaytt nhẹewrl.

Mộawbkt cơrkenn đogsrau xuyêwhmsn tim truyềgqwon đogsrếshden.


ggom Mạeavbc Mạeavbc đogsrãyihz sớdsngm chúakgc ýzwfw đogsrếshden tiếshdeng rêwhmsn anh buộawbkt miệyihzng thốhvvft ra, bấysyat chấysyap nỗaloii đogsrau trong lòhrwwng, côggom lảhrzeo đogsrhrzeo bòhrww dậjayty ——

“Nưshdedsngc! Nưshdedsngc lạeavbnh!”

ggom xoay đogsrlfoou, hưshdedsngng vềgqwo đogsrálfoom Lệyihz Triếshdet bịzavb dọsavka cho choálfoong válfoong rốhvvfng lêwhmsn.

Đwaymóqewdrdns lầlfoon đogsrlfoou tiêwhmsn củorypa đogsra sốhvvf nhữjzbkng ngưshdegvuyi ởokxa đogsrâionry thấysyay Tôggom Mạeavbc Mạeavbc nổihjii giậjaytn.

lfooi tóqewdc dàrdnsi màrdnsu nâionru củorypa côggomlfooi rơrkeni tálfoon loạeavbn trêwhmsn vai, gưshdeơrkenng mặtvwot diễqewdm lệyihzzelbggomn nóqewdng màrdns đogsrlfwkwhmsn, dưshdegvuyng nhưshdelfoonh môggomi càrdnsng thêwhmsm đogsrlfwk thẫpizwm, cảhrzem xúakgcc trong đogsrrdnsng tửrbdg đogsren nhálfoonh hung dữjzbk kinh ngưshdegvuyi.

Mộawbkt côggomlfooi thâionrn hìzelbnh nhỏlfwk nhắawosn vôggom hạeavbi nhưshde vậjayty đogsrãyihz khiếshden tấysyat cảhrze mọsavki ngưshdegvuyi đogsrtstsng hìzelbnh trong chốhvvfc lálfoot.

Lệyihz Triếshdet phảhrzen ứtstsng đogsrlfoou tiêwhmsn, tiệyihzn tay lấysyay cálfooi thau rỗaloing rồrdnsi chạeavby đogsrếshden suốhvvfi đogsrdsng lấysyay nưshdedsngc.

ggom Mạeavbc Mạeavbc nhìzelbn xung quanh, thấysyay đogsrưshdexpric mộawbkt câionry kénngoo lớdsngn nằyopkm trêwhmsn bàrdnsn củorypa mộawbkt tổihjirdnso đogsróqewd.

ggomshdedsngc nhanh đogsrếshden vàrdns cầlfoom lấysyay nóqewd rồrdnsi chạeavby vềgqwo.

Đwaymawbk rộawbkng củorypa câionry kénngoo gầlfoon nhưshdehrwwn lớdsngn hơrkenn tay côggom, nêwhmsn khôggomng dễqewdzelb nắawosm đogsrưshdexpric.

Đwaymlfoou ngóqewdn tay côggom run run.

Khi côggom dừogsrng lạeavbi, Thưshdeơrkenng Ngạeavbn cau màrdnsy đogsrzavbnh đogsrtstsng dậjayty.

“Anh đogsrogsrng nhúakgcc nhíepkrch!”


Âijjwm lưshdexpring củorypa côggom khôggomng nhỏlfwk.

Nhưshdeng làrdnsm Thưshdeơrkenng Ngạeavbn cứtstsng đogsrgvuy chíepkrnh làrdns tiếshdeng nứtstsc nởokxa khôggomng giấysyau đogsrưshdexpric trong giọsavkng nóqewdi.

Thưshdeơrkenng Ngạeavbn nhíepkru màrdnsy.

“Em khôggomng khóqewdc anh mớdsngi khôggomng di chuyểdsngn.”

“……!”

ggom Mạeavbc Mạeavbc gấysyap gấysyap đogsrếshden mứtstsc cóqewd thểdsng tứtstsc hộawbkc málfoou —— đogsrãyihzakgcc nàrdnso rồrdnsi màrdns anh còhrwwn chọsavkc côggom!

Đwaymhvvfi diệyihzn vớdsngi biểdsngu cảhrzem gầlfoon nhưshde hung álfooc củorypa côggomlfooi, Thưshdeơrkenng Ngạeavbn thậjaytt sựsori ngẩxprin ra.

——

Quảhrze nhiêwhmsn thỏlfwk con mềgqwom mạeavbi mộawbkt khi bịzavb chọsavkc giậjaytn cũzwfwng sẽogsr dựsoring lôggomng cắawosn ngưshdegvuyi.

Đwaymlfoon chừogsrng cắawosn mộawbkt phálfoot cũzwfwng đogsrãyihz rấysyat đogsrau.

Huốhvvfng chi…… Còhrwwn làrdns thỏlfwk con mắawost đogsrlfwk.

Thưshdeơrkenng Ngạeavbn bấysyat đogsrawosc dĩjayt, đogsràrdnsnh phảhrzei xoay ngưshdegvuyi quỳlwwi xuốhvvfng mộawbkt lầlfoon nữjzbka, phốhvvfi hợxprip vớdsngi đogsrawbk cao củorypa côggomlfooi.

“Thậjaytt sựsori khôggomng sao, khôggomng đogsrưshdexpric khóqewdc.”

Tay phảhrzei Tôggom Mạeavbc Mạeavbc đogsrang nắawosm run rẩxpriy nắawosm chặtvwot câionry kénngoo.

ggom cắawosn chặtvwot răzdwing, tay trálfooi dùkiidng sứtstsc bắawost lấysyay tay phảhrzei, niếshdet mạeavbnh đogsrếshden mứtstsc tạeavbo ra mộawbkt vòhrwwng đogsrlfwk, lúakgcc nàrdnsy mớdsngi miễqewdn cưshdehrzeng ngừogsrng rùkiidng mìzelbnh.

ggom Mạeavbc Mạeavbc cắawosn chặtvwot môggomi dưshdedsngi, cắawost mộawbkt đogsrưshdegvuyng thẳhrzeng tắawosp từogsr cổihji tay álfooo bêwhmsn trálfooi củorypa Thưshdeơrkenng Ngạeavbn đogsri lêwhmsn.

lfoonh tay trắawosng trẻjfapo vớdsngi đogsrưshdegvuyng cong cơrken bắawosp dầlfoon dầlfoon hiệyihzn ra, đogsrrdnsng thờgvuyi tiếshden vàrdnso mắawost còhrwwn cóqewd vếshdet bỏlfwkng đogsrlfwk bừogsrng trêwhmsn đogsróqewd, bọsavkt nưshdedsngc cũzwfwng dầlfoon nổihjii lêwhmsn.

Đwaymawbk bỏlfwkng khôggomng quálfoo nặtvwong nhưshdeng mảhrzeng đogsrlfwk vớdsngi mứtstsc đogsrawbk khálfooc nhau gầlfoon nhưshde bao trùkiidm mộawbkt nửrbdga diệyihzn tíepkrch trêwhmsn cálfoonh tay.

ionry kénngoo bịzavbnngom qua mộawbkt bêwhmsn.

ggom Mạeavbc Mạeavbc míepkrm môggomi, khóqewde mắawost gụxtcbc xuốhvvfng, hốhvvfc mắawost bỗaloing đogsrlfwk hoe.

Giọsavkt nưshdedsngc trong hốhvvfc mắawost côggom đogsrhrzeo quanh hai vòhrwwng, đogsrãyihz sắawosp sửrbdga chảhrzey ra ngoàrdnsi.

Thưshdeơrkenng Ngạeavbn thấysyay tìzelbnh thếshde khôggomng ổihjin, vộawbki vàrdnsng duỗaloii tay bóqewdp nhẹewrl chóqewdp mũzwfwi côggomlfooi.

“Khôggomng cho khóqewdc, nghe chưshdea?”

ggom Mạeavbc Mạeavbc nghẹewrln lạeavbi, khụxtcbt khịzavbt vàrdnsi tiếshdeng.

lfoong vẻjfap tiêwhmsn phong cấysyap cứtstsu lúakgcc nãyihzy đogsrãyihz khôggomng còhrwwn.

“Cóqewd…… Cóqewd đogsrau khôggomng……”

Khôggomng chỉryzq dịzavbu dàrdnsng màrdnshrwwn mang theo giọsavkng mũzwfwi.

Thưshdeơrkenng Ngạeavbn trấysyan an: “Chỉryzq cầlfoon em khôggomng khóqewdc, vậjayty sẽogsr khôggomng đogsrau.”

ggom Mạeavbc Mạeavbc nấysyac nghẹewrln: “…… Nóqewdi dốhvvfi!”

Thưshdeơrkenng Ngạeavbn: “……”

Anh dừogsrng hai giâionry, khôggomng nhịzavbn đogsrưshdexpric bậjaytt cưshdegvuyi, “Đwaymogsrng nóqewdi, em nhưshde vầlfooy thậjaytt sựsorirkeni dữjzbk đogsrysyay.”

rdns kiểdsngu giậjaytn dỗaloii làrdnsm nũzwfwng nhưshde thếshderdnsy.

Khiếshden anh cảhrzem thấysyay nóqewdng khôggomng phảhrzei ởokxalfoonh tay, màrdnsrdnsokxa trálfooi tim.

qewdng đogsrếshden mứtstsc sắawosp tan chảhrzey.

Cuốhvvfi cùkiidng tấysyat cảhrze chỉryzq phálfooc họsavka ra mộawbkt bóqewdng dálfoong nhỏlfwknngo.

Giữjzbka đogsrálfoom hoảhrzeng loạeavbn, Lệyihz Triếshdet cùkiidng vàrdnsi nam sinh khálfooc bưshdeng mấysyay thau nưshdedsngc lạeavbnh xôggomng đogsrếshden ——

“Nưshdedsngc tớdsngi nưshdedsngc tớdsngi!!”

“…………”

Thêwhmsm mộawbkt trậjaytn rốhvvfi loạeavbn, Tôggom Mạeavbc Mạeavbc bạeavbnh mặtvwot nhỏlfwk, chặtvwon lạeavbi nưshdedsngc mắawost chảhrzey xuốhvvfng, chóqewdp mũzwfwi hồrdnsng hồrdnsng xửrbdgzwfw cho Thưshdeơrkenng Ngạeavbn.

eavb việyihzn đogsriềgqwou dưshdehrzeng nhiềgqwou năzdwim nhưshde thếshde, so vớdsngi bạeavbn bèsori đogsrrdnsng trang lứtstsa, côggom thiếshdeu thốhvvfn rấysyat nhiềgqwou kiếshden thứtstsc thôggomng thưshdegvuyng, nhưshdeng vềgqwo kỹzlqe thuậjaytt sơrken cứtstsu vếshdet thưshdeơrkenng, so vớdsngi ngưshdegvuyi bìzelbnh thưshdegvuyng thìzelbggom giỏlfwki hơrkenn rấysyat nhiềgqwou……

……

Mấysyay giálfooo viêwhmsn phụxtcb trálfooch bêwhmsn kia khi nghe thấysyay cóqewd họsavkc sinh bịzavb thưshdeơrkenng, hơrkenn nữjzbka ngưshdegvuyi đogsróqewdhrwwn làrdns Thưshdeơrkenng Ngạeavbn, đogsrgqwou cảhrzem thấysyay đogsrlfoou đogsrãyihz sắawosp phìzelbnh to ra.

——

qewd thểdsngqewdi làrdns sợxprilfooi gìzelbrdns sẽogsr ra cálfooi đogsróqewd.

Đwaymãyihz đogsrếshden nưshdedsngc nàrdnsy, mấysyay giálfooo viêwhmsn cũzwfwng khôggomng còhrwwn nóqewdi nhảhrzem nữjzbka.

Mộawbkt ngưshdegvuyi đogsri lấysyay hộawbkp cấysyap cứtstsu, mộawbkt ngưshdegvuyi gọsavki đogsriệyihzn thoạeavbi kêwhmsu xe, mộawbkt ngưshdegvuyi run lálfoo gan gọsavki cho lãyihznh đogsreavbo trưshdegvuyng bálfooo tin, phầlfoon còhrwwn lạeavbi thìzelb chạeavby chậjaytm đogsrếshden hiệyihzn trưshdegvuyng xảhrzey ra chuyệyihzn.

Chạeavby đogsrlfoou tiêwhmsn làrdns mộawbkt vịzavb phóqewd chủoryp nhiệyihzm ởokxa phòhrwwng giálfooo vụxtcb, cũzwfwng làrdns giálfooo viêwhmsn tổihjing phụxtcb trálfooch chuyếshden du thu củorypa nhóqewdm đogsrlfoou tiêwhmsn nàrdnsy.

“Chủoryp nhiệyihzm, ngàrdnsi chậjaytm chúakgct—— tôggomi, tôggomi khôggomng theo kịzavbp!”

“Nếshdeu biếshdet trưshdedsngc đogsrãyihz mờgvuyi mộawbkt nhâionrn viêwhmsn y tếshde củorypa trưshdegvuyng đogsri theo!”

“Nghe nóqewdi…… Vếshdet thưshdeơrkenng khôggomng quálfoo nghiêwhmsm trọsavkng đogsrâionru chủoryp nhiệyihzm…… Cầlfoon phảhrzei gấysyap gálfoop, dùkiidng cảhrze mạeavbng sốhvvfng đogsrdsng chạeavby nhưshde vậjayty sao……”

“Ômlytng khôggomng nghe thấysyay làrdns ai bịzavb thưshdeơrkenng sao!”

“……”

Chủoryp nhiệyihzm vừogsra nổihjii giậjaytn, mấysyay giálfooo viêwhmsn cóqewd ai còhrwwn dálfoom hénngozdwing nữjzbka, đogsràrdnsnh buồrdnsn rầlfoou chạeavby theo, lạeavbi khôggomng nhịzavbn đogsrưshdexpric trao đogsrihjii bằyopkng mắawost vớdsngi nhau.

——

Bốhvvfi cảhrzenh thầlfoon bíepkr củorypa Thưshdeơrkenng Ngạeavbn khôggomng chỉryzq đogsrưshdexpric truyềgqwon miệyihzng trong đogsrálfoom họsavkc sinh, phầlfoon lớdsngn giálfooo viêwhmsn trong trưshdegvuyng cũzwfwng khôggomng biếshdet gia đogsrìzelbnh củorypa anh.

qewd đogsriềgqwou đogsrãyihzqewd chuyệyihzn lầlfoon trưshdedsngc cùkiidng vớdsngi cálfooc tin đogsrrdnsn kia, đogsrálfoom lãyihznh đogsreavbo lạeavbi khôggomng ai hénngozdwing, cálfooc giálfooo viêwhmsn cũzwfwng chỉryzqrdns ngưshdegvuyi làrdnsm việyihzc, nhiềgqwou mộawbkt chuyệyihzn khôggomng bằyopkng bớdsngt mộawbkt chuyệyihzn.

rkenn nữjzbka Thưshdeơrkenng Ngạeavbn rấysyat ưshdeu túakgc nổihjii bậjaytt ởokxa mọsavki mặtvwot, bọsavkn họsavk vẫpizwn luôggomn mởokxa mộawbkt mắawost nhắawosm mộawbkt mắawost, khôggomng hỏlfwki gìzelb nhiềgqwou.

Nhưshdeng lúakgcc nàrdnsy nghe thấysyay chủoryp nhiệyihzm nhắawosc đogsrếshden, suy nghĩjayt củorypa mấysyay giálfooo viêwhmsn liềgqwon linh hoạeavbt hẳhrzen lêwhmsn.

Trong đogsróqewdqewd mộawbkt giálfooo viêwhmsn khôggomng nhịzavbn đogsrưshdexpric, liềgqwou mạeavbng chạeavby nhanh thêwhmsm vàrdnsi bưshdedsngc, chạeavby đogsrếshden ngang hàrdnsng vớdsngi vịzavb chủoryp nhiệyihzm Ngưshdeu kia.

Ngưshdegvuyi đogsróqewd đogsrèsori thấysyap giọsavkng, nửrbdga vui đogsrùkiida nửrbdga thăzdwim dòhrww hỏlfwki: “Chủoryp nhiệyihzm, đogsrzavba vịzavb củorypa Thưshdeơrkenng Ngạeavbn nàrdnsy rốhvvft cuộawbkc làrdns bao lớdsngn vậjayty, cậjaytu ta chỉryzq bịzavb phỏlfwkng, ngàrdnsi còhrwwn phảhrzei tốhvvfn sứtstsc liềgqwou mạeavbng chạeavby đogsri xem nhưshde vầlfooy?”

“……”

Chủoryp nhiệyihzm Ngưshdeu thởokxa hồrdnsng hộawbkc trừogsrng mắawosc lưshdegvuym giálfooo viêwhmsn đogsróqewd.

“Đwaymzavba vịzavb bao lớdsngn ôggomng cũzwfwng đogsrogsrng đogsrawbkng, chỉryzq cầlfoon biếshdet rằyopkng cho dùkiid tấysyat cảhrze chúakgcng ta cộawbkt chung lạeavbi, cũzwfwng khôggomng đogsrawosc tộawbki nổihjii nhàrdns cậjaytu ta làrdns đogsroryp rồrdnsi!”

Mấysyay giálfooo viêwhmsn nghe thếshde thìzelb âionrm thầlfoom líepkru lưshdehrzei.

Bọsavkn họsavk hai mặtvwot nhìzelbn nhau, khôggomng tiếshdep tụxtcbc nóqewdi nữjzbka.

……

Đwaymếshden khi mộawbkt đogsrálfoom giálfooo viêwhmsn thởokxa hổihjin hểdsngn chạeavby đogsrếshden, Tôggom Mạeavbc Mạeavbc đogsrãyihz xửrbdgzwfwshdedsngc đogsrlfoou tiêwhmsn cho vếshdet bỏlfwkng củorypa Thưshdeơrkenng Ngạeavbn.

Hai nam sinh gâionry ra “thảhrzem álfoon” nàrdnsy đogsrtstsng bêwhmsn cạeavbnh khôggomng dálfoom thởokxa mạeavbnh.

Sắawosc mặtvwot cảhrze hai đogsrgqwou rấysyat khóqewd coi, mộawbkt trong hai ngưshdegvuyi vẫpizwn còhrwwn vệyihzt tưshdeơrkenng díepkrnh trêwhmsn málfoo.

Lấysyay chủoryp nhiệyihzm Ngưshdeu làrdnsm đogsreavbi diệyihzn, cálfooc giálfooo viêwhmsn cùkiidng nhau tiếshden lêwhmsn an ủorypi ——

“Bạeavbn họsavkc Thưshdeơrkenng Ngạeavbn, em rálfoong nhịzavbn mộawbkt chúakgct, xe cứtstsu thưshdeơrkenng đogsrãyihz đogsrếshden châionrn núakgci!”

“Đwaymúakgcng đogsrúakgcng, khôggomng lâionru nữjzbka sẽogsr tớdsngi!”

“Đwaymau chỉryzqrdns tạeavbm thờgvuyi, chờgvuylfoot nữjzbka xe cứtstsu thưshdeơrkenng đogsrếshden đogsrâionry, lêwhmsn xe làrdnsm xửrbdgzwfwrdnsihjin rồrdnsi!”

“Khôggomng sai……”

lfooc giálfooo viêwhmsn mồrdnsm năzdwim miệyihzng mưshdegvuyi, Thưshdeơrkenng Ngạeavbn vừogsra nhíepkru màrdnsy đogsrzavbnh lêwhmsn tiếshdeng đogsrãyihz nghe thấysyay mộawbkt giọsavkng nóqewdi bêwhmsn cạeavbnh mìzelbnh vang lêwhmsn trưshdedsngc.

Âijjwm lưshdexpring khôggomng lớdsngn, nhưshdeng nhiệyihzt đogsrawbk trong lờgvuyi nóqewdi lạeavbi vôggomkiidng lạeavbnh lẽogsro.

“Khôggomng ổihjin đogsrưshdexpric.”

“……”

“Sẽogsr vẫpizwn đogsrau.”

“…………”

Hếshdet chưshdeơrkenng 41.1

___

Sắawosp đogsri họsavkc lạeavbi nêwhmsn mìzelbnh sẽogsr đogsrihjii lịzavbch đogsrăzdwing truyệyihzn, 2 chưshdeơrkenng/tuầlfoon, khôggomng cóqewd ngàrdnsy cốhvvf đogsrzavbnh.

lfoom ơrkenn mọsavki ngưshdegvuyi.

#xanh

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.